Tudodanchu's Weblog

Freedom, Democracy, Human Rights, No Communism For Vietnam

THÁI HÀ ĐỔ MÁU ! RỒI SAO ?

Posted by tudodanchu on Tháng Chín 3, 2008

THÁI HÀ ĐỔ MÁU ! RỒI SAO ?

Duyên-Lãng Hà Tiến Nhất

Vấn đề giáo dân xuống đường cầu nguyện đòi đất ở giáo xứ Thái Hà, Hànội đang trở thành đề tài thời sự nóng bỏng và lôi cuốn. Chuyện đòi đất ở đây không phải chỉ mới xẩy ra ngày một ngày hai, mà đã có từ mười mấy năm nay rồi. Vào dịp lễ Giáng Sinh năm ngoái (2007), giáo dân Thái Hà đã xuống đường đòi đất cùng lúc với việc đòi lại Tòa Khâm Sứ cũ, nhưng việc xẹp đi khi có sự can thiệp của đức HY Bertone, Quốc Vụ Khanh Tòa Thánh. Vấn đề thành nhì nhằng. Người đòi cứ tiếp tục đòi. Kẻ chiếm đất cứ ngang nhiên chiếm đoạt. Không cơ quan nào chính thức thụ lý vấn đề. Không pháp luật nào phân xử. Thế nhưng công an nhà nước thì lại ra mặt đứng ra bảo vệ bọn ỷ quyền chiếm đất. Chuyện Thái Hà đòi đất đang bùng nổ trở lại. Vấn đề trở nên sôi động và hấp dẫn dư luận vì ở đây máu đã đổ. Công an dùng hơi cay, dùi cui, roi điện đánh đập giáo dân trong lúc họ hát kinh cầu nguyện khiến nhiều người bể đầu, gẫy cẳng, hoặc bầm dập vì thương tích. Lần này tình hình xem ra có vẻ quyết liệt, nhưng vấn đề là sự việc rồi sẽ đi đến đâu. Có ai dám xác quyết đòi được hay không đòi được?

Thái Hà …Nơi Nao ….

Đối với phần lớn người miền Nam, nhất là người tỵ nạn ra đi từ dưới Vĩ Tuyến 17 thì cái tên Thái Hà xem chừng hơi xa lạ. Nơi đây chắc không trở thành một địa danh quen thuộc với họ nếu không xẩy ra vụ tranh chấp đất đai hiện nay. Nhưng đối với người công giáo Hànội và hầu hết giáo dân miền Bắc, thì Thái Hà lại là một cái tên rất thân thương. Đây có thể gọi là một trung tâm Thánh Mẫu nổi tiếng của người công giáo miền Bắc do các linh mục dòng Chúa Cứu Thế xây dựng nên, quen được gọi là đền Đức-Mẹ-Hằng-Cứu-Giúp (ĐMHCG) Thái Hà Ấp.

Trước năm 1954, mỗi tuần vào các buổi chiều Thứ Bẩy, giáo dân khắp nơi nườm nượp kéo nhau về khu nhà dòng Chúa Cứu Thế Thái Hà để đọc kinh, nghe giảng, và tôn kính Đức Mẹ tại đây. Tuy không phải là dân Hànội, nhưng Thái Hà cũng không phải xa lạ gì đối với người viết. Mùa hè 1954, người viết lúc đó 15 tuổi, chạy loạn từ Thái Bình lên Hànội ở nhà một người bà con trong khu nhà thờ Hàng Bột. Nhà Thờ Hàng Bột và ấp Thái Hà cách nhau có mấy trạm xe điện trên con đường Hànội đi Hà Đông. Tuần nào người viết cũng nhẩy tầu điện đi Thái Hà để chầu Đức Mẹ và để học hát với linh mục Cân dòng Chúa Cứu Thế. Cha Cân nếu còn sống chắc bây giờ ngài đã già lắm rồi. Người viết không biết bây giờ ngài ra sao, nhưng tiếng hát của ngài vẫn còn luôn văng vẳng bên tai, nghe rất êm và rất thanh thoát: Giave ngự chín tầng trời, ngự chín tầng trời ….. sao mà bỏ tốn, sao mà bỏ trốn vào rừng dường chim nghe thấy quân địch chỉ tìm, tìm phương sát hại hãm kìm người ngay …..

Khi CS được quyền tiếp thu và quản lý miền Bắc theo Hiệp Định Genève 1954 cho phép, ấp Thái Hà chỉ một sớm một chiều trở thành nơi hoang địa. Nhà dòng, các cha các thầy kẻ đi tù, người chết dần chết mòn. Đền ĐMHCG vắng như chùa Bà Đanh vì giáo dân không còn được tự do tới kính viếng. Khu đất của nhà dòng biến thành hoang tàn cùng với cảnh hoang vu của một thứ chủ nghĩa hoang tưởng trong đó con người suốt ngày tay cuốc miệng ca “với sức người sỏi đá cũng thành cơm” để tiến nhanh, tiến mạnh, tiến vững chắc lên thiên đường xã hội chủ nghĩa. Nhưng tiến được tới đâu? Tới nghĩa địa sớm thì có. Cho đến khi Nguyễn Văn Linh nhìn thấy quan thầy Liên Sô tiêu tùng, y ý thức được nguy cơ sụp đổ của chế độ, mới cuống cuồng vứt bỏ việc tiến nhanh, tiến mạnh và trở giọng “đổi mới hay là chết”. Đổi mới” hay “cởi trói” là ngôn từ thời đó. Nhưng đổi mới cái nỗi gì, và cởi trói được cho ai! Những ngôn từ sáo bịp đó chẳng qua chỉ là trò đánh tráo đường lối, từ một chế độ nô lệ hoang sơ rừng rú sang một hình thức nô lệ khác tinh vi hơn mà bọn cán bộ vô học thường huênh hoang gọi là chế độ “pháp quyền”. Chữ Pháp Quyền trong nền kinh tế người người chụp dựt, nhà nhà chụp dựt của VGCS thực tế chỉ có nghĩa là việc chuyển đổi quyền làm chủ các xí nghiệp, đất đai từ trong tay tập thể (sở hữu toàn dân hay sở hữu quốc gia) sang tay các cá nhân cán bộ CS. Đây là chính sách từ vô sản chuyên chính chuyển sang tư bản hóa toàn đảng một cách rất khoa học, tinh vi và thâm độc của VGCS. Đảng không còn phải là đảng của giai cấp vô sản nữa, mà biến thành đảng tư bản đỏ, danh từ mà người bình dân gọi đảng VGCS rất chính xác. Những xí nghiệp quốc doanh chuyên làm ăn lỗ lã, những khu đất xưa kia tưởng là đất chó ỉa như Thái Hà chẳng hạn không mấy chốc trở thành vàng khối, hoặc đô la xanh thơm phức được trao vào tay bọn cán bộ như những kẻ có chủ quyền thực sự. Cụm từ “làm chủ tập thể” từ nay đã biến mất khỏi miệng lưỡi của các cán bộ chính trị của VGCS. Cá nhân làm chủ khỏe hơn làm chủ tập thể biết bao nhiêu nên bọn cán bộ hùng hục đua nhau nhẩy vô làm chủ. Cũng từ ngày đó, CS không còn là CS nữa. Nó biến thành một tập đoàn Mafia cầm quyền. Mafia đã là một tổ chức xã hội đen rất nguy hiểm và đáng sợ. Tuy thế nó còn bị luật pháp quốc gia khống chế. Trong một đất nước, bọn Mafia nắm chính quyền trong tay thì nó trở thành hung hiểm và đáng sợ biết là chừng nào. Thứ Mafia này tự mình đẻ ra luật pháp rồi chính mình đứng ngoài và đứng trên pháp luật thì còn luật pháp nào khống chế được nó nữa. Nhìn vào thực tế VN hôm nay người ta sẽ thấy rõ thực trạng của vấn đề.

Sau khi đảng VGCS bãi bỏ chế đô làm chủ tập thể, bọn cán bộ đảng viên như đàn chó đói, được luật pháp che chở, nhào vô tranh nhau cướp dựt và chiếm đoạt tất cả những thứ gì béo bở nhất của xã hội. Một thiểu số cầm quyền chiếm trọn coi như mọi tài sản quốc gia làm của riêng. Bọn này trở thành các chủ nhân ông tân thời, người dân gọi là các “đại gia” đỏ. Đất Hànội là đất vàng, đất bạc, không còn là đất chó ỉa thời bao cấp nữa, nên Thái Hà trở thành nạn nhân trong trận bão cướp dựt này. Nếu Thái Hà là một nơi khỉ ho cò gáy nào đó, thì hẳn chẳng có ông trời con nào vào đấy mà giành giật. Nơi đây trở thành một địa danh nổi tiếng là vì vị trí đất hiện nay trong thời đất nước mở cửa cho tư bản ngoại quốc vào lam ăn. Đất của giáo xứ Thái Hà trở thành tài sản của một đại gia đỏ nào đó có thế lực bao trùm thủ đô không ai địch lại nổi. Có như thế nên công an và luật pháp mới phải gồng mình đứng ra bảo vệ bất chấp luật pháp, công lý, và lòng dân. Cả một hệ thống truyền thông khổng lồ của cái đảng ăn cướp cũng hè nhau ngày đêm oang oang sủa để bảo vệ chủ. Công ty cổ phần may Chiến Thắng chẳng qua chỉ là cái bung xung của ông trời con đứng đàng sau bên trong.

Chuyện Dài Dân Oan

Karl Marx lúc còn sinh thời đã tiên đoán rằng tư bản càng phát triển thì nạn người bóc lột người càng xẩy ra trầm trọng hơn, và chế độ tư bản sẽ giẫy chết vào một ngày không xa. Thực tế Marx là một tên nói láo ngu dốt. Ngược lại với những tiên đoán của Marx, tại những nước càng có nền kỹ thuật cao, quyền con người và sự công bằng xã hội càng được bảo đảm hơn. Lý do là vì ở đấy sự phát triển kỹ thuật có tự do và dân chủ đi kèm nên quyền con người được tôn trọng và công bình xã hội được bảo đảm. Ngược lại ở những nước mà sự phát triển thiếu tự do và dân chủ như VN thì mầm mống hỗn loạn luôn luôn đe dọa sự ổn định của xã hội. VN đang lâm vào tình trạng bất ổn đó. Khu đất Thái Hà là một điển hình của tình trạng một đất nước muốn vươn lên nhưng bị cản trở bởi thiếu tự do và dân chủ như vừa nêu. Dưới chế độ VGCS, mọi quyền tư hữu bị tiêu diệt. Đất đai thuộc quyền sở hữu toàn dân. Khi nhà nước cởi trói, cho công dân được quyền xử dụng và khai khác đất đai thì tất nhiên người sở hữu tức chủ cũ phải được hưởng cái quyền đó ưu tiên nếu có nhu cầu mới là hợp lý. Những kẻ tới chiếm cư hoặc chiếm dụng về sau không phải là sở hữu chủ của miếng đất nên không thể được quyền ưu tiên hơn người chủ cũ. Đất Thái Hà là đất của giáo xứ do dòng Chúa Cứu Thế đứng chủ quyền. Quyền sở hữu đã được chứng minh đàng hoàng bằng các văn tự còn được lưu giữ. Giáo xứ Thái Hà có nhu cầu xử dụng đất đó. Công ty Chiến Thắng chỉ là kẻ đến chiếm dụng không thể đòi hỏi bất cứ thứ quyền gì trên khu đất đó dược. Trong cuộc tranh chấp giữa giáo xứ Thái Hà và công ty cổ phần may Chiến Thắng, nhà nước và công an CS lại đứng về phe kẻ chiếm dụng tức công ty Chiến Thắng thì pháp luật ở đâu mọi người đã thấy rõ. Các cuộc cầu nguyện đòi đất luôn diễn ra trong vòng trật tự, ôn hòa, và bất bạo động. Thế nhưng trong nhiều ngày qua, công an đã quá nóng lòng bảo vệ kẻ ăn cướp, ra tay đàn áp giáo dân bằng vũ lực. Máu của giáo dân Thái Hà đã đổ. Đấy là một sự thực mặc dầu công an vẫn quẹt mỏ leo lẻo chối bay.

Thái Hà không phải là vụ tranh chấp đất đai độc nhất tại VN. Vụ này nằm trong toàn bộ vấn đề quyền làm chủ đất của người dân trong nước mà phần lớn đang bị tranh chấp. Như trên chúng tôi đã nói, luật pháp VN hiện nay không thừa nhận quyền tư hữu đất đai, mà chỉ cho quyền được xử dụng đất. Đất đai, sông ngòi trên tòan quốc theo luật pháp của VGCS thuộc dạng sở hữu toàn dân. Nghĩa là mọi người dân đều là chủ đất hết. Nhưng vấn đề quan trọng là toàn bộ đất đai sông ngòi kia lại do nhà nước quản lý, và đảng lãnh đạo việc xử dụng. Vì thế mới có chuyện bọn lãnh đạo đảng tự tiện bán đất, bán biển cho ngoại bang một cách vô tội vạ như đã xẩy ra. Người ta đã nhìn thấu được cái thâm ý của VGCS trong việc chúng chủ trương tư bản hóa toàn đảng của chúng. Việc này đang tiến hành một cách rất có bài bản. Hiện nay là giai đoạn tư hữu hóa cho cán bộ đảng viên các công ty, xí nghiệp, và dịch vụ nòng cốt trong cả nước. Công việc diễn ra một cách êm thấm không gặp sự chống đối nào. Lý do đơn giản vì VN là một nước nông nghiệp, đa số người dân chỉ bám đất mà sống chứ không có người nào ngoài đảng làm chủ xí nghiệp hay các dịch vụ béo bở cả. Vả lại nếu có thì thành phần này cũng đã bị cái khẩu hiệu “tư bản bóc lột” lên án và tiêu diệt từ lâu rồi. Sau khi đã giải tư vào tay cán bộ đảng các công ty, xí nghiệp, và dịch vụ, việc tư hữu hóa đất đai là bước kế tiếp chỉ diễn ra khi nền công nghiệp tiến tới trình độ có khả năng thu hút nhân công cao. Khi người dân quê cảm thấy đi làm xưởng đỡ vất vả và có ăn hơn làm ruộng, họ sẽ bán ruộng để lên thành thị kiếm việc làm. Ruộng đồng lúc đó sẽ tập trung vào tay các cán bộ đảng lãnh chúa miền quê. VGCS sẽ tư hữu hóa đất đai cho đám cán bộ này. Bọn này sẽ trở thành những đại điền chủ nắm toàn bộ đất đai ở nông thôn như tại Hoa Kỳ. VGCS cho rằng việc tư hữu hóa đất đai trong điều kiện đó mới tiến hành suông sẻ được. Giai đoạn này là lúc CS sẽ cởi trới về chính trị. Trong khi lớp người chống cộng dứt khoát và có lý tưởng không còn nữa, VGCS sẽ từng phần thỏa mãn đòi hỏi đa nguyên đa đảng như người Mỹ mong muốn. Đây là sách lược hòa hợp hòa giải mà VGCS đề ra. Kế hoạch này trước hết sẽ giúp cho bọn cán bộ hạ cánh an toàn mà không sợ bị các chế độ hậu CS truy tố về các hoạt động ăn cướp của chúng. Hơn nữa trên chính trường VN, chúng còn có chỗ đứng vững chắc nếu không muốn nói là ăn trên ngồi trước thiên hạ, bởi vì chúng tin vào châm ngôn của người Mỹ: “kẻ nắm túi bạc sẽ là người chỉ huy”. Hiện nay, việc cướp đất, chiếm đất của bọn cán bộ đói ăn đều đi đúng đường lối chính sách của đảng VGCS, chỉ có điều là chúng làm ăn quá tham lam và lỗ mãng. Vì thế nên mới làm dấy lên làn sóng chống đối mà chúng ta thường gọi là “ phong trào Dân Oan”. Dân oan là những người bị cướp đất, hoặc bị chiếm đất một cách bất công mà không được giải quyết hoặc không được đền bù một cách thỏa đáng. Việc cưóp đất được coi là đúng chính sách nên cán bộ không bị trừng trị, và những nạn nhân bị cướp không bao giờ được giải quyết.

Có hai loại dân oan: cá nhân và tập thể. Dân oan tập thể thường là các tập đoàn tôn giáo, thí dụ như đền ĐM La-Vang, Quảng Trị, dòng Thiên An, Huế, dòng Thánh Giuse, Nha Trang, giáo xứ Thái Hà Ấp, Hànội v.v. Nhưng cũng có hình thức dân oan cá nhân trở thành tập thể của cả một khu vực như vụ chống tham nhũng của người dân tỉnh Thái Bình năm 1997 chẳng hạn. Điều đáng nói và như vừa nói trên là tất cả mọi vụ dân oan cá nhân hay tập thể từ trước tới nay không bao giờ được nhà nước VGCS giải quyết. Trái lại tất cả mọi vụ, dù lớn hay nhỏ đều bị dẹp yên một cách tài tình theo đúng sách lược trị an “giết người không tiếng kêu” của VGCS. Sách lược tuy cổ điển nhưng bao giờ cũng tỏ ra hữu hiệu. Đó là những thủ đoạn cài người, trà trộn, lũng đoạn, hứa hẹn, mua chuộc, đe dọa, và thủ tiêu mất tích. Những ngón đòn này VGCS xử dụng thường xuyên và công khai lộ liễu, người ta biết nhưng không sao tránh được.

Nhìn vào vấn đề dân oan hiện nay tại VN, người ta có thể rút ra được hai nhận định sau đây. Thứ nhất, nhà nước VGCS tự cho là không có trách nhiệm phải giải quyết những oan ức của người dân, bởi vì những oan ức xẩy ra đều là hệ quả tất yếu của đường lối, chính sách của VGCS. Nên biết là người CS tin rằng đường lối của đảng luôn luôn đúng. Bởi thế, mọi tiếng kêu oan ức dưới chế độ VGCS đều là những tiếng kêu trong sa mạc. Thứ hai, nhà nước VGCS đã có chuẩn bị sãn cả một ngàn lẻ một phương pháp hữu hiệu để dẹp tan các vụ dân oan dù lớn hay nhỏ mà chưa bao giờ thất bại. Thực tế tại VN đã chứng minh điều đó. Đó là điểm quan trọng cần lưu ý nếu muốn đấu tranh với VGCS.

Máu Đổ, Rồi Sao?

Trong vụ đòi đất Thái Hà, điều làm người ta ngạc nhiên là không hiểu tại sao công an ra tay sớm và quyết liệt như thế. Ủy ban quận mới hôm trước mời các cha dòng lên đàm đạo để tìm ra biện pháp giải quyết thì ngay hôm sau công an đã truy tố giáo dân ra tòa liền rồi. Và mới hôm trước công an truy tố giáo dân ra tòa thì ngay hôm sau họ liền trấn áp bằng roi điện, dùi cui, và lựu đạn cay. Thế là thế nào? Việc cả chính quyền thành phố và công an phản ứng nhanh và mạnh như thế chứng tỏ cái hậu cảnh của công ty cổ phần may Chiến Thắng không phải là tầm thường. Người ta có quyền nghi ngờ có cả một thế lực khủng khiếp đứng đàng sau mà nếu không giải quyết được, lãnh đạo sẽ mất mặt!!! Nhưng trong tình trạng đất đai như đã trình bầy trên thì bảo rằng VGCS giải quyết vấn đề là giải quyết thế nào. Giải quyết bằng hơi cay, dùi cui, roi điện chỉ có tính cách nhất thời. Vả lại, giáo dân lại phản ứng một cách quá can đảm. Họ tỏ ra không sợ sệt và coi thường cả cái chết thì làm sao giải quyết nổi. Không lý giết hết, giết sạch?

Rõ ràng là trả hay không trả đều bị kẹt phé cả. Nếu trả lại đất cho giáo xứ, chế độ sẽ vấp phải không ít các khó khăn chết người, chẳng hạn như sẽ tạo ra một tiền lệ nguy hiểm có thể nhìn thấy trước mắt đưa đến những bế tắc cho cả đảng và nhà nước VGCS. Một giây chuyền hàng loạt các vụ đòi đất khác của dân oan, cá nhân cũng như tập thể, theo sau buộc nhà nước cũng phải giải quyết luôn. Điều mà VGCS chắc chắn không muốn làm và cũng không thể làm nổi vì nó phá hỏng kế hoạch tư bản hóa toàn đảng của VGCS. Đàng khác nếu trả, sự thể có thể coi là đảng đã đầu hàng trước áp lực của dư luận. VGCS hẳn đã lão luyện trong nghề tranh đấu, thông thường bao giờ cũng tuần tự theo từng bước “được đàng chân lân đàng đầu”, chứ chẳng bao giờ dừng lại ở nửa chừng. Uy quyền của một chế độ độc tài toàn trị không cho phép VGCS chịu bị thách thức. Vả lại, tình hình chưa có gì khiến VGCS phải đầu hàng. Còn có những lý do nội tại của cuộc tranh đấu khiến VGCS tin rằng chúng sẽ không bao giờ phải nhượng bộ. Thứ nhất là mục tiêu đấu tranh chỉ là cục bộ, chưa đạt tầm mức chiến lược. Thứ hai là cuộc đấu tranh thiếu sự lãnh đạo ở thượng tầng.

1. Mục tiêu cục bộ – Như đã thấy, việc đòi đất cá thể của dân oan đã chẳng đi đến đâu. Lúc này dân oan muốn kiện ai cứ kiện, muốn đòi cái gì cứ đòi, ăn vạ ngoài đường cũng chẳng sao. Công an cho thoải mái lắm. Công an thay phiên nhau canh gác ngày đêm không mỏi mệt, chứ dân oan nằm vạ ngày đêm chỉ chịu đựng được một thời gian. Chán rồi cũng phải cuốn gói về và chấm dứt khiếu kiện. Dân oan tập thể (các giáo xứ) không vấp phải nhược điểm đó. Giáo dân thay phiên nhau cầu nguyện cũng chẳng vất vả gì. Họ có thể trường kỳ thi gan với công an được. Tuy nhiên họ cũng có những thế yếu khác. Cái thế yếu đầu tiên của các vụ đòi đất, đòi cơ sở của giáo hội CG là mục tiêu đấu tranh quá cục bộ và có tính cách địa phương. Giáo xứ nào đòi cái gì thì chỉ đòi cái đó và hầu như không có sự liên hệ để hỗ trợ nhau. Giáng sinh năm ngoái trong vụ giáo dân đòi tòa Khâm Sự, đã có một số tiếng nói muốn đưa mục tiêu tranh đấu lên một tầm mức cao hơn có tính cách chiến lược, tức là thay vì đòi VGCS phải trả những phương tiện vật chất thì đòi chúng phải thực thi công lý và công bằng xã hội, đòi tự do tôn giáo. Đáng tiếc là những tiếng nói đó không mấy được hưởng ứng. TGM Ngô Quang Kiệt hô hào giáo dân tranh đấu thì quyết liệt lắm: “anh em ai bị bắt, tôi đi ở tù thế”. Nhưng khi nghe đến chuyện đấu tranh đòi công lý và công bình xã hội, đòi tự do tôn giáo thì ông tỏ ra lạnh nhạt ngay, và lập tức tìm cách dẹp bỏ cuộc tranh đấu. Email sau đây của một linh mục gởi cho người viết xác nhận điều đó: “Toi moi nhan duoc nguon tin tu ben Roma: HY Tarcisio Bertone, Quoc-vu-khanh, nuoc Vatican, khoi dong nhu the (viet van thu goi TGM/HN) la do TGM/HN yeu cau giup do “cach nao” do de som rut chan ra khoi “vung lay” nguy hiem ay. ….. phu QVK nuoc Vatican, khoi dong nhu the la do TGM/HN yeu cau, de co ly do “vang loi” cap tren ma yeu cau giao si, tu si va giao dan cua minh ngung hanh dong (cau nguyen doi lai toa Kham-su) ma nhieu nguoi, trong do duong nhien co VGCS va be lu ma quy luon ket an la hanh vi chinh tri.” Rõ ràng là người lãnh đạo GH cao cấp này chỉ muốn giới hạn mục tiêu đấu tranh một cách cục bộ trong những đòi hỏi quyền lợi vật chất mà không dám nâng nó lên tầm chiến lược cao hơn là tranh đấu cho quyền con người. Chính vì thế đến khi vấn đề vượt khỏi tầm tay, thì TGM Ngô Quang Kiệt hoảng sợ, phải nhờ tay HY Bertone giúp giải quyết. Rồi khi giáo dân vâng lời không tụ họp cầu nguyện nữa thì TGM Kiệt lại tuyên bố: “nhờ lời cầu nguyện của anh chị em, nguyện vọng của chúng ta đã đạt được”. Nguyện vọng có đạt được hay không thì bây giờ đã rõ. Một vị TGM đưa Chúa ra để dối gạt giáo dân! Người ta thường nói “dụng nhân như dụng mộc”. Không biết VGCS dụng mộc tài giỏi ra sao, nhưng tài dụng nhân của chúng thì hết xẩy. Người của Chúa mà chúng xài dễ dàng như đồ chơi trong túi.

2. Thiếu lãnh đạo ở thượng tầng –

Xem quan điểm của những người đang lãnh đạo GHVN về vấn đề Đất-Thái-Hà thì có thể biết được cuộc tranh đấu của giáo dân Thái Hà có được lãnh đạo hay không.

Trong Thánh Lễ Chúa Nhật 31- 8 – 2008, TGM Ngô Quang Kiệt giảng:

Như thế từ bỏ không phải để mất mà để được, được lại một cách sung mãn, hoàn hảo và cao cả phong phú hơn gấp bội. Mất hiện tại để được tương lai. Mất đời này để được đời sau. Mất phàm tục để được thần thiêng. Mất tạm bợ để được vĩnh cửu. Thánh Phanxicô Khó Nghèo đã cảm nghiệm sâu xa chân lý này nên đã thốt lên lời ca bất hủ: “Vì chính khi hiến thân là khi được nhận lãnh. Chính lúc quên mình là lúc gặp lại bản thân. Vì chính khi thứ tha là khi được tha thứ. Chính lúc chết đi là khi vui sống muôn đời… Do vậy, hạnh phúc không có sẵn nhưng phải phấn đấu mới đạt được. Bạn có tâm đắc điều này không?

Rồi đến Lá Thư Mục Tử ngày 01 – 9 – 2008, HY Phạm Minh Mẫn viết:

Ngoài những thông tin trên, là người Công giáo, chúng ta cần phải biết đến giáo huấn của Giáo Hội về lãnh vực này. Theo tinh thần của Công đồng Vaticanô II mà Đức Cố Giáo Hoàng Gioan Phaolô II đã nêu rõ, và Đức Bênêđitô XVI nhắc lại, chủ trương của Giáo Hội là đối thoại với các bên liên hệ để giải quyết mọi vấn đề xã hội, đối thoại thẳng thắn với ý thức tôn trọng chân lý, công lý và bác ái. Chân lý là điều phản ánh thực tại cách trung thực. Công lý là điều phù hợp với đạo lý, lẽ phải và công ích. Bác ái là tình huynh đệ tương thân tương trợ nhằm phục vụ cho sự sống và hạnh phúc của mọi người trong cộng đồng dân tộc cũng như trong thế giới hôm nay. Việc đối thoại như thế sẽ dẫn đến sự hợp tác với nhau trong việc xây dựng và phát triển đất nước cách vững bền.

Qua 2 trích đoạn trên cho thấy: TGM Ngô Quang Kiệt đã xếp giáp đầu hàng VGCS. Ông khuyên giáo dân nên bỏ đi tất cả đời này cho CS để được lấy lại nhiều hơn đời sau trên Thiên Đàng. Nói như ông thì đã không có cuộc Thập Tự Chinh để thu hồi đất thánh. Và như thế thì tại sao Giáng Sinh năm ngoái ông lại hô con chiên xuống đường để đòi lại Tòa Khâm Sứ? Ông tự mâu thuẫn hay trí nhớ ông quá kém? Chuyện TGM Ngô Quang Kiệt nên được xấp vào category “Chuyện Cái Lưỡi” đã có sẵn trong văn học VN. Còn HY Phạm Minh Mẫn không biết chém vè lủi đâu mất trong thời gian qua. Nay lại thấy xuất hiện lên mặt thầy đời khuyên giáo dân Thái Hà nên đối thoại với VGCS. Giá mà HY mẫn học kinh nghiệm từ việc TGM Ngô Quang Kiệt đối thoại với Nguyễn Tấn Dũng về vụ Tòa Khâm Sứ thì hẳn ông đã không dám khuyên giáo dân Thái Hà đối thoại. Chuyện Cờ Vàng chưa xong, ông lại khơi chuyện đối thoại với VGCS. HY Mẫn dùng thuốc “thuần hóa tán” quá đô (dose) nên bị tẩu hỏa nhập ma rồi. Cũng lại chuyện Cái Lưỡi thôi. Nhưng lưỡi HY Mẫn là loại lười gỗ trong khi lưỡi TGM Kiệt là lưỡi không xương. Đấy là sự khác nhau trong các loại lưỡi, nhưng vẫn được xếp chung trong category “Cái Lưỡi”.

Nhìn vào khí thế đấu tranh của giáo dân Thái Hà và vào lập trường cương quyết của các linh mục dòng Chúa Cứu Thế đối, chiếu với quan điểm của mấy ông lãnh đạo GH nêu trên, người ta có thể nói ngay là không thể có được sự lãnh đạo thống nhất từ thượng tầng trong các vấn đề có hơi hướng đến chính trị hoặc xã hội trong Hội Đồng Giám Mục(HĐGM) Việt Nam hiện nay nói chung, và trong vụ Thái Hà nói riêng. Một số hồng y, giám mục còn hăng say múa may lúc này đều là thành phần đã bị thuần hóa trở thành quốc doanh như HY Mần, TGM Kiệt, GM Sang v.v. . Họ ăn cơm chúa nên phải múa tối ngày là chuyện đương nhiên. Còn lại đa số tuy đạo đức, thánh thiện nhưng nhát nên đành phải buông xuôi, mũ ni che tai để sống cho qua ngày. Đó là một thực trạng đau lòng hiện nay của Giáo Hội CG bất cứ giáo dân nào cũng nhìn thấy được nhưng không làm gì được.

Về vấn đề lãnh đạo trong đấu tranh, chẳng gì bằng ôn lại chuyện chống tham nhũng năm 1997 của người dân Thái Bình để mà học hỏi. Cuộc đấu tranh đó tuy rộng lớn trên địa bàn cả tỉnh, nhưng theo tìm hiểu thì nó được chuẩn bị tốt, được lãnh đạo đàng hoàng do những sĩ quan hoặc bộ đội đã phục viên giầu kinh nghiệm đấu tranh. Dù thế cuộc đấu tranh vẫn bị thất bại do bị cài người, bị mua chuộc, và nhất là bị trấn áp bằng những vụ thủ tiêu bí mật. Cuộc tranh đấu có tổ chức và có lãnh đạo như thế mà còn thất bại thì nói chi những kiểu đấu tranh tự phát và không có lãnh đạo.

Cũng cần nói thêm, một đòi hỏi cần thiết cho những ai đang đấu tranh với VGCS là phải hiểu cho thật tường tận CS là cái gì. Không thể nói khơi khơi rằng VN đã tó tự do tôn giáo, hay VGCS đã nới lỏng quyền tự do tôn giáo. Không! Nói thế là chết. Giáo điều CS trước sau như một vẫn không thay đổi: tôn giáo nói chung và công giáo nói riêng luôn luôn là kẻ thù không đội trời chung với CS. Khi CS bất lực không tiêu diệt nổi tôn giáo thì chúng tìm cách khống chế tôn giáo qua bọn lãnh đạo quốc doanh. Vấn đề đơn giản như thế thôi chứ chẳng làm gì có tự do tôn giáo trong chế độ CS. Từ chủ trương đó, chúng ta thấy việc VGCS đối xử với các tôn giáo diễn ra rất đa dạng và biến hóa khôn lường. Nơi nào tôn giáo cần phải bị tiêu diệt, chúng tiêu diệt thẳng tay. Nơi nào tôn giáo có lợi cho đảng, chúng cho thả dàn phát triển. Đừng lấy làm lạ, với một số giám mục, linh mục, cái chẳng cần xin VGCS cũng vẫn cho, và cái chẳng cần đòi chúng vẫn trả. Trái lại đối với nhiều vị, nói đến xùi bọt mép chỉ để xin xỏ một việc cỏn con thôi cũng không xong. Những vị tỏ ra cứng đầu cứng cố, tranh đấu đòi hỏi cái này cái nọ đến bể đầu xứt trán đừng hòng bao giờ được. Tất cả đều dựa vào tiêu chuẩn có thuần hóa được hay không. Tuy nhiên cũng cần sáng suốt để không bị nhầm lẫn. Có giám mục, linh mục đi theo CS nhưng họ làm như họ vẫn chống cộng. Họ cố giữ một khoảng cách đối với VGCS. Chớ lầm, vì đó là khoảng cách cần thiết để qua mắt sự nghi ngờ của Tòa Thánh mục đích là để được thăng quan tiến chức mà thôi.

Nhận Định Cuối Cùng

Tiêu đề của bài viết có ngụ ý không đưa ra kết luận cho vấn đề được nêu. Vì thế nhận định cuối cùng này sẽ thay cho phần kết luận. Bạn đọc cũng không cần phải đi tìm kết luận làm gì, mà chỉ nên đọc và tích luỹ thêm vào đó những kinh nghiệm đã thâu thập được để làm phong phú thêm sự hiểu biết về VGCS hầu biết mình biết người mới trăm trận trăm thắng.

Việc giáo dân đòi đất ở Thái Hà thiếu mất một số điều kiện cơ bản để thành công như đã phân tích ở trên, chưa kể đến việc gặp phải một kẻ thù quá hung hiểm là VGCS. Tuy nhiên cũng có nhiều yếu tố rất đáng khích lệ. Thứ nhất là giáo dân tỏ ra rất can đảm và kiên cường. Thứ hai, các linh mục dòng Chúa Cứu Thế rất khôn ngoan và quyết liệt. Mặc dầu bị đàn áp dã man, nhưng các cuộc xuống đường cầu nguyện mỗi ngày mỗi thêm đông đảo và khí thế. Điều đó chứng tỏ giáo dân Thái Hà có lý tưởng và được ơn Chúa thấm nhuần. Cuộc tranh đấu vì có đổ máu nên được hưởng ứng và ủng hộ tích cực từ khắp nơi trong cũng như ngoài nước. Vấn đề cần tránh là đừng để cho bất cứ tên quốc doanh nào trong hàng ngũ lãnh đạo GH xía vô lũng đoạn và phá rối. VGCS chắc chắn sẽ không bao giờ chịu thua. Nhưng trong trường hợp biết không thể thắng được, rất nhiều kinh nghiệm trước đây cho thấy chúng sẽ tự động hưu chiến để giáo dân hưu chiến theo. Nội vụ sẽ rơi vào tình trạng “đông đá”. VGCS lúc đó sẽ lui về thế trường kỳ mai phục để vào một thời điểm thuận tiện, chúng sẽ xuất kỳ bất ý tung đòn tấn công đoạt thắng lợi. Nhưng kết quả dù thế nào đi nữa thì nó cũng là một vết thương khó lành trên thân thể chế độ VGCS. Chế độ này đã là một con bệnh mắc đủ chứng nan y rồi. Mong có ngày, vết thương lại nhiễm trùng làm độc. Nếu vô phúc nhiễm phải vi trùng HIV dương tính thì nó sẽ được đi gặp “bác” nó là cái cẳng. Mong lắm thay!

Duyên-Lãng Hà tiến Nhất

http://www.hon-viet.co.uk/DuyenLangHaTienNhat_ThaiHaMauDoRoiSao.htm

2 phản hồi to “THÁI HÀ ĐỔ MÁU ! RỒI SAO ?”

  1. […] THÁI HÀ ĐỔ MÁU ! RỒI SAO ? […]

  2. […] THÁI HÀ ĐỔ MÁU ! RỒI SAO ? […]

Gửi phản hồi

Please log in using one of these methods to post your comment:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

 
%d bloggers like this: