Tudodanchu's Weblog

Freedom, Democracy, Human Rights, No Communism For Vietnam

Ai là tác giả của tác phẩm “Vô Đề”?

Posted by tudodanchu trên Tháng Chín 29, 2008

Ai là tác giả của tác phẩm “Vô Đề”?

-Trần Thanh-

Trong thời gian qua đã có nhiều tranh luận về vấn đề Nguyễn Chí Thiện “thật hay giả”. Theo ý tôi, những cuộc tranh luận này đã bị lèo lái sang một hướng khác, theo đúng sự mong muốn của bọn việt gian cộng sản và Việt Tân. Nói một cách nôm na, ví von, mục tiêu mà chúng ta nhắm bắn là trái tim của chế độ việt gian cộng sản, nếu bắn trúng, dù chỉ một phát đạn thôi là bọn chúng sẽ chết ngay tức khắc. Thế nhưng vì vô tình hay vụng về, chúng ta đã để cho bọn tay sai việt cộng lái tầm ngắm của chúng ta VÀO BÀN CHÂN CỦA KẺ THÙ MÀ BẮN! Do đó, trong bài viết này, tôi xin phép được xác định lại một cách dứt khoát vấn đề sau đây, cần làm sáng tỏ để đưa những kẻ gian ra trước pháp luật và công luận phán xét:

AI LÀ TÁC GIẢ CỦA TÁC PHẨM VÔ ĐỀ???

Có hai đối tượng có thể trả lời được vấn đề này một cách chính xác, đó là:

1. Bản thân ông Nguyễn Chí Thiện

2. Bọn việt gian cộng sản, hay nói cho cụ thể hơn: sở tình báo của việt cộng ở Hà Nội

Từ khi có nhiều nghi vấn nêu lên về những sự mờ ám bao quanh tập thơ “Vô Đề”, ông Thiện đã tảng lờ không trả lời (hay không dám trả lời) Có một vài lần ông đã lên tiếng thách thức cộng đồng rằng: – ông chính là “thứ thiệt” 100%, nếu cần thì đi thử DNA, giữa ông với người anh ruột. Nếu ông ta thắng thì bên thua phải chi trả một trăm ngàn đô la và ông sẽ dùng số tiền này vào việc …. thiện (như cái tên Thiện của ông!)

Tuy nhiên ông Thiện đã đánh trống lãng. Cái mà cộng đồng chúng ta quan tâm nhất chính là nghi vấn: AI LÀ TÁC GIẢ CỦA TÁC PHẨM “VÔ ĐỀ”, chớ không phải ông Nguyễn Chí Thiện là người thật hay người giả!

Xin nhắc lại nghi vấn: AI LÀ TÁC GIẢ CỦA TÁC PHẨM “VÔ ĐỀ”??? Đây là điều quan trọng nhất, là điểm mấu chốt, tựa như cái nền nhà. Nếu giải quyết được vấn đề này thì những vấn đề khác sẽ tự động được sáng tỏ.

ĐIỂM VỤNG VỀ CỦA CHÚNG TA:
Khi nêu nghi vấn, chúng ta thường nói “ông Nguyễn Chí Thiện này là giả mạo” Ý chúng ta muốn nói rằng ông Thiện không phải là tác giả của tập thơ “Vô Đề” Thế là phe bênh vực cho ông Thiện đã bám vào chuyện này để lái cuộc tranh luận sang một hướng khác có lợi cho họ: “Ông Thiện là con người thật hay giả”! Và họ đã lôi ra một lô một lốc những chứng cứ rất “hùng hồn” như:

– Nhà văn Phan Nhật Nam và một số các nhân vật A,B,C gì gì đó đã từng ở tù chung với ông Thiện, và những người này sẵn sàng ra làm nhân chứng sống! (có nhân chứng sống là thấy có đường tương chao …. “thắng” rồi!)

– Ông Thiện có người anh ruột là cựu trung tá quân lực VNCH đang sống tại Mỹ, sẵn sàng thử DNA với ông Thiện để chứng minh ông Thiện là người em ruột và xác nhận ông Thiện đúng là …. em ruột của mình, đã từng chung sống dưới một mái nhà từ thuở bé!

ĐÁNH TRỐNG LÃNG:
Giả sử trong một căn phòng của một công ty, có năm sáu người đang ngồi làm việc với máy điện toán Bỗng nhiên có một mùi hôi thối khủng khiếp xông lên. Mọi người trong phòng ai cũng bịt mũi nhao nhao lên hỏi:

– ĐM, thằng nào địt thúi quá vậy bay?

Và đồng thời mọi cặp mắt lẫn sự nghi ngờ của mọi người đều hướng về một anh chàng tên là X, đang ngồi tại góc phòng. Sở dĩ mọi người nghi ngờ anh này vì mùi thối phát xuất từ hướng đó và thêm nữa anh này lại ngồi im như phỗng, không dám lên tiếng than phiền gì! Những người bạn của anh X bèn chất vấn:

– Ê, thằng X, có phải mày địt thúi không?

Anh chàng X tái mặt nhưng anh ta đã lanh trí đánh trống lãng:

– À, tối nay chương trình ti vi có phim gì hay?

Những người bạn của anh ta tức giận, lập lại câu hỏi:

– Tụi tao đang hỏi mày: có phải mày vừa địt thúi không?

Anh chàng X lại vờ vịt bị “lãng tai” và tiếp tục đánh trống lãng:

– À, có phải tụi mày muốn đề cập đến truyện ngắn “Tiếng địch véo von” của nhà văn Khái Hưng phải không?

Đến lúc này thì những người trong phòng bực bội quá, bèn xúm lại, xắn tay áo, chuẩn bị tẩn cho anh chàng X một trận. Anh này sợ quá, quỳ xuống lạy, nhận “tội” chính anh ta đã …. lỡ dại thả “bom” hơi ngạt!

Đây là chuyện vui nhưng cũng làm cho chúng ta liên tưởng đến ông Nguyễn Chí Thiện. Mùi thối đã xuất phát từ con người của ông ta và bay mùi nồng nặc, do đó cộng đồng chúng ta mới nghi ngờ và nêu nghi vấn. Bản thân ông ta đã đánh trống lãng và những con chó đang bảo vệ ông ta cứ nằng nặc đòi thử DNA hoặc đem những tên tuổi như Phan Nhật Nam, linh mục Nguyễn Hữu Lễ (ở tù chung) ra để làm tấm bình phong, bảo kê và che đậy cho con chồn chín đuôi, sau 14 năm được cộng đồng bơm thổi, nuôi dưỡng, nay đã biến thành yêu tinh!!! Những con chó mực, chó vàng còn nói rằng chủ của chúng nó (ông Thiện) coi khinh những người nêu nghi vấn. Những người này không xứng đáng là đối tượng để ông Thiện đối thoại!

Những con chó mực chó vàng đang bảo vệ cho thằng chủ “thi sỡi” nên nhớ rằng: một mai khi lá bài Nguyễn Chí Thiện bị phơi ra ánh sáng thì lúc đó đảng việt gian cộng sản cũng sẽ bắt mấy con chó để …. làm thịt! Điểu tận cung tàn, hết xôi rồi việc. Đến lúc đó thì nhất mực, nhì vàng, tam khoang, tứ đốm. Mấy con chó sẽ bị lần lượt đem đánh tiết canh, làm chả chìa, rựa mận. Thân phận của mấy con chó săn là như vậy!

Việc chúng ta đang cần biết và yêu cầu ông Nguyễn Chí Thiện trả lời là: AI LÀ TÁC GIẢ CỦA TẬP THƠ “VÔ ĐỀ”?

Đừng có cố ý đánh trống lãng, cứ đem cái bình phong ông anh ruột trung tá ra để làm tấm khiên bảo kê, che chắn. Và cũng đừng có đem mấy ông bạn tù ra để xác nhận mình là Nguyễn Chí Thiện …. thật! Hết đem những bạn tù ra xác nhận thì lại đem ông …. hàng xóm ra xác nhận! Có ông một Hùng nào đó 77 tuổi, là “hàng xóm” của ông Thiện, xác nhận đúng ông Thiện là “thứ thiệt”! Rồi để cho sự xác nhận thêm phần long trọng và nặng ký, ông Hùng này tự nhận mình là “bạn” của nhà báo nổi tiếng Đỗ Tiến Đức! Tất cả những điều nói trên đều chỉ là trò hề bởi vì nó không hề ăn nhậu, không có dính líu gì đến tập thơ “Vô Đề” hết! Điều mà chúng ta cần biết thì không trả lời mà cứ đi nói vòng vo!

Chúng ta không cần quan tâm đến sự việc cách đây khoảng 70 năm, có một đứa bé khóc oa oa chào đời và cha mẹ thằng bé đã đặt tên cho nó là Nguyễn Chí Thiện, với mong muốn là khi lớn lên, nó sẽ là người lương thiện, không đạo văn, đạo thơ, đạo nhạc hay đạo chích! Rồi đứa bé ấy lớn lên, bị đi tù và trở thành …. thi sĩ! Đứa bé ấy là có thật. Nó đang tồn tại dưới ánh sáng mặt trời, cũng như những điều mà nó đang cố tìm cách che dấu cũng đang tồn tại dưới ánh sáng mặt trời. Ngạn ngữ Tây phương có nói rằng “Không có gì có thể che dấu được dưới ánh sáng mặt trời” Cây kim ở trong bọc có ngày sẽ phải lòi ra.

Nếu như ông Thiện dám ưỡn ngực nói công khai trước công luận rằng: – Toàn dân nghe đây,tôi, Nguyễn Chí Thiện, hôm nay ngày … tháng … năm … lúc mấy giờ mấy phút mấy giây, long trọng tuyên bố cùng toàn thể người Việt trong và ngoài nước và cả thế giới rằng: Chính TÔI là tác giả của tác phẩm “Vô Đề”. Chính tôi đã sáng tác ra tác phẩm đó đấy! Nếu ai không đồng ý thì tôi sẵn sàng mở diễn đàn tranh luận như ông Trần Mạnh Quỳnh mở diễn đàn vừa rồi! Ai dám đối luận hay tranh luận với tôi???

Nếu như vậy thì có lẽ vấn đề sẽ được giải quyết nhanh gọn!

ĐEM KIẾNG CHIẾU YÊU SOI CON CHỒN TINH:
Từ năm 1945 đến nay, chúng ta đã bị việt cộng lừa bịp quá nhiều. Ở ngoài bắc thì có các vụ án văn học như :

– Nhật ký trong tù (Hồ tặc ăn cắp thơ của người khác)
– Kể chuyện về đời hoạt động của Hồ Chủ Tịch (tác giả là Trần Dân Tiên)
– Vừa đi đường vừa kể chuyện (tác giả là T. Lan)

Ba vụ án văn học trên đã bị đồng bào ta phá vỡ. Thủ phạm chính là tên Hồ tặc đã ăn cắp thơ của người khác và dùng ống đu đủ để thổi cho chính mình, qua hai bút hiệu là Trần Dân Tiên và T. Lan.

Riêng trong miền Nam, từ năm 1954 đến 1975, chúng ta cũng bị việt cộng lừa bịp nhiều vố đau. Nhiều tên điệp viên của việt cộng đã chui sâu, luồn cao lên tới chính quyền trung ương của chính phủ VNCH, làm tới chức cố vấn chính trị cho tổng thống! Ví dụ như:

– Tên Phạm Xuân Ẩn, với lớp vỏ bọc phóng viên của tờ báo Time, chuyên cung cấp những tin tình báo cho việt cộng.
– Tên Vũ Ngọc Nhạ, làm cố vấn chính trị cho Phủ tổng thống, dưới thời đệ nhất và đệ nhị cộng hòa.
– Tên chuẩn tướng Nguyễn Hữu Hạnh, giữ chức Tổng tham mưu trưởng lúc Dương Văn Minh lên làm tổng thống được hai ngày!
– Và các tên điệp viên nổi tiếng khác trong đường giây của Vũ Ngọc Nhạ như: – Huỳnh văn Trọng, Lê Hữu Thúy, Nguyễn Xuân Hòe, Vũ Hữu Ruật, Nguyễn Xuân Đồng, bà Cả Nhiễm. Tuy nhiên, những tên này cùng Vũ Ngọc Nhạ đã bị CIA và tình báo của VNCH khám phá, bị bắt và đưa ra tòa hồi tháng 11 năm 1969. Toàn bộ bọn chúng bị đày đi Côn Đảo. Sau năm 1975, con cháu của những tên điệp viên việt cộng này đã di tản hoặc vượt biên sang Mỹ. Hiện nay, nối nghiệp cha, thế hệ việt cộng con này đang tiếp tục hoạt động trong các cộng đồng của người Việt tại hải ngoại!

Trong vòng vài chục năm trở lại đây, một nghi án văn học có thể được xem như lớn nhất từ trước đến nay, đó là nghi án về tập thơ “Vô Đề” Theo sự nghi vấn, tên ăn cắp vẫn đang sống một cách ung dung, nhởn nhơ ngoài vòng pháp luật, vừa có tiếng vừa có miếng, lại vừa là “thầy” của một số kẻ ngu dốt đang đội hắn trên đầu để thờ!!! Trong khi đó thì người thi sĩ anh hùng, một người Việt Nam yêu nước hết sức nhiệt thành và bằng cả trái tim, người đã đem hết tinh huyết của mình để dệt nên những vần thơ tuyệt tác, đã bị việt cộng giết chết một cách oan ức, tức tưởi, thân xác đã bị vùi ở một nơi nào đó trong lòng đất lạnh, không quan tài, không huyệt mộ!

Nếu như ở hải ngoại, hàng chục ngàn người đã biểu tình để bày tỏ sự hiệp thông với các giáo dân thuộc giáo xứ Thái Hà để ĐÒI CÔNG LÝ thì chúng ta cũng nên ĐÒI CÔNG LÝ CHO NGHI ÁN TẬP THƠ VÔ ĐỀ VÀ ĐÒI CÔNG LÝ CHO TÁC GIẢ VÔ DANH ĐÃ BỊ VIỆT CỘNG GIẾT CHẾT!

Nghi án này chính là DANH DỰ CỦA CẢ CỘNG ĐỒNG NGƯỜI VIỆT CHỐNG CỘNG Ở TRONG VÀ NGOÀI NƯỚC. Nhất định chúng ta phải làm sáng tỏ nghi án này. Không thể chấp nhận một thằng việt cộng đang ngồi trên đầu chúng ta, làm “thầy” chúng ta, khuyên chúng ta nên chống cộng theo kiểu này, kiểu nọ! (Toàn là những lời khuyên bố láo, ví dụ như hắn đã khuyên chúng ta nên kiên nhẫn ngồi chờ một ông Goóc Ba Chớp Việt Nam xuất hiện để thực hiện một cuộc cách mạng nhung! Đây chính là thế võ “câu giờ” và trò đánh lạc hướng của bọn việt gian cộng sản!) Việt cộng chúng nó lại tiếp tục “play game”, chơi cái trò “vũ-ngọc-nhạ, phạm-xuân-ẩn! Vẫn bổn cũ soạn lại, thấy cái trò hồi trước năm 1975 bọn chúng đã đánh lừa được cả hai chế độ VNCH thì bây giờ bọn chúng lại áp dụng để đánh lừa cộng đồng người Việt tại hải ngoại!

Riêng trong bài viết này – nghi án văn học và chính trị liên quan đến Nguyễn Chí Thiện- tôi chỉ nêu ra một điểm quan trọng mà theo tôi đó là lý do vì sao tôi tin rằng:

* Ông Nguyễn Chí Thiện không phải là tác giả của tập thơ “Vô Đề” ===> Người anh hùng Vô Danh, tác giả thật sự của “Vô Đề” đã bị việt cộng giết chết.

Bây giờ tôi xin đi vào vấn đề:

* Ông Nguyễn Chí Thiện không phải là tác giả của tập thơ “Vô Đề”

Điểm này có ba phần:

A. Lời tuyên bố “không làm thơ nữa, chuyển sang viết văn”
B. Viết văn dễ hơn làm thơ
C. So sánh một vài đoạn thơ của “Vô Đề” và Hạt Máu Thơ

Những sự kiện:

Khi ông Thiện vừa mới bước chân sang Mỹ năm 1995, thì ông đã được đồng bào công kênh lên, hoan hô vang dội, đội lên đầu ông nhiều vòng nguyệt quế và đủ loại các vòng hoa, xem ông như một vị anh hùng vừa mới trở về từ ngục tù cộng sản. Rất nhiều người đến làm quen, tay bắt mặt mừng với người “thi sĩ” thiên tài. Sở dĩ ông Thiện được đồng bào chào đón quá sức nồng nhiệt là nhờ cái vòng hào quang “Vô Đề” trên đầu ông nó tỏa sáng quá! Nếu không có cái vòng hào quang “Vô Đề” thì bất quá ông Thiện cũng chỉ là một người tù “chính trị” bình thường, bởi lẽ số tù nhân chính trị bị việt cộng giam cầm trên 15 năm không phải là ít, còn số người bị giam từ 10 năm trở lên thì nhiều lắm, hầu như ở cộng đồng nào cũng có vài chục người. Và nếu “vốn liếng” của ông Thiện chỉ là 28 năm ở tù thì cuộc đời của ông sẽ bị chìm vào quên lãng ở hải ngoại một cách buồn tẻ. Ông sẽ phải đi rửa chén và chùi cầu tiêu trong các tiệm phở cho đến chết mà không được một ai ca ngợi ông như ông thánh. Thế nhưng nhờ cái vòng hào quang “Vô Đề” mà ông đã trở thành một vị bồ tát hoặc thánh sống. Ông đã được lãnh nhiều giải thưởng văn học, chẳng hạn như giải Thơ Quốc Tế Rotterdam (Rotterdam International Poetry Prize) hồi năm 1985. Đó là chưa kể nhiều giải thưởng quốc tế khác, biến ông thành con người quốc tế và ông đã đi chu du khắp năm châu mệt nghỉ, chỉ chuyên thuyết trình về “nghệ thuật chống cộng” cho người Việt ở hải ngoại nghe chơi cho biết! Ông không bao giờ phải lo lắng về vấn đề tài chánh vì đã có những kẻ điếu đóm, mượn đỡ cái “hào quang” mà ông đã “làm việc trên 20 năm” ra để kinh doanh chính trị và nghệ thuật!

Đó là chưa kể hồi năm 2001, đã có nhà báo Mỹ tên là Michael Lind viết bài ca ngợi ông Thiện, ví ông như đại văn hào Nga Xô Solzhenitsyn, qua bài viết mang tựa đề “The Solzhenitsyn of VietNam”! Chúng ta ai cũng biết nhà văn Solzhenitsyn là tác giả của tác phẩm lừng danh “Quần Đảo Ngục Tù” (in tại Sài Gòn năm 1974 do Ngọc Thứ Lang dịch) Đấy, cái vòng hào quang “Vô Đề” cộng thêm sự nông nỗi, hấp tấp của cộng đồng và cái đám con buôn, lưu manh chính trị của mặt trận Hoàng Cơ Minh đã thổi và đưa ông Thiện lên tuốt chín tầng mây xanh. Bây giờ, giả sử khi đã khám phá ra sự thật thì việc kéo ông ta xuống không phải là dễ dàng!

Phải chính xác mà nói, tất cả là nhờ cái hào quang “Vô Đề” chớ nếu chỉ xét vào cái tập truyện “Hỏa Lò” và tập “Hạt Máu Thơ” thì còn khuya ông Thiện mới được ca ngợi và xếp ngang hàng với đại văn hào Nga Xô! Không khéo lại bị phản ứng ngược!

Quý vị thử tưởng tượng xem: một người tù đã dám dùng thi ca để chửi thằng Hồ còn hơn chửi chó và đồng thời ông ta còn chửi rủa, mạt sát luôn cả cái chế độ cộng sản vô nhân đạo nhất thế giới, bỗng nhiên sờ sờ xuất hiện bằng xương bằng thịt trước nhiều cộng đồng người Việt tại hải ngoại! Từ trước đến giờ, sau khi đọc xong tập thơ “Vô Đề”, ai ai cũng suýt xoa: sao thơ đấu tranh hay thế, nhiều bài, nhiều câu rất thấm thía, xen lẫn sự châm biếm hài hước một cách chua chát. Ai cũng mong ước có một ngày nào mình được diện kiến người thi sĩ tài ba, bằng xương bằng thịt ấy và xin được một chữ ký để làm kỷ niệm thì còn gì quý hóa bằng!

Và thật là “may mắn”, bắt mạch được nhu cầu khao khát thần tượng của người Việt tại hải ngoại nên sở tình báo Yết Kiêu của việt cộng đã nặn ra con bài Nguyễn Chí Thiện, sau MƯỜI LĂM NĂM DÀI công phu dàn cảnh, chuẩn bị về mọi mặt.

Cuộc hội ngộ tại Mỹ rất cảm động nhưng đồng thời cũng chứa đựng những oái oăm bởi vì sau nhiều màn chào đón hết sức tưng bừng, rộn rã thì có một vài người hâm mộ thơ của “thi sĩ”, đã đến đề nghị với ông Thiện:

– Thưa anh, nhân dịp anh vừa đặt chân đến vùng đất tự do, xin anh sáng tác cho một bài thơ để đánh dấu biến cố lịch sử này. Chúng tôi sẽ cho đăng ngay trên các tờ báo và phổ biến rộng rãi trên truyền thanh, truyền hình và internet.

Nghe nói đến “sáng tác thơ”, ông Thiện hơi tái mặt, thế là ông xối luôn một thùng nước lạnh lên đầu những người hâm mộ:

– Cám ơn các anh. Nhờ ơn bác và đảng, à quên, xin lỗi, nhờ sự can thiệp của thế giới mà hôm nay tôi đã đến được vùng đất tự do. Tuy nhiên, xin thưa với các anh như thế này: – tôi đã quyết định ngưng làm thơ! Vì lý do sức khỏe, hơn nữa tuổi tác đã lớn không làm thơ được nữa!

Những người hâm mộ thơ của ông Thiện tỏ vẻ rất sửng sốt và nuối tiếc:

– Ồ, sao thế! Thật tiếc quá! Chúng tôi đang mong ước được thưởng thức tác phẩm mới nhất của thi sĩ! Chúng tôi chờ đợi mòn mỏi đã bao nhiêu năm nay!

Thi sĩ cười nhẹ, an ủi:

– Nói thế thôi, quý vị đừng có lo! Tôi ngưng làm thơ là để chuyển sang viết văn. Làm thơ mình chỉ nói lên vấn đề một cách hạn chế còn viết văn thì chúng ta có thể diễn tả sự việc một cách thoải mái. Tôi đang ấp ủ một đề tài lớn. Có lẽ sắp tới tôi sẽ bay sang Pháp để nhờ …. à quên, để sống ở một nơi yên tĩnh để viết về đề tài “Hỏa Lò”!

NHẬN XÉT:

A. Ngưng làm thơ vì không còn hứng, vì sức khỏe và vì tuổi già
B. Viết văn dễ hơn làm thơ
C. So sánh một vài đoạn thơ của “Vô Đề” và Hạt Máu Thơ

A. Ngưng làm thơ vì không còn hứng, vì sức khỏe và vì tuổi già
Thi sĩ Vô Danh là một nhà ái quốc. Qua các bài thơ do ông sáng tác, chúng ta thấy toát lên những điểm sau đây rất rõ nét:
– yêu quê hương, dân tộc
– căm thù bọn việt gian cộng sản đến tận xương tủy
– quyết tâm đấu tranh chống cộng đến cùng, nhằm lật đổ chế độ cộng sản, cho dù có phải hy sinh tính mạng và nhất là không bao giờ chịu đầu hàng giặc cộng.

Trước hết thi sĩ Vô Danh là một nhà ái quốc. Thứ đến, ông là người có tài năng xuất chúng về thơ. Ông mượn thơ để làm vũ khí sắc bén, thể hiện tấm lòng yêu nước của mình, đấu tranh chống lại kẻ thù. Thơ ví như con thuyền đã chuyên chở những tư tưởng và ý chí của ông đến với toàn dân và vượt biên giới đi ra thế giới bên ngoài, tố cáo tội ác của cộng sản cho toàn thế giới biết.

Thi sĩ Vô Danh làm thơ vì ngọn lửa yêu nước thương nòi luôn luôn bừng cháy, sôi sục trong tim gan ông. Và đã là NHÀ ÁI QUỐC CHÂN CHÍNH thì ngọn lửa ấy sẽ không bao giờ suy tàn, trừ khi giã biệt cõi đời. Một điểm quan trọng khác: thi sĩ là một tài năng thi văn xuất chúng, đã làm được nhiều bài thơ hay, xuất thần, được nhiều người hâm mộ. Như vậy, đang đạt đến đỉnh cao nghệ thuật thì cớ sao lại tuyên bố không làm thơ nữa? (như ông Thiện đã tuyên bố)

Đã là người ái quốc chân chính thì lúc nào cũng cảm thấy yêu nước, muốn đấu tranh cho quê hương được thanh bình, độc lập. Và khi quê hương đã được tự do thì người yêu nước sẽ tiếp tục đấu tranh xây dựng đất nước ngày càng giàu mạnh. Cũng ví như một người đàn ông nói rằng ông ta rất thương vợ thì cái tình thương ấy phải luôn luôn được duy trì. Không thể yêu nước hay yêu vợ tùy theo “hứng”. Nếu yêu nước tùy theo “hứng” thì có khác gì kiểu yêu nước của ông nhạc sĩ Phạm Duy: trước năm 1975, ông ta “hứng yêu nước” nên đã sáng tác nhiều bài hát chống cộng nhưng đến sau năm 2000 thì ông ta “hết hứng”, bèn bỏ về Việt Nam đầu hàng việt cộng!!!

Nếu ông Nguyễn Chí Thiện là người yêu nước chân chính thì cho dù đi bất cứ nơi đâu, bất cứ chân trời góc bể nào, tấm lòng của ông vẫn luôn hướng về quê hương, tiếp tục sáng tác những câu thơ rừng rực lửa đấu tranh để góp phần làm sập đổ cái chế độ bạo tàn, hung ác. Đằng này, khi ông vừa mới đặt chân lên đất Mỹ thì tự nhiên cái THI HỨNG = LÒNG ÁI QUỐC của ông nó biến mất. Sao lạ quá? Đó là lý do vì sao nhiều người đã đặt nghi vấn: – có lẽ ông Thiện không biết làm thơ hoặc là thi sĩ dỏm! Khi những người hâm mộ đến xin ông một vài sáng tác mới thì ông đã chối bai bải là không làm thơ nữa! Như vậy thử hỏi thiên hạ không nghi ngờ sao được?

Ông Thiện viện lý do tuổi già và sức khỏe yếu nên không làm thơ nữa thì điều này cũng vô lý. Có thể nói những năng khiếu về nghệ thuật như thi, văn, nhạc, họa, vừa là những món quà của thượng đế và cũng chính là CÁI NGHIỆP đeo đẳng thân phận của người nghệ sĩ, không bao giờ dứt bỏ được. Một người đã sáng tác nổi tiếng, như con tằm nhả tơ thì người đó sẽ tiếp tục sáng tác mãi, cho dù già yếu hay bệnh hoạn. Bởi vì không sáng tác thì nhớ nghệ thuật không chịu được, tựa như người nghệ sĩ nhớ sân khấu. Vậy thì khi ông Thiện đến nước Mỹ năm 1995, ông mới có 56 tuổi, sao có thể gọi đó là tuổi già? Có nhiều thi sĩ ngoài 80 tuổi vẫn còn sáng tác rất hăng say! Còn nếu sức khỏe của ông Thiện yếu thì không thể tin được. Ở lứa tuổi 56, mặc dù đã từng bị ở tù 28 năm(?) nhưng ông vẫn còn rất khỏe mạnh. Điều này chúng ta có thể thấy được qua giọng nói và tướng đi đứng của ông, nhất là ông đã từng diễn thuyết, nói liên tục hơn ba tiếng đồng hồ! Có người còn nói đùa rằng nếu cưới hai bà vợ cùng một lúc, ông cũng thừa sức khỏe để “take care”!

Do đó, mọi người đã nghi vấn rằng:

-Tập thơ “Vô Đề” đã quá nổi tiếng, trình độ nghệ thuật quá cao cho nên ông Thiện, khi sang Mỹ, không dám làm thơ nữa vì sợ bị lộ cái chân tướng …. ăn cắp và thi sĩ dỏm của mình ra! Tác phẩm “Hạt Máu Thơ” của ông nếu đem so với “Vô Đề” thì chẳng khác gì đem con cú ra so sánh với con công!

– Nếu là một người thực sự có tài, hữu xạ tự nhiên hương thì cho dù ở bất cứ không gian, thời gian nào tài năng của họ vẫn tỏa sáng. Nhà văn Kim Dung đã sáng tác hơn mười pho truyện chưởng mà bộ nào cũng hay, cũng xuất sắc, bộ sau hay hơn bộ trước. Nhạc sĩ Lam Phương khi ra hải ngoại vẫn tiếp tục sáng tác và nhạc của ông vẫn hay, vẫn nổi tiếng không thua gì hồi còn ở trong nước.

Thế thì tại sao “nhà thơ” Nguyễn Chí Thiện lại rửa tay gác bút trong khi thi tài đang đi lên đỉnh cao nghệ thuật? Mười bốn năm đã trôi qua, ông không làm được một bài thơ nào cho ra hồn mà chỉ toàn là những rác-thơ! Tại sao???

B. Viết văn dễ hơn làm thơ?

Ông Thiện nói rằng không làm thơ nữa mà chuyển sang viết văn để diễn tả được nhiều hơn.

Tôi không đồng ý với quan niệm này. Theo sự nhận xét của tôi thì nghệ thuật của thơ khó hơn viết văn rất nhiều. Cái hay của thơ là ở chỗ:
– Dùng thật ít chữ mà diễn tả được thật nhiều ý tưởng
– Đôi khi một bài thơ còn chuyên chở được cả một tư tưởng nào đó
– Thơ có nhạc điệu, có vần nên dễ nhớ
– Thơ có một số quy tắc nhất định như luật bằng trắc, niêm luật, gieo vần thơ
– Kể cả thơ tự do là nghệ thuật tự do, phóng túng, không bị chi phối bởi luật thơ nhưng nó vẫn có cái hay tự nhiên của nó mà không ai giống ai và nhất là những chữ dùng thường là những sáng tạo độc đáo, sự chắt lọc những tinh hoa của ngôn ngữ.

Ta có thể ví những bài thơ của thi sĩ Vô Danh làm tựa như những con chip điện tử, có sức chứa rất lớn, được thâu gọn lại trong một chiếc máy điện toán lap-top tí hon, có thể bỏ trong túi quần. Tuy nhỏ gọn như vậy nhưng khi ta khai triển những bài thơ đó ra thì nó trở thành một thư viện khổng lồ, tố cáo tội ác của cộng sản và nói lên tấm lòng khát khao tự do của một con chim đại bàng đang bị giam hãm trong ngục tù.

Cái hay của thi sĩ Vô Danh là ở chỗ đó.

Xin đưa ra một ví dụ về bài thơ “VÌ ẤU TRĨ”, tác giả sáng tác năm 1975:

Vì ấu trĩ, thờ ơ, u tối
Vì muốn an thân,vì tiếc máu xương
Cả nước đã quay về một mối
Một mối hận thù, một mối đau thương …

Chỉ vỏn vẹn có 30 chữ gói gọn trong bốn câu thơ mà tác giả đã vẽ lên được một bức tranh tổng thể về tình hình chống cộng sản từ năm 1945, kéo dài cho đến nay vẫn còn đúng. Tác giả đã liệt kê ra những hạng người sau:

– ấu trĩ = khờ dại —> (ví dụ như đi du lịch Việt Nam)
– thờ ơ = ích kỷ —> (ví dụ như không yểm trợ các cuộc đấu tranh chống cộng, chỉ lo ăn chơi)
– u tối = ngu dốt —>(ví dụ như đội những thằng giặc như Bùi Tín, Vũ Thư Hiên, Hoàng Minh Chính lên đầu, tôn thờ nó là “thầy”, đem tiền cúng cho bọn công an đầu trọc và bầy quạ đen mang thánh giá)
– an thân = hèn nhát —> (vừa chống cộng vừa run, gọi bọn chúng nó là “ngài”, ông “chủ tịch, ông “tổng bí thư”, ông “thủ tướng”!)
– tiếc máu xương = chống cộng nửa vời, hy sinh có tính toán —> (chống cộng nhưng không muốn cho cộng sản bị sụp đổ, sợ bị mất “job” chống cộng!)

Nhưng CUỐI CÙNG THÌ TẤT CẢ CÙNG ĐỒNG LÒNG:

. cả nước (80 triệu dân) đã quay về một mối
một mối hận thù một mối đau thương

Theo ý tác giả, cả nước cùng hận thù là để tiêu diệt cái ác, lật đổ chế độ cộng sản chớ không phải hận thù để rồi ngồi trong bóng đêm than khóc, cầu xin thượng đế hoặc lạy van lũ giặc cướp, xin-cho được nới sợi giây thừng đang xiết cổ để người dân được dễ thở hơn một chút!

Hai câu trích khác:

Hạnh phúc, niềm mơ, nhân phẩm, luân thường
Đảng tới là tan nát cả! (14 chữ)

Nếu có một người ngoại quốc nào hỏi chế độ cộng sản Việt Nam là gì thì chúng ta chỉ cần đọc hai câu thơ nói trên là diễn tả đầy đủ cái bản chất của cái chế độ ấy, không cần phải dài dòng văn tự, trích dẫn hàng trăm pho sách hoặc thuyết trình vài chục tiếng đồng hồ! Tội ác của bọn việt gian cộng sản có nói hàng trăm năm cũng không hết!

Ngay cả niềm mơ như nằm mơ được ăn một tô phở cũng không có, đừng có nói gì những thực tế trong cuộc sống!
Nhân phẩm? —> đã bị biến thành CẨU PHẨN! (“phẩn” chớ không phải là “phẩm”)
Luân thường? —> tự mọi người đã biết quá rõ rồi, không cần nói thêm nữa!

Hai câu trích cuối bài:

Miền Nam ơi, từ buổi tiêu tan
Ta sống trọn vạn ngàn cơn thác loạn!

Khi miền Nam bị mất vào tay giặc, toàn dân miền Nam đau đớn, uất ức nhưng nếu đem so với sự đau đớn, uất ức của đồng bào miền bắc và của thi sĩ Vô Danh thì sự đau đớn ấy phải nhân lên hàng triệu lần!

Sự đau đớn nó đã thấm vào từng tế bào và giằng xé tác giả trong từng giây phút, trong từng hơi thở trong đời sống. (sống TRỌN) Nhiều đồng bào miền Bắc đã đặt hết hy vọng vào cuộc chiến chống cộng của miền Nam, mong rằng một ngày đó bọn cộng sản sẽ bị tiêu diệt để đem lại tự do cho cả nước, nhưng khi miền Nam bị sụp đổ thì họ đã quá tuyệt vọng, nhiều người đã tự sát! Tác giả Vô Danh cũng gần như bị phát điên lên vì sự kiện này!

Như vậy ta thấy rằng thơ là sự chắt lọc ngôn ngữ, rút tỉa những tinh hoa của ngôn ngữ và sắp đặt lại sao cho thành những ý tưởng, tư tưởng, làm rung động tâm hồn người đọc. Đọc một bài thơ mà tâm hồn người đọc bị rung động thì đó là bài thơ thành công. Ngược lại những bài thơ “chợt nghe vần thắng vút lên cao” như của “bác” Hồ thì đúng là một sự lăng nhục tiếng mẹ đẻ!

Nghệ thuật của thơ không cần dài dòng. Chẳng hạn như chỉ cần bốn câu thơ thất ngôn là người ta có thể diễn tả được một cách đầy đủ một tô phở, món ăn quốc hồn quốc túy của người Việt. Trong khi đó, nếu viết văn để diễn tả thì người viết phải mất vài trang giấy mà chưa chắc gì đã diễn tả được hết món phở truyền thống! Đó là chưa kể người làm thơ có thể dùng những nghệ thuật cao hơn, sáng tác một bài thơ với nghĩa đen và nghĩa bóng hoặc thơ đọc xuôi đọc ngược gì nó cũng có ý nghĩa!

Tóm lại, tập thơ Vô Đề đã đạt đến đỉnh cao nghệ thuật thì nếu ông Nguyễn Chí Thiện thật sự là tác giả thì ông phải tiếp tục thăng hoa nghệ thuật chớ tại sao lại chuyển sang một hình thức thấp hơn là viết văn? Ví dụ như một người thường dùng phương tiện máy bay để đi từ Sài Gòn ra Hà Nội thì bỗng nhiên từ bỏ phương tiện máy bay để chuyển sang phương tiện ĐI XE BÒ thì biết chừng nào cho tới? Sao lạ thế??? Thiên hạ nghi ngờ là phải!!!

C. SO SÁNH MỘT VÀI ĐOẠN THƠ CỦA “VÔ ĐỀ” và HẠT MÁU THƠ:

Thơ của thi sĩ Vô Danh có nhiều điểm độc đáo. Một trong những điểm độc đáo của ông ta là sự khôi hài, châm biếm. Trong phạm vi bài này tôi chỉ đề cập một điểm này thôi:

* Sự châm biếm cay độc:

………..
Lũ mặt người dạ thú xông ra
Khiến đồng xa nơi mấp mô mồ mả
Các hồn ma cũng hả vong linh
Vì thấy địa ngục của mình
Còn ít nhục hình hơn dương thế!
(Đồng Lầy – 1972)

Theo ý tác giả chẳng thà sống dưới địa ngục còn sướng hơn sống trong cái chế độ của bọn việt gian cộng sản!

Sẵn đây tôi có một nhận xét về bài thơ Đồng Lầy: bài thơ này dài 12 trang rưỡi, in khổ sách 13 x 20 cm, tổng cộng khoảng 500 câu thơ. Tôi tin rằng nếu như bây giờ chúng ta yêu cầu ông Thiện đọc lại bài thơ này, chắc chắn ông ta không thể nào nhớ được hết, cho dù nó chính là “con đẻ” do chính ông sáng tác! Nếu có chép lại bài thơ này, vừa lục trí nhớ vừa chép thì cũng phải mất tối thiểu một ngày. Vậy mà ông Thiện đã kể rằng, chỉ trong ba ngày nằm trên căn gác xép, ông đã NHỚ LẠI và chép lại được 400 bài thơ, kể cả những ghi chú các bài thơ đó được sáng tác từ những năm nào!!!

Nếu những lời nói dóc của ông Thiện là sự thật thì ông ta đúng là một siêu nhân, hơn cả máy tính điện tử, làm việc 24 trên 24, không cần ăn uống, ngủ, đái ỉa, để chép lại 400 bài thơ!!! Hay là thời gian chép lại là BA THÁNG mà ông nói lộn là BA NGÀY? (vừa chép vừa có trà ngon, kẹo ngon, thuốc lá ngon do đảng và nhà nước bồi dưỡng? )

——————

Cuộc đời tôi có nhiều nhầm lẫn
Lầm nơi, lầm lúc, lầm người
Nhưng cái lầm to, uổng phí cả đời
Là ĐÃ NGỐC NGHE VÀ TIN CỘNG SẢN!
(Mỗi lầm lỡ – 1963)

——————-

Là quỷ?

Là quỷ? Là ma? Là thú dữ?
Gian manh, tàn ác, đê hèn
Lũ cưỡi đầu, bóp cổ dân đen
Để gọi chúng, TIẾNG NGƯỜI KHÔNG ĐỦ CHỮ!
Và cũng khó tìm trong ngôn ngữ
Chữ gì diễn đạt nguyên si
Kiếp sống lầm than, đầy ải, đen sì
NGOÀI CÁI CHẾT KHÔNG CÒN ĐÂU LỐI THOÁT!
(1969)

————————-

Thơ của tôi là những gì kinh khủng
Như Đảng, Đoàn, như lãnh tụ, như trung ương
Thơ của tôi kém phần tưởng tượng
Nó thật như tù, như đói, như đau thương
Thơ của tôi chỉ để đám dân thường
NHÌN THẤU SUỐT TIM ĐEN LOÀI QUỶ ĐỎ
(1975)

Qua bài thơ này ta thấy rằng, tác giả đã nói rất rõ: ông ta mượn thơ làm vũ khí, làm phương tiện để đấu tranh. Ngọn lửa ái quốc của ông ta luôn luôn bừng cháy và nó được thể hiện qua thơ. Do đó, vấn đề làm thơ để giải trí hoặc nói là khi qua Mỹ thì “hết thi hứng” chỉ là sự ngụy biện của những kẻ gian không chính nghĩa!

————————-

ĐẢNG

Đảng dìu dắt thiếu nhi thành trộm cướp
Giải phóng đàn bà thành đĩ thành trâu
——————-
ĐẢNG THỰC CHẤT CHỈ LÀ ĐẢNG CƯỚP
Dựng triều đình mộng muội giữa Văn minh
Sống TẠM THỜI nhờ thủ đoạn yêu tinh
Nhờ súng đạn Tàu Nga bắt bớ
ĐẢNG TẮT THỞ CUỘC ĐỜI MỚI THỞ
ĐẢNG CÒN KIA BÁC PHỞ HÓA THÀNH MƠ!
(1973)

Qua hai câu thơ trên chúng ta thấy ý của tác giả là quyết tâm tranh đấu để xóa bỏ hẳn cái chế độ việt gian cộng sản chớ không phải là canh tân hay hòa hợp, hòa giải! Phải giết chết con ác quỷ thì mới cứu được muôn dân!

Khi nào được gặp lại anh
Sẽ kể anh nghe nhiều về chuyện sắn
—————-
CHẾ ĐỘ TA, KHOAI SẮN MỘT ĐỀ TÀI
CŨNG BẤT DIỆT NHƯ ĐỀ TÀI TRAI GÁI!
( Khi nào được gặp – 1967)

Đọc hai câu thơ nói trên, chúng ta có thể phụ họa thêm:

Chế độ ta ĂN CƯỚP/THAM NHŨNG/CƯỚP ĐẤT một đề tài
Cũng bất diệt như đề tài trai gái!!!

—————————

Lý tưởng, quang vinh, mộng tình, lẽ sống
Chuyện trên trời, dưới biển xa xôi!
THÚ THẬT LÀ DÂN ĐÓI CHÚNG TÔI
CHỈ MƠ ƯỚC ĐƯỢC NO BẰNG CON VẬT!
(Lý tưởng – 1971)

Những người nào đã bị sống trong các trại tù của cộng sản, đọc và hiểu liền, thấm thía liền hai câu thơ này!

Miếng thịt lợn

Miếng thịt lợn chao ôi là vĩ đại
Miếng thịt bò lại vĩ đại bằng hai
Chanh, chuối, cam, đường, lạc, đỗ, gạo, khoai
tất cả những gì người có thể nhai
Đảng mó tới tự nhiên thành vĩ đại!
Chuyện có thực mà tưởng như thần thoại
Mà tưởng như ác mộng bi ai!
(1974)

Những cái hết sức tầm thường và tầm thường tới mức ở hải ngoại có nhiều người vào tiệm phở chỉ dám kêu một tô phở “đừng bỏ thịt”, đừng “chan nước béo” vì sợ cholesterol! Vậy mà trong chế độ cộng sản Việt Nam, bàn tay của đảng đã hóa phép những miếng thịt heo, thịt bò thành ra VĨ ĐẠI như những ân sủng từ thượng đế!!!

———————-

Từ vượn lên người mất mấy triệu năm
Từ người xuống vượn mất bao năm
Xin mời thế giới tới thăm
Những trại tập trung núi rừng sâu thẳm!
(Từ vượn lên người – 1967)

Nêu trên là những trích đoạn từ những bài thơ do thi sĩ Vô Danh sáng tác. Sau đây là trích đoạn từ bài “Sự thật về ‘láo sĩ’ hay thi sĩ Nguyễn Chí Thiện”, tác giả Triệu Lan, đã đăng trên báo điện tử Hồn Việt UK :

Hỏa Lò giấy vệ sinh khó có
Nhiều người không dùng như trâu, như chó
Phải có quà, có ngoại giao mới có thể mong xoay
Xoay nó còn gay hơn xoay vé máy bay!
——————————-

Nó cho chó nó đẻ
Bánh cuốn thu của dân
Quay lại dọa tù nhân:
thằng nào ăn bỏ mẹ!

(trích từ tập “Hạt Máu Thơ”, mục Những ghi chép vụn vặt, đoạn số 7, tác giả sáng tác là Nguyễn Chí Thiện đang sống tại Mỹ)

Đọc qua tám câu “thơ” trên không ai trong chúng ta có thể nghĩ rằng đó là thơ của tác giả Vô Danh của tập thơ Vô Đề!

Nó không phải là thơ mà cũng chẳng phải là vè. Đó là sự lăng nhục chữ nghĩa tiếng Việt, là một đống rác hổ lốn những từ ngữ trộn lại hay có thể nói tệ hơn, nó là đống cứt chó!

Như vậy, người ta không hoài nghi sao được?

AI CÓ THỂ TRẢ LỜI ĐƯỢC NGHI VẤN VĂN HỌC NÀY?

Như đã đề cập ngay từ phần mở đầu: chỉ có bản thân ông Nguyễn Chí Thiện và sở tình báo của việt cộng biết rất rõ.

Hiện nay ông Thiện vẫn tiếp tục làm ngơ không trả lời, mà theo những con chó mực và chó vàng thì ông “coi khinh” những người nêu nghi vấn nên không thèm trả lời!

Những con chó bênh vực ông ta còn lên tiếng thách đố: – có giỏi có đủ bằng chứng thì cứ việc đưa ông Thiện ra tòa. Còn nếu không đưa được ông ta ra tòa tức là ông Thiện vẫn đúng!

Những con chó hãy nghe đây: -tụi bay khỏi cần phải thách đố. Bác Hồ của tụi bay dấu kín những việc giết người (cô Nông Thị Xuân) và ăn cắp thơ, văn TRÊN BỐN MƯƠI NĂM, cuối cùng đã bị cộng đồng người Việt hải ngoại phơi bày ra ánh sáng khiến tổ chức Unesco của Liên Hiệp Quốc đã phải rút lại quyết định “vinh danh”! Khi chế độ của bọn việt gian cộng sản bị sụp đổ thì mọi việc sẽ được bạch hóa. Những tài liệu mật của bọn cộng sản chắc chắn vẫn còn lưu trữ ở tại các cơ quan tình báo. Ngoài ra những nhân chứng sống, tức những tên công an, mật vụ, điệp viên của cộng sản cũng vẫn còn đó. Cứ tóm cổ những thằng đó, nện cho một trận là sẽ phải khai ra hết!

Hiện nay ở Mỹ có “sử gia” Trần Nhu mà dư luận đang tình nghi là cán bộ tình báo của cộng sản. Tên này là dân Hải Phòng, vượt biên qua Hồng Kông và được đi định cư “tỵ nạn chính trị” tại Mỹ. Hắn khoe là có 50 năm kinh nghiệm nghiên cứu sử!?? Hắn đã đứng ra làm nhân chứng sống, bênh vực cho Nguyễn Chí Thiện, xác nhận ông Thiện là “thứ thiệt”! Thỉnh thoảng hắn thường có vài bài viết đăng trên VietNam Exodus với những luận điệu giống y hệt như Bùi Tín(bác Hồ vô tội, Lê Duẩn với Lê Đức Thọ mới có tội!)

NGHI VẤN VĂN HỌC NGUYỄN CHÍ THIỆN = VỤ THÁI HÀ = NHỮNG VỤ CƯỚP ĐẤT CỦA DÂN OAN
Chúng ta đã từng ủng hộ những cuộc đấu tranh cho giáo xứ Thái Hà và các dân oan thì chúng ta cũng nên góp phần làm sáng tỏ nghi án văn học Nguyễn Chí Thiện. Giáo hội Công Giáo bị cướp đất, dân oan bị cướp đất, cướp nhà, thi sĩ Vô Danh bị cướp mất tài sản trí tuệ. Công trình tim óc mà ông ta đã âm thầm viết ra trong suốt hai mươi năm ròng rã đã bị bọn lưu manh, gian ác toa rập với nhau cướp mất! Khốn nạn hơn nữa là những tên lưu manh, ăn cắp đó còn ngang nhiên công bố “tác quyền” của chúng trên máu tủy của người anh hùng bị sa cơ, thất thế đã chết trong tay giặc! Và bọn lưu manh đó hiện nay vẫn còn đang sống nhởn nhơ, phè phỡn, ngày ngày vẫn chễm chệ ngồi trên bàn thờ, ăn hưởng những hoa thơm cỏ lạ và có khói hương nghi ngút do những kẻ ngu đần tôn bọn chúng lên làm “thánh”!

Thi sĩ Vô Danh đã từng tâm sự:

Tôi không tiếc khi bị đời sa thải (chết)
Thân thể vùi tan rữa hóa bùn đen
Nhưng vần thơ trong đêm tối đê hèn
Cùng rệp muỗi viết ra mà bị mất (bị ăn cướp, bị cạo sửa, bị đạo văn)
Tôi sẽ tiếc, khóc âm thầm trong đất!

(1971)

Tác giả khẳng định không sợ chết. Tác giả chỉ e ngại rằng nếu THƠ CỦA ÔNG MÀ BỊ CƯỚP MẤT thì ông sẽ chết không yên, không nhắm mắt trong lòng đất lạnh! Chắc chắn rằng oan hồn của người thi sĩ Vô Danh hiện nay vẫn còn lẩn khuất đâu đó, không siêu thoát được, với niềm uất hận khôn nguôi vì ước mơ được nhìn thấy quê hương thanh bình, độc lập đã không đến!

Xin cộng đồng mỗi người hãy góp một bàn tay để làm sáng tỏ nghi án văn học Nguyễn Chí Thiện. Hai chữ “chí thiện” có nghĩa là “very honest”, rất lương thiện mà tại sao lại ……?????

THÁCH ĐỐ ÔNG NGUYỄN CHÍ THIỆN SÁNG TÁC THƠ:

Ông Thiện tự nhận mình là tác giả của tập thơ “Vô Đề”. Trong vòng ba năm qua, có BA sự kiện lớn đã xảy ra, đó là:

– Vụ Trung Cộng ngang nhiên công bố chủ quyền trên hai quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa
– Các giáo dân công giáo Hà Nội đấu tranh đòi lại tòa Khâm Sứ và đất đai tại giáo xứ Thái Hà
– Các dân oan trên toàn quốc đi khiếu kiện đòi lại đất, đòi lại nhà.

Là người Việt Nam yêu nước, không ai mà không phẫn nộ trước những hành vi bán nước, đê hèn trước ngoại bang và hành vi ăn cướp, hà hiếp người dân trong nước của bọn việt gian cộng sản. Vậy ông Thiện là người có tài làm thơ và là nhà ái quốc, ông hãy thử sáng tác BA BÀI THƠ nói về ba đề tài nói trên xem sao? Ông có làm được không? Chúng tôi cho phép ông được ngồi ở nhà tha hồ uống cà phê, thưởng thức trà ngon và hút thuốc lá Ăng Lê 555 loại sang để giúp ông có thêm cảm hứng để sáng tác. Thời gian sáng tác là ba tuần, tính trung bình một tuần là một bài. Chúng tôi dành thời gian rất rộng rãi cho ông sáng tác, không lẽ một tuần ông không làm được một bài thơ? Trong BA NGÀY mà ông còn chép được bốn trăm bài thơ thì sá gì ba bài thơ?

Ông không thể nói rằng: – con chó nó có nứng thì nó mới giở chứng (fuck), còn tôi không có hứng thì tôi cũng không thể “nứng” (làm) thơ được!

Nếu ông nói như vậy thì ông không phải là người yêu nước! Yêu nước mà cần phải “có hứng” nữa hay sao? Tại sao hồi còn ở Việt Nam thì “hứng” và “nứng” của ông rất nhiều mà bây giờ sang Mỹ thì đi đâu mất hết? Nếu như vậy thì ông đừng có vỗ ngực tự xưng là “nhà đấu tranh dân chủ” nữa nhé. Hết “hứng yêu nước” rồi thì đi về Việt Nam lấy vợ như Phạm Duy cho rồi!

Ông cũng đừng có viện cớ là “già”. Nhà văn Pháp Victor Hugo (1802 -1885) bắt đầu viết tác phẩm đồ sộ trên 1000 trang Những Kẻ Khốn Cùng (Les Miserables) lúc ông đã 60 tuổi! Với số tuổi hiện nay của ông khoảng 68 thì chưa phải là quá già đến nỗi không làm được ba bài thơ!

Chúng tôi không dám hy vọng ông có thể sáng tác được những bài tầm cỡ như “đau đớn lắm cái lầm to thế kỷ” nhưng cũng đừng có quá tệ như bài thơ “Hỏa Lò”,”xoay giấy đi ỉa còn gay hơn xoay vé máy bay”! Hoặc mong ông đừng có bắt chước “bác” Hồ viết mấy câu như “chợt nghe vần thắng vút lên cao”!

Chỉ cần ông sáng tác được BA BÀI THƠ về ba đề tài nói trên, không dám mong quá hay nhưng cũng đừng có quá dở, và ông gởi đăng trên báo SÀI GÒN NHỎ của bà Đào Nương Hoàng Dược Thảo thì tôi tin rằng mọi nghi ngờ về ông sẽ bớt đi nhiều lắm, người ta sẽ bớt công kích ông. Sở dĩ nhiều người nghi vấn ông vì cái hào quang “Vô Đề” mà ông đang đeo nó không tương xứng với cái tài năng và đức độ của ông!

Nếu ông có nhận lời thách đố này thì cũng đừng có hốt hoảng gọi điện thoại sang Pháp hoặc Nga Sô để cầu cứu mấy đại ca của ông ở bên đó. Mấy thằng việt cộng đó cũng sẽ lần lượt bị cộng đồng vạch mặt trong vụ âm mưu, toa rập với nhau dựng lên cái vụ án văn học rất lớn này.

KẾT LUẬN:
Đối với tôi,thi sĩ Vô Danh là một anh hùng. Ông ta đã chiến đấu bằng ngòi bút, bằng ý chí sắt thép trong ngục tù. Ông đã tự ví:

Đảng vùi tôi trong đất nâu
Mong tôi hóa bùn đen dưới đó
Tôi hóa thành người thợ mỏ
Và đào lên quặng quý từng kho
Không phải quặng kim cương hay quặng vàng chế đồ nữ trang xinh nhỏ
Mà quặng uranium chế bom nguyên tử ….

Ý tác giả muốn nói quặng uranium để giật sập chế độ việt gian cộng sản!

Không nhất thiết phải xông pha chiến trận, đánh đông dẹp bắc mới là anh hùng. Người anh hùng có thể là người chiến đấu bằng ngòi bút và chiến đấu trong ngục tù mà vẫn làm cho kẻ thù khiếp sợ. Tác giả Vô Danh xứng đáng để cho mọi người ngưỡng mộ. Ý chí chiến đấu của ông ta là bất khuất, cho dù năm 1975 khi người Mỹ đã bỏ chạy, bỏ miền Nam cho cộng sản:

Giữa tù lao, bệnh, hoạn, cơ hàn
Thơ vẫn bắn và thừa dư sức đạn!

Ngay trong tình trạng hết sức bi đát như vậy mà ý chí chiến đấu của ông vẫn rất mãnh liệt, không hề suy giảm!

Tiếc rằng ông đã bị việt cộng sát hại. Cái thằng đang mang vòng hào quang của ông là thằng không xứng đáng, là điệp viên hạng bét của việt cộng, để lộ quá nhiều sơ hở. Nó không bằng một phần trăm của thằng Phạm Xuân Ẩn, đã đánh lừa được cả người Mỹ và Việt Nam Cộng Hòa và đến năm 1975, khi hắn xuất đầu lộ diện, nhiều người mới tá hỏa!

Nghĩ cho kỹ, lỗi cũng do cộng đồng chúng ta đã quá hấp tấp, nông cạn, vừa thấy “thi sĩ” ở Việt Nam qua là đã vội công kênh, đưa hắn lên bàn thờ rồi nuôi béo hắn còn hơn nuôi con chó cưng ở trong nhà. Bây giờ sau 14 năm tu luyện, con chồn nó đã biến thành hồ ly tinh rồi. Nó còn có cả một bầy cho ngao bảo vệ, kẻ nào mà lơ mơ đụng đến chủ của nó là bị chó ngao xé xác!

Có người tự an ủi rằng: – ư,ø thì cứ cho là ông Thiện này là dỏm nhưng tôi thấy từ khi ông ta sang hải ngoại tới bây giờ, ông ta “chống cộng” liên tục. Ông ta đã có công lớn trong việc dẹp bọn giặc cỏ VietWeekly và ông ta đã đi diễn thuyết chống cộng khắp năm châu. Ông ta mở miệng nói mười câu thì hết chín câu rưỡi là “chống cộng” rồi. Vậy đó không phải là có lợi cho chúng ta hay sao?

Xin thưa rằng “chống cộng” cũng có nhiều kiểu nói lắm. Có những kẻ chửi cộng sản rất dữ mà thật ra là khen cộng sản! Chúng ta phải để ý và thận trọng. Ông Nguyễn Chí Thiện trong khi diễn thuyết đã kêu gọi người Việt trong và ngoài nước hãy kiên nhẫn ngồi chờ một vị cứu tinh của dân tộc là ông Goóc Ba Chớp Việt Nam. Ông này sẽ thực hiện một cuộc cách mạng “nhung” không đổ máu! Vấn đề là ngồi chờ bao nhiêu lâu? 20 năm, 50 năm hay 100 năm nữa!!!??? Đây là điều mà bọn việt gian cộng sản rất mừng vì ông Thiện đã nói rất đúng theo bài bản và kế sách do đảng hướng dẫn!

Và nếu tôi nhớ không lầm thì ông Thiện và ông giáo sư Nguyễn Văn Canh đã ủng hộ hai sinh viên việt cộng là Nguyễn Tiến Trung và Hoàng Lan lúc hai tên việt cộng này sang thăm nước Mỹ. Đây là hai tên cò mồi chính trị của bọn việt gian cộng sản.

Phải trả lại công lý cho tác giả Vô Danh. Đây không phải là vấn đề của một cá nhân bị bức hại mà là danh dự của cả cộng động người Việt tại hải ngoại. Bọn việt cộng thấy lừa được chúng ta quá dễ dàng nên bọn chúng rất thích chí, đã tung ra một vài con bài khác như Hoàng Minh Chính và bà Nguyễn Thị Nga “Đóa Hồng Gai”.

Nếu chúng ta không cảnh giác thì bà Nga cũng sẽ biến thành “thần tượng” như Nguyễn Chí Thiện và bà cũng sẽ được đưa lên bàn thờ để hưởng chuối, cam, xôi chè cùng tiền cúng dường “tam bảo”!!!

Không, không, chúng ta không ngu như bọn việt cộng tưởng bở!!!

Trần Thanh
Ngày 28 tháng 9 năm 2008

——————————————————————————–

PHẦN PHỤ LỤC:

*Những cãi chày cãi cối của bầy chó ngao:

1. Gớm, sao nhiều kẻ xấu cứ đi bới móc đời tư của thi sĩ Nguyễn Chí Thiện như thế nhỉ. Người ta bị ở tù cộng sản đến 28 năm, đã từng ở tù chung với mấy ông cha, với ông Phan Nhật Nam, vậy mà quý vị vẫn không chịu tin ông Thiện là thứ thiệt hay sao?

Nhận xét:

– Ở tù lâu bao nhiêu năm, có thể một trăm năm chúng tôi cũng không care! Việc ở tù hoàn toàn không có dính líu gì đến việc ông ta là tác giả của tác phẩm “Vô Đề” hết! Đâu có phải hễ ở tù lâu thì tự động biến thành thi sĩ thiên tài? Nếu như vậy thì nước Việt Nam dưới sự cai trị của bọn việt gian cộng sản, ắt hẳn phải có hàng trăm, hàng ngàn thi sĩ Nguyễn Du! Số người bị ở tù trên 20 năm thiếu gì!

Đừng có đem tên tuổi của mấy ông cha và ông Phan Nhật Nam ra làm vật bảo kê cho ông Thiện!

2. Gớm, mấy kẻ xấu cứ nghi ngờ bác Thiện nhà ta là thi sĩ dỏm. Chính mắt tôi đã thấy bác đọc thuộc làu vanh vách mấy bài thơ do bác “sáng tác”. Như vậy, đúng bác là tác giả của tập thơ Vô Đề rồi con gì! Thơ của bác Thiện hàng trăm bài, nếu không phải là người sáng tác thì đố ai mà thuộc cho hết!

Nhận xét:

– Các nghệ sĩ cải lương trên sân khấu khi ca sáu câu vọng cổ, họ cũng thuộc vanh vách sáu câu vậy, nhưng họ đâu phải là người sáng tác! Đó là chưa kể các vở tuồng cổ của cải lương Hồ Quảng, có rất nhiều câu “nho chùm” rất khó nhớ , vậy mà các đào kép cải lương vẫn thuộc làu, hát ngọt xớt!

Ở vùng thôn quê ở miền bắc có một số người thuộc làu quyển truyện Kiều và thuộc tới mức họ có thể rủ nhau chơi “kiều lẩy”, bói kiều hoặc thi đọc truyện Kiều lộn ngược! Mấy ông thầy bà cô dạy việt văn cũng thuộc làu làu các bài thơ của Nguyễn Công Trứ, Nguyễn Khuyến, Hồ Xuân Hương ..v..v.. Tuy nhiên chỉ có một Nguyễn Du, một Nguyễn Công Trứ và một Hồ Xuân Hương mà thôi!

Vậy thì ông Thiện đọc thuộc làu thơ của người khác đâu có gì là lạ. Không thể căn cứ vào cái hiện tượng “đọc thuộc thơ” ở bên ngoài mà kết luận cái bản chất ở bên trong!

Tôi nhớ có một truyện vui như vầy: có một anh nông dân bắt được một con cào cào bị gãy một chân. Anh ta để nó trên bàn rồi hô lớn:”cào cào, nhảy!” nhưng con cào cào cứ xụi lơ, không chịu nhảy. Anh ta tiếp tục hô lớn như vậy hai ba lần, kết quả vẫn không thay đổi. Cuối cùng anh ta kết luận: -Con cào cào nó bị điếc!!!

3. Ông Thiện đúng là tác giả của tập thơ Vô Đề bởi vì nếu ông ta không phải là tác giả thì tại sao ông ta dám in nó công khai ở hải ngoại rồi tái bản hàng chục lần? Ở hải ngoại có ba triệu người Việt sao không có người nào dám đến tự nhận mình là tác giả mà chỉ có một mình ông Thiện dám nhận? Như vậy thì ông ta đúng là tác giả rồi chớ còn gì nữa! Bản thân ông ta đã là “thứ thiệt” rồi mà tại sao có nhiều người cứ muốn gây chuyện, nói ông ta là thi sĩ dỏm?

Nhận xét:

– Ông Thiện hơn ba triệu người Việt đang sống ở hải ngoại ở một điểm rất quan trọng: – DA MẶT CỦA ÔNG TA DÀY, ĐẠN SÚNG AK BẮN KHÔNG THỦNG!!!

Hơn nhau là ở chỗ đó!

Không phải là của mình mà cứ tỉnh bơ nhận là của mình thì mới “anh hùng” chớ! Tổ quốc Việt Nam đâu có phải của tập đoàn ăn cướp việt gian cộng sản đâu nhưng tụi nó cứ nhận bừa, rồi cứ ngồi lì trên ngai vàng đã hơn 60 năm nay rồi!

Có sức chơi có sức chịu. Dám nhận vơ bố láo thì có ngày sẽ phải đi ở tù! Những vụ ăn cắp bản quyền trí tuệ đã xảy ra nhan nhản khắp nơi trên thế giới. Nhưng có lẽ trường hợp của ông Thiện là đặc biệt nhất vì còn phải chờ cái chế độ cộng sản bị sụp đổ thì lúc đó ông ta sẽ ……!!!!

Những chuyện vui về dịch giả thiên tài:

Hồi trước năm 1975, báo giới ở Sài Gòn thường đăng những bài bình luận tiếu lâm, châm biếm một dịch giả. Nghe nói ông dịch giả này đi du học ở bên Mỹ, đỗ bằng tiến sĩ về văn chương, báo chí. Khi ông ta về nước, nhiều người rất nể cái bằng tiến sĩ của ông ta. Một hôm có người đến nhờ ông ta dịch mấy câu thơ sau đây sang tiếng Anh:

Gió đưa cành trúc la đà
Tiếng chuông Thiên Mụ canh gà Thọ Xương

Ông dịch giả đó đã làm kinh ngạc mọi người khi ông dịch hai chữ “canh gà” là “chicken soup”!

Sau đó, trong một dịp khác, người ta lại nhờ ông này dịch câu:

Quốc gia hưng vong thất phu hữu trách

Ông dịch giả này bèn “chơi luôn”, dịch hai chữ “thất phu” là “seven coolies” (bảy thằng cu li). Như vậy, cứ theo như câu dịch thì khi quốc gia hưng thịnh hay suy vong thì bảy thằng cu li phải chịu trách nhiệm! (mấy thằng việt cộng trong bộ chính trị nó rất mừng!)

Từ đó, thiên hạ bèn chắp tay vái sống ngài tiến sĩ văn chương tốt nghiệp ở bên Mỹ!

Gần đây, nghe nói có một ông dịch giả nào đó ở Mỹ dịch hai chữ “bể dâu” là “sea of strawberry” Không biết ông dịch giả này với ông “chicken soup” nêu trên có phải là một người hay không?

http://tinparis.net/vn_index.html

2 phản hồi to “Ai là tác giả của tác phẩm “Vô Đề”?”

  1. […] Ai là tác giả của tác phẩm “Vô Đề”? […]

  2. […] Ai là tác giả của tác phẩm “Vô Đề”? […]

Trả lời

Please log in using one of these methods to post your comment:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s

 
%d bloggers like this: