Tudodanchu's Weblog

Freedom, Democracy, Human Rights, No Communism For Vietnam

Archive for Tháng Chín 4th, 2008

Việt Nam Vinh Quang – Phan Văn Hưng

Posted by tudodanchu trên Tháng Chín 4, 2008

Việt Nam Vinh Quang – Phan Văn Hưng

Posted in Uncategorized | Tagged: , | 2 Comments »

Tôi Phải Đi

Posted by tudodanchu trên Tháng Chín 4, 2008

Tôi Phải Đi – Thơ: Lê Quang Tích – Nhạc: Xuân Điềm

Posted in Uncategorized | Tagged: | 2 Comments »

Hào Khí Tuổi Trẻ

Posted by tudodanchu trên Tháng Chín 4, 2008

Hào Khí Tuổi Trẻ – Thơ: Xuân Vinh – Nhạc: Hùng Tâm

Posted in Uncategorized | Tagged: | 2 Comments »

Tiếng Gọi Phố Phường – Phan Văn Hưng

Posted by tudodanchu trên Tháng Chín 4, 2008

Tiếng Gọi Phố Phường – Phan Văn Hưng

Posted in Uncategorized | Tagged: , | 2 Comments »

BÀI HỌC MỚI VIỆT TÂN & KINH NGHIỆM CŨ VIỆT MINH

Posted by tudodanchu trên Tháng Chín 4, 2008

BÀI HỌC MỚI VIỆT TÂN & KINH NGHIỆM CŨ VIỆT MINH 

TRƯƠNG MINH HÒA

   Đại Ma Đầu Hồ Chí Minh, là tên tay sai đắc lực của ngoai bang Liên Sô, được đào luyện từ trường dạy khủng bố, lừa đảo tên là đại học Đông Phương, nên kể từ khi được quan thầy cho xuống núi để gây đại họa cho dân tộc, tung ra hoạt động ở Á Châu, hắn áp dụng kỷ thuật tuyên truyền có bài bản từ sư phụ tận tình chỉ dạy, rút ra từ chủ thuyết Marx Lenin, với sở trường là dùng nhiều thủ đoạn lừa bịp và đã thành công nhờ quần chúng chưa nhận rõ bộ mặt thật của chủ nghĩa, đảng cướp Cộng Sản và những tên tướng cướp đội lớp cách mạng; từ đất Trung Hoa sau những năm hoạt động bí mật cho phong trào Cộng Sản Quốc Tế được ngụy trang dưới danh nghĩa yêu nước, nên một số tổ chức quốc gia lầm lẫn; đồng thời trên đất khách, hắn cũng đã từng có nhiều quan hệ tình dục với nhiều phụ nữ, kể cả đầy tớ gái trong dinh của tên tướng Tàu, bộ hạ của Mao Trạch Đông Lùn Văn ở tỉnh Vân Nam, trong thời gian tá túc ở đây chờ thời cơ. Đến khi trở về Việt Nam, hắn lợi dụng lòng yêu nước, nhu cầu độc lập tự do, thoát khỏi bàn tay thực dân Pháp để gầy dựng đảng Cộng Sản.
 
Từ một thiểu số trong các tổ chức lớn như Đại Việt Quốc Dân Đảng, Việt Nam Quốc Dân Đảng…Hồ Chí Minh đã lòn vào tổ chức Việt Nam Cách Mạng Đồng Minh Hội, do nhà ái quốc Hồ Ngọc Lãm, cùng với những người tâm huyết thành lập ở đất Trung Hoa,; vào năm 1944, Nhật đổ bộ vào Đông Dương, thì gã Nguyễn Sinh Cong trở về Việt Nam với cái tên Hồ Chí Minh, hắn tiếm đoạt danh hiệu, tổ chức, hất Nguyễn Hải Thần, là nhân vật có nhiều uy tín thời ấy.
 
Đến năm 1945, để có được danh chánh ngôn thuận nhằm thực hiện những mục tiêu nhuộm đỏ Đông Dương, tạo thế đứng cho khối Cộng Sản Quốc Tế trong tương lai, chính phủ liên hiệp Quốc-Cộng ra đời, và Hồ Chí Minh lợi dụng danh nghĩa để mật ước mời thực dân Pháp sang cai trị lần thứ nhì qua cái hiệp ước Sainteny tại Fontainbleau ngày 4-6-1946. Sau đó, khi Pháp đổ bộ tái lập chế độ thực dân, thì Hồ là kêu gọi toàn quốc kháng chiến.
 
Một thời gian ngắn, cái chân tướng Cộng Sản bị lộ dần dần, tên Hồ Chí Minh bèn tuyên bố giải tán đảng Cộng Sản để thành lập cái hội Nghiên Cứu Mác Xít, nghe qua tưởng đâu là tổ chức nghiên cứu, hiền lành, mang tính cách văn hóa, văn học. Lúc giải tán thì trong tay Hồ chỉ có khoảng 5 ngàn đảng viên nồng cốt, thế mà trong bóng tối, đảng Cộng Sản vẫn âm thầm hoạt động, phát triển, những vụ ám sát, thủ tiêu thường xảy ra khắp nơi, mục tiêu là những người lãnh đạo, có uy tín trong các đảng phái quốc gia; cho nên số đảng viên tăng dần, sang 1946 thì tăng lên đến 15 ngàn, năm 1947 lên 20 ngàn, năm 1948 lên đến 700 ngàn, đến năm 1951 xuất đầu lộ diện với cái tên hờ là” Đảng Lao Động Việt Nam” thì Hồ có đến 760 ngàn đảng viên khắp nơi, thế mới biết Cộng Sản là tổ chức gian manh, nói một đàng làm một nẽo, khi biết được con ác quỷ hiện nguyên hình, với đầy đủ nanh vuốt, thì coi như quá trễ, hậu quả tai hại, kéo dài cho đến ngày nay trên đất nước Việt Nam.
 
   Sau năm 1975, ở hải ngoại có một số tổ chức kháng chiến, phục quốc, chủ trương dùng quân sự để giải phóng đất nước như: Chí Nguyện Đoàn Hải Ngoại Phục Quốc Quân do trung tá Võ Đại Tôn ở Úc Châu phát động, Lực Lượng Biên Thùy Đông Dương với chuẩn tướng Nguyễn Văn Chức, Mặt Trận Quốc Dân do thượng nghị sĩ Phạm Nam Sách phát động, Chính Phủ Việt Nam Tự Do với Nguyễn Hữu Chánh…nhưng cái tổ chức mang tên dài nhất và cũng gây ồn ào, tranh cải, lộn xộn nhất sau 1975 là Mặt Trận Quốc Gia Thống Nhất Giải Phóng Việt Nam do phó đề đốc Hoàng Cơ Minh thành lập vẫn còn tồn tại, hoạt động sau vài lần thay tên theo mô thức” bình mới rượu cũ”, không khác gì đảng Cộng Sản Việt Nam do Hồ Chí Minh thành lập, thay đổi tên nhiều lần, có lúc giải tán, rồi Đảng Lao Động Việt Nam sau 1954 ở miền Bắc, vào miền Nam sau hiệp định Geneve thành Đảng Nhân Dân Cách Mạng Việt Nam và sau 1975 thì trở về cái tên cúng cơm:” Đảng Cộng Sản Việt Nam”.
 
Mặt Trận Hoàng Cơ Minh có chiến khu làm cảnh ở Thái Lan, có tổng vụ hải ngoại và tổ chức mang tên Phong Trào Quốc Gia Yểm Trợ Kháng Chiến để lo về tài chánh và sự ủng hộ từ quần chúng hải ngoại. Nhìn dàn giá bề ngoài, những người chưa có kinh nghiệm, ngây thơ, lầm tưởng đây là một tổ chức khá qui cũ, có tầm vóc nhất so với các tổ chức khác, nhưng ai ngờ, đây là tổ chức” tốt mả rả đám”, với gia đình trị họ Hoàng gồm Hoàng cơ Long, Hoàng Cơ Định, nắm giữ quyền lực và hàng triệu tiền đóng góp yểm trợ kháng chiến của đồng bào hải ngoại. Có thể nói là những người đứng ra thành lập tổ chức có khả năng thu phục quần chúng bằng lừa bịp, khai thác tâm lý yêu nước của những người Việt tỵ nạn, nên lúc đầu nhận được sự ủng hộ nồng nhiệt từ vật chất đến tinh thần, một thời được nhiều người tin tưởng vào Mặt Trận là một tổ chức có tần vóc, mạnh nhất, có kế hoạch, sách lược, được thổi phòng qua các cơ quan truyền thông là tờ báo Kháng Chiến, và nhiều nơi có các tờ báo khác yểm trợ, các cơ sở Mặt Trận. Như cây kim dấu trong bọc để lâu ngày cũng lòi ra, nên đợt Đông Tiến 1 với anh hùng Đồng Bò Nguyễn Văn Phùng hy sinh, có làm lễ truy điệu trọng thể khắp nơi, đương nhiên là tổ chức nhận được những món tiển ủng hộ cho những người vì nước quên mình trong các nơi có người Việt định cư; cái chết của anh hùng Đồng Bò thật hào hùng nhưng kẻ hưởng nhiều lợi lộc từ cái chết ấy cũng như nhiều các chết khác của những người yêu nước thật sự, vì bị lầm lẫn đi theo, chính là anh em nhà họ Hoàng ở hải ngoại có nhiều tiền hơn. Đông Tiến 2  vào năm 1987 diễn ra trong thầm lặng, nhưng được các cơ sở Mặt Trận khắp nơi theo sát, yểm trợ, lần nầy phó đề đốc Hoàng Cơ Minh và nhiều kháng chiến quân hy sinh, bị bắt…và được Mặt Trận dấu nhẹm đến hàng chục năm với những lý do không đứng vững. Đông Tiến 3 với Đào Bá Kế, liều mạng trở về nước từ năm 1989, nhưng đường về quê lắm chông gai, vì Mặt Trận không có kế hoạch, nên nhiều kháng chiến quân bị bắt, nằm trong nhà tù tới ngày nay, chưa nghe ai ngó ngàng tới.
 
   Mặt Trận Hoàng Cơ Minh với con số kháng chiến quân ít ỏi chừng vài trăm người ở mặt trân chính nơi biên thùy, là thực tế, trái với thời kỳ vào những năm đầu lập chiến khu, họ tuyên bố có tới hơn 10 ngàn người, con số thổi phòng quá đáng, là điều gian dối, làm mất uy tín của tổ chức. Chính vì cần nhân sự nên Mặt Trận thu nhận người vào chiến khu bừa bải, là cơ hội ngàn vàng cho gián điệp Cộng Sản xâm nhập: ngoài những người tại các trại tỵ nạn Thái Lan tình nguyện, một số ít từ hải ngoại trở về chiến khu, còn có những bộ đội Cộng Sản đào ngũ từ đất Miên, nên ba đợt chiến dịch Đông Tiến hình như đã bị Cộng Sản biết trước, chận đánh, thế mới tai hại; dù Mặt Trận có những qui luật rất gắt gao theo như quyển hồi ký Hành Trình Người Đi cứu Nước của kháng chiến quân Phạm Hoàng Tùng, nhưng sự tổn thất nhân mạng khó tránh khỏi, cho nên Mặt Trận đã thật sự tan rả ngay trên vùng đất khách sau ba đợt Đông Tiến, chớ không thể xâm nhập vào quê hương. Tuy vậy, bộ phận hải ngoại là nơi hoạt động” chống Cộng mạnh nhất” và ít nguy hiểm nhất, như lính kiểng, lính cậu, lính văn phòng ở hậu cứ thì ít bị ăn đạn hơn là lính tác chiến; một điều chắc chắn là Cộng Sản Việt Nam không thể mang những sư đoàn thiện chiến như 304, 302, 320, 308… công an, vượt biên giới đến Hoa Kỳ, Úc, Âu Châu… để đánh như họ đã thực hiện ở trên đất Lào qua 3 đợt Đông Tiến.
 
Chính cái Mặt Trận” kháng chiến giải thể chế độ Cộng Sản” trên chiến trường ở hải ngoại nầy không nguy hiểm, dể hoạt động, gây được thanh thế, danh vọng cá nhân mà có một số người tham gia, ngày nay vẫn chưa buông, vẫn một lòng trung thành; dù có một số người nồng cốt như đại tá Phạm Văn Liễu, là tổng vụ trưởng hải ngoại, đã” trả lại ta sông núi” sau thời gian hợp tác, Tiến sĩ Cao Thế Dung cũng” tạ từ trong đêm” và được lãnh viên đạn chí mạng vào đầu, Đại tá Cảnh Sát Trần Minh Công, phát ngôn viên Mặt Trận cũng biệt tích giang hồ từ lâu…. Một tổ chức có mục đích tối hậu là” giải thể chế độ Cộng Sản” nhưng lại không có thực lực trong nước, thì làm sao thắng được giặc, muốn bắt cọp phải vào tận hang ổ, tổ chức chống Cộng mà không tiếp cận với kẻ thù, thì làm sao có thể đem tự do dân chủ cho dân? Chẳng lẽ” đánh võ mồm” thì biết đến bao giờ mới thấy được nước Việt Nam có tự do dân chủ thật sự?.
 
Đã lỡ lên lưng ngựa, những người lãnh đạo Mặt Trận cố gắng đưa ra những phương hướng hoạt động nhằm cứu vãng tình hình, và họ đã thành công lúc đầu; đó là việc thành lập những” cánh tay nối dài” sau ba đợt chiến dịch hoàn toàn thất bại nhằm tung hỏa mù khỏa lấp chuyện suy yếu ở tiền tuyến bằng cách phô trương sức mạnh ở hậu phương, là một chiến trường không cần thiết, nhưng có lợi về mặt tài chánh và có khả năng thu hút nhân sự hải ngoại, chờ thời cơ; cho nên những tổ chức ngoại vi như Liên Minh Việt Nam Tự Do, Hội Chuyên Gia Việt Nam….sau thời gian hoạt động ồn ào bằng truyền thông, mà người ta gọi là” đánh giặc bằng mồm”.
 
Cuối cùng, nhắm không ổn, bèn giải tán Mặt Trận, các tổ chức và gom lại thành Việt Nam Canh Tân Cách Mạng Đảng, gọi tắt là đảng Việt Tân; sau đó vì nhận thấy có sự sai hướng, ( 1*) hay vì tranh chấp nội bộ về quyền lợi từ những người lãnh đạo cao cấp trung ương, nên đảng nầy lại chia thành 2 cánh, cũng do hai anh em nhà họ Hoàng: cánh Hoàng Cơ Định, Nguyễn Kim, Đổ Hoàng Điềm, Lý Thái Hùng bị cánh Trần Xuân Ninh, Hoàng Cơ Long cho là” đi lệch hướng” nên đảng viên từ các cơ sở cũng tự động phân hai, đã suy yếu, nay lộn xộn từ trong nội bộ, thì sức mạnh suy giảm rất nhiều; từ đó có nhiều người sáng mắt, không còn hoạt động trong hàng ngũ tổ chức nầy nữa, nhưng cũng còn một số vẫn trung thành với nhiều lý do thầm kín bên trong. Do không có lực lực ở trong nước, nên vào cuối năm 2007 Băng đảng Việt Tân đành phải cử 4 cán bộ cao cấp về Việt Nam để” rải truyền đơn” để cố tình cho bị bắt nhằm gây tiếng vang, rồi được đảng” khoan hồng tha về”, nên không thể thuyết phục được những người có nhiều kinh nghiệm, đây chỉ là trò ảo thuật vụn vè, không có kết quả gì, trái lại còn làm cho đảng mất thêm uy tín. Nhìn chung với sự so sánh, Băng đảng Việt Tân ngày nay là một tổ chức cũng có những điểm tương đồng như Mặt Trận Việt Minh ngày xưa như:
 
1-Có chiêu bài để thu hút quần chúng: Việt Minh dùng chiêu bài yêu nước, đánh Tây…còn Việt Tân cũng chống Cộng, lý tưởng quốc gia, cũng dưới bóng lá cờ vàng ba sọc đỏ, nhưng bên trong có những hoạt động chống Cộng nhẹ nhàng, không quyết tâm; chống Cộng kiểu nầy thì đảng Cộng Sản rất mừng, và họ cũng có thể còn khuyến khích, hổ trợ ngầm để tiếp tục chống, đảng không hề hấn gì mà sau nầy còn có thể tạo được thế đứng tại hải ngoại, ngay trong thành trì của người Việt tỵ nạn và từ đó tiến công, nhuộm đỏ, do chính chủ trương chống Cộng của Việt Tân, được hiểu ngầm là tiếp tay với Cộng Sản qua những chiến lược chống Cộng thiếu quyết tâm, nhẹ nhàng, nửa vời, thì làm sao có thể dẹp được bọn Việt Cộng, đón gió càng ngày càng đông, trà trộn ở các cộng đồng hải ngoại.
 
Trong nhiều năm qua, người của tổ chức nầy hay dùng câu:” cực đoan, quá khích” để bài bác những người, tổ chức” quyết tâm chống Cộng”. Đó là lối chụp mũ khéo léo, nhằm trét cứt vào mặt những người quyết tâm chống Cộng, trong nước gọi là” bọn phản động” thì hải ngoại bị cho là” cực đoan, quá khích”, đồng hóa với những người trong tổ chức” Hồi Giáo Cục Đoan, quá khích”; trong khi đó, họ được coi là” cấp tiến” là tổ chức chống Cộng có sách lược, mà những người trong tổ chức tin đây là nơi tốt nhất để đấu tranh giải thể chế độ Cộng Sản tại Việt Nam, một cách ôn hòa, như ông Đạo Dừa trước 1975 thường nói câu” bất chiến tự nhiên thành”; đây là lối đấu tranh chống Cộng” cà rịt cà tang”, thời cơ chủ nghĩa, nằm chờ sung rụng thì làm sao thấy được quê hương có tự do?
 
Và tại hải ngoại cũng khó ổn định khi bọn gián điệp, nằm vùng, tay sai luôn luôn rình rập đánh phá. Lối chống Cộng nầy không phải là đường lối tốt, trái lại họ có những việc làm lợi cho Cộng Sản như: biến ngày quốc hận 30-4 thành diễn hành cho tự do, ngày gỗ tổ Hùng Vương thành quốc khánh.. cho nên trong các cuộc biểu tình chống Văn Hóa Vận, những tên đầu sỏ thăm viếng, những hội đoàn e ngại sự có mặt của các thành viên Băng đảng Việt Tân, có khả năng làm mất đi ý nghĩa, mục tiêu khi họ mang những tấm bích chương có màu sắc có vẻ rất ư là” hòa hợp hòa giải” với màu xanh dương đậm, chữ trắng, tương phản với những bích chương nền vàng, chữ đỏ của các hội đoàn, cộng đồng. Những câu như ” dân chủ cho Việt Nam, đấu tranh nhân quyền cho Việt Nam…” nhẹ nhàng, phủi bụi những tên gian manh, lì lợm của đảng Cộng Sản phái ra làm công tác; trong khi các hội đoàn có câu” đả đảo Cộng Sản”…trong một cuộc biểu tình, trong khi các tổ chức quyết tâm bằng biểu ngữ, tiếng hô vang dậy, thì những thành viên Việt Tân vẫn biểu tình bất bạo động như” ông phỏng đá” của Nguyễn Khuyến, đôi khi họ còn có sáng kiến” đặt bàn xin chữ ký”, biết có nộp hay không? Nếu có nộp thì có ai biết có kết quả?. Một thủ đoạn từng xảy ra thời tranh tối tranh sáng: thời chính phủ Trần Trọng Kim mới ra đời, tại các thành phố lớn, dân chúng tự động tổ chức những cuộc biểu tình biểu dương lực lượng, thì vài tên Cộng Sản mang lá cờ đỏ, sao vàng trà trộn, phát phới, làm như có đông lắm, rời bắn vài phát súng thị uy, sau đó tuyên truyền là” quần chúng biểu dương lực lượng ủng hộ Hồ Chí Minh”. Cho nên, những cuộc biểu tình nào có mặt của Việt Tân cũng được các cơ quan truyền thông của họ” đánh bóng” và quan trọng hóa như là lực lượng nồng cốt qua hình ảnh, bài viết đề cao người của Việt Tân; nếu không biết rõ, lười biếng suy luận, thì dễ tin là cuộc biểu tình do Việt Tân” chủ trì”. Đó là kỷ thuật tuyên truyền, được Hồ Chí Minh thực hiện, nay có khả năng lập lại ở hải ngoại.
 
2-Bành trướng thế lực bằng cách xâm nhập vào các tổ chức đã có sẵn: Tổ chức đảng Cộng Sản Việt Nam lòn vào Việt Nam Cách Mạng Đồng Minh Hội, rồi dùng thủ đoạn gian manh, ám sát, thủ tiêu, hất chân những người quốc gia, nồng cốt, sau cùng biến tổ chức thành công cụ cho đảng Cộng Sản. Băng đảng Việt Tân cũng thế, tại hải ngoại, vì không có đủ thực lực, lại không được quần chúng ủng hộ sau những việc làm mờ ám từ thời Hoàng Cơ Minh còn sống đến nay; do đó Việt Tân áp dụng phương thức xâm nhập như Hồ Chí Minh, len lõi vào các tổ chức quốc gia, hội đoàn, nhất làm tìm cách nắm các tổ chức Cộng Đồng Người Việt Tự Do qua hình thức bầu cử, rồi dần dà đưa tổ chức có những hoạt động phù hợp với đường lối của đảng. Cho nên tại hải ngoại mới có hai câu:

” Việt gian, Việt Cộng, Việt Tân.
Ba thứ nhập lại, nát tan hội đoàn”.

   Người của Băng đảng Việt Tân đa số là thành viên cũ của Mặt Trận, các tổ chức râu ria, họ có thể là quân nhân cán chính, sinh viên, dân chúng….tham gia đảng vì nhiều lý do, đại khái như:-lỡ theo nên phải tiếp tục-được chia chác quyền lợi-ham danh- mù quáng không nhìn thấy nên tưởng đây là tổ chức tốt, có lập trường- Có cả những tên Cộng Sản nằm vùng, thành phần đón gió biết được nhu cầu nhân sự không nhiều vì quần chúng không ủng hộ nên gia nhập vào ( như Hoàng cơ Minh trước đây đã từng chiêu mộ một số bộ đội Cộng Sản đào ngũ và trở thành kháng chiến quân)…. Đã có một số tổ chức đã nếm mùi xâm nhập, ảnh hưởng của Băng đảng Việt Tân qua các thành viên trong hội, muốn đưa cách đấu tranh của Việt Tân vào để thuyết phục và biến hội đoàn thành tổ chức công cụ cho đảng.
 
Tuy nhiên, hoạt động của đảng gây nhiều tranh cải và nghi ngờ, nên từ đó gây nên sự mất đoàn kết ngay trong các hội đoàn cũng chỉ vì Việt Tân, có nguy cơ đưa đến phân hóa. Điều nầy Cộng Sản rất tâm đắc: càng chia rẻ thì sức mạnh càng yếu, và nếu Việt Tân nắm được tổ chức thì Cộng Sản cũng mừng là đảng nầy không có thực lực trong nước, chỉ có ở hải ngoại, có nhiều thuận lợi trong việc thương thảo, hòa hợp hòa giải theo định hướng xã hội chủ nghĩa.
 
3-Dùng những người phản tỉnh như là lực lượng chánh: vì ở trong nước không có lực lượng để tiến hành công cuộc đấu tranh, nên Băng đảng Việt Tân không còn con đường nào lựa chọn để tổ chức còn tồn tại, còn có một số người tin khi thấy đảng có quan hệ với nhiều nhà phản tỉnh trong nước. Đảng Cộng Sản Việt Nam thừa biết nhu cầu” cần chống Cộng” của một số đảng yếu như Việt Tân, nên họ dùng” tương kế tựu kế” đưa vào hàng ngũ quốc gia những” tên đặc công đỏ mặc áo phản tỉnh”.
 
Đương nhiên là những tên đặc công đỏ nầy được môi trường, lợi thế hoạt động, khỏi cần” trốn tránh, nằm vùng” trong vùng đất quốc gia như sau 1954, chúng hoạt động thoải mái, được các” đầu cầu giao liên” hải ngoại tận tình giúp đỡ để hoàn thành công tác đánh phá, làm suy yếu hải ngoại. Chẳng những không bị chống đối, mà còn được những người quốc gia che chở, binh vực nếu bị tố cáo, phát giác…lý lịch từ một tên khủng bố từng gây biết bao tội ác giết dân, cướp của từ thời” đánh Tây, đánh Mỹ và đại thắng mùa xuân”, được đánh bóng như những anh hùng, hay được nhắc đến với danh hiệu” NHÀ CÁCH MẠNG LÃO THÀNH” hay” NHA ĐẤU TRANH DÂN CHỦ, NGƯỜI TÙ LƯƠNG TÂM”…. Chính vì thế mà những tên đặc công đỏ vẫn hoạt động, phản tỉnh theo đơn đặt hàng của đảng và được phép lập hội trong nước, xuất ngoại để chống đảng…như vậy là thế giới nhìn thấy, tưởng đâu ở Việt Nam có” tiến bộ, cải thiện về mặt dân chủ và nhân quyền”, nên được các nước Tây Phương chi viện, cho vai nhẹ lãi… để từ từ tiến đến dân chủ…nhưng chờ đến cóc mọc râu cũng chưa có dân chủ; trái lại nhờ những người phản tỉnh và những người” hổ trợ phản tỉnh” ở hải ngoại mà nhiều cán bộ cao cấp Cộng Sản trong nước đã trỡ thành triệu, tỷ phú Đô la Mỹ. Thế mới thấy được hình thái đấu tranh tuyệt vời của Băng đảng Việt Tân như thế nào.
 
4-Chủ trương ngầm hòa hợp hòa giải, vì không có sức mạnh nên đi hai đường để tồn tại. nên phải thỏa hiệp với Cộng Sản; do đó cánh của bác sĩ Trần xuân Ninh phản đối, ( 2*) tách hai cũng có lý do như câu” nằm trong chăn mới biết chăn có rận”, nếu điều nầy, người ngoài nói thì ít ai tin, nhưng người từ trung ương tuyên bố, có báo đăng đàng hoàng thì làm sao sai được
 
5-Đầu hàng bằng thỏa hiệp chia ghế, mà theo họ thì đây là lối dùng sức mạnh dân cử để chen chân vào quốc hội, chủ trương tiếp cận, rồi từ từ lái chính quyền sang dân chủ. Đây là sách lược” đấu tranh tự sát” nếu được chia ghế trong quốc hội, thì đây là tổ chức bù nhìn, công cụ của đảng. Tánh mạng của những đại biểu gốc Việt Tân nếu không” tuyệt đối trung thành với chủ nghĩa Marx Lenin” thì coi chừng bị ú tim, xe đụng….mà về bên kia thế giới.. đây là lối giải thể chế độ Cộng Sản mang đầy tình tiết của một vở kịch nói trên sân khấu, với đạo diễn là đảng Cộng Sản.
 
6-Tại hải ngoại, cố gắng lợi dụng các chính khách như dân biểu, nghị sĩ, giáo sư, những người có học vị cao để ủng hộ Băng đảng Việt Tân trong cái gọi là” đấu tranh cho tự do, dân chủ” mà một số người tin là nhờ những người nầy gây áp lực lên bạo quyền Hà Nội. Chính sự ủng hộ của các chánh khách các nước lớn mà Băng đảng Việt Tân thành công phần nào trong việc” tung hỏa mù” để chứng minh là: họ là lực lượng chống Cộng lớn, mạnh nhất, có hậu thuẫn quốc tế; những chiến dịch vận động hổ trợ tù nhân lương tâm ( không rỏ phản tỉnh thật, giả), chữ ký… đã trở thành những hoạt động” chủ yếu” nhưng từ mấy thập niên qua, Cộng Sản vẫn còn, các nhà dân chủ trong nước vẫn còn la lớn mà không thấy hành động, vì hầu hết là về hưu, hay không nắm quyền hành. Nếu người phản tỉnh là người tại chức như Gorbechov thì Việt Nam đã có dân chủ từ lâu. Cho nên, lối đấu tranh nầy, xin được mượn hai câu thơ của những người từng tự hào” với biển cả, anh là thủy thủ”:

” Năm năm gõ sét, đau lòng lính.
Sét vẫn còn đây, lính vẫn còn”.

   Băng đảng Việt Tân có nhiều thủ đoạn như Mặt Trân Việt Minh ngày xưa: Lợi dụng những người thuộc giới khoa bảng, có học vị cao như bác sĩ, tiến sĩ, giáo sư… để làm bình phong thu phục dân chúng đi theo. Thời Hồ Chí Minh, có nhiều tay khoa bảng như bác sĩ Phạm Ngọc Thạch, Tôn Thất Tùng….sau nầy có Dương Quỳnh Hoa, kiến trúc sư Huỳnh Tấn Phát, luật sư Nguyễn Hữu Thọ… để lôi cuống quần chúng tin-theo. Ngày nay Việt Tân cũng lôi cuốn một số khoa bảng, phần lớn là giới trẻ ở hải ngoại, vốn thiếu kinh nghiệm về Cộng Sản, sinh hoạt, tổ chức chính trị…họ được một vài khoa bảng lớn tuổi làm” cò mồi”, nên tin tưởng đi theo. Cho nên, người ta không ngạc nhiên khi nhìn thấy trong Việt Tân có một số khoa bảng, nhìn mà đau lòng, tiếc cho họ đi lầm đường, chọn lầm tổ chức.
 
   Bài học của đảng Cộng Sản ngày xưa, nay có thể được lập lại ở hải ngoại, là điều cần cảnh giác. Trong bài hát” Không Bao Giờ Ngăn Cách” của Trần Thiện Thanh có câu:” một đời hoa không khi nào hai lần nở” và câu nói chí lý của nhà triết học cổ Hy Lạp là Heraclite là:” không bao giờ tắm hai lần trên cùng một dòng sông”, thì chẳng lẽ những người Việt Quốc Gia lại chẳng nhìn thấy những hoạt động chống Cộng cụi của Mặt Trận, các tổ chức ngoại vi và ngày nay Băng đảng Việt Tân hay sao? Nhất là những người thuộc thế hệ từ một rưởi trở lên, dễ bị lừa và lôi cuốn vào tổ chức dỏm, mà ngày xưa ông cha họ cũng đã từng bị lừa. Ngày nay Băng đảng Việt Tân đã ló cái đuôi dài qua việc mở đại hội thanh niên ở Mã Lai, cùng nhau hát bài của Tôn Thất Lập, từ ý thơ của Tố Hữu” Dậy mà đi”, nếu không thức tình, họ sẽ áp dụng bài hát đó như ở Huế năm 1968 trong trận Mậu Thân, thì có nước” giả từ gác trọ”, không cần dùng đèn điện cực mạnh hay” đêm giữa ban ngày cũng nhìn thấy” sự thật về tổ chức Băng đảng Việt Tân, những ai chưa tỉnh ngủ hay mở mắt sau cơn” mộng du” và nên lấy câu” người làm sai mà biết sửa sai thì được tha thứ”.
 
Sự có mặt của Việt Tân tại hải ngoại chẳng những không mang lại chút gì ích lợi cho công cuộc đấu tranh vì tự do dân chủ, vận động chính trị để hổ trợ cho người dân trong nước đứng lên lật đổ bạo quyền; trái lại Việt Tân làm mất niềm tin của người Việt trong và ngoài nước, thật là điều nguy hiểm vô cùng, nhưng đây cũng là điều mà đảng Cộng Sản mong muốn, (3*) vì trong tương lai có bất cứ tổ chức đấu tranh thật sự nào ra đời, dù có nhiệt tâm, kiên trì, có sách lược…nhưng quần chúng vẫn hoài nghi, đưa đến thái độ thờ ơ, do những người đi trước làm mất hết lòng tin, đây là cái giá mà người Việt trong nước cũng như hải ngoại phải trả: làm chậm tiến trình dân chủ trong nước do một số đảng phái” chống Cộng để kiếm tiền đô” hơn là vì dân vì nước./..

Chú thích . (1*)(2*)(3*)
Bài viết trên đây của Ô. Trương Minh Hoàng phân tích khá  rõ về Băng Đảng Việt Tân, tuy nhiên có vài chi tiết cần nêu lên để đọc giả  ghi nhận.  T
ác giả   cho rằng sự tàch ra làm 2 của Băng Đảng Việt Tân có 2 lý do : 1- Hoặc bất đồng về quyền lợi  2-  Vì ” chệch hướng” sau nầy. Như vậy trước đây là ” Băng Đảng Việt Tân ”  có hướng đi đúng à ? .
Làm sao có hướng đi đúng được khi mục đích chính chỉ là  ” lường gạt  cộng đồng  để kiếm tiền ”  kể từ khi  Ô. Hoàng Cơ Minh  chết ? cũng như trước đây.
 Để rộng đương dư luận, chúng tôi xin  mời đọc giả  đọc các bài viết dưới đây của những chuyên gia vể Việt Tân ”  đặc biệt là Phùng Ngọc Sa, Kim Âu, v.v… :

Và nhừng bài khác về các thủ đọan ” gian manh , ủng hộ CSVN, phá hoại Cộng Đồng Hải Ngoại  ”  đăng trong TinParis.net  :

Posted in Uncategorized | Tagged: , | 2 Comments »

Sư VC Thích Nhật Từ thi hành NQ 36 tại Tacoma, WA

Posted by tudodanchu trên Tháng Chín 4, 2008

Sư VC Thích Nhật Từ thi hành NQ 36 tại Tacoma, WA.

Tuấn Phan

Qua nội dung hơi khác nhau trong hai bài tường thuật của cùng một phóng viên Giao Châu Phúc Yên về Đại Lễ Vu Lan tại Chùa Phước Huệ do sư Thích Phước Tòan trụ trì ở Tacoma, WA ngày 3/8/2008, đăng trên báo Việt Báo Online ngày Thứ Tư 6/8/2008 và sau đó, trên báo giấy Việt Báo Miền Nam số 672 ngày 8//8/2008, phát hành tại Tacoma,WA, độc giả có các nhận xét sau:

1- Chuyện có xảy ra mà giấu diếm để lừa gạt Người Việt Quốc Gia: Cả hai Việt Báo Online (VB Online) và Việt Báo Miền Nam (VBMN) đều viết nguyên văn:

“… Phía mặt trước, dọc theo đường 72, cờ Vàng VNCH và Phật Giáo Kỳ phất phới tung bay trước gió và nắng vàng rực rỡ…”

Sự thật về Cờ Vàng tại Chùa Phước Huệ như thế nào, xin đọc đọan cáo giác sau đây, trích từ email ngày 16/8/2008 của ông nguyentayduc@yahoo.com gửi lên các diễn đàn với tựa đề: Ai đã ra lệnh cất cờ vàng tại Chùa Phước Huệ trước khi Thích Nhật Từ thuyết pháp ?:

“….Chùa Phước Huệ của sư Thích Phước Tòan có treo cờ vàng ba sọc đỏ do 2 ông Hùynh Ích và Hùynh Ba Nha phụ trách. Khi tới sư quốc doanh ra thuyết pháp thì cờ vàng ba sọc đỏ được đem cất đi. Đồng hương ít người để ý tới chuyện nầy và khi có vài Phật tử lên tiếng phản đối thì được biết tên Nhật Từ đòi sư Thích Phước Tòan phải “dẹp” đi. Lúc đó 2 phóng viên Việt Báo Miền Nam đang đứng đó làm phóng sự là các ông Bùi Quốc Hùng và Bùi Phú không nói gì.

…. Chúng tôi muốn hỏi Thượng tọa Thích Minh Chiếu ở Chùa Việt Nam , Seattle cũng có mặt ngày hôm đó tại sao không lên tiếng?…”

Chùa Phước Huệ chỉ treo Cờ Vàng trong một thời gian ngắn trước buổi lễ rồi dẹp đi theo lệnh của sư VC Nhật Từ nhưng VB Online và VBMN làm độc giả lầm tưởng Cờ Vàng được treo suốt buổi lễ, như vậy có phải VB Online và VBMN đã giở trò dối gạt độc giả không?

2- Chuyện có nói không để lừa gạt Người Việt Quốc Gia: Bài tường thuật lễ Vu Lan đăng trên VB Online lờ đi không đề cập sự có mặt của Sư VC Thích Nhật Từ tại Chùa Phước Huệ trong buổi lễ này.

Nhưng gian mà không ngoan, giấu đầu lòi đuôi 2 ngày sau, trên VBMN sư VC Nhật Từ được phóng viên Giao Châu Phúc Yên giới thiệu trịnh trọng qua đọan văn sau đây:

“…. Đại Đức Nhật Từ được thỉnh ban đạo từ. Đại Đức nói đến ý nghĩa của ngày Lễ Vu Lan với tấm gương chí hiếu của Mục Kiền Liên Bồ Tát, và công đức xây dựng ngôi Tam Bảo cũng chính là hình thức báo hiếu Cha, Mẹ. Đồng thời Đại Đức kêu gọi giới Phật Tử Tacoma mở rộng lòng hảo tâm, đóng góp tài vật để chùa có đủ tài chánh hòan tất việc xây dựng ngôi thiền tự…. “ (VBMN trang C8)

Qua đọan trên, rõ ràng Sư VC Nhật Từ đã thi hành các công tác mang tính chất tôn giáo vận:

a. Ban đạo từ với tư cách cán bộ đảng cao cấp đặc trách tôn giáo của VC: Một chi tiết quan trọng là tuy Nhật Từ sinh năm 1969, tức mới 39 tuổi, mang giáo phẩm Đại Đức, chỉ hơn chú tiểu trong chùa nhưng Đại Đức nhà ta được thỉnh và ban đạo từ trong buổi lễ Phật Giáo có sự hiện diện của nhiều Thượng Tọa, Đại Đức, Ni Sư và Phật tử thuộc hai Tiểu Bang Oregon và Washington, đặc biệt có cả Thượng Tọa Thích Minh Chiếu, ngòai 70 tuổi, Trụ Trì Chùa Việt Nam ở Seattle, cựu sĩ quan VNCH xuất thân VBQG Đà Lạt!

Trong nước, mới đây Sư VC Nhật Từ được CSVN cho giữ chức vụ quan trọng là Tổng Thư Ký Ủy Ban Tổ Chức Quốc Tế (IOC) Đại Lễ Phật Đản Vesak 2008 do Liên Hiệp Quốc bảo trợ.

Trước đó vào năm 2002, “ sư Nhật Từ được cất nhắc làm Phó viện trưởng Phật Học Viện Nam Việt ở Phú Nhuận do sư Minh Châu làm viện trưởng và Lê Mạnh Thát làm phó viện trưởng thường trực. Vai trò của Nhật Từ nắm giữ tại đây là vai trò của đảng tức là bí thư của viện. Minh Châu và Mạnh Thát chỉ là hai con bù nhìn, thực hiện các quyết định của Nhật Từ. Điều này cũng dễ hiểu thôi vì sư Minh Châu và Lê Mạnh Thát đã từng có chân trong GHPGVNTN, trong lúc Nhật Từ (sinh 1969) thì hoàn toàn trong sáng về lý lịch, gốc gác.” (Theo tiểu sử của Nhật Từ trên TinParis.net).

Với quyền lực tương đương Bí Thư đảng, thảo nào Đại Đức Nhật Từ được Ban Tổ Chức thỉnh và ban đạo từ cho chư tôn đức tăng ni Phật tử tại Chùa Phước Huệ. Được biết trong Ban Tổ Chức có cả bà Minh Anh Hodge là một viên chức Mỹ gốc Việt tại Tacoma nổi tiếng từng có những họat động thân Cộng.

b. Sư VC Nhật Từ thuyết pháp. Có nhiều người khen Nhật Từ thuyết pháp giỏi. Không giỏi sao được khi Nhật Từ từ nhỏ đã được CSVN đào luyện và cho tu học Ấn Độ để trở thành tăng sĩ chuyên nghiệp phục vụ cho công tác tôn giáo vận. Với một đề tài rất bình thường là Vu Lan Báo Hiếu, mà “ thỉnh” (!) một Đại Đức của VC từ Việt Nam qua thuyết pháp, thật là quá xấu hổ cho giới tăng sĩ hải ngoại, trong đó đáng kể là Thượng Tọa Thích Minh Chiếu, Hội Trưởng Chỉ Đạo [Hội Phật Giáo Việt Nam TB/WA] Kiêm Trụ trì chùa Việt Nam ở Seattle!

Té ra các tăng sĩ hải ngọai nói chung và vùng Tây Bắc Hoa Kỳ nói riêng có trình độ Phật pháp quá tệ nên không kham nổi một bài thuyết pháp về gương đại hiếu của ngài Mục Kiền Liên! Phải chăng các tăng sĩ hải ngọai chỉ giỏi nhận sự cúng dường của Phật tử và bận rộn kíếm đô la qua các dịch vụ tại chùa như: “Khi hữu sự: cầu an, cầu siêu, lễ cưới, đám tang, ký thờ tro cốt tại Am Vô Thường, ký ảnh Hương Linh tại bàn thờ Vong, cúng các tuần Thất cúng giỗ, phát tang, xả tang…? (Trích trang quảng cáo của Chùa Việt Nam ở Seattle trong Niên Giám Điện Thọai 2007 của báo Người Việt Tây Bắc)

Đức Phật cũng lắc đầu về sự thông thạo kinh doanh của nhiều ông Sư, bà Vãi ở hải ngọai thời mạt pháp hơn là sự hiểu biết giáo lý nhà Phật. Họ biến “mái chùa che chở hồn dân tộc” thành “mái chùa che chở du tăng từ Việt Nam” để thu hàng chục ngàn đô la cho mỗi “khóa tu học” bên cạnh các dịch vụ hòan tòan xa lạ hoặc trái với giáo lý nhà Phật mà họ dám gọi là “Phật sự” như cúng sao giải hạn, bói tóan (định ngày gả cưới, tình duyên gia đạo v.v…, xin xâm, phong thủy (hướng bếp, hướng nhà v.v…) Đặc biệt mới nhứt là dịch vụ lễ cưới,- một dịch vụ hòan tòan bắt chước nhà thờ Công Giáo và các chùa quốc doanh trong nước!

Cũng còn may là các ông Sư bà Vãi hải ngoại chưa noi gương đám “giặc thầy chùa” trong nước công khai rao bán chùa như là những bất động sản thượng hạng.

c. Sư VC Nhật Từ cổ động góp tiền xây chùa Phước Huệ. Song song với tài thuyết pháp giỏi để lấy niềm tin Phật tử hải ngọai, Sư VC Nhật Từ kêu gọi đóng tiền xây dựng một số chùa như chùa Phước Huệ ở Tacoma , WA . Sư VC Nhật Từ sốt sắng làm chuyện này có phải vì đây là công tác nằm trong kế họach hình thành dần một hệ thống chùa chiền ở hải ngoại thuộc Giáo Hội Phật Giáo quốc doanh trong nước?

Sở dĩ phóng viên Giao Châu Phúc Yên thêm bớt, sửa chữa chi tiết hai bài tường thuật Lễ Vu Lan 2008 tại Chùa Phước Huệ, Tacoma trên VB Online và trên báo giấy VBMN là để phù hợp hai đối tượng độc giả:

– NVQG khắp thế giới đọc bài trên VB Online thì hài lòng với một lễ hội lớn Phật giáo mang lập trường quốc gia rõ rệt là có Cờ Vàng bay phất phới bên cạnh cờ ngũ sắc Phật giáo và đọan “cầu nguyện, “Nhập Từ Bi Quán” để tưởng nhớ anh linh chư vị Thánh tử đạo đã xả thân cho sự sống còn của đạo pháp và anh linh các chiến sĩ VNCH đã tận hiến và hy sinh tính mạng cho lý tưởng tự do và bảo vệ tổ quốc, dân tộc”

Tuy nhiên, khi đọc VBMN thì NVQG cũng thấy Cờ Vàng (thực sự chỉ phất phới, nhá cạnh một chút rồi bị dẹp) và đọan cầu nguyện trên nhưng rồi bỗng hụt hẩng và khó chịu đến đọan phóng viên trịnh trọng tôn kính giới thiệu Sư VC Nhật Từ “được thỉnh và ban đạo từ” và tự do tung hòanh ở Tacoma, WA nơi từng được dư luận khen là một “tiền đồn chống Cộng”, cũng là quê hương thứ hai của BS Nguyễn Xuân Dũng, một nhân sĩ chống Cộng nổi tiếng tại TB/WA.

– CSVN sẽ xoa tay, gật gù khi đọc bài tường thuật mà bỏ qua các hơi hướng VNCH cần thiết (dành cho độc giả NVQG) vì bài tường thuật của phóng viên Giao Châu Phúc Yên trên VBMN sẽ không khác gì một bản báo cáo khá đầy đủ thành tích tôn giáo vận của Sư VC Nhật Từ tại Tacoma, WA – từ lâu cũng là căn cứ địa của MT/HCM và đảng Việt Tân. CSVN càng hài lòng hơn về bản báo cáo này khi họ biết thêm thành tích “dẹp Cờ Vàng” của Sư VC Nhật Từ!

Được biết Giao Châu Phúc Yên là bút hiệu của ông Bùi Quốc Hùng, một cựu tù cải tạo Suối Máu, sang Mỹ diện HO và ông Bùi Phú của VBMN (kể cả Thượng Tọa Thích Minh Chiếu, một cựu sĩ quan VNCH xuất thân VBQG Đà Lạt) đã chứng kiến họat cảnh Cờ Vàng bị Sư VC Nhật Từ ra lệnh dẹp nhưng ba ông này im re không phản ứng gì!

Chẳng những thế hai ông Tổng Giám Đốc Bùi Phú và Tổng Thư Ký Bùi Quốc Hùng của VBMN còn cam tâm toa rập, bẻ cong sự thật bằng một bài tường thuật Đại lễ Vu Lan vừa lừa gạt NVQG, vừa làm thỏa dạ CSVN với các thành tích tôn giáo vận của Sư VC Đại Đức Thích Nhật Từ.

Người đời hay châm biếm “Nhà báo nói láo ăn tiền”, không biết hai ông Bùi Phú và Bùi Quốc Hùng của VBMN có ăn tiền VC không, nhưng chắc chắn 100% hai ông đã giấu diếm sự thật “Cờ Vàng bị dẹp” để gạt NVQG và làm lợi cho VC mà người hưởng lợi trực tiếp là Sư VC Đại Đức Thích Nhật Từ được thỉnh và ban đạo từ, thuyết pháp và kêu gọi quyên góp tiền bạc xây dựng chùa Phước Huệ Tacoma, WA tại Đại lễ Vu Lan ngày 3/8/2008 vừa qua!

Theo thông lệ ngôn luận, người viết bài này sẵn lòng nhận ý kiến của những ai quan tâm, ý kiến phản hồi của các nhân vật được nêu tên liên quan nội vụ tạm gọi là “ Sư VC Thích Nhật Từ thi hành NQ 36 tại Tacoma, WA”, nhất là hai ông Bùi Phú và Bùi Quốc Hùng là hai nhà báo có mặt tại chỗ, chứng kiến và làm phóng sự những gì đã xảy ra tại Chùa Phước Huệ vào ngày Lễ Vu Lan vừa qua.

Tuấn Phan

http://tinparis.net/vn_index.html

Posted in Uncategorized | Tagged: | 2 Comments »

THÁI HÀ: Hy MẪN LÀ PHARISÊU GIẢ HÌNH

Posted by tudodanchu trên Tháng Chín 4, 2008

THÁI HÀ: Hy MẪN LÀ PHARISÊU GIẢ HÌNH

Giáo sư Tiến sĩ NGUYỄN PHÚC LIÊN, Kinh tế

Mỗi tuần,chúng tôi có bài QUAN ĐIỂM. Nhưng những bài quan điểm này thường được viết liên tục ý tưởng theo loạt bài Chủ đề kéo dài trong nhiều tuần. Những bài quan điểm bầy tỏ Lập trường của VietTUDAN có tính cách dài ha.n. Tuy nhiên mỗi tuần, có những sự việc xẩy ra mang tính cách thời sự mà chúng tôi muốn đưa ra những NHẬN ĐỊNH mang tính cách ngắn hạn theo thời sự. Chính vì vậy mà chúng tôi mở thêm đề mục NHỮNG NHẬN ĐỊNH THEO DÒNG THỜI SỰ để bầy tỏ lập trường đối với những biến cố xẩy ra mỗi tuần.

Khi tôi viết Nhận Định về LÁ THƯ MỤC TỬ của Hy MẪN, thì Bà Anne TRẦN góp thêm ý kiến rằng Hy PHẠM MINH MẪN là người Giả hình, là một Pharisiêu. Bà viết:“ Trong thư mục nát mới nhất, ông (Hy Mẫn) chỉ giả hình, như bọn Pharisiêu giả hình, giả nai tơ“ mà không biết sự thực về những vu khống của CSVN.

Giả hình là “Hypocrisie/Hypocrisy“. Định nghĩa tiếng Việt, GIẢ HÌNH là làm ra vẻ đạo đức mà mình không có cốt ý gạt người khác. Người giả hình làm trái với sự thực, trái với LƯƠNG TÂM mình.

Việc giả hình được chính Chúa Giêsu nói về quân Pharisiêu ở thời của Ngài. Quân Pharisiêu luôn luôn giả hình, giả đạo đức, nhưng thực tế, chúng mang đầy tội lỗi. Chúng làm những điều tàn ác, nhưng bề ngoài được bọc trong những gì đẹp đẽ, lý tưởng để đánh lừa thiên hạ. Đó là loại người mang tính Malhonnêteté (tính gian giảo, bất lương). CSVN được xếp vào loại người này. Chúng ta không thể thảo luận, ĐỐI THOẠI với hạng người này để cùng tiến tới SỰ THẬT bởi lẽ chúng biết rõ sự thật, nhưng cố tình giả hình để lừa người khác.

Trong THƯ MỤC TỬ, ở điểm 5, Hy Mẫn biện luận rằng theo tinh thần của Giáo Hội, chúng ta phải ĐỐI THOẠI với mọi người, cụ thể với CSVN.

Chúng ta có thể ĐỐI THOẠI với CSVN, những quân Pharisiêu giả hình, “malhonnetes“ hay không ?

Chúa Giêsu đến thế gian để cứu mọi người, nhưng với điều kiện là những người thành tâm, thiện tâm, “honnetes“. Chúa muốn cứu mọi người, nhưng Chúa bất lực không thể cứu những người không có thiện tâm, giả hình, luôn luôn làm trái với chính LƯƠNG TÂM họ. Chúa tha thứ hết mọi người, nhưng tội phạm đến THÁNH LINH, thì không thể tha thứ. THÁNH LINH là LƯƠNG TÂM. Phạm đến Thánh Linh là làm trái Lương Tâm mình thì không tài nào Chúa tha thứ được bởi lẽ chính người đó không tha thứ cho chính mình.

Trong Phúc Aâm, Chúa tha ngay cho kẻ đã giết mình, nhưng không bao giờ Chúa tha được quân giả hình Pharisiêu. Gặp quân Pharisiêu ở đâu là Chúa nguyền rủa chúng ở đó bởi vì chúng giả hình, lừa đảo, làm trái LƯƠNG TÂM.

Hãy theo những Thánh sử viết về quân Pharisiêu.

Thánh Mathiêu viết (Mt 23, 25-28):

“Khốn cho các ngươi, hỡi các kinh sư và người Pharisiêu giả hình ! Các người rửa sạch bên ngoài chén đĩa, nhưng bên trong thì đầy những chuyện trộm cắp và vô độ. Hỡi người Pharisiêu mù quáng kia, hãy rửa bên trong chén đĩa cho sạch trước đã, để bên ngoài cũng được sạch“.

“Khốn cho các ngươi, hỡi các kinh sư và người Pharisiêu giả hình ! Các người giống như mồ mả tô vôi, bên ngoài có vẻ đẹp, nhưng bên trong thì đầy xương người chết và đủ mọi thứ ô uế. Các người cũng vậy, bên ngoài có vẻ công chính trước mặt thiên hạ, nhưng bên trong toàn là giả hình gian ác“.

Thánh Luca viết (Lc 11, 39):

“Thật nhóm Pharisiêu các người, bên ngoài chén đĩa , thì các ngươi rửa sạch, nhưng bên trong các người thì đầy những chuyện cướp bóc gian tà“.

Thánh Gioan viết (Jn 9, 39-41):

“Đức Chúa Giêsu nói:“Tôi đến Thế gian này chính là để xét xử: cho người không xem thấy được thấy, và kẻ xem thấy lại nên đui mù !“

“Những người Pharisiêu đang ở đó với Đức Chúa Giêsu nghe vậy, liền lên tiếng:“Thế thì cả chúng tôi cũng đui mù hay sao ?“

“Đức Chúa Giêsu bảo họ:“Nếu các ông đui mù, thì các ông đã chẳng có tô.i. Nhưng giờ đây các ông nói rằng “Chúng tôi thấy“ thì tội các ông vẫn còn !“

Câu nói vô cùng thâm thúy. Quân Pharisiêu giả hình, thấy rõ sự thật trong LƯƠNG TÂM, nhưng chúng không làm theo, nên tội vẫn còn, không thể tha thứ, không thể ĐỐI THOA.I.

Quân CSVN là quân Pharisiêu giả hình, giả đạo đức để che lấp tội ác, thì chính Chúa Giêsu cũng không thể đối thoại được huống chi Hy Mẫn khuyên Giáo dân Thái Hà ĐỐI THOẠI.

Giáo sư Tiến sĩ NGUYỄN PHÚC LIÊN, Kinh tế

NHẬN ĐỊNH VỀ LÁ THƯ MỤC TỬ CỦA HY MẪN

Giáo sư Tiến sĩ NGUYỄN PHÚC LIÊN, Kinh tế

Sáng sớm hôm nay, 01.09.2008, tôi đọc trên Diễn Đàn, thấy LÁ THƯ MỤC TỬ của Hồng y PHẠM MINH MẪN, có ấn ký đề ngày 01.09.2008.

Lá Thư gồm 7 điểm, nhưng không có điểm nào Hồng y nói đến việc Công an CSVN dùng bạo lực, dùng dùi cui điện đánh chảy máu mặt Giáo dân, không có điểm nào nói đến việc thả hơi cay vào nơi cầu nguyện làm nhiều người ngất xỉu. Hồng y phải nói lên và phản đối việc dùng bạo lực này, nhưng Ngài đã coi như không có.

Hồng y đã thừa biết rằng CSVN dùng Báo Đài vu khống những điều mà chính các Linh Mục dòng Chúa Cứu Thế Thái Hà đã tường trình sự thực với hình ảnh chứng minh. Hồng y phải lên tiếng phản đối lại những vu khống này, nhưng Hồng y coi đó như thông tin bình thường. Với thái độ như bình thường này trước những vu khống của CSVN, Hồng y không quan tâm đến sự thật hiển nhiên mà Giáo dân đang trông đợi sự lên tiếng của Chủ chăn để ngăn cản. Hồng y làm công việc như bào chữa cho nhẹ tội Cộng sản tàn bạo, đã thả cửa vu khống.

Điểm thứ 4 của Lá Thư muốn biện minh cho sai trái của CSVN khi nói rằng Luật đất đai qua 5 lần sửa đổi vẫn còn nhiều điều bất hợp lý, rồi địa phương không biết cách nào áp dụng Luâ.t. Đây là lỗi của chế độ chứ không phải từ Dân. Dù sửa đổi 1 lần, 2 ần…, 10 lần mà chưa chỉnh, thì đó là lỗi của CSVN chứ không phải của Dân, trong khi đó một lần mất đất là một lần Dân đau khổ bao nhiêu năm trường. Hồng y Mẫn không đến nỗi ngây ngô mà không biết rằng CSVN biết đâu là phải xử cho hợp Công lý, nhưng chúng cứ đi vòng vòng để thủ lợi cho chúng chứ không thành tâm sửa Luật theo Công lý. Điểm thứ 4 này của Lá Thư có ý bào chữa cho lòng tham ăn cướp của CSVN mà thôi.

Từ điểm thứ 5 đến hết điểm thứ 7, Hồng y kêu gọi việc ĐỐI THOẠI để tìm ra CÔNG LÝ. Hồng y kêu gọi tinh thần bác ái Công giáo (chứ không phải Cộng sản), ngồi lại ĐỐI THOẠI với nhau.

Hồng y đã quên việc mới đây: các Linh mục Thái Hà đã tìm đến với Uûy Ban Nhân Dân để sẵn sàng ĐỐI THOẠI thẳng thắn về Pháp Lý với Chứng cớ. Nhưng phía Nhà Nước chỉ nói lấp liếm vu vơ tránh né, rồi kết luận võ đoán, trái ngươ.c. Hồng y cũng thừa biết vụ can thiệp của Hồng y Quốc vụ khanh Vatican về ĐỐI THOẠI để rồi phía đấu tranh cho Tòa Khâm sứ bị lừa. Đức TGM NGÔ QUANG KIỆT đã đối thoại được gì, trong khi đó Giáo dân thất vo.ng. Đây là việc đè bẹp tinh thần chính đáng của Giáo dân.

Chúng tôi cũng nhắc cho Hồng y biết:

=> Hồ Chí Minh đã hô hào đoàn kết các Đảng phái chống Pháp để rồi chính Hồ Chí Minh phản bội, ra lệnh giết các đảng phái khác.

=> Khi Miền Nam Việt Nam xả thân chiến đấu để tự vệ trước cuộc xâm lăng vũ lực từ Miền Bắc, thì có những người như Tôn Thất Dương Kỵ, Ngô Bá Thành…, dưới chiêu bài đẹp đẽ Hoà Bình, Lực Lượng Thứ Ba kêu gọi ngưng súng. Đây là chiến thuật của Miền Bắc để Miền Nam hạ súng đầu hàng.

=> Khi các chiến sĩ sống chết ngoài trận tuyến để bảo vệ TỰ DO, NHÂN QUYỀN cho Miền Nam, thì một Trịnh Công Sơn ca lên những bài ru ngủ lòng chiến đấu cốt để Miền Nam bại trâ.n.

=> Phong trào Phản chiến cũng với chiêu bài Nhân đạo đã phải hối hận với làn sóng Di cư tìm Tự do trong cảnh chết chóc thảm thương.

Vậy thì chiêu bài ĐỐI THOẠI của Hồng y trong lúc CSVN dùng Báo Đài vu khống, xử dụng dùi cui điện đã đánh đổ máu Giáo dân, thả hở cay làm trẻ em, người già bệnh tật, và cũng trong lúc tinh thần Giáo dân đang cần phải có cho cuộc đấu tranh chính đáng, có phải là để dẹp lòng CAN ĐẢM CHO CÔNG LÝ của Giáo dân và để CSVN đánh lừa nữa hay không.

Lời kêu gọi ĐỐI THOẠI như vậy là muốn ủng hộ CSVN và dẹp tinh thần Giáo dân.

Chúng tôi có thể nghĩ, với những kinh nghiệm quá khứ, và nhất là với kinh nghiệm của vụ việc Tòa Khâm sứ với lời kêu gọi của một Hồng y I-tà-lồ, rằng lời kêu gọi ĐỐI THOẠI của Hông y Mẫn chỉ là một chiêu bài lừa đảo trong kế hoạch của CSVN.

Giáo dân Thái Hà nhất thiết phải tụ họp tiếp tục cầu nguyện cho CÔNG LÝ chứ đừng mắc lừa Hồng y Mẫn để giải tán mà nằm ở nhà chờ tới tết Công Gô mới có ĐỐI THOẠI thực sự. Khi Giáo dân giải tán ngồi chờ CSVN đối thoại, thì Hồng y Mẫn và CSVN mừng lắm.

Giáo sư Tiến sĩ NGUYỄN PHÚC LIÊN, Kinh tế

http://www.hon-viet.co.uk/NguyenPhucLien_ThaiHaHyManLaPharisieuGiaHinh.htm

Posted in Uncategorized | Tagged: , | 2 Comments »