Tudodanchu's Weblog

Freedom, Democracy, Human Rights, No Communism For Vietnam

Archive for Tháng Chín 2nd, 2008

CON ĐI HỌC, CHA MẸ LAO ĐAO

Posted by tudodanchu trên Tháng Chín 2, 2008

CON ĐI HỌC, CHA MẸ LAO ĐAO

TRƯƠNG MINH HÒA

Tuổi đẹp nhất của một người là thời học trò với đầy mơ mộng, đây là đề tài được giới văn nghệ sĩ cảm hứng qua văn thơ, nhạc….như nhạc sĩ Thanh Sơn với” Nổi Buồn Hoa Phượng”, nhà văn Pháp Anatole France lưu danh thiên thu qua một bài viết nói về cái tuổi học trò trong ngày đâu tiên được đi học, cũng vào mùa thu, lá vàng rơi man mác, với tâm trạng bở ngở của cậu bé khi đi ngang qua khu vườn Lục Xâm Bảo….. Nhà văn Thanh Tịnh của Việt Nam có những lời văn thật cảm động, xúc tích về cái ngày khai trường:” Hàng năm cứ vào cuối thu, lá ngoài đường rụng nhiều và trên không có những áng mây bàng bạc..”.

Tuy nhiên cái tuổi học trò Việt Nam không còn thơ mộng như ngày nào, kể từ khi có tên Việt gian Hồ Chí Minh, đảng siêu cướp Cộng Sản, ngay cả chốn học đường cũng biến thành nơi” đấu tranh giai cấp” quyết liệt như ngoài đời, với các quan chức từ ban giám hiệu đến thầy cô là” công an học đường” sẵn sàng đưa các em nào có những lời nói” phản cách mạng”, hay những bài viết luận văn” tiêu cực”, là” phản ánh” tư tưởng của gia đình, thế là cha mẹ bị mang lụy, bị gọi lên trình diện công an địa phương sau khi nhà trường” phát hiện” ra mầm non chống đảng có mối” quan hệ hữu cơ” từ gia đình, nhất là thành phần có vấn đề, nằm trong diện” trí, phú, địa, hào”. Học đường cũng là một” cơ sở tình báo nhân dân” qua các em học trò muốn có điểm cao, cần phải” lập công dâng đảng, Bác” bằng cách báo cáo những lời nói, việc làm của bất cứ người nào, không phân biệt gia tộc, cha mẹ; nhà trường là nơi lao động vinh quang, với các kế hoạch nhỏ trồng trọt, lượm đồ phế thải, thi đua đủ thứ, còn việc học là thứ yếu.

Trong khuôn viên nhà trường, vấn đề phân biệt” giai cấp” rõ ràng với thành phần ưu tiên là gia đình đảng viên Cộng Sản được gọi là” gia đình cách mạng” và những học trò, học sinh thuộc các gia đình không Cộng Sản, tệ hơn là thành phần xấu do chính sách của đảng qui định…. ở miền Nam sau ngày 30 tháng 4 năm 1975, thì có thêm” thành phần ngụy quân, ngụy quyền” con em của họ sớm bị cho nghỉ học, vì lý lịch gia đình và em nào đến tuổi thi hành nghĩa vụ quân sự, thì được đảng đẩy sang chiến trường Campuchea để đánh với quan Khmer Đỏ, giữ vững biên giới Tây Nam để bảo vệ thành trì của quan thầy Liên Sô ở Đông Nam Á, phần khác bị đảng lùa vào đoàn ngũ Thanh Niên Xung Phong, đưa đi nông trường nơi những vùng hoang vu, làm lao động, bỏ cả học hành, những đối xử tàn tê nầy lại được” nhạc sĩ quốc gia thờ ma Cộng Sản” là Trịnh Công Sơn cho là:” Em ở nông trường, anh ra biến giới”. Trong khi đó con cháu cán bộ được ở lại học hành đến nơi đến chốn, sau nầy trở thành giai cấp lãnh đạo hậu duệ Cộng Sản; chốn học đường, khả năng, trình độ không quan trọng, nên các cô cậu ấm gốc đảng không có” chế độ thi rớt” hay là” ở lại”, cứ lên lớp nếu lý lịch gia đình tốt, nhất là có thế lực trong đảng và nhà nước.

Trong hệ thống giáo dục” xã hội chủ nghĩa” với chủ trương chỉ nhằm đào tạo nhân tài cho tương lai đất nước, được lựa chọn từ các hạt giống đỏ, hệ thống nhà trường dành ưu tiên cho gia đình cán bộ, đảng viên và gia đình có quan hệ với đảng, đó là lối đào tạo:” Hồng hơn chuyên”, làm mai một nhiều tài năng đất nước trong suốt từ 1954 đến nay, dù các thành phần khác có giỏi, thông minh hơn, nhưng không nằm trong thành phần” giai cấp” của đảng qui định, cũng coi như là không đủ điều kiện để tiếp tục con đường học vấn, sớm xếp bút nghiên theo lao động vinh quang, làm việc quần quật để nuôi thân, lập gia đình, cứ thế mà phát huy thân phận làm lao nô thời đại cho chế độ độc tài Cộng Sản từ đời nầy sang đời khác.

Biện pháp áp dụng thanh lọc học đường được biết với chính sách:” học tài thi lý lịch”, áp dụng bằng nhiều hình thức, uyển chuyển tùy theo” tình huống”, cho nên sau thời gian dài cai trị, chế độ Cộng Sản bị khiếm khuyết nhân tài trầm trọng, ngay cả những” hạt giống đỏ được tuyển chọn” từ đống hạt giống trong” gia đình đỉnh cao trí tệ loài người”, khi xuất ngoại du học, không thể sánh bằng con cháu của” bọn đĩ điếm du côn, phản động, chạy theo đế quốc tư bản phản động” như lời mạt sát” rất là văn hóa cao” của tên thủ tướng có cái môi đẹp nhất nước Phạm Văn Đồng trước đây. Túi tiền của người Việt bỏ nước ra đi tìm tự do rất lớn, nhân tài nhiều, thế nên đảng cướp Cộng Sản mới có” ý đồ” vói tay ra chụp, nhưng không thành công, dù đã đổi giọng:” khúc ruột nghìn dậm nói liền” để vừa có tiền và vừa chiêu dụ được” chất xám” lên đến hàng trăm ngàn ở hải ngoại.

Một sự thật là các khoa bảng xuất phát từ những gia đình tỵ nạn, ít ai ngu ngốc trở về làm đầy tớ cho những thằng dốt chỉ huy, nên đảng và nhà nước đã thất bại hoàn toàn sau nhiều năm mời gọi; tuy nhiên, trong hàng ngũ tỵ nạn, không tránh khỏi bọn gián điệp, nằm vùng trà trộn, chúng mang theo” hạt giống đỏ” âm thầm nẩy mầm, khi vươn lên thì người ta biết ngay, như hạt giống đỏ là thằng nhóc họ TRẦN, đậu bằng luật sư ở nước tự do, định cư ở texas, học luật tự do mà muốn” áp dụng luật rừng” theo kiểu ăn cướp, lòi mặt ngay sau khi khen” những tên khủng bố Việt Cộng là yêu nước” và mạt sát quân lực Việt Nam Cộng Hòa trong việc” bảo quốc an dân”, vì không chịu” đầu hàng đảng siêu cướp Cộng Sản” qua cái hình thức” hòa hợp hòa giải theo định hướng xã hội chủ nghĩa”. Tên luật sư nhóc tì, chó chết đó, là hạt giống đỏ nầy không rành tiếng Việt, nên sau đó nhờ ai đó viết dùm bản văn để biện minh sau khi bị phản ứng mạnh từ tập thể tỵ nạn, quân nhân. Đây là một trong những bằng chứng điển hình để người Việt tỵ nạn hảy nhổ hết những hạt giống đỏ vừa nẩy mầm để ngăn chận sự lây lan của chúng trong cộng đồng nếu phát giác ra. Những tổ chức, đoàn thể nào dung dưỡng cho” những hạt giống đỏ” nẩy mầm đều bị đồng bào cảnh báo, cá nhân dù có danh tiếng, thành tích tốt, nhưng khi dính vô hạt giống đỏ cũng dễ bị” thân bại danh liệt” nếu không nhìn thấy, hoặc là cố tình quan hệ.

Chính sách thanh lọc học đường không có trong thời thực dân, dù đây là thế lực ngoại bang cai trị, nên thời Pháp có nhiều học trò nghèo, học giỏi đổ đạt, thành danh. Cho nên chế độ Cộng Sản rất thâm độc, làm cho” nước nghèo dân ngu” là hai mục tiêu” chủ yếu” giúp đảng kéo dài thêm thời gian. Sau khi khối Cộng Sản Quốc Tế tan ra thành từng mảnh lớn qua sự sụp đổ của Nga, Đông Âu, thế giới còn các nước tàn dư, trong đó có Việt Nam, đảng cướp đành phải mở cửa, tạm thời thảo hiệp với” bọn tư bản phản động”, ngay cả không từ chối liếm gót” kẻ thù số một” Hoa Kỳ để sống; nên chuyện đào tạo nhân tài được mở rộng, con cháu đảng lại được ưu tiên du học và bọn” đế quốc” ban cấp nhiều học bổng, đào tạo dùm nhân tài. Tuy nhiên, thành phần du học sinh đỏ vẫn có bản chất y như ông cha, hạt giống nào thì mọc ra cây ấy; từ lâu thế giới lầm to, họ đặt hy vọng là nhờ những sinh viên du học trở về, sau nầy biến đất nước độc tài thành dân chủ, nhưng những hạt giống đỏ du học, họ chỉ học những kiến thức khoa học, kỷ thuật, đồng thời” điều nghiên” những sơ hở, khuyết điểm của các nước dân chủ để tìm cách chống lại, biến luật di trú thành luật: buôn bán nô lệ, phụ nữ hợp pháp…nên nhờ sinh viên du học mà đảng và nhà nước” xuất khẩu” người càng đông, thu vào hàng tỷ Mỹ Kim hàng năm, đó là bọn:” ngày xưa du học, ngày nay hại đời”.

Trong tình hình mới, nhất là từ ngày mở cửa, người ngoại quốc đổ tiền vào, các cơ chế tài chánh, cấp viện quốc tế trợ giúp, nên học đường với chính sách” hồng hơn chuyên” trước đây không còn là hợp với thời cuộc nữa, nhưng vẫn là” chủ trương trước sau như một, dù sông có cạn, núi có thể mòn”; thế là đảng chuyển sang lối:” Tiên học phí, hậu học văn”, đây là cái lọc học đường rất tinh vi và” hiện đại” hơn” học tài thi lý lịch” thời trước, lý do là đảng Cộng Sản ngày nay suy yếu, không thể áp dụng lối thanh lọc học đường bằng cách đuổi những học sinh thuộc các gia đình” phản động”, chỉ cần” đánh vào túi tiền” của những gia đình nghèo, mà đa số là thành phần không nằm trong đảng, là thành phần phản động, có nhiều mầm móng chống đảng, là coi như cái lọc tốt, ngăn chận được những thành phần ngoài đảng có được cơ hội học hành, tiến thân, nâng cao dân trí và sau nầy có khả năng đưa đất nước đến dân chủ, tự do.

Chính vì cái chủ trương” Hồng hơn chuyên” được chuyển qua mục tiêu” đánh thủng túi tiền” của những gia đình” phản động” nên đảng và nhà nước phớt lờ để cho đám” cán bộ giáo dục” từ các trường từ tiểu, trung đến đại học, tha hồ mà vẽ vời ra nhiều thứ tiền thu khác, khiến phụ khuynh rất khó khăn; mặt khác thì tiền học phí gia tăng” không người lái”, ban giám hiệu, thầy cô rất ư là” sáng tạo lẫn tối tạo” đẻ ra những thứ tiền khác, không nằm trong văn bản, chính sách của bộ giáo dục; những” kỷ sư tâm hồn” nầy cũng rất hồ hởi phấn khởi thu tiền, được đảng và nhà nước bật đèn xanh từ lâu, nhằm bù đắp tiền lương chết đói…thế là chỉ có phụ huynh là người gánh chịu bao” vòi đỉa” hút máu từ nhiều phía qua đối tượng là” con em mình”. Bọn cường hào ác bá trong ngành giáo dục từng gây bao khốn đốn cho nhiều gia đình nghèo từ nhiều thập niên, trong khi con chán cán bộ” cơ sở địa phương” có đủ tiền để đóng hay được đặc miễn; con cán lớn du học, phung phí tiền như nước; bọn cô chiêu cậu ấm nầy được cha mẹ cho đi du học, nhưng:” ăn chơi thì nhiều mà học chẳng bao nhiêu”; điển hình là câu ấm Hoàng Ty, chỉ một đêm vui chơi ở sòng bạc Hồng Kông, thua hơn 35 ngàn Mỹ Kim, như” mèo rụng lông”; tại hải ngoại, nhiều cô cậu con cháu công bà lớn thường hay mượn các sòng bạc quốc tế Casino làm nơi” trao dồi kinh sử”.

Chương trình học chủ yếu là nhồi sọ, chú trọng vào môn” chính trị” với chủ nghĩa Marx Lenin, tư tưởng Hồ Chí Minh, văn thi nô Tố Hữu, Nguyễn Tuân…nên những bài học lịch sử bị phớt lờ; trái lại những bài nào nói về Hồ Chí Minh, lịch sử đảng, thì được học kỷ, thường làm đề thi, thế là học sinh nào tinh ý, chỉ cần học những thứ ấy là dể” trúng tủ”. Ngay cả những nhân vật từng được đảng dùng để tuyên truyền như Lê Văn Tám, Võ Thị Sáu, Nguyễn Văn Trổi….. được đánh bóng, đề cao hơn là những anh hùng dân tộc như Ngô Quyền, Hai Bà Trưng, Lê Lợi, Quang Trung, Trần Hưng Đạo….nhất là ngày nay tập đoàn đảng Cộng Sản trở thành:” Thái Thú Trung Quốc gốc Việt”, thì những trang sử hào hùng chống quân xâm lược từ phương Bắc được giảm nhẹ, vì đảng không muốn làm phật lòng” thiên triều, mẫu quốc”, là phương hại đến” tình hữu nghị Việt Trung đời đời bền vững, như răng với môi”. Sự kiện quyển sách” Tổ Quốc Ăn Năn” của Nguyễn Gia Kiểng cũng nhằm” lên án những anh hùng dân tộc chống Tàu” là bạo động, vua Quang Trung bị lôi ra hành hạ để làm gương cho các vị anh hùng khác, ắt là thiên triều Bắc Kinh vừa lòng; hình như ngài kỷ sư Nguyễn Gia Kiểng cũng muốn gởi một thông điệp cho dân hải ngoại và trong nước:” chớ nên dùng bạo động để lật đổ Cộng Sản, mà hảy cùng nhau” đối thoại, đối lập..” là lối đấu tranh” lộn địa chỉ” khi mà cái đảng cướp Cộng Sản luôn ngoan cố, không bao giờ chịu” đối thoại” đúng nghĩa, lối nầy được coi là:” hòa hợp hòa giải theo định hướng xã hội chủ nghĩa”.

Những chương trình giáo dục về tinh thần yêu nước bị lái sang” gắng liền với xã hội chủ nghĩa”, nên trường học dưới chế độ Cộng Sản chỉ với mục đích tối hậu là làm ngu dân, tuy nhiên đây cũng là lò” đào tạo ra những con vẹt” giỏi về việc dùng từ ngữ lạ tai, xuất phát từ chế độ, với chủ yếu là đấu tố, gây hận thù lẫn nhau. Khi nghe bất cứ người dân Việt Nam nào, từ già, trẻ, nông dân, công nhân….nói chuyện, người ta có cảm tưởng họ là những” nhà chính trị cao cấp” nói toàn là những từ ngữ rặc mùi” chính trị Marx Lenin” nghe qua như” tham luận” của các lãnh tụ Cộng Sản, đói cơm nhưng” NO TỪ NGỮ” là bản chất của chế độ. Trong chế độ Cộng Sản, no cơm ấm áo thì không có, nhưng: NO TỪ NGỮ và ẤM CỜ ĐỎ là mặt mạnh.

Học trò, sinh viên bị quàng khăn đỏ từ thuở nhỏ đến khi ra trường, không học được kiến thức, văn hóa hữu ích, nhưng chỉ toàn là chính trị Marx Lenin” lổi thời”, chủ yếu là xài từ ngữ, ngay nay còn có nạn” GHÉP CHỮ” nghe qua thật khó hiểu như: Động thái, Trang cụ, Điều kinh, giao hợp, cách tân….hiện tượng nầy đang lan ra hải ngoại qua một số đài phát thanh đang sử dụng, là một báo động khác trong vấn đề chống văn hóa vận. Do thầy cô” thu tiền nhiều mà dạy chẳng bao nhiêu” nên học trò, học sinh, sinh viên không tin tưởng vào khả năng của mình, thế là các cô cậu, cha mẹ thường đến các chùa, miếu để cầu xin thần linh phò hộ cho thi đổ, các thầy bói làm ăn khắm khá nhờ lối đào tạo nầy. Ngoài ra thì bằng cấp bị lạm phát qua lối:” học như chuyên tu, ngu như tại chức” với đội ngũ” tiến sĩ Cầu Muối” đang hùng cứ tại các trường đại học đào tạo, ngành nghề, cơ quan nhà nước; nạn mua bằng giả, thi dùm, bằng dỏm, thì bùa…. đã và đang lan tràn hơn cả” dịch cúm gia cầm”. Nhất là trong giới quan chức cầm quyền từ địa phương đến trung ương, họ muốn bao nhiêu bằng cấp cũng được, như tên thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng, trình độ lớp 7 mà ngay nay có vài bằng cử nhân treo văn phòng. Giáo dục phá sản, cũng nằm trong chính sách ngu dân để dễ cai trị, dân có học cao mà bị đám dốt cai trị thì có ngày những người có học sẽ đứng lên. Lối đào tạo nhân tài phục vụ cho đất nước theo chủ trương cố hữu” hồng hơn chuyên” đã giết chết nhiều thế hệ như nhà tư tưởng Trung Hoa thời xưa cảnh báo:” làm thầy thuốc sai lầm chỉ giết một người, làm chính trị sai làm giết một thế hệ và làm thầy giáo mà sai lầm, sẽ giết nhiều thế hệ”; do đó chế độ Cộng Sản không đào tạo được những tài năng cần thiết để phát triển, xây dựng đất nước; nhưng họ có khả năng đào tạo những” con vẹt chính trị”, khoa bảng thiếu khả năng, trở thành thứ” gà già quanh quẫn cối xoay” với cái” nghiệp chuyên” làm láo báo cáo hay”.

Hàng năm, cứ vào mùa khai trường, học trò ngày nay không còn cái thuở nhìn” những áng mây bàn bạc..” như Thanh Tịnh, trái lại thì” áng mây đen, mây mùa thế kỷ” đang vần vũ trên đầu phụ huynh và các cô cậu học trò cũng cảm thấy cái khó khăn của cha mẹ, phải chi trả đủ các món tiền phải đóng cho các” kỷ sư tâm hồn” chính là bọn” cường hào ác bá giáo dục”, như những con cá mập luôn há miệng chờ:

” Gom bao học phí, lòng chưa phỉ.
Lệ phí phụ thu, túi chửa đầy.”

Số tiền học phí tăng dần” không người lái” theo đà lạm phát của nền kinh tế” thị trường theo định hướng xã hội chủ nghĩa”, trong khi lương hướng vẫn” bám trụ”, công việc làm ăn khó khăn, may ít, rủi nhiều. Khi người dân khó khăn, thì các thầy cô cũng phải có nhu cầu” khó khăn” để đi theo vật giá, thế là các thứ tiền lỉnh kỉnh gia tăng theo, đẻ ra những phụ thu mới. Năm nay, dụng cụ và đồ dùng học sinh gia tăng đến 20% hơn năm rồi, sách vở thì phải mua sách khác vì hàng năm các” kỷ sư tâm hồn” đổi” giáo án” để kiếm thêm tiền, khác hơn cái” chế độ tư bản phản động” với các sách giáo khoa ít thay đổi, nên đứa lớn học xong, có thể giao lại cho các em, đỡ tốn tiền. Trung bình một học trò phải tốn ít nhất là 600 ngàn đồng Hồ mỗi năm, chưa kể ăn uống, đồng phục…còn ở đại học thì phải tốn ít nhất là 3 triệu tiền học phí, chưa kể đến các thứ ăn ở, quần áo…..tình hình nầy đè nặng trên vai các bậc phụ khuynh ở Việt Nam, liệu là các tổ chứ từ thiện hải ngoại hoạt động từ lâu nay nhằm giúp học sinh nghèo ở Việt Nam có còn đủ khả năng để giúp đỡ hàng triệu” học sinh là người tổ quốc mong cho mai sau” đang” neo đơn” chờ những” tấm lòng vàng, nhiều khi bị bàn tay đỏ” bợ những mòn tiền tình nghĩa từ phương xa; nhưng nhiều khi ở nước ngoài chắt chiêu quyên góp từ đồng để giúp cho các học sinh nầy, thì trong lớp, thầy cô dạy về lịch sử Việt Nam, bài học chính trị chủ yếu chỉ đánh bóng đảng, gọi Hồ Chí Minh là yêu nước…và những người đóng góp nuôi dưỡng, giúp đỡ cũng được các em gọi một cách” thân thương” là:” bọn phản động, ngụy quân, ngụy quyền”, được thầy cô nhồi nhét trong các bài học.

Việc giúp đỡ các học sinh nghèo cũng không có gì là xấu, nhưng đây là việc làm” ruồi bu” khi mà nhu cầu trong nước quá lớn, trong khi đó, muốn chấm dứt cái” chế độ giáo dục Hồng hơn Chuyên, học tài thi lý lịch, tiên học phí hậu học chính trị”, thì cái gốc chính là đảng Cộng Sản Việt Nam. Dồn mọi nổ lực đánh vào thành trì của đảng cướp, trường kỳ, cương quyết thì trước sau gì chúng phải sụp đổ; trong khi nhiều người cương quyết nhổ, diệt cỏ dại, thì cũng có người” mang phân bón, nước tưới” cho cỏ dại tốt, thì bao giờ mới diệt hết cỏ? Những người có tấm lòng nhân ái, bồ tác….hảy nhìn thành quả của mình sau bao năm” làm việc thiện” có thay đổi được gì, ngoại trừ làm dùm một số công việc cho đảng cướp: xoa dịu lòng bất mãn của dân, sửa dùm mái trường, đào dùm cái giếng, làm dùm cái cầu nhỏ bắt ngang qua con kinh….thế là cán bộ dùng số tiền nầy để xây nhà riêng, du lịch, ăn xài, cho con du học./.

Trương Minh Hòa

http://tinparis.net/vn_index.html

Posted in Uncategorized | Tagged: , | 2 Comments »

CHÙA LÀ CỬA NGÕ XÂM NHẬP AN TOÀN CỦA VIỆT CỘNG

Posted by tudodanchu trên Tháng Chín 2, 2008

CHÙA LÀ CỬA NGÕ XÂM NHẬP AN TOÀN CỦA VIỆT CỘNG

TRƯƠNG MINH HÒA

Tác giả Phạm Xuân Đài, thuộc dòng dõi Phạm Phú Thứ, trong một bài viết với tựa đề:” chùa là cái thiện” được phổ biến khá rộng trên hệ thống truyền thông hải ngoại; chùa là cái thiện cũng có phần đúng về hình thức trong triết lý Phật Giáo, vì cảnh chùa từ trong ra ngoài thường được trang trí cho có vẻ thanh tịnh và đượm phần thoát tục, phù hợp với những ai” coi cõi đời là cõi tạm” muốn tìm con đường giải thoát khỏi kiếp trầm luân khổ ải mà đời người thường hay TRÀN DÂNG nhân quả chốn TRẦN GIAN; chùa mà buồn, cô quạnh quá như ” chùa Bà Đanh” cũng không hấp dẫn đối với những người có cái tâm” hàng hai” như đám đón gió trở cờ, vừa tự nhận là người tỵ nạn chính trị, nhưng cũng vừa muốn bắt tay với Việt Cộng để làm ăn, du lịch, du hý, du dâm…. đó là những người” bắt cá hai tay”, vừa muốn tu thành chánh quả và cũng vừa muốn nhìn thấy cuộc đời đẹp lắm trước khi tìm đến cõi Niết Bàn.

Tuy nhiên ngày nay, có nhiều chùa không còn thiện nữa, như ngôi Đại Nam Quốc Tự ở Bình Dương, do” cư sĩ gốc công an” Dũng Lò Vôi xây dựng tại Bình Dương với diện tích hơn 500 mẩu tây, có cả những nơi” du hý” giống các tụ điểm du lịch nổi tiếng như Disney Land ở Mỹ; nổi bật là nơi chánh điện có thờ tượng vàng của đại giáo chủ ma đầu” vô thần” kiêm” quỷ vương” Hồ Chí Minh chung với đức Phật và vua Hùng ( có công dựng nước); chùa Quán Sứ ở Hà Nội là nơi mà Phật Tử tìm đến nơi thờ Phật, cúng bái, công quả, công đức và đủ thứ” công khác” cũng phải” tịnh khẩu” nếu lỡ lời là bị” sư, tăng ni mắt khóm tai bèo” báo cáo với các” đồng chí công an” về tư tưởng tiêu cực, phản động, có âm mưu lật đổ chế độ, thì con đường cải tạo chập chờ trước mắt, trong khi chưa thấy Niết Bàn đâu; nhưng cái hệ thống nhà tù cải tạo cũng là cửa ngỏ đưa vào” thiên đàng Cộng Sản” đấy.

Chùa là cái thiện cũng ở Việt Nam ngày nay, như ở Thanh Minh Thiền Viện hay các tự viện không nằm trong cái giáo hội Phật Giáo với công thức:” chùa do Phật tử vung bồi công quả, công an giả sư quản lý, đảng Cộng Sản vô thần lãnh đạo”. Những tự viện nằm ngoài vòng cương tỏa của Mặt Trận Tổ Quốc, nơi mà các vị cao tăng, tu sĩ muốn thanh tịnh, được tự do tu hành theo truyền thống Phật Giáo đã có từ hàng ngàn năm qua, nhưng cũng không được, vì chùa luôn luôn đặt trong cái” tình huống” cực kỳ khẩn trương, kiểm soát ra vào, ngay cả con kiến, con rận, rệp và loài có cánh như con ong chúa 63 cũng hổng thể nào lọt vô được, ngoại trừ con mối chúa là có thể” độn thổ” chui vào thôi:

“Người hiền đức như tù trong khám.
Có công an bao bọc bên ngoài”.

Chùa chỉ là nơi thờ Phật và người đi tu có nơi nương tựa, được coi là những người quy y, tình nguyện suốt đời làm con của Phật, nên ai đi tu cũng mang họ Thích. Không phải ai họ Thích cũng đều Thích tu hành đâu, cái tâm mới là quan trọng:

” Dò sông dò biển dễ dò.
Nào ai lấy thướt mà đo lòng người”.

Đại thi hào Nguyễn Du cũng đồng ý:

“Thiện căn bởi tại lòng ta.
chữ tâm kia mới bằng ba chữ tài”.

Chùa với thầy chùa, nhưng không phải thầy chùa nào cũng” đạo hạnh cao dầy”, để hết tâm trí tu hành, chắc chắn khi” viên tịch” cũng phải lên Niết Bàn, đứng ngồi gần tòa sen. Nên người đời có danh hiệu ” Thầy chùa lửa, sư hổ mang, ác tăng”….ngày nay thêm” dâm tăng” sau khi” phát hiện” ra một số tăng có nhiều hạ lạp, lên đến Huề thượng đã từng biết thế nào là:” con đường tình ta đi”, vừa tu vừa tìm cách hưởng cái lạc thú thế gian để” thanh tâm trường khóa lạc”, đạt cả hai mặt” đạo và đời”, biến” đời là bể khổ” thành” đòi là bể sướng”. Như thượng tọa Thích Trí Quang, dù là người tu hành lâu năm, kỵ sát sanh hại vật, nhưng vào thời trung tướng Nguyễn Khánh làm quốc trưởng, sư nầy dùng áp lực với khối Phật Giáo sau lưng mà buộc tướng Khánh phải” giết” ông Ngô Đình Cẩn, đứa em út của tổng thống Ngô Đình Diệm, hành vi nầy cũng như Việt Cộng hay bất cứ kẻ bất lương nào, thế mà có người chấp tay vái lạy, tôn kính hơn cả cha mẹ. Tu khó lắm, nên Đức thầy Huỳnh Phú Sổ, vị sáng lập Phật Giáo Hòa Hảo có câu:” Thứ nhứt là tu tại gia, thứ hai tu chợ, thư ba tu chùa” và để khuyến tu, Ngài có câu:

“Tu không cần lạy cần quỳ.
Ngồi đâu sửa đó, vậy thì mới nên”.

Chùa, ở chùa, mặc áo cà sa, cạo đầu, ăn cơm bá tánh, biết đọc kinh cầu siêu, tứ thời, thuyết pháp và cũng biết cách làm Business qua dịch vụ tụng kinh cho các đám tang để cầu nguyện cho các Phật tử quá cố được” lên Niết Bàn” với số tiền” chặt đẹp” ( Charge- đẹp), và thân nhân người chết cũng phải” tiêu diêu nơi miền hãng xưởng” để có đủ tiền trả cho sư tụng kinh, làm tiền rất nhẹ nhàng và sáng tạo nhờ những kinh sách của đạo Phật. Những người THAY MƯỢN thiền môn làm THƯƠNG MẠI cũng chưa chắc gì là người tu. Vì ở mọi thời đại, đều có những kẻ” mượn đạo tạo đời”. Do người đời còn quá nhiều tội lổi, đam mê, mà trong những đứa con Phật, có thứ tu sĩ THÍCH ĐỦ THỨ và tệ hơn là công an giả dạng là tu sĩ THÍCH VIỆT CỘNG, từng gây bao hệ lụy cho uy danh đức Phật và đạo Phật mà vẫn” an nhiên tự tại” trong cái” thanh tâm trường an lạc”, chỉ bị tiếng đời dị nghị và sau đó, thời gian là thuốc xóa sạch những điều xấu xa; trong khi đó bên Công Giáo, các linh mục lạm dụng tình dục thì bị giáo dân, nạn nhân truy tố, thưa kiện và chính đức giáo Hoàng cũng phải xin lổi, giáo hội phải bồi thường. Nhưng với những tu sĩ Phật Giáo, lén lúc quan hệ tình dục, có cả” nghiệp báo” là có con đùm đề, làm nhiều chuyện trái với đạo lý, phạm giới…có ai đưa ra tòa đòi bồi thường, sư vẫn” thoải mái hành đạo” tiếp tục lừa đảo thế gian, Phật Tử cho đến mãn phần được gọi là” viên tịch” và các chùa khác, đệ tử đọc kinh cầu siêu, ghi công đức” cao dày”, nên trong bài ca Tôn Tẩn Giả Điên, Út Trà Ôn ca rằng:” biết đâu những kẻ lừa thầy phản bạn, thường hay giả dạng kẻ nhân từ”.

Luật Nhân-Quả và Luân-Hồi của Phật Giáo rất thâm sâu, uyển chuyển, nếu áp dụng đúng thì là cách răng đời” làm lánh lánh dữ” như quyển” Hồi Dương Nhân Quả”. Tuy nhiên, ở đời nầy có nhiều kẻ áp dụng và giải thích lệch lạc nên sinh ra nhiều nghiệp báo, hệ lụy:

-Nhiều người sanh lòng bỏ vợ già thì cho là” duyên nợ đã hết”, và về Việt Nam bảo lãnh vợ nhí, đáng tuổi con cháu mình thì cho là:” kiếp trước có nợ duyên”, mình không thương người ta thì:” mang tội với Trời Phật”. Có kẻ lấy vợ nhỏ mà vẫn” an nhiên tự tại” bảo với vợ là ” do ông trời đặt để”, nếu vợ là người Phật tử thuần thành, cũng đành chấp nhận cái luật nhân quả, luân hồi, không phản ứng, ly dị, chia của, dù trong lòng tức tối, phải chịu đựng để” trả quả” cho kiếp trước.

-Các sư cũng áp dụng luật nầy để thoải mái”quan hệ tình dục” với người khác phái, lòng vẫn” thanh tâm trường an lạc” cho là: kiếp trước có duyên nợ, có vay nợ với nhau, cho nên người phụ nữ có quan hệ với” sư” cũng đành chấp nhận nếu có” con” với nhau. Để bảo vệ cái căn quả nầy, người phụ nữ cũng phải ráng chịu” nuôi con” để trả quả do kiếp trước có vay mượn với nhau. Thế là các phụ nữ nín thinh, không lên tiếng tố cáo với cảnh sát ( kể cả bị xâm phạm tình dục), nên các sư Phật Giáo thường được an toàn cho đến khi” viên tịch”, rồi sau đó mới lòi ra” thẩy chùa con” là coi như” trả quả” cho kiếp trước.

Trước năm 1975 ở miền Nam, lợi dụng thể chế chính trị tự do, quỷ đỏ Cộng Sản xâm nhập và cửa chùa, là cứ địa an toàn, dễ nhất; lý do là ai muốn đi tu, chỉ cạo đầu, mặc áo cà sa là được danh hiệu” THẦY”, dù người đó ít học, dốt, cũng được các Phật Tử có bằng cấp cao, bác sĩ, kỷ sư, giáo sư, tiến sĩ….phải chấp tay cung kính là” Thầy” mà không cần đắn đo.

Ngay cả những ông tướng trong chính phủ Việt Nam Cộng Hòa, đi đâu cũng có quân cảnh hộ tống, trước phòng làm việc có lính gác, thế mà vẫn cung kính với các thầy; thế nên thời đó có câu tục ngữ:” NHẤT ĐĨ, NHÌ SƯ, TAM CHA, TỨ TƯỚNG”. Đó là cái tập quán” trọng Phật kính tăng” một cách máy móc, nên Cộng Sản dễ lợi dụng, hoạt động từ khi miền Nam chưa mất cho đến nay. Điển hình là vụ biến động Phật Giáo miền Trung 1966 do thượng tọa Thích Trí Quang cùng với một số tên Việt Cộng nằm vùng như Hoàng Phủ Ngọc Tường, Hoàng Phủ Ngọc Phan, Nguyễn Ngọc kha, Võ Đắc Xuân… phát động; nhờ các tướng Phật Tử như trung tướng Nguyễn Chánh Thi, tư lịnh quân đoàn 1, chuẩn tướng Nguyễn Xuân Nhuận, tư lịnh sư đoàn 1″ kính tăng” và nghe lời tăng hơn cả cấp trên của mình..

Chùa là cái thiện về hình thức, nhưng người trong chùa không thiện, huề thượng Thích Tâm Châu ghi lại trong quyển Bạch Thu phát hành ngày 1 tháng 1 năm 1994 tại chùa Phật Quang, Úc Châu: vào tháng 7 năm 1966, sau chuyến đi từ Tích Lan, Mã Lai, Singapore trở về Saigon, đến Việt Nam Quốc Tự, vừa bước chân vào văn phòng Việu Hóa Đạo thì thấy biểu ngữ nền vàng chữ đỏ căng với hàng chữ:” Muốn quần chúng tuân theo kỷ luật thì phải tuân theo quần chúng”. Bước chân vào bàn làm việc, nơi nầy đã có sẵn một chén máu và con dao với tấm giấy đe dọa:” yêu cầu các thượng tọa trong Viện Hóa Đạo không được theo thượng tọa Tâm Châu” (* phần ghi chú về cái chết của Thích Quảng Đức ở cuối bài). Sau 1975 thì chùa càng ít thiện hơn khi đảng Cộng Sản gom thành phần tu sĩ gốc đảng, tu giả, tu trốn lính, vào năm 1981 thành cái giáo hội Phật Giáo Việt Nam, bản doanh là chùa Quán Sứ, Hà Nội với huề thượng Thích Trí Thủ, nghe đâu, vị nầy đã” đắc quả là triệu phú” với số tiền lên đến 250 triệu Mỹ kim.

Từ đó cái ác lan tràn, khống chế các vị tu sĩ chân chính trong giáo hội Phật Giáo Việt Nam Thống Nhất do huề thượng Huyền Quang, Quảng Độ lãnh đạo. Vụ án Già Lam cũng là” khổ nhục kế” tinh vi, được dàn dựng khá công phu, một thời làm chấn động lương tri, do bọn ma quái” Cộng Sản” dựng lên để đưa những” con quỷ dữ” vào phá giáo hội Phật Giáo Việt Nam Thống Nhất trong nước; được biết cái vụ án Già Lam làm chấn động trong nước và thế giới, nhất là tại các cộng đồng người Việt tỵ nạn, lúc đó người ta lầm tưởng là các tu sĩ Tuệ Sĩ, Trí Siêu…là những người chân chính, dám can đảm đứng lên chống lại đảng Cộng Sản vô thần để bảo vệ đạo pháp. Tuy nhiên, hai ông nầy đã” báo trước” mà nhiều người không hay, lúc kêu án tử hình, thì Tuệ Sĩ cười và vói với Trí Siêu:” mình không chết đâu thầy ơi!”. Có một số người tin là Tuệ Sĩ giỏi về khoa tử vi nên quả quyết như vậy. Thế là ở hải ngoại, các cơ quan truyền thông, tha hồ mà đánh bóng và những đảng phái, tổ chức tích cực vận động…rồi Việt Cộng phải nhượng bộ tha ( SIC), nếu không ai vận động thì Việt Cộng cũng đâu giết những” con gà của họ”, kế nầy thật nhịp nhàng và có bài bản. Nhờ thế mà Trí Siêu, Tuệ Sĩ trở thành” biễu tượng đấu tranh” là tù nhân lương tâm, nhất là tay Thích Trí Siêu là người ngạo mạn, với cái gọi là” Giấc Mơ Trường Sơn”, hắn còn lếu láo:” ai không biết chữ Hán, không phải là người Việt Nam”, bị công tử Hà Đông vạch mặt vào thời đó, nên không ai lưu ý, cũng dám có người bực bội vì dám phê phán cả thần tượng của họ.

Chùa không còn là cái thiện khi mà công an, cán bộ đảng vô thần xâm nhập đánh phá, trong nước thì chùa biến thành nơi” quan trường” ai muốn tu phải có giấy phép, tu sĩ muốn có chỗ tu” tốt” cũng phải lo tiền, những người có quan hệ với đảng, công an, cán bộ được ưu tiên tụ hành ở những ngôi chùa lớn, còn không phải là” đỉnh cao trí tệ tăng ni” thì bị bức hại, đuổi đi, tù đài. Ngày nay quí thầy dùng bia, rượu thay trà, ăn thịt ca thay đồ chay và cũng trở thành tông phái TU ÔM theo Thiền TIẾP HIỆN của sư ông, sáng lập THÍCH NHẤT VẸM, nên tu sĩ biến” cõi đời thành cõi sướng”. Hải ngoại, thì những tu sĩ thuộc Mặt Trận Tổ Quốc mới được xuất ngoại làm công tác tông giáo vận từ hàng chục năm qua như Thích Thanh Từ, Thích Thông Kinh…và gần đây là” trí thức Phật Giáo” đại đức, tiến sĩ Thích Nhật Từ. Hắn tên thật là Trần Ngọc Thảo, sinh ngày 1 tháng 4 năm 1969 tại Saigon, cha là cán bộ Cộng Sản, biên chế sang Mặt Trận Tổ Quốc, năm mới 23 tuổi nà đã tu hành tiến nhanh, tiến mạnh, tiến vững chắc trở thành ” sư trụ trì chùa quốc doanh” hiệu là chùa GIÁC NGỘ, số 92 đường Nguyễn Chí Thanh, phường 3, quận 10 thành Hồ. Hắn xâm nhập vào đất Mỹ từ lâu qua” con đường chùa ta đi” do một số Phật tử” tỵ nạn quốc gia, rước ma sư Cộng Sản”, chứ không phải mới đây.

Dựa vào” phương án” dịch Kinh Đại Tạng,” tên Thích Nhật Từ cung thỉnh hai tên” Tuệ Sĩ và Trí Siêu làm ” chủ trì”, từ đó ở hải ngoại có một tổ chức mang tên:” Hổ Trợ Dịch Đại Tạng Kinh” được một tu sĩ tên là Thích Nguyên Siêu, trụ trì chùa Phật Đà ở San Diego ( nam Cali), cùng với cư sĩ Huỳnh Tấn Lê ( Tổng Hội Cư Sĩ Orange County) về tài chánh và hai vị” chán tu” bỏ chùa hoàn tục khác có pháp danh là Nguyên Lương và Đức Hạnh; tổ chức nầy gây quỷ liên tục suốt 3 năm nên bè nhóm Tuệ Sĩ, Trí Siêu, Nhật Từ tha hồ mà tiêu pha” tiền chùa” được quyên góp từ mồ hôi của các Phật Tử” thuần thành” đóng góp. Kinh Phật, nhất là kinh Đại Tạng rất nhiều bộ, nhưng người ta tự hỏi:” dịch kinh để làm gì?” với công trình ròng rả cả hàng chục năm, có khi phải dịch cả đời mà vẫn không xong, hao tốn công, tiền; mặt khác, liệu các tay dịch thuật nầy có đủ trình độ để hiểu và dịch đúng theo tinh thần của tác giả các” đại tạng kinh” không?…với hàng chục ngàn trang giấy dịch bí hiểm văn tự; dịch kinh chỉ để trong kệ” tàng kinh các” cho bụi đóng và thỉnh thoảng lau chùi, làm cảnh, chứ Phật Tử ít khi nào đọc; họa hoằng lắm, mới có vài vị” thâm kinh” tới tìm vài câu để viết sách cho mình, hay tra cứu vài tài liệu. Tuy nhiên cái hiện tượng các sư muốn” phô trương” cái sở học uyên thâm” Hán, Phạn” với các học vị” tiến sĩ” tốt nghiệp ở Ấn Độ, Nhật Bản, nên mới bài ra trò” dịch kinh” để lòe thiên hạ mà thôi. Thật ra muốn áp dụng tư tưởng Phật, chỉ cần đọc và hiểu rõ quyển Tây Du Ký của Ngô Thừa Ân là tạm đủ trong” đại hùng, đại lực, đại từ bi” hầu đối phó với ma quái, xử thế, tu học, chớ cần chi những bộ Tạng Kinh nầy. Con nít ngày nay chỉ cần mua DVD bộ phim nầy cũng thấm nhuần triết lý Phật Giáo:

“Phô trương bằng cấp, dịch Tạng Kinh.
Chứng tỏ ta đây, chữ đầy mình.
Ngàn năm lưu trữ, pho sách quí.
Vạn trang khai mở trí thông minh.
Sư qua Ấn Độ làu tiếng Phạn.
Thầy thuần Hán học, rộng tầm nhìn.
Hao tiền, lại bỏ nhiều công sức.
Có ích lợi gì cho chúng sinh?”

Tên sư Việt Cộng Thích Nhật Từ kết thân với sư Thích Chân Thành, trụ trì chùa Liên Hoa, đường Bixby, Garden Grove ( Nam Cali) nhân chuyến sư nầy hành hương ở Ấn Độ, từ đó móc nối, nên sư Chân Thành trở thành người ủng hộ đắc lực cho tên” sư công an Tôn Giáo là Thích Nhật Từ” từ dạo ấy. Từ năm 2004 Sư Chân Thành lợi dụng cơ sở tôn giáo để bảo lãnh Thích Nhật Từ đến Hoa Kỳ lần đầu, cư ngụ tại chùa Liên Hoa và sau đó được giới thiệu với sư Chơn Lễ tại Texas nhằm thuyết pháp và cư ngụ, gây uy thế để mở rộng tầm hoạt động tôn giáo vận trên đất Mỹ qua cửa Phật. Nhắc lại lúc cụ Nghiêm Xuân Hồng còn sống, nhóm Liên Hoa không mời Thích Nhật Từ thuyết pháp; nhưng sau khi cụ Hồng qua đời, cựu trung tá pháo binh quân đoàn 2 thuộc quân lực VNCH, pháp danh là Mật Nghiêm, tục danh Đăng Nguyên Phả, với tư cách hướng dẫn đạo tràng, tiếp tay với sư Chân Thành tổ chức thuyết pháp hàng tuần. Sau nầy chính trung tá Phả hợp lực cùng với Huỳnh Tấn Lê thành lập nhóm Phật Học lấy tên là Đuốc Tuệ, chuyên dành cho Thích Nhật Từ thuyết pháp tại trường Mc Gavin, đường Bishop, gần khu Phước Lộc Thọ một cách công khai; các buổi” hoằng pháp chất lượng cao” nầy được phát thanh trên đài Tiếng Nói Hương Sen, ngoài ta còn ấn hành cả CD, DVD do Thích Nhật Từ thuyết pháp, phát không cho Phật tử nhằm tuyên truyền và tạo thế đứng của hắn tại Hoa Kỳ. ( tài liệu trên Nam Úc Tuần Báo, số 658, phát hành 22-8-2008).

Đây là một vài thí dụ điển hình về con đường xâm nhập an toàn của Cộng Sản qua cửa ngỏ Phật Giáo, với” cửa chùa rộng mở” thu nhận cả ma quái vào; chính nhờ những Phật Tử thuần thành, không phân biệt chánh tà, thấy ai mặc áo cà sa, nói năng như phật” nhưng không phải Phật”, nhất là sư nào có bằng TIẾN SĨ PHẬT GIÁO tốt nghiệp từ Ấn Độ ( nơi Đức Phật sinh ra) thì là cao siêu, là lời nói rất” chất lượng” để giúp mình giác ngộ sớm, về bến giác mau. Trọng Phật là đương nhiên, nhưng” kính tăng” thì nên coi lại, hảy cẩn thận:” đừng nghe những gì thầy chùa thuyết pháp, mà hảy nhìn kỷ những gì thầy chùa làm”. Cái gương của Tam Tạng trong Tây Du Ký, nhiều lần quỳ lạy ma quái giả Phật, xuýt bị xơi tái; cũng có nhiều lần Tam Tạng mù quáng, không nghe lời Tôn Hành Giả, trái lại còn niệm chú xiết vòng kim cô không phân biệt chánh tà.

Nhờ có quá nhiều Tam Tạng thời đại, nên Việt Cộng mới xâm nhập vào chùa an toàn từ thời trước 1975 ở miền Nam, nay lan ra hải ngoại, bài học cũ, thế mà nhiều người vẫn chưa thấm, cứ nhắm mắt đi theo” sư Việt Cộng dẫn Phật Tử mù quáng, đi theo tấm bản chỉ đường của đảng” qua các” tên công an mặc áo cà sa”. Một tập quán khác cũng rất nguy hiểm là: Phật tử có lối suy tư” mặc kệ nó”, tức là:” ai làm bậy thì có trời Phật biết”, mình không làm điều sai là không sợ; nên mình đi chùa để lạy Phật, cúng dường, dù biết chùa là của Việt Cộng lãnh đạo bên trong, sư là công an trá hình…. đó là những nguyên do tạo điều kiện cho các sư xấu, kể cả công an đội lớp tu sĩ có nơi hoạt động, nuôi dưỡng ma quái mà tưởng là làm việc thiện.

Trong nước Phật Giáo đã bị cơn đại pháp nạn, khốn đốn hàng mấy thập niên qua kể từ khi có mặt đảng Cộng Sản vô thần do tên đại quốc tặc Hồ Chí Minh lãnh đạo. Ở hải ngoại, bàn tay quỷ đỏ đang vương ra, núp bóng Phật Đà, lợi dụng Phật tử, phát triển rộng khắp nơi, nên hiện tượng CHÙA MỌC LÊN NHƯ NẮM ở các cộng đồng tỵ nạn, con số chùa của người Việt tỵ nạn lên đến con số hơn 300, nghe qua chóng mặt và ngày nay đang có thêm nhiều ngôi chùa mới nữa, với sư mới, trẻ măng, nói nang dịu dàng, toàn là lời trong kinh, hàng tuần hay tổ chức nấu ăn đồ chay miễn phí để chiêu dụ, chùa giàu có cả xe bus để chở những người già, bịnh tật không lái xe đến chùa, ràng buộc hụi hè, giúp đỡ những Phật tử nào có vốn muốn về Việt Nam kinh doanh qua các sư từ trong nước quen biết với chính quyền, thỉnh thoảng mời sư ở Việt Nam sang thuyết pháp và” hoằng hóa” chúng sanh, chùa cũng có thể là nơi” chuyển tiền” về Việt Nam với huê hồng thật rẻ, là nơi giới thiệu hôn nhân” thiệt-giả”, móc nối đủ thứ; có thể nói là; cửa chùa ngày nay sinh hoạt” đa hệ” chớ không thuần túy chi tu học, giải thoát; một số Phật tử còn có tấm lòng từ bi, bảo trợ một số sư từ Việt Nam sang, trở thành tam cùng” cùng ăn, cùng ở, cùng tu”; nhưng sư nào đi xuất ngoại dễ dàng là điều ai cũng nhìn thấy, khỏi cần dùng kiếng chiếu yêu, hay là có trình độ văn hóa cao mới nhận biết.

Việt Cộng vẫn dùng cửa thiền môn xâm nhập, nên các sư nào xuất ngoại như đi chợ, được đi dân sang các nước để” tu học” đều là người của Việt Cộng cả, là thứ” công an, gián điệp tôn giáo” rất nguy hiểm. Việt Cộng thất bại nhiều mặt trận hải ngoại: trí vận, kiều vận, kinh tài vận….nhất là cái nghị quyết 36 càng lộ mặt nhiều cơ sở nằm vùng, do đó mặt trận tôn giáo, được cơi là cửa ngỏ an toàn xâm nhập và đánh phá qua vụ Hồng y Phạm Minh Mẫn, đại đức Thích Nhật Từ. Do đó, con đường xâm nhập từ chùa là an toàn, nên có thể là Việt Cộng dùng hình thức RỬA TIỀN bằng cách lập ra nhiều ngôi chùa, dùng một số Phật Tử địa phương làm cơ sở để che mắt; khi cất chùa xong là lấy tư cách để bảo lãnh sư từ Việt Nam sang qua diện tôn giáo, các tu sĩ tạm thời” núp bóng từ bi” để hoạt động, học hành, sau khi lấy bằng tiến sĩ, KỶ SƯ thì để tóc dài và trở thành CƯ SĨ, âm thầm biến mất trong dân chúng, cứ thế mà phát huy, tăng nhân số, hoạt động cho đảng, sau cùng là con số nằm vùng gia tăng, hợp với du học sinh, khuynh tả, có làm ăn với Việt Nam vận động” hòa hợp hòa giải”, công khai treo cờ đỏ khi họ đông dân, lập ra cộng đồng mới với các Phật tử mù quáng yểm trợ, mở rộng các tổ chức từ thiện với nhiều mục đích: giúp dân nghèo trong nước, sửa chửa chùa, xây chùa….

Hiện tượng chùa mọc” không người lái” tại nhiều nơi ở hải ngoại là điều cần cảnh báo, nếu không thì bài học cũ trước 1975 ở miền Nam được lập lại. Cho nên, trước mắt là Phật tử nên cẩn trọng, nhất là các sư ở Việt Nam sang dễ dàng, chiếc áo không thành nhà tu là thế. Để đối phó, khi nhìn thấy chùa có những điểm khả nghi như có nhiều sư ở Việt Nam sang thuyết pháp, sinh hoạt…thì tránh đi chùa đó, kế đến báo với sở thuế để họ xem xét những món tiền lớn ở đâu mà có để mua đất, xây chùa hàng triệu đồng….nên nhớ là luật thuế vụ các nước dân chủ rất minh bạch, bất cứ ai đi làm cũng khai thuế và đóng thuế; ngay cả các cơ sở cộng đồng người Việt Tự Do ở Úc Châu, dù được chính phủ tài trợ hàng năm, nhưng vẫn phải khai thuế. Chùa cũng là cơ sở thu-nhập tiền, có quan hệ đến nhiều người, thì cũng phải đóng thuế mới công bằng; hy vọng sở thuế các nước dân chủ sẽ tìm ra được những” triệu phú đầu trọc” ở hải ngoại, là những người” tu nhất kiếp giàu nhất thời”, không làm mà giàu xụ, kể cả những số tiền bất chánh từ đảng và nhà nước muốn dùng chùa để đầu tư và rửa tiền. Khi sở thuế khám phá ra những điều bất thường về tài chánh, với số tiền lớn xây chùa, tức nhiên là chính phủ sẽ mở cuộc điều tra về nguồn gốc số tiền ấy, có khả năng tìm ra được” bọn gián điệp” rửa tiền bằng cách lập ra các chùa và từ đó tạo thành cơ sở an toàn, hoạt động có lợi cho đảng và nhà nước Việt Cộng.

Người Việt tỵ nạn chân chính nào cũng không ưa bọn công an, cán ngố…ngay từ trong nước. Tuy nhiên đã bỏ nước ra đi, mà vẫn chấp tay” vái chào cung kính” công an, cán bộ tôn giáo vận mặc áo cà sa, thì quả là chuyện nghịch lý. Chẳng lẽ tượng của tên quốc tặc Hồ Chí Minh được Dũng Lò Vôi khoát áo cà sa, hay ngồi chung với Phật, Hùng Vương, thì người Phật tử thuần thành cũng quỳ lạy hay sao?./.

(*) Ghi Chú:

Vụ tu sĩ Phật Giáo Thích Quảng Đức tự thiêu vào ngày 11 tháng 6 năm 1963 tại ngả tư Phan Đình Phùng và Lê Văn Duyệt vẫn còn nhiều nghi vấn. Chính cái vụ tự thiêu nầy, làm cho Phật Tử càng ghét chính phủ Ngô Đình Diệm thêm, nên 5 tháng sau thì trung tướng Dương Văn Minhhợp với tướng Phật giáo Đổ Mậu, mới gom các tướng tá đón gió đảo chánh ngày 1 tháng 11 năm 1963, giết tổng thống và bào đệ Ngô Đình Nhu.

Vụ Thích Quảng Đức tự thiêu được báo chí miền Nam ca tụng là” trái tim bất diệt” vì toàn thân xác thành tro, chỉ còn trái tim và được giới tu sĩ coi là đắc quả, ngày nay có một số ngôi chùa lấy pháp danh vị sư tự thiêu. Người Viết tình cờ được biết một số chi tiết trong vụ nầy, xin được nêu lên với tinh thần đóng góp, không có ý đã phá tôn giáo, nhằm tìm ra sự thật. Số là năm 1977 bị giải từ trại tù Khám Lớn Bạc Liêu lên trại tù quân khu 9 là Chi Lăng, ở liên đội 3, thuộc Liên Trại 3, ở nhà số 4. Kế bên là nhà số 2, gồm một số sĩ quan cấp đại úy, trong đó có đại úy LÊ VĂN LÂM, là sĩ quan tuyên úy Phật Giáo sư đoàn Dù, nên chúng tôi gọi là” Thầy Chùa Lâm”. Trong một lần hợp tổ, anh Lâm có nói về vụ Thích Quảng Đức tự thiêu, được một số anh em bên nhà 2 kể, sau đó tôi có hỏi khi anh Trịnh Tiến Bình (đại úy ở cùng nhà với anh Lâm), sau đó tôi có gặp thầy chùa Lâm, được xác nhận là sự thật, xin được nêu lên như sau:

Tụ thiêu là do bốc thăm, chớ không phải tình nguyện, người trúng thăm tự thiêu là thượng tọa Thích Nhật Thường ( tục danh là Lê Văn Sua), là thân phụ của đại úy Lê Văn Lâm. Nhưng ông Lê Văn Sua nầy có vợ, cái đêm cuối cùng, nghe lời vợ, trốn khỏi chùa, sáng hôm sau, tới giờ” hành động”, không tìm đâu ra người tự thiêu, nên Thích Quảng Đức là người hy sinh. Không rõ là do tình nguyện hay là trong ban tổ chức dùng thuốc mê cho uống và bắt ra đốt? Vì thời đó khối Phật Giáo Ấn Quang có Việt Cộng nằm bên trong, hù dọa cả thượng tọa Thích Tâm Châu bằng chén máu, con dao trên bàn làm việc, thì mới biết tình hình đàng sau chánh điện tệ hại như thế nào… đó là câu nghi vấn cần được giải tỏa. Có thể Thích Quảng Đức bị chết oan do những người Cộng Sản gây ra trong chùa, nên sự oan ức nầy khiến trái tim không cháy? Xin được đưa ra cho rộng đường dư luận, vì nghe viết chỉ nghe từ một tu sĩ Phật Giáo.

Trương Minh Hòa

http://www.hon-viet.co.uk/TruongMinhHoa_ChuaLaCuaNgoXamNhapAnToanCuaVC.htm

Posted in Uncategorized | Tagged: | 2 Comments »

Những cạm bẫy của việt gian cộng sản

Posted by tudodanchu trên Tháng Chín 2, 2008

Những cạm bẫy của việt gian cộng sản

Trần Thanh

Khi đánh phá chúng ta, bọn việt gian cộng sản đã giăng ra rất nhiều cạm bẫy, những cạm bẫy mà thoạt nghe có vẻ như “hợp lý” nhưng nếu suy nghĩ kỹ, ta sẽ thấy đó là những đòn hiểm độc nhằm lái cuộc đấu tranh chống cộng của chúng ta đi xuống hố. Sau đây chúng ta thử điểm lại những cạm bẫy của bọn chúng và xác định thái độ của chúng ta trước những cạm bẫy đó phải nên như thế nào?

* Cạm bẫy một:

Việt cộng và bọn tay sai thường nói rằng: – Phương pháp chống cộng duy nhất và hay nhất là BẤT BẠO ĐỘNG.

– Người Mỹ rất ghét bạo động, những người chủ trương dùng bạo động để lật đổ cộng sản sẽ bị người Mỹ coi như bọn khủng bố! Người Mỹ là “thầy” của Việt Nam Cộng Hòa; họ mà ghét mình là nguy lắm!

Nhận xét:

Đây là một sự ngu dốt, một liều thuốc độc bọc đường mà bọn việt gian cộng sản và bọn chó săn tay sai cố tình nhồi nhét vào đầu chúng ta ba chữ “bất bạo động”. Chúng ta phải linh hoạt tùy trường hợp mà có những sách lược đấu tranh cho phù hợp với thời thế. Sự đấu tranh có thể là: bạo động, bất bạo động hoặc kết hợp cả hai. Khi cần bạo động để giành lấy thắng lợi thì chúng ta phải hành động chớ không lẽ ngồi đó mà chờ sự thắng lợi nó ở trên trời rớt xuống cho mình hưởng? Nên nhớ: Chúng ta đấu tranh là để LÀM CÁCH MẠNG chớ không phải là để CANH TÂN hay sửa chữa cho cái chế độ cộng sản được tốt đẹp hơn!

Nếu nói một cách ví von, những chế độ chính trị ví như những phương tiện di chuyển thì chúng ta thấy cả thế giới hiện nay người ta đều đi xe gắn máy hoặc xe hơi, trong khi đó chỉ còn có bốn nước là Bắc Hàn, Trung Cộng, Việt Nam và Cu Ba là đi xe đạp. Chúng ta phải mạnh dạn vất bỏ chiếc xe đạp vào thùng rác lịch sử để tiến lên đi xe gắn máy. Chiếc xe đạp dù có được “CANH TÂN” tới cỡ nào cũng không bao giờ chạy nhanh bằng xe gắn máy hoặc xe hơi! Quý vị có đồng ý với chúng tôi không?

CÁCH MẠNG LÀ GÌ?

Về phương diện chính trị, cách mạng là xóa bỏ toàn bộ cái chế độ cũ thối nát để thành lập nên một cái chế độ mới, tiến bộ hơn, tốt đẹp hơn. Sự xóa bỏ được thực hiện bằng các biện pháp đấu tranh, có thể là bất bạo động, CÓ THỂ LÀ BẠO ĐỘNG, hoặc có thể là kết hợp cả hai.

Những người chủ trương theo khuynh hướng này phải được gọi là những “NHÀ CÁCH MẠNG”, tựa như những nhà cách mạng Phan Bội Châu, Phan Chu Trinh ..v..v… Những từ ngữ như : – nhà dân chủ, nhà bất đồng chính kiến không nói lên được hết vấn đề. Nó chỉ gói gọn trong phạm vi đòi lại những vật như chổi cùn, rế rách, hoặc đòi “canh tân” lại căn nhà chớ không phải là đòi lại toàn bộ căn nhà đã bị cướp!

Đã đến lúc chúng ta phải xác định lại danh xưng cho đúng. Khẩu hiệu đấu tranh của chúng ta là “ĐẤU TRANH ĐÒI TỰ DO” Có tự do thì chúng ta sẽ có tất cả! Không cần phải nói: đấu tranh đòi dân chủ, nhân quyền, đòi được tự do báo chí, tôn giáo, đòi lại nhà, đòi lại đất ..v..v.. Tất cả những thứ đó chỉ là những tiểu mục, tựa như những ngăn kéo trong một cái tủ lớn, mang tên là TỰ DO! Thằng Hồ Chí Minh nó biết tuyên bố “Không có gì quý hơn độc lập tự do” Nó đòi cái lớn nhất là cái nhà chớ nó đâu có thèm đòi những thứ tủn mủn, vụn vặt như chổi cùn, rế rách? Mục đích của nó là chiếm hết miền Nam chớ nó đâu có thèm những thứ vụn vặt như trao đổi tù binh, hiệp thương hai miền Nam Bắc! Khi nó đã chiếm được miền Nam thì nó tha hồ cướp bóc và vơ vét!!!

Điều rất nguy hiểm là những tên tay sai của việt cộng ở hải ngoại đã giải thích ba chữ “bất bạo động” nên được thể hiện trong những tình huống đấu tranh như sau:

1. Thảo luận với việt cộng và ngồi chờ nhà nước việt cộng giải quyết! Cái gọi là “Hội nghị Tiểu Diên Hồng” của tên ma đầu chính trị Hoàng Minh Chính là một ví dụ! Bọn việt gian cộng sản rất thích cái kiểu “đấu tranh” này. Bọn chúng sẵn sàng cung cấp cho những con chó đói những tiện nghi vật chất đầy đủ trong các khách sạn năm sao để ngồi thảo luận tới …. vài chục năm cũng được! Đôi bên cùng có lợi!

2. Xin-Cho: cứ gởi thỉnh nguyện thư, thơ ngỏ, đơn xin cứu xét rồi trước sau gì cũng …. được CHO!

3. Quỳ lạy: Nếu xin-cho không được thì nên quỳ lạy! Cứ quỳ lạy mãi, chừng vài chục năm thì sẽ được!

“Bất bạo động”, hiểu theo ý việt cộng mong muốn, nó là như vậy! Đảng Việt Tân đi đâu cũng trương lên cái bảng hiệu “bất bạo động”. Khi ra mắt đồng bào, họ thường đeo cái bảng hiệu to tổ bố đó ở trước ngực! Họ tự nhận là “bất bạo động” mà dư luận quần chúng lại xầm xì rằng họ chính là thủ phạm đã bắn chết vợ chồng ký giả Lê Triết và một vài người nữa, cách đây hơn 15 năm!

Bây giờ ta đề cập đến chính quyền Mỹ. Chúng ta mang ơn nhân dân Mỹ, mang ơn ba trăm triệu dân Mỹ đã đóng thuế để chính phủ có ngân quỹ giúp cho hàng triệu người Việt được định cư và làm lại cuộc đời tại nước Mỹ. Nhân dân Mỹ là những người rộng lượng. Trong hơn nửa thế kỷ qua, họ đã cưu mang khá nhiều dân tộc khác trên thế giới bằng số tiền thuế mà họ đã đóng cho chính phủ. Còn những chính quyền của Mỹ thì họ có những chiến lược khác nhau, có lúc có lợi cho chúng ta, có lúc bất lợi. Hai đảng Dân Chủ và Cộng Hòa thay phiên nhau lãnh đạo. Các nhà lập pháp của Mỹ cũng làm việc theo nhiệm kỳ được bầu, không có ai làm việc “muôn năm” như cái đảng cướp của bọn việt gian cộng sản!

Chúng ta cần chính quyền Mỹ yểm trợ công cuộc đấu tranh của chúng ta, và tất nhiên chúng ta cần kiên nhẫn để có kế hoạch vận động và “lóp bi” (vận động quốc hội) Tuy nhiên, chúng ta phải nhớ rằng trong cuộc đấu tranh này, YẾU TỐ QUAN TRỌNG NHẤT, QUYẾT ĐỊNH SỰ THÀNH BẠI CHÍNH LÀ TOÀN DÂN chớ không phải là nhờ những thế lực trên thế giới tác động vào. Sự yểm trợ của chính quyền Mỹ và thế giới chỉ là những yếu tố phụ. Vì vậy kế hoạch và chiến lược đấu tranh của chúng ta là phải căn cứ vào sức mạnh của toàn dân trong nước chớ không phải là căn cứ vào sự THƯƠNG GHÉT CỦA NGƯỜI MỸ! Nước nâng thuyền lên, đưa thuyền đi nhưng cũng chính nước sẽ lật thuyền!

Bọn việt gian cộng sản và đám tay sai thường xuyên cố ý đem “người Mỹ” (có nhà bình loạn còn gọi là “anh Hai”!) ra để hù dọa chúng ta. Người Mỹ ghét “bạo động”??? Ai mà không ghét bạo động? Chính chúng ta cũng ghét bạo động. Tuy nhiên, có một số trường hợp phải cần có bạo động để giải quyết bạo động, tựa như dĩ độc trị độc. Đấu tranh với bọn đại gian ác mà cứ đem cái “NHÂN BẢN” ra để nói chuyện thì đúng là diễn trò hề! Nhiều tên bưng bô ngu dốt cứ viện dẫn cái câu nói của vị đại thần Nguyễn Trãi: “Lấy chí nhân để thay cường bạo, đem đại nghĩa để thắng hung tàn” Bọn chúng lý luận: Vị đại thần Nguyễn Trãi đã đem “NHÂN BẢN” ra để đối xử với giặc Tàu thì bây giờ người quốc gia cũng phải noi gương như vậy! Phải tha thứ hết mọi tội lỗi cho những người cộng sản để cùng nhau hòa hợp hòa giải, cùng xây dựng đất nước!

Những tên bưng bô cho việt cộng đã quên rằng Nguyễn Trãi viết Bình Ngô Đại Cáo năm 1428, lúc ông được 48 tuổi và lúc đó cuộc kháng chiến mười năm chống quân Minh đã kết thúc (1418-1427) Nghĩa là sau khi vua Lê Lợi chiến thắng giặc Tàu rồi thì mới dùng nhân đức để thu phục nhân tâm, những tên giặc Tàu bị bắt làm tù binh được đối xử tử tế và tha cho về nước. Còn bây giờ chúng ta đang chiến đấu chống cộng và đánh cộng, sự nghiệp chưa thành công mà đã muốn học đòi đem Bình Ngô Đại Cáo ra để áp dụng! Thằng ăn cướp nó đang trói tay mình, chỉa súng vào đầu của mình mà mình lại mở miệng nói:” tao sẽ lấy cái CHÍ NHÂN ra để tha thứ cho mày!” Hề quá!!!

Học sử mà không biết vận dụng vào cuộc sống, lý luận một cách ngu xuẩn, hèn chi những tên đó chỉ có nước đi bưng bô cho việt cộng cũng là đúng!

Bạo động hiểu theo nghĩa hẹp là dùng vũ lực để giải quyết một chuyện gì đó, tất nhiên là phải có đổ máu và chết chóc. Cảnh sát của Mỹ được trang bị súng ống và nhiều phương tiện tối tân để chống lại bọn cướp. Ví dụ có một băng cướp đang cướp một nhà băng và bọn chúng đang bắt giữ một số con tin. Cảnh sát Mỹ sẽ bao vây nhà băng đó. Đầu tiên là họ sẽ thương lượng với những tên cướp nhưng nếu thương lượng không được thì họ phải dùng bạo lực để giải quyết, chớ không thể để sự việc kéo dài trong nhiều ngày, gây rối loạn xã hội.

Có ai trông thấy một người cảnh sát Mỹ trong khi đi thi hành nhiệm vụ mà chỉ mặc có một bộ đồng phục cảnh sát và hoàn toàn không có trang bị súng, áo giáp, còng số 8 và máy truyền tin? Và nếu gặp một tên cướp có súng đang gây tội ác thì người cảnh sát đó sẽ tà tà tiến tới, dùng lời nói để thuyết phục tên cướp nên đầu hàng? Phải chăng đó là lấy chí nhân để thay cường bạo được áp dụng một cách đúng lúc?

Chính phủ Mỹ đã đầu tư hàng ngàn tỷ đô la để chế tạo những vũ khí tối tân để dùng trong lãnh vực quân sự, sẵn sàng đè bẹp đối phương để bảo vệ tổ quốc của họ. Như vậy tức là họ luôn luôn chuẩn bị bạo lực để đối phó với bạo lực. Nếu họ bị tụi khủng bố Osama Bin Laden tấn công thì họ sẵn sàng dùng những phương tiện quân sự tối tân nhất để đánh trả kẻ thù.

Vậy thì câu nói: – Người Mỹ rất ghét bạo động, những người chủ trương dùng bạo động để lật đổ cộng sản sẽ bị người Mỹ coi như bọn khủng bố! Người Mỹ là “thầy” của Việt Nam Cộng Hòa; họ mà ghét mình là nguy lắm!

Đây là lý luận ngu của những tên tay sai của cộng sản, cố ý nhồi nhét những cái ngu này vào đầu óc của chúng ta. Làm cách mạng là phải có đổ máu và hy sinh và những người hy sinh là những người dân Việt Nam, chớ không phải là dân Mỹ, khiến cho chính quyền Mỹ phải lo ngại. Bọn việt gian cộng sản muốn biến chúng ta thành những con chó có mối liên hệ với ông chủ là người Mỹ. Con chó mỗi lần nó muốn làm một điều gì, nó đều nhìn xem nét mặt của ông chủ của nó có hài lòng hay không! Bọn tay sai của cộng sản đã cố ý phao tin:

– Người Mỹ đã, đang và sẽ giúp việt gian cộng sản xuống cọp được an toàn!

– Người Mỹ đã, đang và sẽ giúp việt gian cộng sản được hạ cánh an toàn!

Những người bị nhiễm nọc độc tuyên truyền của bọn này, khi nghe những luận điệu này, sẽ trở nên hoang mang, giao động tinh thần đấu tranh. Ờ nhỉ, “ông chủ” của mình đã quyết định tha thứ cho việt cộng rồi thì mình còn đấu tranh cái gì nữa! Tụi nó được xuống cọp AN TOÀN, có nghĩa là nếu chế độ cộng sản bị sụp đổ thì tụi nó sẽ vẫn tiếp tục được sống một cách sung sướng như những hoàng đế trong những tòa lâu đài tại Việt Nam với hàng trăm nô lệ và chó bẹc giê phục vụ, canh giữ!!!

Tóm lại, cái cạm bẫy “BẤT BẠO ĐỘNG THÌ ĐƯỢC MỸ THƯƠNG”, “BẠO ĐỘNG THÌ BỊ MỸ GHÉT” là do việt cộng và cái đám tay sai ở hải ngoại cố ý thổi phồng lên, biến nó thành một mốt thời trang chính trị, tựa như cây kim chỉ nam cho bất cứ những ai đang hoạt động chính trị, cũng đều phải rập theo cái khuôn đó để cho đảng việt cộng còn tiếp tục tồn tại lâu dài!!!

Thái độ xác quyết của chúng ta là: – Chúng ta chống cộng và diệt cộng là CHO ĐỒNG BÀO CỦA CHÚNG TA chớ không phải chống cộng giùm người Mỹ và cũng không phải là chống cộng để được chính quyền Mỹ thương!

* Cạm bẫy hai:

Việt cộng và bọn tay sai thường nói rằng: – Nên đấu tranh bất bạo động và đòi dần từng phần. Ví dụ như năm nay ta đòi được tự do tôn giáo, rồi khoảng …. mười năm sau ta đòi được tự do hội họp; mười lăm năm sau, ta đòi được tự do ngôn luận; cứ thế, dần dần, ta sẽ đòi được tất cả. Đâu cần phải đấu tranh lật đổ chế độ cộng sản làm chi, sớm muộn gì mình cũng đòi được hết!

Nhận xét:

Giả sử có cả thảy mười quyền tự do căn bản cho con người và cứ MƯỜI NĂM thì chúng ta mới đòi được một quyền thì có phải là MỘT TRĂM NĂM SAU ta mới đòi được hết!!! Xin đừng quên, khoảng vài chục năm nữa có thể nhân loại sẽ bị tận thế, trái đất này sẽ tiêu tùng vì bị bọn Tàu phù phá nát! Chúng ta đã đòi những quyền tự do căn bản từ năm 1946 nhưng cho đến nay đã HƠN 60 năm, bọn việt gian cộng sản hoàn toàn không trả lại bất cứ một cái tự do nào hết! Đây là điều để mọi người cần suy nghĩ!!!

Tất cả những quyền căn bản của con người phải được công nhận cùng một lúc và được áp dụng trong một cái chế độ thực sự dân chủ thì mới có giá trị. Giả sử việt cộng chỉ trả lại cho chúng ta có một quyền, đó là quyền tự do tôn giáo mà chín cái quyền còn lại, bọn chúng vẫn cấm thì cái quyền “tự do tôn giáo” sẽ trở thành vô dụng! Ví dụ bọn chúng cho đi chùa và nhà thờ mà bọn chúng lại để tượng của thằng Hồ Chí Minh ngang với tượng Phật và Chúa thì chúng ta đi quỳ lạy cái thằng ác quỷ đó hay sao? Trong lãnh vực tôn giáo, chúng ta phải có toàn quyền được tự do tổ chức và điều hành tôn giáo của mình chớ không thể để cho bọn cầm quyền xía vào và bôi nhọ tôn giáo một cách thô bạo như vậy được! Được “tự do tôn giáo” mà bọn chúng lại cấm không được tụ họp quá năm người ở ngoài đường, như vậy thì những tín đồ đứng ở ngoài lề đường, đọc kinh cầu nguyện có thể bị bắt! Vào những dịp lễ lớn, các chùa và nhà thờ không thể đủ chỗ để chứa hết các tín đồ. Người ta phải đứng tràn ra ngoài các lề đường để đọc kinh. Nếu muốn gây khó khăn thì bọn chúng có thể tới bắt bớ các tín đồ vì tụ họp quá năm người ở ngoài đường!!!

Trước đây tôi có kể câu chuyện tiếu lâm về Trạng Quỳnh: – chúa Trịnh sai quân lính tới vườn rau nhà của quan Trạng để ỉa. Trạng Quỳnh “chấp hành” lệnh của vua không dám cãi nhưng ông ta tuốt gươm ra và nói:

– Tuân hành lệnh vua, tau cho bọn mi cứ tự do ỉa nhưng cấm đái, thằng mô mà đái thì tau chém đầu!

Bọn lính nghe nói vậy liền đồng loạt rút lui vì ĐÁI và ỈA LÀ CẶP BÀI TRÙNG phải đi đôi với nhau! Cho phép ỉa mà cấm đái thì việc được phép ỉa cũng vô dụng!!!

Xin đưa thêm một ví dụ khác: một số người đang đấu tranh đòi đa nguyên đa đảng. GIẢ SỬ bọn việt cộng nhượng bộ, cho phép đa đảng thì cũng vô dụng! Vì sao?

Bởi vì:

– Một chính đảng chính trị chỉ thực sự phát huy hết vai trò đối lập và xây dựng của mình trong một cơ chế chính trị thực sự là dân chủ. Một chính đảng đối lập phải được quyền có một tờ báo riêng, có đài phát thanh riêng, có chương trình phát hình trên đài truyền hình, được quyền tổ chức những buổi hội họp công khai để quảng bá chương trình và chính sách hoạt động của đảng mình đến với quần chúng.

– Ngoài ra, một yếu tố khác hết sức quan trọng là chính đảng đó phải đang hoạt động trong quốc hội và CÁI QUỐC HỘI ĐÓ PHẢI CÓ THỰC QUYỀN, có quyền giám sát và chế tài hai cơ quan hành pháp và tư pháp. Quốc hội là đại diện cho dân cho nên phải có thực quyền mới đúng với cái nghĩa NGƯỜI DÂN LÀM CHỦ ĐẤT NƯỚC! Chúng ta có thể thấy rất rõ những điều này trong những quốc gia dân chủ, ví dụ như Mỹ, Canada, Anh, Pháp ..v..v.. Còn Việt Nam dưới sự cai trị của bọn cướp thì sao? Ôi thôi, nói ra thêm buồn!!!

– Một điểm nữa, cũng rất quan trọng, đó là: đệ tứ quyền, tức là giới truyền thông báo chí, truyền thanh, truyền hình. Sở dĩ người ta gọi là đệ tứ quyền vì ảnh hưởng của nó rất mạnh, có thể làm một tổng thống phải từ chức hoặc toàn bộ nội các của ông ta bị sụp đổ!!! Đệ tứ quyền tồn tại song song với hành pháp, lập pháp và tư pháp, tuy nó không được ghi rõ trong hiến pháp. Người dân, thông qua đệ tứ quyền có quyền nêu ý kiến và chỉ trích chính quyền một cách trực tiếp. Hành pháp bị người dân thường xuyên giám sát, có khi khen có khi chê, cho nên buộc lòng họ phải làm việc rất cẩn thận, chớ không phải như bọn việt gian cộng sản, làm chết hàng triệu dân, bọn chúng cũng không hề bận tâm! Tất nhiên chỉ có những quốc gia DÂN CHỦ, TỰ DO mới có đệ tứ quyền, còn Việt Nam dưới chế độ cộng sản thì người dân chỉ có mỗi một “quyền” duy nhất, đó là “quyền” được làm nô lệ!!!

Xin đưa ra một chứng minh khác:

– Trong một bộ máy của chiếc xe hơi, tất cả các bộ phận đều có liên quan với nhau, hổ trợ cho nhau. Không bao giờ có một bộ phận nào hoạt động hoàn toàn độc lập mà không có sự liên hệ với những bộ phận khác. Tương tự như vậy: – một con người đã sinh sống và lớn lên trong một xã hội thì ít nhất phải có mối liên hệ với gia đình, bạn bè hoặc các tổ chức trong xã hội. Khi ta thay thế một bộ phận bị hư trong chiếc xe hơi, đôi khi chúng ta phải thay luôn những bộ phận có liên quan dù rằng những bộ phận đó chưa bị hư. Ví dụ như một piston của xe hơi bị hư thì người thợ máy sẽ đề nghị khách hàng nên thay luôn cả 6 CÁI PISTON dù rằng những piston khác chưa bị hư. Vì sao?

Vì sự hoạt động ĐỒNG BỘ. Tất cả đều phải tương đương với nhau và ăn khớp. Nếu một người sắm được một đôi giày thật đẹp và sang trọng thì phải sắm luôn một bộ veston, cà vạt, đồng hồ và nhẫn cho nó đủ bộ sang trọng!

Vậy thì nếu việt cộng cho tự do đa đảng mà các quyền tự do khác nó vẫn cấm thì được tự do đa đảng cũng vô ích! Được tự do đa đảng mà không được tự do đi lại thì cũng bằng thừa! Ví dụ như một đảng viên của đảng ABC gì đó muốn đi từ Sài Gòn ra Hà Nội mà xin giấy phép tạm trú không được, công an nơi đi và nơi đến nó gây khó khăn thì làm sao đi hoạt động cho đảng được? Cái HỘ KHẨU vẫn là một sự cản trở rất lớn cho bước đường tự do dân chủ. Hơn 60 năm rồi nó vẫn còn dai dẳng bám vào người dân!

Các loại tự do dân chủ, dân chủ và nhân quyền là những đồ phụ tùng của một hệ thống (system) cao cấp, ví dụ như của xe Honda, xe hơi hoặc máy bay. Nếu chúng ta đang đi xe đạp mà chúng ta đòi được một cái bu gi (tự do tôn giáo) của xe Honda thì chúng ta không thể gắn cái bu gi đó vào cái xe đạp được! Tôi đã nêu ra ví dụ này trong bài viết, tựa đề là “Tâm sự của cựu đại tá việt cộng”. Để cụ thể hơn nữa cho dễ hiểu, chúng ta tạm ví như thế này:

– bu gi xe Honda = tự do tôn giáo

– bình điện xe Honda = tự do hội họp

– hai bánh xe của chiếc Honda = tự do báo chí

– bộ phận lọc gió của xe Honda = đa nguyên đa đảng

– piston của xe Honda = dân chủ, nhân quyền

* CHẾ ĐỘ CỘNG SẢN = XE ĐẠP

* Tổng thống chế, bán-tổng-chế, đại nghị chế = xe hơi hoặc máy bay

Đại khái là như vậy và nên NHỚ RẰNG CHÚNG TA ĐANG ĐI XE ĐẠP (đang sống trong chế độ cộng sản)

Giả sử chúng ta đấu tranh đòi được hai cái bánh xe của xe Honda (tự do báo chí) thì liệu chúng ta có lắp vào chiếc xe đạp để đi được hay không??? Chúng ta không thể ngồi chờ MỘT TRĂM NĂM NỮA để đòi được từng bộ phận để ráp nó thành một chiếc xe Honda mà cái sườn xe vẫn là sườn xe đạp!!! (đảng lãnh đạo, đảng quản lý, đảng làm chủ!)

Cho nên biện pháp tốt nhất là PHẢI LÀM CÁCH MẠNG, ném bỏ chiếc xe đạp vào sọt rác lịch sử để sắm một chiếc xe Honda, làm mới lại hoàn toàn từ đầu.

Đây là cái mà bọn việt gian cộng sản hết sức lo sợ (người dân làm cách mạng) cho nên bọn chúng đã vung tiền ra để thuê mướn bọn chó săn ở hải ngoại tìm đủ mọi cách để đánh lạc hướng cuộc đấu tranh của chúng ta! Ví dụ như cái tổ chức Cao Trào Nhân Bản của ông Nguyễn Đan Quế. Cái lộ trình 9 điểm của ông ta chỉ là đi đòi những cái chổi cùn, rế rách, đòi cái nồi đất, cái cối xay lúa chớ không đòi lại cả căn nhà đã bị cướp! Nói rõ hơn, chủ trương của ông ta là CANH TÂN chế độ cộng sản, giống y hệt như chủ trương của cái đảng cuội của ông “thánh” dưa hấu Hoàng Minh Chính và của cái đảng Việt Nam Canh Tân Phở Bò!!!

Mới đây ông Quế có viết một bài tựa đề là “Mưu Sinh Thoát Hiểm” đăng trên báo điện tử VietNam Exodus ngày 22 tháng 8, 2008. Nội dung bài viết này, mới nhìn thoáng qua có vẻ như là “tiến bộ”, “chửi” việt cộng mà thật ra là NÂNG BI, thổi ống đu đủ cho việt cộng! Ví dụ như ông ta nêu ra:

– Chỉ riêng 6 tháng đầu năm nay, việt cộng đã thu hút được một số đầu tư nước ngoài là 31 tỷ đô la. Đây là một con số kỷ lục! Rồi sau đó ông ta lên tiếng chê bai rằng thu hút được nhiều đầu tư nhưng không có nhân tài vì GIÁO DỤC QUÁ LẠC HẬU!!!

Ông ta muốn lái cuộc đấu tranh của chúng ta nhắm vào mục tiêu giáo dục!!! Ông ta kêu gọi phải làm …. “CÁCH MẠNG GIÁO DỤC”!!! (tại sao không làm cách mạng lật đổ bọn cộng sản?)

Như vậy có khác gì van xin thằng ăn cướp để nó nới lỏng cái sợi giây thừng đang siết cổ toàn dân cho dễ thở hơn một chút, mà không dám nghĩ đến việc chặt đứt sợi giây thừng và đâm chết thằng ăn cướp để giải quyết dứt điểm vấn đề!

Xin nói với ông Quế rằng: – việt cộng nó thu hút được 31 tỷ đô la đầu tư, đó không phải là công trạng gì của bọn chúng đối với toàn dân. Giả sử bọn chúng có thu hút được BA NGÀN TỶ ĐÔ LA đi chăng nữa thì người dân đen cũng vẫn nghèo đói, cùng đinh mạt hạng, còn hơn cả thời tên bạo chúa Lê Duẩn! Vì sao? Bởi vì ngày nào vẫn còn cái chế độ cộng sản hung tàn bạo ngược cai trị trên nguyên lý đảng lãnh đạo, đảng quản lý, đảng làm chủ thì ngày đó người dân còn phải làm nô lệ, sống không thấy ánh sáng mặt trời!

Nếu đi theo cái lộ trình 9 điểm của ông Nguyễn Đan quế thì ngay cả con chó cũng phải đi ăn mày! Lý do vì những thứ cơm thừa canh cặn nơi các thùng rác đã bị những kẻ ăn mày tranh cướp hết rồi. Con chó hoang đi bới rác không có gì ăn thì nó phải đi ăn mày! Trước năm 1975, chúng ta thường nói đùa với nhau rằng ” … điệu này là ăn mày chó!”, ý nói một tình huống sẽ xảy ra rất là tồi tệ. Vậy mà không ngờ bây giờ chuyện đó lại có thật, đang xảy ra trên quê hương Việt Nam! (xin xem hình đính kèm)

Ăn mày chó

 

Ăn mày chó

Nước ngoài càng đầu tư vào nhiều thì sẽ có thêm nhiều dân oan bị cướp đất. Lý do vì bọn cướp lấy cớ “quy hoạch đất” để xây dựng nhà máy và khu du lịch, bọn chúng sẽ cướp đất và cướp nhà của dân. Số tiền thu được nhờ đầu tư sẽ chui vào túi bọn cướp, người dân đen sẽ không hưởng được một đồng xu nào hết! Cũng tương tự như một người bị mắc bệnh sán sơ mít, lúc nào cũng rất đói, người ốm nhom, xanh xao, vàng vọt nhưng càng ăn vào thì càng ốm đói, bởi vì bao nhiêu chất bổ đều đã bị những con sán sơ mít hấp thụ hết rồi! Một người bị bệnh tiểu đường lúc nào cũng cảm thấy rất khát nước nhưng càng uống nước vào thì càng khát vì toàn bộ nước đều đi theo nước tiểu tuôn ra ngoài hết!!!

Trước đây ông Quế có viết một bài làm thầy dùi trong việc lật đổ chế độ cộng sản. Kế hoạch của ông như sau: ông kêu gọi việt kiều ở hải ngoại hãy đổ tiền về Việt Nam thật nhiều để dùng hệ thống kinh tế tư nhân đánh bại hệ thống kinh tế quốc doanh của việt cộng. Người dân trong nước thấy được sự ưu việt của kinh tế tư nhân, họ sẽ tẩy chay kinh tế quốc doanh, bọn cộng sản sẽ chết, chế độ cộng sản sẽ sụp đổ!!!

Đây là cái lý luận lưu manh và bịp bợm. Vấn đề chúng ta thấy là: chế độ việt gian cộng sản ví như con chó sói đang khát máu và bản chất của loài chó sói là sống nhờ máu tươi. Nó đang khát máu tưởng sắp chết, vậy mà bỗng dưng có người tiếp thêm máu cho nó thì nó sẽ sống hùng mạnh mãi mãi!!!

Ông Quế còn viết một số bài, viết bằng tiếng Anh, đăng trên các báo của Singapore nhưng tôi ngờ rằng một người nào khác viết giùm ông chớ ông không có đủ trình độ để viết những bài lý luận kinh tế chính trị bằng tiếng Anh như vậy! Kể cả những bài viết bằng tiếng Việt của ông, có thể là do một tên việt gian cộng sản răng đen mã tấu nào đó viết giùm ông chớ trình độ của ông tuy là bác sĩ nhưng về mặt chính trị thì rất kém, chỉ giỏi thổi ống đu đủ! Chỉ có những con người rất ngu xuẩn mới kêu gọi việt kiều đổ tiền về để đầu tư, để “cứu nước”, để làm sụp đổ chế độ cộng sản theo kiểu lý luận của ông Quế!!!

Trước đây, năm 2005?, nhân ngày lễ Quốc Khánh của Mỹ, tòa tổng lãnh sự của Mỹ đã mời các “nhà dân chủ” đến dự buổi tiệc họp mặt. Ông Quế đã hồ hởi phấn khởi đến dự, trên ngực ông có đeo một tấm huy hiệu có in hình lá cờ đỏ sao vàng! Nói một cách ngắn gọn, ông Nguyễn Đan quế và các ông khác như Trần Khuê và Hoàng Minh Chính, Đỗ Nam Hải cũng chỉ là những tên cò mồi chính trị rất rẻ tiền, đối lập dỏm, cá mè một lứa, chuyên đi lừa bịp đồng bào! Cái tổ chức gọi là Cao Trào Nhân Bản của ông Quế cũng không khác gì cái đảng Dân Chủ 21 của ông Hoàng Minh Chính.

Đáng tiếc rằng ở bên Mỹ có một số tên cò mồi chính trị đã tích cực quảng cáo cho cái Cao Trào Nhân Bản và Lộ Trình 9 điểm của ông Quế. Hiện giờ cái lộ trình 9 điểm đó nó vẫn còn đang nằm trong …. thùng rác của thượng viện Mỹ!!! Người Mỹ họ đâu có ngu?

Trong Lộ Trình 9 điểm của ông Quế, ông ta đòi “phải tách rời đảng ra khỏi chính quyền”. Đây là sự đòi hỏi không cần thiết và đòi hỏi … ngu! Ông ta nêu ra tới 9 điểm cho có vẻ rậm đám nhưng chỉ toàn là đòi chổi cùn và rế rách. Tổng thống Mỹ vừa nắm chính quyền vừa là đảng viên của đảng Dân Chủ hoặc Cộng Hòa. Hầu hết tất cả các vị lãnh đạo của hành pháp Mỹ đều như vậy. Trong quốc hội cũng như vậy, các thượng nghị sĩ và dân biểu vừa là nhà lập pháp kiêm luôn là đảng viên của một đảng nào đó.

Vấn đề không phải là tách rời đảng và chính quyền mà tự nhiên sẽ có dân chủ. Chính đảng giúp cho những chính trị gia hoạt động hữu hiệu hơn, như cá với nước, tại sao lại tách rời họ ra khỏi môi trường xúc tác? Vấn đề là phải có một quốc hội có thực quyền để giám sát, chế tài và giúp đỡ hành pháp hoạt động hữu hiệu. Ngoài ra, hệ thống tư pháp và đệ tứ quyền của người dân cũng là yếu tố rất quan trọng, góp phần xây dựng và hoàn thiện chế độ dân chủ.

Trong khi đó, chế độ của bọn việt gian cộng sản được điều hành trên nguyên lý độc đảng, độc tài toàn trị. Yêu cầu nó tách rời đảng và chính quyền thì có khác gì nói con chó sói hãy ăn rau và trái cây, đừng có ăn thịt sống và máu tươi nữa!!! Như vậy thì tại sao không bắn bỏ con chó sói cho rồi mà cứ tìm cách CANH TÂN để biến nó thành con chim bồ câu???

KẾT LUẬN:

Cạm bẫy của việt gian cộng sản còn rất nhiều. Trong bất cứ tình huống nào, chúng ta phải dùng cái TRÍ để tự soi xét, nhận định và đánh giá vấn đề. Đặc biệt, không nên bị chi phối bởi bất cứ người nào, cho dù đó là một nhân vật rất nổi tiếng, hoặc cho dù đó là một sự trích dẫn một lời nói của một vị “thần thánh” nào đó! (Ai mà kiểm chứng được những lời nói cách đây mấy ngàn năm!!!) Nếu người đó nói sai thì chúng ta phải phản đối. Việt cộng và bọn tay sai thường dùng chiến thuật “cáo mượn oai hùm” để đưa chúng ta vào thế kẹt. Chúng thường mua chuộc hoặc mượn danh của một nhân vật nào đó rồi núp đằng sau người đó để bắn chúng ta! Có những tên viết những bài bình luận lếu láo, phá thối cộng đồng rồi ký tên, dán kèm theo một lá bùa “linh mục”, hoặc “đại đức” gì gì đó. Người đọc thấy bài viết rõ ràng là tuyên truyền cho cộng sản nhưng không ai dám lên tiếng vì sợ động chạm đến tôn giáo! Hoặc nếu có ai lên tiếng phản đối thì bọn việt cộng và tay sai sẽ làm ầm ỹ lên:

– À, thằng kia, mày dám nói xấu, dám xúc phạm đến tôn giáo của tao thì tao phải giết mày! Tao phải mổ bụng, moi tim, moi ruột gan của mày ra để dâng lên thần thánh, tạ tội với thần thánh!!!

Chính vì vậy mà con đường đấu tranh của chúng ta còn nhiều gian nan lắm!

Trần Thanh

Ngày 2 tháng 9 năm 2008

http://www.hon-viet.co.uk/TranThanh_NhungCamBayCuavietgiancongsan.htm

Posted in Uncategorized | Tagged: | 2 Comments »

THÁI HÀ: Hy MẪN THEO CSVN?

Posted by tudodanchu trên Tháng Chín 2, 2008

THÁI HÀ: Hy MẪN THEO CSVN?

 

 

Giáo sư Tiến sĩ NGUYỄN PHÚC LIÊN, Kinh tế

  

 

Mỗi tuần,chúng tôi có bài QUAN ĐIỂM. Nhưng những bài quan điểm này thường được viết liên tục ý tưởng theo loạt bài Chủ đề kéo dài trong nhiều tuần. Những bài quan điểm bầy tỏ Lập trường của VietTUDAN có tính cách dài ha.n. Tuy nhiên mỗi tuần, có những sự việc xẩy ra mang tính cách thời sự mà chúng tôi muốn đưa ra những NHẬN ĐỊNH mang tính cách ngắn hạn theo thời sự. Chính vì vậy mà chúng tôi mở thêm đề mục NHỮNG NHẬN ĐỊNH THEO DÒNG THỜI SỰ để bầy tỏ lập trường đối với những biến cố xẩy ra mỗi tuần.  

 

Trong những tuần qua, chúng tôi đã phổ biến rộng rãi cuộc đấu tranh rất chính đáng của Giáo dân Xứ Thái Hà. Không phải chỉ vì đất và nhà riêng của Thái Hàø, mà cuộc đấu tranh can cường này còn cho CÔNG LÝ, thiết cần cho tương lai toàn Dân tô.c. Dân Oan từ Bắc chí Nam cực khổ vì bị cướp nhà đất. Dân nghèo Nông dân và Công nhân đang bị khai thác bất công. Cả khối Dân 75% dân số đã cùng cực, đang khổ đau thêm vì Khủng hoảng Kinh tế.

 

Trong tình hình như vậy, chúng tôi nhiệt liệt ca ngợi cuộc đấu tranh anh dũng của Giáo dân Thái Hà. Nhưng đồng thời, chúng tôi rất quan tâm đến những phản bội từ trong lòng Giáo Hội Công Giáo bởi đám ngợm giáo gian quốc doanh, từ Hồng y, Giám mục, Linh mu.c. Đám ngợm này dễ dàng đưa ra chiêu bài giả hình giống như quân Pharisiêu: Hoà Giải Hoà Hợp dân tộc, Đối thoại Hòa bình, Thỏa Hiệp xây dư.ng. Đám ngợm này có thể dùng những chiêu bài ấy để ảnh hưởng lên đến Tòa Thánh Vatican. Thực vậy, chúng tôi đã rất bất bình khi Hồng y Quốc vụ khanh Vatican người I-tà-lồ đã dùng chiêu bài Đối thoại để CSVN đánh lừa Giáo dân đang đấu tranh cho CÔNG LÝ nhân vụ việc nhà đất Tòa Khâm sứ Hà Nội.

 

Tinh thần hăng say, can đảm và vô cùng chính đáng của Giáo dân Thái Hà có bị phản bội nữa hay không ?  Đó là điều làm cho chúng tôi áy náy. Chính vì vậy mà trong hai tuần vừa rồi, chúng tôi đã viết những nhận định qua những bài ngắn sau đây:

 

1) HÒA HỢP HÒA GIẢI VỚI AI VÀ VỀ CÁI GÌ ?

 

Với bài này, chúng tôi muốn nhấn mạnh rằng đừng lấy chiêu bài Hòa Hợp Hòa Giải giữa tầng lớp lãnh đạo chia phần, chia quyền, mà CSVN hãy Hòa Hợp Hòa Giải với Dân quốc nội về những gì mà họ đã cướp dựt của Dân.

 

2) THƯỢNG BẤT CHÍNH, HẠ BẤT TUÂN 

 

Trước việc Báo Đài CSVN vu khống về cuộc đấu tranh tại Thái Hà, chúng tôi muốn nhắc rằng ngay trong bình diện tổng quát làm ăn Kinh tế, Dân chúng mất tin tưởng ở Nhà Nước. Nhắc như vậy để chúng ta thấy rằng việc vu khống của CSVN chỉ là lừa bi.p. Chúng tôi đặc biệt lưu ý đến việc Giáo dân không cần phải tuân theo Chủ chăn nữa khi mà có những Chủ chăn làm điều bất chính. Ngay cả chỉ thị đến từ Vatican như trước đây, ngoài phạm vi Tín Lý, Giáo dân có thể bất tuân và có khả năng tác loạn để Chủ chăn hiểu bài học bất chính của mình.

 

 

3) CSVN HẠ NHỤC GIÁM MỤC 

 

Giáo dân làm theo lời Chúa Giêsu dậy qua Phúc Aâm: CAN ĐẢM LÀM ĐIỀU CÔNG CHÍNH. Giáo dân Thái Hà đang thực hiện lời Chúa dậy và đã bị CSVN dùng bạo lực hành hung. Các Giám Mục là những người dậy dỗ Giáo dân về tinh thần can đảm cho công lý, nhưng các Ngài im thin thít mặc cho CSVN hành hạ con chiên. Điều ấy có nghĩa là chính CSVN đang hạ nhục Giám Mục Việt Nam.

 

 

Viết lên những nhận định ngắn trên đây, chúng tôi muốn đề phòng những gì đến từ cấp Lãnh đạo Công Giáo, nhằm chiều theo CSVN mà làm nhụt chí tinh thần Giáo dân trong cuộc đấu tranh thiết cần cho CÔNG LÝ hiện nay tại Thái Hà.

 

Trong sự lo lắng như vậy, tôi đã đọc được bản Tin sau đây trên Diễn Đàn:

 

“VIDEO PHONG SU DAC BIET: LIEU CO NHUNG CHIA RE TRONG NOI BO GIAO HOI CONG GIAO TAI VIET NAM (Website http://www.sbtn.net)

 

Thứ Sáu, ngày 29 tháng 8-2008 

 

Tin Saigon – Hôm nay thông tín viên SB-TN từ trong nước gởi ra một bản tin nhận định về cuộc đàn áp của Công an Cộng sản Việt Nam tại giáo xứ Thái Hà ở Hà Nội, và cho rằng có những chia rẽ trong nội bộ Giáo hội Thiên Chúa giáo tại Việt Nam. 

 

Mời quý vị theo dõi phóng sự đặc biệt từ trong nước gởi ra sau đây (video 3 phút). 

 

Xin quý vị bấm vào LINK dưới đây: 

 

http://www.sbtn.net/default.aspx?LangID=38&tabId=157&ArticleID=29290

 

 

Trong bản Tin này, Phóng viên SB-TN đã nhắc đến sự chia rẽ ấy có thể đến từ Hồng y PHẠM MINH MẪN như trong vụ CỜ VÀNG. Bản tin cũng nhắc đến báo quốc doanh Công Giáo và Dân Tô.c. Chúng tôi còn biết qua Linh mục TRẦN VĂN KIỆM, 88 tuổi, cựu Giáo sư Đại Học Khoa Học Sài Gòn, cũng là Giáo sư dậy Toán cho tôi khi tôi học lớp Đệ Nhị tại Tiểu Chủng Viện Phát Diệm năm 1959. Theo Linh mục, bộ Cố vấn của Hồng y MẪN gồm nhóm Linh mục ngợm giáo gian quốc doanh. Hồng y còn được cố vấn bởi Linh mục NGUYỄN THÁI HỢP mà chúng tôi đã biết việc thân Cộng của Linh mục này ngay thời kỳ còn học chung với chúng tôi tại Thụy sĩ năm 1967.

 

Sáng sớm hôm nay, 01.09.2008, tôi đọc trên Diễn Đàn, thấy LÁ THƯ MỤC TỬ của Hồng y PHẠM MINH MẪN, có ấn ký đề ngày 01.09.2008.

 

Lá Thư gồm 7 điểm, nhưng không có điểm nào Hồng y nói đến việc Công an CSVN dùng bạo lực, dùng dùi cui điện đánh chảy máu mặt Giáo dân, không có điểm nào nói đến việc thả hơi cay vào nơi cầu nguyện làm nhiều người ngất xỉu. Hồng y phải nói lên và phản đối việc dùng bạo lực này, nhưng Ngài đã coi như không có.

 

Hồng y đã thừa biết rằng CSVN dùng Báo Đài vu khống những điều mà chính các Linh Mục dòng Chúa Cứu Thế Thái Hà đã tường trình sự thực với hình ảnh chứng minh. Hồng y phải lên tiếng phản đối lại những vu khống này, nhưng Hồng y coi đó như thông tin bình thường. Với thái độ như bình thường này trước những vu khống của CSVN, Hồng y không quan tâm đến sự thật hiển nhiên mà Giáo dân đang trông đợi sự lên tiếng của Chủ chăn để ngăn cản. Hồng y làm công việc như bào chữa cho nhẹ tội Cộng sản tàn bạo, đã thả cửa vu khống. 

 

Điểm thứ 4 của Lá Thư muốn biện minh cho sai trái của CSVN khi nói rằng Luật đất đai qua 5 lần sửa đổi vẫn còn nhiều điều bất hợp lý, rồi địa phương không biết cách nào áp dụng Luâ.t. Đây là lỗi của chế độ chứ không phải từ Dân. Dù sửa đổi 1 lần, 2 ần…, 10 lần mà chưa chỉnh, thì đó là lỗi của CSVN chứ không phải của Dân, trong khi đó một lần mất đất là một lần Dân đau khổ bao nhiêu năm trường. Hồng y Mẫn không đến nỗi ngây ngô mà không biết rằng CSVN biết đâu là phải xử cho hợp Công lý, nhưng chúng cứ đi vòng vòng để thủ lợi cho chúng chứ không thành tâm sửa Luật theo Công lý. Điểm thứ 4 này của Lá Thư có ý bào chữa cho lòng tham ăn cướp của CSVN mà thôi.

 

Từ điểm thứ 5 đến hết điểm thứ 7, Hồng y kêu gọi việc ĐỐI THOẠI để tìm ra CÔNG LÝ. Hồng y kêu gọi tinh thần bác ái Công giáo (chứ không phải Cộng sản), ngồi lại ĐỐI THOẠI với nhau. 

 

Hồng y đã quên việc mới đây: các Linh mục Thái Hà đã tìm đến với Uûy Ban Nhân Dân để sẵn sàng ĐỐI THOẠI thẳng thắn về Pháp Lý với Chứng cớ. Nhưng phía Nhà Nước chỉ nói lấp liếm vu vơ tránh né, rồi kết luận võ đoán, trái ngươ.c. Hồng y cũng thừa biết vụ can thiệp của Hồng y Quốc vụ khanh Vatican về ĐỐI THOẠI để rồi phía đấu tranh cho Tòa Khâm sứ bị lừa. Đức TGM NGÔ QUANG KIỆT đã đối thoại được gì, trong khi đó Giáo dân thất vo.ng. Đây là việc đè bẹp tinh thần chính đáng của Giáo dân.

 

Chúng tôi cũng nhắc cho Hồng y biết:

 

=> Hồ Chí Minh đã hô hào đoàn kết các Đảng phái chống Pháp để rồi chính Hồ Chí Minh phản bội, ra lệnh giết các đảng phái khác.

 

=> Khi Miền Nam Việt Nam xả thân chiến đấu để tự vệ trước cuộc xâm lăng vũ lực từ Miền Bắc, thì có những người như Tôn Thất Dương Kỵ, Ngô Bá Thành…, dưới chiêu bài đẹp đẽ Hoà Bình, Lực Lượng Thứ Ba kêu gọi ngưng súng. Đây là chiến thuật của Miền Bắc để Miền Nam hạ súng đầu hàng.

 

=> Khi các chiến sĩ sống chết ngoài trận tuyến để bảo vệ TỰ DO, NHÂN QUYỀN cho Miền Nam, thì một Trịnh Công Sơn ca lên những bài ru ngủ lòng chiến đấu cốt để Miền Nam bại trâ.n.

 

=> Phong trào Phản chiến cũng với chiêu bài Nhân đạo đã phải hối hận với làn sóng Di cư tìm Tự do trong cảnh chết chóc thảm thương.

 

Vậy thì chiêu bài ĐỐI THOẠI của Hồng y trong lúc CSVN dùng Báo Đài vu khống, xử dụng dùi cui điện đã đánh đổ máu Giáo dân, thả hở cay làm trẻ em, người già bệnh tật, và cũng trong lúc tinh thần Giáo dân đang cần phải có cho cuộc đấu tranh chính đáng, có phải là để dẹp lòng CAN ĐẢM CHO CÔNG LÝ của Giáo dân và để CSVN đánh lừa nữa hay không.

 

Lời kêu gọi ĐỐI THOẠI như vậy là muốn ủng hộ CSVN và dẹp tinh thần Giáo dân.

 

Chúng tôi có thể nghĩ, với những kinh nghiệm quá khứ, và nhất là với kinh nghiệm của vụ việc Tòa Khâm sứ với lời kêu gọi của một Hồng y I-tà-lồ, rằng lời kêu gọi ĐỐI THOẠI của Hông y Mẫn chỉ là một chiêu bài lừa đảo trong kế hoạch của CSVN.

 

Giáo dân Thái Hà nhất thiết phải tụ họp tiếp tục cầu nguyện cho CÔNG LÝ chứ đừng mắc lừa Hồng y Mẫn để giải tán mà nằm ở nhà chờ tới tết Công Gô mới có ĐỐI THOẠI thực sự. Khi Giáo dân giải tán ngồi chờ CSVN đối thoại, thì Hồng y Mẫn và CSVN mừng lắm.

 

 

Giáo sư Tiến sĩ NGUYỄN PHÚC LIÊN, Kinh tế

 

 

Xin quý Vị đọc thêm những ưu tư đã viết trong những bài dưới đây

 

 

 

  

HÒA GIẢI HÒA HỢP  VỚI AI VÀ CÁI GÌ?

 

NGUYỄN PHÚC LIÊN

 

 

Cách đây chừng hai năm, nhiều chính khách xu thời đã nêu ra chiêu bài Hòa Giải Hòa Hơ.p. Nhìn thấy tính cách xu thời mong nhẩy bàn độc, nhiều Vị đã lên tiếng nói rõ rằng chiêu bài Hòa Giải Hòa Hợp chỉ là lá đơn van xin làm bồi cho CSVN vì chính CSVN không nêu ra vấn đề ấy và vì tâm địa cố hữu của CSVN là ngoan cố bấu víu chặt lấy quyền độc tài độc đảng. Chúng tôi cũng đã viết nhiều về vấn đề này.

 

Trong tuần vừa rồi, tôi đọc bài của Oâng NGUYỄN TƯỜNG LONG mang đầu đề HÒA GIẢI LÀ MỘT NHU CẦU CÓ THÂ.T. Tôi cũng có đọc những ý kiến của Bác sĩ NGUYỄN THỊ THANH về Hòa Giải Hòa Hợp.

 

Đối với vấn đề này, lập trường của chúng tôi được bầy tỏ qua hai câu hỏi:

 

1) Ai hòa hợp hòa giải với ai ?

 

2) Hòa hợp hòa giải về cái gì ?

 

 

Nếu không trả lời chính xác cho hai câu hỏi ấy, thì vấn đề Hòa Giải Hòa Hợp chỉ là chiêu bài tung ra để che đậy những mưu mô khác.

 

 

AI HÒA HỢP HÒA GIẢI VỚI AI ?

 

Khi nói hòa hợp hòa giải là nói đến hai lực lượng tranh đấu, dành dựt một cái gì mà dai dẳng không phân thắng bại để tổn thương nguy hại đến cả hai lực lươ.ng. Vì vậy hai bên ngồi lại thảo luận với nhau để chia chác điều mà mình đang dằng co. Nếu chia phần cho đều, thì hai lực lượng tạm yên đánh nhau.

 

Nếu hiểu Hòa Giải Hòa Hợp là giữa Quốc gia và Cộng sản thì không trúng bởi lẽ người Quốc gia không dành dựt cái điều mà CSVN đang nắm giữ. Trở lại về nguyên thủy cuộc đấu tranh Quốc-Cộng, người Quốc gia đứng ở vị trí bảo vệ Tự do, Nhân quyền, còn người Cộng sản dùng võ lực đến chiếm quyền để đặt để Độc tài độc đảng, không cho Tự do và chà đạp Nhân quyền. Vì vậy người Quốc gia không đi dành dựt chiếm hữu, lấy cho mình cái quyền Độc tài, tiêu diệt Tự do, chà đạp Nhân quyền như Cộng sản. Một bên là tự vệ, một bên là xâm lăng ăn cướp. Vì vậy nói người Quốc gia đi Hòa Hợp Hòa Giải với CSVN là không trúng

 

Trúng hơn là nên nói hòa hợp hòa giải giữa những người làm Chính trị phe chủ trương đa đảng và những người làm Chính trị phe chủ trương độc đảng về cái quyền lực cai trị. Nếu những người làm Chính trị phe chủ trương đa đảng muốn hòa hợp hòa giải với CSVN, thì cứ việc làm, nhưng đây là việc đấu tranh dành quyền lực giữa tầng lớp làm chính trị. Liệu CSVN có chia quyền hành cho những người làm Chính trị phe chủ trương đa đảng hay không, hay là CSVN xử dụng chiêu bài Hòa Giải Hòa Hợp để vẽ râu ria cho chế độ cố hữu của họ, xử dụng những người làm Chính trị phe đa đảng như bung xung lừa bịp Dân và Quốc tế.

 

Nếu hai phe Chính trị mà chỉ dùng chiêu bài Hòa Giải Hòa Hợp để chia ghế, chia quyền hành, thì Dân vẫn tiếp tục đấu tranh chống lại cả hai phe thống trị.

 

 

HÒA HỢP HÒA GIẢI VỀ CÁI GÌ ?

 

Đối với người Dân, vấn đề tha thiết căn bản của họ là có TỰ DO, có việc tôn trọng NHÂN QUYỀN thực sự và những người cầm quyền đừng ĂN CƯỚP MIẾNG ĂN của họ. Trừ những người làm Chính trị cho quyền hành, hầu hết đồng bào Tỵ nạn Hải ngoại đứng về phía Dân chúng Việt Nam quốc nội đấu tranh cho TỰ DO, NHÂN QUYỀN và QUYỀN SINH SỐNG NUÔI THÂN XÁC. Ơû Hải ngoại, người Quốc gia Tỵ nạn đã có TỰ DO, có NHÂN QUYỀN và CÓ CƠM ĂN ÁO MĂ.C. Họ đứng sau lưng Dân chúng Việt Nam để hỗ trợ cuộc đấu tranh của người Dân đòi CSVN cho TỰ DO, tôn trọng NHÂN QUYỀN và đừng CƯỚP MIẾNG ĂN của Dân chúng quốc nô.i.

 

Vậy thì việc Hòa Giải Hòa Hợp là giữa CSVN và DÂN CHÚNG VIỆT NAM tại Quốc nội, chứ không phải giữa CSVN và khối người Quốc gia tỵ nạn tại Hải ngoa.i. CSVN muốn Hòa Giải Hòa Hợp thì hãy làm công việc đó đối với Dân chúng Việt Nam tại Quốc nô.i. CSVN hãy trả lại TỰ DO, tôn trọng NHÂN QUYỀN, đừng nắm Kinh tế ĂN CƯỚP MIẾNG ĂN của Dân và phải hòan trả lại Dân những gì mà CSVN đã ăn cướp trong bao chục năm trường. Điều cuối cùng này rất quan tro.ng. Thực vậy, đừng dùng chiêu bài Hòa giải Hòa hợp để chuyển tài sản ăn cướp ra nước ngoài, rồi cho con cháu ra đây bảo lãnh mình ra sống vương giả trên của cải ăn cướp được.

 

Hãy Hoà Giải Hòa Hợp giữa CSVN và Dân chúng Quốc nội, chứ đừng đểu cán kêu gọi Hòa Giải Hòa Hợp với một số thành phần Chính trị ở việc chia ghế. CÁI GÌ (đối tượng) cho việc Hòa Giải Hòa Hợp giữa CSVN và DÂN CHÚNG QUỐC NỘI là: (i) cho TỰ DO, (ii) tôn trọng NHÂN QUYỀN, (iii) đừng nắm độc quyền Kinh tế mà ĂN CƯỚP NHÀ ĐẤT VÀ CƠM ÁO của Dân, (iv) phải hoàn trả lại cho DÂN và ĐẤT NƯỚC những gì đã ăn cướp trước đây.

 

NGUYỄN PHÚC LIÊN

 

  

 

 

THƯỢNG BẤT CHÍNH,  HẠ BẤT TUÂN

 

NGUYỄN PHÚC LIÊN

 

 

Chính lẽ câu nói là:“Thượng bất chính, hạ tác loạn“. Chúng tôi sửa lại là THƯỢNG BẤT CHÍNH, HẠ BẤT TUÂN cho nhẹ hơn và diễn tả trúng tâm trạng Dân chúng hiện nay đối với người cầm quyền và ngay cả tâm trạng của Giáo dân đối với những Lãnh đạo tinh thần. Chúng tôi xin đưa ra đây những tỉ dụ:

 

 

DÂN CHÚNG ĐỐI VỚI CSVN

 

Đã nhiều năm nay, Dân chúng vẫn nghe, xem báo đài của Nhà Nước ca ngợi sự phát triển Kinh tế vẻ vang, việc tổ chức APEC, việc vào WTO như khởi đầu những huy hoàng Kinh tế. Nhưng rồi Lạm phát xẩy ra, Giá sinh hoạt tăng vọt, Khủng hoảng Kinh tế/Tài chánh không thể chối cãi. Nhà Nước tìm mọi lời lẽ và mọi cách sơn phết để đánh lừa Dân chúng. Nhưng thực tế là Nhà Nước không còn hồ hởi như trước nữa. Độ tăng trưởng Kinh tế phải giảm xuống, lạm phát vẫn tăng. Người Dân càng tìm thêm lý do và thấy rằng chính Tham nhũng, Lãng phí, kém hiệu năng của các Tập đoàn Kinh tế Nhà Nước đã là nguyên nhân chính yếu cho Khủng hoảng hiện nay. Những vụ Tham nhũng, Hối lộ rành rành, nhưng Nhà Nước cố tình che đậy: Vụ PMU, vụ PCI… Đúng là Nhà Nước, đảng CSVN bất chính. Dù Dân chưa đến mức TÁC LOẠN đối với Nhà Nước, nhưng thái độ của Dân không còn tin vào Nhà Nước nữa và do đó họ không tuân những chỉ thị Kinh tế mà Nhà Nước  đưa ra. Đây là tâm trạng rất bất lợi cho sinh hoạt Kinh tế chung. Nó càng nguy hại hơn nữa khi mà Kinh tế  Quốc gia lại vẫn còn nằm trong tay của Chính trị độc tài. Nên nhớ rằng tâm lý phấn khởi Kinh tế, tin tưởng ở sự phát triển bền vững là yếu tố quyết định cho những đẩu tư trong Kinh tế. Không ai dại mà bỏ vốn ra trong sự bấp bênh, thiếu tin tưởng để phiêu lưu với nguy hiểm mất vốn. Từ khi Lạm phát bắt đầu, Khủng hoảng hiện ra, Nguyễn Tấn Dũng đã đưa ra bao biện pháp, đi sang tận Mỹ hỏi ý kiến chữa trị Khủng hoảng, nhưng hiệu quả không đi đến đâu Khi Dân bất tuân rồi, không còn tin nữa, thì khó lòng lấy lại niềm tin. Tình hình hiện nay là sự bất tín và bất tuân đang lớn mạnh.

 

 

GIÁO DÂN CÔNG GIÁO ĐỐI VỚI LÃNH ĐẠO

 

Khi Cha nói thì Giáo dân tuân theo. Nhưng hiện nay, một số những sự việc xẩy ra cho thấy rằng không những Cha, mà cả Giám mục, Hồng y nói, Giáo dân không tuân nũa. Lý do là tại vì một số Lãnh đạo Công giáo làm việc bất chính, nên Giáo dân bất tuân.

 

Giáo dân bất tuân trong việc CỜ VÀNG

 

Có lẽ Hồng y PHẠM MINH MẪN đã nghĩ rằng khi ra Thư chung về việc CỜ VÀNG trong dịp ĐẠI HỘI GIỚI TRẺ THẾ GIỚI, thì Giáo dân sẽ cúi đầu tuân theo huấn dụ. Nhưng Giáo dân đã thấy Hồng y  để ló ra cái đuôi ĐỎ phục vụ CSVN và mạ lỵ CỜ VÀNG. Đây là việc làm BẤT CHÍNH của thượng cấp Hồng y, nên Giáo Dân không những bất tuân mà còn làm ngược để từ nay Ngài đừng ló cái đuôi ĐỎ ra nữa. Thực sự, Hồng y đã phải lẩn trốn khắp nơi, không dám xuất hiện nữa.

 

Giáo dân Thái Hà tự động đứng lên

 

Giáo dân đã tích cực đứng lên đấu tranh đòi CÔNG LÝ trong vụ Nhà Đất của Tòa Khâm sứ. Đức TGM NGÔ QUANG KIỆT đã tuyên bố ý chí quyết đi tới trên đường đòi Công lý. Nhưng trong tinh thần phấn khởi và tin tưởng ấy, Lá Thư của Hông y I-tà-lồ từ Vatican đã làm cho Giáo dân phải ngậm miệng hạ hẳn tinh thần xuống. Đây là một sự can thiệp mà bản thân tôi thấy bất bình. Vụ việc Tòa Khâm sứ vẫn không có giải quyết cho đến nay tất nhiên làm cho Giáo dân hậm hư.c. Sự hậm hực này đưa đến cho Giáo dân một sự bất tuân trong tương lai.

 

Việc đấu tranh cho CÔNG LÝ lại bùng lên tại Xứ Thái Hà. Đây là sự đứng lên tự động của Giáo dân. Nếu bây giờ có Lá Thư của Hồng y I-tà-lồ, hay là của Hội Đồng Giám Mục VN, thì Giáo dân có thể phản ứng bằng không tuân theo nữa, hoặc có thể nghĩ rằng đây là việc Lãnh đạo Tôn Giáo về hùa với CSVN để duy trì sự bất chính. Tất nhiên Thượng bất chính, thì Hạ bất tuân. Chúng tôi nghĩ rằng trong tâm lý có thể đi đến bất tuân hiện nay, các Giám mục, Hội đồng Giám mục hay Hồng y I-tà-lồ đừng nên động dạng tìm cách ngăn cản bởi vì Giáo dân có thể thấy việc làm có tính cách bất chính để họ không tuân nữa. Tậm chí, Giáo dân có thể nghĩ một số Lãnh đạo đã mang trong người cái nọc ĐỎ của CSVN. Trong trường hợp này, Giáo dân không những là bất tuân, mà còn có thể đi đến tình trạng TÁC LOẠN khi mà thấy Lãnh đạo BẤT CHÍNH như trường hợp Hồng y PHẠM MINH MẪN.

 

NGUYỄN PHÚC LIÊN 

http://www.hon-viet.co.uk/NguyenPhucLien_HYManTheocsvn.htm

Posted in Uncategorized | Tagged: | 2 Comments »