Tudodanchu's Weblog

Freedom, Democracy, Human Rights, No Communism For Vietnam

Archive for Tháng Chín 25th, 2008

Ký giả Tường Thắng phỏng vấn Nhà báo Việt Thường về Nguyễn Chí Thiện Và Toàn Phong Nguyễn Xuân Vinh

Posted by tudodanchu trên Tháng Chín 25, 2008

Ký giả Tường Thắng phỏng vấn Nhà báo Việt Thường về Nguyễn Chí Thiện Và Toàn Phong Nguyễn Xuân Vinh

Tường Thắng: Dạ thưa ông Việt Thường, trong những ngày vừa qua ở ngoài này, nhất là tại Hoa kỳ rất là xôn xao về bài viết của Luật sư Nguyễn Văn Chức liên quan đến nhà thơ Nguyễn Chí Thiện. Phía bên Tường Thắng và vietnamexodus có nhận rất nhiều email của quí bạn đọc vietnamexodus nhờ ông Việt Thường đánh giá như thế nào về bài viết của Ls Nguyễn Văn Chức về nhà thơ Nguyễn Chí Thiện. Thưa ông Việt Thường?.

Việt Thường: Lần trước tôi đã nói về ông Nguyễn Chí Thiện. Thì tôi quả thực không có biết gì về ông ấy cả. Vì trong nước tôi cũng không biết ông cho đến tận năm 1975 thì tôi đã bỏ rơi tất cả. Năm 1976 tôi vào trong Nam , sau đó tôi bị đi tù luôn, ra tù tôi cũng ở lại trong nước một thời gian cũng gặp bàn bè, cũng không có nghe một tí gì về ông Nguyễn Chí Thiện. Nghe thơ của ông. Cho đến khi tôi ra đến Anh thì tôi mới được đi dự buổi ra mắt tập Hoa Địa Ngục, nhưng mà nói là Khuyết Danh, chứ không có nói là của Nguyễn Chí Thiện. Tôi thừa nhận là tập thơ rất hay.

Nhân đây có một số bạn hỏi tôi có biết gì về Lý Đông A không? Thì cũng nhân đây tôi xin trã lời luôn là: Đúng! là thời kỳ đó đọc xong thì tôi nghĩ ngay đến rằng đây có thể là Lý Đông A đã bị rơi vào vòng lao tù của Cộng sản Việt Gian. Vì khẩu khí rất giống của Cụ Lý Đông A. Và hai nữa là Cụ có cái không may. Bản thân Tôi bây giờ ít ra cũng còn được một số đài, một số báo chí, một số người ủng hộ nghe tôi nói cảnh cáo về khéo rơi vào cái bẫy của Cộng sản. Ngày xưa Cụ Lý Đông A, Cụ cũng đã Nhìn Cái Thế Được Rồi, Cụ nói bấy giờ có ai nghe đâu? Chẳng ai nghe cả, cho nên Cụ mới tức mình Cụ mới bỏ đi đấy! Nhưng mà Cụ khôn, thông minh giống Cụ Trạng Trình. Cụ biết là Thời mình chưa đến, mà Vận thì tụi Cộng Sản tụi ma quỷ nó lên, hãy còn đang âm thịnh dương suy thì Cụ tạm vắng mình. Nhưng tôi biết là thằng Hồ Chí Minh nó không có để yên đâu. Cho nên là bữa trước tôi có vạch mặt ra cái thằng Trần Đại Sơn đấy, được đưa lên để lập ra cái đội gọi là để Bảo vệ thành quả “Cách mạng”. Nó là thằng làm trưởng toán chuyên môn đi ám sát đấy! Cho người đi ám sát Nguyễn Văn Bông để gây cái vụ xì căn đan của miền Nam , rồi vụ bầu tổng thống đủ thứ .v..v… thì do bàn tay nó chứ bàn tay ai. Bàn tay nó chỉ đạo. Rồi giết Nguyễn Công Viễn tức Lâm Đức Thụ cũng là nó chứ ai. Thì tôi nghĩ là Trương Tử Anh là do cái toán của nó đi giết chứ có ai giết. Việt Nam Quốc Dân Đảng. Tờ Rốt Kít từ nhóm này tụi nó dựng ra. Vậy thì hải ngoại này vẫn có cái sai lầm, nghe trong nước cũng gọi đến “lão thành cách mạng”. Nó cách mạng mình đấy! Nó cách mình đi ra khỏi nước Việt Nam . Nó cách tất cả dân chúng trở thành nô lệ cả. Chứ nó cách mạng cái gì?

Thì đây về Nguyễn Chí Thiện, tôi chỉ thấy có điểm chúng ta cần phải lưu ý. Tức là tuổi đời của ông khai là năm 1939, thì cái đó tôi nghĩ rằng nó không có đúng lắm. Nhất là nếu mà năm 1939, (trong Nam thì tôi không rõ) thì ai đã sinh ra ở ngoài Bắc, thì ít nhất anh đã từng ở một hai năm anh không đi học được rồi. Nghĩa là trình độ ông Thiện nói, sau đó ông nói trình độ học lực (tú tài Pháp) như thế thì tôi không tin. Đó là chuyện thứ nhất.

Chuyện thứ hai nữa là trong tập thơ đó nó tuy gọi là thơ, nhưng đồng thời nó còn gọi là như một thứ nhật ký. Nhật kỳ bằng thơ đấy! Cho nên có rất nhiều điểm ông Nguyễn Chí Thiện nói không phù hợp với điểm trong thơ. Thì thôi cái đó tôi cũng bỏ qua vì tôi không có chuyên nghiên cứu về chuyện bới lông tìm vết của ông. Nhưng có cái này là cái mà tôi thấy là: Sau khi đọc bài viết của Ls Chức thì tôi thấy tất nhiên Ls Chức đã viết ra thì chặt chẽ rồi. Vì một ông Luật sư có tài, chứ không phải là thường. Luật sư có tài với tầm cỡ quốc tế, thì ông viết ra là rất chặt chẽ. Đưa ra nhiều luận điểm rồi. Có điều tôi biết là ông đã viết ra thì có nhiều người (Cộng sản) nó sẽ lên án ông. Nhưng đó là cái lối lên án với cảm tính. (Các anh “lên án”) Anh lỡ đánh bạc vào đó, thì anh cứ phải (lên án) để bảo vệ cái của giả của anh. Anh lầm mua của giả vì giá cao, bây giờ anh trả lại thì không được! Thành ra anh phải ra công nhất định cái này của tôi là thật! không phải là của giả. Thì anh cố tình bảo vệ cũng được. Nhưng những người không biết (rõ về tập thơ) mà lên án chửi ông Chức chẳng hạn thì chuyện đó không đáng để cho mình để ý đến.

Nhưng có cái này tôi đọc bài trên báo Hồn Việt ở bên Anh. Thì đây có cái bài của những người già viết. Người ta không có hề thắc mắc về Nguyễn Chí Thiện. Mà họ thắc mắc về ông Toàn Phong Nguyễn Xuân Vinh. Thế thì một lô các nơi khác thì viết cứ thắc mắc là nói người ta đã vu cáo hình dzỗm, mang ảnh đối chiếu thôi đủ các thứ. Cái đó là một cái lối cả vú lấp miệng em. Nó cố tình lấn áp chuyện người ta hỏi một đằng, thì nó cố tình nói ra một nẻo. Người ta đang hỏi một chuyện khác thì nói một chuyện khác. Người ta chỉ thắc mắc có mỗi chuyện về Toàn Phong Nguyễn Xuân Vinh mà người ta nói rõ rằng (Tôi đây đọc kỹ bài đó lắm, và tôi đang có trong tay): – “Chúng tôi không hề có mục đích tìm kiếm Nguyễn Chí Thiện là thiệt hay là giả. Mà chỉ thắc mắc với ông Nguyễn Xuân Vinh với một điều là tại sao Nguyễn Xuân Vinh lấy cái cơ sở nào mà khẳng định rằng cái tài liệu ông lấy từ Jean Libby. Mà ông kết luận đó là tài liệu chính xác nhất.” Chữ chính xác thì ông có thể nói là: có thể tin được thì khác. Còn ông đó là nhà khoa học, lại là một nhà văn nữa, mà ông lại nói như thế thì không thể được. Chính xác nhất nghĩa là có cái chính xác thứ nhì, thứ ba, thứ tư. Tức là ông có tham khảo rồi và ông căn cứ vào đâu mà nói là nhất định cái này là cái chính xác nhất? Đó là cái thứ nhất!

Cái nữa là ông Nguyễn Xuân Vinh muốn viết về tiểu sử Nguyễn Chí Thiện thì ông chỉ cầm điện thoại, ông nhấc lên, hoặc là ông đi ô tô thì chỉ 15 phút. Ông cứ đến nhà ông Thiện ông hỏi. Sao ông không hỏi? Mà ông lại đi hỏi một cái bà đầm khác, ở tận đâu đâu rồi mang cái đó ra viết. Như vậy có nghĩa là chính bản thân ông đã viết như thế thì ông đã không tự tin rằng cái tài liệu về Nguyễn Chí Thiện là không có chính xác! Cho nên ông phải mượn một người khác để có gì thì người kia gánh cho ông cái tội là không chính xác, cung cấp tài liệu không chính xác. Như thế tức là thiếu tinh thần trách nhiệm đối với độc giả. Tôi, chính vì rất là quí ông Toàn Phong Nguyễn Xuân Vinh. Tôi coi rằng Việt Nam mình có một người tài ba như thế bên Mỹ như thế thì đáng tự hào cho người Việt mình. Nhưng cách làm việc như thế thì không thể chấp nhận được. Tôi nghĩ rằng, đáng ra ông phải cần trã lời kia. Trong cái bài đó nó có cái sai gì?. Cái sai mà tôi có thể khẳng định là đúng. Nhất là bây giờ ông Tường Thắng mới có cuộc phỏng vấn với Bà Châm Oanh, thì bà Châm Oanh đã từng là giáo sư thực sự hẳn hoi, nhưng bà không dám nói bà là giáo sư. Bà chỉ nói là giảng viên thôi. Thì đó bà cũng nói bà là giảng văn đấy! Nó phải có Tổ Bộ Môn xét bài khi bà đến lớp, nó còn kiểm tra đến lớp, kiểm tra bài bản trước khi lên giảng thì phải như thế nào cán bộ nó phải xem hết. Đứng lên giảng đâu thoải mải, viết rồi muốn bàn hay nói trời nói đất đâu có được đâu. Nó kiểm tra gắt gao lắm. Cái khẩu hiệu của thằng Hồ Chí Minh là trồng người mà, thì làm sao phải trồng vớ vẫn được. Tả Pín Lù các cây nọ lẫn vào cây kia. Nó trồng chỉ mỗi một là đỏ quạnh. Tất cả các cây đó đều hướng về Ba Đình hết. Không có cây nào hướng đi chỗ khác cả. Tức nhiên là ông nói thời điểm nào đó không đúng rồi! Cái thời điểm mà nói là năm 1960, ở Hải Phòng là ông Thiện đang thất nghiệp cái gì đó. Ông Thiện dạy tiếng Pháp để làm gì?. Bạn ông Thiện dạy ở một cái trường dạy Sử thì bị bịnh và nhờ ông ấy đến để giảng hộ. Thì ông khi đến giảng thì giở ra Sử ra học “Cách Mạng Tháng Tám”. Thì nói rằng “Cách Mạng Tháng Tám” sở dĩ đồng minh thắng Nhật tại vì nhờ có quân đội Hồng quân của Nga đã đánh tan đạo quân của Nhật hoàng. Điều đó là sai rồi.

1- Anh dạy học năm 1960 Cộng sản nó đã có sách giáo khoa, có giáo trình, giáo khoa hẳn hoi rồi! Nó tổ chức chặt chẻ lắm rồi. Không bao giờ nó dùng cái quyển “Cánh Mạng Tháng Tám” của nhà xuất bản Sự thật để dạy cả. Anh soạn giáo án trước! Nó thông qua cho Tổ Bộ Môn để lớp đều học thì phải giống nhau hết cả. Chỉ có thầy giáo khác, nhưng còn nội dung phải giống như nhau, cùng một Giáo trình, tài liệu soạn có thể anh nói phong phú thêm cho đủ sắc, nhưng anh không được dạy ngoài các giáo trình cả. Đấy là cái thứ nhất.

2- Trong cuốn “Cách Mạng Tháng Tám” cũng không nói đến chuyện Hồng Quân Nga đánh tan quân đội của Nhật hoàng. Mà chỉ nói là: Hồng quân Nga sô có công đánh tan đội quân Quan Đông của Nhật thôi. Đội quân Quan Đông khác với toàn thể quân đội Nhật hoàng. Hai cái khác nhau. Giống như Sư đoàn 18 là một đội quân của Quân Lực Việt Nam Cộng Hòa. Thế thì cái Sư đoàn 18 có thể bị thua trận không có nghĩa là toàn thể Quân Lực Việt Nam Cộng Hòa bị thua trận. Thì đội quân Quan Đông của Nhật thua, cũng không có thể là toàn thể thua. Cho nên không thể nói như thế được. Cái đó là cái Sai.

3- Cái Sai nữa là: Ai cho phép anh Thiện vào đó anh Thiện giảng?. Anh nói tên Giáo sư đó là gì? lớp đó là gì? Lớp mấy mà nó học sử? Học sử bộ ngành nào? Hãy trả lời đi? Sẽ không bao giờ trã lời được cả. Lại nữa còn kêu sau đó nửa năm sau anh Thiện bị ra toà về cái tội đó. Xin lỗi.! Năm đó, anh chỉ nói một câu láo thì nó xích cổ, nó kéo cổ anh đi! Cần gì phải đưa ra tòa làm gì? Chuyện đó là chuyện hoàn toàn không có. Nếu như có ra tòa là ra cái kiểu khác.

Còn thời kỳ đó, nên nhớ là Hải Phòng nó còn kinh hoàng hơn Hà Nội. Bởi vì sao? Nó vừa thi hành xong Cải Cách Ruộng Đất, nó vừa làm cái vụ án Chống Di Cư miền Nam, nó vừa làm vụ án Công Giáo phá hoại đoàn kết nhân dân. Nó đã vừa mới làm. Nó bắt đầu tiến hành làm Chi thu thuế công thương nghiệp tư bản tư doanh và lên danh sách để bắt đầu chuẩn bị đi vào chuyện tiêu diệt tư bản- tư doanh, công thương nghiệp kết hợp với nó làm vụ án Phan Anh ở ngoài mỏ Quảng Ninh. Vụ Án Gián Điệp cài lại. Hải Phòng vô cùng sôi động cả lên như tổ chức dụ dỗ người di cư. Tổ chức cho người di cư vượt qua đường biển. Làm gì có chuyện dễ dàng (như anh Thiện nói) như thế?. Cho nên chuyện đó là hoàn toàn không có. Thì tôi chỉ nói chuyện thật là như thế trong bối cảnh như vậy.

Rồi xong sau đó ít lâu thì trên Đàn Chim Việt có bài của Minh Võ (Minh Võ tên thật là Vũ Đức Minh) đính chính lại rằng: Nguyễn Chính Thiện đích thực ngày sinh. (Minh Võ) Nêu tên ngày sanh của ông Nguyễn Chí Thiện sinh năm 1933 cho có vẻ phù hợp một tí, tại vì chênh lệch nhau 6 năm kia mà! Thì ở đây thử hỏi rằng nói chung là ba ông đều ở vùng California hết cả (Minh Võ ở San Diego – Nam Calif, Nguyễn Chí Thiện vùng Westminster – Nam Calif. Toàn Phong Nguyễn Xuân Vinh ở gần vùng San Jose Bắc Calif). Tại sao ba ông không gặp nhau lại để mà nói cho (hợp). Tự nhiên mỗi ông nói mỗi khác. Như vậy thì người ta phải nghe ai?. Người ta đưa ra thắc mắc thì lại chửi người ta chụp mũ?. Như vậy muốn bắt người ta là con gì? Con bò à? Hay cái gì? Nghĩa là một người mà có khác nhau tới hai, ba ngày sinh khác nhau? Hai, Ba năm sinh khác nhau?. Một người thì là năm 1933, một người thì là 1939 thì tin như thế nào?. (Trần Nhu và Bùi Duy Tâm cũng khai ở tù chung với Nguyễn Chí Thiện và cũng khai 2 năm Thiện sinh khác nhau – 1937, 1933). Chỉ riêng cái chi tiết đó, cộng với chi tiết dạy học mà nói câu “Quân Đội Nhật Hoàng”như thế thì không đúng rồi. Tôi chỉ nói là hai chi tiết đó không đúng! Tôi chỉ phê phán giống như mấy người già đó là: Giáo sư Nguyễn Xuân Vinh cần phải xem lại chuyện này. Để thấy rằng mình không có đúng. Nếu cần thì ông nên chứng minh để không cái uy tín của ông rất là lớn. Và ông phải là tấm gương cho mọi người đều thấy sự phục thiện của ông trong lãnh vực viết lách, nghiên cứu. Cũng cần phải điện thoại hỏi ông Nguyễn Chí Thiện. Cần có một cuộc phỏng vấn rõ ràng giữa ông Nguyễn Xuân Vinh với Nguyễn Chí Thiện để trả lời ông sinh năm nào?. Mấy cái tội ông đi tù là vì sao?.

Còn như tập thơ thì tôi xin lỗi. Tôi không dám bàn tới cái chuyện đó. Nó không phải là lĩnh vực của tôi. Hơn nữa tôi không có thì giờ để nghiên cứu từng câu, từng chữ một. Xin phép được trả lời như vậy.

http://www.hon-viet.co.uk/KyGiaTuongThang_PhongVanNhaBaoVietThuongveNguyenChiThien_NguyenXuanVinh.htm

Posted in Uncategorized | Tagged: , , , | 2 Comments »

PHE “THÂN MỸ” Ở ĐÂU???

Posted by tudodanchu trên Tháng Chín 25, 2008

http://danchutudo.wordpress.com/2008/09/25/thanmy/

Posted in Uncategorized | Tagged: | 2 Comments »

Video: Đức Mẹ làm dấu lạ ở La Vang 13/06/2008

Posted by tudodanchu trên Tháng Chín 25, 2008

 

Video: Đức Mẹ làm dấu lạ ở La Vang 13/06/2008: Phái đoàn Tòa thánh thăm Thánh địa La vang trao tặng hào quang, trên trời cũng có hào quang

Posted in Uncategorized | Tagged: | 2 Comments »

Video: Thái Hà được Dòng Chúa Cứu Thế Saigon hiệp thông

Posted by tudodanchu trên Tháng Chín 25, 2008

 

Video: Thái Hà được Dòng Chúa Cứu Thế Saigon hiệp thông

Posted in Uncategorized | Tagged: | 2 Comments »

Video: Lễ Thắp Nến tại DCCT, Kỳ Đồng, SaiGon 24/9 cho Thái Hà

Posted by tudodanchu trên Tháng Chín 25, 2008

Video: Lễ Thắp Nến tại DCCT, Kỳ Đồng, SaiGon 24/9 cho Thái Hà

Posted in Uncategorized | Tagged: , | 2 Comments »

Thư gởi: Ông Đỗ Quảng

Posted by tudodanchu trên Tháng Chín 25, 2008

Thư gởi: Ông Đỗ Quảng

Lê Trần

Gởi ông Doquang, và các nhà văn học Việt nam

Cái lầm của người đọc thơ Vô Đề / Hoa Địa Ngục phần nhiều là không biết phân biệt bài thơ nào của láo sĩ ăn cắp Nguyễn Chí Thiện, bài thơ nào là thơ nguyên thủy của tác giả Vô Danh bị ăn cắp từ năm 1980.

Câu hỏi tập Hoa Địa Ngục Tổ hợp XBMD (Tổ hợp Xuất Bản Miền Đông) Hoa kỳ, 2006 từ đâu ra?

Tập Hoa Địa Ngục Tổ hợp XBMD 2006 – Bản quyền: Nguyễn Chí Thiện và GS ” trái dâu đổ bể” Mulberry Sea Nguyễn Ngọc Bích là do từ thơ ăn cắp, thơ xóa tác quyền, thơ cắt xén từ nguyên tác của thi sĩ Vô Danh (năm 1980 ).

Nhờ ăn cắp, pha trộn chế biến thơ của người khác rồi bán ra thị trường Tập Hoa Địa Ngục Tổ Hợp XBMD 2006 và những cuốn tương tự ra đời trước đó.

Khi đọc thơ Hoa Địa Ngục Tổ hợp XBMD 2006, người đọc thơ, nếu không là người nghiên cứu thơ từ các tác phẩm của năm 1980 thì không phân biệt đâu là thật và đâu là giả. Phần nào từ nguyên tác của thi sĩ Vô Danh và phần nào là phần tả pín lù, ngầu pín láo sĩ Nguyễn Chí Thiện???

Thí dụ như doquang post dưới đây gồm hai phần: phần 1 của thi sĩ Vô Danh, phần 2 thơ vè Nguyễn Chí Thiện. Do Quang không biết sự khác biệt của văn phong và văn thơ của hai người và nguồn xuất xứ từ đâu vì chỉ dựa trên Hoa Địa Ngục Tổ hợp Xuất Bản Miền Đông Hoa kỳ,2006.

thí dụ dưới đây:

-bài ” Thơ của tôi ” do Tue, 9/23/08, Do Quang wrote: xuất xứ từ thơ của tác giả Vô danh viết năm 1975, bị láo sĩ Nguyễn Chí Thiện ăn cắp.

-bài “Cuộc chiến đấu này” do 2008/9/24 Do Quang xuất xứ từ thơ của tác giả Vô danh viết năm 1975, bị láo sĩ Nguyễn Chí Thiện ăn cắp.

Cả hai bài thơ do Do Quang đưa ra đều là thơ của thí sĩ Vô danh. Tiếp sau đó

Do quang post
Cuộc chiến đấu này chưa phân thắng bại
Ta vẫn còn đây và sắt thép còn kia
Chết chóc thầm câm, cốt nhục chia lìa
Ta vẫn sống và không hề lú lẫn
Ta muốn nói với loài dã thú:
Khúc hát khải hoàn ta sẽ hát thiên thu ! <<<

Ðảng như hòn đá tảng
Ðè lên vận mạng quê hương
Muốn sống trong hòa hợp yêu thương
Việc trước nhất, phải tìm phương hất xuống ! <<<< phần 2

phần 1- 6 câu trên cúa thi sĩ Vô danh, phần 2 của láo sĩ Nguyễn Chí Thiện in trong Hoa Địa Ngục Tổ Hợp XBMD 2006.

Giải thích thêm để quí vị hiểu phần tiểu tiết của tập thơ bị ăn cắp có phần

Những ghi chép vụn vặt.

Những ghi chép vụn vặt là gì?

-“Những ghi chép vụn vặt ” là 188 đoản khúc kèm trong tập thơ của thi sĩ Vô Danh bị ăn cắp năm 1980.

Còn “Những ghi chép vụn vặt” 352 đoản khúc của Hoa Địa Ngục Tổ Hợp XBMD, trang 417-500 là gì?

– là 188 đoạn Những ghi chép vụn vặt ( bị ăn cắp) cộng với 164 đoạn thơ “tả pín lù” của láo sĩ Nguyễn Chí Thiện ghép thành 352 đoạn trong Hoa Địa Ngục Tổ Hợp XBMD, trang 417-500.

26 năm sau, tức là năm 2006 bọn lưu manh Nguyễn Chí Thiện – Nguyễn Ngọc Bích ăn cắp pha trộn, xóa, ghép từ bản nguyên thủy thơ của thi sĩ Vô Danh và 188 đoạn “Những ghi chép vụn vặt ” của năm 1980 để chế biến ra tập Hoa Địa Ngục Tổ Hợp XBMD 2006.

Điều đó có đáng khen thưởng tôn vinh hay phải vạch trần ra sự thật bỉ ổi này?

Do đó.

Người đọc thơ, bàn thơ, khen thơ Nguyễn Chí Thiện cần phân biệt rõ ràng đâu là thơ vè “tả pín lù” Nguyễn Chí Thiện khác biệt với thơ nguyên tác của thi sĩ Vô danh. Nếu chỉ đọc Hoa Địa Ngục Tổng Hợp XBMD thì không có đủ tài liệu để so sánh nên không đủ hiểu biết để lột mặt nạ bọn ăn cắp thơ. Chỉ có những người có tài liệu thơ từ năm 1980 mới nhìn rõ chân tướng cái xảo thuật, cái láo, của nó. Hy vọng là Báo Sài Gòn Nhỏ và các nhà nghiên cứu, các nhà trí thức, cơ quan ngoại giao tiếp tay với Triệu Lan, Báo Sàigon Nhỏ đưa ra tài liệu của 28 năm liên quan đến “vụ án đạo văn” do bọn lưu manh Nguyễn Chí Thiện, GS ” trái dâu đổ bể” Mulberry Sea Nguyễn Ngọc Bích kèm theo đại diện bọn bút nô Phan Nhật Nam, Chu Tất Tiến..v..v…

Người bênh vực thơ Nguyễn Chí Thiện khác với người đọc thơ cho vui, chỉ biết khen thơ vè “tả pín lù” Nguyễn Chí Thiện và không nhìn ra nguyên tác thơ của Thi sĩ Vô Danh “bị chôm” ở đoạn nào để nhét bài thơ do mồm Nguyễn Chí Thiện đọc ra. Văn là người, văn phong và văn thơ của mỗi người đều khác nhau. Giống như có cái bánh bao nhân bánh trung thu, khi ăn vào người ăn phải biết phân biệt phần nào là vỏ bọc bằng bột bánh bao và phần nào là phần nhân bánh trung thu. Câu hỏi được đặt ra là dù cái vỏ bọc giả có khéo đi nữa cũng không che được cái thật của nhân bánh trung thu. Do đó, nhà văn Chu Tất Tiến thách thức đối thoại, nhà văn Phan Nhật Nam của SBTN có cầm tay ân cần dẫn láo sĩ Nguyễn Chí Thiện đi hay quảng cáo hộ trên đài SBTN, và GS Lê Tinh Thông phụ họa vào cũng không gỡ được hương vị các hạt mè li ti của thơ Thi sĩ Vô Danh bị ăn cắp “nhét” vào vỏ bánh bao Nguyễn Chí Thiện.

Câu hỏi là bao giờ các ông/bà ra công chúng với Nguyễn Chí Thiện để đối chất về một “nghi án” lớn nhất thế kỷ của văn học Việt Nam?

Đài truyền thông SBTN có công khai đóng góp làm sáng tỏ việc này không?

Chúng tôi kêu gọi những nhà trí thức, nhà văn học- văn bút Việt Nam lên tiếng công minh để trả sự công đạo cho tác giả đích thực của tập thơ này.

Còn những ai vờ vĩnh khỏa lấp, ngăn chận, chửi bới, bịt miệng những người lên tiếng tố giác. Họ bảo chính họ là những người đấu tranh còn người tố giác không có đấu tranh? Xin nhắc lại một chi tiết quan trọng mà nhiều họ cố tình khỏa lấp là bọn Việt tân luôn luôn cài gián điệp nằm giữa cộng đồng lèo lái dàn dựng mọi chuyện, làm cho rối beng, cho hỏng rồi tuồn ra ngỏ sau những tin tức sinh hoạt cộng đồng cho bọn Yết kiêu Hà nội. Điển hình là bọn MT Hoàng Cơ Minh / Việt Tân cho tiền vận động đem là láo sĩ Nguyễn Chí Thiện ra hải ngoại năm 1995 mà không nghe ai đặt vấn đề?

Trân trọng

Lê Trần

http://www.hon-viet.co.uk/LeTran_GoiOngDoQuang.htm

Posted in Uncategorized | Tagged: , , , , , | 2 Comments »

NGƯỜI VÀ VIỆC CHUNG QUANH VẤN NẠN NGUYỄN CHÍ THIỆN

Posted by tudodanchu trên Tháng Chín 25, 2008

NGƯỜI VÀ VIỆC CHUNG QUANH VẤN NẠN NGUYỄN CHÍ THIỆN

Thưa quý bằng hữu,

Hổm rày, có một vài vị trên các Diễn Đàn lại nêu ra nghi vấn liên quan đến tác giả Khuyết Danh của tập thơ Vô Đề sau khi trao được cho nhân viên Tòa Đại Sứ Anh tại Hà Nội ngày 16/7/1979 đã bị công an Việt Cộng đánh đập và thủ tiêu mất xác. Người có tên là Nguyễn Chí Thiện sinh ngày 27/2/1939 được Đảng và Nhà nước CSVN cấp giấy tờ ra hải ngoại, cộng tác mật thiết với Bùi Tín, Vũ Thư Hiên cùng băng đảng Việt Tân viết cuốn Hạt Máu Thơ và Hỏa Lò do Tổ Hợp Xuất Bản Miền Đông Hoa Kỳ xuất bản không phải là tác giả tập thơ Vô Đề nói trên.

Nhưng, Nguyễn Chí Thiện từ ngày qua Mỹ đến nay đã cố tình tránh né không trực tiếp trả lời những nghi vấn chung quanh tập thơ Vô Đề và không đưa ra được những lý lẽ và bằng chứng khả tín để có thể thuyết phục được mọi người rằng Nguyễn Chí Thiện chính tác giả và cũng chính là người đã đích thân xông vào Tòa Đại Sứ Anh tại Hà Nội ngày 16/7/1979.

Trong khi Nguyễn Chí Thiện chưa dám hé môi trả lời những nghi vấn trên thì băng đảng Việt Tân cho bồi bút nhao nhao xông ra bênh vực Nguyễn Chí Thiện, chửi bới, chụp mũ một cách hạ cấp bất cứ ai dám đặt nghi vấn nghi ngờ Nguyễn Chí Thiện không phải là tác giả tập thơ Vô Đề. (Thực ra thì có một thiểu số gà mờ, không có liên hệ với Đảng Việt Tân, cũng sốt sắng lên tiếng bênh vực Nguyễn Chí Thiện đấy).

Rất tiếc về việc nhà văn Phan Nhật Nam, đã có tiếng tăm trước năm 1975 ở Miền Nam nay cũng nhanh nhẩu nhảy ra, hạ mình bênh vực cho Nguyễn Chí Thiện. Dẫu Phan Nhật Nam nay là bạn và ở cùng nhà với Nguyễn Chí Thiện thì cũng nên để cho chính bạn mình trả lời cho minh bạch cái đã. Không ai có thể trả lời thay cho Nguyễn Chí Thiện liên quan đến vấn đề chính danh tác giả của tập thơ Vô Đề cả. Nguyễn Chí Thiện còn sống sờ sờ, chưa câm, chưa điếc, chưa mù, sao không để cho đương sự được trả lời.

Có người hậm hực nói với tôi rằng các nhà văn Phan Nhật Nam, nhà báo Hải Triều, Linh Mục Nguyễn Hữu Lễ, v.v… có tham gia và hoạt động với đảng Việt Tân đấy. Tôi góp ý rằng các vị ấy có là đảng viên đảng Việt Tân hay không, đó là quyền tự do của các vị ấy. Có khi họ chỉ lợi dụng đảng Việt Tân làm môi trường hoặc phương tiện để thực hiện những mưu tính riêng của mình. Miễn bàn. Chừng nào có chứng cớ rõ ràng họ mượn danh nghĩa và thế lực đảng Việt Tân để đánh phá công cuộc chống Cộng chung của đồng bào mình, mưu đồ cản trở tiến trình dân chủ hóa đất nước, tiếp tay cho Việt Cộng, lúc đó se không thiếu người lên tiếng phê phán họ.

Nhà văn Phan Nhật Nam hãy để chính bạn mình là Nguyễn Chí Thiện trả lời những điểm liên quan đến tác giả và tác phẩm Vô Đề. Chừng nào Nguyễn Chí Thiện đã vận dụng hết khả năng trí tuệ trả lời mà những nghi vấn của công luận vẫn chưa giải tỏa thỏa đáng. Lúc đó vì tình bạn, vì sự quen biết ở cùng nhà với nhau, Phan Nhật Nam có thể trả lời giùm cho Nguyễn Chí Thiện cũng chưa muộn.

Một lần nữa, để giữ hòa khí trong cộng đồng hải ngoại và giữ hòa khí trong giới cầm bút phe ta với nhau, xin quý vị hãy để cho Nguyễn Chí Thiện trả lời những nghi vấn liên quan đến Nguyễn Chí Thiện. Không ai có thẩm quyền và có khả năng thuyết phục công luận trong vấn đề này hơn chính Nguyễn Chí Thiện cả.

Hồ Công Tâm

TÌNH BÁO HẠ MÀN

Khi tập Vô Đề ra ánh sáng

Lê thê bóng tối vẫn vây quanh

Cai tù đã thủ tiêu người viết

Tác giả (?!) xin đành để: Khuyết Danh!

Mặt Trận Hoàng Cơ Minh đánh bóng,

Hỏa Lò Nguyễn Chí Thiện vồ nhanh!

Vải thưa, mắt thánh, lòe đâu đặng:

Hòa Giải, tuồng ma tịt khó thành!

September 23, 2008

Hồ Công Tâm

[2]

Bộ ba tình báo

Cô bác kể chi bầy chó ghẻ

Khuyển Ưng chầu chực khúc xương bò

Vện, Vàng rượn đực kêu ăng ẳng

Khoang, Đốm đi tơ đứng thập thò

Đón gió, Việt Tân còn bắng nhắng

Trở cờ, Mặt Mẹt cũng vây vo!

Thư Hiên, Bùi Tín “gà” cho Thiện

Viết “Hạt Máu Thơ” với “Hỏa Lò”! (*)

(*) Lê Tinh Thông và Nguyễn Ngọc Bích được phân công dịch ra Anh ngữ.

September 24, 2008

Hồ Công Tâm

[3]

Bày chó của Nguyễn Chí Thiện

Lạ sao tác giả chưa ra miệng,

Lũ chó đẻ kia đã sủa hăng!

Con Vện con Vàng kêu ẳng ẳng,

Thằng Cu cái Hĩm cãi phăng phăng!

Nghi ngờ thi pháp “Vô Đề” hử

Khác hẳn thơ vè “Hạt Máu” chăng?

Mặt Trận hè nhau quăng nón cối

Diễn Đàn bố bảo dám mần răng?!

September 23, 2008

Hồ Công Tâm

[4]

Nguyễn Chí Thiện ???!!!

Sau “Hoa Địa Ngục”, dứt dòng thơ;
Nghi vấn đặt ra,… thật đáng ngờ!
Tác giả nếu như còn sống sót (*)
Hoa lòng sao chẳng nối dây tơ ?!
Lìa quê Cộng Sản vờ du thuyết,
Nhập đảng Việt Tân bịp chạy cờ!
Khẩu khí một dòng thơ bất khuất
Thương ôi tắt lịm tự bao giờ ?!!!

December 31, 2006

(*) Bị bắt sau khi quẳng được tập thơ

Hoa Địa Ngục gồm vẻn vẹn 192 bài thơ

ngày 16/7/1979 vào Tòa Đại Sứ Anh tại Hanoi

Hồ Công Tâm

[5]

Ác thiện nhập nhằng

Tác giả Vô Danh của tập thơ
Khổ công truy cứu vẫn còn ngờ
Cai tù xuất ngoại làm tình báo
Được Đảng đưa ra để nhận vơ
Được lũ Phở Bò đem đánh bóng
Kẻo thằng cai ngục sẽ lu mờ
Nhưng rồi tai mắt đâu qua lọt
Ác thiện nhập nhằng chẳng thể ngơ!

January 6, 2007

Hồ Công Tâm

[6]

U mê

Sau khi quẳng được… tập Vô Đề
Tác giả thương ôi Chúa, Phật chê
Không thể cứu cho Người thoát chết
Trên tay lũ quỷ đỏ u mê
Nói chi với mấy thằng ngu dốt
Thật, giả chỉ thêm chọc chúng quê
Đầu sỏ Việt Tân và Việt Cộng
Ma đầu toa rập tỉnh ăng-lê!

January 15, 2007

Hồ Công Tâm

[7]

Bầy chó bảo vệ yếu nhân

Quái lạ, cớ sao đảng Phở Bò

Cố tình bưng bít, giấu quanh co

Nâng niu con tẩy: bài Hòa Giải!

Bảo vệ yếu nhân: xếp Hỏa Lò!

Quân tử đơn phương chưa hó hé,

Gian nhân hiệp đảng đã reo hò!

Xua bầy chó đói nhao nhao sủa,

Vè Sĩ rung đùi đánh chén no!

September 25, 2008

Hồ Công Tâm

Lạy Ông, em ở bụi này

Thôi đừng đánh lận con đen

Thập thành ai lạ thói quen già mồm

Rõ ràng đỏ chót đuôi tôm

Em rằng em vẫn ngồi ôm đuôi vàng!

Đảng sai em mở ngôi hàng:

Bảng treo “Chống Cộng, trong hang cáo chồn!

Đầy kho nói cối còn tồn

Buồn tình, em chu.p. Khôn hồn lánh xa!

Diễn Đàn Hội Nghị hôm qua

Cối kho mở sẵn đem ra em cầm

Miệng em khấn vái lầm rầm

Tay em chụp đại Bác Tâm Công Hồ!

Tưởng rằng Bác hãi, ai ngờ

Bác cười: “Đâu ngán nặc nô em mày!

Thế là rõ tựa ban ngày

Lạy Ông, em ở bụi này em ra!

Hồ Công Tâm

[30/4/2001]

(1) Thị Thuấn viết email trên Diễn Đàn Hội Nghị rằng đừng nghe Hồ Công Tử chống Cộng ngoài miệng mà vội tin, rồi có ngày sẽ bổ ngửa khi thấy Hồ Công Tử ngồi trên xe có tài xế Công An lái đi tham quan các nơi trong thành phố Hồ Chí Minh!

Hồ Công Tâm xa Hà Nội đã 51 năm, và vượt biên rời Sài Gòn đã 23 năm, chưa một lần về thăm quê hương dưới ách thống trị của bạo quyền Cộng Sản. Trong khi anh rể của mụ Bút Vàng là Nhật Tiến và vợ là Đỗ Thị Phương Khanh và bà con mụ thường thậm thụt về nước gãi cổ gãi tai nịnh hót Cộng Sản, xin xuất bản mấy tập truyện mang nội dung tuyên truyền ca ngợi chế độ Cộng Sản. Mụ Bút Vàng còn viết bài ca tụng nhà văn Công An CS Nhật Tuấn, em của Nhật Tiến. Điều này trên Diễn Đàn hải ngoại nhiều người đã biết rõ. [HCT]

http://www.hon-viet.co.uk/HoCongTam_ChumThoChoVESiNCT.htm

Posted in Uncategorized | Tagged: , , | 2 Comments »

VỞ TUỒNG CẢI LƯƠNG: “CỦA CHỒNG HỜ, HẬU CỔNG CHÙA”

Posted by tudodanchu trên Tháng Chín 25, 2008

VỞ TUỒNG CẢI LƯƠNG: “CỦA CHỒNG HỜ, HẬU CỔNG CHÙA”

TRƯƠNG MINH HÒA. –

Một vị tăng sĩ lớn tuổi, có cái duyên với Đức Phật, đã thí phát qui y từ lúc mới 16 trăng tròn, bỏ lại sau lưng tất cả những” lục dục thất tình” để tìm đường giải thoát khỏi cái kiếp trầm luân khổ ải; vị tu sĩ Phật Giáo có nhiều chục năm” hạ lạp” đó chính là Huề Thượng Thích Phước Huệ, nổi tiếng khắp ta bà thế giới, trong quá trình tu hành, tu tỏi, tu ớt, tu… đạo, đạo tu ” từ trong nước ra tới hải ngoại, từng được nhiều người kính trọng qua vai trò” lãnh đạo tinh thần”, một chức vụ hổng ai bầu và hổng có nhiệm kỳ, vậy mà có người cho là” phi chính trị” mới dốt làm sao!. Trong cái” cõi đời là cõi tạm”, Ngài” từng là Giáo Hội Chủ Tổng Hội Phật Giáo Úc Đại Lợi, khi mới thành lập và sau nầy là Giáo Hội Chủ Giáo Hội Phật Giáo Việt Nam Thống Nhất Úc Đại Lợi và Tân Tây Lan; dù trên bản hiệu hai, thông bạch, thông báo, kêu gọi gây quỷ từ thiện, cất chùa, xây tượng…. luôn có chữ” Thống nhất” nhưng tại đây Phật Giáo:” Thống nhất tâm là cùng thờ hay lợi dụng Phật để làm thương mại; nhưng mỗi thầy hùng cứ một nơi, góp công cùng xây đạo tiên”.

” THỨC NHÓNG chờ hoài THỐNG NHẤT câu
PHÁO GIẬT lòng ai, PHẬT GIÁO nào?
TIỀN THU lắm kẻ TU THIỀN dạy.
NÀNG BIẾT hỏa ngục, NIẾT BÀN đâu?”

Trước đây, khi còn tu hành và” phục vụ đạo pháp” trong khối Phật Giáo Ấn Quang, được vị thượng tạ Thích Trí Quang tin cậy trong nước, từng giữ chức Trưởng Ban Thông Tin, có nhà in ấn” Sen Vàng”, Ngài có pháp danh là Thích Tắc Phước; sau năm 1975, Ngài cùng với người Hoa đăng ký để đi” thỉnh kinh tự do” ở thế giới Tây Phương Cực Lạc, sang đến” thiên đàng hạ giới”, sau thời gian định cư ở Úc, đổi pháp danh là Thích Phước Huệ, được chúng đệ tử ruột tổ chức lễ” suy tôn huề thượng” và lễ nầy được đài phát thanh SBS do cô trưởng đài Ngọc Hân ở Sydney phổ biến khắp nước Úc, nghe qua như là” lễ đăng quang của một vị vua thời Trung Cổ” vậy. Do đó Ngài thuộc hàng:” Công đức vĩ đại, sống mãi trong sự nghiệp tu hành của những kẻ theo thầy mà quên Phật”, hết lòng đi theo dù biết thầy có” hai pháp danh, hai chữ ký”, Ngài có nhà xuất bản” SEN HỒNG” tại Úc, cho phù hạp với” khuynh hướng tu học thời thượng”. Theo vài nguồn tin chưa kiểm chứng, tức là thuộc loại” báo cáo khí tượng thủy văn” xì xầm từ lâu, là cái Pháp danh nầy là do Ngài sáng tạo bằng cách ghép từ hai cái tên của hai” cái quả” mà Ngài từng gieo trước đây? Sự thật ra sao, thì chỉ có Ngài biết, còn tin đồn thì xin kiểm chứng, vì trong báo chí nước ngoài thuộc thế giới nói tiếng Ăn-Lê, thường Ăn táo, Ăn bơ, Ăn bánh mì kẹp thịt… có câu:” we report, you decide”
.
Ngài là bậc CAO TU, nhưng con” CU TAO” đâu có tu, là điều không ai théc méc; do đó Phật Tử nào chủ trương” đời là bể sướng” thay câu” đời là bể khổ” cũng nên” giác ngộ” điều nầy để cho” thanh tâm trường khoái lạc” mà cùng thầy” dắt tay nhau đi theo tấm bản chỉ đường đến cõi Non Bồng Nước Nhược” để tâng bốc, thương kính thầy là bậc” căn tu” có đầy đủ” cu tăng” mà hát bài” tiếng chày trên sóc Bam Bo” thay bài kinh sám hối, để ” giã gạo ban đêm” mà vẫn giác ngộ cao; tu theo kiểu nầy, nếu hổng thành” chánh quả” cũng có hy vọng thành” chánh quỷ” hay đi theo đảng Cộng Sản lâu năm, lập công cướp bóc cũng trở thành” chánh ủy” lắm! .Tu thể hiện ở bộ áo cà sa, đầu cạo, nhưng con” cao tu” thì không bao giờ” qui y” đâu; do đó thầy có thể đi tìm” đường vào tình yêu” mà vẫn” đạo tu” hay” tu đạo” vẹn toàn từ con” cao tu” mà phát huy không ngừng, tiến nhanh, tiến mạnh, tiến vững chắc đến cái tuyệt thứ ba trong tứ tuyệt của giới thâm Nho, Háng rộng ngày xưa:” Huề thượng động phòng hoa chúc dạ” mà lòng” phơi phới một niềm vui”.

Ngài huề thượng Thích Phước Huệ là bậc tu áo, tu đầu, và khi gặp người khác phái cũng phải mang” căn tu” ra ứng dụng, nếu Ngài ở tịnh thất lâu ngày, đứng trước cái trống thì trống không còn kêu nữa, là cái” tu đạo” thượng thừa. Một bậc” căn tu” vẹn toàn cả hai đường” đạo-đời” uyển chuyển: vừa đóng vai huề thượng và vừa là người biết quí trọng loài hoa biết nói, nên cũng có một số đệ tử kính tăng hơn cha mẹ đi theo phò tá, sẵn sàng nhảy vào binh vực khi thầy” gặp quả báo nhản tiền”, một lòng bảo vệ thầy, dù thầy làm bậy, còn bảo vệ đạo pháp thì còn hỏi lại. Từ tư tưởng biến sang hành động, Ngài Thích Phước Huệ cũng từng” điều nghiên” thiền Tiếp Hiện của chưởng môn thiền sư Thích Nhất Vẹm. Nên nhớ là muốn tu phái Tiếp Hiện, thì THIỀN SƯ mới truyền dạy được, còn THIẾN SƯ là không đạt” mục đích yêu cầu tu đạo” như cái thứ ba trong Tứ Tuyệt Tức ( bốn điều tức nhất):” Hoạn nhân động phòng hoa chúc dạ”. Do đó, từ khi còn ở Việt Nam, Ngài Thích Tắc Phước từng có mối quan hệ” hữu cơ” với Năm Thợ May và nghe đâu khi sang đến” thế giới Tây Phương Cực Lạc” ở Úc Châu, Ngài cũng có tu” thiền Tiếp Hiện” với một Tín Nữ khác, cho ra cái quả, tín nữ đã” viên tịch” và cái quả đó đang coi một cơ sở thương nghiệp, nhà hàng chay ở Cabramatta ( Take 2 Tango, trong phần góp ý vài: cha ơi! thầy ơi!). Nhờ “cao tu” nên Ngài Thích Phước Huệ tạo được cơ sở tu học hàng chục triệu mà hổng cần phải làm việc cực khổ, cài hai ba Jobs như” bá tánh”, đúng là” tu nhất kiếp, triệu phú nhất thời” Ngài cùng với các đệ tử ruột” phe cánh” phát triển nhanh, mạnh, vững chắc hệ thống” Phước Huệ Công Đức Tùm Lum” ( Tùm Lum ở đây là nhiều nơi, lan rộng hệ thống chùa Phước Huệ nhiều nơi, chứ hổng có nghĩa, ý xấu nhé), nhờ tiền bá tánh” CÚNG DƯỜNG”, để thầy dùng tiền” CÚNG CHIẾU” với tín nữ Diệu Đức, nên Ngài thường lấy danh nghĩa” hoằng pháp” để” qui mả” hàng năm, hầu cùng tín nữ” tu đạo”, thực hành thiền” tiếp hiện” suốt 15 năm mà” không ai hay biết” đến khi” cơ duyên” là tín nữ” Diệu Đức” đã” dứt điệu” bản nhạc đời và đạo:” tình cho không biếu không” khi công bố bức thư, hình ảnh về sự quan hệ” hữu cơ” giữa thầy và tín nữ, rất là lâm ly bi đát.

” TAO DÂM nên có mối TÂM GIAO.
MÌNH TỐI đường tu MỐI TÌNH vào.
GIÀ ĐI cửa Phật, DI ĐÀ chẳng.
MA TÌNH vương vấn MÌNH TA đau.
DỨT ĐIỆU tình ca từ DIỆU ĐỨC.
PHƯỚC HUỆ cao tu PHẾ HƯỢT mau.
TU MÀ phạm giới TA MÙ mắt.
CAO TĂNG nghiệp chướng, lụy CĂN TAO.”

Con đường tình ta đi giữa hai hàng” đời và đạo” được vung bồi” mãi mãi xanh tươi, một thời bền vững” như thứ tình” hữu nghị Việt-Trung bền vững như răng với môi” là nhờ tiền mồ hôi của thiện nam tín nữ mang đến cúng dường và những” công quả, công đức, mồ hôi ấy” được thầy mang sang Mỹ để” cúng chiếu” với tín nữ” cực kỳ thân thương”, để cùng dắt tay nhau đi vào cõi thiên thai ở ngay tại thế gian, cùng nhau tu tập” thiền Tiếp Hiện” mà thanh tâm” trường khoái lạc” đạt đến mức” cao tu” nên” cu tao” cũng phải” xử lý” cho có được nhiều” chất lượng” trong mối quan hệ” hữu cơ”; nên hàng năm, chàng và nàng giống như tâm trạng chia phôi của mối tình” Ngưu Lang Chức Nữ” thay vì nhờ” bầy quạ đen “bắt nhịp cầu”, thì ngày nay trong cái” tình huống hiện đại”, chàng dùng” phản lực cơ có người lái” ( chớ hổng có người lái là ông cố nội cũng hổng dám đi) để bay sang tận” Châu Mỹ La Tin” đáp xuống Bắc Mỹ hầu cùng với nàng hát bản nhạc” Bác cùng chúng cháu hành quân” khi mà Bác Hồ được” đoàn tụ và hội ý, hội thảo” ở hang Pác Pó là đạt được cái đạo tu ý nghĩa. Thế nên, khi mà:” Thầy ơi! gặp gở làm chi, trăm năm biết có duyên gì hay không?” hoặc như bản nhạc Chuyến Đi Về Sáng của Nhật Trường và Mạnh Phát được sửa chửa vài chữ cho phù hạp với cái” tình huống” đạo đời toàn vẹn:” Thầy ơi! Nếu yêu rồi, chớ để nhạt màu son trên đôi môi”. Khi mà thầy xa vắng một thời gian, khiến tín nữ đâm ra nhung nhớ” Cái thuở ngồi thiền lưu luyến ấy” nên tín nữ lặn lội sang tìm, nhưng thầy mãi lo” đạo pháp” mà hổng thèm tiếp, thế là nàng đành phải bạch hóa cái mối tình” chỉ đẹp khi tình chưa công bố” trên các tờ báo. Đây cũng là do cái quả mà thầy không biết quí trọng tấm lòng của tín nữ, hết lòng cùng thầy” tu đạo” hay” đạo tu” từ nhiều năm qua:

” Xa xa, tít tít, mù mù đợi.
Đợi, đợi chàng về, đợi đợi chu”

Thế nên chứng từ, hình ảnh về mối” quan hệ hữu cơ” được tung lên báo giấy lẫn báo điện, gây xôn xao dư luận, nhất là các Phật Tử thuần thành, từng đóng góp” cúng dường” để cho thầy mang sang Mỹ” cúng chiếu” với tín nữ Diệu Đức từ lâu nay mà hổng ai” phát hiện” cả. Sự kiện nầy vang lừng khắp năm châu, ta bà thế giới, nên mới biết” cánh Phước Huệ Công Đức Tùm Lum Tà la” có những phần chìm trồi lên như” dán bị xịt thuốc sát trùng” với những loại thuốc Pest Control được nhiều tờ báo điện, giấy tung ra. Tại xứ Căn-Ga-Ru, có hai tờ béo núp bóng làm VĂN NGHỆ, văn gừng để binh vực cho chuyện CHIẾU GIƯỜNG của bậc” cao tu” Huề Thượng Thích Phước Huệ ( tờ béo là vì họ làm báo thương mại, ra vào Việt Nam, quảng cáo cho Việt Cộng như hãng hàng không Vietnam Airline, đoàn văn công sang.. nên những tờ báo nầy đã thành tờ béo, có nhiều tiền). Bộ tam sên với ba nhà béo” đỉnh cao trí tệ” HỒ TÚI GIAN thi nhau chửa cháy cho Ngài Huề Thượng Thích Phước Huệ, vì ngại thầy trở thành HỀ THƯỢNG THÍCH PHƯỚC XỆ” là còn gì là” cao tu” và lãnh đạo tinh thần tối cao, với cái công đức vĩ đại phải không?

Vụ Phước Huệ công đức tùm lum mang nhiều dư âm, được ba nhà béo tung nhiều hỏa mù liên tục và không biết hổ thẹn, nhằm binh vực, đánh lạc hướng dư luận trong kế” thanh đông kích tây”, giống như sách lược của Việt Cộng trước đây, nay được áp dụng tại xứ tự do. Trong cuộc chiến Việt Nam, những tên khủng bố đặt mìn, giết hại đồng bào, được Việt Cộng tấn phong thành” anh hùng” hay” dũng sĩ”, những câu chuyện giết người thường dân vô tội được biến sang” giết Mỹ, giết Ngụy” tuyên truyền tại các vùng nông thôn, hay tại miền Bắc, khiến cho dân chúng u mê tin là như vậy. Sau hiệp định Paris, một câu chuyện buồn cười là vụ Việt Cộng vi phạm ngưng bắn, pháo kích làm sập một cây cầu ở tỉnh Chương Thiện; trong khi các phái đoàn khác tường trình là do đạn pháo kích, nhưng phái đoàn Ba Lan thì cho là:” cầu cũ quá nên bị sập”. Đến nay, nhiều nguồn tin do hai” tờ béo” với bộ tam sên” Hồ Túi Gian” tung hỏa mù, được ghi nhận như:

-Hình ảnh của tín nữ Diệu Đức tung là là giả, ghép và thư cũng hổng có thiệt, để binh vực tối đa cho thầy. Nếu là tài liệu giả, tại sao Ngài Huề Thượng Thích Phước Huệ hổng chịu lên tiếng phản bác, đính chánh, nhằm minh oan? Chớ ngậm miệng, rồi cho là đợi kiếp sau mới nói là không ổn nhé! Người có can dự chánh là Phước Huệ không phản ứng, thì mấy nhà béo nầy nhảy vào” cứu chúa”, trở thành” nhà béo đánh thuê” hoặc là thứ nhà béo xạo ke ( có quyền nghi ngờ là được Ngài chi tiền?)

-Vì Huề Thượng Thích Phước Huệ có quá nhiều tiền nên tín nữ Diệu Đức muốn làm tiền mà tung ra vụ tình ái lem nhem nhằm triệt hạ uy tín và moi tiền. Vụ nầy thì trớt quớt đấy, vì nếu tín nữ Diệu Đức muốn moi tiền thì cứ hù dọa bên trong và đương nhiên là thầy” có tịch phải rụt rịt chi tiền” chớ tội gì phải tung lên báo cho mang tiếng mang tai suốt đời là có dan díu với thầy chùa. Nhưng xin hỏi mấy nhà béo” đỉnh cao trí tệ nòi người” một câu: Tiền của thầy hay là của bá tánh đóng góp? Vì từ ngày qua sứ” tây phương cực lạc” thầy không làm gì mà ra tiền, thế mà ngày nay trở thành” triệu phú Phật Giáo”. Như vậy, ĐẦU TIÊN hỏi TIỀN ĐÂU mà thầy chùa Phước Huệ có? Nếu như vậy thì những ai từng đóng tiền cúng dường cho thầy, chẳng những hổng có phước mà còn giúp thầy phương tiện để bay sang Mỹ” CÚNG CHIẾU” với tín nữ Diệu Đức thoải mái, tạo ra nghiệp, cũng giống như chuyện vô tình cung cấp cây dao cho kẻ sát nhân, thì người cung cấp dao cũng cắn rức lương tâm chớ bộ!.

-Việc các cơ quan truyền thông khác đăng những bài báo nêu lên sự thật, có chứng từ của tín nữ Diệu Đức, thì bị chụp mũ với ngụy chứng như sau: Úc Châu nổi tiếng là thành trì chống Cộng, nên ai đưa lên vụ Ngài Phước Huệ có mối quan hệ” hữu cơ” là làm bất lợi cho công cuộc chống Cộng, làm hại cộng đồng. Tức là biến vụ” đường vào tình yêu có trăm lần vui, có vạn lần sầu” của Ngài Phước Huệ thành” liên qua đến đất nước, tinh thần chống Cộng”, nói trắng thành đen, thật khó ai nghe ở tại một nước dân chủ, thế mà những nhà béo nầy tung ra, khinh thường dân tỵ nạn ngu ngốc như thời 1945.

-Bị chụp mũ là” đánh phá Đạo Phật” để kích động Phật Tử nhảy vào vòng chiến. Tuy nhiên việc lột mặt lũ” gian, dâm tăng” là điều cần thiết để bảo vệ đạo pháp, cần phải loại bọn quỷ phá nhà chay ra khỏi chùa. Ngày nay cái màng qui kết:” đụng tới thầy là đụng tới Phật, đạo Phật” đã lổi thời rồi. Mấy tay nằm vùng nào còn u mê, áp dụng chiến thuật cũ của Thích Trí Quang là bị lòi ra ánh sáng cả.

Hai tờ béo còn lợi dụng” sinh hoạt dân chủ tại nước tự do”, mở trang góp ý, dàn dựng cái trò hỏi ý kiến nhân dân như tên thủ tướng không người lái Nguyễn Tấn Dũng đã làm cách đây không lâu, nay ở hải ngoại, các nhà béo nầy cũng áp dụng như” vị chủ của họ” trong nước qua bài bản” dân chủ”. Tuy nhiên, những ý kiến nào” bất lợi” cho thầy thì họ văng bỏ vô thùng rác hay delect nếu gởi bằng email, ngoài ra chưa kể đến biện pháp” cò mồi” dùng diễn đàn để” bảo vệ dâm tăng, như bảo vệ con ngươi trong tròng mắt”. Cho nên trong thời gian qua, có nhiều ý kiến binh thầy một cách trơ trẽn, đọc qua là biết ngay bọn nầy dàn dựng, chẳng khác nào các cơ quan truyền thông trong nước đang bôi nhọ, xuyên tạc các linh mục, giáo dân đòi đất nhà thờ ở Tòa Khâm Sứ và Thái Hà:

-Cho tín nữ Diệu Đức là quỷ ma, mê dụ thầy vào con đường” tu đạo”. Tức là trâu tìm cọc, là kết tội người đàn bà đau khổ, vì lỡ” trao duyên lầm dâm tăng” mà phải lén lúc từ lâu, uổn phí cả cuộc đời.Nếu chàng Phước Huệ là người thường, thì nàng Diệu Đức đã làm đám cưới đàng hoàng, còn trường hợp nầy, thì người phụ nữ bị thiệt thòi, phải nên thông cảm cho thân phận phụ nữ mới đúng chớ. Những kẻ nào kết án tín nữ Diệu Đức là ma quỷ, thì cũng nên sám hối cái tội” vọng ngữ” là vừa ( nếu là phe cánh hay ăn tiền của thầy, xin miễn bàn, vì đám nầy nói với họ như” đàn gảy tai trâu”)

-Binh thầy, vì cho là bà Diệu Đức lợi dụng trong lúc” cận tăng” mà dụ thầy đi vào” con đường tình ta đi”, càng ngày trở thành” NGÁO BỊP” khi mà cái” NGHIỆP BÁO” chồng chất. Nên biết là Ngài Huề Thượng Thích Phước Huệ vừa” cao tăng” là” cao tu” và cũng” cao tuổi” hơn tín nữ Diệu Đức, như vậy thì” ai dụ ai?”. Những kẻ tung tin nầy khinh thường mọi người, ăn ngược nói ngạo như Vẹm, lại được hai tờ béo” hồ hởi phấn khởi” phổ biến và được một số” TĂNG CHÚNG” lúc” TÚNG CHĂNG” thì nhào lên hùa theo như bầy chó, binh bậy; lòi ra đây là một lũ có quan hệ dây dưa rể má, tức là chúng nhào lên để tự thú” lạy ông con ở bụi nầy”. Nên nhớ là Phật Tử ngày nay hổng còn” kính tăng” nữa, vì tăng bây giờ bể quá rồi, cửa chùa bị Việt Cộng xâm nhập, lợi dụng từ trước 1975 ở trong nước, tăng ni của khối Phật Giáo Ấn Quang từng đóng góp công sức cho Vẹm để làm sụp đổ miền Nam, lịch sử vẫn còn đó. Nay thì cửa chùa bị quốc doanh hóa từ năm 1981 với cái gọi là Giáo Hội Phật Giáo Việt Nam thành lập ở chùa Quán Sứ ( Hà Nội) do đám tăng” áo vàng cờ đỏ” với Thích Trí Tịnh, Thích Thanh Tứ, Thích Nhật Từ….và ở hải ngoại, bọn công an tôn giáo xuất ngoại, được các” cơ sở nằm vùng” thuộc các chùa” về nguồn”, bên ngoài treo cờ vàng và bên trong lại quàng cờ đỏ. Do đó, kính tăng không còn được thể hiện, tùy theo đức độ mỗi vị, nhất là cái lập trường” đạo pháp với dân tộc” là thước đo lòng thành, cái tâm của tu sĩ.

Vụ Huề Thượng Thích Phước Huệ công đức tùm lum hảy còn dư âm, nhất là được một số tăng chúng của phe cánh, được hai tờ béo, bộ tam sên” nhà béo” hổ trợ, tiếp tục dùng” diễn đàn” núp bình phong” VĂN NGHỆ” để biện minh cho việc” CHIẾU GIƯỜNG” của vị” CAO TU” từng tung” CU-TAO” tung hoành trong tín nữ từ Việt Nam ra hải ngoại mà” thanh tâm trường khoái lạc”, lại được nhiều người mang tiền đến nộp” cúng dường” và có người xá dài khi diện kiến. Vụ Phước Huệ nầy làm hoen ố đạo pháp, là mụt ung thư của Phật Giáo, cần phải cắt bỏ để bảo vệ uy danh của Đức Phật; do đó các Tam Tạng Thời Đại nên sáng mắt để nhận chân ra ma quái đang mặc áo cà sa, nói năng toàn là lời từ bi, kinh sách và hành vi thì trái ngược. Trái với Thiên Chúa, khi linh mục làm bậy, bị giáo hội treo chén, thì các sư Phật Giáo, khi làm bậy, tà dâm…có ai có thẩm quyền” treo mõ” đâu, thầy vẫn” thanh tâm trường an lạc” hành đạo và tiếp tục được Phật tử tôn kính suốt đời.

Đi đêm có ngày gặp ma, buôn bán với Việt Cộng có ngày bị đánh tư sản, trở về Việt Nam du hý, du dâm có ngày bị Si Đa, lập đảng kháng chiến cuội có ngày bị lột mặt….nên Huề Thượng Phước Huệ” tu đạo” có ngày bị bạch hóa. Đó là điều công bằng, khi mà kẻ gian” lừa thầy phản bạn, thường hay giả dạng kẻ nhân từ” theo thời gian, trôi hết lớp sơn” đạo đức” để hiện nguyên hình trong” kiếng chiếu yêu công luận”.

Vở tuồng cải lương ” CỦA CHỒNG HỜ, HẬU CỔNG CHÙA” đã hạ màn từ lâu, thế mà vẫn còn có kẻ gian manh, nhân danh, lợi dụng làm làm truyền thông cứ muốn đánh lạc hướng dư luận quần chúng, nói trắng thành đen, biến nạn nhân thành thủ phạm….là lối truyền thông ” nhà nước quản lý, đảng lãnh đạo”, thế mà ba nhà béo nầy lại áp dụng và càng ngày càng tung ra nhiều hỏa mù, xả xú uế, thật là trơ trẽn, lòi ra LŨ GIAN mặc chiếc áo nhà béo, ký giả, từng quảng cáo cho Việt Cộng, về nước như đi chợ; là đám LÃN DU, tỵ nạn gian, là mục ung thư truyền thông hải ngoại, phù hạp với nghị quyết 36, cần phải đề cao cảnh giác. Mua báo, đọc báo, quảng cáo cho nhừng tờ” gian báo” là giúp cho Việt Cộng thực thi nghị quyết 36, tốt nhất là tẩy chay là cách biểu lộ tấm lòng yêu nước thầm lặng của những người bỏ nước ra đi tìm tự do. Một điều dể nhận là khi đến nhà bất cứ ai, nhìn thấy họ là đọc giả trung thành các tờ báo ấy, thì khỏi cần” động não” cũng biết lập trường của họ rồi./.

http://tinparis.net/vn_index.html

Posted in Uncategorized | Tagged: , , , , | 1 Comment »

Nhà văn Phan Nhật Nam viết bậy rồi!

Posted by tudodanchu trên Tháng Chín 25, 2008

Nhà văn Phan Nhật Nam viết bậy rồi!

Cách đây độ hơn một tuần lễ, trên các diễn đàn có một bài viết của ông Phan nhật Nam, được giới thiệu là “thơ” với tên bài là: “Tổ Quốc Chúng Tôi Không là “chế độ các anh””

Ngay từ cái tên của bài được giới thiệu là “thơ” này, đã làm tôi ngạc nhiên về khả năng dùng chữ của một “nhà văn”, lại còn là “nhà thơ” nữa !!! Không hiểu ông Phan nhật Nam hiểu các khái niệm “Tổ Quốc” và “Chế Độ” (tức chế độ chính trị) ra làm sao mà lại có cách dùng giống Nguyễn gia Kiểng thế. Định lập dị chăng?

Nêu việc trên để thấy rõ hơn về trình độ “chơi chữ” của ông nhà văn họ Phan. Cái cần nói là trong bài gọi là “thơ”nói trên, Phan nhật Nam đã nhập nhằng QUẢNG CÁO cho cái gọi là LẬP TRƯỜNG HÒA GIẢI HÒA HỢP khi hạ bút:

……. “Giữa vùng nước phương Nam nầy chiến hạm

Hải Quân 10 Nhật Tảo,

Hòa máu Ngụy văn Thà đổ xuống đậm sắc biển xanh.(1)

Có còn không Bộ Đội vây trận Điện Biên? (2)

Quân lực Cộng Hòa đã thật gẫy tan nòng pháo!

…………………………………………………………..

…………………………………………………………..

Sử Việt không viết nên từ “Cách Mạng Mùa Thu,Tuyên Ngôn Tháng Chín”,(3)

nhưng bởi giòng máu lệ kiên cường chung phần độc dược

Phan thanh Giản uống cạn nghĩa tận trung báo quốc

Vệ Quốc Quân chết trên đồi Hồng Cúm, Him lam (4)

Nguyên phẩm tính Lính Cộng Hòa gục ngã Cổ Thành Đinh Công Tráng.(5)

Đễ Hồn Nước ngời ngời hơi thở lộng mỗi khắc giây

Để Tự Do hiến trọn ý nghĩa cao thượng cho Người

Và Độc Lập khởi dậy tầng tầng kiêu hãnh

Việt Nam

Tên gọi đến..

Rưng rưng nước mắt cảm xúc.” ( Hết trích )

Ông Phan nhật Nam muốn hòa chung máu của riêng ông với máu của lũ ngụy binh Việt gian cộng sản chết ở Điện Biên phủ, vì âm mưu bành trướng của đế quốc đỏ Nga-xô và Tàu cộng, là việc lựa chọn của ông. Thuở đó, tướng Phạm văn Phú cùng đồng đội, thuộc lực lượng vũ trang của Chính phủ Bảo Đại, cũng có nhiều người hy sinh để chống sự bành trướng đỏ đấy. Và, cái lực lượng đó chính là tiền thân của Quân lực VNCH, mà ông từng lấy làm vinh dự đeo lon đại úy. Chẳng lẽ thực sự ông ĐÃ bị cải tạo qua những năm tháng ở nhà tù của Việt gian cộng sản, đến nỗi lú lẫn Không biết rằng: Kể từ 1947, nhiều người trong Chính phù Liên Hiệp Kháng chiến Đã nhìn ra phần nào dã tâm bán nước của tập đoàn Hồ chí Minh, nên đã tụ hội lại Quanh Quốc trưởng Bảo Đại, để chống lại sự xâm lược đỏ Nga-xô, Tàu cộng bằng ngụy quân Việt gian cộng sản. Cái lực lượng chính trị và vũ trang ấy chính là tiền thân của hai nền Đệ Nhất và Đệ Nhị Cộng Hòa sau này cũng như của Quân lực VNCH vậy.

Ngay sau 1949, khi Tàu cộng làm chủ lục địa Tàu thì tên Đại Việt gian Hồ chí Minh đã bò sang Tàu triều kiến , xin chỉ thị của hai mẫu quốc Nga-Tàu. Và việc làm đầu tiên của Hồ khi về nước là bằng mọi cách, bằng mọi giá cướp quyền lãnh đạo và sử dụng lực lượng vũ trang. Và thế là sau cái gọi là “Rèn cán, chỉnh quân” và “đấu tố chính trị” cũng như tiếp tục mở cửa thu nhận ồ ạt người, chủ yếu trong lực lượng vũ trang, vào đảng Việt gian CS và đoàn thanh niên cứu quốc (một tổ chức cho lớp trẻ chuẩn bị bổ xung cho lực lượng của dảng Việt gian Hồ chí Minh). Sau đó, thằng Hồ chí Minh cho đổi danh xưng từ Quân đội Quốc gia của Chính phủ Liên Hiệp thành cái gọi là “quân đội nhân dân “hay tên khác là “bộ đội “cụ Hồ””. Và cái tôn chỉ lúc còn là Quân Đội Quốc Gia là “Trung với Nước, Hiếu với Dân “ bị đổi thành: “trung với đảng (tức đảng Việt gian cộng sản), hiếu với dân, nhiệm vụ nào cũng hòan thành, khó khăn nào cũng vượt qua , kẻ thù nào cũng đánh thắng “.

Trận Điện Biên phủ xảy ra như thế nào, ai chỉ huy, ai viện trợ cả vũ khí, cả binh lính, quân nhu thì đến nay đã rõ ràng do chính cả Tàu cộng, Nga-xô và người ở các nước khác viết ra rất rõ và rất nhiều cũng như rất chi tiết. Cho nên làm gì có “Vệ Quốc Quân chết trên đồi Hồng cúm, Him lam (4)” Đó là lũ ngụy quân Việt gian cộng sản. Phan nhật Nam đừng gỉa khùng mà nhai lại nhưng bài học trong trại cải tạo của VGCS nhé !!!

Tôi là một sỹ quan của Quân lực VNCH. Tôi không cho phép ông Phan nhật Nam đem máu của những quân nhân VNCH để hòa chung với máu của mọi loại Việt gian, đặc biệt là máu của lũ Việt gian cộng sản.

Từ khi Phan nhật Nam ra hải ngoại thì đã có nhiều tin đồn không hay lắm về Phan nhật Nam. Nhưng thời gian gần đây, Phan nhật Nam đã có những việc làm không giúp gì cho cuộc đấu tranh của người VN trong và ngoài nước nhằm loại bỏ sự thống trị của Tập đoàn VGCS. Thí dụ, qua hệ truyền hình SBTN, đã thổi ống đu đủ, tô son trát phấn cho những tên kiểu như Du tử Lê.

Mọi người không lươn lẹo như ông đâu, ông Phan nhật Nam. Ông đáng được liệt vào loại: Nhà văn Đà điểu.

NAM NHÂN

Chú ý: Xin quý vị đọc toàn bộ bài “thơ” ở bên dưới:

Tổ Quốc Chúng Tôi
Không là “chế độ các anh”

Gởi Kim Phượng,
Bằng Hữu Úc Châu nơi Phương Nam

Hãy thống hận khi Đất cha ông cướp đoạt mất
Hãy gào uất buổi Biển, Trời tổ tiên giặc chiếm, cắt
Hãy biết xót đau,
Hãy biết hờn căm,
Thấm đê nhục..
Dân Tộc cúi đầu, nín thinh, khinh miệt..

Nơi quan ải phía Bắc xa một lần Nguyễn Phi Khanh bật khóc,
nước mắt lắng sâu mạch đất.
Giữa vùng nước phương Nam nầy chiến hạm Hải Quân 10 Nhật Tảo,
hòa máu Ngụy Văn Thà đổ xuống đậm sắc biển xanh.(1)
Có còn không Bộ Đội vây trận Điện Biên? (2)
Quân lực Cộng Hòa đã thật gẫy tan nòng pháo!
Xé không gian nghe âm vọng bao lần người lính giữ nước xung phong
Tát cạn đáy bày ra vạn cốt xương
lớp lớp dân oan di tản
Trời Nam bàng hoàng khốc tang
Biển Đông lềnh loang bi phẫn..

Hoàng Sa, Trường Sa..
Hãy trải rộng Nhất Thống Toàn Đồ..
Hẳn thấy lớn dài mênh mông biên cương Đại Việt
Lẽ nào bộ chính trị, ban bí thư, chủ tịch đảng, đoàn không hề hay biết?
Sử Việt không viết nên từ “Cách Mạng Mùa Thu, Tuyên Ngôn Tháng Chín”,(3)
nhưng bởi giòng máu lệ kiên cường chung phần độc dược
Phan Thanh Giản uống cạn nghĩa tận trung báo quốc.
Vệ Quốc Quân chết trên đồi Hồng Cúm, Him Lam(4)
Nguyên phẩm tính Lính Cộng Hòa gục ngã Cổ Thành Đinh Công Tráng.(5)
Để Hồn Nước ngời ngời hơi thở lộng mỗi khắc giây
Để Tự Do hiến trọn ý nghĩa cao thượng cho Người
Và Độc Lập khởi dậy tầng tầng kiêu hãnh
Việt Nam,
Tên gọi đến..
Rưng rưng nước mắt cảm xúc.

Tất cả nay đã là vô ích!
Với một chữ ký!
Hợp thức hóa một lần dâng giặc cướp!
Hoàn tất trọn một lần xong bán nước!
Đồng thuận mưu sâu Quốc Vụ Viện Bắc Kinh
Mậu Tuất, Năm “Một-ngàn chín-trăm năm-mươi-tám”.(6)
Các Vua Hùng nơi đâu?
Cuộc hành quân xẻ dọc Trường Sơn cuối cùng hóa ra thất bại
Tự Vệ Thành nổ lựu đạn tan thân,
gục đầu lên giao thông hào chống xe tăng Pháp,
Chết giữ hùng khí Thăng Long.(7)
Đảng khinh miệt gạch phăng, bôi bẩn!
Trang lịch sử linh thiêng viết bởi máu vô vàn
Vạn, triệu trái tim lẫm liệt Việt Nam yêu nước.
Tất cả nay đã là vô ích!
Không bớt lằn roi đau rạch nát tấm lưng..
Đám sinh viên oằn người trên đất cũ cha ông
Thảm nhục hứng đòn thù công an Hà Nội,
nơi “Thủ Đô Phẩm Giá Con Người”!(8)
Rùa thiêng ngượng mặt lặng sâu..
Cương thổ ngập hàng lậu thuế
Made in China.

Made in China
Đỗ Mười giữ ghế tổng bí thư thêm nhiệm kỳ
Địa giới Nam Quan cắt phăng một phần cửa ải.
Ba mươi năm hơn sau ngày “giải phóng Miền Nam”
Đà Nẵng nhìn ra bóng Hồng Kỳ đỏ ngầy mặt nước.
Chính danh, quốc sĩ mất lý nghĩa linh thiêng,
“Tình Hữu Nghị”, món hàng tuỳ nghi miệng lưỡi,
Trung Quốc mặc tình cung cấp.
Mười năm hơn xẻ dọc Trường Sơn đánh Mỹ kiên cường
Cuối đoạt thắng..
Quê hương dầm sâu vũng bùn hôi tanh ô nhiễm
Phanh thây Dân bằng nanh vuốt sói lang
Xây dựng Nước với giấy, tiền giả mạo
Ấn chứng từ Bắc Kinh.

Nỗi đau kinh dị làm khô sôi tròng mắt,
Ôi giá như các anh còn chút lương tri,
Đôi phần trí nhớ..
Ở đâu nên “độc lập/hạnh phúc/tự do”?(9)
Họa chăng chỉ trên báo đảng
Cơ quan trung ương, món hàng cũ xưa, hư mòn, phế thải
Xứng đáng vất thiêu bãi lửa
Giải hạn oan hồn vất vưỡng cõi nghiệt Việt Nam
Để Mát-xcơ-va nên thành “thánh đô” thiện mỹ huy hoàng
Để Bắc Kinh kết tụ “chiếc nôi hòa bình” tuyệt vời thế kỷ
Âm u cặn máu cờ đỏ vàng sao
Vấy bẩn màu Bồ Đề hai ngàn năm trăm hơn Đại Phật!
Tưởng như một chuyện đời xưa..
Người chết hiện nguyên hình/râu/tóc/răng/mắt..
Theo dõi em thơ bới rác, lội cống, ngập sình
Hốt phân thối theo kế hoạch ngũ niên, quy trình tuổi nhỏ
Hoàn thiện mô hình “hạnh phúc”,
tiến lên thời kỳ quá độ.
“Khăn quàng đỏ” không đủ lau khô giòng lệ ứa!
“tự do” nào?!..
tự do, báo được phép đưa tin từ một nguồn kiểm duyệt
tự do, giết cướp giữa ban ngày không thể tìm ra dấu vết
tự do, phí tiêu bạc tỷ, triệu của dân
tự do, hủy phá đền, chùa, ruộng, rừng.. không cần nhận lệnh
tự do, phán quyết con người không quyền được sống..
Từ chứng tích, tội danh lý lịch quá khứ ngụy quân,
xếp nên hạng tiện dân,
phận ngặt lưu đày trên quê cha, đất tổ!

Ba mươi-ba năm sau lần “Đại Thắng Mùa Xuân”(10)
Đất nước đi lên bằng hai chân giấy, gỗ
Với khẩu hiệu ngây ngô,
Nghị quyết hàm hồ,
Kết tinh trọn vinh hoa, “Tư Bản Đỏ”.
Giai cấp (cách mạng) mới
Tổng hợp phương trình quỷ ma: “Thực dân/Vô sản”,
Nhìn xuống “bọn Sàigòn mất tên” ứ tràn khinh miệt!
Với trí hiểm tiếm danh, “Người Ái Quốc”
Với hãnh tiến tự tuyên công, “Cha Già Dân Tộc” (11)
Thây xác nằm nơi Ba Đình luôn mở mắt,
Sống tráo trở đổi tên,
Chết không hề che mặt.
Hiển hiện toàn phần chước quỷ/tính ma.
Quái thai hậu nhiên phẩm chất, khối lượng rặt ròng..
Quốc hội biểu quyết “chín-chín-phầm trăm” hơn nhất trí,
Ngàn đại biểu dùng chung một miếng khẩu trang!

Mỗi buổi sớm mai..
Mặt trời mọc nơi phương Đông vô hồi vĩnh cửu
Cũng muôn đời ô nhục
Loang thấm dần từ vết máu Hoàng, Trường Sa..

Để nhớ,

19 tháng 1, 1974-2008

Phan Nhật Nam

(1) Chiến Hạm; Hạm Trưởng/QLVNCH tử trận Hoàng Sa, 19/1/1974
(2) Chiến trường lớn kết thúc chiến tranh (1946-54)
(3) 19/8/ và 2/9/1945
(4) Đồi chiến thuật quanh vòng chảo Điện Biên Phủ
(5) Cổ Thành Quảng Trị
(6) Công hàm Thủ Tướng Phạm Văn Đồng gởi Chu Ân Lai
(7) Trận chiến giữ Hà Nội 19/12/46
(8) Logos của Hà Nội trong thời kỳ chiến tranh (1960-1975)
(9) Quốc Hiệu của nhà nước cộng sản Việt Nam
(10) “30/4/1975”
(11)Những bí danh, danh hiệu của Nguyễn Tất Thành, Hồ Chí Minh..

 

http://www.hon-viet.co.uk/NamNhan_PhanNhatNam_VietBay.htm

Posted in Uncategorized | Tagged: , | 3 Comments »

Tính Phủ Định về Tư Cách Tác Giả Hoa Địa Ngục 1 của ông Nguyễn Chí Thiện

Posted by tudodanchu trên Tháng Chín 25, 2008

Tính Phủ Định về Tư Cách Tác Giả Hoa Địa Ngục 1 của ông Nguyễn Chí Thiện.

Tôn Nữ Hoàng Hoa

Đáng lẽ ra tôi cũng chả muốn quan tâm đến vấn đề ông Nguyễn Chí Thiện làm gì. Nhưng trước những tung hưng của những bài viết mà xưa nay có đa số độc giả đã có cảm nhận đó là những cây viết có những tư tưởng làm lợi cho CSVN trên chiêu bài phản tĩnh cuội theo kế hoạch diễn tiến dân chủ tại VN. Do đó chúng tôi xin mạo muội đóng góp một vài ý kiến thô thiển của chúng tôi qua môt lần tiếp xúc với ông Nguyễn Chií Thiện .

Theo sự suy nghĩ thô thiễn của chúng tôi ông Nguyễn Chí Thiện thật hay giả không quan trọng mà quan trọng là câu trả lời của một nghi vấn văn hoc: Ai là tác giả của Tập thơ “Vô Đề”? mà bà Đào Nương Hoàng Dược Thảo và ông Mai Văn An đã đưa ra.

Sở dĩ tôi không gọi là Hoa Điạ Ngục là bởi nguyên thủy của tập thơ này khi từ Anh quốc đưa về Hoa Kỳ có tên là “Vô Đ ề” và tác giả là Vô Danh.

Thâp niên 80 chúng tôi được ông Châu Kim Nhân tặng cho chúng tôi một copy tập thơ Vô Đề này trong chuyến về thăm chúng tôi tại Richmond Virginia.

Ông Châu Kim Nhân cho biết ông có tập thơ này sau chuyến ông đi Luân Đôn thăm bà con. Lúc đó tập thơ này được copy lại nhưng màu vàng uá của thời gian trên trang giấy cũng rất rõ Khi ông Nhân đưa cho tôi tập thơ, tôi cứ nghĩ có lẽ ông Nhân thấy tôi thích làm thơ nên tặng . Cho nên tập thơ cũng lặng lẻ bên cuộc đời của chúng tôi.

Cũng trong khoảng thời gian này ch úng t ôi nghe nói t ác giả của

tập thơ đã liều mạng chạy vào Toà Đại Sứ Anh Quốc để đưa tập thơ và nói bằng tiếng Pháp. Tập thơ không có đề và tác giả là Vô Danh vì sợ nếu tập thơ không trót lọt thì VC cũng không biết đâu mà mò. Nhưng tập thơ đã lọt ra hải ngoại mà tác giả gầy guộc đã bị Công An VC đánh chết ngay trước Toà Đại Sứ Anh Quốc.

Theo ông Châu Kim Nhân cho biết thêm là có một copy gởi cho Văn Nghệ Tiền Phong và 1 copy gởi cho ông Nguyễn Ngọc Bích để dịch ra Anh Ngữ.

Thập niên 90 tập thơ Vô Đề lẫy lừng trong sự đón nhận đầy cảm thương của Người Việt tỵ nạn VC tại hải ngoại. Khi tập thơ nỗi tiếng thì tôi đã mất một cơ hội bằng vàng, vì đi theo sự di chuyển job offer của chồng tôi. Tâp thơ đã lặng lẽ nơi nào mà tôi không tìm lại được. Tôi tiếc hùi huị.

Từ đó để mặn mà cho tập thơ Vô Đề có người đã đổi lại nhan đề là Bản Chúc Thư Của Người Việt Nam, rồi sau đó là Tiếng Vọng Từ Đáy Vực vân vân và vân vân nhưng tác giả vẫn để là Khuyết danh, mãi cho đến năm 1995 khì nghe Mặt Trận Kháng Chiến về Việt Nam trao giãi cho tác giả tập thơ Vô Đề và cả tiền mặt nữa. Từ khoảng thời gian này tập Thơ Vô Đề đã biến thành Tập Thơ Hoa Địa Ngục tác giả đã không còn Khuyết Danh nữa mà là ông Nguyễn Chí Thiện.

Từ năm 1996 đa số người làm chính trị ở hải ngoại có “hình thức đại diện” ai ai cũng nhanh nhẹn tổ chức buổi nói chuyện cho ông Nguyễn Chí Thiện. Người đi nghe ông Nguyễn Chí Thiện mỗi ngày mỗi đông. Những nhà chính khách lúc bấy giờ “bồng” ông Nguyễn Chí Thiện lên hàng “thần tượng” .

Tôi nhớ có lần Bác Sĩ Đổ Hội ở Florida đã tổ chức buổi nói chuyện cho ông Nguyễn Chí Thiện. Khi ông NCT đi vào Ban Tổ Chức bắt chúng tôi đứng dậy vỗ tay chào mừng . Hình ảnh đó làm tôi nhớ lại hình ảnh Cố Tổng Thống Ngô Đình Diệm mỗi lần đi kinh lý . Và mỗi lần đến nơi nào chính quy ền cũng nói đồng bào đứng dậy vỗ tay reo hò.

Tôi không đứng dậy. Bướng mà ly. Tôi cằn nhằn làm gì mà bắt người ta đứng dậy. ông Bác Sĩ Hiếu bảo tôi thì chị đứng dậy chút đâu có sao. Ai cũng đứng mà mình ngồi thì kỳ lắm. Vì sợ bị gọi là lập dị tôi bèn đứng dậy.

Trong buổi nói chuyện đó ông Nguyễn Chí Thiện nói liên tu bất tận 3 tiếng đồng hồ mà không hớp một ngụm nước hay ho húng hắng chi cả. Tôi nói nhỏ vào tai chồng tôi:

Tại sao thơ của ông Vô Danh trong Tập Thơ Vô Đề nói là:

Thơ của tôi không có gì là đẹp

Như cướp vồ cùm kẹp máu ho lao

Mà sao ông Nguyễn Chí Thiện này chẳng ho hen chi cả. Chồng tôi ra dấu suỵt đừng nói mà ta chửi.

Tôi lại hỏi. Hay tại ông ta trùm cái khăn phu la kỹ quá mà trời Florida thì lại nóng cho nên không ho húng hắng. Chồng tôi lại sụyt. Tôi lại ngồi im mà trong lòng không yên.

Sau đó Bác sĩ Tích có đề nghị với tôi là Cộng Đồng Việt Nam tại Hoa Kỳ nên tổ chức một buổi nói chuyện cho ông Nguyễn Chí Thiện. Tôi đã từ chối.

Bác Sĩ Tích cũng là một ” khuôn mặt lãnh tụ, một chính khách Việt ” thì đương nhiên cũng cần phải góp mặt vào “phong trào” tổ chức buổi nói chuyện cho ông Nguyễn Chí Thiện. Tôi không đồng ý nhưng cũng không muốn mất lòng Bác Sĩ Tích cho nên đã đề nghị là nếu BS Tích muốn tổ chức cho ông NCT ra mắt tập thơ Hoa Địa Ngục 2 thì xin đứng dưới tư cách Chủ Tịch CĐVN tại Dallas.

Sau đó BS Tích báo cho tôi biết là Cộng Đồng Dallas sẽ tổ chức ra mắt Tuyển Tập Chuyện Trắng Đêm của Tôi và Tập Thơ Hoa Địa Nguc 2 của ông Nguyễn Chí Thiện.

Khi không được ăn ké, cho nên chúng tôi sửa soạn ngay để đi Dallas ra mắt sách . Ở đây tôi có cơ hội tiếp xúc với ông Nguyễn Chí Thiện.

Cho đến khi BS Tích tổ chức ra mắt sách cho ông NCT thì người đi nghe mỗi lúc một thưa dần. Do đó Ban Tổ Chức đã để Tuyển Tập Chuyện Trắng Đêm khai mạc trước Tập Thơ Hoa Địa Ngục 2 của ông Nguyễn Chí Thiện.

Chúng tôi đến Dallas đã được BS Tích đài thọ cùng khách sạn với ông NCT. Trong buổi ra mắt sách của tôi. Chúng Tôi có mời Tướng Holmer Smith Jr. Là Tướng đã lo việc di tản cơ quan DAO vào giờ phút chót trong biến cố thương đau 30 tháng tư của dân tộc VN. Ông thường hay nói với tôi là từ khi mất Sàigòn là từ đó giấc ngủ của ông không bao giờ được yên. Tướng Holmer Smith là Cố Vấn trong Tổ Chức Uỹ Ban Quốc Gia Cựu Chiến Binh Sự Vụ của CĐVN tại Hoa Kỳ.

Hôm đó đến Dallas ai ai cũng bận cho nên vợ chồng tôi phải tự túc đi tìm tiệm ăn. Đến giờ Lunch BS Tích nhờ chúng tôi đưa luôn ông NCT đi ăn trưa dùm.

Trước khi lên xe chồng tôi dặn tôi ngồi im không được nói gì. Chỉ ngồi nghe chồng tôi và ông NCT nói chuyện thôi. Cái chuyện tức cười là người hay nói lại đóng vai câm, mà người ít nói thì làm người đối thoại. Tuy vậy tôi cũng im lặng nghe lời chồng

Xe chạy loanh quanh một hồi không tìm ra tiệm ăn. Có lẽ vì Dallas không nhiều người Việt như ở Houston cho nên khi thấy một tiệm Hủ Tiếu Nam Vang khiêm nhường bên một góc phố là chúng tôi tấp vào. Ông NCT hình như phân vân trước cửa tiệm nhỏ xíu này. Chồng tôi bảo ông NCT.Giờ đói quá thôi cứ vào ăn đở.

Khi ba tô hủ tiếu bưng lên. Vợ chồng tôi đói meo ăn uống ngon lành còn ông NCT ngồi xếp chân lên nhau không biết có phải là chân chữ ngũ không? phì phà điếu thuốc mà không ăn. Ông NCT chê tô hủ tiếu.

Tôi định nói với chống tôi là sao trong thơ ông ta bảo là:

Đảng hết thở, cuộc đời mới thở

Đảng còn kia bát phở hoá thành mơ

Vậy sao tô hủ tiếu ngon lành vậy mà ông ta lại chê nhỉ?

Như đọc được ý tôi. Chồng tôi không nói gì mà chỉ đạp đạp vào chân tôi. Tôi lại ngồi im quan sát ông NCT. Theo tôi ông NCT rất oai. Tác phong thuộc giai cấp cao trong xã hội chủ nghĩa CS., thuộc giòng giõi vô sản có quyền thế cho nên tác phong không nhiễm mà tự nó biểu lộ ra .

Trên đường trở về khách sạn để ra mắt sách. Chồng tôi có nói với ông Nguyễn Chí Thiện là phải về sớm để khiên sách ra bày biện. Ông NCT bảo: ” Để chúng nó khiên, làm gì mà mình phải làm” Trong khi chồng tôi lặng thinh không trả lời, còn tôi thì lại bồn chồn cho ý nghĩ thoáng qua mà cảm thấy Cộng Đồng chúng ta có nên a dua theo những phong trào ma quái hay không? Từ đó trong tôi đã có mối hoài nghi. Mối hoài nghi càng ngày càng lớn do đó bất cứ một ai có ý tưởng lấy tư tưởng ông NCT làm tư tưởng điều hành cuộc đấu tranh chống Cộng ở hải ngoại đều không có tôi tham dự.

Trong cuộc ra mắt sách này ông NCT cũng nói liên tu bất tận, cũng không cần uống nước. Có take a break nhưng lại lên phòng ngủ nói chuyện phone. Năm 1996 ông NCT đã biết dùng Cell phone để nói chuyện.

Sau đó trong lúc hội trường nghỉ giãi lao, tôi thấy ông NCT có lại gần Tướng Holmer Smith để say hello, hello . Nhưng Tướng Holmer Smith chỉ gật đầu chào ông Thiện rồi nháy mắt cho vợ chồng tôi và say good bye ngay. Cho đến bây giờ tôi cũng không hiểu tại sao ông Tướng Mỹ lại nháy mắt khi ông NCT lại gần ông ta? Có lẽ đây cũng chỉ là một sự tình cờ nhưng khi lòng đã hồ nghi thì bất cứ chuyện gì cũng có thể có vấn đề.

Chuyện ông NCT càng ngày càng mãnh liệt, qua những bài viết của ông Bách Linh “Trả lại Ceasar cái gì của Ceasar”, bài của nhà báo lão thành Duy Xuyên tố cáo ông NCT là tay sai CS, nhà báo Việt Thường thì Vạch Mặt Nguyễn Chí Thiện, rồi đến Cựu Nghị Sĩ Nguyễn văn Chức cùng tư tưởng. Sau đó có Chu Sa và bây giờ lại bắt đầu mãnh liệt trở lại qua những bài viết của tác giả Triệu Lan và Bà Đào Nương Hoàng Dược Thảo.

Tuy không quen với bà HDT nhưng tôi biết chắc là chuyện của ông NCT bà HDT cũng có mối hoài nghi như tôi đã lâu. Cũng đã gần 15 năm nay theo tôi phỏng đoán . Cho đến hôm nay bà HDT lên tiếng, nói lên một lô thắc mắc qua rất nhiều câu hỏi muốn ông NCT làm sáng tỏ. Có lẽ mọi người sẽ chờ nhưng tôi sẽ không bao giờ chờ những câu trả lời của ông NCT. Tại sao? Xin qúi vị cho tôi đóng góp một vài ý kiến thô thiển. Ý kiến này là ý kiến của cá nhân tôi. Đúng hay sai tuỳ theo quan điễm của mỗi người.

Trên đây là cảm nhận chân thật của cá nhân chúng tôi đối với ông Nguyễn Chí Thiện. Tuy không tin ông Nguyễn Chí Thiện là tác giả của Tập thơ Vô Đề ( Hoa Điạ Ngục 1) nhưng cá nhân tôi chưa bao giờ đã kích ông Nguyễn Chí Thiện. Đi từ sự suy nghĩ đơn thuần và kinh nghiệm sinh hoạt tại hải ngoại này đối với công tác kiều vận của CSVN. Chúng tôi tin tưởng vào sự hiểu biết của đa số người dân thầm lặng. Do đó những hình tượng sang sông của CSVN cho dù đã được nguỵ trang kỹ càng thì lâu dần cũng lộ diện.

Gần đây sau khi đọc những câu hỏi của bà Đào Nương Hoàng Dược Thảo đưa ra. Cá nhân tôi đã đồng thuận với những câu hỏi này.

Người ta thắc mắc ngày sinh của ông NCT, vì theo thơ ông trong tập thơ Vô Đề ở bài “Đồng lầy” đã nói :

Nhưng rồi một sớm đầu muà thu trở lại

Tuổ hai mươi mắt nhìn đời trẻ dại

Ngỡ cờ sao rực rỡ…

tô thắm màu xứ sở yêu thương

Có ngờ đâu giáo giở đã lên đường

Hung bạo phá bờ kim cổ!

Hay một đoạn thơ khác:

Ngày ấy tuy xa mà còn đấy

Tuổi hai mươi tuổi bước vào đời

Hồn lộng cao gió thổi chơi vơi

Bốn phía bao la chỉ thấy

chân mây rộng mới tuyệt vời

Theo đây thì tác giả cho thấy khi nhìn lại tuổi hai mươi trẻ dại vào một muà thu có cờ đỏ sao vàng tức là “muà thu cách mạng của CSVN” vào năm 1945. Do đó năm sinh của tác giả là 1925.Nhưng năm sinh của ông NCT lại là 1939 hay 1933??

Thắc mắc thứ hai theo thơ (Theo quan niệm Văn là người thì thơ cũng là người) là sức khoẻ của ông NCT khác hẵn bịnh lý của tác giả nhà thơ Vô Danh như chúng tôi đã nói ở trên:

Thơ của tôi không có gì là đẹp

Như cướp vồ cùm kẹp máu ho lao

hay trong bài thơ Thầy Mẹ của con có khúc:

…Mẹ thầy chẳng biết nói gì hơn nữa

Chỉ tha thiết khuyên con giữ gìn sức khỏe

Tuổi con còn trẻ con phải sống con ơi!

Thầy Mẹ vẫn tin ở đất trời

Không nỡ hại người lương thiện

Hôm qua Thầy đã ra Bưu Điện

Gởi cho con đôi tất của thầy

Thuốc Rimifon(*) con hỏi xin thầy

Phải đợi tiền hưu trí qúy sau

Thầy sẽ mua gửi con dùng, cho đỡ ốm đau..( Vô Danh 1967)

Thuốc Rimifon là thuốc ho lao.

Nhưng theo ông Nguyễn Chí Thiện thì ông bảo ông không bị bịnh lao mà chỉ bị suy nhược?

Còn nhiều nữa và đã có nhiều người trích giãi . Do đó như đã thưa cùng qúi vị ở trên chuyện của ông Nguyễn Chí Thiện thật hay giả không ai quan tâm và cho là quan trọng. Quan trọng là tính phủ định tư cách tác giả của ông Nguyễn Chí Thiện của tập thơ Vô Đề ( Hoa Địa Ngục 1)

Trên bất cứ một sự việc nào có tính phủ định cũng đi từ giai đoạn phát triễn liên tiếp của sự việc và hiện tượng liên hệ. Trong giai đoạn chuẩn bị phát động và vận động cho tập thơ Vô Đề ông Nguyễn Chí Thiện cũng đã được coi như là một hiện tượng.

Một cách khách quan mà nói. Chính sự phát triễn trên quá trình sinh hoạt của ông Nguyễn Chí Thiện tại hải ngoại đã đưa đến quá nhiều nghi vấn như bà Đào Nương và tác giả Triệu Lan đã đưa ra.

Chính sự sai biệt giữa những vần thơ trong tập thơ Vô Đề ( Hoa Địa Ngục 1) và hiện thân tác giả Nguyễn Chí Thiện quá rõ ràng, đã tạo ra tính phủ định tư cách tác giả của ông Nguyễn Chí Thiện. Hơn nữa chính trong tính phủ định này ngoài những bài viết kể trên, còn có từ những mâu thuẩn đã có bên trong của một số độc giả khi đọc tập thơ Vô Đề và từ khi thấy ông NCT trong những sinh hoạt của ông ở hải ngoại.

Chính đây cũng đi từ tính kế thưà của những sự việc mới qua Tập thơ Hoa Địa Ngục 2 phát sinh từ căn bản của sự việc cũ ( Hoa Địa Ngục 1)

Chính tập thơ Hoa Địa Ngục 2 hoàn toàn khác biệt với tập thơ Hoa Địa Ngục 1. Hoàn toàn không phù hợp với tính bẫm sinh, tính cách và tư cách của tác giả. Do đó tính phủ định tư cách tác giả của ông Nguyễn chí Thiện của tập thơ Vô Đề ( Hoa Địa Ngục 1) đã nhanh chóng được sự đồng tình từ nhiều phiá của Tập Thể Người Việt tỵ nạn CS tại hải ngoại hay từ tính tự phát của nhiều cá nhân.

Cũng chính từ sự phủ định đó đã được bắt đầu từ tập thơ Hoa Địa Ngục 1 và hiện tượng Nguyễn Chí Thiện trong mối liên hệ phổ biến. Chính trong sự phổ biến này đã có sự vận động và phát triễn không ngừng. Nhưng sự phát triễn đó đã bị ngưng lại bởi vì cho đến bây giờ ông Nguyễn Chí Thiện cũng chưa chứng minh được sự xác thực của vấn đề phủ định đã đưa ra.

Do đó đòi hỏi ông Nguyễn Chí Thiện phủ định một vai trò ông đang thủ diễn quá lâu, qua sự đôn nhau bồng bế ông ta lên hàng thần tường thì đó có phải là một vấn đề hoang tưởng không?

Hoang tưởng là bởi đi từ sự liên hệ qui định quá trình vận động có tính chất bài bản, có sự phối hợp của qui luật thì đó chính là sự đặc biệt của phép biện chứng.

Biện chứng là học thuyết về các mối liên hệ phổ biến và về sự phát triển, hay là khoa học về các quy luật vận động và phát triển chung nhất của tự nhiên, xã hội và tư duy Nhất là biện chứng duy vật của Lenine ông tổ của chủ nghĩa CS. Lenine đã trình bày là nội dung cơ bản của phép biện chứng là sự phát triễn hình như diễn lại những giai đoạn đã qua dưới hình thức khác theo đường xoáy ốc vòng vo chứ không đi con đường thẳng.

Những người nằm trong hệ thống tư tưởng của chủ nghĩa CS cũng sẽ hành động không khác.

Tôn Nữ Hoàng Hoa

http://www.hon-viet.co.uk/TonNuHoangHoa_TinhPhuDinhVeTuCachTacGiaHoaDiaNgucCuaNCT.htm

Posted in Uncategorized | Tagged: | 2 Comments »

Sự thật về “láo sĩ” hay thi sĩ Nguyễn Chí Thiện (Bài 2, đoạn 2, Triệu Lan)

Posted by tudodanchu trên Tháng Chín 25, 2008

LTS.- Kính thưa quý độc giả, Hồn Việt sẵn sàng dành chỗ cho Nguyễn chí Thiện viết bài lên tiếng phản biện để chứng tỏ mình là nhà thơ thứ thiệt. Mà những dẫn chứng cùng nhiều nghi vấn về mình trong cộng-đồng người Việt tỵ nạn việt-gian cộng-sản từ khi Nguyên chí Thiện đặt chân ra hải ngoại đến nay.

Trân trọng,

Hồn Việt UK Online

Những điều nên nói …

Báo Saigon Nhỏ

Số 27 Chủ Nhật

21 tháng 9, 2008

Đào Nương

Thi Sĩ Hay Láo Sĩ ?

Như đã viết trong số báo ra ngày 13 tháng 9, 2008 Đào Nương tôi không xa lạ gì với ông Nguyễn Chí Thiện đôi khi cùng bạn bè đi ăn và có sự hiện diện của ông. Tóm lại, Đào Nương tôi không có ác cảm gì với ông Nguyễn Chí Thiện cả. Nhưng vấn đề Nguyễn Chí Thiện là một “nghi án” lớn nhất của văn học Việt Nam từ khi miền Nam nhuộm đỏ nghĩa là từ khi đảng cộng sản Việt Nam “thống nhất” đất nước, thống nhất luôn cái nghèo, cái đói, cái dốt của cả dân tộc Việt Nam. Hiện nay, ông NCT là một người bằng xương bằng thịt hiện diện, sinh hoạt hàng ngày với chúng ta thì việc chứng minh ông là tác giả hay không phải là tác giả tập thơ Vô Đề không thể là một việc không thể chứng minh được.

Nhật báo Saigon Nhỏ sẽ lần lượt đăng tải bài viết của một người tên là Triệu Lan mà chính chúng tôi cũng không biết rõ xuất xứ nhưng những điều nhân vật này dẫn chứng thì xác đáng và hiện thực vì dựa trên những lời tuyên bố của chính ông Nguyễn Chí Thiện từ năm 1995 khắp nơi trên thế giới.

Như đã nói Saigon Nhỏ sẳn sàng dành đất cho ông Nguyễn Chí Thiện trả lời những dẫn chứng của tác giả những bài viết này, sẳn sàng cung cấp phương tiện tài chánh nếu ông cần chứng minh ông là tác giả tập thơ Vô Đề. Bỏ qua khía cạnh chính trị của vấn đề này được loan truyền trên Internet sau loạt bài của tác giả Triệu Lan trên Sàigon Nhỏ tố cáo nhau, nhục mạ nhau, liên kết nhau, hệ thống báo Saigon Nhỏ “dính” vô việc này chỉ vì một mục đích duy nhất: chúng tôi muốn bạch hóa một “nghi án” văn học lớn nhất của người Việt sau 1975: Nguyễn Chí Thiện ông là ai? Nhân vật NCT, người bạn tù của các ông Phùng Cung, Vũ Thư Hiên, Bùi Ngọc Tấn hiện đang sinh hoạt trong cộng đồng người Việt chống cộng ở hải ngoại có thật sự là tác giả của Vô Đề (Hoa Địa Ngục?), người đã đem tập thơ đến tòa đại sứ Anh ở Hà Nội?.

Sau đây là bài số 2 trong số nhiều bài của tác giả Triệu Lan mà Saigon Nhỏ nhận được. Chúng tôi mong sẽ nhận được sự giải thích của ông Nguyễn Chí Thiện về những lời tuyên bố hay hành động tương phản, không đồng nhất của chính ông về cùng một sự kiện mà tác giả Triệu Lan đã đưa ra trong những bài viết này. Mong ông Nguyễn Chí Thiện đừng khinh thường nhận thức của cộng đồng người Việt không cộng sản chúng tôi. Nếu lời giải thích của ông hợp lý và có bằng chứng rõ rệt thì sau đó chúng tôi sẽ hân hoan cùng nhau kết thúc nghi án này ở đây và kết luận rằng thi sĩ Nguyễn Chí Thiện chính thực là tác giả của tập thơ Vô Đề. Bằng ngược lại cái gì của Ceasar nên trả lại cho Ceasar, ông Nguyễn Chí Thiện không là tác giả của tập thơ Vô Đề. Ai dàn dựng nên màn kịch này thì lịch sử đã chứng minh, khi thế cờ chính trị thay đổi, những kẻ tham gia và nhập cuộc sẽ bị đưa ra ánh sáng .

***

Sự thật về “láo sĩ” hay thi sĩ Nguyễn Chí Thiện:

Tại Sao Ông Nguyễn Chí Thiện Lại Có Thể Tuyên Bố Quá Nhiều Điều Tương Phản Về Chính Mình

Triệu Lan

Bài 2 đoạn b tiếp theo

Thi sĩ Nguyễn Nhược Pháp chỉ cần làm một bài thơ ngũ ngôn “Đi Chùa Hương”, tên tuổi của ông vẫn đủ sáng chói trên văn đàn mấy chục năm qua không ai cần phải thắc mắc. Vì sao? dễ hiểu thôi, vì ông là một nhà thơ có tài và đúng nghĩa là một Thi Sĩ, cũng như thi sĩ Nguyễn Nhược Pháp không Nhái thơ hay “cầm nhầm” thơ của bất cứ một ai. Chỉ một bài thơ “Đi Chùa Hương”, cho đến nay thi sĩ Nguyễn Nhược Pháp đã để lại cho đời muôn vàn cảm xúc khi đọc lên.

Chuyện Tập thơ Vô Đề và Nguyễn Chí Thiện làm cho tôi nhớ lại tác phẩm “Chinh Phụ Ngâm khúc” trong văn học Việt Nam từ khoảng 1705 đến nay. Nhiều người hiện nay vẫn cho rằng Tác Phẩm Chinh Phụ Ngâm Khúc là do Bà Đoàn Thị Điểm 1705-1748 sáng tác, viết ra và ông Đặng Trần Côn 1715-1745 dịch ra từ bản dịch chữ Nôm. Sách vở và lịch sử văn chương đều dạy cho như vậy. Nhưng vào thập niên 1960 Học giả Hoàng Xuân Hãn trong một dịp nghiên cứu văn thơ đã đem được bản chính viết tay từ bên Pháp về Việt Nam, và Học giả Hoàng Xuân Hãn tuyên bố rằng: Tác Phẩm Chinh Phụ Ngâm Khúc không phải của Bà Đoàn Thị Điểm hay của ông Đặng Trần Côn (dịch ra) mà là của tác giả Phan Huy Chú. Báo chí và nhiều nhà thơ, văn vào thời đó nổi giận, đã viết bài đả kích, kịch liệt lên án chê bai Học giả Hoàng Xuân Hãn thậm tệ, kể cả một số người không biết gì về Thơ, Văn cũng nỏ mồm phê phán Học giả Hoàng Xuân Hãn một cách gay gắt. Khoảng 6 tháng sau Học giả Hoàng Xuân Hãn bình tĩnh đưa ra tác phẩm Chinh Phụ Ngâm Khúc với bút tích và có ký tên của tác giả Phan Huy Chú viết bằng chữ Nôm được hội văn bút Pháp vào thời xưa đó xác nhận. Thì lúc đó mọi người thơ, văn sĩ, kể cả báo chí đều im lặng. Nhưng mãi đến bây giờ có một điều lạ là, không ai kể cả giới Thơ, Văn sĩ Việt Nam ở Hải Ngoại hay ở trong nước, và các vị “thông thái” chữ Nôm”, chẳng bao giờ chịu sửa cái lỗi lớn này từ thập niên 1960 cho đến nay. Ngay bây giờ nếu chúng ta vào webside Văn Hóa Việt Nam (www vhvn.com) chúng ta vẫn thấy Chinh Phụ Ngâm Khúc “được ghi” là của Đoàn Thị Điểm và Đặng Trần Côn như đã nói ở trên. Nhưng đây là một lầm lẫn trong Lịch Sử Văn Chương và thiếu sót bằng chứng của người đời sau như chúng ta, chứ không phải bà Đoàn Thị Điểm cố ý viết văn “kể chuyện Ma Hoả Lò”, hay đi “diễn thuyết” khắp nơi để bảo rằng tác phẩm Chinh Phụ Ngâm Khúc là của bà hay của ông Đặng Trần Côn.

Xưa nay Hà Nội được xem là xứ ngàn năm văn hiến, thanh tao với nhiều tác phẩm văn chương, nhiều thi, văn sĩ nổi tiếng. Nhưng tiếc thay! dưới ách đô hộ của bọn Việt Gian Cộng sản hơn nửa thế kỷ qua, người và vật điêu tàn như nhau! Cảnh trai thanh gái lịch của xứ ngàn năm không còn nửa, vì bọn Việt Gian đã làm tha hóa con người và đất nước Việt Nam đến độ tang hoang trông đau đớn xót xa. Từ trẻ con đến người già gầy còm suy dinh dưỡng vì thiếu ăn thiếu mặc trầm trọng, người già cằn cỗi đang trông ngóng “thiên đường xã hội chủ nghĩa” ở kiếp sau! Trẻ con chưa nứt mắt đã bị tù đày, đã biết dùng bạo lực. Có thể nói cả một đất nước Việt Nam hiện nay dưới sự cai trị của tập đoàn Việt Gian Cộng sản tất cả đều mất mát, xiêu vẹo, hư hao! Nhưng chỉ riêng “thi sĩ, văn sĩ, vè sĩ” Nguyễn Chí Thiện “mang bệnh” ung thư phổi ho lao, ung thư và bị “tù” 27 năm như lời Thiện kể. Nhưng khi Nguyễn Chí Thiện bước chân đến Hoa Kỳ vào ngày 1 tháng 11 năm 1995 trông Thiện phương phi, khỏe mạnh với y phục thời trang veston, áo pullover, kính lão gọng vàng giống như một “lãnh tụ” phường tuồng. Thì lúc đó mọi người mới hiểu rằng trên trán của Thiện đã được đóng dấu “made in Yết Kiêu”.

Như vậy tác giả của tập thơ Vô Đề là ai, đọc lời thơ ai cũng hiểu đó không thể nào là một người tầm thường, vì lời văn nói lên tác giả Vô Danh không những là người hiểu rõ tình hình Việt Nam một cách chi tiết, mà ông còn am hiểu tình thế giới một cách rõ ràng chính xác. Ý của tác giả đã gói ghém trong tập thơ một cách tinh vi mà người đọc cần phải suy tư mới hiểu ra được. Tác giả Vô Danh đã tiên đoán thời cuộc thế giới, ví dụ như: những thế lực đen tối lập mưu đánh phá lẫn nhau, những âm mưu của các thế lực quốc tế đã xung đột mà các quốc gia, các dân tộc “nhược tiểu” sẽ bị hy sinh như những con chốt thí, các quốc gia này chỉ có giá trị trong giai đoạn “để được” các “siêu cường” bán rẽ.

Đọc tập thơ Vô Đề ta có thể thấy rằng tác giả Vô Danh không như những nhà thơ bình thường là: Tả cảnh mộng mơ yêu nhau say đắm, thương lá vàng mùa thu khóc cho tình yêu dang dỡ, mùa hè sang tình bạn ly tan ..v.v.. Ngược lại tác giả Vô Danh ông đã dùng lời thơ bi hùng của mình để làm nhân chứng cho hàng triệu triệu người Việt Nam đau khổ đang sống khắc khoải trong gông cùm của “thiên đường xã hội chủ nghĩa” (xin tìm đọc đầy đủ tập thơ Vô Đề trong website ngamy.com để hiểu thêm), tác giả Vô Danh là nhân chứng sống của muôn ngàn đau khổ của dân ông, ông đã chứng kiến cảnh mồ hôi của triệu triệu người dân Việt nhỏ xuống bốc hơi trong lòng vạc nóng, ông đã chứng kiến máu và nước mắt của hàng triệu gia đình Việt Nam chảy ướt nước non. Nên ông tự thấy mình phải có sứ mệnh nói lên những nỗi đau khổ thống thiết của chính dân tộc ông, ông có trách nhiệm gióng lên tiếng nói cho người dân Việt đang sống khốn khổ khốn nạn dưới sự cai trị hà khắc của tập đoàn Việt Gian Cộng sản bán nước, một lũ ác quỷ rừng rú man rợ chưa từng có trong giòng sử Việt.

Tập thơ Vô Đề được tung ra ở hải ngại không phải để “lãnh giải Nobel”, vì đây không phải là chủ ý của tác giả Vô Danh khi viết ra tập thơ Vô Đề, trong bức thư viết tay của tác giả Vô Danh viết bằng tiếng Pháp kèm theo tập thơ ông viết: … “Đây là công trình làm việc trong suốt hai mươi năm trời của tôi … một hy vọng duy nhất là được thấy càng nhiều người ý thức rằng cộng sản là một bịnh dịch khủng khiếp của nhân loại”. Nguyễn Chí Thiện và đồng bọn không ngờ rằng ngày hôm nay có người sau nhiều năm theo dõi, so sánh và nghiền ngẫm về tập thơ Vô Đề, đã tự đứng ra làm sáng tỏ vụ Nguyễn Chí Thiện đã “cầm nhầm” tập thơ Vô Đề của Thi sĩ Vô Danh. Một lý do mà mọi người không thể hiểu được là trong gần 13 năm qua Hội Văn Bút Quốc Tế và Hội Văn Bút Việt Nam Hải Ngoại lại không nhìn thấy sự khác biệt của tập thơ Vô Đề được phổ biến ở hải ngoại vào năm 1980, khác hẳn với tập (Hoa Địa Ngục) tức Hạt Máu Thơ II của Nguyễn Chí Thiện được in ra năm 1996 (nhưng không thấy tên nhà xuất bản nào). Trong hai (2) tập thơ nói trên hoàn toàn khác nhau từ văn phong, khẩu khí cách hành văn, ý thơ, nhân vật được nêu lên trong hai tập thơ, cho đến cách sắp chữ, sắp câu văn mà người đọc dù không có kiến thức về Thơ cũng có thể nhìn thấy một cách dễ dàng là: Hai tập thơ của hai người viết khác nhau và quan trọng là Tư Tưởng Hai (2) người hoàn toàn khác nhau.

Thơ, Văn hay Võ, Nghệ là nghiệp của mỗi con người, và mỗi người đều có sở trường và sở đoản khác nhau. Một nhà thơ nổi tiếng của Pháp vào giữa thế kỷ 20, trước khi chết còn nằm trên giường bệnh ông đã viết ra bài thơ “Chiếc Lá Cuối Cùng” để tặng cho người yêu trước khi từ biệt ra đi, bài thơ đến nay mỗi khi đọc lại người đọc vẫn còn nhiều cảm xúc ngây ngất xuất phát từ con tim đúng nghĩa của một thi sĩ, làm người đọc tưởng như tâm sự của chính mình. Là một “thi sĩ” cớ sao ông Thiện lại bỏ “nghiệp làm thơ” từ thuở thiếu thời, để đi qua viết “văn xuôi” và kể truyện “Ma Hỏa Lò”. Trên đời này không ai muốn bỏ cái Đẹp để ôm lấy cái Xấu cả, có lẽ chỉ có mỗi một mình Nguyễn Chí Thiện dám bỏ đi sở trường để ôm lấy sở đoản. Hơn nửa chính Nguyễn Chí Thiện đã cho mọi người biết (tôi) Nguyễn Chí Thiện không biết làm thơ mà chỉ thích viết “Văn Xuôi”. Nhưng tại sao ở Mỹ, Nguyễn Chí Thiện không viết “Văn Xuôi” được mà phải đi qua Pháp ở chung cùng Vũ Thư Hiên và Bùi Tín thì ông Thiện mới viết được?!. Phải chăng Nguyễn Chí Thiện không biết viết văn vì “thiếu chữ nghĩa” và không rành bên trong Hỏa Lò hơn Vũ Thư Hiên và Bùi Tín (vì Bùi Tín có một thời làm phó tổng biên tập báo nhân dân của CSVN), Tín ra vào Hỏa Lò như ăn cơm bửa, nên Thiện tìm cách đi Pháp tá túc một thời gian để Tín và Hiên viết hộ cho Thiện quyển “Hoả Lò”?!. Chúng ta có quyền đặt câu hỏi: Vũ Thư Hiên và Bùi Tín có phải là tác giả của quyển “Hỏa Lò”?. Như vậy là Thiện, Tín và Hiên đã có sự chỉ đạo và làm việc chung với nhau từ lâu. Vì vậy vừa sang Mỹ một thời gian ngắn thì Nguyễn Chí Thiện tức tốc sang Pháp để cho Hiên và Tín luyện thêm cho Thiện về cách viết Láo.

Chúng ta hãy xem vài cái Láo của Thiện trong tập “Hạt Máu Thơ” Thiện viết:

Ở, Hỏa lò, giấy vệ sinh khó có .

Nhiều người không dùng, như trâu, như chó

Phải có quà, có ngoại giao, mới có thể mong xoay

Xoay nó còn gay hơn xoay vé máy bay!.

* Trích thơ Nguyễn Chí Thiện – Hạt Máu Thơ – Những ghi chép vụn vặt – đoạn số 7.

*

Nó cho chó nó đẻ

Bánh cuốn thu của dân

Quay lại dọa tù nhân

:Thằng nào ăn bỏ mẹ!

* Trích thơ Nguyễn Chí Thiện – Hạt Máu Thơ – Những ghi chép vụn vặt – đoạn số 67.

Viết như trên mà Thiện lại dám cho đó là “Thơ” thì rõ ràng Thiện và đám Bịp chuyên nghiệp xem thường người Việt hải ngoại cũng như kiến thức của người đọc quá mức, và Thiện cũng chứng tỏ sự kém hiểu biết của Thiện quá rõ ràng. Chỉ có những đứa bịp mới viết hay nói những lời xạo. Thiện nên hỏi những tên công an gác tù chúng nó có bao giờ thấy hay biết “giấy vệ sinh” là cái thứ gì chưa?. Hàng triệu người Việt Nam đã có kinh nghiệm về nhà tù Cộng sản, họ kể rằng tù nhân trong chế độ sài lang Cộng sản người tù ăn cả châu chấu, cào cào, chuột cống thì “giấy vệ sinh” là cái gì!?. Những người sinh vào năm 1945 sống dưới chế độ cai trị của tập đoàn Việt Gian Cộng sản đến nay (2008) họ đã 63 tuổi, thử hỏi bao nhiêu người được diễm phúc ngồi trên máy bay, cớ sao Thiện lại viết rằng: “giấy vệ sinh, vé máy bay”?!. Điều này cũng chứng tỏ Thiện chưa bao giờ bị tù. Nếu có! thì màn ở tù của Nguyễn Chí Thiện cũng đã được dàn cảnh một cách tinh vi để chuẩn bị cho Thiện trong công tác đánh lừa dư luận hải ngoại sau này mà ngày nay Nguyễn chí Thiện đang thực hiện, điều nửa là những tên thầy dùi sau lưng Thiện quá xạo và quá ấu trĩ nên chúng xem thường sự hiểu biết của người Quốc gia. Tên Việt Gian Hồ Chí Minh ngày xưa cũng là thầy của đám Việt Gian Cộng sản ngày nay, cáo Hồ đã “cầm nhầm” quyển “Ngục Trung Nhật Ký” của một người Trung Hoa, chuyện này Giáo sư Lê Hữu Mục và nhiều người khác đã lên án và chứng minh, (xin tìm xem bài viết của Giáo sư Lê Hữu Mục đã có đăng ở nhiều nơi) ở đây chúng ta không cần phải nhắc lại.

Ngày nay Nguyễn Chí Thiện quả đúng là một tên đồ đệ trung thành của cáo Hồ, Thiện đã học và làm đúng bài bản của “bác Hồ” và chủ ý là “cầm nhầm” tập thơ Vô Đề của thi sĩ Vô Danh. Nếu thành công Nguyễn Chí Thiện sẽ dễ dàng xưng danh lãnh tụ đại diện cho khối 3 triệu người Việt hải ngoại và “hòa hợp hòa giải” với “đảng ta” trong nước. Nhưng may mắn cho chúng ta Nguyễn Chí Thiện và đồng đảng, đồng bọn chưa làm được nên “Đảng ta” chưa thể thực hiện được “Nghị Quyết 36” như mọi người đã thấy. Như vậy xem như nghị quyết 36 “đảng” không thực hiện được tại hải ngoại, thì kể như Việt Gian Cộng sản không bao giờ có cơ hội Lột Xác từ Đỏ sang Xanh để sống nhởn nhơ với hàng tỷ đô la do tham lam, tham nhũng, bóc lột xương máu người dân Việt trong nước. Như vậy Yết Kiêu có nên tiếp tục Tin, Dùng nhân vật Nguyễn Chí Thiện và đồng bọn của Thiện nửa hay không?, khi Thiện không làm được việc và có thể Nguyễn Chí Thiện cũng đã hiểu như vậy, nên không chừng Thiện đã “phản đảng” bán tin hay làm việc cho đối phương ai biết được?!. Như trên đã nói về quyển “hỏa lò” chuyện này có lẽ trong tương lai Vũ Thư Hiên hay Bùi Tín cũng sẽ “phản tỉnh” và đưa ra sự thật. Nếu Tín, Hiên và Nguyễn Chí Thiện vẫn còn tình người và tính người, thì ngay bây giờ “các anh” nên trở về với Đại Nghĩa Dân Tộc. Chúng ta chờ xem.

Để kết thúc bài số 2 này, nhân đây Triệu Lan tôi cũng xin thông báo trước cho “Vè sĩ” Nguyễn Chí Thiện rằng: Triệu Lan tôi đã thâu thập hơn 100 cuộc Phỏng vấn, Hội thảo, buổi Nói chuyện, Vinh danh, Tâm tình mà trong khoảng 13 năm qua từ khi Nguyễn Chí Thiện đặt chân đến Mỹ. Ở Mỹ hay nhiều quốc gia khác, bất cứ nơi nào Thiện đến đều có người của “Ta” đứng ra tổ chức cho Thiện. Hơn 100 cuộc Phỏng vấn, Hội thảo, buổi Nói chuyện, Vinh danh, Tâm tình nói trên Triệu Lan tôi đã bỏ rất nhiều thời gian đánh máy ra dạng chữ viết để chuẩn bị đưa ra trình bày cùng đọc giả khắp nơi. Vậy! Nguyễn Chí Thiện và nhóm người bật mí đứng sau lưng của Thiện nên tìm đọc báo Sài Gòn Nhỏ để “rà” lại “bộ nhớ” của mình càng sớm càng tốt.

Bên trên chỉ là vài đoạn ngắn Nguyễn Chí Thiện đã trả lời những người đã phỏng vấn cũng như đã “nói chuyện” với Thiện. Họ đã dùng các cơ quan truyền thông sẳn có ngay trên nước Mỹ để dành cho Thiện “phân bua” hay đính chính những điều Thiện đã không thuộc bài, nhưng tính của Thiện lại hay nói “sảng”, nên Thiện đâm ra “nói bậy”. Trời cao có mắt! trí tuệ không có nhưng lại ham danh to thì họa lại vào thân. Càng nói lại càng làm lộ chân tướng của mình và người ta càng thấy cái không thật của cả một nhóm người “bí mật” đang đứng sau lưng Nguyễn Chí Thiện càng ngày họ càng lộ rõ hơn.

Triệu Lan

* xin đón xem bài 3

http://www.hon-viet.co.uk/TrieuLan_SuThatVeLaoSiNCThien_2.htm

Posted in Uncategorized | Tagged: | 2 Comments »

Sự thật về “láo sĩ” hay thi sĩ Nguyễn Chí Thiện (Bài 2, đoạn 1, Triệu Lan)

Posted by tudodanchu trên Tháng Chín 25, 2008

LTS.- Kính thưa quý độc giả, Hồn Việt sẵn sàng dành chỗ cho Nguyễn chí Thiện viết bài lên tiếng phản biện để chứng tỏ mình là nhà thơ thứ thiệt. Mà những dẫn chứng cùng nhiều nghi vấn về mình trong cộng-đồng người Việt tỵ nạn việt-gian cộng-sản từ khi Nguyên chí Thiện đặt chân ra hải ngoại đến nay.

Trân trọng,

Hồn Việt UK Online

Những điều nên nói …

Số 26 Thứ Bảy

20 tháng 9, 2008

Đào Nương

Thi Sĩ Hay Láo Sĩ ?

Như đã viết trong số báo ra ngày 13 tháng 9, 2008 Đào Nương tôi không xa lạ gì với ông Nguyễn Chí Thiện đôi khi cùng bạn bè đi ăn và có sự hiện diện của ông. Tóm lại, Đào Nương tôi không có ác cảm gì với ông Nguyễn Chí Thiện cả. Nhưng vấn đề Nguyễn Chí Thiện là một “nghi án” lớn nhất của văn học Việt Nam từ khi miền Nam nhuộm đỏ nghĩa là từ khi đảng cộng sản Việt Nam “thống nhất” đất nước, thống nhất luôn cái nghèo, cái đói, cái dốt của cả dân tộc Việt Nam. Hiện nay, ông NCT là một người bằng xương bằng thịt hiện diện, sinh hoạt hàng ngày với chúng ta thì việc chứng minh ông là tác giả hay không phải là tác giả tập thơ Vô Đề không thể là một việc không thể chứng minh được.

Nhật báo Saigon Nhỏ sẽ lần lượt đăng tải bài viết của một người tên là Triệu Lan mà chính chúng tôi cũng không biết rõ xuất xứ nhưng những điều nhân vật này dẫn chứng thì xác đáng và hiện thực vì dựa trên những lời tuyên bố của chính ông Nguyễn Chí Thiện từ năm 1995 khắp nơi trên thế giới.

Như đã nói Saigon Nhỏ sẳn sàng dành đất cho ông Nguyễn Chí Thiện trả lời những dẫn chứng của tác giả những bài viết này, sẳn sàng cung cấp phương tiện tài chánh nếu ông cần chứng minh ông là tác giả tập thơ Vô Đề. Bỏ qua khía cạnh chính trị của vấn đề này được loan truyền trên Internet sau loạt bài của tác giả Triệu Lan trên Sàigon Nhỏ tố cáo nhau, nhục mạ nhau, liên kết nhau, hệ thống báo Saigon Nhỏ “dính” vô việc này chỉ vì một mục đích duy nhất: chúng tôi muốn bạch hóa một “nghi án” văn học lớn nhất của người Việt sau 1975: Nguyễn Chí Thiện ông là ai? Nhân vật NCT, người bạn tù của các ông Phùng Cung, Vũ Thư Hiên, Bùi Ngọc Tấn hiện đang sinh hoạt trong cộng đồng người Việt chống cộng ở hải ngoại có thật sự là tác giả của Vô Đề (Hoa Địa Ngục?), người đã đem tập thơ đến tòa đại sứ Anh ở Hà Nội?.

Sau đây là bài số 2 trong số nhiều bài của tác giả Triệu Lan mà Saigon Nhỏ nhận được. Chúng tôi mong sẽ nhận được sự giải thích của ông Nguyễn Chí Thiện về những lời tuyên bố hay hành động tương phản, không đồng nhất của chính ông về cùng một sự kiện mà tác giả Triệu Lan đã đưa ra trong những bài viết này. Mong ông Nguyễn Chí Thiện đừng khinh thường nhận thức của cộng đồng người Việt không cộng sản chúng tôi. Nếu lời giải thích của ông hợp lý và có bằng chứng rõ rệt thì sau đó chúng tôi sẽ hân hoan cùng nhau kết thúc nghi án này ở đây và kết luận rằng thi sĩ Nguyễn Chí Thiện chính thực là tác giả của tập thơ Vô Đề. Bằng ngược lại cái gì của Ceasar nên trả lại cho Ceasar, ông Nguyễn Chí Thiện không là tác giả của tập thơ Vô Đề. Ai dàn dựng nên màn kịch này thì lịch sử đã chứng minh, khi thế cờ chính trị thay đổi, những kẻ tham gia và nhập cuộc sẽ bị đưa ra ánh sáng .

***

“Thưa ông,

Nhân danh hàng triệu nạn nhân vô tội của chính thể độc tài, đã gục ngã hay còn đang kéo dài một cái chết đau đớn trong ngục tù Cộng sản, tôi xin cho xuất bản những bài thơ này tại vùng đất tự do của quốc gia ông. Ðây là công trình làm việc suốt hai mươi năm trời của tôi. Phần lớn được sáng tác trong những năm tôi bị quản thúc. Tôi nghĩ rằng không phải ai khác mà chính chúng tôi, những nạn nhân, có sứ mạng phải phơi bày cho thế giới thấy những khổ nhục không thể tưởng tượng nổi của dân tộc tôi, hiện nay vẫn còn đang bị áp chế và hành hạ thẳng tay. Cuộc đời tan nát của tôi chỉ còn một hy vọng là nhìn thấy thế giới ý thức được rằng Cộng sản là một bệnh dịch khủng khiếp của nhân loại.

Xin ông nhận nơi đây lòng biết ơn sâu xa của tôi cũng như của những đồng bào bất hạnh của tôi.”

***

* Lá thư của Ông Vô Danh trong tập thơ Vô Đề (bên trên)

{Chú ý: Lá thư đi kèm với tập thơ Vô Ðề viết bằng tiếng Pháp, Nguyên thủy không có tên tác giả, tập thơ cũng không có tên và tác giả không tên}

Sự thật về “láo sĩ” hay thi sĩ Nguyễn Chí Thiện:

Tại Sao Ông Nguyễn Chí Thiện Lại Có Thể Tuyên Bố Quá Nhiều Điều Tương Phản Về Chính Mình

Triệu Lan

Bài 2

Kể từ khi tập thơ Vô Ðề nói trên được phổ biến nó đã gây xôn xao trong tập thể người Việt tị nạn Cộng sản khắp nơi. Có thể nói tập thơ Vô Ðề đã khơi dậy lửa đấu tranh trên trận tuyến văn hóa. Tập thơ như có sức hấp dẫn, như thuyết phục người Việt tị nạn cũng như nhắn nhủ với bọn Việt Gian Cộng sản rằng: Tương lai đất nước Việt Nam sẽ được phục hưng, phục hoạt sau bao năm dài bị gông cùm đau thương tủi nhục, nay đến lúc chúng ta phải bừng tỉnh để đốt lên ngọn Lửa Cách Mạng. Ngọn Lửa Cách Mạng thiêng liêng này sẽ đốt cháy bọn Việt Gian bán nước, sẽ thiêu rụi bọn sài lang Cộng sản đã làm trì trệ con người Việt Nam. Tập thơ Vô Ðề ngày nay không những gây ảnh hưởng trong tập thể người Việt tị nạn Cộng sản chúng ta, mà còn lan rộng đến nhiều quốc gia khác trên thế giới. Tập thơ Vô Ðề đã được giới trí thức ngoại quốc cho dịch ra nhiều ngôn ngữ. Tóm lại tập thơ Vô Ðề là một bản cáo trạng tố cáo tội ác của tập đoàn Cộng sản Việt Nam trước dư luận của thế giới, đồng htời tập thơ cũng cảnh tỉnh toàn thể dân Việt là: tập đoàn Cộng sản Việt Nam là đầu mối gieo bi thương, thống khổ cho nhân dân Việt Nam, chúng đã tàn phá đất nước Việt Nam đến tang hoang tan tành, chúng đã phá vỡ nền tản văn hóa Việt, để đến ngày hôm nay xã hội Việt Nam hầu như băng hoại hoàn toàn từ văn hóa, kinh tế, chính trị, tôn giáo. Chỉ một thế hệ này hay là 25 năm nửa con người Việt Nam sẽ bị diệt chủng vì họa Cộng sản.

Trên hệ thống Radio Việt Nam Hải Ngoại vùng Louisiana trong chương trình Thời Sự Hàng Tuần do Vương Kỳ Sơn thực hiện ngày 10-12-03, ông Vương Kỳ Sơn đã phỏng vấn “thi sĩ” Nguyễn Chí Thiện như sau:

(Trích) “ ….. Ông Nguyễn Chí Thiện bắt đầu sáng tác trong thời gian bị tù năm 1957 cho đến năm 1978. Ông đem tập bản thảo của Hoa Ðịa Ngục I vào Sứ quán Anh ở Hà Nội vì việc đó ông bị bắt giam từ năm 1979-1991 trong thời gian này ông sáng tác tập thơ Hoa Ðịa Ngục II.

Khi được thả vào năm 1978, ông về ở với gia đình bà chị ruột tại Hà Nội. Bà chị ruột có 1 người con trai, người con trai đó kết hôn với một cô gái gọi Cục Trưởng Cục An Ninh (chú thích của người viết bài này, Triệu Lan – “Cục Trưởng Cục An Ninh” Cộng sản Hà Nội lúc đó là Thiếu tướng Quang Phòng hay là Phạm Quang Phòng) bằng cậu ruột. Ông Nguyễn Chí Thiện đã tá túc tại nhà người cháu này để chép lại những bài thơ mà ông đã sáng tác ở trong tù …. vì đây là nơi dung thân tương đối an toàn cho hoàn cảnh của ông. ….. Ông dự định trao cho Tòa Ðại Sứ Pháp ở Hà Nội, nhưng ngày hôm ấy vì một lý do đặc biệt nào đó tòa Ðại sứ Pháp đóng cửa. Nên ông phải xoay chuyển ý định bằng cách đưa vào Sứ quán Anh ở Hà Nội, người cháu trai dắt xe đạp theo sau ông cách một đoạn khá xa để nếu có gì xãy ra thì ít nhất người cháu đó cũng biết để báo cho bà chị ở nhà.

Và sau đây là các chi tiết mà ông Nguyễn Chí Thiện đã kể trong cuộc phỏng vấn này: Chúng tôi ghi lại theo thể hỏi đáp:

………….

Hỏi: Tại sao tập thơ in ra dưới tựa đề Tiếng Vọng Từ Ðáy Vực, hoặc có người cho là tập thơ không có tên.

• Nguyễn Chí Thiện: Tập bản thảo có đầy đủ tựa đề, tôi đặt tên là Hoa Ðịa Ngục và ghi chú thêm tựa đề bằng Pháp văn Les Fleur de L’enfer. Nhưng vì bản mà một số người Việt ở Hoa Kỳ nhận được đã không có trang đầu nên họ đã lấy ý từ một số bài thơ để đặt tên là Tiếng Vọng Từ Ðáy Vực …. Bộ Ngoại Giao Anh vẫn giữ lại trang bìa của tập thơ và một số hình ảnh đi kèm với bản thảo tập thơ.

……………..

Hỏi: Sau khi lọt vào Sứ Quán Anh họ đã tiếp ông như thế nào? Ông bị bắt lại trong trường hợp nào?

• Nguyễn Chí Thiện: Họ đã tiếp tôi, tôi trình bày chi tiết, nhưng vì vấn đề bang giao họ không thể cho tôi tị nạn chính trị. Khi tôi trở ra thì công an vây bắt ngay, và bắt cả đứa cháu của tôi. Tôi bị đưa vào giam ở Hỏa Lò. Ở trong Hỏa Lò, họ đã đối xữ tử tế với tôi cho ăn uống đàng hoàng, trà đường thuốc lá…v..v.. để yêu cầu tôi viết ra. Mục đích của cộng sản là để điều tra xem tập thơ có phải là của một tập thể hay chỉ là một cá nhân tôi. Nếu tôi ú ớ là họ biết ngay tập thơ của nhiều tác giả. Tôi vừa chép lại vừa nghĩ: nếu mình chép ra hết sớm ngày nào thì chúng nó sẽ tống giam hành hạ mình sớm ngày đó. Nên tôi chỉ giả bộ ngẫm nghĩ và chép lại dần dần. Nhưng một thời gian cả tháng sau, chúng nó cũng biết đó là những bài thơ riêng của tôi nên chúng tiếp tục giam tôi từ ngày 16-7-1979.” (ngưng trích)

Phân tích đoạn phỏng vấn và trả lời trên của ông Vương Kỳ Sơn và Nguyễn Chí Thiện như sau:

* Theo sự trả lời của Nguyễn Chí Thiện thì: Nguyễn Chí Thiện dự tính xin đi tị nạn chính trị. Nhưng Sứ quán Anh viện lý do “bang giao” nên không cho Thiện được “Tị Nạn Chính Trị” như Thiện đã nói ở trên. Ðộc giả nào đã từng đọc tập thơ Vô Ðề, thì chúng ta sẽ thấy tác giả của tập thơ Vô Ðề không bao giờ muốn “xin” tị nạn chính trị như Nguyễn Chí Thiện. Bằng chứng trong tập thơ Vô Ðề với bài: “Khi Mỹ Chạy” (dưới đây), tác giả Vô Danh khẳng định dù hoàn cảnh nào đi nửa ông vẫn ở lại ngay trên đất nước của ông, để Chiến Ðấu Với quân thù Cộng sản. Dù tuyệt vọng có lan tràn, dù có tiêu tan, sức có yếu, tất cả chỉ còn là đêm dài ai oán, nhưng sức chiến đấu dân Việt (Sức Thơ) thì Vô Hạn, nên ông vẫn tin tưởng vào một ngày mai dân tộc của ông sẽ thắng và phải chiến thắng bọn sài lang Cộng sản. Chứ không bao giờ tác giả tập thơ Vô Ðề chịu “gông cùm trên ván” để “xin” Tị Nạn Chính Trị nhưng lại bị từ chối.

Khi Mỹ chạy…

Khi Mỹ chạy, bỏ miền Nam cho Cộng Sản

Sức mạnh toàn cầu nhục nhã kêu than

Giữa tù lao, bệnh hoạn, cơ hàn

Thơ vẫn bắn, và thừa dư sức đạn!

Vì thơ biết một ngày mai xa xôi nhưng sáng lạn

Không dành cho thế lực yêu gian

Tuyệt vọng dẫu lan tràn

Hy vọng dẫu tiêu tan

Dân nước dẫu đêm dài ai oán

Thơ vẫn đó, gông cùm trên ván

Âm thầm, thâm tím, kiên gan

Biến trái tim thành “chiếu yêu kính”

giúp nhân gian

Nhận rõ nguyên hình Cộng Sản

Tất cả suy tàn, sức thơ vô hạn

Thắng không gian, và thắng cả thời gian

Sắt thép quân thù, năm tháng rỉ han!

Thơ Vô Ðề của tác giả Vô Danh – Khi Mỹ Chạy – 1975.

a) Khi Nguyễn Chí Thiện nói rằng: “Tập bản thảo có đầy đủ tựa đề, tôi (Thiện) đặt tên là Hoa Ðịa Ngục và ghi chú thêm tựa đề bằng Pháp văn Les Fleur de L’Enfer”, Thiện không biết rằng hiện nay một số người đang có bản copy từ bản nguyên thủy đầy đủ không mất một trang. Nhưng duy nhất chỉ có Thiện và nhóm của Thiện là có thêm “Một Trang Ðầu và mấy tấm ảnh của Nguyễn Chí Thiện”. Lý do tại sao? Hỏi tức là trả lời vậy. Như vậy tập thơ Vô Ðề có đến Hai (2) bản viết tay?:

* Một (1) bản do chính tay tác giả Vô Danh viết ra và ông Vô Danh ghi rõ “Ðây là công trình làm việc trong suốt hai mươi năm (20) trời của tôi” (ông Vô Danh) và tập thơ Vô Ðề này không có hình ảnh của tác giả Vô Danh đi kèm và không có tựa đề (Vô Ðề).

* Và Một (1) bản khác do Nguyễn Chí Thiện sau nhiều năm ngồi học cách viết (giả dạng chữ viết), Thiện viết ra. Bản này do sự chỉ đạo của tổng cục phản gián Yết Kiêu, có tựa đề là “Hoa Ðịa Ngục” và một số hình ảnh Cha, Mẹ, Anh, Chị, Cháu (hay con) của Nguyễn Chí Thiện.

b) – Trong lá thơ viết tay dài bốn (4) trang của Nguyễn Chí Thiện viết tại Virginia khi Thiện mới sang Hoa “gởi đồng bào hải ngoại” ngày 7 tháng 11 năm (xin xem lá thư viết tay ngày 7 tháng 11 năm 1995 của Nguyễn Chí Thiện đã được đăng trong nhật báo Sài Gòn Nhỏ số 22 ra ngày chủ Nhật 14 tháng 9 năm 2008 – Nghi án văn học lớn nhất của Việt Nam sau năm 1975). Trang 2 và 3 lá thơ viết tay của Nguyễn Chí Thiện từ giòng 28 tới giòng 37 Nguyễn Chí Thiện kể như sau:

(Trích) “Tôi xin kể lại tóm tắt. Thơ tôi toàn giữ trong đầu, không viết ra được, vì hồi đó công an thường xuyên kiểm tra lục soát căn buồng ngủ ở Hải Phòng của tôi. Tháng 6-1979 tôi bí mật đánh lạc hướng bọn theo rõi, đi ô tô buýt lên Hà Nội tôi bí mật tới nhà một người bạn trong sạch, nghĩa là chưa bị tù, thành fần lao động ngồi trên căn gác xép, viết trong ba ngày, viết xong dấu lại đó. Tôi lại trở về Hải Phòng. Ngày 12-7-1979 (con số 7 bị đồ lại thành 4, 7 không xác định số nào đúng) tôi bí mật lên Hà Nội định tâm đợi ngày 14-7 quốc khánh Pháp sẽ trà trộn vào các đoàn ..(chừa một hàng trống và chen vào đó là ngòi Bút khác, nguyên văn của đoạn thêm vào là) … ngoại giao, lọt vào sứ quán Pháp, tới ngày 13-7 sứ quán Pháp và thất vọng. (ngòi Bút khác và tuồng chữ khác có khoản trống giữa câu “ngày 13-7” và “sứ quán”. Vậy lá thư này không phải Một (1) mình Nguyễn Chí Thiện viết ra, mà ít nhất phải Hai (2) người viết). Cửa sứ quán đóng kín, các đoàn ngoại giao đều đi ô tô vào trong sân. Cửa chỉ mở khi ô tô tới.” (ngưng trích)

Nhưng trong đoạn trên, trong một bài trên phỏng vấn khác, cũng một câu hỏi tương tự như trên, thì Thiện lại kể khác với “phóng viên” Vương Kỳ Sơn như sau:

(Trích) “Khi được thả vào năm 1978, Thiện về ở với gia đình bà chị ruột tại Hà Nội. Bà chị ruột có 1 người con trai, người con trai đó kết hôn với một cô gái gọi Cục Trưởng Cục An Ninh (lập lại chú thích của người viết – “Cục Trưởng Cục An Ninh” Cộng sản Hà Nội lúc đó là Thiếu tướng Quang Phòng hay là Phạm Quang Phòng) bằng cậu ruột. Nguyễn Chí Thiện đã tá túc tại nhà người cháu này để chép lại những bài thơ mà ông đã sáng tác ở trong tù ….. vì đây là nơi dung thân tương đối an toàn cho hoàn cảnh của ông.” (ngưng trích)

Xin đọc giả đọc kỹ hai (2) đoạn dưới đây để so sánh xem Thiện và nhóm của Thiện đã chơi trò tiểu xảo và coi thường sự hiểu biết của người Việt Quốc Gia hải ngoại như thế nào?!

• Ngày 7 tháng 11 năm 1995 Nguyễn Chí Thiện viết trong lá thư gửi đồng bào hải ngoại rằng:

“Tháng 6-1979 tôi bí mật đánh lạc hướng bọn theo rõi, đi ô tô buýt lên Hà Nội tôi bí mật tới nhà một người bạn trong sạch, nghĩa là chưa bị tù, thành fần lao động ngồi trên căn gác xép, viết trong ba ngày, viết xong dấu lại đó. Tôi lại trở về Hải Phòng”.

• Ngày 10 tháng 12 năm 2003 Nguyễn Chí Thiện trả lời Vương Kỳ Sơn, Thiện nói lại rằng:

“Khi được thả vào năm 1978, Thiện về ở với gia đình bà chị ruột tại Hà Nội. Bà chị ruột có 1 người con trai, người con trai đó kết hôn với một cô gái gọi Cục Trưởng Cục An Ninh bằng cậu ruột. Nguyễn Chí Thiện đã tá túc tại nhà người cháu này để chép lại những bài thơ mà ông đã sáng tác ở trong tù …. vì đây là nơi dung thân tương đối an toàn cho hoàn cảnh của ông.”

Chỉ cần so sánh hai đoạn văn trên đây đều chính từ mồm Nguyễn Chí Thiện nói ra, nhưng cả hai đều không “ăn khớp” với nhau. Hai lần nói về “xuất xứ” tập thơ Vô Ðề thì hai lần Nguyễn Chí Thiện diễn tả hoàn toàn khác nhau. Lần đầu năm 1995 Nguyễn Chí Thiện nói rằng: “Thiện ra tù sống ở Hải Phòng đi ô tô (xe) lên Hà Nội viết tập thơ trong nhà người quen xong dấu ở đó, và Thiện trở về Hải Phòng”.

Mấy năm sau năm 2003 khi được phỏng vấn lại, cũng câu hỏi tương tự được đặt ra cho Thiện, thì Thiện nói lại rằng: “Thiện ra tù và sống ở nhà người Chị tại Hà Nội và viết ra tập thơ” (ở đây chưa nói ra chi tiết đứa Cháu của Nguyễn Chí Thiện cùng bị bắt với Thiện). Như vậy chứng tỏ Thiện không nhớ những gì chính từ mồm Thiện nói ra hay viết ra. Cái tật cố hữu của những tên cán bộ Cộng sản là cứ nói Láo rồi chúng cho đó là thật. Rồi lại tiếp tục nói Láo nửa. Chỉ riêng nội dung của lá thư viết tay của Nguyễn Chí Thiện tự nó đã là nghi vấn mà Nguyễn Chí Thiện không thể trả lời được. Cũng như khi Nguyễn Chí Thiện lớn tiếng hô hào kêu gọi mọi người “hòa hợp hòa giải” với bọn cầm quyền Cộng sản. Chữ viết trong lá thư viết tay 4 trang giấy của Nguyễn Chí Thiện viết rất cẩu thả và lượm thượm, nhiều chữ viết xong lại bị gạch bỏ, câu trên phản lại câu dưới, lời văn không rõ ràng mạch lạc. Hơn nửa! Trong lá thư viết tay ngày 7 tháng 11 năm 1995 của Nguyễn Chí Thiện chúng ta rất dễ nhìn ra những hàng chữ viết của người khác theo kiểu “điền vào chổ trống cho hợp nghĩa”, để đồng bọn dễ dàng hợp thức hóa cho “Vè Sĩ” Nguyễn Chí Thiện “nhận vơ” là tác giả tập thơ Vô Ðề nói trên.

Lời văn (Việt ngữ) trong 4 trang thư viết tay đã chứng tỏ Nguyễn Chí Thiện có một trình độ học vấn “khiêm nhường” cũng như chỉ biết đọc và viết. Ngược lại thi sĩ Vô Danh với cách hành văn xúc tích, lưu loát (xin so sánh lá thư viết bằng tiếng Pháp – đã được dịch ra tiếng Việt – trong tập thơ Vô Ðề, và bức thư viết tay ngày 7 tháng 11 năm 1995 của Nguyễn Chí Thiện khi Thiện đến Hoa Kỳ.) Bức thư viết tay của ông Vô Danh ý tứ, lời văn hùng hồn, cách dùng chữ, cách sắp câu văn đều hoàn toàn khác nhau vì hai người có hai trình độ học vấn khác nhau. Phải nhìn bằng cặp mắt như vậy thì chúng ta nhận định được Nguyễn Chí Thiện là người có trình độ khoảng ở bậc Tiểu học. Trong khi tác giả Vô Danh với lời văn gảy gọn mạch lạc, cách hành văn lưu loát vững vàng, cương quyết chứng tỏ ông phải ở vào trình độ Tú tài hay cao hơn Nguyễn Chí Thiện rất nhiều. Chắc chắn rằng Nguyễn Chí Thiện không thể có khả năng ngoại ngữ như tiếng Anh, Pháp, Hán (năm 2005 khi bà Jean Libby phỏng vấn NCT, thì Thiện nói với bà rằng Thiện còn “thông thạo” cả tiếng Hán ngữ – điều này sẽ được dẫn chứng ở bài viết sau), Quan trọng nhất là việc Thiện đậu tú tài Pháp (BAC) như Minh Thi đã viết ra trong tờ báo Người Việt số 32 ngày 24 tháng 11 năm 1980 chỉ là không tưởng. Như vậy ngay cả “tài liệu” do chính Nguyễn Chí Thiện cung cấp về bản thân của Nnguyễn Chí Thiện, chúng ta cũng nên cần kiểm chứng lại xem có đúng hay không!.

Từ khi tập thơ Vô Ðề ra đời năm 1980 cho đến nay, chúng ta đã bị bọn Cộng sản lừa bịp quá nhiều. Hôm nay chúng ta không thể câm nín để cho chúng tiếp tục lừa bịp mọi người thêm nửa. Và để so sánh thêm con người “rất thật” của “vè sĩ” Nguyễn Chí Thiện. Triệu Lan mời đọc giả xem tiếp một đoạn được trích nguyên văn trong buổi phỏng vấn Nguyễn Chí Thiện trên diễn đàn Thảo Luận (nay là Thảo Luận 9) do bạn Nguyen Van Ruong thực hiện được đăng trên web Thảo Luận vào tháng 1 năm 2004, Nguyễn Chí Thiện đã trả lời cuộc phỏng vấn như sau:.

(Trích)

1 – Hỏi: Ông bị Việt cộng bắt năm nào về tội gì ?

Nguyễn Chí Thiện trả lời: Bị Việt cộng bắt năm 1960, về tội Nhân Văn Giai Phẩm.

2 – Hỏi: Ông sanh năm 1939, vụ án Nhân Văn Giai Phẩm vào năm 1956, lúc đó ông mới 17 tuổi. Vậy ông đã viết bài nào trong đó?

Nguyễn Chí Thiện trả lời: Tôi không có viết bài, chỉ có phân phối báo.

3 – Hỏi: Những người có liên quan đến Nhân Văn Giai Phẩm bị bắt vào các năm 1957-1958, sao ông bị bắt năm 1960 ?

Nguyễn Chí Thiện trả lời: Không tin thì thôi

4 – Hỏi: Tại sao ông được thả năm 1963 trong khi những người khác của nhóm Nhân Văn Giai Phẩm chỉ được thả sau 20 năm (1978 và 1982)?

Nguyễn Chí Thiện trả lời: Câu hỏi nầy không quan trọng.

5 – Hỏi: Sau khi được tự do, ông cho biết ông sống bằng nghề dạy ngoại ngữ tại miền Bắc. Xin cho biết ông dạy ở đâu, dạy cho ai (khi cán bộ không dám học, dân thường không dám học)?

Nguyễn Chí Thiện trả lời: Không trả lời

6 – Hỏi: Ông bị Việt cộng bắt lại năm 1966, về tội lật đổ “chánh quyền cách mạng”. Ông bị bắt với ai, có ai biết ?

Nguyễn Chí Thiện trả lời: Tôi chỉ bị bắt một mình.

7 – Hỏi: Ông đã từng làm 1000 bài thơ trong tù và cho biết chỉ trong 1 đêm ông chép lại hơn 100 bài để thảy vào tòa đại sứ Anh ?

Nguyễn Chí Thiện trả lời: Không tin thì thôi

8 – Hỏi: Sở trường của ông là làm thơ, khi qua Hoa Kỳ, sao ông không làm bài thơ nào nữa mà chỉ viết văn?

Nguyễn Chí Thiện trả lời: Vì viết văn diễn tả được chi tiết hơn. Trong tù làm thơ tiện và gọn. (ngưng trích)

Ðây là lối trả lời xỏ lá, khinh thị coi thường đọc giả cũng như thính giả của các diễn đàn người Việt của Nguyễn Chí Thiện. Tất cả có 8 câu hỏi. Nhưng người viết (tức Triệu Lan, chú thích của SGN) chỉ lấy câu hỏi số 1 để làm chuẩn, chúng ta hãy xem Nguyễn Chí Thiện đã trả lời như thế nào trong 13 năm qua, mỗi nơi mỗi khác nhau như sau:

1 – Hỏi: Ông bị Việt cộng bắt năm nào về tội gì?

(câu hỏi ở trên)

• Minh Võ: Nguyen Chi Thien 2006

Trước khi bị bắt Nguyễn Chí Thiện dạy Anh, Pháp văn tại tư gia. Lần thứ nhất ông bị bắt giam trong hai năm vì cho ra báo “Vì Dân”.

• CT dien van TT Sinh Hoat CÐ Uc Chau 04-23-06

… đến năm 1961, ông bị bắt tù vì tội tuyên truyền phản cách mạng.

• RFA. NCT noi ve sua sai cua CCRÐ 05-2006

Mãi đến tận năm 1961, lần đầu tiên tôi đi tù thì tôi gặp không biết bao nhiêu là địa chủ vẫn còn nằm nguyên trong tù thôi.

• VNHN – VuongKySon pv NCT 10-12-03

” …… Ông Nguyễn Chí Thiện bị tù năm 1957 cho đến năm 1978″.

• fva.org NCT Renowned Poet Landed freedom 11-01-1995 Mr. Thien was first sent to jail in 1958 when the Vietnamese communist government repeated the Chinese campaign of “Hundred Flowers Blossom” to discover and purge dissenting elements. Mr. Thien and other young writers, nevertheless, published their own papers pointing out serious wrongdoing committed by the government, especially during the Land Reform Campaign a few years earlier. For that “crime,” Mr. Thien was imprisoned for 20 years.

• Viet Bao: NCT la Cong Dan Danh Du cua Garden Grove 01-16-03

Thi Sĩ Nguyễn Chí Thiện sinh ngày 27 tháng 2 năm 1938 tại Hà Nội và bị bắt lần đầu năm 22 tuổi (tức năm 1960) với tội danh “Phản Ðộng”

Xin bạn đọc chú ý! Những câu trả lời bên trên chứng minh mỗi nơi đi qua Nguyễn Chí Thiện đã trả lời mỗi khác. Các năm Thiện bị bắt lần đầu thay đổi như: 1957, 1958, 1960, 1961. Các tội Thiện bị bắt cũng khác nhau như: Ra báo Vì Dân, tuyên truyền, phong trào trăm hoa đua nở, phản cách mạng.

Vậy tội đúng nhất Nguyễn Chí Thiện bị bắt về Tội Gì? Và năm Nguyễn Chí Thiện bị bắt đúng nhất là Năm Nào?. Thưa bạn đọc, chắc chắn bạn đọc đã có câu trả lời cho câu hỏi trên.

***

Xin xem câu hỏi số 8 bên trên để so sánh câu hỏi và trả lời của NCT dưới đây:

– Hỏi: Thưa ông Nguyễn Chí Thiện, dự tính trong chương trình hành động của ông trong tương lai ra sao, thưa ông?

* Xuan Trung & Kieu My Duyen pv NCT 01-11-1995

Nguyễn Chí Thiện trả lời: Tôi chỉ là một người làm thơ thôi, trong tương lai thì tôi cũng sẽ xuất bản những tập thơ của tôi đang để trong đầu.

Trả lời cho Xuân Trung và Kiều Mỹ Duyên như trên và thực tế cho chúng ta thấy Thiện không làm thơ nhưng lại viết “Văn Xuôi”. Thế thì làm sao Thiện có thể “Tất cả suy tàn, sức thơ vô hạn, Thắng không gian, và thắng cả thời gian” như sự quyết tâm của tác giả Vô Danh trong bài thơ “Khi Mỹ Chạy…” bên trên.

*

• Bui van Phu: 2 gio voi NCT 11-19-02

– Bùi Văn Phú: Ông còn nhớ bài thơ đầu tiên của mình?

Nguyễn Chí Thiện: Bây giờ khó nhớ vì những bài thơ đó chưa đạt yêu cầu nên đã loại nó ra khỏi bộ nhớ của mình.

– Bùi Văn Phú: Tại sao ông lại làm thơ?

Nguyễn Chí Thiện: Ðua đòi thôi. Chơi với bạn bè mấy ông làm thơ thì mình cũng làm thơ.

Qua cuộc phỏng vấn của Bùi Văn Phú trên đây, Nguyễn Chí Thiện xác nhận là Thiện làm Thơ chỉ vì “đua đòi” mà thôi.

Lá thư viết bằng tiếng Pháp trong tập thơ Vô Ðề được đưa đến tòa đại sứ Anh có đoạn … “Nhân danh hàng triệu nạn nhân vô tội của chính thể độc tài, đã gục ngã hay còn đang kéo dài một cái chết đau đớn trong ngục tù Cộng sản, tôi xin cho xuất bản những bài thơ này tại vùng đất tự do của quốc gia ông. Ðây là công trình làm việc suốt hai mươi năm trời của tôi. Phần lớn được sáng tác trong những năm tôi bị quản thúc. Tôi nghĩ rằng không phải ai khác mà chính chúng tôi, những nạn nhân, có sứ mạng phải phơi bày cho thế giới thấy những khổ nhục không thể tưởng tượng nổi của dân tộc tôi, hiện nay vẫn còn đang bị áp chế và hành hạ thẳng tay. Cuộc đời tan nát của tôi chỉ còn một hy vọng là nhìn thấy thế giới ý thức được rằng Cộng sản là một bệnh dịch khủng khiếp của nhân loại.”. Đã chứng minh tác giả tập thơ Vô Ðề là một bậc anh hùng, thơ của ông là máu, là lửa, là khổ nhục không thể tưởng tượng nổi của dân tộc tôi. 100% những vần thơ như thế không thể là thơ của một anh coi chuyện làm thơ là một chuyện đua đòi theo chúng bạn làm cho vui như vậy được.

xin xem tiếp bài 2 đoạn 2 ngày mai chủ nhật ngày 21 tháng 9 năm 2008.

http://www.hon-viet.co.uk/TrieuLan_SuThatVeLaoSiNCThien.htm

Posted in Uncategorized | Tagged: | 2 Comments »