Tudodanchu's Weblog

Freedom, Democracy, Human Rights, No Communism For Vietnam

ĐẠI HỘI VIỆT CỘNG- VIỆT GIAN ” FOR SALE” TẠI HÀ LỘI !- TRƯƠNG MINH HÒA ( Tinparis.net)

Posted by tudodanchu on Tháng Mười Một 11, 2009

ĐẠI HỘI VIỆT CỘNG- VIỆT GIAN ” FOR SALE” TẠI HÀ LỘI !- TRƯƠNG MINH HÒA ( Tinparis.net)

Sau nhiều ngày chuẩn bị đại hội” Việt Cộng và Việt gian” tại Hà Lội, được dự trù khai mạc vào hạ tuần tháng 11 năm 2009. Tuy nhiên, các con khỉ trong trung ương đảng Cộng Khỉ hay khỉ sứ quán, khỉ cao cấp, hoặc” đỉnh cao trí tệ loài vượn” đã vô tình hay cố ý, có thể là trong một sự” tình cờ lịch sử” mà mở đại hội đúng vào tháng” đại bại mùa xuân” của chủ nghĩa Cộng Sản toàn cầu, đó là ngày 9 tháng 11, đánh dấu 20 năm bức tường Bá Linh bị giựt sập và sau đó không lâu, tháng 8 năm 1991, đế chế số một, cái nôi Cộng Sản quốc tế đã” thoái trào cách mạng vĩnh viễn và toàn bộ khối Cộng Đảng Đông Âu cũng đi vào nghĩa địa. Đúng là:” Thời buồn, đại hội có vui bao giờ?’

Một điều mà tất cả những cán khỉ từ hạ tầng cơ sở đến thượng tầng kiến trúc không bao giờ” hồ hởi phấn khởi” là cái tin BÍ MẬT về đại hội Việt Cộng và Việt gian sắp triệu tập, lại bị BẬT MÍ một cách” không người lái” trên tinparis.net và từ đó” âm mưu diễn biến hòa bình” cứ lan nhanh khắp nơi trên địa cầu, nên có một số Việt gia hải ngoại cảm thấy lo sợ mà không tham dự; lý do là những điều bí mật, tuyệt mật ấy lại lọt ra ngoài, không biết từ đâu, do ai, ” sự cố nào?”…mà tiết lộ quá sớm, cũng như phụ nữ mang thai mà” bị đẻ non” nên không thể nuôi, hoặc nuôi cũng èo uột và tốn kém rất nhiều. Do đó, từ nay, hệ thống nằm vùng, đón gió, những người có” quan hệ hữu cơ” với đảng Cộng Khỉ cảm thấy không an toàn, không thể tin tổ chức có kế hoạch” phòng gian bảo mật” nên đôi khi công tác chưa” phát pháo khai thành” thì người ta đã biết hết cả đường tiến lẫn thoái, thì làm ăn gì nổi phải không?.

Đó là sự thất bại” cơ bản” khó tránh khỏi, nên đảng Cộng Khỉ khó mà thực hiện con số 650 việt kiều, mà đối tượng đang nhắm tới là ở Hoa Kỳ, canada, Úc, Âu Châu….nên khi những thành phần nằm vùng trong các vùng đất quan trọng mà bỏ giò lái chạy, không thèm tham dự vì đã bị bể từ mấy tháng nay. Tuy nhiên, thành phần mà đãng Cộng Khỉ ít kỳ vọng là: đã trở về ở luôn như Nguyễn Cao Kỳ, Phạm Duy….hay những người có thường trú ở các nước Đông Âu, là không phải là đối tượng được chiếu cố, thế mà họ lại có khả năng” trám vào chỗ trống cho đủ số” mới là thất bại, thất bại, đại thất bại đấy!. Cũng như đi chợ, muốn mua đồ tốt mà không có, cuối cùng phải mang rác về nhà vậy. Nhìn cái” tình huống” tiền đại hội, người bàng quang cũng nhận thấy khả năng qui tụ thành phần tay to, mặt theo ở hải ngoai, vốn có mối quan hệ với đảng khỉ, là mối thất vọng, khi mặt hàng” đại hội” bày ra, mà gặp phải:

” Khách được mời, ngày nay hờ hững quá.
Chỉ lai rai, một số kẻ chẳng tiếng tăm”.

Đáng lẽ ra, nếu tin tức bí mật nằm yên trong sứ quán ở Pháp thì may ra còn có một số kẻ ” một thoáng quay về” như là người tình cờ về quê và âm thầm ra đi như người” khách lạ chiều đông”. Tuy nhiên, tin tức, dự đoán, phương án….tất cả những gì mà đảng khỉ” động não” để biến thành kế hoạch:” dựa vào khoa bảng, liên hiệp đón gió, đoàn kết trở cờ, đánh phá hải ngoại” hầu nhuộm đỏ cộng đồng, tiếp thu hải ngoại đã bị phổ biến rộng rải hơn cả” báo cáo khí tượng thủy văn” thì làm ăn sao khá.

Cho nên, đại hội chưa mở là có vài tay như Trần Nam Bình, một người Úc gốc Việt, trèo cao trong hệ thống giáo dục hải ngoại, thuộc một trường đại học ở N.S.W, nại lý do” đại hội nầy ta không về” là vì bận họp hành và chăm lo cho các sinh viên, thật là nhà giáo có lương tâm đấy, nhưng ai cũng biết là sinh viên ở Úc hay các nước dân chủ, cũng có nhiều quyền” tự do”, trong đó có quyền tụ do đến trường và cũng tự do không đi học, thì việc chăm lo sinh viên cũng chỉ là lý do, nhưng không mấy chính đáng. Tuy nhiên đây cũng là” phản ánh” cái tâm trạng hoang mang về một đại hội” cực kỳ quan trọng” mà là lần đầu tiên kể từ sau 1975 đến nay, thế mà tin tức và toàn bộ kế hoạch đã bị biết hết từ nhiều tháng nay. Một người khác là Lê Thiết Hùng, có” cơ ngơi thường trú” ở Ba Lan cũng” nhất trí” không về lần đại hội” cực kỳ quan trọng và mang tính cách chiến lược” nầy, dù đương sự đã về nơi” quê hương là chùm khế mọt” nhiều lần và đương nhiên là có mối” quan hệ hữu cơ” với những” đỉnh cao trí tệ” trong cái gọi là:” Cộng Hòa Xã Hội Chủ Nghĩa Việt Nam: đập lột-tự lo-hạnh phét”

Do cái đại hội ế như chợ chiều dông nầy, khi mà những khách” chất lượng” cao từ càng nước” càng tư bản phản động, càng trân quí” không thấy được” mặt trời chân lý rọi trong tim” nên làm ngơ, cuối cùng thì đảng Cộng Khỉ phải đành làm cái lề lối thương nghiệp là FOR SALE, để thu hút, nên thành phần Việt kiều ở các nước cựu Cộng Sản Đông Âu lại được” nâng cấp” thành khách quí vậy.

Nghe đâu, vì quá ế nên ngoài chuyện” đại hội For Sale”, đảng và nhà nước khỉ còn dùng hình thức ban thưởng để” động viên”, nhằm nâng cao vai trò của đảng: cũng có thớ lắm, nên mới ban thưởng huân chương cho những Việt kiều nào đóng góp công lao” ăn cơm tự do, đội mo Cộng Sản” tích cực tại nước ngoài, đem tài giúp đảng, nói sảng lập công, nhưng đụng chuyện là dông tuốt.

Nói về” thủ tục ban thưởng” của đảng Cộng Khỉ, thì có nhiều cấp, thông thường là hình thức BIỂU DƯƠNG, là những tờ giấy lộn, được cán khỉ từ cấp” cơ sở” cũng có quyền làm giấy biểu dương cho bất cứ ai nằm trong vòng sanh sát. Cũng như ở trường học, thầy cô cũng hay làm giấy khen để khuyến khích học trò trao dồi chữ nghĩa; do đó, khi giấy biểu dương quá nhiều mà không có cái gì” duy vật” để nhét vào miệng, nên:

” Biểu dương nhiều mà quyền lợi chẳng có chi.
Khi nhà nước vẫn biểu dương các cấp”.

Tình trạng cấp biểu dương lạm phát phi mả: làm lao động giỏi, học giỏi và ngay cả trong trại tù, quản giáo cũng hay cấp biểu dương cho những tù nào được” báo cáo” là lao động tốt, học tập tốt…nhưng ngày trở về thì” xa lắc, lê thê, trót nghe theo lời u mê”. Cao cấp hơn là biểu dương là” các danh hiệu anh hùng” trong cái” Chủ nghĩa UNG HÀNH cách miệng”, nên trong cái” thiên đàng Cộng Sản” xuất hiện lắm anh hùng, như anh hùng lao động, anh hùng đánh Tây, anh hùng chống Mỹ. Riêng thời” đánh Mỹ phá nước” còn có thêm: dũng sĩ diệt Mỹ ( tiêu chuẩn giết 5 lính Mỹ), dũng sĩ quyết thắng ( tiêu chuẩn phái giết từ 5 quân nhân VNCH). Còn huân chương thì cũng có nhiều loại, phổ biến và” bình dân cá kèo” là loại huân chương mang tên” Chiến Công” để ban thưởng cho những cán khỉ, du kích khỉ nào” khủng bố giỏi”, giết người không gớm tay và nhan nhản trong nhà của những gia đình có người” theo cách mạng vùng lên để hại đời” có những tấm giấy, được lộng kiếng, có cờ đỏ sao vàng, với hàng chữ lớn như: huân chương chiến công hạng nhất, huân chương chiến công hạng nhì, hạng ba, loại nầy thì cấp Ủy có quyền đề bạt, cấp giấy có một đỏ, chữ ký như cua bò trên bãi sình của thẩm quyền.

Tuy nhiên cái huân chương cao quí nhất vẫn là” HUÂN CHƯƠNG HỒ CHÍ MINH”. người có thẩm quyền cấp là chủ tặc nhà nước, chớ đám khỉ thường là không cấp được. Trong cuộc chiến Việt Nam, nữ tài tử điện ảnh Hoa Kỳ là Jane Fonda, thuộc loại” ăn bánh mì tự do, đội mo Cộng Sản” đã hăng hái yểm hộ cho đảng khủng bố, siêu cướp” Cộng Khỉ Việt Nam”, từng ra Bắc để” tham quan hữu nghị”, trong khi những ân nhân bảo vệ tự do, chống khủng bố đang nằm trong Hỏa Lò, Jane Fonda, từng chụp hình lưu niệm với một đơn vị” quân hại nhân dân” ở bắc, nên công hổ trợ khủng bố nầy được đảng khỉ ghi nhận và mụ ta được ban cấp huân chương Hồ Chí Minh, nên sau nầy có hổn danh là” HANOI JANE”. Huân chương Hồ Chí Minh cũng có ba hạng: ba sao, hai sao và một sao; cũng giống như trong y học, bịnh phong tình giang mai được đánh giá bằng SAO trong từng giai đoạn, nên có nhiều người, dù không đi lính ngày nào, suốt ngày chỉ biết tham gia trong chiến trường” với gái mãi dâm mà không tiếc ngày xanh”, sau khi đến phòng mạch bác sĩ, thử máu và được bác sĩ trịnh trọng” phong quân hàm tướng”, nhất là đại tướng thì điểu trị hơi lâu và không chừng mang quân hàm” tướng ba sao” về trình diện đơn vị mới ở bên kia thế giới.

Tuy nhiên, huân chương cao quí vẫn là huân chương Lenin, nên huân chương Hồ Chí Minh chỉ là hạng nhì mà thôi. Được biết, khi còn sống, con khỉ chúa Hồ Chí Minh rất mê ” huân chương Lenin”, nhưng bì hắn dốt mà không được. Số là ngày 21 tháng 9 năm 1924, Hồ mò sang Nga để tìm đưởng học cách khủng bố; xớn xác, khi vừa mới đến là xin được gặp Lenin, tuy nhiên vai trò lãnh đạo đã nằm trong tay Stalin từ ngày 3 tháng 4 năm 1922, xui xẻo cho tên Hồ là Lenin đã đi xuống địa ngục trước khi Hồ tới vài giờ, nên không toại nguyện. Tư cách xỏ lá, láo cá , bộp chộp, ăn không coi nồi, ngồi không coi hướng của Hồ, làm cho Stalin khinh miệt, nên không cho gặp mặt, đến khi Stalin chết, Hồ Chí Minh còn không được cho dự đám ma, nhưng hắn cũng sai tên ” Thi Khỉ” Tố Hữu làm thơ nịnh:” thương mình thương một, thương ông thương mười”. Hồ sang Nga học, nhưng kém trình độ nên không tiếp thu bao nhiêu, ngoại trừ học khá trong việc khủng bố, nên sau nầy về nước, chui trong hang Pác pó, Hồ mang tài liệu dạy khủng bố là” tỉnh ủy bí mật” để dạy cho những thằng dốt, hầu giết hại dân lành và những người nào không chấp nhận Cộng Sản.

Hồ Chí Minh” nịnh” mà không kết quả, nên hắn ghét, ganh tỵ bất cứ ai được” quan thầy ở Điện Cẩm Linh” ban thưởng. Đó là những Đồng Chí cật ruột” dư” bị Hồ ĐÌ CHỐNG, điển hình như:

-Trần Văn Giàu: là dân miền Nam, đã bị kỳ thị, nhưng lại được quan thầy khoái; số là Trần Văn Giàu sang Nga học sau Hồ vài khóa, Giàu học rất giỏi, đậu cao và Stalin chấm 3 người, có ba luận án hay nhất, mà Giàu đứng đấu. Ba người đó là; Trần Văn Giàu, Tito ( sau làm chủ tịch Nam Tư) và Thoreze ( sau làm tổng bí thư đảng Cộng Sản Pháp). Ba người giỏi nhất nầy được Stalin tặng mỗi người một tấm ảnh, có chữ ký và được mời về dùng cơm tối thân mật tại điện Cẩm Linh. Do đó Giàu bị Hồ triệu ra bắc, ngồi chơi xơi nước, không dám hó hé, chỉ ngồi viết” tự kiểm” từ năm nầy qua tháng nọ. Trong khi bạn thân là Dương Bạch Mai, trong Ủy Ban Kháng Chiến hành chánh Nam Bộ, vì hay nói thật mà bị Hồ sai Trần Quốc Hoàn đầu độc bằng nước trà, chết ngay tại chỗ trong một lần đại hội (đây cũng là một trong những cách thanh toán nhau, nên những người nào được mời về tham dự đại hội tháng 11 năm 2009, coi chùng bị đầu độc, nếu không đi đúng theo những gì đảng muốn).

-Tôn Đức Thắng: là dân nam bộ, tốt nghiệp trường Viễn Đông ở Saigon lúc mới 22 tuổi ( năm 1910), ra trường làm thợ máy cho hãng Ba Son. Đệ nhất thế chiến, động viên, đi lính Tây, binh chủng hải quân, vào tháng 4 năm 1919, khi chiến hạm Pháp đến gần hải cảng Sevastopol của Nga ở vùng biển Hắc Hải, Tôn Đức Thắng cùng với một đồng chí người Pháp ( thuộc đảng Cộng Sản Pháp) tên là André Marty, trèo lên cột cờ, treo lá cờ bùa liềm, Nga khoái lắm, nhưng Pháp không hài lòng. Thế là Tôn Đức Thăng bị cho giải ngũ. Sau nầy, sau 1954, Tôn Đức Thắng bị đì, vì là dân nam bộ và hình như cũng có mó máy gì đó người vợ của Hồ, nên trong dân chúng mới có hai câu ca dao:

” Bác Hồ cùng với bác Tôn.
Hai ông đều muốn sở L….Minh Khai”.

Hồ tức thêm khi Tôn Đức Thắng được Nga tặng Huân chương Lenin, nên đì tối đa, nhưng không dám giết, vì sợ Nga không chi viện vũ khí nữa. Do đó, trò gắng huân chương cũng đủ thấy là Việt Cộng nằm trong vòng nô thuộc của Nga trước đây và nay là nằm trong vòng” bắc thuộc thời đại” của Trung Cộng.

Trò hề huân chương được trình diễn như” vở kịch lói” vô duyên, nên chiều ngày 27 tháng 5, sứ quán Việt Cộng tại Mát Cơ Va cử hành lễ ban thưởng huân chương Hồ Chí Minh cho những” chuyên gia” đã có công ướp xác con khỉ chúa Hồ Chí Minh và giữ cho xác khỉ:” mãi mãi khô khan, đời đời không thúi”. Tuy nhiên, gắng huân chương Hồ Chí Minh vẫn chưa” phát huy” đúng mức, những người có công” làm hồ sơ ướp xác Hồ” từ năm 1965 là đại sứ Võ Thúc Đồng, tham vụ ngoại giao Nguyễn Tu và nhất là thông dịch viên Phan Hữu Lạc ( người nắm trong tay bí mật hồ sơ ướp xác Hồ chủ tặc). Sau nầy, tên Lạc làm giám đốc công ty quốc doanh dầu khí Petachim, năm 1993 đã vớt đẹp 5 triệu Mỹ Kim, mà các cơ quan giám sát, thanh tra, công an…không dám động tới, được biết Phan Hữu Lạc có trương mục ngoại quốc, với số tiền lên đến hơn 12 triệu Mỹ kim.

Như vậy, theo như thông lệ, những ngưởi tham dự đại hội” Việt Cộng- Việt gian” cũng nên yên tâm hưởng” chế độ đãi ngộ” ăn ở miễn phí tại những khách sạn” cao cấp”, nếu muốn thì đảng cũng sẵn sàng cung cấp đội ngũ HỘ LÝ và có thể kèm theo các loai thuốc Viagra, Cialis….hoặc uống rượu thai nhi ngâm với mật ong Hà Tây và rượu trắng…để cùng nhau hát bài” bác cùng chúng cháu hành quân” trong phần điệp khúc khác qua bài” tiếng chày trên sóc Bam Bo” là: giã gạo ban đêm ” ( vì ban ngày bận họp với các đồng chí NÃNH ĐẠO tài ba NỔI NẠC HẬU trong nước).

Sau khi họp xong, nếu công ít thì được biểu dương và công to là được huân chương Hồ Chí Minh. Tuy nhiên huân chương Lenin thì không còn ai có thẩm quyền cấp nữa, ở Nga bây giờ, dân còn muốn đem cái xác khỉ khô đó đốt bỏ, nên có ai cấp huân chương cao quí bậc nhất thời đế quốc Cộng Sản nầy./.

Trương Minh Hòa
11.11.2009

http://tinparis.net/vn_index.html

Gửi phản hồi

Please log in using one of these methods to post your comment:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

 
%d bloggers like this: