Tudodanchu's Weblog

Freedom, Democracy, Human Rights, No Communism For Vietnam

NGUYỄN CHÍ THIỆN VÀ BÀI THƠ “TÔI MUỐN SỐNG”

Posted by tudodanchu trên Tháng Chín 29, 2008

NGUYỄN CHÍ THIỆN VÀ BÀI THƠ “TÔI MUỐN SỐNG”

Tôi Muốn Sống

Tôi muốn sống với Võ Tòng đả hổ
Với Quan Van Trường mặt đỏ râu đen
Với lính Ngự Lâm cùng Athos làm quen
Bạn với D’ Artagnan, Porthos và Aramis
Tôi muốn tới Palestine, mồ Jésus Christ
Cùng Ai-van-hô làm cuộc Thập Tự Chinh
Sống một-ngàn-một-đêm-lẻ trong dinh
Dựng lên bởi Thần Đèn giúp A-la-đanh cưới vợ
Cùng Jack London đi xe chó tìm vàng
Tôi muốn sang Nga yến tiệc với Sa-Hoàng
Tiếp chuyện André một chiều trên bến nước
Cùng Petchorine giữa Caucase dạo bước
Đấu súng, đấu gươm, khiêu vũ chan hòa
Gặp Dos-toi trong đêm trắng pha trà
Mặc tuyết rơi, ngồi bên ấm Samovar
Tiếp tục hành trình tôi tới Tây-ban-nha
Theo Don Quichotte đi phò nguy cứu khổ
Sống thỏa thuê tôi trở về đất tổ
Vào Lam Sơn tìm gặp vua Lê
Theo Bắc Bình Vương going trống mở cờ
Tiến đánh Thăng Long núi Nùng sông Nhị
Tôi muốn sống thật nhiều và tỉ mỉ
Ngược thời gian lịch sử bao đời
Cho thỏa lòng ham sống, anh ơi
Bị chà xéo trong cõi đời hiện tại
Cõi đời thèm cả sắn và khoai

1962
[trích tập thơ “Vô Đề” của “Khuyết Danh”]

Lời bàn mao tôn cương của Hồ Công Tâm

Đọc bài thơ nhan đề “Tôi Muốn Sống” được viết ra vào năm 1962 trích trong tập thơ “Vô Đề” của tác giả “Khuyết Danh” ở bên kia vĩ tuyến 17, miền Bắc Việt Nam, tôi rất đồng ý với ông Lê Văn Xương, nhà bình luận chiến lược rằng không phải là cái khẩu khí thơ của một cậu bé 15 tuổi, như Nguyễn Chí Thiện, tác giả tập thơ vè “Hạt Máu Thơ”, đã mạo nhận là của mình làm ra.

Nguyễn Chí Thiện tự khai trong phần tiểu sử ghi ở bìa sau tập truyện Hỏa Lò được Tổ Hợp Xuất Bản Miền Đông ấn hành năm 2001, sanh ngày 27/2/1939.

1962 – 1939 = 15 tuổi! Mới 15 tuổi đầu sao mà dày dạn gió sương, từng trải, quảng bác như thế nhỉ?

Một cậu bé mới 15 tuổi, dẫu là được sinh ra và học hành ở đất Thăng Long (Hà Nội) xứ Ngàn Năm Văn Vật cũng không thể có đủ các kiến thức sách vở quảng bác Đông Tây Kim Cổ như tác giả “Khuyết Danh” đã vận dụng để viết ra qua nội dung bài thơ “Tôi Muốn Sống” được sang tác vào năm 1962.

Trạc tuổi đó, ngay ở miền Nam Việt Nam, sách vở tài liệu đầy rẫy, một cậu bé như Huỳnh Sanh Thông, Nguyễn Ngọc Bích với số tuổi đó cũng chưa chắc đã đọc sách Tầu và Tây đủ để có cái vốn sống và kiến thức quảng bác, để sáng tác được một bài thơ có cái hào khí và nội dung phong phú như trên. Nói chi tới kiến thức ăn đong của nhà văn Phan Nhật Nam và đám lau nhau như Chu Tất Tiến sau này. Họa chăng là một thần đồng sinh ngữ, triết học như Phạm Công Thiện của miền Nam Việt Nam vào tuổi đó mới có cái vốn kiến thức của tác giả “Khuyết Danh” thể hiện qua bài thơ “Tôi Muốn Sống” (năm 1962).

Nguyễn Chí Thiện hãy thú thật rằng tập thơ Vô Đề không phải do ông sáng tác. Không giấu được đâu! Đừng để thiên hạ phải lật tẩy thì bể nát! Thưa ông Nguyễn Chí Thiện, với chính sách Chiêu Hồi của người Việt Tự Do, Miền Nam trước đây, cũng như trên Thế Giới Tự Do ngày nay, chúng tôi sẵn sàng mở rộng vòng tay đón nhận ngay cả những nhân viên tình báo do Đảng và Nhà nước CSVN cài ra hải ngoại hoạt động hai mang cho chúng. Miễn là các đương sự phải thật thà khai báo thì mới được hưởng sự khoan hồng của ngưòi Việt Tị Nạn. Đừng để bị người ta phải lật tây, bể nát vào giờ thứ 25, ngày tàn của chế độ CSVN.

Có một lần, cách đây đã mấy năm, tôi đã gặp Nguyễn Chí Thiện, do nhà thơ Ngô Minh Hằng chở tới nhà của Nguyễn Mạnh Cường, chủ nhiệm tuần báo Thăng Long tại Dorchester, Massachusetts. Ông Thiện ngồi bên cạnh Đặng Chí Bình, tác giả tập hồi ký Thép Đen, thủ thế, như ngậm hột thị, có dám nói gì đâu. Nói ra sợ lộ tẩy sao? Hiện diện hôm đó có cả nhà sử học Tô Minh Trung (Lê Tùng Minh), nhà báo Văn Bia, nhà thơ Mịch La Phong. Rất tiếc hôm đó lại vắng mặt nhà thơ Lê Mai Lĩnh, tác giả tập Đứng Ngồi Không Yên, và tướng Lê Minh Đao, Chủ Tịch Hội Cựu Chiến Sĩ VNCH, ở Connecticut bận không tới. Anh chủ nhà Nguyễn Mạnh Cường còn ân cần, khẩn khoản nói với tôi rằng: “Anh Tâm tới cho vui, gặp mấy ông ấy, xin anh đừng mãt sát họ.” Tôi trả lời gia chủ: “Anh mời tôi tới dự tiệc, tôi là khách của anh. Tướng Lê Minh Đảo, vè sĩ Nguyễn Chí Thiện cũng là những vị khách quý của anh. Tôi đâu đến nỗi bất lịch sự như thế.”

Sau đó Nguyễn Chí Thiện lẻn về nhà Đặng Chí Bình lúc nào không hay. Tiếc quá, phải chi lúc đó chỉ cần đem nội dung một bài thơ “Tôi Muốn Sống” sáng tác năm 1962, với những nhận vật tiểu thuyết, lịch sử và dã sử Đông Tây, Kim Cổ trong bài thơ được viết khi Nguyễn Chí Thiện mới 15 tuổi đầu, sống dưới cái xã hội Cộng Sản bưng bít, thiếu sách vở như ở miền Bắc mà chất vấn ông Vè Sĩ Nguyễn Chí Thiện, chắc đương sự lại ngậm hột thị, trả lời thì lỡ lòi ra cái láo, cái dốt của kẻ nhận vơ sao.

September 27, 2008

Hồ Công Tâm

http://www.hon-viet.co.uk/HoCongTam_NguyenCThienVaBaiThoToiMuonSong.htm

2 phản hồi to “NGUYỄN CHÍ THIỆN VÀ BÀI THƠ “TÔI MUỐN SỐNG””

  1. […] NGUYỄN CHÍ THIỆN VÀ BÀI THƠ “TÔI MUỐN SỐNG” […]

  2. […] NGUYỄN CHÍ THIỆN VÀ BÀI THƠ “TÔI MUỐN SỐNG” […]

Trả lời

Please log in using one of these methods to post your comment:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s

 
%d bloggers like this: