Tudodanchu's Weblog

Freedom, Democracy, Human Rights, No Communism For Vietnam

Archive for the ‘Thân Hữu Già Lam – Thân Hữu Già… Hồ’ Category

Thân Hữu Già Lam – Thân Hữu Già… Hồ

Posted by tudodanchu on Tháng Bảy 28, 2008

 Thân Hữu Già Lam – Thân Hữu Già… Hồ
 “Tu Hành Thuần Tuý” XHCN Hay Bức Tử Ôn Già Lam: Thích Trí Thủ Lần Nữa?
 

 Thích Tỉnh Thức
 Germany, 2007

 

Tổ chức quốc tế Phật Đản 2008 tại Việt Nam theo dự kiến là một loại hình hợp đồng giữa Giáo Hội Phật giáo Việt Nam (GHPGVN) với Nhà nước XHCNVN cùng làm. Đây là Hội chứng tín ngưỡng thuần tuý XHCNVN bao gồm: “Tu hành thuần tuý”; “Từ thiện thuần tuý”;  “ Giáo dục thuần tuý”. Cụm từ thuần tuý theo cách nói XHCN có nghĩa là quay lưng với mọi loại hình khổ đau của đồng loại, bỏ mặc sự thống khổ của hơn 80 triệu đồng bào đang luống chịu vô vàn đau thương do cơ chế XHCNVN gây nên; một loại hình giáo điều “mũ ni che tai” không hề có trong tàng thư Phật giáo; một loại học thuyết Mác-síc mị dân, bố láo! Nói cách khác, đó là loại hình sinh hoạt tôn giáo theo định hướng XHCN, là chiến lược 3 bước: phân hoá GHPGVNTN, tiếm danh GHPGVNTN và xoá tên GHPGVNTN nhằm đưa đến XHCN hoá toàn dân theo hướng phi nhân bá đạo: Mác-Lê-Mao-Hồ.

 

Từ sau gánh Hát bội làng Mai về Việt Nam 2005 rồi 2007 trong âm mưu đảo chánh GHPGVNTN không thành, biến cố nầy đưa sự nghiệp cuối đời của Nguyễn Xuân Bảo – Cao Ngọc Phượng (Nhất Hạnh – Chân Không) phải bị cháy tan hoang đến thảm hại. Một khi ván bài tôn giáo vận Hạnh-Phượng không còn tác dụng nữa, cộng Đảng bèn chuyển hướng mới, mượn tay giáo gian mở chiến dịch 2007 Tổng tấn công GHPGVNTN. Được Hà Nội “bậc đèn xanh”, đám đặc tình tôn giáo vận trong ngoài nước vốn “lặng sâu-trèo cao” từ lâu trong GHPGVNTN hải ngoại, nay họ vạch ra “đường bay riêng” quay lưng đánh phá Giáo Hội thống nhất. Cầm đầu đám đặc tình nầy là Nhóm Thân Hữu Già Lam “tứ quái” bao gồm; Thân Hữu Già Lam “tứ quái” hải ngoại và Thân Hữu Già Lam “tứ quái” trong nước.

 

Nhóm Thân Hữu Già Lam “tứ quái” hải ngoại gồm: Tâm – Ba – Siêu – Đạt (Thích Minh Tâm, Thích Quảng Ba, Thích Nguyên Siêu, Thích Bổn Đạt); cùng với Nhóm Thân Hữu Già Lam “tứ quái” trong nước là những: Sĩ – Thát – Liên – Từ (Thích Tuệ Sĩ, Lê Mạnh Thát, Thích Quảng Liên, Thích Nhật Từ), trong-ngoài kết hợp trong vai trò “ hàng trang sức” những mong tẩy rửa bộ mặt nhơ nhuốc XHCNVN trên chính trường thế giới. Bên cạnh đó có còn đám cò mồi chính trị như loại Trần Quang Thuận (Tăng, tu xuất); ăn đong chạy gạo như loại Bùi Ngọc Đường (ma cô chính trị) ; nói năng lưỡi gỗ như loại Thích Thanh Tứ (chùa Quán Sứ, Hà Nội), Thích Thiện Tánh (Chùa Khánh Anh, đường 3 tháng 2, Q 10, Sài Gòn); lao nô cộng đảng như loại Hạnh Mãn (Ni, tu xuất) …

 

Cuối tháng 08-2007, Thượng tướng Nguyễn Văn Hưởng, Thứ trưởng Bộ công an lên tận Tu viện Nguyên Thiều, Bình Định thẳng thừng đề ra kế hoạch “áp tải” Hoà thượng Thích Huyền Quang, Tăng thống thứ 4, GHPGVNTN về Hà Nội bằng “nhà tù bay” để đưa Ngài lên ngôi Pháp Chủ GHPGVN (Giáo hội Quốc doanh) trong Đại hội kỳ 6 (2007-2012) GHPGVN theo dự kiến vào tháng 11-2007.  Biến cố nầy được xem như Hà Nội bậc đèn xanh cho đám đặc tình tôn giáo vận xung trận vào cuộc: Trong ngoài nước kết hợp tổng tấn công, một mặt qua Đại hội kỳ 6 (2007-2012) GHPGVN, nhà nước sẽ “chào hàng” GHPG quốc doanh với cộng đồng Phật giáo thế giới, điều mà hơn 25 năm qua (1981-2007), GHPGVN chưa chính thức có tên trong cộng đồng Phật giáo thế giới, nhằm nâng Giáo Hội quốc doanh lên tầng cao … lao nô cộng đảng mới và mặt kia là qua Tổ chức quốc tế Phật Đản 2008 tại Việt Nam dọn đường dư luận nhằm xoá tên GHPGVNTN.

 

Quốc nội, Thân Hữu Già Lam “tứ quái” trong nước là những: Sĩ – Thát – Liên – Từ cật lực ra sức giáo nô cùng với GHPGVN ráo riếc chuẫn bị Đại hội toàn quốc kỳ 6 (2007-2012) theo hướng lao nô cộng đảng, họ luôn sẳn sàng đem thân làm “con bò sửa” cho Mặt trận tổ quốc “vắt sửa” mỗi khi nhà nước có nhu cầu.

 

Hải ngoại, Thân Hữu Già Lam: tứ quái hải ngoại gồm: Tâm – Ba – Siêu – Đạt (Thích Minh Tâm, Thích Quảng Ba, Thích Nguyên Siêu, Thích Bổn Đạt) cũng cho người về nước dọn đường cho việc Tổ chức quốc tế Phật Đản 2008 tại Việt Nam mà điển hình là việc họ vận động thành viên GHPGVNTN từ bỏ GH Thống Nhất để tham gia Tổ chức quốc tế Phật Đản 2008 tại Việt Nam, vốn là một Tổ chức chính trị trá hình, mượn danh nghĩa Phật giáo để củng cố quyền lực XHCNVN. Cầm cờ chạy hiệu của tổ đặc công xâm nhập quốc nội là nhóm Bùi Ngọc Đường (Hoa Kỳ), Trần Quang Thuận (Hoa Kỳ) mà trong số đó Thích Quảng Ba (Úc Châu) là Quân sư chỉ đạo mọi kế hoạch từ xa.

Từ thực trạng trên, liên tưởng lại về cái chết trong ngục tù Chí Hoà cộng sản của Hoà thượng Thích Thiện Minh (Đỗ Xuân Hàng), Cố vấn ban chỉ Đạo Viện Hoá Đạo (VHĐ) vào những năm 1978 mà vụ án oan khuất kia chưa được giải mã; cho đến việc bức tử Ôn Già Lam-Thích Trí Thủ, Chủ tịch Hội đồng trị sự GHPGVN trong bệnh viện Vì Dân, Sài Gòn 1988 cùng những diến biến pháp nạn XHCNVN trong hằng chục năm qua trên cả nước, tất cả đã đưa đến hệ quả pháp nạn tang thương: có đến những 22 Thánh tử đạo đã hy sinh… Những hệ quả pháp nạn tang thương kia đều có bóng dáng đặc tình cộng đảng dính dự vào bằng đủ mọi loại hình. Qua đó thành viên Tăng Ni Phật giáo đồ tự hỏi “Tu hành thuần tuý” XHCN hay bức tử Ôn Già Lam: Thích Trí Thủ lần nữa vậy, thưa cùng 4 chúng: Tăng, Ni, tín đồ nam, nữ.

 

Nhóm Thân Hữu Già Lam “tứ quái” hải ngoại gồm: Tâm – Ba – Siêu – Đạt (thì đã có Thích Chánh Hạnh, Từ Thân Hữu Già Lam đến Thân hữu già Hồ… nói rồi (www.tin Paris.net), nay xin nói về Thân Hữu Già Lam “tứ quái” trong nước. Thân Hữu Già Lam “tứ quái” trong nước là những Sĩ – Thát – Liên – Từ (Thích Tuệ Sĩ, Lê Mạnh Thát, Thích Quảng Liên, Thích Nhật Từ).

Nói về Thầy Thích Tuệ Sĩ
Thầy Thích Tuệ Sĩ sinh năm 1953?, thọ giới Tỳ kheo năm 1973 tại Đại giới Đàn Phước Huệ, Phật Học Viện Hải Đức, Thành phố Nha Trang. Là nhà văn nghệ sĩ tài hoa, sớm trèo lên ngôi thần tượng trong hàng Tăng Ni trẻ PGVN từ những năm 1970 nhất là sau khi Thầy cho ra đời dịch phẩm: Phật Giáo Việt Nam của Trần Văn Giáp; Thiền Luận của Suzuki, (Thích Tuệ Sĩ dịch quyền 2, 3); Tô Đông Pha, một phương trời viễn mộng của Thích Tuệ Sĩ, v.v…

1979 Thầy ra đời lấy vợ, đến 1982 thọ giới Tỳ kheo lại, lúc đó Thầy có mời Đại Tăng chùa Ấn Quang (Chợ Lớn) sang chùa Già Lam làm lễ thọ giới lại, Tăng chúng Sài Gòn nói chung, Ấn Quang nói riêng bấy giờ đều nghe, biết việc nầy. Việc Thượng toạ Thích Tuệ Sĩ trở lại với Tăng đoàn là điều đáng ca ngợi vạn phần.

Tác phẩm Thích Tuệ Sĩ, Triết học về Tánh không không là sáng tác mà là cóp nhặt, xào nấu lại từ sách The Central Philosophy of Buddhism của T.R.V. Muti, xuất bản tại Luân Đôn; sách Thích Tuệ Sĩ, Tô Đông Pha một phương trời viễn mộng, xuất xứ từ sách chữ Hán của một tác giả người Hoa, được Tuệ Sĩ cóp nhặt, pha trộn lấy làm của mình. Nói về giảng dạy thì Thầy Tuệ Sĩ thiếu kiến thức sư phạm, trường lớp, chỉ nói tràng giang đại hải không đầu đuôi, lớp lang hay thứ tự chi cả, chỉ tuỳ hứng, nhớ đâu nói đó. Với Tăng trẻ PGVN, sở học của Thầy Tuệ Sĩ_kể cả Thích trí Siêu (Lê Mạnh Thát) thật đáng thọ học theo hầu; còn về nhân cách ứng xử với Giáo Hội thì thuộc loại mạt hạng như bèo nước trôi sông. Thế nhưng Ngài không tự bằng lòng với những gì đang có trong tầm tay, lại bị nhóm cơ hội chủ nghĩa tâng bốc lên ngôi thần tượng nhằm phục vụ ý đồ con buôn chính trị của họ. Chính vì thế, đám chính trị theo chiều gió đã cường điệu đến ngớ ngẫn khi tô nét Tuệ Sĩ lên hàng thần tượng: Đạo Sư Tuệ Sĩ; Thiền Sư Tuệ Sĩ. trong khi đó thực chất Thích Tuệ Sĩ cũng như Lê mạnh Thát, chỉ là Thần tượng phù phiếm, hư ảo. Cho nên phải nói rằng:

 

Thầy Thích Tuệ Sĩ thuộc mẫu người 6 N: Non Nớt trong chính trị; Nông Nỗi trong việc làm và Ngớ Ngẫn trước phù phép tâng bốc của bọn hoạt đầu chính trị.

Thích Tuệ Sĩ Non Nớt trong chính trị

Cùng dòng máu “Hoàng triều cương thổ” mà bên cạnh đó lại còn có quan hệ thân tộc: cậu-cháu, cho nên cả hai: TTQ “thượng nhân bàn Phật xuống đường” với Thầy Thích Tuệ Sĩ càng gắn bó nhau hơn. Vì vậy, dàn dựng kế sách cho Thầy Thích Tuệ Sĩ lên ngôi Viện trưởng Viện Hoá Đạo đó cũng là cao vọng chiếc ghế Tăng thống GHPGVNTN của Ngài Thượng nhân: người “một thời làm run rinh nước Mỹ”. Bởi một khi Thầy Tuệ Sĩ lên ghế Viện trưởng Viện Hoá Đạo thì bảo toạ Tăng thống GHPGVNTN còn ai chen chân vào đó nữa ngoài Thái Thượng Hoàng.

Vào thời điểm GHPGVNTN bị phân hoá cũng chính là cơ hội chẳng bỏ lở cho cao vọng làm lãnh tụ Phật giáo của nhóm Đạo sư nầy. Bên cạnh đó, nhà nước đã từ lâu muốn xoá tên GHPGVNTN mà chưa thực hiện được, nay họ đánh hơi biết cao vọng làm Tăng thống của Thượng nhân Già Lam, 2 âm mưu lớn gặp nhau, cho nên nhà nước với “ông râu” cùng làm trong chiến dịch xoá tên GHPGVNTN mà Tuệ Sĩ chỉ là con cờ trong tay của bọn họ. Bên trên thì có thượng nhân “vẽ đường hưu chạy, ngoài nước thì đám chính trị theo chiều gió lại tâng bộc Tuệ Sĩ lên tận mây xanh, bao vây vòng ngoài tổng thể thì có nhà nước XHCN “lo liệu trọn gói”. Một khi chiến lược xoá tên GHPGVNTN mà đạt được thì chiếc ghế Viện trưởng Viện Hoá đạo GHPGVNTN có trọn phần dành cho Tuệ Sĩ không, hay bấy giờ bậc Đạo Sư Tuệ Sĩ chỉ là trái bóng chuyển lăn theo sự chỉ đạo của nhà nước theo hướng nhà nước XHCNVN mượn tay tôn giáo thống trị 80 triệu đồng bào mình. Tự đặt mình theo lộ đồ “nhập chủ xuất nô” (vào là chủ mà ra là tớ) trên quỹ đạo chính trị như thế thì Thích Tuệ Sĩ không thuộc loại Non Nớt trong chính trị thì là gì?

Thích Tuệ Sĩ Nông Nỗi trong việc làm

Chưa hết 2 nhiệm kỳ (4 năm) GH mà Thầy đã gióng trống từ chức ba lần với những lý do vu vơ nhằm làm áp lực lên lãnh đạo. Ba lần từ chức rồi lại nhờ 3 người ra tận Tu viện Nguyên Thiều, Bình Định xin với đức Tăng thống Thích Huyền Quang để Thầy làm việc lại. Vào một dịp Trần Quang Thuận về nước, Ông Thuận kết hợp với bà Hạnh Mãn (Ni, tu xuất) chung chuyến du thuyết, ra tận Tu viện Nguyên Thiều, “uống ba tất lưỡi” xin Đức Tăng thống Thích Huyền Quang cho Thầy Tuệ Sĩ trở lại chức vụ, nhưng hai sứ giả đã lên đường mà việc cũng không thành. Tiếp theo, Thầy Tuệ Sĩ lại nhờ đến người thứ ba: Thượng toạ TVĐ, vốn là bạn đồng liêu cũng là đồng chức vụ GH với Thầy, để người nầy ra Nguyên Thiều, Bình Định gặp đức Tăng thống để … xin phục chức cho Thầy Tuệ Sĩ. Sau tuần trà thân mật, Thượng toạ TVĐ vừa trình bày chủ ý xong, Đức Tăng thống liền bảo: Hai người trước, mới ra đây, con đường biện luận, chữ nghĩa xin việc cho Tuệ Sĩ đã không xong, nay lại đến lược Thầy, đây là con đường tình cảm của Tuệ Sĩ. Vậy Thầy nói cách nào cho tôi nghe được thì tôi thuận ngay.

Theo thân hữu nhận định: bản chất Thầy Tuệ Sĩ rất là nghệ sĩ. Trong vai lãnh đạo GH mà Thầy tuỳ tiện, ứng xử bất nhất, thuận thời thì tạo vây, thêm cánh, đến khi GH đứng trước thời thế khó khăn thì Thầy lại đẫy việc sang cho Thầy Thích Không Tánh (chùa Liên Trì) rồi tuyên bố nhập thất. Đến khi cộng đồng Liên Âu lên tiếng can thiệp giúp đở GHPGVNTN thì Thầy đứng ra vận động tài vật kêu gọi cứu trợ mà chi thu tài chánh không rõ ràng. Chính vì thế cho nên người thứ ba xin phục chức cho Thầy Tuệ Sĩ cũng đành quay về mà không được việc gì hơn. Từ đó cho thấy Thầy Tuệ Sĩ chỉ thích hợp với vai trò làm văn hoá, văn nghệ sĩ hơn là làm hành chánh, lãnh đạo Giáo Hội.

Thích Tuệ Sĩ Ngớ Ngẫn trước phù phép tâng bốc của bọn hoạt đầu chính trị.

Cho đến tháng 03-2004 nhóm cơ hội chủ nghĩa hải ngoại, phường đón gió bẻ măng, qua những cuộc ra mắt thi, ca, cũng như kỷ niệm sinh nhật, đám chính trị theo chiều gió đã tâng bốc Thầy Tuệ Sĩ lên hàng Đạo Sư Tuệ Sĩ chỉ vì họ nghỉ rằng một mai Thầy Tuệ Sĩ được phần trong hợp đồng bán đứng GHPGVNTN cho cộng sản thì họ cũng kiếm được ghế-giường trong quốc hội cộng sản đó mà. Hay nói theo Bùi Ngọc Đường (Hoa Kỳ) thì một khi Đạo Sư được phần lãnh tụ … giáo gian thì chúng em cũng được “sơ múi” canh thừa cơm cặn XHCN chứ đời nào lại không ư. Đứng đầu danh sách đạo diễn vỡ tuồng tâng bốc Tuệ Sĩ lên tận chân mây đó là cao đệ Thích Nguyên Siêu (Chơn Trí) Hoa Kỳ. Việc nầy ngoài dây mơ rễ má trong quan hệ thầy trò ra, còn có ý đồ riêng: Thầy mình: Tuệ Sĩ lên hàng Đạo Sư thì mình: Nguyên Siêu cũng được gần bên “chín bệ” vào hàng giáo gian … đạo chích. Thần tượng Tuệ Sĩ, “bên trong còn lắm điều hay”.

Mẫu người Thầy Tuệ Sĩ càng rõ nét hơn khi lắng nghe thêm đôi nét ứng xử tình người của Thầy Tuệ Sĩ, một trong số đó là:

 

Giao tình Thầy Quảng Độ với Thầy Tuệ Sĩ

Sau vụ cứu trợ bảo lục miền Tây Việt Nam không thành (do nhà nước ngăm cấm, bắt bớ), những năm 1994 về sau, sức khoẻ Hoà thượng Thích Quảng Độ, Viện trưởng Viện Hoá Đạo bước sang giai đoạn đáng quan ngại, phải vào bệnh viện mỗ tim. Ngài tỏ ra lo lắng, như có mệnh hệ vô thường thì GHPGVNTN không người kế thế. Cho nên thay vì tiến cử Thầy Thích Tuệ Sĩ vào chức vụ Tổng thư ký Viện Hoá Đạo thì Thầy Thích Quảng Độ lại tiến cử Tuệ Sĩ một lúc 2 chức vụ: Phó viện trưởng kiêm Tổng thư ký Viện Hoá Đạo. Việc tiến cử nầy, ngay Đức Tăng thống Thích Huyền Quang lúc đầu cũng còn dè dặt. Thế nhưng Thầy Quảng Độ kính trình giải thích, cân nhắc trước sau với đức Tăng thống, Thầy Quảng Độ nói:

Ôn đã niên cao, tôi thì sức khoẻ ngày càng kém sút, nếu chỉ cử Tuệ Sĩ chức Tổng thư ký không thôi thì GH trống ghế Phó Viện trưởng. Nếu như tôi có mệnh hệ gì thì Tổng thư ký không thể kế vị Viện trưởng để tiếp tục lãnh đạo GH. Từ cách suy nghĩ như thế đủ thấy ngoài việc bổ nhiệm nhân sự GH, Thầy Quảng Độ đã tỏ tình riêng, tin tưởng giao GH cho Tuệ Sĩ một khi ngài mãn duyên cỏi thế. Đủ thấy Thầy Quảng Độ một đời vun bồi GH không có chút cố vị hay bè phái, địa phương. Thế nhưng Tuệ Sĩ đối với Thầy Quảng Độ, người lãnh đạo của mình ra sau?

Vào một dịp, Thầy Thích Quảng Độ, Thanh Minh Thiền viện nhận được thư tay từ chùa Già Lam, Sài Gòn do Thầy Tuệ Sĩ gởi, Thầy Thích Nguyên Vương (đệ tử Thích Tuệ Sĩ) mang thư sang. Nội dung thư, Tuệ Sĩ xin từ chức! mà không nói lý do, Thầy Thích Quảng Độ cũng chưa rõ hết lý do từ chức của Thầy Tuệ Sĩ.

Ngày nọ Hoà Thượng Viện trưởng Thích Quảng Độ cho mời Thầy Tuệ Sĩ sang Thanh Minh Thiền viện, lúc tiếp chuyện cùng Tuệ Sĩ, Thầy Quảng Độ nói: Gìa Lam (nơi Tuệ Sĩ ở) sang đây (Thiền viện Thanh Minh, nơi Thầy Quảng Độ ở) không xa, mình làm việc với nhau, có gì không bằng lòng thì Thầy nói để tìm cách giải quyết, đàng nầy Thầy từ chức mà không nói lý do, hơn nữa việc Thầy xin từ chức, tôi không có quyền nhận hay không nhận, chức vụ Thầy là do Hội đồng viện cử thì Hội đồng viện mới có thẩm quyền giải quyết mà thôi. Về sau Thầy Quảng độ lại được nghe nguồn tin Tuệ Sĩ từ chức là để “ngả giá” với Thầy Quảng Độ, việc là như vầy,

Thầy Tuệ Sĩ có ý muốn loại Ông Võ Văn Ái, Tổng vụ trưởng, Tổng vụ Truyền thông GHPGVNTN ra khỏi Giáo Hội việc nầy có nhiều nguyên do: Một là, buổi đầu mới đặt chân đến Paris vào những năm 1967, Nhất Hạnh được ông Võ Văn Ái bảo bọc, về sau Dòng Tiếp Hiện của làng Mai do Nhất Hạnh chủ trương, phát triển, tự nó đã tách rời con đường truyền thống Phật giáo Việt Nam và do đó, giữa Nhất Hạnh với Ông Võ Văn Ái không đồng quan điểm tôn giáo kể cả quan điểm chính trị (nhóm Hạnh-Phượng là đặc tình cộng sản hạng nào thì nay 2005-2007 đã lộ nguyên hình rồi).Trong khi đó Thầy Tuệ Sĩ lại nhận tài trợ lâu dài từ Nhất Hạnh theo kiểu “mưa dầm thấm đất” và do đó sợ mất lòng Nhất Hạnh cho nên Tuệ Sĩ muốn loại Ông Võ Văn Ái ra khỏi Giáo Hội. Hai là, loại Ông Võ Văn Ái để đưa Trần Quang Thuận (Tổng vụ trưởng Tổng vụ Giao tế Hội đồng Điều hành, GHPGVNTN-HN Hoa Kỳ 2003-2007) vào thay thế, hầu lái cuộc đấu tranh giải trừ pháp nạn XHCNVN của Giáo hội lệch sang hướng khác, để bước tiếp theo là thoả hiệp, hoà hợp với nhà nước. Và Ba là loại bỏ Ông Võ Văn Ái với mục đích đưa Phòng thông tin PG quốc tế Paris về Hoa Kỳ cho Trần Quang Thuận điều hành, bởi Phòng thông tin PG quốc tế Paris là cái loa đã làm “nhức nhối” Hà Nội từ nhiều năm nay rồi.

Cho nên mọi thông tin Pháp nạn GHPGVNTN trong nước chuyển ra nước ngoài thay vì phải chuyển cho Ông Võ Văn Ái, Phòng thông tin Phật giáo quốc tế thì Thầy Tuệ Sĩ lại chuyển sang cho Trần Quang Thuận (Hoa Kỳ). Một vài việc điển hình như thế cho thấy, Thầy Tuệ Sĩ đã tuỳ tiện ra ngoài nguyên tắc phân nhiệm truyền thông của Giáo hội như thế. Việc nầy Thầy Thích Quảng Độ đã có lần nhắc nhở, chẳng những Thầy Tuệ Sĩ không nghe lời lãnh đạo trái lại còn tỏ bất bình, yêu sách áp lực lên hàng lãnh đạo bằng việc xin từ chức mà không nói lý do. 

Hơn nữa, Thầy Tuệ Sĩ là loại người ngông ngạo, tự cho mình là làm ra GHPGVNTN nầy mà nếu không có mình thì GH sẽ tiêu liền. Từ suy nghĩ như thế, Tuệ Sĩ chẳng những cao ngạo trên suy nghĩ mà còn tiếm quyền lãnh đạo GH nhiều phen, một trong những việc tiếm quyền đó là tự ý bổ nhiệm Tổng vụ trưởng Tổng vụ Thanh niên cho Thượng toạ Thích Thanh Huyền; bổ nhiệm Vụ trưởng Gia đình Phật tử vụ cho Nguyên Tín-Nguyễn Châu mà không thông qua Thầy Thích Quảng Độ, Viện trưởng hay Ban Chỉ Đạo Viện Hoá Đạo. Tiếp sau đó 2005 Thầy Tuệ Sĩ lại cầm đầu nhóm Gia Đình Phật tử Việt Nam trên thế giới trong nước (Ngoài nước do Thượng toạ Thích Như Điển, ở Đức đở đầu), áp lực buộc Thầy Thích Quảng Độ phải phê chuẩn việc lập hội của họ nữa. Âm mưu của nhóm Gia Đình Phật tử Việt Nam trên thế giới là gì, là muốn biến Gia Đình Phật tử Việt Nam thành tổ chức phi chính phủ, có qui chế tham vấn tại Liên Hiệp Quốc để tổ chức nầy một khi có đủ pháp lý sẽ sẳn sàng phản bác GHPGVNTN trên diễn đàn quốc tế theo sự chỉ đạo của Hà Nội. Việc Thầy Tuệ Sĩ tiếm quyền lãnh đạo với Hoà thượng Thích Quảng Độ như những điển hình trên, đó là nằm trong chiến lược dùng “con đại bàng nầy khống chế con đại bàng khác” của Hà Nội. Tuy nhiên, con bài Thân hữu Già Lam bay theo lộ đồ Thân hữu già Hồ đã bị phát hiện từ lâu. Đó cũng là lý do giải thích vì sao mà Giáo Chỉ 02-2005/ Viện Tăng thống đã loại nhóm Tuệ Sĩ ra khỏi danh sách thành viên Viện Hoá Đạo 2005-2007.

Nói về Thầy Thích Tuệ Sĩ với Thầy Thích Thiện Hạnh

Giáo Chỉ 02-2005/ Viện Tăng Thống chấn chỉnh nhân sự Hai viện GHPGVNTN ban hành, từ đó nhóm Thầy Tuệ Sĩ không còn trong Viện Hoá đạo. Tiếp sau đó, đôi ba phen Thầy Tuệ Sĩ cố thuyết phục Hoà thượng Thích Thiện Hạnh, Chánh thư ký Viện Tăng thống từ chức, việc nầy đã bị Hoà thượng từ chối. Đến tháng 08-2007 Bùi Ngọc Đường (Hoa Kỳ) về nước, tiếp xúc, thuyết phục Hoà thượng Thích Thiện Hạnh (chùa Báo Quốc, Huế) từ chức cũng không xong, thì Thầy Tuệ Sĩ lại “vỡ chứng bệnh cũ”, xin Hoà thượng Thích Thiện Hạnh từ chức lần nữa. Lần nầy đã bị Hoà thượng quát mắng: Thầy đã nghỉ việc GH lại còn kéo người khác nghỉ theo đó là phá hoại Giáo hội, nay lại còn bảo tôi nghỉ, Thầy làm thế là tội ác lắm đó.

 

Bấy nhiêu đó để cho thấy rằng một khi Thầy Tuệ Sĩ bước sang thuyền khác là cố nhận chìm luôn con thuyền GHPGVNTN. Bài học hôm nay 2007 của Thầy Tuệ Sĩ với bài học Thích trí Thủ, Trưởng ban vận động Thống Nhất Phật giáo 1981 ngày xưa, xem ra thì cả 2 có cùng một thông số như nhau.

Đại Hội Nguyên Thiều 2003, sách lược “mượn củi đậu nấu đậu” của Viện Hoá Đạo đối phó với đặc tình nội gián.

Chung quanh, trước và sau Đại hội Nguyên Thiều, Bình Định 2003 có nhiều diễn biến cam go, để đi đến thành công, đại hội đã vượt qua muôn vàn gian nan thử thách! với cả ngoại chướng, nội ma, nhất là đối phó với tôn giáo vận đánh phá. Mượn tay đặc tình nội gián sắp xếp nhân sự, tiến hành đại hội (mượn củ đậu) để rồi thông qua Đại hội, Viện Hoá Đạo (VHĐ) ra mắt Hội đồng Hai viện và suy tôn Tăng thống thứ 4, GHPGVNTN (nấu đậu), điều mà nếu không có bóng dáng đặc tình trong Đại hội Nguyên Thiều thì nhà nước cũng không dễ “buông lõng” cho VHĐ tiến hành Đại hội để Đại hội đi đến thành công. Cho nên có thể nói chiến lược “mượn củi đậu nấu đậu” là sách lược VHĐ, GHPGVNTN đối phó với đặc tình nội gián trong Đại hội Nguyên Thiều, Bình Định 2003.

 

Sau những năm 1992, trong dịp lễ tang ngài Thích Đôn Hậu, Tăng thống thứ 3 GHPGVNTN dù GHPGVNTN chính thức công bố phục hoạt, thế nhưng sau đó nhân sự GH thật sự thiếu vắng, trong bối cảnh Giáo Hội cần người như thế cũng là lúc thuận lợi cho đặc tình xâm nhập Giáo Hội. Có thể nói giai đoạn 1992-2003  là thời điểm GHPGVNTN bị đặc tình tôn giáo vận tràng ngập trong hàng lãnh đạo Giáo Hội.

Âm mưu Phân hoá Giáo Hội từ lâu, thông qua nhóm đặc tình, Hà Nội đã chọn thời điểm Đại hội Nguyên Thiều, Bình Định 2003 là lúc vô hiệu hoá GHPGVNTN. Nhận định tình hình nầy, bước một, VHĐ dự kiến mở Đại hội Nguyên Thiều, Bình Định 2003 cũng cố nhân sự Hai viện: Viện Tăng thống và Viện Hoá Đạo (VTT và VHĐ) để thanh hoá nhân sự, kiện toàn tổ chức. Đồng thời, bước hai quan trọng hơn cả là Hai viện đồng suy tôn Hoà thượng Thích Huyền Quang lên cương vị Tăng thống thứ 4, GHPGVNTN. Giai đoạn 2 của Đại hội nầy được Văn phòng 2 hải ngoại Hoa Kỳ đứng ra tổ chức, địa điểm được chọn là Tu viện Quảng Đức, Úc Châu nhằm hợp thức hoá thành quả đại hội Nguyên Thiều trong nước với đơn vị Phật giáo các châu lục hải ngoại. Chiến lược Đại hội Nguyên Thiều, Bình Định 2003 bước hai được bảo mật cho đến giờ phút chót mà Đặc tình nội gián Giáo Hội chưa hề hay biết.

Thời điểm năm 2000, Thầy Tuệ sĩ tuy nhận 2 chức vụ cùng lúc: Phó viện trưởng kiêm Tổng thư ký VHĐ nhưng Thầy không thiết tha việc sinh hoạt Giáo Hội, trái lại còn e dè nhà nước vì Hà Nội chưa bật đèn xanh cho hoạt động. Cho nên Thầy bèn giao hết việc cho Thầy Thích Không Tánh rồi Thầy lui về nhập thất. Đến những năm 2003 Liên Âu ủng hộ lớn mạnh, hải ngoại giúp đở, Thầy Tuệ sĩ lại ra Thông Tư kêu gọi cứu trợ bảo lụt miền trung, khắp nơi hưởng ứng. Thích Nguyên Trí (Hoa Kỳ) cho người đưa về Việt Nam 15, 000 dollar USD với yêu cầu Hoà thượng Thích Quảng Độ ký nhận là 20, 000 USD việc nầy đã bị Hoà thượng Thích Quang Độ từ chối và số tiền đó đưa về Tuệ Sĩ-Già Lam. Nhóm Tuệ Sĩ vốn có ý riêng từ lâu, trước tình thế đó, Thầy Tuệ Sĩ đã biến thủ công quỷ Giáo hội, xử dụng sai mục đích tài chánh, đưa tiền cứu trợ bảo lụt miền Trung (số tiền lên đến cả tỷ đồng VN mà việc thu, chi nhân sách không có một chứng từ nào cả) vào việc bảo trợ nhân sụ Giáo Hội tạo vây, cánh cho riêng mình, nhóm nầy về sau làm áp lực lại Giáo Hội. Khi phóng viên báo, đài hải ngoại chất vấn hỏi về việc thu chi cứu trợ bảo lụt nầy thì Thầy Tuệ Sĩ lại giải thích quanh co theo kiểu “phương trời viễn mộng” … cò trắng bay… bay…

Khi nhân sự trong nước đông đủ mạnh, Thích Tuệ Sĩ (trong nước) với Thích Quảng Ba (hải ngoại), trong – ngoài kết hợp theo chỉ đạo của nhà nước,  thực hiện kế hoạch: GHPGVNTN “không Huyền Quang với Quảng Độ”. Xin nghe Sư Quốc Doanh Thích Nhật Tứ “tố” Hòa Thượng Thích Quảng Độ tại Quốc Hội Việt Cộng.

Trong nước, Thích Tuệ sĩ, một mặt chỉ đạo sắp xếp danh sách nhân sự mới, mặt khác Thầy còn bảo với Thượng toạ Thích Không Tánh: Việc sắp xếp nhân sự hải ngoại, đã có người lo liệu, Tây phương họ rất dân chủ, cứ để họ tự làm, Ngài đừng 

có xen vào. 
Sư Quốc Doanh Thích Nhật Tứ và những “nhà sư” đệ tử trẻ “đẹp trai” được đưa sang “Tu Học” tại Hoa Kỳ. Chúng tôi sẽ phổ biến thêm những Ni Cô người Mẫu” sang trụ trì các Chùa được dàn dựng tại Hoa Kỳ.
 
 

 

Bên úc, Thích Quang Ba sắp xếp nhân sự nhịp nhàng theo dàn dựng của Thích Tuệ Sĩ trong nước. Thích Quảng Ba (Úc Châu) bay sang tận Hoa Kỳ ngụ chùa Ni sư Thích Nữ NT (San Femando St – San Jose, CA 95116) hằng 3 tháng trời ròng rả để bôn ba vận động các tự viện. Theo kế hoạch, đến Đại hội Nguyên Thiều, Bình Định 2003 họ sẽ dùng lá phiếu đa số áp đảo để đảo chánh GH theo kế sách dự kiến. Trong nước truất phế Thầy Thích Quảng Độ; hải ngoại truất phế Văn phòng 2 (tại Hoa Kỳ).

Chiến lược đề ra là lật đổ Thầy Thích Chánh Lạc, thay vào bằng Thầy Thích Huyền Dung (tu xuất trở lại, trước 1975 sống tại Anh, sau sang định cư Hoa Kỳ), cũng như thay Thầy Thích Viên Lý (ghế Tổng thư ký VP 2 GH) bằng Thầy Thích Minh Dung. Theo mô hình thay đổi nhân sự nầy là bởi Thích Huyền Dung là người cùng Thầy với Hoà thượng Tăng thống Thích Huyền Quang; trong khi đó Thích Minh Dung lại là cùng Thầy với Thích Thích Viên Lý. Với bộ mặt nhân sự mới: huynh đệ thay huynh đệ như thế cũng không qúa “sốc” trước dư luận. Tất cả đã được dự kiến, theo hướng dùng lá phiếu áp đảo để lập lại chức danh nhân sự Giáo Hội mới theo bài bản của Hà Nội đề ra.

Một khi Giáo hội mới với nhân sự mới do nhà nước đặt để vào được thành hình thì trong thực tế tên gọi GHPGVNTN đã bị xoá tên mất rồi. Kế sách đảo chánh GHPGVNTN trên đây được toan đi, tính lại đều do quân sư Thích Quảng Ba làm ra hết cả. Tham khảo: Quách thị Hương Giang, Âm mưu một cuộc đảo chánh GHPGVNTN không thành (www.ghpgvntn.net) Thông qua Thích Quảng Ba, chiến lược nhà nước xoá tên GHPGVNTN được dàn dựng như thế. Tuy nhiên âm mưu một cuộc đảo chánh GHPGVNTN thành công hay không lại là chuyện khác.

Sớm phát hiện âm mưu cuộc đảo chánh GHPGVNTN trên đây, Viện Tăng Thống với VHĐ đã có sẳn kế sách tương kế tựu kế, theo chiến lược “mượn củi đậu, nấu đậu”, bằng cách lờ đi âm mưu đảo chánh của nhóm Tuệ Sĩ như chưa biết gì cả. VHĐ cứ để Thầy Tuệ Sĩ tiến cử danh sách nhân sự mới Hai viện GH xong (bởi bấy giờ nhân sự nằm trong tay Tuệ Sĩ), qua đó Giáo Hội từ chỗ thiếu người, nay lại được thêm người mới, vô hình trung Đại hội Nguyên Thiều mở đường cho Giáo Hội hồi sinh trở lại. Mãi đến giờ phút chót khi Đại hội Nguyên Thiều 2003 sắp hoàn mãn mà nhóm âm mưu đảo chánh của Tuệ Sĩ cũng không dò ra được đường truyền “mượn củi đậu, nấu đậu” nầy của VHĐ.

Một khi nhóm Tuệ Sĩ dò không ra “tầng sóng” lưu nhiệm nhân sự cùng suy tôn Tăng thống của Đại hội Nguyên Thiều của VHĐ, điều nầy cũng có nghĩa là Nhà nước chưa hay biết gì về nội dung cùng diễn tiến Đại hội Nguyên Thiều 2003. Chính vì thế cả Nhóm Tuệ Sĩ cũng như nhà nước XHCNVN lúc bấy giờ cứ đinh ninh rằng Đại hội Nguyên Thiều 2003 đang trong tầm khống chế của Tuệ Sĩ-Quảng Ba, là người của Ta. Do đó nhà nước “thả giàn” cho Đại hội Nguyên Thiều cúng kiến, hội họp, bầu bán trong 3 ngày liền kể cả dùng loa phóng thanh trong cuộc lễ mà không ngăn chận sinh hoạt của GHPGVNTN như những năm trước kia.

Đến khi Đại hội Nguyên Thiều 2003 giai đoạn 2 diễn ra tại Úc Châu, Ông Võ Văn Ái cho công bố Đạo Từ (đây là bản sao không có dấu ấn và chữ ký) Viện Tăng thống lưu nhiệm nhân sự cùng với Huấn từ VHĐ tán trợ Đạo Từ Viện Tăng Thống khiến âm mưu bầu bán theo dự kiến dùng số phiếu áp đảo Đại hội của Nhóm Thích Quảng Ba đã không thực hiện được và âm mưu đảo chánh của nhóm “tứ quái’ cũng không thành.

Mãi cho đến giờ phút cuối Đại hội sắp hạ màn, nhóm Thích Quảng Ba vỡ mộng mà còn cố chống chế, Thích Quảng Ba tự ý gọi điện thoại về Tu viện Nguyên Thiều, Bình Định, xin Đức Tăng thống Thích Huyền Quang ban Đạo Từ lại. Bởi vì nhóm “tứ quái” phản bác Đạo Từ, Huấn Từ của Ông Võ Văn Ái đưa ra là giả mạo, do Võ Văn Ái đạo diễn ra. Đức Tăng thống từ chối cú điện yêu cầu của Thích Quảng Ba, ngài đáp rằng: “đã Đạo Từ rồi còn Đạo Từ gì nữa”. Lúc bấy giờ Ông Võ Văn Ái mới đưa ra nguyên bản gốc Đạo Từ Đức Tăng thống với Huấn Từ Ngài Viện trưởng, cả nhóm “tứ quái” mới vỡ lẽ ra thì mọi việc đã rồi.

Hoà thượng Thích Như Huệ? Chủ tọa Đại hội, đã phản đối việc Thích Quảng Ba áp đảo hội nghị, tuỳ tiện vượt qua nguyên tắc, nội qui Đại Hội, khi chưa có uỷ quyền của Đại Hội mà tuỳ tiện nhân danh Đại hội gọi về trong nước xin Đạo Từ lại cùng yêu cầu nọ kia với VHĐ trong nước.

Tin Đại hội Phật giáo Úc Châu 2003 thành công bay về trong nước, nhiều người vui mừng khôn xiết. Vốn là người trực tính, thẳng ngay, bày tỏ vẻ vui mừng với mọi người trong một buổi họp mặt, có Thượng Toạ Thích Minh Tâm (đệ tử Ngài Thích Trí Quang); có cả Thượng Toạ Thích Tuệ Sĩ v.v… Thượng toạ Thích Không Tánh nói: Mừng quá, Đại hội Úc Châu thành công tốt đẹp rồi. Nghe thế, Thích Tuệ Sĩ bổng quát lên: “thành công cái gì mà thành công, người ta sắp xếp đâu đó hết cả rồi, bổng Đạo Từ, Huấn Từ ở đâu từ trên trời rơi xuống làm hỏng hết việc”.Rồi đây sẽ từ chức hết cho mà xem”. Úi trời ạ. GH thành công tốt đẹp trong củng cố nhân sự, kiện toàn tổ chức, suy tôn Tăng Thống, thế mà với nhóm Tuệ Sĩ lại là nỗi đau thương rồi còn đe doạ sẽ từ chức hết, thế là thế nào vậy?? Một khi âm mưu ly khai GHPGVNTN không thành, nhóm Tuệ Sĩ, Quảng Ba, Quang Thuận, Ngọc Đường thảm bại, cuốn cờ, họ còn hẹn lại nhiệm kỳ 4 năm sau, đến 2007 sẽ … đánh tiếp.

Đại Hội Nguyên Thiều 2003, sách lược “mượn củi đậu nấu đậu” của Viện Hoá Đạo đối phó với đặc tình nội gián; cùng phá vỡ âm mưu XHCNVN xoá tên GHPGVNTN, đây là thành quả lớn lao đưa pháp nạn XHCNVN sang trang , Giáo Hội vượt qua nguy nan trong gan tất. Nhà nước thật là cay cú trước thảm bại nầy bèn đỗ tất cả sự thịnh nộ lên thành viên GHPGVNTN qua Sự Biến Lương Sơn (đọc thêm: Thích Tuệ Sĩ, Sự Biến Lương Sơn 2003). Đại Hội Nguyên Thiều 2003, sách lược “mượn củi đậu nấu đậu” của Viện Hoá Đạo đối phó với đặc tình nội gián là một cay cú hằn sâu trong tâm thức nhà nước tỉnh Bình Định, để họ tự nhủ với lòng là “không bao giờ để Đại hội Nguyên Thiều xãy ra một lần nữa” như lời Ông Chế Trường, Giám đốc công an tỉnh Bình Định mới tuyên thệ lần nữa nhân dịp Ông cùng phái đoàn Bộ công an Hà Nội lên Tu viện Nguyên Thiều ngày 23 tháng 08 năm 2007 vừa qua.

Phần 2

Thích Tỉnh Thức. Germany, 2007

Thân hữu Già lam “tứ quái” trong nước gồm Sĩ – Thát – Liên – Từ (Thích Tuệ Sĩ, Lê Mạnh Thát, Thích Quảng Liên, Thích Nhật Từ). Trong tình thế XHCNVN Tổng tấn công GHPGVNTN, ngoài Tuệ trong vai Chủ soái giáo gian còn có Lê Mạnh Thát, Thích Quảng Liên, Thích Nhật Từ và bên cạnh đó còn có nhóm giao gian thuộc loại “cầm đèn chạy trước ô tô” trong lao nô cộng sản nữa. Nay nói về Thân Hữu Già Lam “tứ quái” thứ hai.

 

Lê Mạnh Thát: Tiến sĩ kiêm cư sĩ kiêm tu sĩ

Vào một dịp năm 2000 về thăm quê hương, nghe Thầy Thát mới tù về (1998), hai chúng tôi tìm lên Trường Cao cấp Vạn Hạnh thăm Thầy. Sau câu chuyện Thiên hạ sự, tôi còn nhớ Thầy Thát “rao giảng đức tin: Bài giảng tám ngày trên núi” cho chúng tôi. Thầy tự sánh ví mình ngang với Thái Hư của Trung Quốc, Mộc Thôn Thái Hiền của Nhật Bản, cùng những danh nhân Phật giáo thế giới khác rồi đi đến kết luận rằng: vai trò cư sĩ đóng góp rộng lớn cho Phật giáo hơn là Tăng sĩ, Thầy đưa thí dụ: Hoà thượng Thích Thiện Hoa, Viện trưởng Viện Hoá Đạo, trên bình diện thế giới ảnh hưởng sao bằng Suzuki của Nhật Bản v.v… Xin thưa thật, lúc đó hai chúng tôi bị cú xốc không nhỏ.

Cũng xin thưa với bàng dân thiên hạ rằng, phục vụ Đạo pháp – Dân tộc … XHCN thì có tóc hay không tóc thì có can chi. Đúng thế, với XHCN thì “không luận là mèo trắng hay mèo đen, con nào bắt chuột được thì dùng”. Thế nhưng với Lê Mạnh Thát thì sự việc là vầy: Sau lễ quốc tế Phật Đản tại Thái Lan tháng 05-2007 vừa rồi, là nước quốc giáo, theo truyền thống, hoàng gia Thái Lan có cúng dường Trai Tăng cho Chư Tăng, chỉ mời trưởng đoàn Phật giáo các nước được dự. Buổi lễ trang trọng diễn ra, hoàng cung, với cả Vua Thái Lan phải quì lạy Chư Tăng để dâng lễ cúng dường. Thế nhưng nhìn lại trên bàn chư Tăng chứng trai, chỉ duy nhất có Phật giáo XHCNVN, trưởng đoàn là Anh có tóc (không đâu có nét đặc thù như Phật Giáo XHCNVN cả). Cho nên Ban tổ chức lễ Trai Tăng đôi ba phen yêu cầu phái đoàn Phật giáo XHCNVN phải thay người đại diện bằng một nhà sư, vì nhà vua Thái Lan không thể bái lạy cư sĩ có tóc. Việc nầy gây nên chú ý cho báo chí, các hãng thông tấn nước ngoài vụ xì-căn-đan về nét “đặc thù” của Phật giáo Việt Nam: trưởng đoàn chư Tăng lại là một cư sĩ. Thật là đời đạo đánh lộn sòng, bộ mặt Giáo Hội Phật giáo Việt Nam vốn đã lấm len XHCN, thì qua Phật Đản tháng 05-2007 tại Thái Lan lại càn loang lỗ đạo đời đến phát rét, thật quá kinh khủng đi mất.

Vụ xì căn đan trên đây nhanh chóng được Bộ trưởng ngoại giao Việt Nam tại Thái Lan báo về Hà Nội qua đường giây nóng. Chính vì thế, theo chỉ thị “trên giao” thì Tổ chức quốc tế Phật Đản 2008 tại Việt Nam sắp tới đây,  Lê Mạnh Thát chỉ có 2 cách để chọn: Một là theo lệnh đảng cạo tóc làm sư trở lại để ngồi ghế Trưởng ban tổ chức; hai là bằng như Anh Thát bụi trần chưa nở dứt đi, mái “tóc thề” kia không nở cạo bỏ thì đảng ta đành phải xử lý nội bộ theo phương án 2 là đẩy chiếc ghế Trưởng ban tổ chức Phật đản kia sang cho Thượng toạ Thích Quảng Ba, Úc Châu, hiện đang là Phó trưởng ban ngoại vụ, Ban tổ chức quốc tế Phật Đản 2008 tại Việt Nam; là thành viên quốc tế Phật Đản của Liên Hiệp Quốc và đặc biệt hơn nữa là mới đây Thượng toạ Thích Quảng Ba lại là người được Thượng tướng  Nguyễn văn Hưởng, Thứ trưởng Bộ công an hết lời khen ngợi. Ông Hưởng đã “thành thật khai báo” với Thượng toạ Thích Không Tánh tại Hà Nội, nhân chuyến phái đoàn Viện Hoá Đạo cứu trợ dân oan ngày 22-08-2007 vừa rồi rằng Thượng toạ Thích Quảng Ba “làm tốt” công tác “trên giao”. (http://www.webwarper.net/ww/~av/www.queme.net/vie/). Do đó, ví như cộng sản mà xỏ mũi được Tiến sĩ kiêm Cư sĩ kiêm Tu sĩ nhà mình chịu “cạo tóc, chừa râu” để lên ghế Trưởng ban tổ chức quốc tế Phật Đản 2008 tại Việt Nam thì tôi đây phải “tam bộ nhất bái mà tung hô vạn tuế XHCNVN. Bởi vì lúc còn sinh thời, Ôn Già Lam: Thích Trí Thủ (Thầy của Lê Mạnh Thát) đôi phen, gọi bảo Anh Thát cạo tóc trở lại với chiếc áo Tăng sĩ, thế nhưng Anh Thát không ưng. Nay chẳng lẽ vì “có-chức” (xin đừng đọc láy lại, đa tạ) Phó viện trưởng Viện Đại học Khuông Việt với Trưởng ban tổ chức quốc tế Phật Đản 2008 tại Việt Nam theo dự kiến cùng với đủ loại huê hồng hậu hỉ từ vận động tài chánh hải ngoại về xây dựng Viện Đại học Khuông Việt do nhà nước hứa miệng theo kiểu “mua đất không có chứng từ” mà Anh Thát phải “một bảo ba vâng” nghe theo cộng đảng mà cạo tóc trở lại ư? Nếu làm như thế, thì với Lê tiến sĩ, lệnh nhà QUỈ thiêng hơn lệnh nhà THẦY rồi.

Chả biết rồi đây, tiến sĩ nhà mình nghe theo ai đây nữa. Nghe theo Thầy Trí Thủ hay là nghe theo Việt cộng cũng còn “bên tám lạng, bên nữa cân”. Nghe đảng phải chịu trọc đầu; bằng nghe Thầy tổ, còn gì lợi danh, tính sao đây? Xin ai đó xủ dùm cho một quẻ Khổng Minh để Tiến sĩ kiêm Cư sĩ kiêm Tu sĩ nhà ta qua cơn đại hạn nầy thì … thật là vô dàn đa tạ lắm thay.

 

Trên đời có 4 cái ngu, Già Lam “tứ quái” thuộc ngu thượng thừa. Vì sao? Vì cái câu : “điểu tận, cung tàn” (chim hết thì cũng dứt cung tên đi) ; hay “thố tử cẩu phanh” (thỏ chết thì chó cũng làm thịt luôn) là bài học gối đầu giường cho lớp trẻ mới bước chân vào đấu trường xã hội phải nên biết. Ấy thế mà bài học kia không đủ làm tỉnh thức nhóm Già Lam “tứ quái” rằng không phải là lời thánh xưa không thiêng mà là Quỷ Ám hồn thiêng cho nên chân giả không nhận ra, mà có nhận ra cũng chả dám vượt thoát bởi vì họ, Già Lam “tứ quái” trong nước là: Sĩ – Thát – Liên – Từ (Thích Tuệ Sĩ, Lê Mạnh Thát, Thích Quảng Liên, Thích Nhật Từ) đã tự “sa bẩy vào tròng” lao nô cộng đỏ từ lâu rồi.

Với nạn tai kiểu nầy thì chỉ có Linh Đơn Đạt Ma Tổ Sư may ra mới cứu được mấy gã mà thôi. Còn nữa, Linh dược “hồi đầu thị ngạn” thì lúc nào cũng sẳn, có điều là tự họ có chịu há miệng hay không mà thôi. Thật là đáng thương vô vàn, vô lượng cái mà vô số đi thôi. Tiếp đến là Thân Hữu Già Lam “tứ quái” thứ ba:

 

Sư Cầu Muối: Thích Quảng Liên

Đứng hàng “top ten” trong danh sách những “con dê tế thần” trong ván bài Hoà Hợp XHCN đó là Thích Quảng Liên. Thích Quảng Liên với hổn danh Sư Cầu Muối, đó là cái tên “sáng giá” với thế hệ 1965 kìa, chứ ngày nay mọi người gọi Ông là Sư Quảng Chôm; hay Sư Quảng Chui.

Thích Quảng Liên: Sư Quảng Chôm.

Nói Thích Quảng Liên: Sư Quảng Chôm là gì sư đã chiếm đoạt Trường trung học Bồ đề, Cầu Muối (Chợ Lớn) của GHPGVNTN làm của riêng (cơ sở nầy do Ông Nguyễn Văn Khuê cúng cho Giáo Hội để làm trường học), qua đổi chác, bán chia, ăn chịu với nhà nước XHCNVN mà có được động sản, bất động sản hơn người như lời sư vênh váo trong Tâm Thư (Thích Quảng Liên, Tâm Thư. http://www.tinparis.net/vn_index.html) nhờ cướp đoạt tài sản GHPGVNTN mà làm nên “sự nghiệp chôm chỉa vĩ đại” làm nên Tu viện Thích Quảng Đức, Thủ Đức ngày nay. Còn nói,

Thích Quảng Liên là Sư Quảng Chui, thì chuyện là vầy:

Có một dạo vào năm 1982, Sư Cầu Muối: Thích Quảng Liên ghi tên trong danh sách vượt biên chính thức bằng hình thức đóng vàng cây cho nhà nước. Sư Cầu Muối: Thích Quảng Liên, ngoài việc Chạy-Chi-Chè-Chén-Chia-Chác-Cho bọn mafia, Sư còn đóng gấp 3 lần số tiền qui định. Cho nên ngày tiển đưa Sư vượt biên, được mở ra như ngày hội, qui tụ thân hữu ồn ào chè chén, việc nầy bay ra đến Hà Nội, “đấng bề trên” bèn “rút phép thông công” rồi thành phố mang tai tiếng Bác cũng “xù luôn” tên sư trong vụ án chiến dịch XHCNVN đánh tư sản người Hoa, nhờ đó mà sư cũng được xoá tên trong bản án sư vượt biên – phản quốc đó mà.

Ngày nay giới Tăng Ni một khi phải nhắc đến Thích Quảng Liên thì dễ nhằm tên với những bậc danh đức, cao Tăng khác chứ nói “con chiên ghẻ” Sư Cầu Muối: Thích Quảng Liên thì không thể nhằm vào đâu được cả. Đó là con đường bước lên đài cao danh vọng của  Sư Cầu Muối: Thích Quảng Liên, một loại “con chiên ghẻ” lẫn trong hàng Tăng Ni Việt Nam.

Thích Quảng Liên với vận động Hoà hợp 2 Giáo Hội  

2001, được Hà Nội chóp đèn xanh, Thích Quảng Liên mở chiến dịch Hoà hợp Giáo hội quốc doanh với GHPGVNTN theo hướng XHCN. Sư bôn ba, trong ngoài nước, ra Tâm Thư kêu gọi Hoà hợp 2 Giáo Hội mà qua đó lên án những nhà đấu tranh dân chủ Việt Nam, xem Tâm Thư: Thích Quảng Liên và đệ tử vận động các chùa qui hàng CSVN (Tạp chí Hoa Sen năm 2001 – số 43 – tr.180 đến tr. 187. Phát hành tại Hoa Kỳ http://www.tinparis.net/vn_index.html));  cùng đọc lại bài viết: Thích Quảng Liên, một kẻ “vọng ngữ”, một tay sai cùa CSVN để thấy rằng sư cũng thuộc hạng “chính trị theo mùa vụ”; cũng thuộc vào hàng top ten trong danh sách những “con dê tế thần” trong ván bài Hoà Hợp XHCN.

Sư Cầu Muối – Thích Quảng Liên, 2001 sau nhiều tháng du hí trong ngoài nước rao hàng hoà hợp XHCN, được “đấng bề trên” Hà Nội ban cho chút “phép thông công” để hiện tiền vui vầy cùng các Em của đoàn hát Quan Họ Bắc Ninh mà vì ngưỡng mộ một danh sư Bồ Đề Cầu Muối ngày nào nên các Em chiêu đãi sư rất mực miệt mài; rồi cũng để một khi hậu sự cưỡi hạt về suối Lênin thì Sư cũng được tấm bằng: dày công hạng mã cùng tiên sư Mác-Lê-Mao-Hồ trong sự nghiệp lao nô Hồ cộng. Tiếp đến là Thân hữu Già Lam “tứ quái” thứ tư:

Lao nô cộng đỏ: Thích Nhật Từ.

Đại đức Thích Nhật Từ, chùa Giác Ngộ, đường Nguyễn Chí Thanh, quận 10, Sài gòn. Thời điểm 10 năm trước kia (1997) Thầy Thích Pháp Châu đi về Việt Nam-Hoa Kỳ mỗi năm trên 23 lần (theo Thích Pháp Châu trả lời phỏng vấn trên báo – đài hải ngoại) thì nay con bài Pháp Châu đã thân bại danh liệt ra sao, cứ hỏi Thầy về vụ Thầy về Việt Nam “làm lại cuộc đời” qua dự kiến xây chùa ở Vũng Tàu đưa đến Hội chứng giấy phép xây dựng mà “trên bảo dưới không nghe” thì đủ biết Thầy thấm thía mùi vị XHCN là như thế nào rồi.

Nay 2007, nhà nước XHCNVN “thay ngựa giữa dòng” Thích Pháp Châu về vườn và thay vào đó là Thích Nhật Từ. Tiến sĩ Thích Nhật Từ nhà ta, đi về Hoa Kỳ – Việt Nam dễ dàng như đi siêu thị bách hoá mà chẳng có quỉ lớn, quỉ nhỏ nào hỏi giấy… hỏi tờ cái mà chi mô răn rứa cả. Thế thì đủ biết vai trò Trí vận của Thích Nhật Từ cung phụng cộng đảng … cái mà rất mực đến cở nào rùi.

 

Nghe đâu, vào những năm 1996, Học chúng khoá 3, Cao cấp Phật Học Vạn Hạnh phẩn nộ về vụ tác phẩm Đường Tăng, vì truyện có nội dung bôi bác Phật giáo lại do Hội Văn nghệ thành phố (thuộc cơ quan văn hoá XHCN) xuất bản. Được sự dàn dựng từ Thích Thiện Tánh, Phó thường trực Thành hội Phật giáo Thành Phố HCM, có sự chỉ đạo từ Ban Dân Vận TW, nhằm dàn dựng ra đám biểu tình cò mồi để nhân đó nhà nước quay phim phổ biến sứ quán các nước và tuyên truyền có tự do tôn giáo tại Việt nam. Do đạo diễn không chuyên, diễn viên (Thích Nhật Từ là con bài chủ trong nhóm biểu tình nầy) quá vụng khiến sản phẩm “tự do biểu tình” không lừa được mọi người. Cho nên cả nhóm, họ hàng nhà bác đành phải chung nhau cụn ly một chầu rồi xếp lại tuồng tích vào kho lưu trử: văn hoá vận cộng sản mà Thích Nhật Từ là thành viên đắc lực đó nghen.

Đầu năm 2007 Trí vận Nhật Từ hô hào thuyết pháp trong chốn lao tù ở Bến tre, đây thực chất là để phủ dụ cho cái đạo … chích HCM mà thôi.

Như thế đủ thấy nhóm cơ hội chủ nghĩa nầy chung nhau hùn vốn dựng ra Thân Hữu Già Lam để từ Thân Hữu Già Lam đến Thân hữu già Hồ chỉ cách nhau một lằn tơ. Từ Thân hữu già Hồ, nhóm nầy đã bức tử Ôn Già Lam một lần nữu khi họ dàn dựng lên nào là thư viện Thích trí Thủ, nào là xây dựng Viện Đại học nọ kia mà thực chất thì cái Học Đại nầy chỉ dành đào tạo chương trình học thuyết Mác-Lê-Mao-Hồ mà thôi.

Thích Quảng Ba với Thích Nhật Từ cũng là thành viên của Tổ chức quốc tế Phật Đản Liên Hiệp Quốc. Nay họ lại hợp đồng cùng nhau trong vai trò thành viên ban Tổ chức quốc tế Phật Đản 2008 tại Việt Nam, thế đủ biết 2 cái đầu cơ hội chủ nghĩa gặp nhau, tuy dị mộng mà đồng sàn, cùng nhau âm mưu ra sức ly khai – tiếm danh – xoá sổ GHPGVNTN theo bài bản XHCN… bán nước hại dân.

Cho nên Thích Nhật Từ chính là loại người:

Trăm năm trong cõi người ta,
Hô hào hoà hợp … để mà tiến thân.

Rồi 2007, Quân sư Thân hữu Già Lam hải ngoại Thích Quảng Ba (Úc Châu) nay lại “thả vòi’ bạch tuột về trong nước, hỗ trợ từ xa cho nhóm Bùi Ngọc Đường, Trần Quang Thuận  trong chiến dịch tổng tấn công GHPGVNTN nữa, cho nên cũng phải nói thêm đôi điều về bậc ngụy quân tử: Thích Quảng Ba nầy cho đủ ‘trọn bộ”.

Thích Quảng Ba, Viện chủ Tu viện Vạn Hạnh Canberra, Úc Châu. Thích Quảng Ba có mấy điểm nỗi bậc: Một, bảo lãnh Tăng Ni Việt Nam định cư sang Úc còn nhanh hơn trường hợp được sự giúp đở của toà đại sứ Úc tại Việt Nam nữa. Hai, hứa tham gia đấu tranh chống văn hoá vận cộng sản với kiều bào Úc trong nhiều lần, nhưng đến giờ chót lại “xù luôn” khiến cuộc đấu tranh chống văn hoá vận cộng sản tại Úc không đạt kết quả như đã dự kiến. Việc nầy khiến Báo, Đài hải ngoại nhiều lần nêu nghi vấn về lập trường chống cộng của Thích Quảng Ba. Ba, đường lối đấu tranh GHPGVNTN giải trừ pháp nạn XHCN thì Thích Quảng Ba lại lập lờ, đánh lận con đen, nói làm bất nhất, điển hình là Thầy mang nhản thành viên GHPGVNTN mà vận động thành viên Thống Nhất theo về với GH quốc doanh. Bốn, Ứng xử theo kiểu giáo gian, ngồi thuyền GH Thống Nhất mà vun bồi cho GH quốc doanh góp thêm bày tay nhận chìm thuyền GH Thống Nhất mà việc liên kết với Thích Nhật Từ (đặc tình Trí vận cộng sản) tham gia thanh viên Ban tổ chức quốc tế Phật Đản Liên Hiệp Quốc để thông qua con đường đó vận động cho GHPGVN “chào hàng” cùng tổ chức quốc tế Phật đản 2007 tại Thái Lan; Thích Quảng ba cũng tham gia thành viên Ban tổ chức quốc tế Phật Đản 2008 tại Việt Nam với chức danh Phó trưởng ban ngoại vụ, ban tổ chức quốc tế Phật Đản 2008 tại Việt Nam, đó là một vài điển hình. Thế nhưng điểm nỗi bậc, sáng giá hơn cả trong 4 điểm trên đó là “đường bay” của con đại bàng giáo gian Thích Quảng Ba thật vô cùng rộng lớn, lớn đến độ nào thì ta thử hình dung theo chức danh để biết. Thích Quảng Ba: Tổng giám đốc, tổng công ty, tổng cai thầu quốc tế siêu thị bách hoá tổng hợp “kính thưa các loại bảo trợ” đặc tình giáo gian XHCNVN. Đây là một loại đại bàng được cộng sản thuần hoá để dùng khống chế con đại bàng thành viên GHPGVNTN.

Chân dung toàn cảnh về những “gam màu” trên đây đủ cho thấy Thích Quảng Ba đã hợp đồng làm ăn 2 chiều với cộng sản từ hơn 10 năm nay rồi. Điển hình là mới đây 23-08-2007 Thượng tướng Nguyễn Văn Hưởng, Thứ trưởng bộ công an Hà Nội khi tiếp xúc với Thượng toạ Thích Không Tánh, Tổng vụ trưởng Tổng vụ Từ thiện Xã hội GHPGVNTN nhân dịp Thượng toạ ra Hà Nội phát quà cứu trợ dân oan, nhân đó Ông Hưởng cũng đã “thành thật khai báo” với Thượng toạ Không Tánh rằng: Thích Quảng Ba “làm tốt” công tác tôn giáo vận, đặc biệt là tham gia thành viên Ban tổ chức quốc tế Phật Đản 2008 tại Việt Nam sắp tới. Nhân đó Ông Hưởng cũng khuyên dụ Thượng toạ Không Tánh nên tham gia ban tổ chức quốc tế Phật Đản nầy. Thượng toạ Không Tánh đã khéo lời từ chối và dành phần “trọn gói” vai trò tôn giáo vận cho Thầy Thích Quảng Ba mà không có ý kiến gì thêm.

Cảm phục nghĩa cử chẳng màn danh vị cùng uy dũng bất phàm của Thượng toạ Thích Không Tánh, Ông Hưởng đã đạo đạt lên trên, phải tốc hành đưa Thượng toạ trở về Nam bằng đường hàng không, để tránh “mưa bảo” báo, đài phương Tây “nỗi giận”. Mùa Phật Đản, tháng 04-2007 vừa qua, Ông Hưởng cũng đã ra tận Tu viện Nguyên Thiều, Bình Định “thăm sức khoẻ” Hoà thượng Tăng thống Thích Huyền Quang, được đức Tăng thống ban cho Đạo từ “… thế nhà nước bắt tay với Mỹ, lúc bắt lúc không à” khiến cho từ đó đến nay Ông Hưởng một đi không trở lại. Để rồi lần nầy 23-08-2007 Ngay giữa lòng thủ đô Hà Nội, ngay giữa Tổng hành dinh XHCN, ông Hưởng đã phải “áp tải tù” bằng đường hàng không thì thật là tuyệt chiêu hết chỗ nói mà.

Thích Pháp Châu (Hoa Kỳ) một đời tận trung báo quốc trong sự nghiệp kế … cộng, khai … sản, đến lúc xế bóng về chiều, phù phép hết linh, bị đảng ta cho về vườn, lê lết thân tàn ma dại về lại Việt Nam, những mong vun dollar mua được cái ghế Viện chủ Chùa Quảng Đức, đường Thích Quảng Đức, Quận Phú Nhuận, Sài Gòn thì xem ra thầy Pháp Châu đang mộng mơ bên bờ ảo vọng rồi. Nay, tuổi hạt sắp về chầu trời, người đã di chúc sự nghiệp, kể cả tiền nông, gạo thóc, kẻ hạ, người hầu, cùng với kinh nghiệm một đời khuyển mã XHCN lại cho Thích Quảng Ba, Úc Châu, để Tổng giám đốc, tổng công ty, tổng cai thầu quốc tế siêu thị bách hoá tổng hợp “kính thưa các loại bảo trợ” đặc tình giáo gian XHCNVN hợp đồng với Sư Cầu muối: Thích Quảng Liên để cùng nhau tiếp tục con đường ly khai, tiếm danh, xoá tên Giáo hội Phật giáo Thống Nhất. Thật là Ô hô! Ai tai:

 

Những “lao nô cộng đỏ” trong nhiệm vụ “cầm đèn chạy trước ô tô” trong ván cờ Tôn giáo Hoà Hợp XHCN

Bên cạnh Thân Hữu Già Lam “tứ quái” còn có những bộ mặt “lao nô cộng đỏ” trong nhiệm vụ “cầm đèn chạy trước ô tô” trong ván cờ Tôn giáo Hoà hợp XHCN. Tiêu biểu trong số “giáo gian” là: Bùi Ngọc Đường, Trấn Quang Thuận, Đoàn VH, Hạnh Mãn (ni tu xuất) … 

  “Lao nô cộng đỏ” Bùi Ngọc Đường. 
Bùi Ngọc Đường,
Vụ Trưởng vụ Truyền thông Hội đồng điều hành, GHPGVNTN HN Hoa Kỳ 1992, sau đó thì bị GH loại ra. Chuyến về Việt Nam đầu tháng 08-2007 Ông Đường tiếp kiến Hoà thượng Thích Thiện Hạnh, Chánh thư ký Viện Tăng thống GHPGVNTN, sau chén trà làm quen, Ông Đường tỏ ý thuyết phục Hoà thượng Thiện Hạnh từ chức GHPGVNTN, Ông Đường nói: GH ngày một sa sút, yếu kém còn ai nữa mà Ôn (chỉ cho Hoà thượng, là theo tiếng địa phương của xứ Huế) theo. Hoà thượng không hài lòng đề nghị kia, ông Đường cố thuyết phục, ông nói: Ôn có biết chưa, người ta đã có Giáo Chỉ đâu đó xong hết rồi, Ôn làm việc với họ thì được Sơ Múi gì đâu.

Ôn Thiện Hạnh rất bất bình trước lời nói kia của Ông Đường, Ngài nói: Anh là cư sĩ thì hãy lo việc gia đình, vợ con, còn việc Chư Tăng thì để Đại-Tăng lo liệu, đừng có mà xen vào chống phá Giáo hội. Ông Đường chưa bỏ cuộc, lại tiếp tục chống chế: Ông Quảng Độ có tham vọng được giải Nobel, không được đâu, đừng có mà mơ. Thì ra phải có “sơ múi” cở nào thì hạng người như ông Đường mới nhún tay vào việc đạo ư? Có lẽ Phen nầy: tổ chức quốc tế Phật Đản 2008 tại Việt Nam chắc là Ông Đường “câu” được vài con cá … sấu cũng to gấp mấy lần “sơ múi” như lời Ông đã phun ra.

Nay lịch sử nay đã sang trang, thế nhưng biến cố dĩa máu với con dao nằm trên bàn làm việc của Hoà thượng Thích Tâm Châu vào những năm 1967, iến cố nầy nhiều người được biết, thế nhưng tác giả “tối hậu thư” kia là ai thì thiết nghĩ cho đến nay ít có người được biết. Thôi thì đợi lúc thư nhàn mà Bùi Ngọc Đường đứng hầu bên Thượng Nhân “bàn Phật xuống đường” mà hỏi việc nầy, thì hồ sơ mật Viện Hoá đạo về “con dao với dĩa máu” kia sẽ hé mở ra cho mà biết.

“Lao nô cộng đỏ” Trần Quang Thuận. 
Trần Quang Thuận, Tổng vụ Trưởng Tổng vụ Giao tế
Hội đồng Điều Hành, GHPGVNTN HN tại Hoa kỳ 2003-2007. Vốn là Thích Trí Không, tu xuất. Đến khi định cư Hoa kỳ, lại tham gia vào hội “không công, rỗi nghề” nên phần lớn được trợ cấp theo chế độ “mẫu hệ” mà chủ yếu là sống nhờ vào sự đùm bọc, cưu mang do lòng hảo tâm của …“bà xã”. Thế rồi hảo tâm đến mấy có lúc cũng vơi, nhất lại cưu mang cái “của nợ” “người Việt gốc tương” như Ông Thuận thì bà Thuận sao khỏi kêu ca cùng bạn xóm láng giềng. Dạo nọ bà tâm sự cùng bạn bè: Ông xã nhà tôi ngày tối cứ mãi mê Mạc chược (cờ đô mi nô) chẳng còn ra tích sự gì nữa cả. Chí như ông mà trở lại làm sư như ngày trước thì phúc 3 đời cho tôi đấy nầy.

Nghe thế, bà hàng xóm vốn bạn bè chí cốt với bà Thuận nên mới vui miệng bảo: Thế trước kia ai kéo ổng ra [đời] chi, nay lại muốn kéo vào. Chẳng nhưng thì kéo ra, không ưng thì kéo vào ư. Rồi biết đâu chừng mai kia, mốt nọ bà lại … kéo ra.

 

“Hết đường binh” Ông Thuận ôm chân Thầy Tuệ Sĩ, được Đạo sư hứa khả chiếc ghế Tổng vụ Truyền Thông Phật giáo Hoa Kỳ thay chân Ông Võ Văn Ái. Cho nên ông Thuận hết mực phò Tuệ Sĩ trong vai giáo … gian đánh phá lại Giáo hội, lấy đó làm bệ phóng tiến thân vào đường bay quỉ Đỏ.

Bùi Ngọc Đường với Trần Quang Thuận, thuộc loại Giáo gian cở nào thì biến cố tháng 08-2007 vừa qua khi hai ông tiếp xúc với Hoà thượng Thích Thiện Hạnh và với Thượng toạ Thích Không Tánh thì “con bài tẩy” đã lộ mặt quá rõ rồi. Cho nên, người biết chuyện thì ai còn lạ gì “đường đi lối về” của nhóm Thân Hữu Già Lam vì “sơ múi’ trên Thế giới kia nữa chứ.

Tổng hợp những biểu hiện trên cho thấy: Ly khai GHPG VNTN là con đường tham vọng giáo chủ một góc trời của Tuệ Sĩ cùng Quảng Ba. Tham vọng nầy lộ ra, nhà nước đã đánh hơi được “sở thích của con mồi”, “hai mưu đồ lớn” gặp nhau, cho nên không còn lạ gì nữa khi nhà nước hoà hợp với Thân Hữu Già Lam trong chiến lược ba bước xoá tên GHPGVNTN. Chỉ có điều là Thành viên Tăng Ni Thân hữu Già Lam thì bị nhóm Thân hữu Già lam “tứ quái” bán đứng cho cộng sản và chiêu bài Tổ chức quốc tế Phật Đản 2008 tại Việt Nam theo định hướng XHCN, đó chính là thống hận đau thương hơn cả bởi đám Giáo gian Thân hữu Già Lam lại bức tử Ôn Già Lam: Thích Trí Thủ thêm lần nữa. Cho nên giữa Tu hành thuần tuý XHCNVN với Giáo dục thuần tuý  XHCNVN với Bức tử Ôn Già Lam lần nữa cũng chỉ cách nhau một lằn tơ XHCN mà thôi. 

XHCNVN đã gây nên những sai lầm tai hại với Dân tộc Việt Nam và Phật giáo Việt Nam từ  hơn 70 năm qua (1945-2007) mà cho đến nay, những hệ quả sai lầm kia đã, đang đưa dân tộc Việt xuống đói, nghèo, tụt hậu thật vô cùng thảm hại so với các nước trong khu vực Á Châu. Bên cạnh đó, Nhóm Thân Hữu Già Lam vì “sơ múi’ trên Thế giới là đám tội đồ thiên cổ với Phật giáo và Dân tộc. Hệ quả chung quanh Nhóm Thân Hữu Già Lam vì “sơ múi’ trên Thế giới nầy còn một ẩm số chưa được giải mã mà với người biết chuyện luôn đặt câu hỏi: Thái Thượng Hoàng núp sau hậu trường của nhóm nầy là ai? Cái nầy trong chúng ta hãy cầu “Thượng nhân Bàn Phật xuống đường” TTQ để được giải đáp.

30 tháng 04, biến cố tang thương, máu lệ kinh hoàng trên trang sử Việt. Từ biến cố nầy, “có hơn một nữa dân số cả nước phải luống chịu đau thương, tủi nhục câm hờn. Thật chưa thể thống kê đầy đủ con số những nấm mồ chung trên biển Đông; cũng như có bao nhiêu nấm mồ vô chủ trong rừng hoang Miên-Việt. Đó là chưa kể hết là có bao nhiêu liệt sĩ, không mồ, vô chủ trên đường gọi là “sẻ dọc trường sơn cứu nước”; Cũng như là có biết bao tử sĩ không mồ bị đẫy vào cuộc chiến Mác-Lê-Mao-Hồ, theo điều mà Hà Nội gọi là giải phóng. Thế nhưng sau ngày gọi là giải phóng thì đám dân Công-Nông được gì đâu? Ngày nay họ vẫn cứ chịu cảnh đói rách, áo ôm, số khác lại lao vào dòng người Dân Oan đòi nhà, đòi đất trên cả nước như hiện nay; tiếng kêu thương dân oan gần như tuyệt vọng để đòi lại những gì đã bị cướp mất từ một đảng cướp có giấy hành nghề; một băng đảng mafia đỏ không khác.

Bên cạnh quốc nạn XHCN kia: “Trúc Nam Sơn không ghi hết tội”,

Pháp nạn XHCNVN với Tôn giáo đây: “Nước Đông Hải không rửa sạch mùi”.

Tội ác XHCNVN với GHPGVNTN thật cao cao chất ngất, tận chín tầng mây, với biết bao Thánh tử đạo đã nằm xuống cho đạo pháp còn đến ngày nay. Thế nhưng một số giáo gian đã cấu kết với nhà nước XHCNVN, họ đã góp phần duy trì cơ chế XHCNVN bất nhân, vô đạo nhằm thống trị con người dài lâu mà điển hình trong số giáo gian nầy là nhóm Thân Hữu Già Lam “tứ quái” trong và ngoài nước. Trước kia, GHPGVN 1981 được dàn dựng qua chiến lược dùng “con đại bàng” Giáo Hội quốc doanh để khống chế “con đại bàng” GHPGVNTN và Ôn Già Lam: Thích Trí Thủ đã bị bức tử bởi bàn tay bạo ác của cộng sản. Bài học pháp nạn tang thương còn sờ sờ ra trước mặt, nó chưa dễ nhoà phai theo năm tháng, hởi quí Tăng Ni Thân Hữu Già Lam. Ai đã Bức tử Ôn Già Lam và ai đang âm mưu bức tử Ôn một lần nữa vậy?

Giáo Chỉ cơ chế thành lập VP2 GHPGVNTN- HN do ViệnTăng thống ban hành ngày 08-09-2007 (GC 09/ VTT/TT ra đời vừa qua, đó là phương hướng 3 bước: Thanh hoá Nhân sự Kiện toàn Tổ chứcNhất quán Hộ pháp của Giáo Hội nhằm đối phó trước pháp nạn XHCNVN tổng tấn công GHPGVNTN 2007 hiện nay; Đó cũng là lý do để giải thích vì sao cơ chế thành lập VP2 GHPGVNTN HN lại cắt đi một số thành viên cũ như là những tế bào bệnh hoạn, đã từng gây đau nhức cho toàn thân VHĐ trong thời gian qua.  

Từ những viện dẫn nêu trên, với người con Phật có chút lòng son với Đạo pháp-Dân tộc không khỏi tự hỏi “Tu Hành Thuần Tuý” XHCN Hay Bức Tử Ôn Già Lam: Thích Trí Thủ Lần Nữa Vậy? Kính hỏi quí Thượng nhân: Sĩ – Thát – Liên – Từ.

Posted in Thân Hữu Già Lam - Thân Hữu Già... Hồ | Tagged: , , , | 2 Comments »