Tudodanchu's Weblog

Freedom, Democracy, Human Rights, No Communism For Vietnam

Archive for Tháng Chín 1st, 2008

Ối Cha hỡi! Ối Thầy ơi!

Posted by tudodanchu trên Tháng Chín 1, 2008

Hòa Thượng Thich Phước Huệ

 

 

 

Hòa Thượng Thích Phước Huệ

Ối Cha hỡi! Ối Thầy ơi!

“Ồn ào ít khi làm nên việc tốt,

việc thiện ít khi gây tiếng động”

(Saint-François de Sales)

Mùa hè 2008 thay vì mang nắng ấm cho cây cỏ xanh tươi, trăm hoa đua nở điểm tô sắc thắm cho cuộc đời những người Việt xa xứ và đồng bào nơi quê nhà càng ngày càng xám xịt, lại lôi tới hàng loạt “biến cố” gây xáo trộn dây chuyền cho kiếp sống không lấy gì “hồ hởi” lắm của người dân da vàng mũi tẹt chúng ta! Một mùa hè dồi dào “sự cố”, tuy ruồi bu nhưng cũng không phải là không gây ít nhiều nhức nhối -đúng hơn là phẫn nộ- cho tập thể người Việt hải ngoại và cho ngay cả tập thể người Việt nội địa đang nặng lòng với tự do, nhân quyền… Một mùa hè y như Mùa Hè Đỏ Lửa 1972!

Trước 72, có Mậu Thân 68. Một số “nằm vùng” lòi mặt chuột. Năm 72, Phượng Hoàng lùng diệt hầu hết đám “cơ sở” và vô hiệu phần lớn đám “đâm sau lưng chiến sĩ”. Nhưng vẫn chưa hết. Nên sau 75 mới có nhóm “đặc-công-chỉ-điểm” tác oai tác oái… Và bây giờ, hè 2008 tập đoàn sống sót -lọt lưới Phượng Hoàng- lại tái xuất hiện giở đủ trò chiêu dụ, mua chuộc, lợi dụng uy thế lãnh đạo tinh thần để khuynh đảo con chiên, thiện nam tín nữ nhằm mục tiêu tối hậu: triệt tiêu các Cộng Đoàn Người Việt Tị Nạn Cộng Sản khắp năm châu!

Người viết là một độc giả của nhiều báo in và báo điện tử. Đọc nhiều để cố gắng thu thập tối đa dữ kiện. Dù ý thức khả năng nhận định của mình còn rất hạn chế, người viết nhất định không tán đồng quan điểm nhân danh nầy nọ để áp lực bịt miệng những ai muốn tố giác các điều xằng bậy hay để ém nhẹm sự thật về các hành vi bất xứng của những “đức” được coi như những “đấng” chăn đắt dân Chúa, Phật tử, mưu toan ngăn chận giới truyền thông làm tròn trách nhiệm của mình: phơi bày trước công luận những tệ đoan không thể nào dung dưỡng trong hàng giáo phẩm hay tăng sĩ, đáng lý chỉ bao gồm những bậc chân tu đích thực thánh thiện.

Người viết cũng ý thức rằng đề cập tới vấn đề dễ gây kích xúc (sensible) nầy phải nên cẩn trọng vì những gì liên quan ít nhiều tới tôn giáo đều rất phức tạp, tế nhị -nếu không muốn nói là rất…nguy hiểm. Những cuộc chiến dai dẳng nhất từ xưa tới nay vẫn là… chiến tranh tôn giáo. Cuộc chiến 100 năm (guerre de cent ans) đã xảy ra và lịch sử vẫn còn đó! Thế nhưng chẳng lẽ vì thế mà đành lòng câm miệng đồng loã cho vô hạnh và bất công vĩnh viễn ngự trị trên đầu trên cổ những người có đức tin mạnh mẽ, hằng mơ ước có cuộc sống thanh bình, tự do, an lạc, đạo hạnh.

Xin giới hạn bài viết nầy về các phản ứng liên quan tới hai “hiện tượng”: Hồng Y Gioan Baotixita Phạm Minh Mẫn và Hòa Thượng Thích Phước Huệ.

1. Ối Cha hỡi!

Về Hồng Y, đã có quá nhiều tranh cãi. Tưởng đã chẳng cần dài dòng thêm nữa, vì nghĩ rằng rừng cờ vàng ba sọc đỏ tràn ngập Đại Hội Trẻ Thế Giới tháng 7/2008 vừa qua, tại Úc đã đủ để dập tắt mọi luận chứng gượng gạo chống đỡ cho vị có chức quyền cao trọng trong hàng giáo phẩm tại Việt Nam nầy… Nhưng không. Vẫn còn vài tiếng nói lẻ tẻ, cố gắng hết sức tội nghiệp bào chữa cho “đức” cao trọng nầy:

Gần đây, anh Nguyễn H. -một cựu quân nhân QLVNCH, số quân 68.138867 – “góp ý với Nguyễn Khắp Nơi” lời lẽ rất ôn tồn, rất cảm động: anh cho biết “đã để lại Hạ Lào (Lam Sơn 719) 1 con mắt, 3 ngón tay và 1 bàn chân. Bị bắt làm tù binh vì bảo vệ cờ vàng. Sau ngày đứt phim (…) lê lết làm đủ mọi việc, kể cả ăn xin…”. Anh Nguyễn H. vừa trở về VN sau khi được “một người bạn năm xưa giúp đỡ” -qua mục Tình Thương của Việt Luận- sang Úc “cắt” chân “đến đầu gối”…

Khó cầm được nước mắt! Một Thương Phế Binh bị Bắc Bộ Phủ ruồng bỏ và được đồng đội đưa tay níu nắm trong chuỗi ngày cô đơn tàn phế.Thế nhưng, càng chua xót và thương cảm trước hoàn cảnh bi đát của anh H. bao nhiêu tôi càng căm phẩn về lời nhắn nhủ dẹp bỏ lá cờ vàng của ngài Hồng Y “có một không hai” của VN trong lần Đại Hội Trẻ Thế Giới vừa qua bấy nhiêu.

Anh thương binh thương quí của tôi ơi! Chẳng lẽ lòng tôn trọng hàng giáo phẩm của anh sâu đậm và cao siêu đến độ anh không cảm thấy bị hạ nhục trước những lời lẽ thoá mạ lá cờ vàng mà hàng triệu bạn bè anh, đồng bào anh và anh đã đổ biết bao xương máu để bảo vệ, gìn giữ, tôn kính nó? Làm sao có thể đồng ý với anh khi anh hỏi anh Nguyễn Khắp Nơi -cũng từng là một chiến hữu đã góp xương máu với anh chống trả quân Bắc xâm ra sức công phá tiền đồn tự do VNCH- rằng “sẽ trả lời ra sao (…) nếu có lời xác minh đó không phải là ý của Hồng Y Phạm Minh Mẫn”? (Việt Luận số 2287, ngày 08.8.2008, trang 32, mục Ý Kiến Độc Giả)

Tôi nghĩ có thể trả lời anh thay cho NKN:

a) Nếu đó không phải là ý của HY thì tại sao Ngài không đưa ra lời đính chính ngay từ đầu, khi khắp nơi phản ứng dữ dội. Giả dụ, anh, NKN hay tôi, hay bất cứ “phó thường dân Nam bộ” nào thảo văn thư mạo danh HY/PMM tung lên Web. thì Ngài lên tiếng phản đối hay im lặng? Nếu quả thực không phải HY viết ra lời khuyến cáo “khuôn vàng thước ngọc” đó thì ai mới đích thực là tác giả bản văn “trứ danh” nầy? Chính quyền đương thời hay Cha nhà nước thừa ủy nhiệm Đảng? Nếu không phải sợ há miệng mắc quai thì không cách chi Ngài giải toả được sự im lặng đồng loã của Ngài trong mưu toan triệt hạ lá cờ vàng tiêu biểu cho lý tưởng tự do của những người tị nạn cộng sản ngay trên phần đất định cư của họ.

Anh H. quí mến ơi! Không thể vịn vào cớ mình là người Công giáo để kiên trì trong luận điệu bằng mọi giá phải bảo vệ các đấng có sứ mệnh thiêng liêng chăn chiên, bất chấp các đấng nầy đúng hay sai, công chính hay bất công, hợp lý hay phi lý. Cần nhắc nhau bác ái phải xây dựng trên nền tảng công bằng và ngược lại chăng? Bởi Công Bằng mà không Bác Ái là… sắt máu! Và Bác Ái mà không Công Bằng là… mù quáng!

b) Nếu giờ đây HY đưa ra lời xác minh bản văn gây sóng gió đó là của kẻ gian có ác tâm mạo danh Ngài tung ra -nhằm gây mâu thuẩn giữa những người Công giáo VN và những người VN theo tôn giáo khác- thì Ngài sẽ phải giải thích rõ rệt vì sao có “sự cố” đút vô rồi lại rút ra các lời khuyến nhũ dẹp lá cờ vàng trên trang Web.

Tôi thì tôi tin chắc việc nầy không thể xảy ra, trừ trường hợp HY can cường chấp nhận tử vì đạo. Đó là chưa kể Ngài làm sao giải thích với giáo dân và đồng bào tại sao Ngài không đến dự ĐHTTG, nếu thực sự Ngài tình ngay lý gian?

Lúc bấy giờ, không riêng gì NKN, các độc giả của Việt Luận mà tất cả những ai đã từng lên tiếng phản đối HY sẽ lại lên tiếng lần nữa tùy theo nội dung “bạch thư” của HY -một hình thức biện giải sau sự việc (justification après coup!).

2. Ối Thầy ơi!

Năm nay Xứ Đại Thử gần như liên tục bị địa chấn! Các quan chức bên Việt Nam tưởng ngon xơi với ĐHTTG, nghĩ bụng Xứ Đại Thử thì tội gì không thử đại chiêu thức dẹp cờ vàng coi chơi. Toan đưa Tsunami cờ đỏ cuống quét rừng cờ vàng ra biển lần nữa, như ngày 30 tháng 4 năm 1975. Không ngờ lá thư thăm dò của HY gây trận địa chấn dưới đáy biển, ngoài khơi Thái Bình Dương, chuyển Tsunami về hướng thềm lục địa chữ S, đổ ập các containers cờ đỏ tràn ngập cả vùng ven biển quê hương.

Trận địa chấn ngoài khơi chưa hoàn toàn lắng động thì một trận động đất trong nội địa Đại Thử cũng kinh thiên động địa không kém. Cũng gây chấn động mãnh liệt, không những trong các Công Đồng Người Việt tại Úc mà còn trong các tập thể Người Việt Hải Ngoại khắp Năm Châu, kể cả trong nội điạ quê nhà.

Vụ xì-căng-đan nầy liên quan tới một tu sĩ có tầm cỡ quốc tế hơn cả HY/PMM: Hòa Thượng Thích Phước Huệ, một khuôn mặt hàng đầu trong giới tăng lữ, đã tạo được nhiều thành tích đáng ca ngợi trong việc phát triển cơ sở hành đạo trên quê hương của Đại Thử.

Công trạng của Hòa Thượng, hầu như không ai trong giới mộ đạo ở Úc không rõ biết. Vả lại rất nhiều báo chí tại Úc cũng như các nơi khác trên thế giới đều ca ngợi. Ngay cả trong loạt bài trình bày vụ xì-căng-đan dính líu tới Hoà Thượng, báo Việt Luận cũng không quên nhắc tới những công đức của Người (VL#2291, ngày 22.8.2008, tr.48).

Khác với vụ Cờ Vàng-Cờ Đỏ, hầu như hoàn toàn có tính cách chính trị, vụ HT/TPH thoạt nhìn chỉ có tính cách cá nhân -dan díu tình cảm giữa một tu sĩ và một tín nữ- nhưng khi tìm hiểu sâu rộng hơn, đàng sau những tiết lộ “động trời” về chuyện ân ái giữa một sư ông và một nữ tín đồ đã có gia đình, một số bài viết trên báo in cũng như báo điện tử phanh phui một số dữ kiện về sự liên hệ giữ HT/TPH và các tổ chức cộng sản hoặc thân cộng. Chẳng hạn như:

a) Trích đoạn sau đây trong bài viết của Đào Nương: ’Thật là buồn khi biết ra rằng sư “nhí” Thích Nhật Từ lại là sư trụ trì một ngôi chùa lớn ở Sài Gòn và được Việt Cộng cử vào chức Tổng Thư Ký của Vesak vừa là giáo sư của trường đào tạo các ni sư ở Sài Gòn (…) Sau đó chúng tôi nhận thấy những website điện tử có tên “đại lão hoà thượng” (Hòa Thượng Thích Phước Huệ) đã bị xóa bỏ. Riêng website phổ biến những bài giảng của ‘đại lão hoà thượng” thì không hiểu sao lại thành ra web của sư ‘nhí’ Thích Nhật Từ’ (Sài Gòn Nhỏ-Montréal, số 55, ngày 22.8.2008, mục Phiếm Dị, trang75 và76)

b) Trích đoạn nầy, trong bài viết của Trương Minh Hoà:

Sau khi vạch trần bộ mặt cán bộ cộng sản của Hoà thượng Thích Thanh Từ (hay Tứ), tác giả tiết lộ nhiều bí mật về hoạt động của HT/Thích Phước Huệ trong khối Ấn Quang thiên cộng. Ông viết:

‘Riêng ở Úc Châu, có Hoà thượng Thích Phước Huệ, được coi là tu sĩ Phật Giáo được nhiều người biết đến, nổi tiếng qua thành tích ‘tu đạo’ rất ư là “chất lượng cao” và từ thiện, được đài phát thanh đánh bóng như là một vị sư có tấm lòng đại bác (đại là lớn, bác là bác ái, chớ không phải là súng Cà Nông). Trước năm 1975, lúc còn là đại đức, pháp danh của tu sĩ là Thích Tắc Phước, tục danh Trần Văn Canh, tự Bảy Canh, thuộc Phật giáo Ấn Quang do Thượng toạ Thích Trí Quang lãnh đạo (ai cũng biết Phạm Văn Bồng tự Kiều Tấn Cương là ai).

Đại đức Thích Tắc Phước là cánh tay đắc lực, giữ chức vụ ‘Trưởng Ban Thông Tin’ khối Ấn Quang, là chức vụ coi như công cụ tuyên truyền (…) Thời gian đó, chủ trương nhà in ấn mang tên “Những cánh sen vàng” là người hoạt động trong nước, còn ở hải ngoại có đại đức Thích Nhất Hạnh là người vận động giới Tây Phương ủng hộ Hồ Chí Minh. Theo quyển Bạch Thư của Hoà thượng Thích Tâm Châu, phát hành tại chùa Phật Quang (Úc Châu) 1994, nói về đại họa Phật Giáo ở Úc Châu, thì vào năm 1965 đại đức Thích Tắc Phước có từng phạm giới, dù không nói rõ phạm giới gì, nhưng giới tăng sĩ thường phạm giới ‘hữu cơ’ với người khác phái, chớ không có giới nào đáng nêu lên.

(…) Hoà thượng Huyền Tôn cho biết là Tắc Phước có quan hệ hữu cơ với ‘Năm Thợ May’ trước đây và kêu gọi Phước Huệ nên sám hối…

(…) Huề thượng Thích Phước Huệ (tức ông Bảy Canh) đặt tên cơ sở in ấn là NHỮNG CÁNH SEN HỒNG cho hợp với ‘tình huống’ tu đạo, tu học ‘hiện đại’… ’ [Trương Minh Hoà, http://tinparis.net/vn_index.html  ,ngày 25.8.2008]

3. Những tiếng nói ‘Nhân danh…’

Những tình tiết còn lại về cuộc sống tình cảm cũng như về quá khứ của ‘đại lão hoà thượng’ không cần phải nêu ra trong bài viết nầy, vì đã có nhiều bài viết khác tường thuật. Tuy nhiên, như phần mở đầu bài viết đã báo động có hiểm họa một số ‘thế lực’ bí ẩn hợp lực mưu toan ém nhẹm vụ xì-căng-đan dưới chiêu bài ‘hấp dẫn’ -nếu không muốn nói là để ‘câu’ khách-

bảo toàn ‘thành trì chống cộng vững mạnh’ tại Úc Châu, tôi muốn góp ý về

một bài viết dưới dạng thức Thư gửi độc giả, nhưng phảng phất ít nhiều mùi vị một Thông cáo hay Thông bạch, ký tên:

– Nhất Giang, Chủ nhiệm kiêm Chủ bút Nhật báo Chiêu Dương

– Nguyễn Vy Túy, Chủ nhiệm Văn Nghệ Tuần Báo

– Hồ Ông, Chủ Bút Văn Nghệ Tuần Báo

(Chiêu Dương, thứ ba 26.8.2008, trang 3)

Ba vị đứng đầu một nhật báo và một tuần báo đồng ký tên chắc hẳn là ‘ấn tượng’ và ‘hoành tráng’. Tôi cảm thấy hơi ‘nhợn’ đấy!

Nhìn chung, bài viết rất lịch lãm, văn chương bóng bẩy, gọt giũa kỹ càng, vài chỗ và vài chữ quá ‘tinh vi’, dễ đánh động những tâm hồn nhạy cảm thường chủ trương dĩ hòa vi quí, luôn sùng kính những bậc tu hành để tránh mắc tội!

Có điều tôi hơi lấy làm lạ, không hiểu vô tình hay có dụng ý, bài viết tường thuật gần như vanh vách diễn tiến ‘Vụ Hoà Thượng Thích Phước Huệ và người đàn bà tên Diệp Hoàng Nga (tức Diệu Đức)’, chỉ thiếu hình ảnh và bút tích các thư từ trao đổi giữa đôi bên. Để rồi ba vị bèn ‘thành tâm tạ lỗi không thể cam lòng ném đá vào người bị hịch tội’ (sic!): Việc gì ta phải nhọc công ném đá, để việc đó cho đám bần dân nó làm; ta chỉ cần giấu tay là lương tâm yên ổn ngay, tránh gây thù gây oán, lại được tiếng thơm ta cao cả, không đánh hôi, luôn một lòng tôn kính các Thầy, dễ bề “lấy điểm” với các “đấng” và đạo hữu cho các dự tính hậu sự của ta!

Tình thật, tôi xin ngã nón chào thua HT/TPH: thú thật về điểm “tình thư” tôi phải kiến HT làm sư phụ. Kiểm điểm lại mình, suốt đời chẳng hề có căn tu, cũng từng thả lá đề thơ lả lướt múc mùa Lệ Thủy nhưng chưa bao giờ tôi bạo gan viết thư riêng trên giấy có tiêu đề (papier avec entête) của cơ quan mình phục vụ, gọi tình nhân là… Cục Cưng của Anh!

Và tôi thấy tội nghiệp 3 vị ưu tư dễ thương hết sức tìm cách ‘… êm thắm hoá giải để những phần tử vô thần thâm độc (?) không thể thừa cơ khuấy rối thổi phồng, đồng thời tránh cho các phần tử kỳ thị cùng các phương tiện truyền thông mang dã tâm trục lợi nhào vô bêu diếu” (!?!?).

Đọc xong đoạn văn thần sầu quỉ khốc nầy tôi lạnh người: 3 cái mũ tiền chế kèm theo 3 cái khăn bịt mắt và 3 cuộn băng keo bịt miệng!!! Hoá giải (neutraliser) tuyệt chiêu hơn cả Staline!

*Vô thần thâm độc? Ai đây? Nếu ám chỉ CSBV thì… quí vị khỏi lo: ‘người nhà’ với nhau cả mà! ‘Đại lão hòa thượng’ đương sự với họ vốn là chỗ thâm giao. Một trong 3 vị vẫn ‘xoành xoạch’ về giao du với họ như ăn cơm bữa, đúng không? Riêng bọn vô thần không CS thì họ không thâm độc và chẳng mắc mớ gì nhào vô ăn có. Họ đâu có ‘huỡn’ dữ vậy!

*Kỳ thị? Ai thế? ‘Bọn’ Công Giáo, Tin Lành, Cao Đài, Hòa Hảo ‘phản động’ chăng? Lo sợ thực sự hay muốn chụp mũ loạn? Không tôn giáo nào không là đối tượng cần phải ‘dập’ đối với CS, ngoại trừ ‘Quốc Doanh Giáo’. Các tôn giáo bạn, tôn giáo nào cũng có vấn đề nội bộ phải giải quyết. Đèn nhà ai nấy rạng. Hơi sức đâu mà xen vào chuyện hàng xóm!

*Phương tiện truyền thông nào đây? Trong nước hay hải ngoại? Trục lợi gì? Hai tờ báo mà tôi được biết có đăng bài về vụ xì-căng-đan nầy, một ở Úc, một ở Mỹ, cả hai Chủ nhiệm kiêm Chủ bút đều là Phật tử. Hai tờ báo nầy chỉ làm công việc tường thuật sự việc. Một thân hữu góp ý như sau:

‘Bài báo của Việt Luận bên Úc vừa rồi rất khách quan, đứng đắn, và cẩn thận, qua nội dung lẫn cách hành văn. Phần mở đầu, “LỜI TÒA SOẠN”, diễn đạt hết sức vô tư, gom trọn ý, để tiếp theo đó đúng nghĩa là một bài tường thuật (không có ý kiến xen vào).

Đăng những tin tức là Job của nhà báo. Xứ Úc là xứ tự do và nhà báo có cái quyền tự do báo chí của họ, hơn nữa bài đó VL viết theo yêu cầu của một độc giả câu chuyện về chính độc giả đó, chớ đâu phải đó là huyền thoại.

Những hù doạ nếu có, chẳng qua vì quyền lợi riêng tư, bè nhóm. Xứ tự do sao lại xảy ra tình trạng bóp nghẹt tiếng nói của báo chí, buồn vậy? Cũng đâu phải chỉ 1 tờ VL đăng thôi, hù dọa VL thì cũng đâu ngăn được SGN tiếp tục, nếu SGN tiếp tục.

Trong tôn giáo, thì v/đ negative cũng nhiều lắm. Đưa ra trên báo biết đâu sẽ có tác dụng giảm bớt được những negative nầy về sau.’ (TKN-USA, 27.8.2008).

Ba vị thành tâm thiện ý của tôi thấy ưu tư như thế chưa đủ. Bèn, tuyên ngôn:

“Quốc có quốc pháp, gia có gia huy, cũng như đạo giáo có giới luật định đoạt nhân quả thiên lương. Giáo Hội nhất định sẽ có phương cách giải quyết ổn việc đạo để không thể vì cá nhân nào làm ảnh hưởng tới uy tín và danh dự sáng ngời của tập thể Phật Giáo, cũng như ổn việc đời để niềm tin của những người Phật tử vào các chùa chiền, các vị tăng sĩ không bị sứt mẻ”.

Nói cho dễ hiểu: cấm đụng tới quí “Thầy” chúng tôi -bên Công Giáo: cấm chạm tới các “Cha” chúng tôi- Để Giáo Hội chúng tôi lo! May mà chưa lập toà án tôn giáo kiểu các đệ tử của các Da-da-tô-la, ai mà đụng chạm hay giễu cợt Prophète là a lê chặt đầu!

Có lẽ 3 vị quá lo con bò trắng răng. Mọi sự rồi cũng chìm trong quên lãng thôi. Không tin, hãy nghe Đào Nương kể: ‘Năm 2003, tape ghi âm lời đối thoại của thượng tọa Thích Pháp Châu, trụ trì chùa Việt Nam ở Orange County cùng với “nữ thí chủ” của thầy được bán ngoài đường Bolsa với giá 1$. Nội dung của tape giọng thầy xưng danh rất rõ, thầy hết đường chối cãi nên thầy gọi đó là… mùa pháp nạn của thầy (…)

Khi chuyện tình ái của thầy vỡ lỡ, Ban Trị Sự đã họp lại yêu cầu thầy “ngưng” làm trị sự để giữ uy tín cho chùa thì thầy Pháp Châu trả lời rằng chùa của thầy, ai muốn tới thì tới, không thì thôi, việc chi mà thầy từ chức. Từ đó đến nay, coi bộ ‘business’ của thầy vẫn sinh hoạt bình thường (…) Thiện nam, tín nữ thời này coi bộ chấp nhận tình trạng: Xưa nay Kiều vẫn là Kiều, Ai tu nấy hưởng là điều tất nhiên…’ (SGN, đã trích dẫn, tr.3).

Ba vị đã yên lòng chưa? Đã nhưng chưa đủ, phải không? Bởi vì chưa nói ra chiêu bài ruột ‘Nhân danh…’, rất ư ‘ăn khách’ (hay để ‘câu khách’?) hầu dễ ‘xù bài’ mà vẫn được tiếng cổ võ ‘đoàn kết’ (hay ‘câu kết’?). Nghe đây, lời hiệu triệu của tam vị đại nhân: “So với lối sinh hoạt tự phát của các cộng đồng hải ngoại thuộc nhiều quốc gia khác, Cộng đồng Người Việt Úc Châu từ trước tới nay luôn nổi bật là thành trì chống cộng vững mạnh, kiên cường trải qua muôn vàn khó nhọc mới ổn định trên thuận dưới hoà -phần lớn nhờ vào tinh thần đoàn kết keo sơn, luôn đặt an nguy tồn vong của tập thể lên hàng đầu, không thể thiếu cân nhắc nhất thời mà gây ra xáo trộn”.

‘Nghe ra tiếng sắt tiếng vàng chen nhau’! Rổn rảng! Lâm ly! Rùng rợn!

Thành trì chống cộng, vững mạnh, kiên trì… Đúng 100%, ngoại trừ thiếu mặt ta vì ta mãi lo ‘xoành xoạch’ về VN giao lưu với Cộng sản!

Muốn hỏi nhỏ vị xoành xoạch nầy thỉnh thoảng có soi gương xem mình đang đội cái mũ gì trước khi lăm le chụp mũ vô thần, kỳ thị, truyền thông trục lợi “bêu diếu” các Thầy, các Cha chẳng còn tư cách lãnh đạo tinh thần, hướng dẫn linh hồn tín đồ, con chiên… chăng?

4. Góp ý

Lời cuối muốn thưa với ba vị đại nhân: Các ngài trong hàng Giáo phẩm, Tăng Sĩ, Tăng Lữ, v.v…dĩ nhiên là những bậc xứng đáng được tôn Kính. Nhưng ngoài nhiệm vụ thiêng liêng đối với đạo họ còn có bổn phận công dân đối với đời. Họ không thể tự tung tự tác ngoài đời, rồi trốn chạy trách nhiệm trả lời về hành vi của họ bằng cách khoát lên chiếc áo tu sĩ, lui về trú ẩn nơi hậu liêu chùa chiền hay sous-sol nhà thờ để mong chờ được bao che.

Các vụ xách nhiễu tình dục trong giới linh mục, có những vụ đã xảy ra vài chục năm, thậm chí hơn trăm năm, vẫn được phanh phui đem ra xét xử. Và đã có nhiều trường hợp bề trên của các linh mục phạm pháp nầy bị bắt buộc từ chức vì đã bao che, ém nhẹm các vụ lạm dụng uy quyền linh mục. Nhiều trường hợp Hội Thánh phải chính thức lên tiếng xin lỗi giáo dân và đền bù xứng đáng cho họ. Công lý Đạo là một lẽ. Công lý Đời lại là một lẽ khác.

Những vị tu hành chưa phải là thánh. Họ còn là người phàm. Họ vấp ngã là chuyện có thể xảy ra lắm. Ăn năn, tốt. Nhưng phải phạt đền nữa chứ!

Một khi đã sa ngã vào vòng tục lụy thì… danh dự cuối cùng của họ là cởi trả áo tu. Không ai nỡ lên án một ông sư dứt khoát hoàn tục hay một linh mục xin trở lại dòng đời. Với điều kiện họ can đảm công bố rõ rệt họ không còn là tu sĩ nữa. Cái không thể chấp nhận hay dung tha là họ mập mờ đánh lận con đen, dối gạt thần thánh, che mắt thế nhân…

Một điều cần lưu ý 3 vị, trước khi kết thúc bài viết, về những phản ứng chắc chắn sẽ xảy ra trước cung cách có vẻ như “kẻ cả” -nếu không muốn nói là “lên lớp”, dạy đời của quí vị đối với các tờ báo -nhất là các tờ báo ở Hoa Kỳ- đã, đang và sẽ cương quyết thực thi quyền tự do hành nghề truyền thông của họ. Tôi vốn cũng có chút ít kinh nghiệm làm báo. Cái tối kỵ là báo nầy muốn chen vào “hướng dẫn, chỉ bảo” báo kia làm theo đường hướng mình muốn. Thực tình mà nói, chẳng lẽ quí vị quên một nguyên tắc hết sức sơ đẳng là mỗi tờ báo đều có chủ trương, đường lối riêng, độc lập. Quí vị lấy quyền gì nói xa nói gần khuyến cáo họ nên đăng cái nầy, không nên đăng cái kia. Ban Biên Tập, Chủ Nhiệm và Chủ Bút của họ chắc phải đủ khả năng và lương tâm chức nghiệp làm công việc chuyên môn của họ chứ, đúng không?

Hãy thử hình dung phản ứng của quí vị, nếu họ đến toà soạn quí vị khuyến cáo nầy nọ! Tự do báo chí có còn chăng nếu không có tự do ngôn luận? Tờ báo đứng đắn là tờ báo chủ trương mở diễn đàn. Tôi đăng bài và sẵn sàng đăng ý kiến phản bác của mọi người. Chưa chi quí vị đã vội vã dán nhãn trục lợi, khai thác đề tài ăn khách trên trán họ, trong khi họ chỉ làm công việc tường thuật nội vụ cho độc giả như một dịch vụ thông tin thường nhật. Nhất là đối tượng của các bài tường thuật lại là một nhân vật của công chúng (personnage public). Vả lại vụ xì-căng-đan nầy đã được phổ biến gần khắp năm Châu, căn cứ trên lời thông báo của bà Diệu Đức sẽ chuyển các tài liệu về vụ “dan díu” nầy làm 3 đợt, mà đợt chót là chuyển cho những chùa còn lại trên khắp thế giới (Mỹ, Âu Châu, Á Châu), sau đợt đầu chuyển cho tất cả Phật tử chùa Phước Huệ, đợt kế cho tất cả các chùa ở Úc và ở Tân Tây Lan. Như vậy vụ dan díu nầy có còn là đề tài ăn khách như quí vị ồn ào tố khổ chăng?

-Lê Tấn Lộc-

http://www.take2tango.com/?display=4957

Posted in Uncategorized | Tagged: , , | 2 Comments »

Ông Lò Nguyễn Chí Thiện

Posted by tudodanchu trên Tháng Chín 1, 2008

Ông Lò Nguyễn Chí Thiện

Để chỉ cho em Lê Minh Ngọc cái sự lười biếng kiểm chứng sách báo cũng như sự lười suy tư suy nghĩ của em. Mong rằng Lê Minh Ngọc “làm siêng” một tí và nhất là đừng bao giờ ấu trĩ hay thờ ơ, phải kiểm chứng rõ ràng những gì trước khi mình viết ra dù là trên các hệ thống chuyển tin, nhưng ít nhất mình phải có trách nhiệm điều mình đã viết.

Muốn ca tụng hay quảng cáo cho Nguyễn Chí Thiện thì không gì bằng kiểm chứng sự thật về Nguyễn Chí Thiện, nên phải tìm đọc và nghe những gì Nguyễn Chí Thiện nói hay “viết” ra trong gần 13 năm qua. Nghĩa là từ ngày Nguyễn Chí Thiện qua đến Mỹ tháng 11 năm 1995 cho đến nay .

Bất cứ một người nào có hiểu biết tối thiểu cũng đều thấy rõ Nguyễn Chí Thiện chưa bao giờ nói thật hay nói đúng, bằng chứng trong nhiều cuộc phỏng vấn của các báo chí, radio hay TV cũng như trong các buổi hội hợp của các hội đoàn từ Đông sang Tây Hoa Kỳ cũng như các quốc gia Úc hay Âu Châu. Những nơi có Nguyễn Chí Thiện đến trong mỗi cuộc phỏng vấn Nguyễn Chí Thiện đều nói mỗi lúc mỗi khác nhau. Để khỏi nghi oan hay nói oan cho “thi sĩ hay ngục sĩ” Nguyễn Chí Thiện. TamBaDang xin đưa ra vài bằng chứng trong nhiều bằng chứng như sau:

* Thứ nhất: Trong cuộc phỏng vấn NCT của đài VNTD tại San Jose năm 1996 Nguyễn Chí Thiện cho biết Thiện giỏi cả tiếng Anh lẫn tiếng Pháp. Trong bài phỏng vấn Nguyễn Chí Thiện do bà Jean Libby cho biết thì Thiện nói rằng: Thiện thông thạo 3 thứ tiếng Anh, Pháp và Tầu!?!?!? (Hán). Ngày 14 tháng 11 năm 1995 Nguyễn Chí Thiện ra quốc hội Hoa Kỳ “tường trình” về nhân quyền thì lại có giáo sư Steven Young và Gs Nguyễn Ngọc Bích đi theo làm Thông Dịch (thông thạo tiếng Anh nhưng lại nhờ đến 2 người đi thông dịch hộ) .

— Thiện còn khoe với Jean Libby rằng: “sang Mỹ tôi ngồi 1 ngày viết xong tập (Hạt Máu Thơ)”. Nghe nói bà Jean Libby nghe Nguyễn Chí Thiện kể tới đây bà sợ quá phải “bái Thiện” mấy bái vì Thiện giỏi “Nổ” quá. “Hoa Địa Ngục” thì Thiện “Nổ” trong ba (3) ngày trên căn gác xép ở Hà Nội, nên thảo nào “K Hạt Máu Thơ” là loại “thơ” Thổ Tả nên Thiện ta “Nổ” xong trong một (1) ngày tại Virginia Hoa Kỳ thì cũng đúng thôi, và hình như chữ Nổ trong tiếng Việt được bà Jean dịch sang tiếng Anh là No thì phải, chữ này khi có dịp hỏi “giáo sư anh văn quốc hội” Trần Thị Thức (vợ Đoàn Viết Hoạt) thì rõ nhất.

— Ngày 7 tháng 11 năm 1995 Nguyễn Chí Thiện có viết trong lá thơ tay “gởi cộng đồng Việt Nam tại hải ngoại” (lá thơ tay hiện vẫn còn nhiều đọc giả repost lại trên web thaoluan9 và nhiều web site khác), Thiện kể rằng Thiện quăng tập thơ “Hoa Địa Ngục” vào tòa Đại sứ Anh tại Hà Nội và bị bắt (một mình). Năm 2003 Vương Kỳ Sơn hệ thống đài Việt Nam Hải Ngoại, LA có phỏng vấn Nguyễn Chí Thiện và hỏi về tập thơ “Hoa Địa Ngục” thì Thiện thêm bớt rằng: (Thiện quăng tập thơ “Hoa Địa Ngục” vào toà Đại sứ Anh và) “Tôi bị bắt cùng đứa Cháu trai” (con trai con người Chị của Thiện) cả hai (Thiện và Cháu trai) sau đó cùng bị tống giam vào “Hỏa Lò” và người Cháu nay đã chết, nên lý do đó Thiện biết rõ về nhà tù Hỏa Lò. Để khi ra hải ngoại Thiện chạy sang Pháp ở chung với Bùi Tín và Vũ Thư Hiên xong trở về Mỹ, Nguyễn Chí Thiện là tác giả Xạo ra cuốn “hỏa lò” (ý không phải Sao ra cuốn “hỏa lò”). Hôm nay Nguyễn Chí Thiện “đúng” là tác giả viết cuốn “Hỏa Lò”

Cũng trong lá thơ viết tay của Nguyễn Chí Thiện ngày 7 tháng 11 năm 1995 nói trên, Nguyễn Chí Thiện kể xuất xứ tập thơ “Hoa Địa Ngục” thì Thiện kể rằng:

“Tháng 6-1979 tôi bí mật đánh lạc hướng bọn theo rõi, đi ô tô buýt lên Hà Nội tôi bí mật tới nhà một “người bạn trong sạch”, nghĩa là chưa bị tù, thành fần lao động ngồi trên căn gác xép, viết trong ba ngày, viết xong dấu lại đó. Tôi lại trở về Hải Phòng….”.

Ngày 19 tháng 11 năm 2002 Bùi Văn Phú phỏng vấn Nguyễn Chí Thiện về xuất xứ tập thơ “Hoa Địa Ngục” thì Nguyễn Chí Thiện kể lại rằng:

“Tối hôm thứ Sáu 13.7, trước ngày 14.7 là ngày Quốc khánh Pháp, sứ quán có chiêu đãi. Tôi đã lên Hà Nội trước đó ba hôm, lên nhà thằng cháu gọi tôi bằng cậu. Bây giờ nó chết rồi. Vợ nó, bây giờ tôi nói thật ra là vợ nó gọi thiếu tướng Quang Phòng là cậu, ông ấy là Cục trưởng An ninh Quốc gia phụ trách về văn hoá. Nhà đó thì công an rất nể, không ai dòm ngó đến cái nhà đó cả. Thế là tôi mới lủi vào nhà đó tôi viết …. Một ngày có 8, 9 tiếng ở nhà để viết, viết gấp rút, chỉ có thằng cháu biết thôi vì tôi nói nó đóng cho tôi một cái tủ hai ngăn, để giấu tập thơ. Nó giỏi thợ mộc nên làm được ngay. Tôi dặn nó tuyệt đối không được mở ra. Viết xong nó đóng hộ tôi thành ra quyển sách vì tay tôi yếu. Giấy viết hai mặt, đôi lúc thiếu bút, vì thế nguyên bản có nhiều trang viết bằng mực đỏ. Cũng may trước khi đóng, nó khuyên tôi: “Cậu phải viết một cái thư, chứ gửi nguyên thế này đâu được, ai biết chuyện gì”. Tôi nói nó đưa bút, ngồi ngoáy chớp nhoáng lá thư bằng tiếng Pháp. Kí tên, đề thẳng là 136 Rue de la Gare, Nguyễn Chí Thiện, địa chỉ nhà tôi ở Hải Phòng. Dưới lá thư đó tôi đề: “Hoa Địa Ngục”, mở ngoặc đóng ngoặc: Fleurs de l’Enfer, đề tên tác giả hẳn hoi. [Bùi văn Phú : 2 giờ với Nguyễn Chí Thiện 11-19-02] ”

— Năm 1995 khi mới sang Hoa Kỳ, Thiện cho biết là Thiện làm thơ và nhớ “thơ” trong đầu rất giỏi và sở trường của Thiện là “làm thơ”, nhưng sau đó trong buổi “hội thảo” tại San Jose năm 1997 do mặt trận phở bò Hoàng Cơ Minh tổ chức, Thiện lại nói rằng: “sở trường của Thiện không phải là làm “thơ” mà sở trường “viết văn xuôi”. Nói kiểu thò lò 6 mặt thì: Nguyễn Chí Thiện đã nhờ ai đó viết văn, xào thơ, xạo thơ, “Nàm” thơ, nhớ thơ, copy thơ và nhái thơ theo sự đặt hàng của Hà Nội và đám Việt Gian Cộng sản hải ngoại, cũng như mấy anh “giáo sư” chỉ biết có tiền (vật chất).

— Nhật báo “Người Việt” năm 1982 do Đỗ Ngọc Yến làm chủ nhiệm qua sự làm chứng của Minh Thi, Trần Nhu và bác sĩ Bùi Duy Tâm thì: “Nguyễn Chí Thiện sống độc thân Cha, Mẹ đều chết Thiện không có anh em và bà con thân thuộc” , nhờ Mặt trận Hoàng Cơ Minh (là đám Việt Tân bây giờ) gởi tiền giúp Thiện, nên Thiện có tiền mở nơi chứa em (đĩ) sáng trà tối rượu nên Thiện bỏ làm thơ. Nhưng hiện nay mọi người đều rõ Thiện có anh là Nguyễn Công Giân (viết theo tiếng Mỹ là Gian không dấu) hiện ở Virginia Hoa Kỳ và hai bà chị Nguyễn Thị Hoằng và Nguyễn Thị Hảo (đã chết) đều ở Hà Nội và nhiều con cháu. Một điểm quan trọng nửa là trong tài liệu của giáo sư Dan Duffy giáo sư đại học Harvard cho biết thì Thiện lại có một người Uncle (Chú, Bác hay Cậu ?) hiện nay cũng cư ngụ tại Hoa Kỳ. Vậy nhân vật “Uncle” của Nguyễn Chí Thiện này từ đâu ra ? và từ lâu nay mọi người chưa bao giờ nghe Nguyễn Chí Thiện nhắc đến ông Uncle này bao giờ, cũng như tên họ nghề nghiệp của ông “chú” này ?.

Nói tóm lại nếu ai chịu khó đọc và để ý những dữ kiện do chính từ mồm Nguyễn Chí Thiện nói ra thì không có chuyện nào đúng chuyện nào cả . Vì Thiện nói mỗi lúc, mỗi nơi một khác nhau , mỗi cuộc phỏng vấn Thiện đều tự phịa chuyện để Thiện nói làm sao cho hợp với câu hỏi và Thiện cũng đã quên rằng những điều gì Thiện nói ra từ ngày 1 tháng 11 hay là từ ngày 7 tháng 11 năm 1995 cho đến nay đều có người thâu thập và cất “rất kỹ”, để mai mốt họ có đầy đủ bằng chứng chỉ mặt Thiện cho mọi người thấy rõ là: Thiện chỉ là một thằng lưu manh láo cá vặt và chuyên đi lừa bịp . Nguyễn Chí Thiện Bịp thì chắc chắn phải có lợi cho Thiện nên Thiện mới Bịp , nhưng có một điều lạ là đến nay lại cũng còn có một số thằng có lẽ vì Ngu lâu quá nên vẫn còn vênh mặt khi ngồi chung với Nguyễn Chí Thiện để “mầm hội thảo” đó mới là chuyện lạ . Vả lại phải có những tên “Mỹ” nào đó như Dan Duffy (giáo sư trường Harvard) hay Jean Libby (trường đại học Berkely) hay mấy tên luật sư, bác sĩ tuy có bằng cấp cao ở mấy cái trường như Deo U (Yale University) nhưng lại rất “dốt” về chính trị nên in sách “ông lò ông táo” để quảng cáo cho Nguyễn Chí Thiện. Người Việt thì cũng lắm kẻ gian nên gọi chúng là đám Việt Gian , người Mỹ cũng không thiếu kẻ gian nên cũng gọi đó là loại Mỹ Gian . Những loại người tôn thờ Vật Chất đó là Cộng sản chứ không cứ gì phải đeo “thẻ đảng Đỏ” trên ngực mới gọi chúng là Cộng sản. Con người khác với loài vật là họ biết phân biệt Phải, Trái, ngoài miếng ăn vật chất ra con người còn có Tình Ái nửa (khác với loài vật chỉ có “truyền giống”). Yêu bạn kính thầy nhưng lại thờ vật chất thì sớm muộn gì cũng sẽ trở thành kẻ lừa thầy phản bạn. Yêu vợ thương con nhưng tôn thờ vật chất không chóng thì chày cũng ra đỗ vỡ hạnh phúc ly dị, ly tan . Yêu nước thương dân nhưng tôn thờ vật chất thì chung cuộc cũng trở thành những kẻ gian xảo hoạt đầu bán nước bán dân .

Nhiều năm qua chúng ta vì thờ ơ cả tin mấy tên có chút bằng cấp tự nhận chúng là “trí thức” người Việt cũng như Mỹ, nên chúng ta đã bị đám này chúng lường gạt và lừa bịp chúng ta quá nhiều. Bây giờ đã đến lúc chúng ta phải mạnh dạn viết ra hay nói ra sự thật để tư cách và thể diện chúng ta không bị bôi nhọ. Từ đại diện các đảng phái, các tổ chức, các hội đoàn, các đại diện cộng đồng, các hội thân hữu, các hội từ thiện, các nhóm đấu tranh cho đến các cá nhân đã và đang im lặng, thì dù vô tình hay cố ý quý vị đã đồng lòng hay đồng lõa với Nguyễn Chí Thiện lường gạt, lừa đảo niềm tin của đồng bào Việt Nam hải ngoại. Nếu chính quý vị không mạnh dạn tự nói ra sự nhầm lẫn cả tin này để thanh danh của quý vị không bị bôi nhọ sau này, cũng như không vực dậy sự đấu tranh của người Việt Nam trong công cuộc lật đổ, giải thể bạo quyền Việt Gian Cộng sản, thì thiết nghĩ chắc tội này cũng không nhỏ. Vì chính quý vị đã đồng lõa với tội ác và giam hảm sự chiến đấu của người Việt quốc gia trong nước cũng như hải ngoại trong sự đấu tranh chung vì quyền lợi của Tổ quốc. Nếu đúng tội Quốc dân và chính phủ quốc gia sau này họ sẽ định đoạt. “Nhân vô thập toàn”, biết mình lỗi để sửa lỗi đây là một điều vô cùng trân quý và không phải ai cũng có thể làm được. Nhưng khi đã nói ra thì nên mạnh dạn nói ra sự thật chứ đừng im lặng chấp nhận sự đã rồi thì không ai có thể tha thứ những lỗi lầm do mình “vô tình” gây ra .

Theo Lê Minh Ngọc thì đại học Yale đã in ra sách để quảng cáo cho Nguyễn Chí Thiện thì chúng ta “phải mua” hoặc “khuyến khích” con em chúng ta đọc chăng ?. Yale nổi tiếng thế giới thì chắc chắn là “hỏa lò” cũng phải “nổi tiếng” chứ ? phải không Lê Minh Ngọc?.Vậy Yale hay những đại học “nổi tiếng” khác họ đã làm gì cho nước Việt Nam hay đã giúp ích gì cho dân Việt Nam trong công cuộc chống thực dân đế quốc đỏ do Nga, Tầu điều động từ hơn 60 năm qua ở Việt Nam?. Đại học “nổi tiếng” nào chống Chiến Tranh Việt Nam để đi đếm thảm trạng của ngày 30 tháng 4 năm 1975? Yale in sách “hỏa lò” để quảng cáo cho Nguyễn Chí Thiện thì để cho Yale đọc, hay để cho Yale đem dạy lại cho các học trò trong trường Yale, chứ có ích gì cho chúng ta đâu mà chúng ta phải đọc ?. Mấy ông giáo sư trong đại học Yale cũng thừa sức biết “hỏa lò” không phải do Nguyễn Chí Thiện viết nhưng tại sao họ cũng cho in ra sách để quảng cáo và bán ? Dễ hiểu thôi . Bởi vì điều đó có lợi cho Yale, chứ đâu có lợi gì cho dân Việt đấu tranh lật đổ chế độ Việt Gian Cộng sản Hà Nội đâu , vì vậy nên chúng ta không cần đọc và không cần họ quảng cáo. Đọc sách không có lợi thì thà đi làm việc khác chứ đọc làm chi cho tốn thì giờ. Vô ích .

Chắc có lẽ em Lê Minh Ngọc quá “khoái” anh Thiện, cho nên em tự đứng ra giới thiệu “bán sách” dùm cho anh Thiện để anh Thiện “khoái” lại em Lê Minh Ngọc chăng ?. Nhưng em Lê Minh Ngọc nhầm rồi anh Thiện chỉ khoái đô la xanh thôi, nên trong “K hạt máu thơ” anh Thiện có nói rõ rằng: “Ta như điếm đực vật vờ . Ngửi thấy mùi đô la hau háu”. (xem “thơ” nguyễn Chí Phèo bên dưới). Bút vàng Đỗ thị Thuấn “khoái” anh Thiện thì cũng còn dễ hiểu, vì Đỗ thị Thuấn khoái lạy, khoái rên, khoái ngậm ống đu đủ thổi cho Nguyễn Chí Thiện để kiếm ăn và cuối cùng thì Thị Thuấn “khoái làm Ngựa” cho Thiện cỡi, chứ “anh Thiện” có gì để cho Lê Minh Ngọc khoái “ngục sĩ Thiện” đây?!.

({Riêng Bút Vàng Đỗ Thị Thuấn thì gần đây lại khoái lạy “Pháp Luân Cộng” nên Thị Thuấn ra vẻ “hồ hỡi phấn khởi” khi đi quảng cáo công không cho “Pháp Luân Cộng” trên web “Ánh Dương của y thị dữ lắm , nào là “văn hóa ngàn năm” “bỏ qua rất uổng” ..v. v… và ..v.v… (Tầu có văn hóa gì “ngàn năm”? Chứng minh đi ? Này nhé! Đạo Phật xuất phát từ một tiểu quốc trong nước Ấn Độ. “Võ Thuật Trung Hoa” thì từ ngài Đạt Ma Sư Tổ truyền sang, Ngài là người Thiên Trúc không là người Hán (Tầu). Vạn Lý Trường Thành từ thời Tần Thủy Hoàng đến đời nhà Minh trùng tu lại, hai triều đại này đều không phải người Hán (Tầu) kiểu Lưu Bang . Thành Bắc Kinh thì do ông Nguyễn An hay Nguyễn Văn An (một người Việt Nam) vẽ sơ đồ và xây cất cũng vào thời nhà Minh (tài liệu và hầu hết các báo chí cả Tầu lẫn Việt đều có đăng tải rõ ràng. Thời đó ông Nguyễn Văn An mới 17 tuổi , cả một nước Tầu cái gì cũng “hay”, cái gì cũng “giỏi”. Nhưng lại phải để cho một thiếu niên Việt Nam 17 tuổi đứng ra vẽ sơ đồ chỉ cách cho nhà Minh xây cung điện. Bây giờ đọc lại lịch sử người Tầu có cảm thấy nhục không khi nói đến “văn hóa Trung Hoa”? ). Vậy “văn hóa” để lại trên nước Tầu ngày nay có gì gọi là “Văn Hóa Trung Hoa”?. Chỉ có mỗi Khổng Tử thì lại “Thuật Nhĩ Bất Tác” . Cho nên ca tụng Trung Hoa là đại diện cho văn hóa Á Châu đó là ca Bậy , ca Sảng, ca không có bài có bản . Đến lúc nhân loại ngày hôm nay đang sống trong thời đại văn minh nên tìm tòi sự thật để có câu trả lời cho các quốc gia nhỏ sống chung quanh nước Tầu đã bị tầu đô hộ và tiêu diệt và Tầu đã cướp văn hóa, văn minh của các nước chung quanh để làm của riêng cho Tầu . Cho nên anh Tầu Bắc Kinh bây giờ không gọi là bịp mà nên gọi là Đại Bịp .}). Gần đây Bắc Kinh còn đem chuyện Thành Cát Tư Hãn (Mông cổ) ra “vinh danh” để “dọa” Âu Châu (Thành cát Tư hãn đã từng thôn tính Âu Châu TK 13), Bắc Kinh cũng không quên đem Khổng tử xâm nhập vào Âu Châu và Mỹ, nay Bắc Binh đã lập đền dựng tượng Khổng tử ngay tại thủ đô của nước Mỹ với mục đích gì?. Giáo sư nhân chủng học (anthropology) như Dan Duffy của đại học Harvard sao không thấy lên tiếng về vấn đề này ?. Chuyện “văn hoá Trung Hoa” thiết nghĩ để cho các nhà nghiên cứu sử học hay các giáo sư nhân chủng học lên tiếng và làm sáng tỏ vấn đề này.

Này nhé Bút vàng Thị Thuấn và mấy đứa Ngu . Nếu khoảng 10 triệu “thành viên” của nhóm “Pháp Luân Cộng” trong nước Tầu “bất ngờ” bị Bắc Kinh “đàn áp dã man” và khoảng 5 triệu đứa chạy sang Việt Nam “tị nạn chính trị” [[chưa kể 10 triệu tù nhân người Tầu hiện nay bị nhốt trong các trại Lao Cải trên khắp nước Tầu . Bắc Kinh có thể thả họ ra và lùa chúng tràn sang Việt Nam bất cứ lúc nào – Đây Là Một Sự Thật Chiến Lược Mà Các Nhà Nghiên Cứu Phương Tây Và Á Châu Phải Hiểu, Vì Bắc Kinh Có Thể Làm Bất Cứ Điều Gì Dù Cực Kỳ Tàn Ác Để Tiến Chiếm Á Châu – Chính Mao Đã Nói: Tầu dù cho có chết đi 700 triệu thì Tầu vẫn còn khoảng 400 triệu, và cũng dư sức chiếm Á Châu]] . (và trong số đó một số đông là đảng viên của Tầu “bỏ đảng”), vậy Thị Thuấn Bút Vàng và mấy đứa Ngu kia, chúng bây lấy cách gì đuổi nó về Tầu đây ?!. (Đảng viên Cộng sản Bắc Kinh nó bỏ đảng thì kệ bố chúng nó chứ mắc gì đến mình mà mình phải đi ca ngợi hay quảng cáo cho chúng nó, chúng Ngu đi theo Cộng sản thì chúng ráng chịu chứ). Còn nửa: Nếu Bắc Kinh Cộng “đàn áp” “Pháp Luân Cộng” chạy sang Việt Nam. “Pháp Luân Cộng” lại dùng ghe thuyền nhỏ của “Hà Nội Cộng” tiếp tục vượt biển đi “tị nạn” sang các nước Nam Á Châu, Úc châu, thì các nước Nam Á Châu và Úc Châu đã có kế sách hay ho nào “lo” cho khoảng 3 triệu “Pháp Luân Cộng” bị “đàn áp dã man” chưa ? Chừng đó thế giới này sẽ nói gì ? và thế giới sẽ giúp gì cho dân, cho nước Việt Nam ?!. Đuổi chúng về China à ? Còn lâu . Hay tiếp tục nuôi chúng để chúng làm công tác “Chợ Lớn” như chúng đã làm vào năm Mậu Thân ở Việt Nam ? Hiện nay 1/2008 đám Tầu Chợ Lớn mở tiệc ăn mừng “chiến thắng Mậu Thân” đó, không thấy ông bác sĩ, tiến sĩ, giáo sư Harvard, Yale Tây, Mỹ, cũng như ông “sử gia” Nguyễn Duy Chính lên tiếng nói về vấn đề này nhỉ?.

(Đầu năm 2000 Bắc Kinh đã “bí mật” ra chỉ thị cho Việt Gian Cộng sản tại Ba Đình là: “Tam ngũ niên với chiến lược Cắc Kè”, mới nghe qua chúng ta tưởng như chuyện nói chơi, nói đùa. Xin đọc giả nín cười đọc tiếp. “Tam ngũ niên với chiến lược Cắc Kè” là gì? Nghĩa là 3 giai đoạn trong vòng 15 năm và từ năm 2000 trở đi đến hết năm 2015, Việt Gian Ba Đình buộc phải thi hành công tác dưới sự chỉ đạo của Bắc Kinh là: Biến các cộng đồng người Việt ở hải ngoại trở thành cộng đồng người Hoa và do người Hoa (nói được tiếng Việt) điều động làm chủ và sau đó đi đến dứt hẳn các doanh nhân người Việt và người Việt chỉ còn là khách hàng của các khu thương mãi người Hoa (dù các khu thương mãi này do người Việt dựng lên). Do đó chúng ta thấy hiện nay bên cạnh các khu thương mại nhỏ của người Việt Nam đã mọc lên khu thương mại mới mang rõ nét Tầu, rộng hơn đẹp hơn và sang hơn. Như vậy các tiệm buôn nhỏ của người Việt sẽ bị đóng cửa để nhường chỗ cho người Tầu gốc Tầu, một điều lạ là những người Tầu này nói tiếng Việt như người Tầu đã từng ở Việt Nam. Như vậy là Bắc Kinh đã có kế sách dạy tiếng Việt cho người Tầu ngay bên trong nước Tầu từ bao giờ? để chuẩn bị cho ngày hôm nay?. Nói rõ hơn là biến cộng đồng người Việt trở thành cộng đồng người Hoa với những “New China Town” và phải phục vụ cho nước Tầu dưới sự điều động của các ông chủ Tầu bên trong cộng đồng thương mại người Việt. Đây là một kế sách phải nói là Tinh Vi, và khi Bắc Kinh làm được như vậy thì dĩ nhiên bên trong nước Việt Nam cũng bị trường hợp tương tự như vậy cho đến khi đó khi dân chúng hiểu ra thì nước Việt có thể đã bị xóa hẳn. Đó là cái tội lớn nhất của bọn Thị Thuấn và đồng bọn đang hoạt động cho Bắc Kinh ở hải ngoại và cả trong nước, tội của chúng là: – Làm Việt Gian bán nước cho Tầu. – Đem Tầu Cộng sang tận Hoa Kỳ và giúp các ổ tình báo kinh tế người Tầu núp dưới cái vỏ thương mại cướp các cộng đồng thương mại người Việt. – Sẽ phá hoại kinh tế Hoa Kỳ bằng cách tạo ra những xáo trộn trong các cộng đồng như Việt, Miên, Lào, Thái ..v.v.. khi có lệnh từ Bắc Kinh. Nói đại khái như vậy và việc này không biết các cơ quan an ninh Hoa Kỳ đã nghĩ gì? và sẽ làm gì trong những ngày tháng tới? Thị Thuấn và đồng bọn nên đọc kỹ những điều ở trên để biết rõ tội lỗi của chúng bây như thế nào đối với nước Mỹ và nước Việt.

Một điều cần phải nói là: Nếu chính phủ Mỹ muốn giúp đất nước và người Việt Nam chúng tôi thì trước hết quý vị phải “dọn dẹp” đám ruồi nhặng trong cộng đồng chúng tôi cho sạch sẽ trước đã. Tầu Cộng, Việt Gian Cộng sản và nhiều loại phá phách khác nửa bu quanh, thì sẽ không có người Quốc gia chân chính nào họ có thể hợp lực và làm việc chung cả. Chuyện hòa bình thế giới là chuyện trọng đại nên không ai có thể làm việc một mình. Chúng tôi không ước mong gì cả, chúng tôi chỉ muốn Được Sống Như Một Con Người và muốn thấy dân nước chúng tôi được bình an không có cảnh nội xâm ngoại thù xâm lăng xâm thực, chiếm đất chiếm biển để bắt chúng tôi làm nô lệ cho bọn chúng thế thôi. Tự do dân chủ là một lý tưởng tuyệt đẹp, nhưng làm sao để thực hiện và san sẻ lý tưởng tuyệt đẹp đó cho mọi người. Nhưng nếu không thực hiện được thì cũng chỉ là nói chơi cho vui. Và rồi đây chuyện gì sẽ xảy ra cho cả thế giới, thì chỉ có Trời biết).

Và khi có chuyện gì đó xảy ra đuổi người Tầu “tị nạn chính trị” về nước ư ? Chúng ta cũng đừng quên đạo quân “china town” và “new chinatown” chắc chúng không ngồi yên, không làm loạn?. Lợi điểm của Bắc Kinh là chúng đã thiết lập được hàng trăm ngàn “china town” và “new china town” trên toàn thế giới. Độc giả chỉ cho nước nào trên thế giới Không Có China Town?. (gần đây thì lại xuất hiện danh từ: “New China Town” thì chúng ta phải hiểu mục đích như đã nói ở trên). Và hình như trên báo Tầu mới đây có cho biết là dân Tầu ở hải ngoại khoảng 160 triệu, (một con số kinh khủng, nếu con số này không đúng xin bạn đọc chỉnh lại). Và Bắc Kinh còn nhiều chiêu độc nửa nhưng không tiện nói ra đây. Hiện nay điều mà các quốc gia trên thế giới cũng muốn nghe và muốn biết ở các đảng viên Trung Cộng “bỏ đảng” trở thành thành viên của “Pháp Luân Cộng” là: Chừng nào các anh thi hành một phần kế sách của Bắc Kinh tiến chiếm toàn bộ Á Châu như thế nào kia, và vài chục ngàn đảng viên Trung Cộng “phản đảng phản tỉnh” sẽ biến ra vài triệu đảng viên mới đã và sẽ làm công tác gì cho Trung Cộng trong công cuộc thanh toán toàn bộ các quốc gia Á Châu và Úc Châu ?!. Và một phần kế sách đó Hà Nội đã thi hành ở hải ngoại cho Trung Cộng như nhà báo Việt Thường gần đây đã cho chúng ta biết đại cương trong các bài nói chuyện của ông. Chúng ta nên lưu ý điểm quan trọng là Nguyễn Chí Thiện đã cho bà Jean Libby biết rằng: “Thiện thông thạo cả tiếng Tầu” (Hán). Chỉ một (1) chữ này thôi Nguyễn Chí Thiện đã vô tình để lộ bộ mặt vô cùng gian xảo của một tên đầy tớ làm tay sai cho Bắc Kinh mà có lẽ Thiện đã nuôi mộng từ lâu. Điều này xác nhận thêm rằng những gì nhà báo Việt Thường chỉ mặt Nguyễn Chí Thiện quả Không Sai. Bà Jean Libby không phải là nhà nghiên cứu văn chương, nên Nguyễn Chí Thiện nói sao thì bà viết đúng như vậy không thêm không bớt. Nguyễn Chí Thiện nói y “thông thạo tiếng Tầu” thì quả Thiện đã lòi mặt chuột của Thiện ra để làm gián điệp cho Tầu và số của Thiện coi như chấm dứt. Vậy các ông Nguyễn Ngọc Bích, Nguyễn Xuân Vinh, Minh Võ Vũ Đức Minh, Trần Nhu, Nguyễn Văn Canh và còn nhiều người nửa quý vị nghĩ gì!?. Điều này thiết nghĩ quý vị bắt buộc phải làm sáng tỏ vấn đề, nếu không thì làm sao quý vị có thể sống để nhìn ngày mai và quý vị sẽ nói gì với hậu thế đây?. Lầm lẫn đi theo Cộng sản thì cũng còn có lý do để biện hộ, nhưng làm Việt Gian bán nước cho Tầu thì tội này chẳng ai tha thứ cả. Phải chăng Nguyễn Chí Thiện đã làm giáp điệp cho Tầu trước khi Thiện sang Mỹ !?!?!?

(Cái lỗi lớn nhất của những người tâng bốc Nguyễn Chí Thiện là họ không bao giờ dám nói lên cái sai của họ để những người đi sau (nhất là giới trẻ) lấy kinh nghiệm mà học hỏi, rút tỉa ra từ kinh nghiệm của những người đi trước để tránh những sai lầm đáng tiếc sau này. Vì một lý do thầm kín nào đó họ đã ngậm miệng hay lờ đi, coi như không biết và không nhớ những gì họ đã làm sai, họ nghĩ rằng với thời gian thì mọi việc cũng qua đi và mọi người cũng sẽ quên những việc họ đã làm (các ông nhầm rồi, không ai quên đâu). Đây và việc làm tắc trách của các ông thường tự nhận là “trí thức” (nêu tên ở trên) và các ông tự nhận “lãnh đạo cộng đồng”?. Quý vị có nhìn thấy cái tai hại ghê gớm của việc quý vị đã làm khi cố tình bênh vực cho Nguyễn Chí Thiện hay không?. Điều này xin để cho quý vị tự vấn lương tâm của chính mình và tìm câu trả lời cho thỏa đáng, dù muộn nhưng vẫn còn hơn im lặng và điều này cũng có thể làm cho đại chúng hiểu lầm rằng quý vị đã đồng lõa với những kẻ bán nước).

Điều này Hà Nội nên biết để tỉnh người, nên biết để đừng ảo tưởng chạy theo Bắc Kinh. Tầu Cộng vào được Việt Nam thì đám đảng viên Hà Nội phải bị Bắc Kinh chúng giết trước tiên, vì hơn ai hết Hà Nội biết rõ chúng và chúng cũng biết rất rành về đám chóp bu Hà Nội (ví dụ như tài sản và tiền bạc của đám Trung Ương đảng Hà Nội chúng bây đưa cho bà con thân nhân hay con cháu cất dấu ở đâu mau mau đem nộp đây, nếu không thì … “Ngộ Trảm cả họ Nị” á) . Kế sách của Bắc Kinh thì cũng khá “thâm sâu” đấy, nhưng nhiều người họ đã nhìn thấy thì làm sao thế giới họ không hiểu trong ruột của Bắc Kinh ?. Người Quốc Gia Việt Nam chúng ta thua Bắc Kinh và Hà Nội ván cờ năm 1975 nhưng chúng ta chưa thua cả cuộc cờ, chúng ta sẽ thắng Bắc phương và bọn Việt Gian Cộng sản trong cuộc cờ tối hậu này. Đọc đến đây thì nhóm đứng sau lưng con Đỏ Thị Vàng nghĩ sao? Còn chiêu nào nửa không? đem ra quảng cáo thêm nửa chơi cho vui. Làm chó giữ nhà cho Bắc Kinh đi Xong việc hay Hư việc thì cũng bị ông chủ Bắc Kinh làm thịt, phen này nếu đám Việt Gian Cộng sản đang hoạt động ở hải ngoại chúng bây không Thật sự Tỉnh ngộ thì chết cả họ chứ không chơi, nếu không muốn tuyệt tự thì một cách duy nhất là : Đừng Làm Việt Gian.

* Thứ nhì: Có lẽ Lê Minh Ngọc em “có” chấm mút gì đây trong vụ “Quả Lò ông táo” của anh Thiện cũng nên, nhưng chấm mút xong rồi nhớ trả thuế đấy nhé . Gian Thuế là tù đấy em Minh Ngọc. Còn đứa nào gian lận với Mỹ thì cứ chờ đó (gian lận sở Thuế – IRS, gian lận sở di trú – INS và lợi dụng sự tư do để phá hoại xã hội thì có bộ Tư pháp – FBI làm đại diện, chúng sẽ có ngày trở về Việt Nam vì luật trục xuất (Deportation Law) của Hoa Kỳ đã có hiệu lực đầu năm 2008 rồi đấy (nghe nói báo chí đã có đăng luật Tống Xuất này rồi, bạn đọc nào có được xin post lên các website cho bà con đọc để biết và cũng nên nhớ Tống Xuất khác với Trục Xuất – bạn nào muốn biết rõ xin hỏi các Luật sư về di trú). Nếu không trục xuất hay tống xuất thì nước Mỹ vẫn “Dư Nhà Tù” để giam giữ bọn người phá hoại xã Hoa Kỳ, làm lợi cho bắc Kinh. Nước Mỹ là xứ tự do nhưng khi bước chân vào lãnh thổ Hoa Kỳ thì phải dơ tay Thề rằng: “Gì …. gì …gì đó”. Nhưng trong các lời thề đó cũng có câu : “Không Được Hoạt Động Cho Cộng Sản Để Phá Hoại Nền Anh Ninh Của Hoa Kỳ”, câu Thề này bây giờ mấy anh mấy chị cán Nổ, cán Ngố vào đây nằm vùng hoạt động cho “Đảng” mấy chục năm qua nay mới thấy nó quan trọng làm sao. Anh, chị “cán” nào cũng được “đề nghị” lãnh giải “No Beo” (no bail không phải nobel) cả, chứ không riêng gì Nguyễn Chí Thiện mới được đề nghị, vậy đợi đi, đừng vội .

* Thứ ba : Em Lê Minh Ngọc có lẽ “đại diện” bán sách cho Yale University (gọi tắt là Deo – U) hay sao đây nên em quảng cáo cho Deo – U quá thể hay có thể em Minh Ngọc cũng là “tiến sĩ deo u “ không chừng . Em Minh Ngọc làm như người Mỹ xa lạ lắm với “Quả Lò ông táo” vậy nên em có ý quảng cáo “cho người Mỹ” biết về “hoả lò” , em Lê Minh Ngọc nhầm rồi. Người Mỹ có lẽ họ còn rành “hỏa lò” hơn anh Thiện kia, ai không tin cứ hỏi mấy ông cựu chiến binh Mỹ thì sẽ rõ hay có thể hỏi hàng triệu thanh niên miền Bắc và nhiều chục ngàn người dân miền Bắc họ đã vượt biển ra hải ngoại này xem họ có biết Ha Noi Hilton là cái gì không ?, nay em Minh Ngọc lại quảng cáo “ông Táo hoả lò” cho “giới trẻ đọc” đặng giới trẻ đi giới thiệu cho người Mỹ . Giới trẻ đọc thì cũng thấy mấy bộ xương cách trí lấy ra làm kiểng thôi chứ có gì hơn. Nhưng em Minh Ngọc nên nhớ rằng người khác thì da bọc xương khi bị nhốt vào hỏa lò, chứ anh “ngục sĩ” của em Minh Ngọc đâu có lòi cái xương nào ra đâu. Sang Hoa Kỳ Nguyễn Chí Thiện khỏe mạnh đi “diễn thuyết” khắp nơi, Thiện “Nổ” hàng nhiều giờ mà không biết mệt mỏi, “Nổ” thao thao bất tuyệt, tư cách Nguyễn Chí Thiện giống như một “đại tủ lạnh” (ý quên) “đại lãnh tụ” của cộng đồng người Việt hải ngoại. Đã 13 năm rồi trôi qua Thiện mập đỏ đi “Nổ” nhiều nơi, đi Bịp nhiều chổ. Nguyễn Chí Thiện hoàn toàn khác hẳn với hàng trăm ngàn người tù khác. Những người bị giam tù Cộng sản 5, 7 năm được thả ra hải ngoại họ mang thương tật đầy người, nhiều kẻ chỉ 1 hay 2 năm sau thì đau gan, đau ruột, đau tim mà chết. Hai mươi bảy (27) năm “tù” như Nguyễn Chí Thiện đã kể, Thiện sang hải ngoại mập đỏ nổi tiếng, nổi danh tiền bạc rủng rỉnh, kẻ đưa người đón đi ăn tục nói phét. “Ngục sĩ” Nguyễn Chí Thiện còn kể lại cuộc đời ở tù của Thiện trong cuộc phỏng vấn với Nguyễn Văn Lục vào ngày 06-07-2007 được đăng trên Đàn Chim Việt rằng: “… chúng bồi dưỡng tôi chè Tầu, thuốc lá hai (2) bửa cơm tươm tất có thịt giò chả . Đây là món chi tiêu khá lớn cho một tên tù , trà 2 đồng/ngày, thuốc lá Sông Cầu 2 đồng nửa, vị chi 4 đồng. Trong khi lương cán bộ chỉ có hai (2) đồng/ngày ”. Vậy là thế nào !?!?!?. Ở tù mà được ăn cao hơn quản giáo thì chỉ có mấy thằng Ngu mới không chịu ở tù, thảo nào Nguyễn Chí Thiện ham ở tù đến những 27 năm kia.

Em Minh Ngọc còn cẩn thận giới thiệu số trang của “hỏa lò” là 320 và loại “giấy trắng hảo hạng” nửa chứ . Em Minh Ngọc có lẽ cũng là loại chuyên viên “thượng hạng” nghiên cứu cho mấy hảng chế giấy ở Mỹ chắc, nên em mới biết : đây là loại giấy trắng hảo hạng, còn giấy xấu là loại giấy làm sao ? em Minh Ngọc cũng nên cho bà con biết luôn thể, đặng mai mốt có ai đó xuất bản thêm cuốn “sớ Ông Lò” sớ ông Táo nào đó thì mình lại giới thiệu cho họ nên tìm loại “giấy trắng hảo hạng” in mới phết mới oai chứ. Lê Minh Ngọc nên tìm đọc kỹ lại những bài nói chuyện của Nguyễn Chí Thiện viết bằng Anh ngữ hay Việt Ngữ để thấy Nguyễn Chí Thiện đã coi thường và chửi xéo người Mỹ như thế nào. Tạp chí cách mạng số 42 của Đại Việt Cách Mạng Đảng : daiviet.org , Nguyễn Chí Thiện nói: “ … gần đây tôi thấy rất nhiều luận điệu của những nhân vật tai to mặt lớn của Mỹ nói thì tôi thấy đều là những ngôn từ rỗng tuếch thôi, không thực tế tí nào cả …”. Vì vậy tổ chức nào hội đoàn nào hay cá nhân nào muốn làm công không quảng cáo cho Nguyễn Chí Thiện nên tìm đọc (trong website của giáo sư Dan Duffy) để có thái độ rõ ràng khi quyết định cho mình và cho “tổ chức” của mình.

Cháu Lê Minh Ngọc thổi Chú Nguyễn Chí Thiện nên viết như vầy mới ghê chứ: (“Người Việt tị nạn CSVN khắp nơi hân hoan đón nhận tin vui từ YALE University. Một trường đại học uy tín – vang danh thế giới, đã phát hành TẬP CHUYỆN HỎA LÒ của ngục sĩ Nguyễn Chí Thiện, viết bằng Anh ngữ mang tựa đề: ” HỎA LÒ/ HANOI HILTON STORIES”.”). Này em Minh Ngọc em đi bao nhiêu nơi làm bao nhiêu cuộc phỏng vấn trên “liên mạng” để biết dân Việt trên khắp nước Mỹ này “Hân Hoan với …Yale ?” , để em đi đến kết luận là: “Người Việt tị nạn CSVN khắp nơi hân hoan đón nhận tin vui từ YALE University”.

Cái bịnh của mấy em là cứ Deo (Yale) hay Hà b vá (Harvard) , cứ tiến sĩ , bác sĩ, giáo sư, luật sư thì mấy em tưởng chắc ăn lắm . Chắc ăn như bắp khô để giàn bếp, chắc chắn là đồ Thiệt không phải đồ Dỗm đúng hông em Minh Ngọc ? tiến sĩ giáo sư Nguyễn Xuân Vinh nè , tiến sĩ giáo sư Nguyễn Ngọc Bích nè, tiến sĩ giáo sư Nguyễn Văn Canh nè, Tiến sĩ Bửu Sao nè, tiến sĩ Nguyễn Bá Long nè, tiến sĩ Ngô Bá Long (con Ngô Bá Thành) nè, tiến sĩ Trần tử Thi (ý không phải ) Trần tử Thanh nè, tiến sĩ thạc sĩ giáo sư dạy trường “đại học cộng đồng” city cò lét (college) San Jose Nguyễn Hữu Liêm nè, giáo sư bác sĩ thông kinh (ý không phải thông tim) Nguyễn Xuân Ngãi nè , tiến sĩ Không Thông Minh (ý không phải) Đỗ thông Minh nè . Nếu phải kể tên tiến sĩ, bác sĩ, giáo sư, luật sư, nhà Văn, nhà Báo mà họ lại muối mặt đi bợ bi cho Nguyễn Chí Thiện thì cũng có đến cỡ hằng trăm đó em Minh Ngọc . Em Minh Ngọc có muốn vào sổ bác sĩ, tiến sĩ hay giáo sư, luật sư, nhà Văn, nhà Báo loại này đi bợ bi chơi cho vui hông ? (em Minh Ngọc nên nhớ chỉ riêng ở Mỹ có khoảng hơn 300 ngàn trí thức Việt Nam và một số không nhỏ có bằng cấp hay học vị cao: như: Ph.D , MD , Prof ..v.v… nhưng họ rất thờ ơ với việc làm của các ông giáo sư, tiến sĩ, luật sư, nhà Văn, nhà Báo kể trên ). TamBaDang cho tên em Lê Minh Ngọc vào list ngay nếu em muốn. Vào bợ bi cho anh Thiện vui , anh Thiện Vui nên anh mới đi nói Phét hoài chứ và Thiện nói trước quên sau nên Thiện mới lộ cái bộ mặt lưu manh xảo trá lường gạt của Thiện ra chứ . Bợ bi cho nó bây giờ mai mốt nó quay sang nó chửi như chửi chó, tựa như Nguyễn Hộ chửi tiến sĩ Nguyễn Bá Long năm nào vậy . Bây giờ Nguyễn Bá Long lại còn vác cái mặt mẹt tự giới thiệu để “góp ý” với tựa đề dài lòng thòng như bò đái là:

(“MỘT VÀI GÓP Ý CHÂN THÀNH SAU KHI ÐỌC BÀI NHẬN ÐỊNH “GIÁO CHỈ, THÔNG BẠCH, VÀ CƠN KHỦNG HOẢNG CỦA PHẬT GIÁO VIỆT NAM TẠI HẢI NGOẠI” CỦA TÁM VỊ HÒA THƯỢNG HẢI NGOẠI “).

Đọc cái tựa đề của ông tiến sĩ này “góp ý” thôi cũng muốn đứt hơi, ngộp thở. Ôi ! sao nó Dài lê thê thế này nhỉ ? “Góp ý thông bạch” thì viết ngắn thôi và xin ký “thai thồ” là:

T M D Đ Q T C C P T D C V N T S N B L C N .

Bên dưới Nguyễn Bá Long ký “thai thồ” của mình dài hơn ngựa như sau:

“Hải Ngoại, Mùa Ðông Năm Ðinh Hợi (12/ 2007)

T/M Diễn Ðàn Quốc Tế Của Các Phong Trào Dân Chủ VN

TS NGUYỄN BÁ LONG (Chủ Nhiệm)

Cẩn kính”

Viết lại:

“ THAY MẶT DIỄN ĐÀN QUỐC TẾ CỦA CÁC PHONG TRÀO DÂN CHỦ VIỆT NAM TIẾN SĨ NGUYỄN BÁ LONG CHỦ NHIỆM” .

TamBaDang “xin phép” tiến sĩ Nguyễn Bá Long viết lại ở trên cái “Thai Thồ” (title) của tiến sĩ cho đủ bộ, chứ tiến sĩ Nguyễn Bá Long đừng viết chữ tắt “Ngắn Lắm, Nhỏ Lắm”. Và viết cái “thai thồ” của tiến sĩ Nguyễn Bá Long xong đọc kỹ thì mới thấy chu choa ơi nó Dài, nó Bự, nó To (quốc tế mờ không to sao được ?). Đọc xong “thai Thồ” của ông thì lại thấy phát rét, vì vừa Dài, vừa To, vừa Bự ai không rét ? dài như Ngựa không lạnh sao được ?. Tướng Ngựa bà cỡ như em Bút Vàng Đỗ Thị Thuấn hay kiểu Nhạn, Cò San Fran thì chắc mới chịu nổi. Chứ tướng nhỏ nhỏ như Lê Minh Ngọc thì bỏ chạy đi em, đừng dại đưa mặt và mông vào thì đều nát cả đấy em.

Thấy chưa TamBaDang đâu có nói oan cho mấy thằng này đâu. Tiến sĩ đấy Lê Minh Ngọc, “Chủ Nhiệm Diễn đàn Quốc Tế Của Các Phong Trào Dân Chủ Việt Nam” đó em, chứ diễn đàn nước Việt, nước Vẹm. Ánh đỏ, ánh vàng kiểu của bác sĩ Tôn Thất Sơn hay bút vàng Thị Thuấn thì tiến sĩ Nguyễn Bá Long đâu có chịu làm chủ nhiệm. Nhỏ lắm Ngắn Lắm. Tiến sĩ Nguyễn Bá Long phải làm “chủ nhiệm Diễn Đàn Quốc Tế Của Các Phong Trào Dân Chủ Việt Nam” kia mới được. Nhưng không biết mấy anh “chủ nhiệm diễn đàn quốc tế của các phong trào dân chủ Việt Nam” này nói ra có “Ma Chủ Nhiệm Các Diễn Đàn Quốc Tế Của Các Phong Trào Dân Chủ Trên Thế Giới” nào nghe hay không nửa. Tội nghiệp mấy anh này bị Bịnh Tham Danh nên đòi chức thì phải chức to, chức lớn kia, nhưng đầu óc lại nhỏ như hạt tiêu thì làm sao giữ chức lớn được. Xin hỏi nhỏ tiến sĩ Nguyễn Bá Long, chứ mấy ông “tiến sĩ bộ lạc” (xin tiến sĩ đọc là Bộ Lạc đừng đọc Bò Lạc nhé) các nước như: Zambia, Namibia, Zimbabwe, Malawi ..v.v.. ở Nam Phi “tín nhiệm” tiến sĩ Nguyễn Bá Long và bỏ cho tiến sĩ bao nhiêu phiếu để trở thành “chủ nhiệm diễn đàn quốc tế ….” . Nếu được lần sau xin tiến sĩ chỉ dùm cho em, xin cảm ơn và “bái” tiến sĩ Nguyễn Bá Long mấy bái trước, thôi em xin bái bái (bye bye) tiến sĩ nhé.

Trước đây anh tiến sĩ Nguyễn Bá Long bị tên bần cố nông Nguyễn Hộ nó đánh cho mấy cái tát tai vì tội bợ bi cho nó nhưng anh làm nó hơi đau, nên nó quay lại nó cho anh mấy cái tát từ đó anh Thụt một thời gian tưởng đâu anh Thụt luôn , bây giờ chưa tởn anh lại Thò đầu ra nửa , mai mốt thằng Ái hay thằng Thiện nó cũng sẽ đá cho mấy thằng bợ bi cho nó vài cái . vì sao ? Vì “thi sĩ kiêm ngục sĩ” Nguyễn Chí Thiện là thằng Điếm Đực quốc tế , nó lừa bịp từ đông sang tây nước Mỹ và luôn cả thế giới, nơi nào có người Việt tị nạn tụi Việt Gian Cộng sản là nơi đó có bản mặt nham nhở của nó mò tới Xạo và Bịp.

Đám Hoàng Cơ Định và mấy thằng cò mồi Việt Tân thưởng công cho Nguyễn Chí Thiện nên “tổ chức” tiệc tùng cho nó đến ăn chứ có ma nào tới nghe nó nói đâu mà em Lê Minh Ngọc dám phán ra : “(“Người Việt tị nạn CSVN khắp nơi hân hoan đón nhận tin vui từ YALE University. Một trường đại học uy tín – vang danh thế giới, đã phát hành TẬP CHUYỆN HỎA LÒ của ngục sĩ Nguyễn Chí Thiện, viết bằng Anh ngữ mang tựa đề: ” HỎA LÒ/ HANOI HILTON STORIES”.”). Yale viết hay in “Quả Lò ông Táo” thì chuyện của Yale chứ có dính gì người Việt tị nạn Việt Gian Cộng sản đâu mà em Minh Ngọc mừng rứa ? Yale viết thì Deo đọc, Deo bán mắc gì mình phải đọc cũng như đi làm công không quảng cáo cho họ ? Quảng cáo công không đó là Dại . Vì Lợi thì họ ăn hại thì em Lê Minh Ngọc lãnh . (Yale cho in cái này họ lợi lớn, mai mốt sẽ thấy họ có lợi gì, bây giờ thì chưa )

Giới trẻ Việt Nam bây giờ tụi nó khôn lắm , khó “khuyến khích” tụi nó làm bậy lắm em Minh Ngọc , chứ nói chi đến chuyện nhờ “phổ biến HỎA LÒ/HANOI HILTON STORIES đến với người Mỹ”. Mỹ nào đọc? Mỹ Tho à . Em Minh Ngọc có thấy các chiến binh bị thương từ chiến trường Iraq trở về Mỹ đêm sáng ngày trở thành homeless không ?, đài FOX , CNN nói rần rần thì homeless vẫn hoàn homeless kia em, chứ nói gì chuyện Nguyễn Chí Thiện “ủ tờ” nay viết “Ông Lò hay Quả Lò” ai đọc ?

Cũng có người họ đã chứng minh cuốn “hoả lò” không phải của Nguyễn Chí Thiện mà do Vũ Thư Hiên viết cho Thiện , trong quyển “hỏa lò” Nguyễn Chí Thiện bức đầu bức tai vặn cổ họng lắm mới viết được khoảng 32 trang viết tay (32 trang nhé) , chứ không phải 320 trang như em Minh Ngọc quảng cáo đâu . Em Lê Minh Ngọc cứ đọc thử vài đoạn viết thổ tả dưới đây mà “ngục sĩ Nguyễn Chí Thiện” dám Can Đảm gọi là “Thơ” và in ra trong quyển “Hạt Máu Thơ” của Thiện thì em Lê Minh Ngọc đủ biết Nguyễn Chí Thiện có đủ sức viết văn , làm thơ hay không thì biết .

**

– Thịt nướng bếp Công an thơm đến khổ !

– Anh hít từng hơi dài nói: Nếu mùi phân độc hại

– Thì mùi thịt tất nhiên phải bổ !

– Các đầu gấu cười khen : Nói rất khoa học, lọt vào tai !

Nguyễn Chí Thiện- Hạt Máu Thơ- trang 149.

**

– Nó cho chó nó đẻ

– Bánh cuốn thu của dân

– Quay lại dọa tù nhân

– :Thằng nào ăn bỏ mẹ !

Nguyễn Chí Thiện- Hạt Máu Thơ- trang 154

**

– Ăn toàn sắn

– Hơn trường bắn

– Rau lại thiếu

– Quà lò thiêu !

Nguyễn Chí Thiện – Hạt Máu Thơ – trang 148

**

– Ở, Hỏa lò, giấy vệ sinh khó có

– Nhiều người không dùng, như trâu, như chó

– Phải có quà, có ngoại giao, mới có thể mong xoay

– Xoay nó còn gay hơn xoay vé máy bay!

Nguyễn Chí Thiện- Hạt Máu Thơ- trang 144.

Tin chưa em Lê Minh Ngọc ? Đọc mấy câu thổ tả gọi là “thơ Nguyễn Chí Thiện” trên đây em Lê Minh Ngọc có hiểu thằng điếm đực này muốn nói gì không ? em gọi đó là “Thi Sĩ” à ? còn nửa em Minh Ngọc muốn biết “ngục sĩ Nguyễn Chí Thiện” viết văn làm sao ư ? Đọc đoạn “văn” viết của Thiện dưới đây thì rõ:

“tháng giêng, 1997 tôi ở Hoa kỳ. Tôi cùng bạn bè đang tụ họp ở nhà Đại úy Kiều Duy Vinh để chờ một cú điện thoại gọi cho tôi. Nhà thơ Lê Quang Dũng thông báo là Phùng Cung đã chết tại nhà anh vào ngày thứ sáu, sau hai tuần bạo bệnh. Phùng Cung là người bạn tù với tôi. Và họ đang chuẩn bị tang lễ. Tôi nghe như tiếng sét đánh và rất đau khổ. Anh đã vĩnh viễn ra đi, tôi sẽ không còn được nhìn anh trầm ngâm, uống trà, hay được nghe thơ của anh nữa.”

-“ Tôi hiểu cái chết là điều không thể tránh được, nhưng tôi không kềm chế được cảm giác mất mát lớn lao và tôi đã khóc. Đêm ấy, khi nằm ngủ tôi quay mặt vào vách tường. Hồi tưởng lại lần đầu gặp nhau tại Phong Quang vào một ngày mùa đông ảm đạm. Anh đứng bên cạnh cây ớt đỏ. Anh đưa mắt nhìn bầu trời nặng trĩu cũng nặng buồn như khuôn mặt của anh. Và sau đó, trong ngày chia tay từ giả tôi vào Sài gòn để đáp chuyến bay đi Hoa kỳ, anh nắm đôi bàn tay tôi bịn rịn không rời, nước mắt anh lưng tròng. Sáng thức dậy, chập chờn giấc mơ tôi thấy những vì sao, tôi thấy những cánh buồm xanh biếc quyện bay với gió trong dãy ngân hà đem linh hồn anh đến nơi vĩnh hằng. Ngày nào đó, khi trở về Việt Nam tôi không thể làm gì hơn bằng im lặng đứng trước mộ anh nằm ở mô đất trâu cày dẫm nát ở cuối làng.” [ANCT tr.10] (Jean Libby).

Hay không ? “Văn” viết hay lắm cho nên ông giáo sư tiến sĩ Nguyễn Xuân Vinh cũng hết lời ca tụng Thiện quá chừng. Còn nửa, còn thơ của Nguyễn Chí Phèo nửa xin đọc dưới đây nè em Lê Minh Ngọc .

Bùi Tín là loại “đồng chí đổ bô”

Nhưng lại tự hào cách mạng ngây ngô

Thấy đồng chí Hoàng Minh Chính ăn là nghển cổ

Tay vỗ tưng bừng, miệng khốn khổ hoan hô

Nguyễn Chí Phèo – K hạt Máu Thở – trang 143

—————————-

Thơ Nguyễn Chí Thiện nhớ trong đầu đấy nhá

Khi đọc buộc lòng phải có khẩu trang

Tôi nói thế không hề quá đáng

Không tin thời cứ “dọc” thử vài trang!.

Nguyễn Chí Phèo – K hạt Máu Thở – trang 143

————————-

K hạt máu thở tập “Thơ” mà xuất bản

Còn quyển kia là “ông táo Quả Lò”

Một niềm vui hay một nỗi lo

Nỗi lo này là khi người ta biết mình quá Xạo .

Nguyễn Chí Phèo – K hạt Máu Thở – trang 147

———————–

Ta như điếm đực vật vờ

Ngửi thấy mùi đô la hau háu

Song ta lúc nào cũng nói Láo

Mười mấy năm rồi vẫn nói Láo như ranh.

Nguyễn Chí Phèo – K hạt Máu Thở – trang 146

—————

Lông Lá

Lông lá bóng bẩy

To béo nây nây

lông nhông chạy nhảy

Chó Vàng ta đấy

Thị Thuấn đây này

Tô hô trông thấy

Giống như cái mặt

Bác “hồ” ta đấy

Nguyễn Chí Phèo – K hạt Máu Thở – trang 105

Tới đây đã quá đủ cho Lê Minh Ngọc biết Nguyễn Chí Thiện là thi tử (tử thi) chứ không phải là “thi sĩ”. hay “ngục sĩ”. Nếu ai còn biết tự trọng thì hãy rời xa những con chó mang mặt người càng sớm càng tốt. Nếu đã mua quyển “hoả lò” do Yale in ra bán , Lê Minh Ngọc nên đọc cho kỹ chỗ nào Nguyễn Chí Thiện viết, đoạn nào Vũ thư Hiên viết và có cả Bùi Tín góp ý ? (Nguyễn Chí Thiện, Vũ Thư Hiên, Bùi Tín cả 3 tên này có thời gian sống chung với nhau bên Pháp). Còn nếu đọc xong rồi thì cứ đem trả lấy tiền lại . Không sao .

TamBaDang

http://www.hon-viet.co.uk/TamBaDang_OngLoNguyenChiThien.htm

Posted in Uncategorized | Tagged: | 2 Comments »

Video: Giáo dân Thái Hà cầu nguyện bị xịt hơi cay- đòi công an làm biên bản

Posted by tudodanchu trên Tháng Chín 1, 2008

VietCatholic News (Chúa Nhật 31/08/2008 21:26)

Video:

http://catholicvideo.org/VcatMedia/video/showvideo.aspx?video=80831xitcay.wmv

Tối hôm nay Chúa Nhật 31.8.2008 lúc 8g45 ngày, có kẻ đã xịt hơi cay vào một số người đang cầu nguyện. Một số người bị hít phải hơi cay, sau đó bị choáng váng mới biết mình bị hơi cay làm tổn thương. Dân chúng xôn xao… các cháu nhỏ khóc ré lên… Cũng có cả phóng viên nước ngoài hình như là phóng viên của AFP, mà hôm trước đã có mặt và cũng thường đến đây tìm hiểu tình hình. Hiện còn 5 người đang điều dưỡng vì bị thương bởi hơi cay, số trên 20 khác đã đi bệnh viện hoạc được một bác sĩ hỏa tốc tới tu viện Thái Hà cứu chữa kịp thời. Nhiều anh chị em đã được đưa về trong khuôn viên nhà thờ để cứu cấp. Trong Video clip này cho thấy lúc xẩy ra lộn xộn, các em nhỏ và phụ nữ, hít phải hơi cay… Tiếp theo đó dân chúng đòi công an lập biên bản. Có lời phát biểu của LM nguyễn vănKhải lên tiếng mạnh mẽ đòi lập biên bản, các nữ tu và của LM Nguyễn Khởi Phụng.

PV VietCatholic

http://www.vietcatholic.net/News/Clients/ReadArticle.aspx?Id=57953

Posted in Uncategorized | Tagged: | 2 Comments »

Sau vụ xịt hơi cay: các nạn nhân và diễn biến tại Linh địa Đức Bà đêm 31/8/2008

Posted by tudodanchu trên Tháng Chín 1, 2008

các nạn nhân và diễn biến tại Linh địa Đức Bà đêm 31/8/2008

 

Sau vụ xịt hơi cay: các nạn nhân và diễn biến tại Linh địa Đức Bà đêm 31/8/2008

VietCatholic News (Chúa Nhật 31/08/2008 15:46)

THÁI HÀ – Thường lệ, khu nhà của Dòng Chúa Cứu thế bị phá dở dang phía bên phải linh địa có một tốp công an trực khoảng 7 -8 người. Nhưng hôm nay, khu vực đó đã bị cắt điện từ tối. Khi đoàn rước đã đi qua vào khu nhà bên cạnh và trở ra, còn một số giáo dân, đa số là các phụ nữ và các em nhỏ vào bên tượng hai ảnh Đức Mẹ đặt hai bên cột để cầu nguyện.

Bất chợt, bị xịt hơi cay vào mặt, một số người hoảng loạn chạy ra khỏi đó. Linh mục Nguyễn Văn Khải đã bị xịt vào mặt nhưng còn chạy được ra ngoài để báo cha bề trên. Một số em nhỏ nằm ngất tại chỗ, số công an từ trong bóng tối chạy lủi theo bờ tường ra ngoài.

Ngay sau khi bị xịt hơi cay, các phụ nữ đã nôn mửa chóng mặt và nhiều người bị những triệu chứng khác. Một số được đưa ra chỗ thoáng, tỉnh lại và nôn mửa, mờ mắt…

Lực lượng công an đã đứng im, một công an đã mang bao tải chứa bình xịt chạy vào phía trong Công ty may Chiến Thắng và đã được đồng đội ra hỗ trợ khi giáo dân đuổi theo để giữ lại. Sau đó, điện được bật sáng và một tốp công an đến khu vực xịt hơi cay. Mọi người đến đó còn bị hơi cay còn sót lại nồng nặc. Giáo dân yêu cầu lập biên bản, nhưng tất cả công an bỏ chạy.

Sau đó, một Công an Phường Quang Trung, tên Hùng đã đến, thấy lượng giáo dân bị nạn quá nhiều và trong tình trạng nôn mửa, mặt mũi bị đỏ gay gắt. Ông này bảo linh mục Phong làm dánh sách nạn nhân và đưa họ ra ngoài. Giáo dân đã đưa họ về nhà xứ chăm sóc. Nhưng khi linh mục Phong lập danh sách, yêu cầu ký tên vào danh sách, ông ta lại tráo trở cho rằng: Không đúng quy trình nên không ký. Các giáo dân hết sức bất bình nhưng vâng lời các linh mục họ yên lặng. Đến khi các linh mục yêu cầu ông Hùng ký xác nhận việc ông nói với Cha Phong đưa nạn nhân về mà thôi, ông cũng không ký.

Một phóng viên nước ngoài đã trực tiếp vào phỏng vấn và chụp hình khi đang làm việc.

Biên bản lập, các linh mục yêu cầu mỗi bên ghi ý kiến của mình, sau đó photocopy thành hai bản để giữ lại một bản, nhưng công an không đồng ý, họ bảo rằng họ giữ là được? Giáo dân đã phản đối dữ dội, yêu cầu ký biên bản, nhưng họ nhất định không. Sau đó, ông Long, phó Công an Quận Đống Đa đến, vẫn bài cũ: Ai xịt hơi cay, họ đâu… nhưng giáo dân đã phản đối rằng họ là nạn nhân, và việc truy tìm ai xịt là việc của công an. Tai sao chỉ có mỗi việc xác nhận nạn nhân mà không chịu? Bao nhiêu Công an ở đó làm gì, nếu không đồng phạm thì sao để sự việc ngang nhiên xảy ra?

Việc trở nên căng thẳng, sau đó có một thanh niên đại diện công an đến xin lỗi, rồi bỏ đi.

Đến khoảng 11 giờ, một tốp “thanh niên tình nguyện” được điều đến hiện trường. Họ có những lời nói xấc xược, khiêu khích, nhưng các linh mục yêu cầu bà con giáo dân ngồi xuống, họ không thể làm gì. Gặp một nhóm trong số thanh niên đó vừa được Công an dặn dò, họ bảo nhau hôm nay Hoa hậu hay thế mà thấy điện thoại điều đi nên phải mặc áo đi ngay?

Đến gần 12 giờ đêm, các giáo dân vẫn còn hàng trăm người tại Linh địa, các linh mục đề nghị họ ký vào giấy công nhận sự việc rồi về nghỉ, để các linh mục làm việc với bên công an.

Việc dùng hơi cay tấn công đám đông cầu nguyện, tấn công phụ nữ và trẻ em lại thêm một tội ác mới của nhà cầm quyền Hà Nội.

Chúng ta đã biết, Nhà nước đang hình sự hóa sự việc và bây giờ đang chính trị hóa sự việc dân sự. Mục đích là bằng mọi cách chiếm bằng được đất đai của Nhà thờ cho bọn quan tham. Thực chất cúa sự việc này chỉ là việc tranh chấp đất đai thông thường như muôn vàn vụ tranh chấp đât đai trên đất nước Việt Nam hiện nay.

Chúng ta cần tố cáo tội ác này trước dư luận quốc tế, yêu cầu Hà Nội sớm trả lại công bằng, công lý cho nhóm nhỏ giáo dân Thái Hà đang bị đàn áp bằng mọi phương tiện của Cộng sản Việt Nam.

Xin hiệp thông với Thái Hà.

24h giữa đêm ngày 31-08-2008

PV VietCatholic

http://www.vietcatholic.net/News/Html/57945.htm

Posted in Uncategorized | Tagged: | 2 Comments »

Nguyễn Chí Thiện, “đuốc sống” Lê Văn Tám và “Đóa Hồng Gai” Nguyễn Thị Nga

Posted by tudodanchu trên Tháng Chín 1, 2008

Nguyễn Chí Thiện, “đuốc sống” Lê Văn Tám và “Đóa Hồng Gai” Nguyễn Thị Nga 

Trần Thanh

Trong cuộc chiến với bọn việt gian cộng sản, người quốc gia chúng ta đã bị bọn chúng lừa gạt rất nhiều lần.  Tên Hồ Chí Minh đã lừa gạt những đảng phái quốc gia rồi sau đó tiêu diệt họ gần hết.  Điệp viên Phạm Xuân Ẩn (1927-2006) của việt cộng đã hoạt động ngay trong các cơ quan truyền thông báo chí của Mỹ và Việt Nam Cộng Hòa trong gần 20 năm, đến sau năm 1975 hắn mới xuất đầu lộ diện.  Hắn có người con trai lớn là Phạm Xuân Hoàng Ẩn làm thông dịch viên cho tên Nguyễn Minh Triết, đại ca của băng cướp việt gian cộng sản.  Ngoài ra còn một số những tên điệp viên gộc khác như Mười Hương, Huỳnh Văn Trọng, Lê Văn thúy, Nguyễn Xuân Hòe, Vũ Ngọc Nhạ ..v..v.. đã từng gây mưa gió, thiệt hại rất lớn cho chế độ Việt Nam Cộng Hòa.  Đặc biệt, tên Vũ Ngọc Nhạ (1928-2002) đã từng trèo cao, luồn sâu, được tin tưởng tới mức được đề bạt làm …. cố vấn chính trị cho tổng thống Diệm và tổng thống Thiệu! Đầu năm 1980, tổ chức phục quốc “Mặt Trận Thống Nhất Các Lực Lượng Yêu Nước” do Lê Quốc Túy, Mai Văn Hạnh, Trần Văn Bá, Hồ Tấn Khoa lãnh đạo, từ Pháp trở về nước để hoạt động nhưng đã bị thất bại, 119 phục quốc quân bị bắt, 5 người bị tử hình, trong số đó có Trần Văn Bá.  Thực ra tổ chức này đã bị việt cộng cài điệp viên vào ngay từ lúc còn đang hoạt động trên đất Pháp. Các chuyến tàu đổ bộ, đưa người và vũ khí vào vùng Cà Mau đều bị việt cộng giăng lưới bắt gần hết.  Chính tên Nguyễn Tấn Dũng là một trong những nhân vật chủ chốt trong vụ vây bắt các lực lượng phục quốc này và sau khi thành công, hắn đã được thăng quan tiến chức vùn vụt, hiện nay đang giữ chức thủ tướng!  Hắn đã sống trên xương máu của những chiến sĩ phục quốc, vậy mà bây giờ có một số tên chó săn ở Mỹ ca ngợi hắn là “Yeltsin Việt Nam”, là người “thanh liêm”, đang đi sâu vào quỹ đạo của Mỹ, xứng đáng là tổng thống của nước Việt Nam trong tương lai!!! Chính vì đã bị việt cộng lừa cho nhiều vố đau như vậy cho nên chúng ta cần phải cảnh giác.  Khi gặp những trường hợp nào đáng ngờ, chúng ta phải nêu nghi vấn và tìm hiểu cho kỹ.  Trong phạm vi bài viết này, tôi nêu ra một vài trường hợp để quý độc giả suy xét:

  • 1.  Nghi vấn về Nguyễn Chí Thiện:


Ai cũng biết Nguyễn Chí Thiện (thật) là tác giả của tập thơ Hoa Địa Ngục, một tập thơ rất có giá trị, được rất nhiều độc giả hâm mộ.  Đó là lý do vì sao khi ông Nguyễn Chí Thiện, sau 28 năm ở tù, được việt cộng cho sang Mỹ định cư thì ông ta đã được đồng bào hoan nghênh, chào đón vô cùng nồng nhiệt.  Nhưng sau đó, có dư luận cho rằng ông Thiện này là giả mạo, rằng ông Thiện THẬT ĐÃ BỊ VIỆT CỘNG GIẾT CHẾT, SAU ĐÓ BỌN CHÚNG LỰA MỘT NGƯỜI CÓ DUNG MẠO GẦN GIỐNG ĐỂ THAY THẾ VÀO VÀ “XUẤT CẢNG” SANG MỸ!!!

Đã có nhiều bài viết của nhiều tác giả khác nhau chứng minh rằng ông Thiện hiện đang sống tại Mỹ chính là ông Thiện DỎM.  Các dữ kiện mà các tác giả nêu ra là:

1.1:  Nghi vấn về ngày, tháng, năm sinh (không phù hợp, không ăn khớp)

1.2:  Nghi vấn về gia đình (cha mẹ, anh em, khác với như mô tả trong thơ)

1.3:  Nghi vấn về sức khỏe (ông Thiện dỏm rất khỏe mạnh chớ không bị ho lao và bị đủ thứ bệnh như trong tập thơ Hoa Địa ngục mô tả)

1.4:  Nghi vấn về dạy học (ở tù ra, vào trường trung học dạy môn lịch sử thay cho người bạn bị bệnh)

1.5:  Nghi vấn về chép BỐN TRĂM BÀI THƠ trong ba ngày (tối thiểu phải mất khoảng mười ngày bởi vì phải VỪA CHÉP VỪA LỤC TRÍ NHỚ ĐỂ NHỚ LẠI!  Cứ cho là mỗi bài thơ trung bình có mười câu thơ, mỗi câu thơ có mười chữ thì 400 bài thơ sẽ là 40.000 chữ, bằng một quyển tự điển loại trung bình!  Nội chỉ NHỚ lại thôi, chưa chắc có thể nhớ lại hết trong BA ngày, đừng có nói đến ghi chép!)

1.6 :  Nghi vấn về TRÍ NHỚ (ở tù 20 năm mà có đủ trí nhớ, chép được 400 bài thơ trong BA ngày?)

1.7:  Nghi vấn về tài làm thơ (những bài thơ trong Hoa Địa Ngục rất hay nhưng những bài thơ mà ông Thiện sáng tác kể từ khi sang Mỹ thì dở ẹc, y như những bài vè!)

1.8:  Nghi vấn về sự tuyên bố “không làm thơ nữa, chuyển sang viết văn” (thơ và văn là hai khả năng thiên phú và đó cũng là cái $RNGHIỆP, không bao giờ bỏ được.  Đã là một thi sĩ và là một NHÀ CÁCH MẠNG thì chỉ có khi nào tim ngừng đập mới ngưng sáng tác thơ tranh đấu!)

1.9:  Nghi vấn về tập truyện Hỏa Lò của ông Thiện ( có lẽ do người khác viết giùm)

1.10: Nghi vấn về các tấm hình chụp (so sánh các tấm hình thấy có sự khác biệt)

1.11:  Nghi vấn về những giọt máu trong thơ ( mỗi một chữ, một câu thơ trong Hoa Địa Ngục đều toát ra một sự bi thiết, hùng tráng, phẫn nộ của một anh hùng bị sa cơ thất thế, mỗi một giọt thơ là một giọt máu; trong khi đó, những bài thơ mà ông Thiện sáng tác ở hải ngoại, giống như những bài vè, gọi Hồ Chí Minh bằng “bác“!)

1.12:  Nghi vấn cho rằng nhà cách mạng Lý Đông A mới chính là tác giả của tập thơ Hoa Địa Ngục

Một vài ví dụ, trích trong những bài thơ của Nguyễn Chí Thiện THẬT:

Không có gì quý hơn độc lập tự do
Tôi biết NÓ, THẰNG nói câu nói đó
Tôi biết NÓ, đồng bào miền Bắc này biết NÓ
Việc NÓ làm, tội NÓ phạm ra sao
……………………….Thơ của tôi là những gì KINH KHỦNG
Như ĐẢNG, ĐOÀN, như LÃNH TỤ như TRUNG ƯƠNG!
…………………………Hang Bắc Pó hóa thành hang ác thú
Bác Hồ già hóa dạng bác Hồ Ly
Đôi dép lốp nặng bằng trăm đôi dép sắt
Bộ ka ki vàng, vàng như mắt dân đen!

……………………………

Từ buổi Quỷ Vương hớn hở mặt mày
Đứng trước đảng kỳ trịnh trọng
Đọc lời khai mạc thuở hoang sơ


Đọc tập thơ Hoa Địa Ngục, chúng ta thấy tác giả thường xuyên gọi Hồ Chí Minh bằng “NÓ”, bằng “THẰNG”, bằng “Hồ Ly” hay “QUỶ VƯƠNG”, chớ không bao giờ gọi hắn là “bác Hồ”.  Ngoài ra, tác giả đã bày tỏ sự thù ghét và khinh miệt đến cực độ khi đề cập đến băng đảng việt gian cộng sản và cái chế độ cộng sản hung tàn bạo ngược.  Trong nhiều bài thơ, mỗi một chữ dùng của tác giả là một giọt máu, mỗi một câu thơ đều hàm chứa những ý tưởng rất bi hùng, thống thiết, phẫn nộ của một anh hùng đang bị sa cơ thất thế, và khát vọng chặt phá xiềng xích nô lệ, để con đại bàng lại được tung cánh trong bầu trời tự do.  Đọc thơ của Nguyễn Chí Thiện, chúng ta có những xúc cảm liền tại chỗ, đôi khi nổi da gà vì những cái thần khí trong thơ như đi thẳng từ những bài thơ vào máu của chúng ta.

Trong khi đó, khi ông Thiện “dỏm” qua Mỹ, ông đã đi diễn thuyết ở nhiều nơi.  Ông cũng chỉ trích, lên án chế độ cộng sản nhưng giọng điệu của ông nhẹ hơn rất nhiều so với những gì được mô tả trong tập thơ Hoa Địa Ngục.  Thỉnh thoảng ông có sáng tác vài bài thơ nhưng hầu như chỉ là những bài vè, thậm chí có bài ông gọi Hồ Chí Minh là “bác Hồ”!  Dù rằng hai chữ “bác Hồ” ông bỏ trong ngoặc kép nhưng so với những lời thơ đầy hùng khí và sự phẫn nộ trong Hoa Địa Ngục thì khác xa lắm!  Ông còn cổ động cho việc toàn dân Việt Nam nên kiên nhẫn chờ một vị minh quân của thời đại xuất hiện để cứu nước, đó là một cuộc cách mạng nhung, không đổ máu, với sự xuất hiện của một ông Goóc Ba Chớp Việt Nam, chui ra từ hang Bắc Pó!

Tôi nhớ trước đây có đọc một bài viết của ông Thiện trên internet, trong đó ông đã thách đố những ai dám “vu cáo” ông là đồ giả mạo thì ông sẵn sàng đi thử DNA (để so sánh với ai? với cái gì?) với điều kiện: – sau khi thử xong nếu ông ta thắng thì người vu cáo phải chịu chi trả một số tiền là một trăm ngàn đô la.  Ông ta sẽ dùng số tiền đó vào việc từ thiện.Trong thời gian gần đây, đã có hai tác giả là luật sư Nguyễn Văn Chức và Việt Thường nêu lên những nghi vấn về ông Nguyễn Chí Thiện nhưng không thấy ông Thiện lên tiếng trả lời.

  • 2.  Nghi vấn về “ngọn đuốc sống” Lê Văn Tám

Lê Văn Tám là một cậu bé mười tuổi, đã tự tẩm xăng vào người của mình rồi đốt cháy phừng phừng như cây đuốc, lao vào kho xăng (có tài liệu nói là kho đạn) của Pháp ở Thị Nghè, làm cả kho xăng bị phá hủy tan tành. Chiến công “lừng lẫy” này xảy ra năm 1946.  Sau năm 1975, nhiều trường học, tên đường, công viên, bệnh viện trong miền Nam bị mang cái tên của con ma Lê Văn Tám. Hàng triệu triệu thế hệ sinh viên học sinh đã phải nhét vào đầu mình cái tên Lê Văn Tám cho qua các kỳ thi, và nhiều người sau này cũng bắt chước Lê Văn Tám tự đốt cháy cuộc đời của mình qua những điếu thuốc xì ke và những ván cờ bạc thua cháy túi! 

Sau năm 1975, người dân Sài gòn bắt đầu théc méc: – chắc có lẽ em Lê Văn Tám giống như Tề Thiên Đại Thánh ở trong cục đá chui ra, hoàn toàn không có cha mẹ, anh em hay bà con cô bác gì?  Bởi lẽ, sau năm 1975, không thấy bất cứ một người nào tự xưng là anh chị em của Lê Văn Tám, hay một người nào tự nhận là cha mẹ của Lê Văn Tám, đến xin với chính quyền cách mạng giấy chứng nhận “gia đình vẻ vang” hay “gia đình liệt sĩ”!  Theo nghi vấn, ông Nguyễn Chí Thiện thật chết đi thì ngay lập tức có ông dỏm lên thay thế liền, huống chi em Lê Văn Tám là một “anh hùng” cách mạng thì phải có nhiều người tình nguyện nhận làm bà con, họ hàng liền chớ!  Gia đình liệt sĩ được cấp sổ đỏ, được nhiều quyền ưu tiên trong xã hội, vậy tại sao không có một ai đến nhận họ, nhận hàng?

Đến năm 2005, khi cảm thấy không thể nào che dấu toàn dân được nữa, việt cộng mới cho phép được bật mí: giáo sư sử học Phan Huy Lê tiết lộ rằng Lê Văn Tám chỉ là nhân vật …. tề thiên!  Ông kể rằng Lê Văn Tám chính là sản phẩm tưởng tượng của Trần Huy Liệu, bộ trưởng bộ tuyên truyền của việt cộng năm 1945.  Và để tự bào chữa cho sự lừa bịp của bọn chúng, băng đảng việt gian cộng sản còn vẽ thêm ra sự “lương thiện” của tên bịp Trần Huy Liệu: hắn đã dặn dò đàn em, sau khi đất nước được hoàn toàn “giải phóng”, nếu hắn có chết thì nhớ kể lại sự thật cho toàn dân biết!  Viện trưởng viện sử học mà còn bịa đặt, nói láo như vậy thì những tên trí thức, “giáo sư”, “nhà khoa học” khác của việt cộng cũng chỉ cùng một loại như nhau mà thôi!

Ngay cả tên đầu sỏ Hồ Chí Minh mà còn chơi những màn bịp, thủ dâm chính trị “Trần Dân Tiên”, “T. Lan” thì có gì đáng ngạc nhiên khi sau này người ta thấy xuất hiện những:

– Phan Đình Giót (lấy thân mình lấp lỗ châu mai khi đánh trận Điện Biên Phủ)
– Bế Văn Đàn (lấy thân mình làm giá súng)
– Tô Vĩnh Diện (lấy thân chèn khẩu đại bác cho khỏi tuột xuống dốc núi, bị đè chết liền tại chỗ)
– La Văn Cầu ( tấn công đồn của Pháp, bị thương ở cánh tay, anh ta lấy mã tấu tự chặt đứt luôn cánh tay của mình để khỏi vướng víu, rồi dùng tay trái ôm bộc phá lao vào phá sập đồn!)

Cho đến nay, ở trong nước người dân bắt đầu théc méc về nhân vật Phan Đình Giót, không biết đó có phải là nhân vật có thật hay không?  Họ hỏi thẳng “giáo sư” sử học Phan Huy Lê nhưng “giáo sư” rét quá, không dám trả lời, đành phải nói quanh co: – Hiện nay chúng tôi chưa thể nói gì trước công luận!

Như vậy chúng ta có thể hiểu rằng: đảng chưa cho phép bật mí, nếu cãi lệnh thì đầu lìa khỏi cổ!  Ngoài ra, có một số các sinh viên cũng thắc mắc:
– Trần Dân Tiên là phóng viên kiêm nhà văn mà tại sao chỉ viết độc nhất có một tác phẩm “Những mẫu chuyện về đời hoạt động của Hồ Chủ Tịch” rồi sau đó biệt tăm, biệt tích?  Sống chết ra sao?  Nếu còn sống thì chắc chắn bây giờ tối thiểu ông ta phải hơn 85 tuổi!
– Tác giả T. Lan cũng là nhà văn viết quyển “Vừa đi đường vừa kể chuyện”, xuất bản năm 1950, kể chuyện về những hoạt động cách mạng của “bác” Hồ.  Tác giả này cũng chỉ viết duy nhất có một tác phẩm rồi biến mất!!!

  • 3.  Nghi vấn về “Đóa Hồng Gai” Nguyễn Thị Nga

Trước đây trung tâm Thúy Nga Paris đã giới thiệu chị Nguyễn Thị Nga đến các khán giả.  Chị Nga đã được mời lên sân khấu để kể chuyện về cuộc đời hoạt động phục quốc của mình.  Đó là người đàn bà yếu đuối, những bước đi không vững mà sau này mỗi lần đi ra mắt sách ở những nơi khác, bà ta phải ngồi xe lăn.  Bà ta cho biết vì bị việt cộng đánh đập nên đã bị tàn phế và vì bận hoạt động phục quốc, bị ở tù nên không có cơ hội lập gia đình. Kể xong câu chuyện bà ta có vẻ rất xúc động, nhiều khán giả rơm rớm nước mắt, thương cho một con người đã hết lòng hy sinh vì dân vì nước!  Cũng theo câu chuyện của chị Nga thì trước năm 1975, chị đã gia nhập biệt đội Thiên Nga của quân lực VNCH. (Chú thích: muốn gia nhập biệt đội Thiên Nga, ứng viên tối thiểu phải có bằng trung học đệ nhất cấp)

Mới đây trên báo điện tử Tin Paris, có đăng một bài viết của tác giả Ngô Đông Cường, với tựa đề “Tôi vượt biển với tác giả Đóa Hồng Gai”.  Theo ông Cường thì câu chuyện của bà Nga kể trong quyển “Đóa Hồng Gai” cũng như trên sân khấu Thúy Nga Paris có nhiều chi tiết không đúng với sự thật.  Ví dụ:

– Tên thật của bà ta là Nguyễn Thị Sáu, tức Nguyễn Thị Liên chớ không phải là Nguyễn Thị Nga
– Bà Nga đã từng làm vợ bé chớ không phải sống độc thân
– Bà Nga bị việt cộng bắt đi ở tù vì tội vượt biên năm 1977 chớ không phải là bị bắt vì tội hoạt động phục quốc cùng với cha Hiệu ở Hố Nai năm 1976!
– Khi ở trong tù bà Nga khai là bà đã có cái “bèng tú từa hưa” (bằng tú tài hai) nhưng theo ông Cường thì trình độ học vấn của bà chỉ khoảng lớp 5, lớp 6 vì viết chữ sai lỗi chánh tả quá nhiều.
– Bà Nga là dân Quảng Nam, nói giọng Quảng Nam đặc sệt nhưng những chữ và câu văn trong quyển “Đóa Hồng Gai” thì dùng toàn những chữ của người Bắc.

Từ những nghi vấn này, người ta cho rằng “Đóa Hồng Gai” và bà Nguyễn Thị Nga chỉ là một con bài do băng đảng lưu manh Việt Tân, cấu kết với Thúy Nga Paris dựng lên để lừa bịp đồng bào.  Sự lừa bịp này cũng giống như những sự lừa bịp của bọn việt gian cộng sản đã từng làm, thông qua những huyền thoại:
–  Cuộc đời của “bác” Hồ và các “phóng viên” Trần Dân Tiên, T. Lan
– Lê Văn Tám, Phan Đình Giót, Bế Văn Đàn, Tô Vĩnh Diện, La Văn Cầu ..v..v..

Và đã có vô khối người đã CHẾT NGU cho những sự lừa bịp này!  Cho tới bây giờ, hơn 60 năm sau, vẫn còn vô khối người Việt trong và ngoài nước vẫn còn tin là Lê Văn Tám là nhân vật có thật!  Và theo sự suy luận thông thường: hễ Lê Văn Tám mà “có thật” thì “Đóa Hồng Gai” cũng phải có thật!  Nếu “Đóa Hồng Gai” có thật thì sự kiện “linh thiêng” của tướng Hoàng Cơ Minh cũng phải có thật:- sau khi đã tự bắn vào đầu mình bể sọ rồi mà ông ta vẫn CÒN TIẾP TỤC SỐNG THÊM 14 NĂM NỮA MỚI CHẾT!!! Xin mời quý vị theo dõi tiếp câu chuyện:

Trong chúng ta ai cũng biết tướng Hoàng Cơ Minh trong trận đụng độ với việt cộng tại biên giới Lào Việt, bị thương, ông ta đã tự sát.  Các kháng chiến quân lần lượt bị bắt, Mặt Trận hoàn toàn tan rã. Lúc đó là thời điểm tháng 8 năm 1987.  Sau khi Mặt Trận bị tan rã, các kháng chiến quân bị việt cộng đưa ra tòa.  Lúc bấy giờ những ai đang ở Việt Nam hầu như đều biết tin này vì các báo của việt cộng đều đăng tin và hình ảnh rất rõ, nhất là tờ báo công an.  Người ta thấy rõ hình của tướng Hoàng Cơ Minh mặc bộ đồ bà ba đen nằm chết, thấy những tấm hình chụp các buổi sinh hoạt của các đoàn viên của Mặt Trận trong chiến khu, thấy những tấm giấy có ghi dòng chữ “Lệnh Tử Hình”, lý do “bất tuân thượng lệnh”.  Sau đo,ù những gì mà các kháng chiến quân khai ra đều được các báo của việt cộng đăng tải đầy đủ, chẳng hạn như:
– Số kháng chiến quân thực sự chỉ khoảng 200 người, đa số được tuyển mộ trong trại tỵ nạn Thái Lan
– Mặt Trận đã mướn những người Lào mặc quân phục, cầm súng cùng đứng chụp hình chung với các kháng chiến quân cho có vẻ đông đúc
– Mặt Trận tuyên bố với cộng đồng người Việt tại hải ngoại là đã tuyển được MƯỜI NGÀN QUÂN!

Thế nhưng sau năm 1987, khi một số người Việt có cơ hội được đi định cư theo diện H.O hoặc ODP, sang Mỹ thì họ vô cùng kinh ngạc khi đi dự những buổi tiệc tất niên vào dịp tết.  Trong những buổi tiệc này, họ thấy các đoàn viên của Mặt Trận, thắt cà vạt màu vàng có ba sọc đỏ, lên đọc LÁ THƠ CHÚC TẾT CỦA CHỦ TỊCH HOÀNG CƠ MINH!!!  Một số người kinh ngạc kêu lên:

– Ủa chủ tịch Hoàng Cơ Minh còn sống à?  Hồi còn ở trong nước, tụi tôi thấy báo công an đăng hình ông ta chết rồi mà?

Đoàn viên Mặt Trận giải thích:

– Chủ tịch Hoàng Cơ Minh vẫn còn sống!  Việt cộng nó bịp mấy ông đó!  Nó đăng tin như vậy là để làm cho tinh thần của người quốc gia tụi mình bị hoang mang!

Mọi người bán tín bán nghi nhưng không ai dám có thái độ gì.  Cũng vào thời điểm năm 1984 – 1989,  vợ chồng ký giả Lê Triết bị bắn chết, sau đó có thêm một vài người nữa cũng bị bắn chết.  Có tin đồn là Mặt Trận mướn sát thủ bên Canada qua thủ tiêu những người này để dằn mặt những ai chống đối. Những người còn lại cảm thấy lạnh cẳng, không ai dám thắc mắc về những lá thơ chúc tết của chủ tịch Hoàng Cơ Minh nữa.  Rồi trong những cái tết tiếp theo, Mặt Trận lại tiếp tục đọc thơ chúc tết của chủ tịch mà chẳng thấy chủ tịch đâu hết!  Họ vẫn TIẾP TỤC QUYÊN TIỀN để nuôi kháng chiến quân MA giải phóng Việt Nam!  Nhiều người sốt ruột, bắt đầu nóng nảy:

– Chủ tịch Hoàng Cơ Minh bây giờ đang ở đâu, yêu cầu ban lãnh đạo phải cho chúng tôi biết!

Mặt Trận:

– Chủ tịch đang đi công tác tại Nhật Bản/ Pháp/ Ấn Độ/ Thụy sĩ để quyên tiền và vận động quốc tế ủng hộ kháng chiến quân ….  Chủ tịch thân mến gởi lời thăm các đồng bào trong và ngoài nước!  Yên chí đi, chủ tịch sẽ về lại Mỹ trong nay mai, đồng bào sẽ gặp lại chủ tịch Hoàng Cơ Minh kính mến!

Thế rồi, 14 năm sau khi Hoàng Cơ Minh chết, sau khi thấy cái món võ “quyên tiền” đã hết khấm khá, thấy niềm tin của đồng bào vào Mặt Trận ngày càng tuột dốc, thấy không thể nào che dấu được nữa, Mặt Trận mới quyết định công bố sự thật: – Chủ tịch Hoàng Cơ Minh đang đi công tác tại …. âm phủ!!!  Ai muốn gặp chủ tịch thì cứ xuống đó mà gặp!!!

VÌ SAO CHÚNG TA PHẢI LÊN TIẾNG VỀ “ĐÓA HỒNG GAI”?


Qua những điều trình bày nêu trên, chúng ta thấy rằng: – từ Lê Văn Tám đến Nguyễn Chí Thiện, đến “Đóa Hồng Gai”, tất cả đều là những sản phẩm lừa bịp của những băng đảng cướp bịp bợm, gian ác.  Bọn chúng đều có một mẫu số chung là lưu manh, điếm đàng, chỉ khác nhau ở chỗ thể hiện hình thức lừa gạt.  Từ cái thằng mặc áo vét ngồi ở bắc bộ phủ đến cái thằng mặc áo vét cầm micro đứng trên sân khấu, đến thằng mặc bộ quần áo bà ba đen, quấn khăn rằn ở cổ đều giống nhau về bản chất, chỉ khác có bộ quần áo.

Chúng ta đã bị lừa bịp quá nhiều rồi, hết bị việt cộng lừa, đến bị Mặt Trận lừa, rồi đến đảng Việt Tân lừa.  Con cắc kè Mặt Trận đổi màu để biến thành đảng Việt Tân và bây giờ nó đã trở thành cái vòi bạch tuộc của bọn việt gian cộng sản.  Nếu chúng ta không tố cáo “đóa hồng gai”, bọn chúng thấy cái chiêu “phục quốc dỏm” này có thể làm ăn được, sẽ cho ra đời thêm vài chục trường hợp tương tự như vậy!  Bọn chúng lại đưa những “chiến sĩ phục quốc” lên sân khấu Thúy Nga Paris để phỏng vấn, sau đó sẽ đi ra mắt sách và quyên tiền!  Chúng ta lại nai lưng ra để nuôi béo những thằng việt gian cộng sản.  Vừa mất tiền mà còn bị bọn chúng chê cười là những thằng quốc gia quá ngu dốt, quá dễ tin, dễ bị lường gạt còn hơn con nít!!!

Còn gì đau sót hơn, bẽ bàng hơn khi chúng ta khám phá ra chúng ta – vì ngu dốt, vì thơ ơ, u tối- đã đi cày hộc máu để nuôi kẻ thù suốt mấy chục năm nay, cũng tựa như một người đàn ông lo đi cày trong hãng hộc gạch để con vợ ở nhà nó đi ngoại tình với người khác!

Nhưng chúng ta phải có can đảm đối đầu với sự thật.  Không dám nhìn thẳng vào sự thật thì không bao giờ thắng được kẻ thù, 83 triệu dân trong và ngoài nước sẽ mãi mãi phải làm nô lệ cho bọn việt gian cộng sản và bọn tay sai chó săn tại Mỹ!

Trần Thanh
Ngày 1 tháng 9 năm 2008

 

  • PHẦN TIN NHANH:


CHÚNG TA MẠNH MẼ ỦNG HỘ CUỘC ĐẤU TRANH CỦA GIÁO DÂN HÀ NỘI TẠI GIÁO XỨ THÁI HÀ!
Máu đã đổ tại giáo xứ Thái Hà.  Bọn công an gian ác đã dùng bạo lực để đàn áp, đánh những người dân lớn tuổi, là phụ nữ chân yếu tay mềm đến đổ máu.  Nhưng các giáo dân nhất quyết không sợ và lần này chúng ta tin rằng những giáo dân Hà Nội sẽ dạy cho bọn cầm quyền lưu manh gian ác một bài học đích đáng!

Năm ngoái, trong cuộc đấu tranh đòi lại tòa Khâm sứ, các giáo dân Hà Nội đã bị bọn việt gian cộng sản lừa gạt.  Lần này bọn chúng không thể bổn cũ soạn lại nữa đâu.  Trời cao có mắt, các đấng linh thiêng sẽ trừng phạt bầy quỷ đỏ.  Chúng ta cầu nguyện ơn trên ban cho những giáo dân dồi dào nghị lực, sự sáng suốt, lòng can đảm và sức khỏe để họ kiên nhẫn đấu tranh cho đến cùng!

Hỡi những tên cướp công an!  Nếu bọn bay biết nghĩ đến “nhân quả” thì hãy biết điều.  Hôm nay làm điều ác thì ngày mai phải đền tội!  Đó là quy luật rất chắc chắn, áp dụng cho tất cả những tên công an đang cầm dùi cui, roi điện cho đến những tên đầu gấu trong bộ chính trị.  Hung bạo như bạo chúa Sadam Hussein mà còn bị treo cổ, bọn chúng bay cũng sẽ không thoát khỏi lưới trời lồng lộng!

Trần Thanh
Ngày 1 tháng 9 năm 2008

http://tinparis.net/vn_index.html

 

 

Posted in Uncategorized | Tagged: , , , | 2 Comments »

ĐÁNH ĐỊCH PHẢI BIẾT ĐỊCH

Posted by tudodanchu trên Tháng Chín 1, 2008

ĐÁNH ĐỊCH PHẢI BIẾT ĐỊCH

NAM NHÂN (Quân nhân QLVNCH)

Điều mà hiện nay, tuyệt đại đa số nhân dân VN, ở cả trong và ngoài VN đều phải thừa nhận, rằng tập đoàn việt-gian-cộng-sản là nguyên nhân gây ra mọi tai ương, bất hạnh cho nhân dân và Tổ-quốc VN, kể từ khi chúng xuất hiện cho đến ngày nào chúng còn tồn tại.

Những người VN chân chính đã đưa ra nhiều phương án, đường lối, hoặc với tính cách cá nhân, hoặc với tính cách của một đảng chính trị, hay hội đoàn, đoàn thể để loại bỏ tập đoàn việt-gian-cộng-sản ra khỏi bộ máy quyền lực, chiêu hồi, giáo dục chúng trở lại làm người VN yêu nước, hoàn toàn đoạn tuyệt với quá khứ việt-gian, cả tư tưởng lẫn hành động.

Sự sụp đổ của thực- dân-đỏ Nga-xô và chư hầu Đông-Âu cũng như sự hình thành và lớn mạnh về phương diện của Cộng đồng người Việt tị nạn việt-gian-cộng-sản là hai yếu tố cực kỳ quan trọng cho việc phục quốc của toàn dân VN, chống các thế lực xâm lược, trước mắt là giặc Tàu-bành-trướng, thông qua lũ bán nước cầu vinh, là truyền thống của toàn thể đảng gọi là “cộng sản VN”.

Cho đến lúc này, nếu chú ý, chúng ta sẽ thấy rằng, có nhiều phương án, lộ trình nói là nhằm đưa đất nước VN ra khỏi đói nghèo, lạc hậu; người dân VN trong và ngoài nước được thực sự là CHỦ NHÂN ÔNG của VN, nhưng nội dung cũng như các bước tiến hành của những phương án, lộ trình đó lại MÂU THUẪN VỚI MỤC TIÊU.

Loại trừ các sản phẩm của các tổ chức, đảng phái ma trơi, cuội, một số trí thức ngựa hay chính khách kiểu “nhà quàn”, “nòng nọc trong lỗ chân trâu”, đã bị vạch mặt chỉ trán, cũng như những các cá nhân, thực sự là con rối chính trị của việt-gian-cộng-sản cho ra, múa may để lèo lái các phong trào chống việt-gian-cộng-sản, hoặc đi vào ngõ cụt hoặc đi vòng vòng để rồi cuối cùng “hòa hợp” trong tay việt-gian-cộng-sản, như các “tác phẩm” của mấy anh du sinh phản chiến, thành phần thứ ba của VNCH xưa kia: nghĩa là loại “xanh vỏ, đỏ lòng” như Bs Nguyễn đan Quế, Ts quản trị Đoàn viết Hoạt (anh rể của việt-gian Trần đại Sĩ)… Chỉ xin nêu ra một chi tiết: Đối với quân việt-gian-bán-nước mà chỉ xin “nhân bản” thì có khác gì công nhân đấu tranh với giới chủ bóc lột hà khắc, chỉ để đòi bữa ăn giữa hai ca làm việc, từ “bánh bao không người lái” cho thành “bánh bao nhân đậu đen, hành lá”!!! Chưa có “phong trào” mà đã tưởng tượng ra “cao trào” như kiểu con cóc phình bụng. Chỉ đòi hỏi chút nhân bánh bao thì có nghĩa vẫn chấp nhận thân phận “công nhân bị bóc lột”. Vẫn thừa nhận “tính hợp pháp” của lũ việt-gian bán nước cầu vinh. Cái NGU và cái LƯU MANH, GIẢ CHỐNG ĐỐI ĐỂ HỢP TÁC, của lộ trình 9 điểm (hòa bình và ổn định), của cựu du sinh phản chiến Nguyễn đan Quế, là như thế.

Xưa kia Nguyễn Đan Quế còn vận động và a dua phản đối cuộc chiến của những người chống việt-gian-cộng-sản, thế mà nay, chưa CÔNG KHAI nhìn nhận tác hại của QUAN ĐIỂM CHÍNH TRỊ PHẢN BỘI đó, lại có can đảm và liêm sỉ thực lòng chống việt-gian-cộng-sản? Vì thế hai vợ chồng mới ngu xuẩn, rơi vào “bẫy của Mỹ” lộ mặt CUỘI, để toe toét cười, cùng đeo cờ máu (cạnh cờ Mỹ) đến Tổng lãnh sự Mỹ ở Sài-gòn, hớn hở gặp vợ chồng CUỘI Trần Khuê, tác giả “chủ nghĩa Hồ chí Minh). Đúng là TRÂU CHÓ gặp nhau! Ấy thế mà vẫn có kẻ đầu bạc, lưng còng, giọng run run, ra rả tôn thờ, chắc hy vọng lỡ có ngày nước lụt, Đan Quế lên hương, phận khom lưng uốn gối sẽ được thơm nhờ!!! (Xin quý bạn đọc xem kỹ “lộ trình 9 điểm”của Nguyễn đan Quế, sẽ thấy rõ tính chất HÀNG HAI của Quế, tương tự vai trò “phản chiến” khi xưa, nghĩa là lưu dụng tất cả nhân sự là việt-gian-cộng-sản và tay sai thân tín của chúng để làm cái việc CHUYỂN GIAO QUYỀN LỰC CỦA CHÚNG cho…các thứ CUỘI, chắc gồm CUỘI “nhân bánh bao” là anh em Nguyễn đan Quế, Nguyễn quốc Quân và anh thợ già thổi kèn nâng bi!!!)

Nên nhớ rằng, tập đoàn việt-gian-cộng-sản suy nghĩ và hành động theo sự chỉ đạo của hai động cơ đặc thù: một là VIỆT-GIAN BÁN NƯỚC CẦU VINH; hai là LƯU MANH LỪA ĐẢO.

Kẻ nào vẫn còn là một thành viên cộng sản, trong hoàn cảnh hiện nay, đảng của chúng đang nắm quyền thống trị tuyệt đối trên mọi mặt, thì chúng ta không thể và không nên HỢP TÁC với chúng để LOẠI TRỪ đảng của chúng. Và, càng ngây thơ quá sức tưởng tượng, khi kỳ vọng vào việc ĐI TÌM NGƯỜI YÊU NƯỚC TRONG BỌN VIỆT-GIAN ĐẦU SỎ (đúng là tìm cơm trong đống cứt để…ăn)!?

Chúng ta cũng không thể phó thác việc đuổi việt-gian đương quyền cho lũ việt-gian vì giành ăn mà bị đồng bọn đá đít, bợp tai. Có thể cho chúng đi theo chứ không thể để chúng chỉ huy, và càng NGU hơn nữa khi đội chúng lên đầu mà thờ, như lũ NGU đã thờ thằng Trần Độ, hoặc gần đây đã khóc thương và quỳ lạy thằng việt-gian già Hoàng minh Chính hay quảng bá quan điểm “quên quá khứ, xóa bỏ hận thù; gây quỹ từ thiện gửi về giúp nước và không chấp nhận Quốc kỳ VNCH…” của các đặc công đỏ như Bùi Tín, Vũ thư Hiên, Nguyễn minh Cần, Nguyễn gia Kiểng, Đoàn viết Hoạt, Nguyễn đan Quế… Qua lịch sử, các thế hệ sau còn phỉ nhổ lên tên tuổi của lũ NGU và HÈN HẠ đã khóc thương, chia buồn về cái chết của Trần Độ, Hoàng minh Chính… Tội nghiệp cho con cháu của chúng.

Cũng thế, không thể CẢ TIN đến mức chẳng cần biết ất giáp gì, hễ một tên CUỘI CÒ MỒI nào của việt-gian-cộng-sản được “giới thiệu khéo ra hải ngoại”, vẫn theo bổn cũ (mà vẫn mắc bẫy)nào là bị bắt về công an hỏi cung rồi tha vì lý luận đanh thép đến nỗi mấy con chó vàng cũng cụp đuôi; nào là bị đụng xe, bị khám nhà tịch thu cái này cái nọ; nào là đặt chốt canh cửa và gắn camera theo rõi 24/24 giờ (như kiểu Nguyễn đan Quế, thế mà Đỗ nam Hải rủ cả bọn Trần Khuê, Nguyễn chính Kết đến chụp ảnh, để giới thiệu những bộ mặt CHUỘT đi tìm dân chủ cho VN ra hải ngoại, mà không gặp trở ngại gì, thế mà cũng có kẻ ngây thơ hơn con nít, để tin cái trò tào lao đó!?). Thậm chí, như Hoàng cơ Định (Việt Tân), còn xin mỗi người “ngây thơ” 1USD cho đủ 1,500USD, tặng cho cuội Đỗ nam Hải vì lý do “dũng cảm”. Đến khi lấy cớ vì chữ HIẾU, Hải xin ngưng hoạt động, nhưng không thấy Định đòi lại tiền, mà cuội Hải cũng lờ luôn. Nằm im một thời gian, cuội Đỗ nam Hải lại múa lại võ cũ, và cò mồi đồng bọn là Nguyễn chính Kết, bày trò phỏng vấn, thế mà vẫn có kẻ “ngây thơ cụ”, tiếp tay cho lũ cuội lên các diễn đàn! Để làm gì vậy ? Để moi tiền ở hải ngoại nữa ư ? Nên giành thì giờ mà lo cho thương binh VNCH, đã có người khổ quá, phải tự thiêu rồi đó, sao không tìm hiểu xem thân nhân của vị thương binh đó cần được giúp đỡ và an ủi như thế nào. Vị đó chính là một trong những người hy sinh cả thân thể và chữ HIẾU để bảo vệ tự do, dân chủ và toàn vẹn lãnh thổ cho nhân dân và Tổ-quốc VN đấy! Có đâu làm như CUỘI Đỗ nam Hải, Nguyễn chính Kết và đồng bọn, cùng công an việt-gian-cộng-sản đóng trò MOI TIỀN của người Việt yêu nước ở hải ngoại, hệt như lũ phở bò và v.v…

Cũng cần nhắc nhở nhau KHÔNG THỂ LIÊN MINH với bọn có quá khứ là “du sinh, du ca phản chiến, thành phần thứ ba, tụi đội lốt tôn giáo hoạt động có lợi cho việt-gian-cộng-sản từ trước 4-1975”. Dù nằm ở thành phần nào, thì chúng cũng ĐÃ hoặc ĐANG LÀ ĐỒNG MINH CỦA VIỆT-GIAN-CỘNG-SẢN, góp phần hiệu quả cho việc CẢ NƯỚC VN BỊ VIỆT-GIAN-CỘNG-SẢN ĐÔ HỘ, bởi chúng ĐÃ TRÓI TAY các lực lượng chống xâm-lược-đỏ từ trước 1975. Việt-gian-cộng-sản không cho chúng phần xương thừa nên CHÚNG MỚI GẦM GỪ mà thôi. Đó là lũ như Đoàn viết Hoạt, Nguyễn đan Quế, Nguyễn gia Kiểng, Lm Chân Tín, Thích trí Quang và đồng bọn, cũng như các thứ gọi là trí thức nằm ở Mỹ, Anh, Pháp, Đức…từ trước 1975, nhưng ngậm mỏ không dám hé răng tối thiểu nói được một lời công đạo cho cuộc chiến chống xâm-lược-đỏ của Quân, Dân, Cán, Chính VNCH. Đối với thành phần này, chỉ nên ủng hộ việc làm nào của họ có lợi chung cho công cuộc giải trừ việt-gian-cộng-sản, chứ KHÔNG THỂ đề cao họ như anh hùng cứu nước hay trao cho trọng trách lãnh tụ. Cụ thể nhất mà chỉ người nào có mưu đồ gì đó hoặc thực sự “mù chính trị” mới không thấy cái TÁC HẠI KHÔNG GÌ BÙ ĐẮP ĐƯỢC VÀ CÀNG LỚN THEO THỜI GIAN việc đặt Toàn phong Nguyễn xuân Vinh vào cái vị trí hiện nay. Cái sai lầm này, rồi đây cả nước VN sẽ phải trả một giá đắt đấy!!!

Một điều RẤT ĐÁNG MỪNG là nhiều người đã nhìn ra tổ chức gọi là đảng cộng sản VN thực chất là một TẬP ĐOÀN VIỆT-GIAN. Đã nêu đúng tội, gọi đúng tên của chúng: việt-gian-cộng-sản, ngụy quân cộng sản, ngụy quyền cộng sản. Đã gọi đúng những tên tự xưng hoặc được đồng bọn suy tôn “lão thành cách mạng” là “việt-gian già”.

Cái còn cần lo lắng là, chúng ta đang ĐÁNH việt-gian-cộng-sản nhưng việc HIỂU BIẾT VỀ TỔ CHỨC VÀ NHỮNG ÂM MƯU CỦA VIỆT-GIAN-CỘNG-SẢN còn HỜI HỢT.

KHÔNG THỂ tìm hiểu việt-gian-cộng-sản như một người ngoài cuộc, một người đứng ở góc độ quyền lợi kinh tế, quan điểm chính trị, trên cơ sở LỢI và THẾ của nước họ.

Chúng ta phải đứng trên LẬP TRƯỜNG của NGƯỜI VIỆT QUỐC GIA ĐANG MƯU CẦU PHỤC QUỐC. Nghĩa là chúng ta là những người ĐANG ĐI TIẾP CON ĐƯỜNG XÂY DỰNG VÀ BẢO VỆ TỔ QUỐC VN của Quân, Dân, Cán, Chính VNCH, mà biểu trưng cho chính nghĩa và sự đoàn kết đấu tranh loại bỏ sự đô hộ của tập đoàn việt-gian-cộng-sản buôn dân bán nước, tay sai cho các tập đoàn tài phiệt nước ngoài và đặc biệt là mấy nước lớn, vẫn ôm mộng nô dịch toàn thế giới, trước mắt là Tàu-bành-trướng và phải cảnh giác sự quay lại của Nga-thực-dân-mới trên đất nước VN thân yêu mà tổ tiên Lạc Hồng đã đổ bao xương máu để truyền lại cho chúng ta, đó là Quốc kỳ VNCH.

Phải nhớ MỘT SỰ THỰC LỊCH SỬ là Quốc kỳ Vàng đã cùng tiền thân của QLVNCH, và sau này cùng QLVNCH, lực lượng trụ cột chống mọi thế lực xâm lược, bảo vệ Tổ quốc và Toàn Dân VN, từ Nam chí Bắc. Cho đến hiện nay vẫn là như vậy. Chưa từng có lực lượng nào, ngoài QLVNCH đã đem sinh mạng, tuổi trẻ và hạnh phúc gia đình để tập hợp dưới Quốc kỳ Vàng, chiến đấu hào hùng và lâu dài chống mọi thế lực xâm lược, có thành quả lớn lao và phải chịu nhiều hy sinh cả vật chất lẫn tinh thần lâu dài như vậy. Ngoài kẻ địch ra, đặc biệt phải chịu sự PHẢN BỘI và BÔI NHỌ của chính một số không nhỏ những kẻ ĐÃ và ĐANG CHỊU ƠN BẢO VỆ!!!

Cho nên, dù là cá nhân hay hội đoàn, đảng phái chính trị…dù có LỚN TIẾNG CHỐNG CỘNG đến đâu, mà chưa nhận ra chân tướng VIỆT-GIAN của tập đoàn gọi là đảng cộng sản; chưa thấy được tính chất KHAI MỞ, BẤT KHẢ THAY THẾ và TIÊU BIỂU của Quốc kỳ Vàng trong chiến đấu chống xâm lược các loại; chưa thấy cả trong quá khứ cho đến hiện nay và trong tương lai, thì QLVNCH và hậu duệ đã, đang và vẫn sẽ là lượng trụ cột chống các thế lực xâm lược, bảo vệ và giữ được ổn định chính trị, an toàn xã hội cho Tổ quốc và Toàn Dân VN, khi việt-gian-cộng-sản bị loại bỏ, tránh tình trạng vô chính phủ, cướp bóc, trả thù…, đặc biệt ngăn chặn các tổ chức, hội đoàn, đảng phái, các tổ chức tôn giáo, có căn cốt chủ nghĩa thời cơ, tham vọng bẩn thỉu, nhân có lỗ hổng quyền lực mà ôm nhau nhảy vào lấp chỗ trống để rồi công sức toàn dân lại bị chiếm đoạt. Rồi khi củng cố được quyền lực, chúng lại đẩy Nhân dân xuống thân phận nô lệ của thế quyền hoặc thần quyền hoặc cả hai loại đó liên minh với nhau.

Chỉ sau khi có sự ổn định chính trị, an toàn xã hội một thời gian, đủ cho người dân bị việt-gian-cộng-sản đô hộ bình tĩnh lại, tự tin trong thân phận mới, có sự giúp đỡ của quốc tế trong một số lãnh vực cần thiết, bấy giờ Người Dân mới đủ sáng suốt để làm cái việc “Chọn Mặt Gửi Vàng”. Chỉ trong hoàn cảnh như vậy, mới có thể thuyết phục các lực lượng vũ trang, các đảng viên cộng sản trung và sơ cấp của việt-gian-cộng-sản thức tỉnh tinh thần DÂN VIỆT, cùng nhau “hòa giải, hòa hợp”, “xóa bỏ hận thù”, chung tay xây dựng và bảo vệ toàn vẹn lãnh thổ, tự do và hạnh phúc cho mọi tầng lớp Nhân Dân. Nhưng KHÔNG ĐƯỢC QUÊN QUÁ KHỨ, nếu không muốn vấp ngã trở lại những sai lầm của QUÁ KHỨ!

Từ khi việt-gian-cộng-sản được Nga-xô, Tàu-bành-trướng tuyển mộ, đào tạo, huấn luyện và trợ giúp để giành quyền đô hộ VN, vì quyền lợi Nga-Tàu, thì chỉ có những người Việt trung thành với lý tưởng Quốc gia, Dân tộc, đã tập hợp dưới Cờ Vàng (sau này là Quốc kỳ VNCH) để chống xâm-lược-đỏ Nga-Tàu, mà tay sai của chúng là tập đoàn việt-gian-cộng-sản bán nước cầu vinh. Từ đó ra đời nước VNCH, căn cứ địa của toàn dân VN chống xâm lược đỏ và Quân lực VNCH là lực lượng trụ cột trong nhiệm vụ lịch sử VN là chống xâm-lược-đỏ. Trước cũng là như vậy mà nay vẫn thế, có thêm chút độc đáo là từ hơn 33 năm nay, người quân nhân QLVNCH, móc tiền túi của mình để TỰ TRẢ LƯƠNG CHO MÌNH.

Cho nên KHÔNG THỂ TIN vào lũ miệng nói “chống cộng”, nhưng lại nói hoặc viết sách, báo BÔI NHỌ QLVNCH và tầm thường hóa hoặc phủ nhận Quốc kỳ VNCH, hoặc lưu manh là đòi hải ngoại treo chung Cờ Vàng và cờ MÁU! Đó là loại người, nói cho dễ hiểu: trộn chung CƠM với CỨT và cho vào mồm ăn ngon lành!!! Đấy là CHÓ hai chân rồi, nên đuổi chúng đi với chó bốn chân mà chạy, nhảy là ĐÚNG NHẤT!

Bây giờ xin phép đưa một thí dụ, còn nóng hổi, để chia sẻ với bạn đọc, về sự mơ hồ của không ít người, về việt-gian-cộng-sản, ưng dựa vào thông tin và bình luận của truyền thông nước ngoài, đặc biệt là các Ban tiếng Việt của đài nước ngoài như RFA, BBC (mà trong nước có người đọc thành “Bọn Bú C..”.)

Đó là dựa vào tin thằng việt-gian Nguyễn tấn Dũng, “sau khi đi Mỹ về”, đã ký lệnh thay đổi nhân sự chóp bu của ngụy quân việt-gian-cộng-sản ở quân khu thủ đô. Sự thay đổi nhân sự được mấy anh chị thiếu cả thông tin lẫn lương tâm nghề nghiệp, chế biến thành “Cách Chức”!? Và, còn thêm hành ngò là Dũng là “cấp tiến” QUYẾT nhảy vào lòng Mỹ để…CHỐNG CHỦ CỦA TOÀN THỂ BỌN CHÚNG LÀ TÀU-BÀNH-TRƯỚNG. Cho nên Dũng phải bất thần cách chức cả lũ đầu nậu ở Hà-nội, vì chúng “Thân Tàu”, và đưa “Tay Chân” của mình vào, vì sợ bị “đảo chánh”.

“Chống cộng” mà chẳng hiểu nghiên cứu về CỘNG ra sao, đến nỗi không hiểu sự vận hành bộ máy đô hộ của việt-gian-cộng-sản là: ” đảng LÃNH ĐẠO, nhà nước QUẢN LÝ” cụ thể là như thế nào ? Có thể họ hiểu, nhưng vì chúng ta có bệnh “Bụt Chùa nhà không thiêng”, mang tâm lý vọng ngoại, nên thấy mấy tên “LÀM CÔNG” cho nước ngoài là tưởng cái gì họ cũng đúng, cái gì họ CŨNG VÌ LỢI ÍCH của chúng ta.

Nên nhớ, với thân phận “LÀM CÔNG, Ở ĐỢ”, họ bị BẮT BUỘC phải làm vì QUYỀN LỢI CỦA CHỦ, nghĩa là những kẻ thuê mướn họ. Nếu làm khác tý chút là bị đuổi tắp lự, về nhà giặt quần cho vợ! Chính vì chúng ta quên điều đó, nên gần như toàn thể cái bọn làm công cho nước khác trong lĩnh vực truyền thông cũng quên thân phận ở đợ, để tưởng cầy cáo đã là chó sói rồi đây, mà dựng lông, nhe nanh với đồng bào.

Về tổ chức, nhân sự, bộ máy của việt-gian-cộng-sản vận hành như sau: trong lực lượng vũ trang (tức lính ngụy và công an ngụy) cũng có bộ phận phụ trách về tổ chức nhân sự, theo hai hệ: bộ phận tổ chức nhân sự của đảng (việt-gian) đưa ra ý kiến có tính QUYẾT ĐỊNH về mở rộng hay thu hẹp tổ chức; về đề bạt, thuyên chuyển, cử đi học, định mức kỷ luật, khen thưởng, giới thiệu sinh hoạt đảng (việt-gian) nơi khác, nhận giấy giới thiệu sinh hoạt đảng (việt-gian) cùng hồ sơ đảng tịch (việt-gian) ở cơ sở đảng (việt-gian) nơi khác chuyển tới và v.v… Còn hệ thứ hai là thuộc cái gọi là “cơ quan chức năng”, tức là một bộ phận của cơ quan hành chánh sự nghiệp, do nhà nước quản lý. Trong lính ngụy thì tổ chức nhân sự theo hệ đảng (việt-gian) nằm trong cái gọi là “đảng ủy quân sự trung ương” (hiện nay Nông đức Mạnh là bí thư và Phùng quang Thanh, bộ trưởng quốc phòng ngụy quyền việt-gian là phó bí thư và Lê văn Dũng, chủ nhiệm tổng cục chính trị, cũng là phó bí thư). Còn hệ hành chánh sự nghiệp thì nằm trong tổng cục chính trị của Lê văn Dũng, có tên là cục tổ chức cán bộ.

Bên công an ngụy thì hệ đảng (việt-gian) nằm trong cái gọi là “đảng ủy công an trung ương”, do Lê hồng Anh là bí thư và Nguyễn khánh Toàn là phó bí thư thường trực. Hệ hành chánh sự nghiệp nằm trong cái gọi là “tổng cục xây dựng lực lượng”, và có tên là cục tổ chức và cán bộ. Tổng cục xây dựng lực lượng của công an ngụy có nhiệm vụ giống tổng cục chính trị của ngụy quân vậy.

Nếu hiểu được khái niệm “đảng (việt-gian) lãnh đạo, nhà nước (ngụy quyền) quản lý” thì sẽ không hưởng ứng võ nói láo của mấy anh, chị “làm công, ở đợ” cho nước ngoài (không được phép suy nghĩ bằng não của mình, nói theo ý mình căn cứ trên sự kiểu biết của mình, tóm lại: là một thứ nô lệ truyền thông, có “đếch gì” mà đòi vênh váo!). Mục đích của sự GIAN LẬN TRUYỀN THÔNG này là muốn giúp sức cho lũ chính khứa cơ hội về quan điểm có 2 phe trong chóp bu việt-gian-cộng-sản: “phe bảo thủ thờ Tàu phù đại hán là Nông đức Mạnh, Nguyễn phú Trọng, Đỗ Mười…tức phe Bắc”, còn lại là “phe cấp tiến, muốn đổi mới, mở cửa với phương Tây, đặc biệt là Mỹ, gồm Nguyễn minh Triết, Nguyễn tấn Dũng và cánh miền Nam”.

Để làm gì ? Xin thưa, để sau khi nuốt viên thuốc ỉa chảy đó, chúng sẽ đưa ra luận điệu rằng, hãy nhìn xem sự sụp đổ của Nga-xô và chư hầu Đông Âu, là nhờ “phe cấp tiến trong đảng (cộng sản)”,

như Gorbachev và Yeltsin ở Nga-xô. Về việc này, nhà báo Việt Thường đã có trả lời phỏng vấn nhiều lần với web VietnamExodus, xin miễn phải nhắc lại, vì khá dài.

Chúng tôi xin trở lại việc Nguyễn tấn Dũng được vinh danh là “cấp tiến”, như vậy khác gì bịa chuyện ở VN có con chó “cấp tiến” lắm, ngửi mùi cứt là nó bỏ chạy, lại còn biết nói tiếng người và đi hai chân, mặc đồ bộ.

Chưa nói đến nguyên nhân, mà chỉ nói thể thức thì những tên ngụy quân đầu não của Hà-nội không phải bị “cách chức hết” như tin bịa đặt.

Thứ nhất là tên trung tướng tư lệnh, Nguyễn như Hoạt được THĂNG lên để giữ nhiệm vụ của một tên cũng lon trung tướng, nhưng lại là ủy viên trung ương chính thức của đảng việt-gian. Đó là Phạm xuân Hùng, giám đốc học viện quốc phòng, vì tên này qua giữ ghế tổng tham mưu phó.

Thứ hai là, trong bộ tư lệnh cũ của ngụy quân ở Hà-nội, tên đại tá chính ủy Phùng đình Thảo, được lên lon thiếu tướng, và nay còn là phó bí thư đảng bộ (việt-gian) bộ tư lệnh thủ đô Hà-nội, mà bí thư là tên Phạm quang Nghị, ủy viên bộ chính trị đảng việt-gian, kiêm bí thư thứ nhất thành ủy việt-gian ở Hà-nội. Chắc bạn đọc còn nhớ, thằng Phạm quang Nghị này lên như diều vì nó từng là trợ lý của thằng Nông đức Mạnh (được xếp là thân Tàu đấy), nó còn là đệ tử ruột của Đỗ Mười (hệt thằng Tô huy Rứa vậy) và cũng là đàn em thân tín của thằng Nguyễn khoa Điềm!!!

Tư lệnh ngụy quân ở Hà-nội hiện nay là thằng Phí quốc Tuấn, đeo lon đại tá, từ Hà Tây về.

Như thế, có nghĩa việc thuyên chuyển, đề bạt được làm từ trong đảng việt-gian trước, tức sự đề xuất và chuẩn y từ đảng ủy (việt-gian) quân sự trung ương với ban tổ chức trung ương (do Hồ đức Việt, một thân tín của Mạnh từ Thái nguyên về phụ trách) và ban bí thư trung ương (việt-gian) thực hiện (do Trương tấn Sang thường trực ban bí thư thông qua). Như thế có nghĩa là đảng (việt-gian) lãnh đạo, bấy giờ mới chuyển qua cho Dũng ký lệnh mà thôi, nhà nước quản lý là như vậy!

Hãy tìm đọc thông báo của ban bí thư trung ương việt gian, có đăng trên báo điện tử “đảng cộng sản” đấy. Và, thử hỏi, với cơ chế tổ chức và nhân sự hiện nay của thành phố Hà-nội, kể cả của bộ tư lệnh ngụy quân của Hà-nội, với Phạm quang Nghị (phe bảo thủ đấy) giữ cả bí thư thứ nhất thành ủy việt-gian, kiêm luôn bí thư đảng bộ việt-gian của bộ tư lệnh ngụy quân thì AI LÀ CHỦ CỦA HÀ NỘI, “phe cấp tiến thân Mỹ” hay “phe thân Tàu phù đại hán” ???

Kết luận khách quan, đúng với sự việc đang tồn tại thì phải thấy rằng: Tụi chóp bu việt-gian-cộng-sản hiện nay là những CON CHÓ của Tàu phù đại hán. Trong đó có con nào liếm tay hoặc vẫy đuôi với Mỹ cũng chỉ vì chúng ngửi thấy hơi USD không chỉ của Mỹ mà rất quan trọng là USD của Cộng đồng người Việt tị nạn việt-gian-cộng-sản đấy (năm 2007 kiều hối chúng nhận được là 5,5 tỷ USD, năm 2008 này chúng đang hí hửng là có thể lên tới hơn 8 tỷ USD). Vui chút chút vậy thôi, rồi chó nào vẫn về với chủ đó, cho dù chủ có đánh hay làm thịt.

Cho nên phải nhắc nhau rằng dù tên nào đóng vai cấp tiến thì cũng chỉ là phấn son của vai tuồng mà thôi. Toàn thể đảng của chúng là VIỆT GIAN. Và TOÀN THỂ CHÓP BU CÁI tổ chức việt-gian đó là ĐÀN CHÓ của Tàu-phù-đại-hán-bành-trướng mà thôi.

Cần thấy như vậy thì mới hiểu, nhiệm vụ của những người Việt Nam yêu nước cả trong và ngoài VN, cần phải vạch mặt những cá nhân, tổ chức, đảng phái, phong trào là tay sai của việt-gian-cộng-sản, mà đặc biệt là tay sai của cả Nga và Tàu-phù-đại-hán nữa. Lũ nằm vùng tay sai cho Tàu trong cộng đồng tị nạn việt-gian-cộng-sản ở Pháp và nhất là ở Mỹ, nơi có đông người Việt cư ngụ. Đừng thấy chúng năng nổ “chống cộng” mà lơ là cảnh giác, vì chúng là lá bài của Tàu-phù-bành-trướng chi tiền và phương tiện cũng như hỗ trợ thanh thế để “có uy tín” nhằm lèo lái và thôn tính cộng đồng chúng ta vào âm mưu bành trướng đại hán ở cả trong và ngoài VN!!!

Anh quốc, ngày 30 tháng 8 năm 2008

NAM NHÂN (Quân nhân QLVNCH)

http://www.hon-viet.co.uk/NamNhan_DanhDichPhaiBietDich.htm

Posted in Uncategorized | Tagged: , | 2 Comments »