Tudodanchu's Weblog

Freedom, Democracy, Human Rights, No Communism For Vietnam

Sự thật về “láo sĩ” hay thi sĩ Nguyễn Chí Thiện (Bài 3a, Triệu Lan)

Posted by tudodanchu on Tháng Chín 28, 2008

Những điều nên nói …

Báo Saigon Nhỏ

Số 30 Thứ Sáu

26 tháng 9, 2008

Sự thật về “láo sĩ” hay thi sĩ Nguyễn Chí Thiện:

Tại Sao Ông Nguyễn Chí Thiện Lại Có Thể Tuyên Bố Quá Nhiều Điều Tương Phản Về Chính Mình

Triệu Lan

Bài 3

Cộng Sản hiểu quy luật tổ chức đấu tranh; nên đã lo sợ khi thấy tập thơ Vô Đề xuất hiện tại hải ngoại vào năm 1980, tính đến nay (2008) thắm thoát 28 năm. Tập thơ đã được tái bản nhiều lần, số người đọc kể tới con số hàng chục vạn và số người viết để bình phẩm dẫn giải cũng đã lên đến hàng nghìn; tập thơ chỉ được hiểu như một tác phẩm đấu tranh chống Cộng của một nhà thơ đại diện cho tập thể nhân dân trong nước và đại đa số người dân chỉ hiểu về tập thơ một cách bình thường là chống bọn Việt Gian Cộng sản.

Sau đó để ngăn chận những hậu quả “nguy hại không thể lường trước được” nếu giới đấu tranh biết tập hợp mà góp lực và quần chúng hải ngoại nhìn ra được yếu điểm của Cộng sản, họ sẽ chấm dứt tình trạng chia rẽ như hiện nay biết tìm đến một đích điểm là đất nước Việt Nam mà thống nhất lập trường để cùng nhìn về một hướng. Nếu có một chỉ đạo trong công cuộc đấu tranh chung thì chúng ta rất dễ dàng giải thể chế độ Việt Gian Cộng sản, nên Hà Nội đã mở ra cả một chiến dịch tuyên truyền với đầy đủ nhân lực, tài lực với những tên cán bộ văn hóa nằm vùng, và dư thừa tiền bạc của các cơ sở kinh tài dùng để mua chuộc, lũng đoạn ngành báo chí và giới cầm bút tại hải ngoại, nên một số “văn sĩ” thờ ơ đã bị chúng cầm chân.

Nhưng với những cặp mắt “hiểu chuyện đời” thì sự xuất hiện của tập thơ này là một “tiếng gọi” để khởi đầu cho một cuộc đấu tranh Cách Mạng gay gắt trên lãnh vực văn hóa giữa người Việt Quốc Gia Chân Chính chống lại bọn Việt Gian Cộng sản trên mọi mặt, cũng như chống sự xâm nhập của các tên tình báo Cộng sản trà trộn len lõi vào trong các hội đoàn, các tổ chức chống Cộng của người Quốc Gia ở khắp nơi trên thế giới nói chung và ở Hoa Kỳ nói riêng.

Hơn thế nửa tập thơ Vô Đề là một bức thông điệp được viết bằng máu, từ trong nước gửi ra cho những người kiên tâm trì chí, những kẻ sĩ, những người trí thức hiểu được thời thế đồng loạt đứng lên, trong và ngoài nước cùng nhau chung lưng đấu cật, cộng tác làm xoay đổi cục diện hiện nay và đi đến một cuộc Đại Cách Mạng, đồng loạt giải quyết tận gốc rễ vấn đề một cách triệt để, những vấn đề của Dân Tộc trong lãnh vực Dân Sinh, Dân Quyền tại Việt Nam.

Để làm sáng tỏ thêm vụ Nguyễn Chí Thiện “đạo thơ” của thi sĩ Vô Danh. Xin đọc giả đọc thêm hai chi tiết, (1) trong báo Người Việt (bài trước có nói đến nhưng chưa đủ) nói về “thi sĩ” Nguyễn Chí Thiện theo lời kể của nhân vật Minh Thi một người tự nhận là “bạn đồng tù” với Nguyễn Chí Thiện và (2) lời giới thiệu của Nguyễn Ngọc Bích như sau:

(Trích) “Nguyễn Chí Thiện sinh 1937 tại Hải Phòng Bắc Việt, khoảng cuối năm 1978 được tạm phóng thích, ngụ tại 36 đường Nhà Ga, Hải Phòng. Thiện bị chuyển từ trại cải tạo II Yên Báy tới trại Phong Quang cách Lao Cay 30 km vào đầu năm 1966 suốt tới 1978 (12 năm tù). Nguyễn Chí Thiện, Minh Thi, Phùng Cung (nhóm Nhân Văn Giai Phẩm ở Bắc) bị giam chung với chính trị phạm và biệt kích miền Nam … Thi sĩ Nguyễn Chí Thiện thông suốt Anh, Pháp ngữ, Hán văn, ưa thích thơ Đường, ông học hết tú tài Pháp (BAC) … Ông bị ho lao nặng nên đến ở toán đan lát trong tù. Đa số bài thơ sáng tác trong tù, thuộc lòng và chỉ chép lại cất dấu khi được tạm phóng thích. Hai ba lần tìm tầu người ngoại quốc nhờ chuyển tập thơ ra ngoài bị thất bại. Sau cùng tập thơ được tác giả trao tay một nhà ngoại giao Anh Quốc, và một nhân viên đài BBC người Việt: Đỗ Doãn Quy, rồi chuyển giao cho ông Châu Kim Nhân đưa qua Hoa Kỳ …”. (ngưng trích báo Người Việt, số 32 ngày 24 tháng 11 năm 1980).

Trong quyển [“Hạt Máu Thơ – Blood Seeds Become Poetry”. Ông Nguyễn Ngọc Bích khai lại năm sinh của Nguyễn Chí Thiện sinh ngày 27 tháng 2 năm 1939 tại Hà Nội (Bắc Việt). Thiện là tác giả của tập “Hoa Địa Ngục và Hạt Máu Thơ”. Thiện có học thức khá, thông thạo Pháp và Việt ngữ trước khi Cộng sản nắm quyền ở miền Bắc vào năm 1954 (Triệu Lan- năm 1954 Thiện được 16 tuổi. “1939-1954” và Nguyễn Ngọc Bích cũng không quên lấy ra chi tiết, “Thiện thông suốt Anh ngữ và Hán văn”). (Tổ hợp xuất bản miền Đông Hoa Kỳ – Arlington, VA 1996). Được biết Nguyễn Ngọc Bích cũng là người “khổ công” đã dịch tập “Hạt Máu Thơ” ra Anh ngữ và nhiều “tác phẩm” khác của Bùi Tín.

Hai “tác giả” Minh Thi và Nguyễn Ngọc Bích đều tự nhận mình là bạn thân, bạn cùng tù với Nguyễn Chí Thiện nhưng Hai ông này đều khai hai năm sinh và hai nơi sinh của Nguyễn Chí Thiện hoàn toàn khác nhau (Minh Thi: Thiện sinh năm 1937 tại Hải Phòng – Nguyễn Ngọc Bích: Thiện sinh năm 1939 tại Hà Nội). Tại sao ?!

Nhưng có một chi tiết quan trọng mà từ bao lâu nay không ai để ý đặt ra đó là: Nhân Vật Minh Thi. Và để rộng đường dư luận nên chúng ta phải đặt vấn đề về nhân vật Minh Thi với Nguyễn Chí Thiện là: Tại sao gần 13 năm qua (từ 1995 đến nay) chưa ai trong chúng ta từng nghe Nguyễn Chí Thiện nhắc đến nhân vật Minh Thi hay dù chỉ một lời hỏi thăm. Minh Thi một người “bạn đồng tù” với Nguyễn Chí Thiện và cũng là người đã “có công” đưa tên tuổi của diễn viên Nguyễn Chí Thiện ra sân khấu phường tuồng như ngày hôm nay, ít nhất Nguyễn Chí Thiện phải nhắc đến tên Minh Thi dù chỉ một lần. Nếu đọc giả nào có theo dõi về tập thơ Vô Đề, thì Minh Thi là người đầu tiên “xác nhận” tập thơ Vô Đề là thơ của Nguyễn Chí Thiện. Vậy hiện nay ông Minh Thi đang ở đâu?.

***

Công Tử Hà Đông khi phỏng vấn Nguyễn Chí Thiện vào năm 2001 thì chính Thiện cho biết các năm và các lần Thiện bị bắt như sau:

– Nguyễn Chí Thiện: Tôi bị bắt ba lần, lần thứ nhất tù từ 1961 đến 1964, lần thứ hai từ 1966 đến 1977, lần thứ ba từ 1979 đến 1991. [SVN Cong Tu Ha Dong pv NCT 2001]

(Triệu Lan: tổng cộng 27 năm. Nhưng theo Minh Thi thì Nguyễn Chí Thiện “bị” ở tù từ năm 1966 đến 1978, chứ không phải từ năm 1966 đến 1977)

Năm (5) năm sau; bà Jean Libby phỏng vấn trực tiếp Nguyễn Chí Thiện để viết “hồi ký”, thì Thiện đã trả lời rằng:

* Jean Libby: Ông bị bắt tù lần thứ 3 vào năm nào ?.

– Nguyễn Chí Thiện: Tôi đi tù lần thứ 3 từ năm 1977 đến 1988 …

[nhật ký bà Jean Libby: VAA Jean Libby Sunday May 21, 2006 Vietnamese American Achievement …]

(Triệu Lan: Nên nhớ các tác giả trên đây không phải họ đoán mò để viết ra về cuộc đời “tù” của Nguyễn Chí Thiện, mà họ đã tìm đến phỏng vấn cũng như tìm hiểu về sự thật cuộc đời của Nguyễn Chí Thiện để viết hồi ký cũng như viết sách, báo. Những điều họ viết ra hoàn toàn vô tư theo lời kể (khai) của chính Nguyễn Chí Thiện. Vậy Thiện đi “tù” lần thứ ba (3) từ năm 1979 đến 1991 hay từ năm 1977 đến 1988 …?!).

***

Dưới đây là cuộc phỏng vấn ông Nguyễn Hữu Hiệu về “xuất xứ” tập thơ Vô Đề. Báo Việt Star (vietstar & Việtstaronline.com) do hai phóng viên Joe Đỗ Vinh & Chris Phan vào ngày 18 tháng 6, 2008 vừa qua thực hiện. Tập thơ Vô Đề được gọi là “tác phẩm” “Tiếng Nói Từ Đáy Vực”.

VS (vietstar): Ông sang Hoa Kỳ từ năm nào?

Nguyễn Hữu Hiệu: Vào cuối năm 1978, và đã định cư ở Virginia từ đó đến bây giờ.

VS (vietstar): Bây giờ xin phép ông hỏi sang qua tác phẩm “Tiếng Nói Từ Đáy Vực”. Cơ duyên nào mà ông đã có được thơ của Nguyễn Chí Thiện ?

Nguyễn Hữu Hiệu: Đây là lần đầu tiên tôi có cơ hội để nói điều mà từ xưa nay mình chưa nói tới. Cảm ơn anh em tòa soạn Việt Star. Để tôi trình bày nguyên nhân lý do tại sao tôi có tập thơ này.

Anh Bùi Bảo Trúc lúc đó đang làm trong báo Văn Nghệ Tiền Phong cho tôi biết là anh có một tập thơ rất hay. Chỉ có một tập thơ, tập giấy, không có tên tác giả. Bùi Bảo Trúc được đọc, và tôi xin anh ấy cho tôi bản sao. Anh Bùi Bảo Trúc ngần ngại, nhưng rồi cũng đồng ý. Sau khi tôi đọc lên thấy ý thơ bất khuất của một kẻ sĩ Hà Thành, đã kiên cường và ném vào tòa Đại sứ Anh … Huỳnh Sanh Thông đã nhận được tác phẩm mà không thấy có tên tác phẩm. Sau đó có người nào đó trong bộ ngoại giao (?) trao cho đài BBC, và BBC chuyển đến báo Văn Nghệ Tiền Phong-theo tôi biết.

VS (vietstar): Ông có trực tiếp thấy bản gốc không ?

Nguyễn Hữu Hiệu: Nét chữ viết bằng tay, tôi có chụp lại từ trong sách này. Văn Nghệ Tiền Phong không phổ biến tác phẩm này làm cho mình nghĩ rằng họ không đúng. Lúc đó tôi là Chủ Tịch Ủy Ban Tranh Đấu Giải Phóng Tù Nhân Chính Trị. Bùi Bảo Trúc chỉ cho tôi coi, tôi chỉ xin để có tài liệu viết tay, và photocopy. Với tư cách Ủy Ban tôi phải làm chuyện này, dù rằng việc đó không đúng, mình nghĩ rằng tác giả không chỉ gởi riêng cho Văn Nghệ Tiền Phong hay một cá nhân tổ chức nào cả …. Nếu Văn Nghệ Tiền Phong giữ riêng thì không thể nào phổ biến đến những người đó hay những người khác nữa.

VS (vietstar): Ai đặt tên cho cuốn sách này?

Nguyễn Hữu Hiệu: Người đặt tên sách là nhà thơ Viên Linh “Tiếng Vọng Từ Đáy Vực” nhờ Linh Mục Trần Duy Nhất, chủ nhiệm/chủ bút Việt Báo ở Washington DC đánh máy. Phát hành vào ngày 20 tháng 9, 1980 tại Trường Học Thomas Jefferson. Sau đó tôi gởi qua Pháp cho Quê Mẹ của ông Võ Văn Ái, và rất nhiều nơi. Làm bùng dậy một cuộc đấu tranh mới, một khí thế và đề tài để tranh đấu sống động. Không biết bao nhiêu cuộc hội thảo dùng tác phẩm này làm tài liệu. Khi tôi gửi đến cho nhà báo Đỗ Ngọc Yến (*), anh em đọc say mê và ông Phạm Duy xin phổ nhạc, cho nên Phạm Duy được gởi cho nửa cuốn sách, còn các anh em khác chỉ được vài trang thôi. Sau đó Phạm Duy phổ nhạc 10 bài “Ngục Ca” và gởi cho tôi.

VS (vietstar): Làm sao chúng ta có thể kiểm chứng được những bài thơ này là chính Nguyễn Chí Thiện viết ra?

Nguyễn Hữu Hiệu: Sau tác phẩm và nhạc của Phạm Duy, thì tôi mời Nguyễn Đức Quang về Washington DC để hát và ngâm tập thơ này. Tập thơ này đánh dấu một thời điểm rực rỡ. Sau đó tôi có gởi thơ về nhà văn Phùng Quán, hỏi ông có biết “NCT” hoặc “N.Chi.T” là ai không ?. Phùng Quán trả lời là không biết …. Tôi về Hà Nội lần đầu tiên năm 1992. Lần nhì, tôi nói với Phùng Quán là khi tôi về đây, tôi đã bị công an theo dõi cho nên tôi nhờ ông điều tra giùm. Ông Phùng Quán nói với tôi rằng nếu ông không biết thì không ai biết bởi vì các anh em văn nghệ sĩ đều ghé nhà ông hết, và ông nói rằng ông đã nhờ các anh em điều tra mà không ai biết tác giả “NCT” là ai hết!.

VS (vietstar): Phùng Quán có đọc được tập thơ đó không ?

Nguyễn Hữu Hiệu: Không một nhà thơ Việt Nam nào biết về tập thơ này. Bít kín như vậy! Tôi cho ông Phùng Quán thêm một cái “clue”. Đó là NCT phải là một người sống khép kín. Mà Phùng Quán là một người “quảng giao” (giao thiệp rộng rãi) thì không thể nào chơi được một người “quả giao” (khép kín) như NCT. Với cái “clue” này, ông Phùng Quán suy ra là có thể ông Phùng Cung biết NCT là ai bởi vì Phùng Cung cũng là người “quả giao” khép kín. Khi hỏi đến Phùng Cung, thì quả đúng, ông Nguyễn Chí Thiện chỉ chơi với một mình ông Phùng Cung mà thôi. Tôi hẹn gặp Nguyễn Chí Thiện ở nhà Phùng Cung, lúc đó tôi cảm phục Nguyễn Chí Thiện. Sau này tôi có hiểu khác đi. Nhưng lúc đó tôi hoàn toàn thuyết phục bởi vì khi ông Phùng Cung mời ông Nguyễn Chí Thiện đọc vài bài thơ, thì Nguyễn Chí Thiện có đọc một số bài từ trí nhớ. Đó là năm 1993. Nhưng về tình cảm thì tôi thấy rất lạ lùng. Tôi chưa từng thấy có một nhà thơ nào lạnh lùng như thế này?. Rất là khất bật, không phải ở trong ý niệm của mình về một nhà thơ. Tôi thấy có một điều như thế này: có một số văn nghệ sĩ mà đọc giả không nên tìm gặp bởi vì sẽ làm cho họ (đọc giả) thất vọng!.

VS (vietstar): Như vậy vẫn chưa trả lời được câu hỏi “Nguyễn Chí Thiện có thật sự là tác giả của thơ Hoa Địa Ngục hay không ?”.

Nguyễn Hữu Hiệu: Cả nước chỉ có một người biết Nguyễn Chí Thiện là tác giả của tập thơ này, đó là Phùng Cung. Phùng Cung nói rằng Nguyễn Chí Thiện nói với ông rằng sau tập thơ Hoa Địa Ngục, Nguyễn Chí Thiện còn sáng tác cả trăm bài thơ nữa, mà Phùng Cung nói rằng ông không tin điều ấy.

VS (vietstar): Sau tập thơ “Hoa Địa Ngục” Nguyễn Chí Thiện có tập thơ nào khác nữa không?

Nguyễn Hữu Hiệu: Có tập thơ “Những Hạt Máu Thơ” mà văn phong không giống “Hoa Địa Ngục ….”

[Thắc mắc của Triệu Lan: Theo lời kể trên của ông Nguyễn Hữu Hiệu thì năm 1992-1993 ông đã về Việt Nam tìm gặp “nhà thơ chống Cộng” Nguyễn Chí Thiện, lúc đó ông Hiệu đang là: “Chủ Tịch Ủy Ban Tranh Đấu Giải Phóng Tù Nhân Chính Trị”. Có thể nói ông Hiệu là Chủ tịch của một ủy ban cũng thuộc loại “chống Cộng”, nhưng không hiểu vì lý do gì Cộng sản Hà Nội lại để cho ông Hiệu đi vào, đi ra Việt Nam tiếp xúc với nhiều người (nhất là Nguyễn Chí Thiện) mà không ai làm khó dễ gì ông Hiệu cả. Nhưng điều quan trọng là ông Hiệu và thi sĩ Phùng Cung có thể “biết rõ” về Nguyễn Chí Thiện, cũng như biết Nguyễn Chí Thiện không phải là tác giả của tập thơ Vô Đề như ông Hiệu đã tiết lộ rằng: “lúc đó tôi cảm phục Nguyễn Chí Thiện. Sau này tôi có hiểu khác đi.”. Ông Nguyễn Hữu Hiệu đã gặp Nguyễn Chí Thiện vào năm 1993, nhưng theo lời Thiện kể, thì Thiện gặp ông Hiệu vào năm 1994 và có chụp hình lưu niệm được đăng trong tập “Hạt Máu Thơ” của Nguyễn Chí Thiện. (hình chụp mùa đông năm 1994: Nguyễn Hữu Hiệu, Nguyễn Chí Thiện, Nguyễn Hữu Đang, Bác sĩ Lân, Phùng Cung). Nhưng dù sao chúng ta cũng phải cảm ơn ông Nguyễn Hữu Hiệu đã “dám” nói ra sự thật sau bao nhiêu năm dấu kín. Hy vọng trong những ngày tới cũng sẽ có nhiều người trong cuộc cho chúng ta biết thêm những sự thật khác mà bao lâu nay chúng ta chưa được biết.]

(*) Báo Người Việt của Đỗ Ngọc Yến có được tập thơ Vô Đề từ ông Nguyễn Hữu Hiệu và từ đây báo Người Việt và Đỗ Ngọc Yến đã “đẻ” ra nhân vật Minh Thi, để sau đó Minh Thi lại phịa ra “tập thơ Vô Đề là của Nguyễn Chí Thiện?!”, vì vậy sau một lần xuất hiện trên báo Người Việt, số 32 ngày 24 tháng 11 năm 1980 cho đến nay, không ai còn thấy nhân Vật Minh Thi đâu nửa cả. Vậy cả tòa soạn báo Người Việt nên bạch hóa nhân vật Minh Thi!

***

Và tiếp theo dưới đây là các bài viết của một số “nhà văn” cũng như các cuộc “Gặp gỡ, Phỏng vấn, Nói chuyện, Diễn đàn, Hội luận, Hội thảo, Đại hội” đã có dịp đối diện với Nguyễn Chí Thiện cũng như để phỏng vấn Thiện. Chúng ta thấy rất nhiều điểm “không thuộc bài” của Nguyễn Chí Thiện. Bài trước có nói, Triệu Lan tôi đã thâu thập rất nhiều dữ kiện về Nguyễn Chí Thiện. Nay không thể viết ra trong khuôn khổ một tờ báo hay một vài số báo với hàng ngàn trang giấy. Nên Triệu Lan xin phép cùng quý độc giả trong loạt bài này chỉ nêu lên với một số chi tiết nhỏ trong hàng trăm chi tiết mà Triệu Lan đang nắm trong tay (kể cả các cuộn băng video bằng hình ảnh), để chúng ta cùng so sánh những cái không có thật đã được nói ra từ chính nhân vật Nguyễn Chí Thiện. Có lẽ vì đi quá nhiều nơi và nói quá nhiều chuyện Không Có Thật nên Nguyễn Chí Thiện đã quên những điều chính Thiện đã nói ra. Nhưng tệ hại nhất là những người đã viết báo, viết bài “bốc thơm” những điều không có thật về con người của Nguyễn Chí Thiện mà họ không cần kiểm chứng. Đây là một vấn đề vô cùng tai hại cho chính danh dự của họ, cũng như cho công cuộc đấu tranh chung trong vấn đề giải thể bọn cầm quyền Việt Gian Cộng sản đem phúc lợi cho toàn thể dân Việt trong nước.

Chính một số người tự cho mình là “nhà văn” hay nhà báo đã vì một lý do vô tình hay cố ý nào đó, họ cũng đã a tòng theo những điều bất chính để đánh lừa niềm tin của đồng bào người Việt tị nạn Cộng sản. Đây được xem như là một trọng tội nếu từ đây về sau họ không biết ăn năn hối cãi hay đoái công chuộc tội và mạnh dạn dám nói lên những điều đúng với lương tâm nghề nghiệp của họ. Thì thiết nghĩ các cộng đồng người Việt ở hải ngoại hiện nay chúng ta nên có những hành động thiết thực để chận đứng các trò hề rẻ tiền này của bọn tình báo văn hóa Cộng sản đội lốt dưới chiêu bài người Quốc Gia tị nạn Cộng sản.

Trong những ngày tháng tới đây sự thật về nhân vật Nguyễn Chí Thiện đã “cầm nhầm” tập thơ Vô Đề phải được bạch hóa. Người Việt chúng ta không thể để cho bọn bất lương coi thường hay lừa bịp chúng ta mãi được. Như đã nói quý vị trí thức, nhà báo, nhà văn, các giáo sư, các nhà nghiên cứu về lãnh vực văn hóa, chúng ta nên có trách nhiệm chung để đưa ra ánh sáng về con bài Nguyễn Chí Thiện. Thiết nghĩ đây là một điều phải làm và nên làm. Vậy quý vị nào đã không am tường sự việc lại lỡ “bốc thơm” cho Nguyễn Chí Thiện quý vị sẽ nghĩ gì và sẽ làm gì? hay quý vị tiếp tục giữ thái độ im lặng?. Nếu quý vị không tự mình đứng ra bạch hóa những điều chính quý vị biết mình đã bị cả một tập đoàn gian trá lừa bịp trong nhiều năm qua, thì ai là người sẽ giúp quý vị “giải oan” cho quý vị đây?!. Chính ta phải tự cứu ta trước. Vì đây là Danh Dự và Thể Diện của chính quý vị vậy. Đây cũng là lời cuối cùng để quý vị bình tâm suy nghĩ mình nên làm gì ? Trong những loạt bài tới Triệu Lan sẽ đưa tất cả tên của những người có liên hệ trong con bài Nguyễn Chí Thiện lên mặt báo để rộng đường dư luận. Những người khi đã bị điểm mặt chỉ tên thì lúc đó không ai có thể nhân nhượng được nửa

***

Dưới đây là một số buổi; Gặp gỡ, Phỏng vấn, Nói chuyện, Hội luận, Hội thảo, Đại hội được các báo chí, thân hữu, bè bạn ghi lại qua lời kể của Nguyễn Chí Thiện như sau:

1) – Hồi cuối năm 1991, khi sắp được thả, tôi nằm ở bệnh-viện 19-8, một bệnh-viện của Công-an. Tôi mượn được bản dịch Truyện Kiều ra Pháp-ngữ của Nguyễn Khắc Viện. Một hôm, Cục-trưởng cục An-ninh Quốc-gia tới phòng tôi, thấy có quyển sách đó, hỏi tôi: “Thằng Viện dịch có được không”? Tôi trả lời: “Có khoảng 30 chỗ sai nghiêm-trọng, thí-dụ như câu Thành xây khói biếc mà dịch là Thành-phố dựng lên những cột khói mầu xanh; câu Ðiếc tai lân-tuất mà dịch là Hàng xóm giả điếc, ..v.v..”. Y nói ngay với tôi: “Anh viết ngay một bài phê-bình đi, tôi sẽ cho báo Nhân-Dân đăng”. Thực lòng, tôi rất khinh Nguyễn Khắc Viện, y đã làm cái loa bỉ-ổi tuyên-truyền cho Ðảng bao năm. Nhưng giai-đoạn đó, y đang phê-phán độc-tài, đòi dân-chủ. Tôi thấy không nên tham-gia vào việc hạ-nhục y, trái lại, còn phải khuyến-khích. Tôi từ-chối không viết. [NCT dien van dai hoi Paris 2000 (phần 1)].

1) Thắc mắc của Triệu Lan – Hàng triệu người Việt chúng ta đã từng nếm mùi “cải tạo” của bọn Cộng sản, kể cả những đảng viên của chúng bị “kỷ luật”. Ai có những “tiêu chuẩn tù” như Nguyễn Chí Thiện ?!. Một tù nhân “chửi” chế độ thậm tệ như Nguyễn Chí Thiện mà lại được “Cục-trưởng cục An-ninh Quốc-gia tới phòng tôi”.

Thưa quý vị đọc giả. Ngay trên nước Mỹ quý vị đang sống đây là một nước tự do, dân chủ hàng đầu trên thế giới, quý vị có bao giờ thấy ông hay bà Bộ trưởng hay Thứ trưởng “an ninh quốc gia” của Mỹ đến thăm bất cứ một tù nhân nào không? Và lại càng không thấy ông hay bà Bộ trưởng hay thứ trưởng nào khuyên tên tù nhân “nguy hiểm” như Nguyễn Chí Thiện rằng: “Anh viết ngay một bài phê-bình đi, tôi sẽ cho báo “New York” (nhân dân) đăng”. Chuyện Tề Thiên tưởng đâu chỉ có mỗi một mình Ngô Thừa Ân có thể phóng tác, ấy vậy mà chuyện Tề Thiên đã đến thật, có thật. Tề Thiên đã “hóa phép” nhập vào với riêng con người “rất thật” của Nguyễn Chí Thiện. Đúng là “thiên đường xã hội chủ nghĩa” có khác. Cả một đại hội Paris 2000 như trên, đến nay đã 8 năm qua chưa thấy ai lên tiếng về chuyện “Tề thiên Nguyễn Chí Thiện” này!. Tại sao?!.

***

* – Dưới đây là những đoạn so sánh để chúng ta thấy rằng mỗi nơi đi qua Nguyễn Chí Thiện đều tự đặt chuyện nói ra, nên mỗi nơi Thiện đều nói mỗi khác nhau.

2) – Ngày 10 tháng 7 năm 1979 ông đi lên Hà Nội. Mặc dù có một bà chị ruột ở Hà Nội, ông đến nhà một người bạn, ngồi trên gác nhà ấy và viết ra 4000 câu thơ trong ba ngày ròng rã mà ông nhớ trong đầu sau hai mươi năm tù đầy. [Tran Viet Dai Hung – Hoa thiet Hoa gia – bai 4&5 – 04-25-2003]

2) Tối hôm thứ Sáu 13.7, trước ngày 14.7 là ngày Quốc khánh Pháp, sứ quán có chiêu đãi. Tôi đã lên Hà Nội trước đó ba hôm, lên nhà thằng cháu gọi tôi bằng cậu. Bây giờ nó chết rồi. Vợ nó, bây giờ tôi nói thật ra là vợ nó gọi thiếu tướng Quang Phòng là cậu, ông ấy là Cục trưởng An ninh Quốc gia phụ trách về văn hoá. Nhà đó thì công an rất nể, không ai dòm ngó đến cái nhà đó cả. Thế là tôi mới lủi vào nhà đó tôi viết. Vợ nó đi làm thì tôi mới viết, khi vợ nó về thì không viết nữa. Một ngày có 8, 9 tiếng ở nhà để viết, viết gấp rút, chỉ có thằng cháu biết thôi vì tôi nói nó đóng cho tôi một cái tủ hai ngăn, để giấu tập thơ. Nó giỏi thợ mộc nên làm được ngay. Tôi dặn nó tuyệt đối không được mở ra. Viết xong nó đóng hộ tôi thành ra quyển sách vì tay tôi yếu. Giấy viết hai mặt, đôi lúc thiếu bút, vì thế nguyên bản có nhiều trang viết bằng mực đỏ. Cũng may trước khi đóng, nó khuyên tôi: “Cậu phải viết một cái thư, chứ gửi nguyên thế này đâu được, ai biết chuyện gì”. Tôi nói nó đưa bút, ngồi ngoáy chớp nhoáng lá thư bằng tiếng Pháp. Kí tên, đề thẳng là 136 Rue de la Gare, Nguyễn Chí Thiện, địa chỉ nhà tôi ở Hải Phòng. Dưới lá thư đó tôi đề: “Hoa Địa Ngục”, mở ngoặc đóng ngoặc: Fleurs de l’Enfer, đề tên tác giả hẳn hoi. [Bui van Phu: 2 gio voi NCT 11-19-02]

***

3) Người đầu tiên công bố tác giả tập thơ là ông Minh Thi, hiện sống tại Santa Ana. Ông Minh Thi là bạn tù của nhà thơ Nguyễn chí Thiện từ năm 1970 đến 1977 tại trại tù Phong Quang. [Tran Viet Dai Hung – Hoa That Hoa Gia – bài 1 – 04-25-2003]

3) – Lần thứ ba ông bị giam từ 1967 đến 1977 đúng vào thời gian có “vụ án xét lại chống đảng”. Trong 10 năm tù lần này … “tôi nằm xà lim hơn 8 năm, sống bẩn thỉu hôi hám như một con chuột cống, có điều thua con chuột cống ở chỗ đói, rét, ốm, đi không vững.” Khi được ra khỏi xà lim ông có bị giam cùng với Vũ Thư Hiên hơn một năm.[DVC Minh Vo: Nguyen Chi Thien 2006]

3) Nguyễn Chí Thiện: Tôi có bị giam ở trại tù Phong Quang, Lào Cay và tôi đã gặp Vũ Thư Hiên trong vòng ba năm. Sau đó, Vũ Thư Hiên được thả ra về trước tôi. Tôi đã nếm đủ mùi gian khổ. [DCV Nguyen Van Luc pv NCT 06-07-07]

***

4) Nguyễn Chí Thiện: Theo tôi thì họ nhắm nhiều mục đích. Trước hết, họ nghi tập thơ do nhiều người viết… Nếu do nhiều người viết, họ sẽ tìm cách truy lùng những người khác đã viết. Cho nên, bằng cách nào, họ cũng muốn tôi viết lại… Tôi tìm cách trì hoãn nói rằng nay sức yếu, thiếu ăn uống, không đủ sức để ngồi tập trung tinh thần để nhớ hết … Tôi xin họ cho gia đình tiếp tế. Sau đó, tôi đã nhận được sự tiếp tế của gia đình gồm một bao lớn, chỉ có chăn màn và mấy kí lô mì rang và đường đen. Phần họ, họ chấp thuận cho bồi dưỡng tôi mỗi ngày có chè tầu, thuốc lá hai bữa cơm ăn tươm tất có thịt, giò chả. Đấy là món chi tiêu khá lớn cho một tên tù. Trà hai đồng một ngày, thuốc lá Sông Cầu hai đồng nữa, vị chi 4 đồng trong khi lương cán bộ chỉ có 2 đồng một ngày … Nhưng cũng nhờ chuyện viết lại này mà tôi lên được khoảng 5 kí lô. [DCV Nguyen Van Luc pv NCT 06-07-07]

[(Thắc mắc của Triệu Lan: Theo lời kể của Nguyễn Chí Thiện ở trên thì tiêu chuẩn “bồi dưỡng cho Nguyễn Chí Thiện rất cao “vị chi 4 đồng trong khi lương cán bộ chỉ có 2 đồng một ngày”, cao gấp 2 lần lương cán bộ để Nguyễn Chí Thiện có thể ngồi chép lại một tập thơ Vô Đề khác.

Như vậy quả đúng như lời của Triệu Lan đã có nói trong bài viết trước là: Tập thơ Vô Ðề có đến Hai (2) bản viết tay!:

* Tập thơ Vô Đề bản số Một (1) nguyên thủy do chính tay tác giả Vô Danh viết ra và ông Vô Danh ghi rõ “Ðây là công trình làm việc trong suốt hai mươi năm (20) trời của tôi” (ông Vô Danh), tập thơ Vô Ðề này không có hình ảnh của tác giả Vô Danh cũng như hình ảnh gia đình của ông đi kèm và tập thơ không có tựa đề (Vô Ðề).

* Bản số Hai (2) do chính tổng cục phản gián Yết Kiêu dàn dựng cho Nguyễn Chí Thiện ngồi học cách viết (giả dạng chữ viết của tác giả Vô danh), Thiện viết ra từ nguyên bản tập thơ Vô Đề. Bản này có tựa đề là “Hoa Ðịa Ngục” và một số hình ảnh Cha, Mẹ, Anh, Chị, Cháu (hay con?) của Nguyễn Chí Thiện trong bản viết tay này. Đây cũng là lý do để giải thích tại sao từ năm 1980 tập thơ Vô Đề ra đời và Đỗ Ngọc Yến cũng như báo Người Việt có được bản copy tập thơ Vô Đề từ ông Nguyễn Hữu Hiệu gởi cho như ông Hiệu đã xác nhận và dĩ nhiên sau đó Yết Kiêu cũng có nguyên bản copy này, nhưng mãi đến năm 1995 (15 năm sau) Nguyễn Chí Thiện mới được đảng cho ra hải ngoại.

Nguyễn Chí Thiện đã chép tập thơ Vô Đề từ bản nguyên thủy ra bản số 2, điều này do chính Nguyễn Chí Thiện tiết lộ bên trên (xin xem mục số 4 được tô đậm trong bài này) do Nguyễn Văn Lục phỏng vấn ở mục số 4 “Cho nên, bằng cách nào, họ cũng muốn tôi viết lại” (tập thơ Vô Đề). Vì lẽ có công chép lại tập thơ Vô Đề ra bản số 2 nên Thiện mới được Yết Kiêu ưu đãi như Thiện đã kể: “Phần họ, họ chấp thuận cho bồi dưỡng tôi mỗi ngày có chè tầu, thuốc lá hai bữa cơm ăn tươm tất có thịt, giò chả. Đấy là món chi tiêu khá lớn cho một tên tù. Trà hai đồng một ngày, thuốc lá Sông Cầu hai đồng nữa, vị chi 4 đồng trong khi lương cán bộ chỉ có 2 đồng một ngày …”. Chúng ta vì đã quá thờ ơ nên chúng ta đã bị lừa trong một thời gian quá dài và khi hiểu ra sự thật chúng ta có còn để Nguyễn Chí Thiện lừa bịp chúng ta nửa hay không ?!.

Đến đây chúng ta có thể khẳng định 100% rằng: Những trang thơ viết tay đủ màu như Nguyễn Chí Thiện đã kể trong mục số 2 ở trên và nay đã được in ra trong quyển “Hoa Địa Ngục” [phụ bản số 4 trang 400 và 401 do Tổ hợp xuất bản miền Đông Hoa Kỳ năm 2006 phát hành. Nhà in Printed and Bound, Republic of China First Edition, 2006. Bản quyền của Nguyễn Chí Thiện và Nguyễn Ngọc Bích – Copyright 2006 by Nguyen Chi Thien and Nguyen Ngoc Bich – Bích và Thiện lấy tư cách gì để làm chủ bản quyền của tập thơ Vô Đề ?] là cả một sự dàn dựng công phu cũng như rất nhiều thời gian để đạo tào ra con bài Nguyễn Chí Thiện. Và cũng chính từ các bài thơ Nguyễn Chí Thiện đã chép lại từ bản nguyên thủy của tập thơ Vô Đề mà bọn nằm vùng hải ngoại đã có một phong trào thổi phồng cho Thiện “chính danh” trở thành tác giả của tập thơ Vô Đề trong nhiều năm qua. Như chúng ta đã biết Nguyễn Chí Thiện không phải là tác giả của tập thơ Vô Đề nên nhiều lần có sang Anh Quốc nhưng chưa bao giờ Thiện dám đến tòa Đại sứ Anh để xin lại tập thơ, một “công trình làm việc trong suốt 20 năm trời” như trong lá thư viết bằng tiếng Pháp tác giả Vô danh đã xác định.

Như vậy câu chuyện Nguyễn Chí Thiện kể lại Thiện vào trong sứ quán Anh (Thiện kể trong 4 lá thơ viết tay đã có đăng trong báo Saigon Nhỏ tuần qua) tại Hà Nội “cởi quần” móc ra … tập thơ vào năm 1979 cũng phải được “điều nghiên” lại xem có đúng với sự thật hay không?. Hiện nay nhiều người đang có copy bản chép tay (Thiện chép từ bản nguyên thủy) tập thơ số 2 của Nguyễn Chí Thiện, nhưng chúng lại cho người phịa ra là: “do tòa đại sứ Anh gởi trả lại cho Nguyễn Chí Thiện”. Chuyện này sẽ nói sau.

Triệu Lan tôi (bỏ tiền túi) đang liên lạc với ban giảo tự (giảo nghiệm chữ viết) của cơ quan Tư pháp Hoa Kỳ (ban Forensic science), để có thể nhờ họ so sánh dạng chữ viết tay của Nguyễn Chí Thiện và thủ bút của tác giả tập thơ Vô Đề. Triệu Lan tin rằng với kỹ thuật hiện đại (high tech) máy móc tinh vi có thể kiểm chứng và phân loại các dạng chữ viết khác nhau nếu không phải do một người viết ra. Vì ngoài cách so sánh 3 chiều (3D) các loại máy này còn đo được sức đè (pressure) từ chính bàn tay người viết một cách chính xác. Và còn nhiều kỹ thuật giảo nghiệm khác (chưa tiện nói ra) ngoài sự hiểu biết của Thiện cũng như nhóm người đứng sau lưng Thiện. Khi có kết quả thì sẽ công bố cho đọc giả khắp nơi được rõ.)]

***

5) – Nguyễn Chí Thiện: …Vừa ra khỏi cổng tôi bị hai công an nắm cổ đi luôn, họ đưa tôi lên xe hơi, chở tôi vào thẳng Hỏa Lò. Dù tôi có ngồi xe hơi sứ quán chạy ra cũng không thoát được…. Vào Hỏa Lò tôi bị thẩm vấn ngay. Tôi khai tôi chạy vào sứ quán xin tị nạn, bọn công an trong sứ quán nghe được câu tôi nói lúc đầu với ba người Anh là tôi có tài liệu quan trọng muốn đưa, nên họ vặn hỏi tôi đưa tài liệu gì vào Sứ Quán Anh. Tôi nói tiếng Anh của tôi loại giả cầy, tôi nói tôi có chuyện quan trọng muốn nói chứ tôi có nói tài liệu gì đâu. Những ngày đầu bọn thẩm vấn rất ngọt với tôi, chúng nói “Anh có đưa tài liệu gì cứ nói, chúng ta sẽ lấy lại tài liệu đó cho tổ quốc không bị thịệt hại, chúng tôi hứa sẽ trả tự do cho anh ngay”. Tôi vẫn nói tôi không có đưa tài liệu gì cả.

[NSVN Cong Tu Ha Dong pv NCT 2001]

5) – Hỏi: Sau khi lọt vào Sứ Quán Anh họ đã tiếp ông như thế nào? Ông bị bắt lại trong trường hợp nào?

Nguyễn Chí Thiện: Họ đã tiếp tôi, tôi trình bày chi tiết, nhưng vì vấn đề bang giao họ không thể cho tôi tị nạn chính trị. Khi tôi trở ra thì công an vây bắt ngay, và bắt cả đứa cháu của tôi. Tôi bị đưa vào giam ở Hỏa Lò. Ở trong Hỏa Lò, họ đã đối xữ tử tế với tôi cho ăn uống đàng hoàng, trà đường thuốc lá ..v.v.. [Radio VNHN Vuong ky Son pv NCT 10-12-2003]

* Thắc mắc: Hai (2) cuộc phỏng vấn ở trên. Với Công Tử Hà Đông Nguyễn Chí Thiện nói “bị bắt một mình. Với Vương Kỳ Sơn Nguyễn Chí Thiện “bị bắt” cùng với đứa Cháu.

***

Bốn (4) người dưới đây trong 4 cuộc phỏng vấn Nguyễn Chí Thiện đã có cùng 1 câu hỏi. Nhưng Nguyễn Chí Thiện đã trả lời cho Bốn (4) người đều hoàn toàn khác nhau.

6-1) – Nguyễn Chí Thiện: “ … Mãi đến 16 tháng sau, tháng 10, 1980, lần ấy ra làm việc tôi được đưa vào một phòng lớn, trong có ba bốn tên công an bự chờ sẵn, tôi hồi hộp biết là có chuyện mới. Lần này họ cho tôi thấy tập thơ của tôi được xuất bản ở Hoa Kỳ. Họ cho tôi xem bức thư chữ Pháp viết tay của tôi, tôi nhận đó là chữ tôi, nhận thư đó tôi viết và thơ trong tập là thơ tôi … Lúc ấy tôi biết tác phẩm Hoa Địa Ngục của tôi đã được xuất bản, và đến lúc ấy tôi mới nhận tôi vào sứ quán Anh là để trao cho nhân viên sứ quán tập thơ ấy. Sự việc sau đó diễn ra như tôi đã kể…[NSVN Cong Tu Ha Dong pv NCT 2001]”.

6-2) – Nguyễn Chí Thiện: “Một hôm, lúc đó tôi đã bi quan lắm rồi, vào tháng 10 năm 1980, họ cũng gọi cung như mọi lần, nhưng lần này họ đưa vào phòng lớn, không phải phòng hỏi cung. Những nhân viên vẫn hỏi cung cũ biến mất, giờ có mấy ông ở bộ sang, mặc quần áo dạ mùa đông, đi giầy bóng, tuổi hơn 50. Tôi đoán có chuyện gì rồi, mừng thầm vì có thể có kết quả. Quả nhiên đúng. Họ mời trà, hút thuốc lá đâu đấy, rồi họ mới giở quyển sách ra, họ không giơ bìa ra mà chỉ cho coi bức thư viết bằng tiếng Pháp bên trong. Họ hỏi, có phải chữ của anh không? Tôi nói đúng. Mình mừng hơn bố sống lại chứ không phải là không. Vì đợi mãi mà.

Bùi Văn Phú: Có phải đó là cuốn “Tiếng Vọng Từ Đáy Vực”?.

Nguyễn Chí Thiện: Tôi không biết. Vì họ đâu có cho mình coi bìa sách. Họ mở ra, gấp cong bìa lại, chỉ cho mình thấy trang có in lá thư chữ viết tay của mình thì mình đâu có nhìn được tên sách. [Bui van Phu: 2 gio voi NCT 11-19-2002]”

6-3) – Jean Libby: “… Ông ta biết là thơ của ông được phát hành vì tên công an cầm tờ báo Việt ngữ in ở Hoa Kỳ năm 1980 có hình của ông. Ông cười mím và không phủ nhận điều đó [Jean Libby: May 21, 2006 – JANCT tr.7.]”.

6-4) – Nguyễn Chí Thiện: “Thoạt tiên khi được biết tập bản thảo được in ra, chúng mời tôi lên làm việc. 15 tháng sau, 4, 5 tên đã đưa ra trước mặt tôi tập thơ đã được in … Họ hỏi tôi có nhận ra tập thơ này là của tôi không? Tôi nhận ngay là của tôi sau khi đọc mấy bài. Sau đó, bọn họ yêu cầu tôi viết lại tất cả các bài thơ tôi đã viết. [DCV Nguyen Van Luc pv NCT 06-07-2007]”.

***

7) – Lần thứ tư ông bị giam 12 năm 3 tháng. Đó là khi ông xông vào tòa đại sứ Anh ở Hà Nội để trao tập thơ Hoa Địa Ngục như đã nói trên. Lần này ông bị giam ở Hải Phòng 6 năm sau đó bị chuyển về Hỏa Lò ở Hà Nội. Ông được tha ngày 22 tháng 10 năm 1991, cùng dịp với nhà văn nữ Dương Thu Hương, nhà văn Doãn Quốc Sĩ và linh mục dòng tên Lê Đan Quế. [DVC Minh Vo: Nguyen Chi Thien – 2006]

7) – “… Cuối cùng tôi hỏi họ có thể lưu tôi trong sứ quán Anh được không. Họ nói việc vào đã lộ, công an đã vây ở ngoài ở lại sẽ khó khăn … Họ đưa tôi thẳng vào Hỏa Lò và hỏi cung ngay … Tôi ở Hỏa Lò tới năm 1985 thì chuyển về xà lim bộ ở xã Thanh Liệt, Huyện Thanh Trì”. [Nguyen Chi Thien 4 trang la thu viet tay ngay 7 thang 11, 1995].

Sau đây là “văn phong” của Nguyễn Chí Thiện viết cho thi sĩ Phùng Cung khi Thiện nghe tin Phùng Cung qua đời vào tháng giêng năm 1997, được trích đăng trong tập nhật ký của bà Jean Libby năm 2006.

– “văn sĩ” Nguyễn Chí Thiện: “tháng giêng, 1997 tôi ở Hoa kỳ …. Nhà thơ Lê Quang Dũng thông báo là Phùng Cung đã chết tại nhà anh vào ngày thứ sáu, sau hai tuần bạo bệnh. Phùng Cung là người bạn tù với tôi. Và họ đang chuẩn bị tang lễ. Tôi nghe nữa.

* “văn sĩ” Nguyễn Chí Thiện: “ … Tôi hiểu là cái chết là điều không thể tránh được, nhưng tôi không kềm chế được cảm giác mất mát lớn lao và tôi đã khóc. Đêm ấy, khi nằm ngủ tôi quay mặt vào vách. Hồi tưởng lại lần đầu gặp nhau tại Phong Quang vào một ngày mùa đông ảm đạm. Anh đứng bên cạnh cây ớt đỏ. Anh đưa mắt nhìn bầu trời nặng trĩu cũng nặng buồn như khuôn mặt của anh. Và sau đó, trong ngày chia tay từ giả tôi vào Sài gòn để đáp chuyến bay đi Hoa kỳ, anh nắm đôi bàn tay tôi bịn rịn không rời, nước mắt anh lưng tròng. Sáng hôm sau tôi chập chờn giấc mơ tôi thấy những vì sao, tôi thấy những cánh buồm xanh biếc quyện bay với gió trong dãy ngân hà đem linh hồn anh đến nơi vĩnh hằng. Ngày nào đó, khi trở về Việt Nam tôi không làm gì hơn bằng im lặng đứng trước mộ anh nằm ở mô đất trâu cày dẫm nát ở cuối làng.” [Jean Libby. ANCT tr.10]

Khi viết văn người ta có thể tả cảnh trời trăng mây nước, hoa cỏ hữu tình. Nhưng cổ kim chưa từng thấy “văn sĩ” nào lại tả cảnh “trong dãy ngân hà” bao giờ và hay hơn nửa là “trong dãy ngân hà” lại có cả “gió” và “những cánh buồm xanh biếc”. Rồi đến “ngày mùa Đông ảm đạm” thì cây ớt mới Đỏ. Và vì có “cây ớt đỏ” (không phải Cây Ớt Xanh) nên ông Phùng Cung mới ra “đứng bên cạnh cây ớt đỏ”, để “văn sĩ” Nguyễn Chí Thiện có cảm hứng mà viết văn hay “chép thơ.” Những bằng chứng trên chứng tỏ Nguyễn Chí Thiện không biết viết văn, nếu Thiện có viết thì cũng chỉ là viết Láo như đoạn “văn” ở trên.

Về thơ thì người ta có thể nhớ trong một thời gian ngắn, một số lượng nhỏ các bài thơ do mình sáng tác, chứ không thể nhớ một số lượng lớn nhiều bài thơ mà gần như cả đời mình làm trong một thời gian kéo dài mấy chục năm. Với nhiều người đã có kinh nghiệm tù đày Cộng sản, thì chỉ riêng tội “làm thơ cực kỳ phản động”, đã xúc phạm lãnh tụ, nhục mạ đảng và bôi đen chế độ. Nếu bị bắt, dù chỉ một bài truyền miệng thôi, thì đương sự cũng đủ bị xử nghiêm ngặt bằng án tử hình mà không cần phải xét xử gì cả. Trong hơn 60 năm qua kể từ khi Cộng sản cai trị đất nước cho đến nay, duy nhất chỉ có “Một Tù Nhân” Nguyễn Chí Thiện dám “chép thơ” “chửi đảng”, xúc phạm lãnh tụ “bác Hồ”, phê bình cả “đồng chí” Nguyễn Khắc Viện mà “tù nhân” Nguyễn Chí Thiện vẫn được đảng “ưu ái” cho Thiện ăn tiêu chuẩn “gấp hai lần cán bộ”. “Trà hai đồng một ngày, thuốc lá Sông Cầu hai đồng nữa, vị chi 4 đồng trong khi lương cán bộ chỉ có 2 đồng một ngày”.

Khi Thiện “bị” tù thì được cả “đồng chí” “Cục-trưởng cục An-ninh Quốc-gia tới phòng” và yêu cầu. “Anh viết ngay một bài phê-bình đi, tôi sẽ cho báo Nhân-Dân đăng” để phê bình “đồng chí” Nguyễn Khắc Viện. Ôi! “thiên đường xã hội chủ nghĩa” sao lại có những tên Đại Láo như thế này?. Ba (3) triệu người Việt Quốc Gia tị nạn Cộng sản chúng ta phải làm gì với tập đoàn Đại Bịp Nguyễn Chí Thiện?!. Chúng đã dùng đủ mọi mánh khóe để đánh lạc hướng, làm cho người Quốc Gia không nhận ra được ý nghĩa chân thực của tập thơ trên, chúng dùng chiến thuật “lượng chống phẩm” kiểu hát hay không bằng hay hát. Sự nhắc lại nhiều lần bởi nhiều tên bịp, chúng nghĩ rằng cuối cùng sẽ làm quần chúng yên trí mà tin theo chúng! Nhưng kết quả cho thấy chúng đã nhầm.

Nguyễn Chí Thiện và đồng bọn tưởng có thể dùng trò tiểu xảo lừa bịp mọi người được mãi, đối với đại khối quần chúng việc nhận ra sự kiện hay nhân sự thường chậm vì phải thông qua một tiến trình suy luận dùng đủ các phương thức như phân tích và tổng hợp, diễn dịch hay căn cứ trên số dữ kiện có sẵn. Nếu thơ “văn là người” do xem thơ, văn mà biết được khí chất, trình độ tư tưởng, chí hướng của một người được coi là nguyên tắc phổ quát, thì điều kiện cần và đủ để nhận ra tác giả tập thơ Vô Đề này phải là người có quá trình “hành động” cách mạng. Càng đọc hay nghe những điều từ Nguyễn Chí Thiện nói ra, chúng ta lại càng khẳng định là Nguyễn Chí Thiện bằng xương bằng thịt đang sống và đang sinh hoạt trong cộng đồng chúng ta Không Phải Là Tác Giả của Tập Thơ Vô Đề và với một số điều đã nêu trong 3 bài viết này ai cũng đồng ý rằng: Nguyễn Chí Thiện là người đã nhận vơ tập thơ Vô Đề của tác giả Vô Danh. Vì sau 3 bài viết thiết nghĩ Triệu Lan đã thừa dữ kiện cũng như bằng chứng để chứng minh cho lập luận của mình mà không bao giờ sợ nhầm lẫn được nửa.

Một điểm nửa cũng cần nêu ra ở đây là: Bọn cộng sản (Nguyễn Chí Thiện) vì không có tên nào có học hay chuẩn bị học tập gì, mà do một sự trớ trêu rất ngẫu nhiên chúng được ngồi vào “chính trường”, nói chuyện chính sự kiểu “bần cố nông” nên chức vụ “to” nhưng tài năng thì không có nên bọn này phải dùng “tiểu xảo” để lừa bịp. Đây chính là lý do đúng nhất để giải thích tại sao trong gần 13 năm qua Thiện đi Đông, đi Tây cố dùng những trò “tiểu xảo” để làm sao tạo cho Thiện được cái “mác thi sĩ”. Nhưng hỡi ôi! Thiện đã không có khả năng và cũng không ai có thể thổi con ếch Thiện to bằng con bò. Người ta đã nhìn thấy Thiện quá kém cỏi trong mọi lãnh vực, nghe Thiện nói chuyện hay đối đáp người ta rất dễ dàng nhìn ra trình độ học vấn và con người thật của Thiện. Những sĩ phu Việt Nam hải ngoại và trong nước họ không Mù như Thiện và đồng bọn nghĩ. Nhiều năm qua họ chưa nói bởi vì chưa đúng lúc thế thôi. Hiện nay thời điểm năm 2008 này có lẽ bọn cầm quyền Việt Gian Cộng sản cũng đã hết thời và tất cả bọn chúng đều là những tên tội đồ của dân tộc, sẽ bị xét xử theo luật cách mạng và đời đời chịu sự phê phán nghiêm khắc của lịch sử.

Sĩ Phu Việt họ là những người đồng chất, có cùng một tần số rung động, nên nhận ra nhau và chấp nhận nhau thật dễ, chẳng cần biện bạch rườm rà, chỉ qua một câu nói gọn, ngắn, một cử chỉ nhẹ nhàng, trầm tĩnh, là họ đã hiểu nhau, như đã từng quen biết từ một tiền kiếp xa xưa lắm! Với cùng một vấn đề, họ thường có cùng một giải đáp. Do đó, họ chỉ trao đổi với nhau những gì thực sự quan trọng, vì chuyện đất nước là chuyện dài lâu. Đó là lý do để giải thích tại sao các sĩ phu Việt họ không vội vã trong ván bài Nguyễn Chí Thiện.

Đây là cơ hội cuối để cho những ai đã từng lầm tưởng và tin theo nhóm của tên Nguyễn Chí Thiện để thích nổi danh và nổi tiếng. Hôm nay diễn viên Nguyễn Chí Thiện thật sự đã được bạch hóa, màn kịch Nguyễn Chí Thiện cũng đã từ từ hạ xuống, giới “hoạt động văn hóa” Mỹ cũng như các quốc gia khác họ đã biết từ lâu. Chỉ có những người thích nổi danh và nổi tiếng đang ồn ào bênh vực cho Nguyễn Chí Thiện vẫn chưa biết. Tiếc thay!. Từ thời điểm này quý vị nên tự mình nói lên những điều chân thật nhất từ lý trí của mình. Vì “đất” của Saigon Nhỏ vẫn đang còn dành chổ cho quý vị. Cộng đồng người Việt hải ngoại vẫn còn dành nhiều cảm tình cho những ai biết lẽ phải và còn thương yêu đất nước.

* Lỗi lầm tại ai ? xét ra tất cả

* Mấy ai người đem hết tâm can?

* Trước quân thù hung hiểm gian ngoan

* Biết bao kẻ mơ hồ mong hưởng lạc!

* Nghĩ tới ngày mai lòng ta tan tác

* Đến bao giờ lấy lại được giang san!

Triệu Lan

A) Chấm dứt phần I

B) Xin dành bình luận cho Ban điều hành báo Saigon Nhỏ

C) Xin đón xem phần II

http://www.hon-viet.co.uk/TrieuLan_SuThatVeLaoSiNCThien_3.htm

2 phản hồi to “Sự thật về “láo sĩ” hay thi sĩ Nguyễn Chí Thiện (Bài 3a, Triệu Lan)”

  1. […] Sự thật về “láo sĩ” hay thi sĩ Nguyễn Chí Thiện (Bài 3a, Triệu Lan) […]

  2. […] Sự thật về “láo sĩ” hay thi sĩ Nguyễn Chí Thiện (Bài 3a, Triệu Lan) […]

Gửi phản hồi

Please log in using one of these methods to post your comment:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

 
%d bloggers like this: