Tudodanchu's Weblog

Freedom, Democracy, Human Rights, No Communism For Vietnam

Tại sao toàn đảng, toàn dân, toàn quân, và hơn 700 tờ báo trong nước “chửi” một ông sư già?

Posted by tudodanchu trên Tháng Chín 6, 2008

Tại sao toàn đảng, toàn dân, toàn quân, và hơn 700 tờ báo trong nước “chửi” một ông sư già?

» Tác giả: phothuongdandom

Tại sao toàn đảng, toàn dân, toàn quân, và hơn 700 tờ báo trong nước “chửi” một ông sư già?

Bài viết của “nick phothuongdandom” đăng trên trang mạng X-cafevn.org

Cái nguyên nhân mà Đảng, nhà nước và nhân dân ta đồng loạt chửi một ông sư già không có một tấc sắt hết sức là nhất quán và giản dị.

Nó nhất quán không chỉ trên yếu tố không gian (toàn đảng, toàn dân, toàn thể các tờ báo, các tổ chức mặt trận từ phụ nữ cho đến bô lão) mà nó còn nhất quán về mặt thời gian (từ thuở Đảng ta ra đời ở cái gốc đa Tân Trào hay chi mô đó cho đến hôm nay bác Kiệt đã qua đời, ba hồi chơi với Tàu bốn hồn đánh lộn năm hồi theo vuốt Mỹ… thì cái tinh thần cơ bản của đảng ta là bất chấp thủ đoạn miễn sao được làm lảnh đạo là sướng rồi, cái tinh thần hy sinh làm lảnh tụ đó chưa bao giờ thay đổi).

Nó nhất quán nên hòa thượng Quảng Độ trong bài chỉ ra các sai lầm của đảng ta, lão hòa thượng có kể một câu chuyện xảy ra năm hòa thượng chừng đâu 18 tuổi. Đó là năm 1945, dân ngoài Bắc đói rả. Lúc đó sư phụ của hòa thượng thấy thế động lòng, nhờ mối quan hệ với ông tổng đốc Hà Đông, sư cụ mới xin được gạo để đem phát chẩn cho dân nghèo. Chỉ tưởng đó là chuyện bình thường. Nào ngờ đối với đảng ta thì đó là tội ác trời không dung đất không tha. Phá kho thóc để phát cho dân là đặc quyền duy nhất của bác Hồ, phải để bác Hồ làm cho nhân dân nhớ Bác, thờ Bác thay vì thờ Phật, thờ Chúa. Nay lão thầy chùa già kia giành mất cái phần vinh dự, đảng và toàn dân ta nổi điên.

Thế là hòa thượng Quảng Độ kể lại một ngày nọ, các anh bộ đội Cụ Hồ vào lôi cổ lão hòa thượng sư phụ của thầy Quảng Độ ra mà đấu tố. Bảo quì xuống, sư cụ không quì, bèn quại ngay vào mồm một quả. Sư phụ phun máu phì phì, các anh bộ đội bước đến kê súng vào đầu lão già mà đòm luôn mấy phát. Rồi đời một tên chuyên buôn thuốc phiện của quần chúng. Mác bảo thế. Bác bảo thế. Toàn dân ta phải tin như thế.

Hình ảnh đó không nhạt phai trong lòng anh chàng tấp tễnh xuất gia được đặt pháp danh là Quảng Độ. Vài mươi năm sau, thầy Quảng Độ bấy giờ là thượng tọa Quảng Độ thư ký Viện Hóa Đạo Giáo Hội Phật Giáo Việt Nam Thống Nhất. Thượng tọa Quảng Độ nổi tiếng vì ngoài việc ông được thỉnh giảng ở đại học, thông thạo chữ Hán, mà còn vì cái tính cương trực của ông. Và rồi y như toàn thể nhân dân Bắc Cờ Di Cơ, Bắc Kỳ di cư, thầy Quảng Độ cũng hết hồn hết vía khi thấy những kẻ hôm nào đòm vô đầu lão sư phụ của thầy giờ đây đã “tiến về Sài Gòn”. Dân di cư một phen xuống tàu há mồm mà lánh xa thiên đường, giờ đây không dè thiên đường lại lù lù tới theo bước xích xe tăng.

Đức đệ tam tăng thống hòa thượng Đôn Hậu từ chiến khu trở về cứ tưởng Phật Giáo ngon lành vì có nhân vật quan trọng đi theo cách mạng, ai dè chổ thân tình hòa thượng tăng thống nói nhỏ
“Có đi theo chi mô. Hồi mậu thân bộ đội cụ Hồ vô chỉa súng bắt cóc, không đi nó bắn bỏ !”

Và lại nhất quán nữa, cái tinh thần chỉ có ta là yêu nước, mọi thứ phải đặt dưới sự lãnh đạo của ta, thằng nào không chịu cho ta lãnh đạo thằng đó là phản động lại được áp dụng. Phật Giáo phải thống nhất ! Thống Nhất (dưới sự lãnh đạo của Đảng).

Sự đời bao giờ cũng thế. Khi thịnh thì đoàn kết một lòng, lúc có biến thì kẻ thế này người thế khác. Giáo Hội cũng vậy. Lập tức chia ra ba bốn phe:
1. đức tăng thống ngoài Huế không chấp nhận thống nhất, nhưng ngài không dám công khai phản đối, kêu gọi phản đối, ngài cáo bệnh khước từ hết mọi lời mời
2. Các hòa thượng trí tịnh, minh châu nhảy ra theo nhà nước cổ súy thống nhất
3. hòa thượng trí thủ, viện trưởng viện hóa đạo biết rõ dã tâm của nhà nước, nhưng liệu thế không chống nỗi, nên trá hàng, cho rằng thà thống nhất mà còn có thể làm việc, xoay chuyển dần tình thế còn hơn bị đàn áp.
4. hòa thượng Quảng Độ, Thiện Minh, Huyền Quang là những người phản đối mạnh mẽ, không chấp nhận thỏa hiệp chi hết, cho rằng nhà nước phải đứng bên ngoài việc lãnh đạo tăng chúng.

Kết cục, hòa thượng Thiện Minh tổng vụ thanh niên ra đi và vĩnh viễn không ai biết vì sao công an mời họp mà không thấy về. Ai có hỏi thì nhà nước bảo tại họp lâu lắm.

Hòa thượng QUảng Độ và Huyền Quang cũng đi luôn, đi đày mà không biết án đó là cái gì.

Giáo Hội PGVN nằm trong mặt trận ra đời.

Chuyện đời cứ tưởng đã rồi đời, mây trôi nước chảy.. Ai ngờ bức tường Bá Linh nó sụp. AI dè có một ngày Đảng ta lại ngán mấy thằng tư bổn, dân chủ, không phải sợ vì nó có súng, có B52 mà vì muốn năn nỉ nó đầu tư. Khổ cái bọn chó chết đó hay hạch hỏi cái nhân quyền, thành ra dầu ít, dầu nhiều cũng phải đàn áp ít hơn xưa.

Trong hoàn cảnh đó, thầy Quảng Độ cóc thèm ở Thái Bình nữa mà ra bến xe mua vé đi vô Nam. Thầy HUyền Quang thì hiên ngang ra dự đám tang đức đệ tam tăng thống, và tại đây, nhận di chúc của đức đệ tam tăng thống, thầy thề sẽ phục hoạt giáo hội PGVNTN.

Đại hội Nguyên Thiều ra đời, tại đó thầy Huyền Quang được suy tôn làm đức Đệ Tứ tăng thống. Thầy QUảng Độ là viện trưởng viện hóa đạo.

Cái tưởng chết thế mà lại hồi sinh.

Thế thì cho hỏi Đảng và nhân dân ta có tức trào máu hay không ?

Tức chứ, tức điên lên được. Nói thật nếu mà nhà nước Liên Xô vĩ đại đừng có bị tiêu tùng, nói thật nếu mà phe XHCN đừng có thoái trào thì lập tức công an sẽ vào đòm chết bố hết bọn thầy chùa cứng đầu rồi. Chỉ tiếc là hoàn cảnh hiện nay không cho phép làm thế. Nhưng không được làm thế, mà cái bản chất thích làm lảnh tụ của đảng ta vẫn y như thế, thì đảng ta phải làm sao ?

Đấy, chúng ta mới đi đến cái câu trả lời. Là chửi ! ra lệnh cho toàn đảng toàn dân, toàn quân, toàn các nhà báo cứ thi đua mà chửi. Chửi đúng cũng được, chửi sai cũng chẳng sao, miễn có chửi là tốt rùi.

Cho nên mới ngạc nhiên là hòa thượng Quảng Độ cứ hỏi nhà nước xin cho một cái lệnh là cấm Giáo Hội PGVNTN hoạt động, có lệnh đó thì xin dẹp giáo hội ngay. Thế mà nhà nước có ra chỉ thị đâu. Cho nên báo chí cứ chửi lão Quảng Độ như rươi nhưng chẳng có cái tòa án nào xử ông thầy cả. Bảo ông ta là xách động biểu tình. Nhân dân lên án, thế nhưng không có cái tòa nào xử cái tội xách động đó cả, chỉ toàn đoán mò mà chửi thôi.

Còn vì sao nâng bi thầy Huyền Quang mà vùi dập thầy Quảng Độ trong khi hai thầy là bạn đồng tu, đồng chí nguyện ?

Giản dị lắm. Đó là gây chia rẻ. Mưu của đảng ta là như thế. Thầy HUyền Quang thì mấy năm gần đây sức khỏe yếu lắm, sự hoạt động của thầy cũng ít đi. Kế đến, sự thực thì thầy Huyền Quang không nghi ngờ nhà nước bằng thầy Quảng Độ. Thầy Quảng Độ thì như đã nói từ hồi thanh niên đã tận mắt chứng kiến sư phụ của mình bị bộ đội cụ Hồ đòm đòm, nên thầy kinh cung chi điểu. Rồi cuộc đời của thầy khi ỏ Thái Bình thầy cũng ngó thấy nhiều thứ và quan trọng hơn hết là thầy rút ra một cái kết luận nguy hiểm đại khái như thế này

Cái pháp nạn mà PGVN đang chịu đựng thực chất là quốc nạn. Cái đau khổ mà các thầy đang chịu đựng thực chất là cái đau khổ mà tất cả mọi người việt nam từ bắc chí nam đang chịu đựng (trừ cán bộ). Cái đau khổ đó là bị cai trị trong một chế độ độc tài, thiếu dân chủ, đảng trị thay vì pháp trị. Cho nên lời giải bài toán giáo hội chỉ có được khi giải bài toán của dân tộc. Giáo hội không thể thoát pháp nạn khi dân tộc đang chịu khổ nạn. Do đó, thầy Quảng Độ đã kêu gọi dân chủ, đa nguyên, đa đảng. Thầy Huyền Quang chỉ tranh đấu cho giáo hội nhưng thầy chưa kêu gọi đa đảng.

Và đó là cái lý do, đối với đảng ta thầy Quảng Độ là tên phản động nguy hiểm bậc nhất.

Nên nhà nước và đảng ta đưa ra một kế sách thế này:

1. Ưu tiên một là bóp chết giáo hội PGVNTN
2. Nếu không bóp cho nó chết được thì loại bỏ cho bằng được nhân vật Quảng Độ
3. Không loại bỏ được thì cô lập QUảng Độ, mua thời gian chờ cho hắn già khú và viên tịch luôn thế là xong.

Nên trở lại cái lý do nhất quán và đơn giản vì sao đảng ta hành xử như thế. Lý do đó là Tham, Sân, Si.

Tham là tham làm lảnh đạo. Khoái ngồi chiếu trên. Có đổi mới thế nào đi nữa, nhưng đừng hòng đảng ta đổi màu, chấp nhận tự do và dân chủ

Sân là chủ trương bạo lực. Bất kể thủ đoạn, dù có đê hèn. Nên nhớ đảng đã từng bắn, từng giết, từng lôi đầu địa chủ ra mà đập để giữ cái quyền lãnh đạo. Hôm nay, phải ngửa tay nhận tiền tư bổn, bắn giết như thế hơi bị khó, nhưng cái bản chất bạo lực vẫn y nguyên, nên nó biến thể thành sai du côn đón đường, sai đàn em chửi bậy, có khi còn sai chị em phụ nữ lấy cứt trét vô nhà người ta nữa. Chuyện đó dễ hiểu.

Si là ngu quá xá cỡ. Đặt quyền lợi của mình lên trên lợi ích của dân tộc và lẻ phải. Nên nhớ, để được làm lảnh đạo, đảng sẵn sàng dâng hiến hoàng sa cho đồng chí của đảng. Thì lợi ích của một tôn giáo chẳng có nghĩa lý gì. Đảng có hiểu được cái ích lợi của tôn giáo độc lập trong cái ý nghĩa Tự Do – Công Bằng – Bác Ái đâu. Đảng đâu có biết rằng khi tôn giáo thoát khỏi thế quyền thì nó có thể giúp thế quyền rất nhiều trong việc giáo dục đạo đức, xoa dịu những nỗi đau của bất công mà bất cứ một xã hội nào cũng có đâu ? Đảng chỉ mong thấy Bác Hồ lên ngồi cạnh ông Phật là sướng rồi, và cho đó là nhân đạo vì Phật được ngồi cạnh Bác, cứ khi xưa thì đừng hòng.

Cái Tham, Cái Sân, Cái Si đó nó chưa bao giờ thay đổi trong bụng đảng, trong lòng đảng. Và như thế thì có nhìn thấy những chuyện như bồ nói thì cũng là chuyện bình thường. Bình thường vì nó đã xảy ra không chỉ ở VN mà là trên bất cư nơi nào đảng Cộng Sản nắm quyền lảnh đạo, dù là ở Trung Quốc, hay Ba Lan, hay Tiệp Khắc, hay Campuchia.

Chúng ta hãy mừng và đừng ca thán. Bởi dù sao cũng là đỡ lắm rồi. Nếu bức tường Bá Linh không sập thì còn khủng khiếp nữa.

Ngày xưa, sư phụ của thầy Quảng Độ vì cứu trợ dân đói đã bị bác Hồ đòm đòm chết tươi. Ngày hôm nay, thầy Quảng Độ cứu trợ dân oan, chỉ bị toàn đảng và nhân dân chửi tắt bếp, so ra là đã nhân đạo lắm rồi.

Cái công lao làm đảng nhân đạo đi một chút mặc dù tham sân si vẫn y chang đó, tôi xin dành cho những người Ba Lan, người Đức, người HUng Ga Ry, những thanh niên Trung Quốc đổ máu ở Thiên An Môn, những con người vinh danh tự do trên toàn thế giới.

Và có sinh thì có diệt. Bùi ngùi nghe tin thầy Huyền Quang viên tịch. Còn nói thiệt cái chuyện Phật Giáo Bình Định lo tống táng thầy thì chẳng nên quan tâm. Nếu mà thầy thích thì mấy mươi năm trước thầy đã theo gương “nhẫn nhục” mà nghe lời nhà nước răm rắp thì có thể Phật Giáo cả nước làm lễ chớ chẳng riêng gì Bình Định đâu. Nhưng con đường thầy đi là do thầy chọn.

Nhớ tới mấy câu Thủ Lăng Nghiêm đọc mà dâng lên cúng dường thầy

Như nhứt chúng-sanh vị thành Phật
Chung bất ư thử thủ nê-hoàn.
Ðại-hùng đại-lực đại-từ-bi
Hi cánh thẩm trừ vi-tế hoặc
Linh ngã tảo đăng vô-thượng giác
Ư thập phương giới tọa đạo tràng
Thuấn nhã đa tánh khả tiêu vong
Thước-ca-ra tâm vô động chuyển.

Hễ còn một chúng sanh đau khổ, thì con nguyện không vui riêng tự tại. XIn đức đại từ bi, đại lực đại hùng hãy ban cho con khả năng trừ sạch mọi tham sân si vi tế. Để con có thể quảng độ mọi chúng sanh đến chổ an vui. Thế gian này, hư không này có thể tiêu tan, nhưng tâm nguyện kiên cố quyết không thể nào dời đổi.

phothuongdandom (X-cafevn.org)

2008-07-13 18:23:05

http://baodoi.net/index.php?view=story&subjectid=846

2 phản hồi to “Tại sao toàn đảng, toàn dân, toàn quân, và hơn 700 tờ báo trong nước “chửi” một ông sư già?”

  1. […] Tại sao toàn đảng, toàn dân, toàn quân, và hơn 700 tờ báo trong nước “chửi” … […]

  2. […] Tại sao toàn đảng, toàn dân, toàn quân, và hơn 700 tờ báo trong nước “chửi” … […]

Trả lời

Please log in using one of these methods to post your comment:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s

 
%d bloggers like this: