Tudodanchu's Weblog

Freedom, Democracy, Human Rights, No Communism For Vietnam

Posts Tagged ‘Hoàng Cơ Minh’

MẶT THẬT CỦA MẶT TRẬN HOÀNG CƠ MINH: HÈN HẠ, VÔ LIÊM SỈ VÀ TAY SAI VIỆT CỘNG

Posted by tudodanchu trên Tháng Chín 11, 2008

MẶT THẬT CỦA MẶT TRẬN HOÀNG CƠ MINH: HÈN HẠ, VÔ LIÊM SỈ VÀ TAY SAI VIỆT CỘNG

VIỆT – NAM CANH TÂN CÁCH – MẠNG ĐẢNG

– L.s Nguyẽn văn Chức –

Tôi nhận đuợc tài liệu (bài thuyết trình và hình ảnh) về buổi ra mắt ngày 19/9/2004 của đảng Việt Tân tại Đức Quốc. Đoàn viên của mặt trận Hoàng Cơ Minh gửi cho tôi. Họ yêu cầu tôi lên tiếng.Tôi thấy có bổn phận.

Ý NIỆM ĐẢNG VÀ Ý NIỆM MẶT TRẬN

Quyển Lịch Sử Đảng Cộng Sản Việt Nam, tủ sách giáo khoa Mác Lênin do Hà Nội xuất bản năm 1979, đã viết rõ : đảng là chiến lược (stratégie), mặt trận là chiến thuật (tactique). Đảng là trường kỳ, mặt trận là giai đoạn.

Từ 1930 cho đến 1975, đảng CS Đông Dương đã đẻ ra ít nhất 6 mặt trận hoặc phong trào: Mặt Trận Phản Đế Đông Dương, Mặt Trận Dân Chủ Đông Dương, Mặt Trận Việt Minh, Phong Trào Hoà Bình, Mặt Trận Tổ Quốc VN và Mặt Trận Giải Phóng Miền Nam.

Mổi mặt trận có nhiệm vụ phục vụ cho chiến lược của đảng trong một giai đoạn . Xong nhiệm vụ, nó bị đảng khai tử. Hiện nay, trong số những mặt trận do đảng CS Đông Dương đẻ ra, chỉ còn một mặt trận.. Đó là Mặt Trận Tổ Quốc VN. Điều 9 của hiến pháp Việt Cộng đã nâng nó lên hàng định chế của nhà nước, với nhiệm vụ giúp đảng thực thi chiến lươc của đảng và kiểm soát sự trung thành của nhân dân đối với đảng. Luật Bầu Cử Quốc Hôị của Việt Cộng còn dành cho nó (tức Mặt Trận Tổ Quốc) một vai trò rất lớn-gần như quyết định– nơi điều 4, điều 12 và 25.

LỊCH SỬ GỌI VỀ

Đảng ta là một bộ phận khăng khít của đảng CS Quốc Tế, có nhiệm vụ lãnh đạo các phong trào đấu tranh chống đế quốc Pháp tại ba xứ Đông Duơng.

 

Lời tuyên xưng nói trên của bọn Hồ Chí Minh và đảng CS của y đã đuợc khẳng định nhiều lần dưới nhiều hình thức khác nhau, trong cơ man sách vở, tài liệu và văn kiện đảng.

Hôm nay, đảng Việt Tân của bọn Hoàng Cơ Minh cũng cùng một tuyên xưng đó đối với bạo quyền trong nước: làm tay sai cho bạo quyền, xâm nhập các phong trào đấu tranh tại hải ngoại, biến Người Việt Tỵ Nạn thành Việt Kiều, tiến tới hoà hợp dân tộc theo đường lối của bạo quyền.
Gọi đó là canh tân ! 

Canh tân, hoặc caỉ cách, cùng nghĩa với cải lương

Thập niên 1930, trong những Án Nghị Quyết hoặc Chương Trình Hành Động hoặc Lời Kêu Gọi Quần Chúng nổi dậy chống Pháp, Hồ Chí Minh và đảng CS của y đã dùng hai chữ cải lương để lên án chính sáchõ Pháp Việt Đề Huề của bọn Việt gian, một bọn không chủ trương lật đổ bộ máy thống trị của thực dân Pháp mà chỉ đòi canh tân để duy trì bộ máy thống trị của thực dân Pháp»

Chúng ta hãy nghe (nguyên văn):

Mục đích nó là lưà dối dân cầy các nơi và tán loạn tranh đấu khắp nơi. Đó là cái kế mượn danh quần chúng mà phá tranh đấu quần chúng. Đồng thời đế quốc chủ nghĩa lại thả bọn điạ chủ phú nông, quốc gia cảỉ lương ra hoạt động hết sức để phá hoại cách mạng. Bọn Lập Hiến» ở Nam Kỳ, tức là bọn Bùi Quang Chiêu, Nguyễn Phàn Long, không ngày nào là không khoe khoang ca tụng những hội đồng cải cách», hội đồng quản hạt» đối với thợ thuyền dân cầy. Bọn Huỳnh Thúc Kháng (Trung Việt), bọn Phạm Quỳnh (Bắc Kỳ) cũng bưng lập hiến» với cải lương» nói hàng ngày rất náo nhiệt» (Lịch Sử Đảng Cộng Sản Việt Nam, Trích Văn Kiện Đảng, Nhà Xuất Bản Giáo Khoa Mác Lê Nin, Hànội 1979, Tập Một, trang 71)

 

Và chúng ta hãy nghe (nguyên văn):

 Bọn quốc gia cải lương như Bùi Quang Chiêu, Huỳng Thúc Kháng, Nguyẽn Văn Vĩnh, nhất là bọn tả» như Dương Văn Giáo,v,v…cũng giả ra bộ xăng xe phản đối đế quốc là người chủ của chúng nó để cướp ảnh hưởng trong quần chúng, để củng cố nền thống trị của đế quốc, phong kiến» (sách đã dẫn, trang 120)

SỰ THẬT TRUỚC MẮT

Đến đây, sự thật đã hiện lên. Đến đây, chúng ta nhìn thấy rõ thân xác cùi hủi Việt Tân của bọn Hoàng Cơ Minh: Một lũ tay sai của Việt Cộng giả bộ xăng xe phản đối Việt Cộng là chủ của chúng nó, để cướp ảnh hưởng trong quần chúng, nhằm củng cố nền thống trị của bạo quyền Việt Cộng.

Khi lên án một đoàn thể tại hải ngoại là tay sai Việt Cộng, chúng ta thường thận trọng. Nhưng đối với bọn Hoàng Cơ Minh, chúng ta không cần phải thận trọng . Quá khứ của họï là bằng chứng vô giá.

Kháng chiến ma, hù doạ đồng bào hải ngoại, làm tiền đồng bào hải ngoại , lường gạt tiền đóng góp cuả đồng bào hải ngoại chia nhau bỏ túi, đánh phá Người Việt Tỵ Nạn, rước đèn trung thu nón cối, ca tụng Hồ Chí Minh có công với dân tộc Việt Nam. Vân vân và vân vân, v,v,v … Rồi vụ Trần Trường treo ảnh Hồ Chí Minh và treo cờ Việt Cộng tại Bolsa năm 1999 không. Rồi vụ đại hội toàn quân tháng 9/2003 . Vân vân và vân vân.

Những trò lưu manh và phản bội nói trên đã đi vào tiềm thức Nguời Việt Tỵ Nạn.

Bây giờ bọn lưu manh đổi tên là Việt Nam Canh Tân Cách Mạng Đảng, để-tôi xin mượn cách hành văn cuả tên chó đẻ Hồ chí Minh ngày xưa “giả bộ xăng xe phản đối bạo quyền Việt Cộng là chủ của chúng nó, để cướp ảnh hưởng trong quần chúng, để củng cố nền thống trị bạo quyền”

Nhưng bọn lưu manh đã làm trò hề.

Đã canh tân lại còn cách mạng.

Canh tân và cách mạng là hai từ xung khắc nhau, trong ý niệm, trong thực tế, trong cứu cánh, cũng như trong hành động.

Canh tân (rénovation) hoặc cải cách (réforme) là thay đổi từ từ và ôn hoa một thực tế để thực tế ấy trở nên tốt hơn (changement en mieux). Còn cách mạng (révolution) là thay đổi đột biến, triệt để và bằng bạo lực (brusque et violent) để xoá bỏ một thực tế. (*)

Bọn Hoàng Cơ Minh không hiểu được sự khác biệt giữa canh tân và cách mạng. Hay lại rở trò bịp?. Như trò bịp kháng chiến quốc nội với 10 ngàn quân kháng chiến ma ngày xưa? Hiển nhiên, bọn lưu manh chẳng bịp được ai. Trái lại, chỉ làm trò cười.

 

 

LỄ RA MẮT TẠI ĐỨC NGÀY 19/9/2004

Tôi có đọc các bài thuyết trình của buổi lễ ra mắt của đảng Viêt Tân tại Tây Đức. Theo tôi, bài thuyết trình của ông Vũ Thư Hiên có trình độ và đĩnh đạc nhất. Ông đúng là một nhà văn, và một con người chính trị

LS Trần Thanh Hiệp cũng có mặt trong buổi lễ, nhưng trái với sự chờ đợi cuả tôi, ông Hiệp không thuyết trình.. Đó là điều đáng tiếc.

Còn những bài thuyết trình khác trong buổi lễ hôm đó ? Toàn là hiếu hỉ và rẻ tiền.

Riêng bài thuyết trình của hai ông Nguyễn Kim và Lý Thái Hùng, tôi xin nói ngay: hạ cấp.

Chúng ta thường nghe hai chữ Noblesse oblige», để nói về phép ứng xử của giới thượng lưu, giới có học hoặc con nhà dòng dõi. .

Bây giờ, câu đó đã bị thay thế bằng câu « Décence oblige».

Décence oblige» , nghĩa nôm na là: đừng làm trò cười.

Đảng Việt Tân, đã làm trò cười khi đưa hai ông Nguyễn Kim và Lý thái Hùng ra thuyết trình trước quan khách tại hội trường Urania Bá Linh. Một ông là chủ tịch đảng, một ông là tổng bí thư đảng.

Người ta có dịp nhìn thấy trình độ của họ. Một anh bạn ở Pháp gọi cho tôi, nói oang oang trong điện thoại:

 

Tờ Rốt Kít thứ thiệt đấy, chứ không phải I Tờ Rít « thứ thiệt đâu, toa đừng lầm.» 

Riêng tổng bí thư Lý Thái Hùng, chẳng những ông là nhà vô học chuyên chính thứ thiệt, mà còn là nhà vô sỉ» chuyên chính cũng thứ thiệt. Cách đây khoảng 6 năm, lúc đó, ông Hoàng Cơ Minh đã chết đượtc gần 10 năm, nhưng họ Lý vẫn quả quyết rằng chủ tịch “Hoàng Cơ Minh” còn sống và đang đi đó đây lãnh đạo kháng chiến quóc nội tiến tới thành công. Sao lại có thể có hạng nguời vô liêm sỉ và trắng trợn đến thế!

Tôi nhớ lại ngày xưa

Ngày xưa, những tháng đầu của năm 1946, tôi ở Thanh Hoá. Chả tối nào tôi không theo người lớn đi tập hát cách mạng hoặc đi nghe học tập chính trị.

Tôí hôm đó học tập về bác Hồ. Chủ toạ là một anh lái lợn, tức vô học chuyên chính thứ thiệt. Anh ta quả quyết đã trông thấy mắt bác Hồ có bốn đồng tử. Cả phòng họp nhao lên. Người thì nói mắt bác Hồ chỉ có hai đồng tử như mọi người khác, người thì nói mắt bác Hồ có 6 đồng tử, một ông duợc sĩ già thì quả quyết mắt bác Hồ có tất cả 9 đồng tử, nói xong tỉnh bơ. Phòng họp cười nói như cái chợ, nhất là mấy bọn thanh niên đứng cuối phòng. Cuối cùng, anh lái lợn vỗ vỗ hai bàn tay vào nhau, tuyên bố chấm dứt thảo luận để bỏ phiếu. Anh ta hô lớn: « Ai đồng ý nà mắt bác Hồ có bốn đồng tử thì dơ tay nên?» Cả phòng họp đều giơ tay lên. Anh lái lợn bèn tuyên bố: « Tất cả đồng bào đã đồng ý nà mắt bác Hồ có bốn đồng tử, vậy tôi tuyên bố nà từ nay mắt bác Hồ có bốn đồng tử, ai chống nại thì nà Việt gian phản động».

 

Tôi kể truyện này cho anh bạn Paris nghe. Anh ta nói oang oang trong điện thoại: « Toa trông ảnh có giống không? Không nẽ đồng chí Ný tổng bí thư của chúng ta nại nà con anh nái nợn à? Vô ný».

Về lễ ra mắt của đảng Việt Tân, bạn bè hỏi tôi . Tại sao đảng Việt Tân không ra mắt taị Paris, mà ra mắt ở Đức.?»

Tôi nghĩ : nên hỏi : « Tại sao Đảng Viêt Tân đã không dám ra mắt tại Paris? » Hỏi, tức là trả lời.

Ở Mỹ, đảng Việt Tânï đã phải chui rúc ra mắt mãi tận miền Bắc Seattle khỉ ho cò gáy. Họ không dám ra mắt tại Cali, nơi được coi là thủ đô Người Việt Tỵ Nạn. Tại Cali, năm 1999, Trần Trường và bọn đồng loã đã bị đồng bào ta đuổi đánh và nhổ đờm vào mặt khi trưng ảnh giặc Hồ và treo cờ nước vỏ lưụ máu mào gà tại khu Bolsa.

Bọn đồng loã trong vụ Trần Trường năm 1999 là ai ? Xin thưa: mặt trận Hoàng Cơ Minh, nay đổi căn cước là đảng Việt Tân.

 

 

30 THÁNG TƯ, NGÀY QUỐC HẬN

Ngày 30/4/1975, khi vào chiếm miền Nam Việt Cộng đã xử sự như một đoàn Hung Nô trên đất địch. Cực kỳ tàn bạo, cực kỳ đểu cáng. Hàng triệu người dân miền Nam đã phải liều chết ra đi , trên những con thuyền mong manh, làm mồi cho bão táp, làm mồi cho cướp biển, làm môì cho cá biển. Theo lời cựu tổng thống Nixon tháng 4 năm 1985 (ngày kỷ niệm biến cố 1975) thì cứ 3 người Việt Nam ra đi, có một ngừơi chết. Ngưòi đó có thể là người già cả, hoặc trẻ thơ.

Ngày 30/4/1975, khi vào chiém miền Nam, Việt Cộng đã xử sự như môt đoàn Hung Nô trên đất địch. Cực kỳ sắt máu, cực kỳ vô nhân đạo. Hàng trằm ngàn công cán chính, anh em quốc gia, và anh em chiến sĩ QLVNCH bị bắt, bị tra tấn, bị đánh đập, bị giam trong những trại cải tạo khủng khiếp nhất và phải lao động nơi rừng thiêng nước độc. Cựu nghị sĩ Trần Trung Dung, và cựu nghị sĩ Thái Lăng Nghiêm có kể cho tôi nghe những đối xử vô cùng ác độc của Việt Cộng đối với anh em Quốc Gia cải tạo», nhất là anh em cựu chiến sĩ QLVNCH. Bao nhiêu người đã chết mất xác, chết tức tưởi, không đuợc nhìn mặt vợ con lần cuối.!

 

 

Ngày 30/41975 là ngày tang tóc cho nhân dân miền Nam. Cha mất con, vợ mất chồng, con mất cha mẹ.

Đó là ngày của hận thù. Hận thù mà bọn Việt Cộng đã gây ra cho nhân dân Miền Nam. Và gây ra cho cả nhân dân miền Bắc. Bởi vì: miền Nam không còn nữa, quân đội miền Nam không còn nữa, Việt Cộng đuợc rảnh tay xiết chặt thêm gông cùm sắt máu trên thân xác yếu gầy nhân dân miền Bắc. Nhân dân miền Bắc đã tuyệt vọng lại càng tuyệt vọng hơn. Và đã đói rách, lại càng đói rách hơn. Cựu thủ tướng Nguyễn Văn Lộc có kể cho tôi nghe: ngừơi dân miền Bắc đói khổ ngoài sự tưởng tượng của chúng ta. Hôm ấy một ngày đông lạnh buốt ruột, hàn thử biểu chỉ 18 độ, ông đi lao động trên rừng già. Trên đường ông trông thấy những phụ nữ áo rách, phong phanh, quần rách xắn ngang gối, và đi chân đất. Đứa con nhỏ da bọc xương lũn chũn đi sau mẹ, ở truồng, mặc áo rách, cũng đi chân đất.

Ngày 30/4/1975 sẽ sống mãi trong tiềm thức dân tộc cũng như với lịch sử Việt Nam.Đó là NGÀY QUÓC HẬN.

Nay đảng Việt Tân của bọn Hoàng Cơ Minh gọi ngày đó là Ngày Tự Do. Bị Người Việt Tỵ Nạn vạch mặt, họ đổi giọng, gọi là Ngày Tranh Đấu Cho Tự Do.

Chúng ta đã nhìn thấy họ mưu tính gì rồi. Ngày hôm đó, họ sẽ manh động, xâm nhập vào hàng ngũ của chúng ta, để –tôi xin mựợn lời của tên chó đẻ Hồ Chí Minh ngày xưa- lưà dối dư luận và tán loạn tranh đấu khắp nơi. Đó là cái kế mượn danh quần chúng mà phá tranh đấu quần chúng»


Đúng là một lũ cải lương-tôi lại xin mượn lối hành văn của tên giặc già Hồ Chí Minh ngày xưa—một lũ tay sai Việt Cộng giả bộ xăng xe phản đối Việt Cộng là chủ cuả chúng nó, để cướp ảnh hưởng cuả quần chúng, nhằm củng cố nền thống trị của bạo quyền trong nước»

TỘI ÁC CÓ TỔ CHỨC (organized crime)

Thập niên 1990, một hồ sơ xuât hiện, nói là của cơ quan FBI về tội ác của một Tội Ác Có Tổ Chức (Organized Crime). Buôn lậu xi kè ma tuý, buôn lậu gái vị thành niên, tổ chức những ổ gái mãi dâm, mang khí giới bất hợp pháp, phá rối an ninh Nguời Việt Tỵ Nạn tại Mỹ , theo sách lược của bạo quyền Việt Cộng. Nhiều bạn của tôi đã đuợc đọc hồ sơ đó.

Việt Cộng hiện có nhu cầu bức thiết phải tóm thâu Người Việt Tỵ Nạn vào một mối, để rảnh tay đàn áp đồng bào trong nước. Nghị Quyết 36-NQ/TU ngày 26/3/2004 của Việt Cộng nằm trong nhu cầu và sách lược đó.

 

Phải chăng sự công khai hoá đảng Viêt Tân của bọn Hoàng Cơ Minh, cũng như những manh động mà bọn này dành cho ngày Quốc Hận sắp tới nằm trong nhu cầu và sách lược nói trên?
Chúng ta, Người Việt Tỵ Nạn , với tư cách công dân Mỹ, có quyền viết thư cho chính quyền Tổng Thống Bush, để đặt vấn đề và ngăn chặn tội ác có thể xẩy ra. Chẳng những chúng ta có quyền, mà có bổn phận. 

 THAY CHO LỜI KẾT

Tuổi đời bạc phơ rũ trên trang giấy trắng phao.

Đêm nay tôi viết, vì mặc cảm tôị lỗi. Tôi viết để những thế hệ sau này khỏi trách tôi hèn, cái hèn của một kẻ nhờ sống trong chế độ của Người Quốc Gia mà có được chút học vấn.

Tôi viết, để có thể ngẩng mặt lên nhìn các anh em cựu chiến sĩ QLVNCH đó đây trên đất Mỹ, có người đã để lại một phần thân thể trên chiến trường Miền Nam.

Tôi viết để không hổ thẹn với anh linh các chiến sĩ đã hy sinh vì đại nghĩa dân tộc, trong đó có những ngưới lính của tôi tại Mạo Khê Đông Triều.

Trước mặt tôi là tấm ảnh cũ kỹ của những Nguyển Khoa Nam, Lê văn Hưng, Phạm Văn Phú, Lê Nguyên Vỹ, Hồ Ngọc Cẩn. Những vị anh hùng của QLVNCH, và của dân tộc Việt Nam.

Hởi Ngưới Quốc Gia, hỡi Nguời Việt Tỵ Nạn Cộng Sản, hỡi các anh em cựu Chién Sỉ QLVNCH. Hãy nhìn thẳng vào mặt bọn Việt Cộng và tay sai.

Hãy quyét liệt, hãy hành động. Hãy đánh giập đầu sự phản bội.

Chúng ta nhất định thắng. 

 

 

Houston 28/3/2005

http://www.tinparis.net/thamluan/nvchuc_viettan.html

Posted in Uncategorized | Tagged: , | 2 Comments »

TỪ MẶT TRẬN đến ĐẢNG VIỆT TÂN

Posted by tudodanchu trên Tháng Chín 8, 2008

TỪ MẶT TRẬN đến ĐẢNG VIỆT TÂN – Phùng Ngọc Sa –

Mặt trận nói trên là Mặt Trận Quốc Gia Thống Nhất Giải Phóng Việt Nam, hay Mặt Trận Hoàng Cơ Minh, thường gọi tắt là Mặt Trận (MT); Đảng Việt Tân, do tiếng ghép của những chữ Việt Nam Canh Tân Cách Mạng Đảng.

I- / Mặt Trận Quốc Gia Thống Nhất Giải Phóng Việt Nam.

Nhờ sưu tầm, chúng tôi được biết có nhiều sách báo viết về MT, nhưng có lẽ quyển hồi ký «Trả Ta sông Núi 3» phát hành tại Hoa Kỳ trong năm 2004 của cựu đại tá Phạm Văn Liễu, nguyên Tổng vụ trưởng Tổng vụ Hải Ngoại của MT, (kể từ khi thành lập năm 1981 cho đến ngày «tan vỡ» vào cuối năm 1984) là một tài liệu chứa đựng nhiều chi tiết khả tín và có tính cách thuyết phục. Lý do: Ông là nhân vật đóng vai chính trong việc tổ chức và sáng lập MT viết.

Khi công khai hoạt động, theo hệ thống tổ chức và phân nhiệm, MT được chia ra làm 2 bộ phận:

– Trong nước: Do Tổng vụ Quốc Nội: Nhiệm vụ là trực tiếp chiến đấu để lật đổ bạo quyền cộng sản, người lãnh đạo là phó đề đốc Hoàng Cơ Minh.
– Tại ngoại quốc: Do Tổng vụ Hải Ngoại: Đặc trách xây dựng và phát triễn cơ sở hậu cần, vận động với cộng đồng người Việt trên thế giới, góp công góp của, giúp kháng chiến trong nước; người đứng đầu là cựu đại tá Phạm Văn Liễu.

Hoạt động song hành với MT còn có Phong Trào Quốc Gia Yểm Trợ Kháng Chiến do ông Phạm Ngọc Lũy, hội trưởng Hội Trường Xuân (1), một người đạo đức và rất được tín nhiệm của đồng hương Việt Nam lúc bấy giờ làm Chủ tịch; ông Lũy phụ trách kêu gọi đồng bào Việt Nam khắp thế giới đặc biệt là những người có cảm tình vì từng chịu ân của ông tích cực tham gia ủng hộ tổ chức kháng chiến trong nước.

Xin sơ lược qua về đại tá Phạm Văn Liễu, tác giả 3 quyển hồi ký «trả ta sông núi», đặc biệt trong quyển 3 có ghi rõ nhiều sự kiện liên quan tới MT. Được biết, cựu đại tá Phạm Văn Liễu, nguyên Tổng vụ trưởng Tổng vụ Hải Ngoại của MT là người đã từng đãm nhận chức vụ Tổng giám đốc Cảnh Sát Quốc Gia dưới thời nội các của bác sĩ Phan Huy Quát vào những năm 1965-1966.

– Trước đó, vào những năm 1945-1946, ông Liễu là một thanh niên yêu nước đã tình nguyện đứng vào hàng ngũ Mặt Trận Quốc Dân Đảng để chống nhau với Mặt Trận Việt Minh cộng sản. Ông được cử theo học khóa huấn luyện quân sự tại trường Lục Quân Yên Báy, trung tâm nầy do các giáo quan Nhật Bản trực tiếp đào tạo và giảng dạy. Bị thất bại trong cuộc chiến đấu chốâng bọn Việt Minh cộng sản nên ông phải lưu lạc sang Tàu. Trở về nước, ông theo học và tốt nghiệp khóa 5 trường Võ Bị Liên Quân Đà Lạt năm 1952. (Người viết tốt nghiệp khóa 8 -1953).
– Là sĩ quan theo học khoá I Sĩ Quan Hải Quân Việt Nam. Kế đó được giao phó nhiệm vụ thành lập và là Tư Lệnh đầu tiên của Sư Đoàn Thủy Quân Lục Chiến Quân Lực Việt Nam Cộng Hòa.Thất bại trong cuộc đảo chính chống chế độ Ngô Đình Diệm năm 1960, ông phải lưu vong tị nạn chính trị tại Cao Miên.

– Sau năm 1975, đại tá Liễu may mắn thoát nạn cộng sản và định cư tại Hoa Kỳ. Mặc dù tuổi tác đã cao, gia đình tuy mới tạm ổn định, nhưng vốn mang dòng máu tự hào cách mạng, ông đã kết nghĩa với phó đề đốc Hoàng Cơ Minh và cả hai cùng nhau thề nguyện mang hết ý chí, khả năng vận động kết hợp tất cả chiến hữu thành một khối để thành lập một mặt trận tiêu diệt chế độ CSVN. Tiếc thay, ông bị thất bại, «Họa hổ bất thành khuyển» (Vẽ con cọp thành con chó). Công cuộc giải phóng quốc gia tới đâu thì không thấy, nhưng chính ông đã vô tình giúp một số người vì quyền lợi phe nhóm làm mất chính nghĩa của MT. Ngoài ra, do những việc thu nhập tiền bất chính, cộng thêm các hành vi lừa gạt đã làm cho bầu không khí chính trị tại hải ngoại bị vẩn đục, tập thể người Việt tị nạn phân tán chia rẽ. Mất niềm tin và nghi ngờ lẫn nhau.

Theo giới thông hiểu nội tình, thì không phải vì ông Liễu cùng ban tham mưu của ông thiếu hiểu biết về các nhân vật mà họ liên kết khi thành lập MT nên làm hỏng đại sự, mà thực ra do ông vì quá tự tin, nghĩ mình là một pháp sư cao tay ấn, có khả năng tạo ra âm binh, thì cũng đũ bản lãnh để điều khiển chúng. Tiếc thay, trong vai phù thủy, ông đã không đũ sức hô phong hoán vũ điều khiễn âm binh, lại thiếu đề phòng nên bị chúng quật lại diệt luôn phù thủy và khiến ông trở thành một kẻ tòng phạm.

Tuy nhiên, điều đáng khâm phục là trước khi bước vào hoàng hôn cuộc đời, tác giả còn có can đảm nói lên sự thật, vạch ra những lỗi lầm của MT và nhờ tài liệu đó, chúng ta biết được là MT đã phản lại sự nghiệp chống cộng giải phóng quê hương. Việc làm của tác giả là một hành động xám hối và là một tiếng chuông cảnh tĩnh cho những ai dễ tin, đặc biệt là tuổi trẻ rút kinh nghiệm mà xa lánh tổ chức nầy.

Trước đây, lúc còn sinh hoạt và đặc trách bộ phận An Ninh trong một chính đảng; do sự giúp đở của các đồng chí và một số nhân vật từng tham gia MT. Chúng tôi đã thu thập được nhiều tin tức liên quan đến MT. Đem đối chiếu nó với các tài liệu ghi trong sách của ông Cao Thế Dung, hồi ký Trả Ta Sông Núi 3 (Trtsn) của đại tá Phạm Văn Liễu, chúng tôi biết được là trong quá trình 23 năm hoạt động, kể từ khi thành lập năm 1981 cho đến lúc tuyên bố giải tán để cho ra đời đảng Việt Tân vào ngày 19-9-04, MT chưa lập được một thành tích gì khả dĩ giúp dân cứu nước, mà chỉ thành công trong kế hoạch kinh tài có lợi cho phe nhóm, và xây dựng được một hệ thống bán phở. Vì thế, người đời mới chế diễu, đổi tên MT đáng lẽ là một công cụ đấu tranh chống cộng thành ra « Mặt Trận Phở Bò».
Phần còn lại MT chỉ tạo cho mình một hình ảnh không mấy tốt đẹp là: – Dối trá lừa gạt – Hù dọa làm tiền và sử dụng bạo lực..

* Dối trá lừa gạt: Từ hình thức lẫn nội dung. Xin trưng dẫn một vài vụ điễn hình:

1- Ngay từ lúc khởi sự, người đứng đầu quốc nội đã mưu đồ buôn bán kháng chiến dưới hình thức lập chiến khu giả để câu khách kiếm tiền. Ý định đó bị phản đối, MT lại đi thuê đất ở Thái Lan lập căn cứ địa chiến đấu.

Theo hồi ký «trả ta sông núi» (trtsn) ở trang 195 ông Liễu viết, khu chiến của ông Hoàng Cơ Minh, là một mảnh đất rừng mà ông ta đã thuê lại của tướng Thái Lan tên Sutsai.Thử hỏi, lập khu chiến mà phải thuê đất của một tướng Thái, là một bọn được coi lưu manh, tham nhũng bậc nhất thì làm sao tiến hành tổ chức kháng chiến được: Với bọn Thái nầy, khi vòi được tiền, chúng tạm để yên, nhưng khi CSVN ngả giá cao hơn, là bọn tướng tá Thái trở mặt và bán đứng ta ngay.

Kinh nghiệm cụ thể: Một chiến hữu của chúng tôi nhờ quen biết với đại tá Sauvageot, (tên Việt là Nguyễn Hữu Hai) đặc trách công tác tìm M.I.A (Người Mỹ mất tích) tại sứ quán Hoa Kỳ, Bangkok, Thái Lan. Trước kia, ông là một cố vấn tại Trung Tâm Huấn Luyện Xây Dựng Nông Vũng Tàu mà tôi thường xuyên liên lạc. Là một người Mỹ sành tiếng Việt, thuộc lòng quyển Kiều; bạn tôi được đại tá Sauvageot thuận cho tham gia công tác tìm MIA. Nhưng chiến hữu nầy vì không đồng ý để bọn Thái Lan hướng dẫn lộ trình nên bị chúng kiếm cớ trục xuất ra khỏi đất Thái trong vòng 24 giờ.

Thuê đất của bọn Thái lập chiến khu, mướn thường dân Lào làm lính đóng kịch, giả làm kháng chiến quân (trtsn 200-204) để trang trí cho buổi lễ ra mắt Khu Chiến và tuyên bố Cương Lĩnh Chính Trị của MT đã là một hành động lừa dối, nhưng có thể tha thứ được, vì dù sao buổi đầu cũng cần đánh bóng thổi phồng để huyên truyền có lợi cho đại cuộc. Nhưng ông Hoàng Cơ Minh, (HCM) Tổng Vụ Trưởng Quốc Nội (TVQN) chỉ quanh quẩn trên đất Thái, Nhật hoặc Hawaii thế mà ông dám phịa ra là đã quy tụ được 36 tổ chức trong nước, và đã có trên 10.000 tay súng (trtsn 320) thì quá đáng.

2- Chủ trương lừa gạt ngay cả trong nội bộ:

Khi ông Liễu dẫn phái đoàn hải ngoại từ Hoa Kỳ đến thăm khu chiến còn được gọi là căn cứ số 9 (trtsn 209); ông HCM đã giàn dựng cho mọi người tưởng là khu chiến nằm sâu tận trong lãnh thổ Ai Lao, chứ không nằm trên đất Thái, nên mới bố trí cho phái đoàn hải ngoại của ông Liễu nếm mùi gian khổ: từ đường cái vào khu chiến phải vượt rừng, lội suối, ngược giốc, phơi nắng tới 2 ngày và một đêm; đó là chưa nói đường đi trơn trợt quanh co, vất vả gian nan lắm mới tới chiến khu. Thế mà khi trở ra thì chưa đầy 3 tiếng đồng hồ đã tới đường cái, có xe chờ sẵn. Đặc biệt, ông Hoàng cơ Minh rời chiến khu sau, nhưng khi phái đoàn về tới Bangkok thì ông Minh đã quần áo tươm tất chờ sẵn.. Dấu đầu bị hở đuôi.

3- Dối trá trong việc dấu nhẹm cái chết của ông Hoàng Cơ Minh:

Lúc bị giam ở trại «cải tạo» cũng như thời gian còn kẹt trong nước, nguồn an ủi và hy vọng độc nhất của chúng tôi là nhờ vào các tin tức liên quan đến phong trào Kháng Chiến, hoặc Hoa Kỳ sẽ cứu ra khỏi tù và được « Tống xuất».
Khi được thả ra từ trại tù nhỏ về sống vất vưởng trong nhà tù lớn, thì nguồn hy vọng nói trên đã tăng gấp bội.Mặc dù bị quản chế chặt chẻ, bị bưng bít nhưng ít nhiều vẫn tiếp nhận được tin tức kháng chiến chống cộng, và nhờ thế cuộc sống có phần dễ thở. Khốn thay, lúc được trả quyền công dân vào năm 1987, việc di chuyển dễ dãi đôi chút, hơn nữa vì sinh kế phải giao thiệp biếu xén bọn công an, nhờ thế mới biết được lãnh tụ kháng chiến HCM đã hy sinh. Mặc dầu thấy bọn công an đem cái chết của ông Minh ra triển lãm và bêu rếu, phần lớn anh em chúng tôi vẫn cho đó là một vụ ngụy tạo và nói láo của cộng sản. Đến lúc thu thập đủ bằng chứng xác thực ông HCM đã chết, thì kể như trời sập! Bao nhiêu hy vọng đều sụp đổ tiêu tan, bỏ ăn, mất ngủ. Ấy vậy mà lúc được qua Mỹ theo chương trình H.O vào năm 1991, và tiếp mãi nhiều năm về sau, cán bộ MT vẫn nói là lãnh tụ HCM hãy còn sống, vẫn lãnh đạo kháng chiến; chiến trường chống cộng vẫn sôi động: hôm nay thì đơn vị VC nầy bị phục kích, bữa khác kho đạn của chúng bị quân kháng chiến phá hoại v.v. Chưa hết, sẽ có thư chúc Tết của lãnh tụ HCM, cố đón chờ.

Quả thật, không có gì đáng buồn bằng lấy cái chết một người được tôn phong làm anh hùng, đã từng hy sinh tất cả, kể cả mạng sống để đổi lấy một số lợi lộc nào đó. Theo đánh giá, sở dĩ MT cố bưng bít dấu nhẹm cái chết của ông HCM, vì họ chủ trương càng giữ kín và kéo dài lâu, thì số tiền buôn bán kháng chiến càng thâu được thêm nhiều. Lý do đó, nên mới có chuyện ông HCM bị hy sinh vào cuối năm 1987 mà mãi cho đến năm 2001, nghĩa là 14 năm sau, MT mới chính thức khai tử ông. Và đến lúc cần phải giải thích, thì họ lại ngụy biện: Trong một buổi hội luận trên đài Tiếng Nước Tôi giữa ông Lê Thành Tùng và bác sĩ Đặng Vũ Chấn, một khuôn mặt không những hoàn toàn xa lạ với chính giới Việt Nam mà xa lạ ngay cả trong hàng ngũ lãnh đạo MT, như bác sĩ Trần Xuân Ninh, ông Hoàng Cơ Định, Hoàng Cơ Long, Nguyễn Kim Hườn v.v.

Dịp nầy, ông Đặng Vũ Chấn đã nói: Tin lãnh tụ HCM bị hy sinh là do bọn VC nó tung ra, thì làm sao có thể tin, vì thế phải cần nhiều thời giờ để kiểm chứng, lý do đó nên mới có sự chậm trễ trong việc loan báo.

Ô hay! Phải chăng ông Đặng Vũ Chấn quá coi thường dư luận, xem thính giả và đồng bào trong nước cũng như hải ngoại chỉ là một lũ khờ khạo, nói sao nghe vậy không cần lý luận phải trái. Ông HCM, là tư lệnh một Khu Chiến, ngoài chiến hữu trực tiếp chiến đấu, còn có hệ thống liên lạc; bên cạnh còn đảng Việt Tân hoạt động bí mật từ năm 1982. Thế mà không một ai có trách nhiệm kiểm nhận và thông báo cái chết của lãnh tụ, thì quả là một sự kiện quá vô lý.

Có lẽ khi ngẩu hứng giải thích với thính giả về cái chết của ông HCM, ông Đặng Vũ Chấn quên không nghĩ đến hoạt động phản gián và tuyên truyền của bọn VC. Nếu CSVN muốn cố tình đánh phá MT, chúng đã ồ ạt tung cán bộ và phương tiện trưng dẫn bằng cớ chứng minh là ông HCM đã chết thì MT sẽ vô phương chống đở. Nhưng không, bọn cộng sản lại ma quái, áp dụng kế hoạch «chim tu hú mượn ổ sáo sậu» để gài cán bộ vào hàng ngũ MT.

Dân gian ai cũng biết loại chim tu hú vốn tinh ranh, không làm tổ, chỉ chiếm tổ sáo sậu trước là xơi trứng rồi phi tang vỏ; kế đó mượn ổ đẻ trứng. Sáo sậu nhà ta khi về tổ tưởng là trứng của mình, lo thu hết công sức ấp trứng của tu hú. Đến khi trứng nở, tu hú con bay theo mẹ.. CSVN đã sao cóp y nguyên bản. Chúng biết rõ MT muốn dấu nhẹm cái chết của ông Minh, bọn chúng tương kế tựu kế áp dụng màn «Tu hú mượn ổ sáo sậu». Do đó trong nước, cộng sản chỉ qua loa tuyên truyền là đảng thẳng tay tiêu diệt bọn kháng chiến phản động, còn tại hải ngoại thì chúng áng binh bất động, mượn cơ sở sẵn có, gài cán bộ vào tổ chức MT. Phải chăng 14 năm là thời gian cần và đũ để phản gián VC xâm nhập và cấy «sinh tử phù» vào một tổ chức có tiếng chống cộng tại hải ngoại.

*- Hù dọa để thu tiền. Áp dụng bạo lực.

– Hồi ký Trả Ta Sông Núi 3 của cựu đại tá Phạm Văn Liễu tố cáo MT chủ trương bằng mọi giá, kể cả hăm dọa để «tận thu»tiền bạc. Cụ thể trong thư từ Thái Lan viết cho ông Liễu ngày 09-02-1982, HCM dưới tên Nhật là Komori C Masaaki đã thúc giục hải ngoại phải đóng góp nhiều hơn nữa, nếu cần thì phải «hù dọa» (Trtsn 399). Lý do đó mà MT đã áp dụng nhiều thủ đoạn thu các nguồn tiền, từ: Nguyệt liễm; đóng góp của đồng bào; hàng vạn «lon kháng chiến» đặt tại phòng mạch bác sĩ, nha sĩ, nhà hàng; tiền của các đoàn viên tình nguyện bỏ công sức làm cuối tuần như : cắt cỏ, dựng hàng rào, xây tường gạch v.v. (Trtsn 355) Tất cả số tiền thu được đều chui thẳng vào túi không đáy của Vụ trưởng Vụ Tài Chánh Hoàng Cơ Định (em ruột của HCM) một cách không phân minh; không kế toán sổ sách. Do hành động bất hợp pháp đó mà vào ngày 22-4-1991, một số đầu lĩnh của MT bị bắt, bị còng tay và đẩy lên xe cây vì các tội danh âm mưu khai gian thuế, trốn thuế, và không khai thuế .(Trtsn 450)

– Có nhiều dư luận cho rằng vợ chồng anh Lê Triết cũng như nhà văn Duyên Anh sở dĩ bị thảm sát vì phê bình những sai trái của MT. Nhưng vì thiếu chứng cớ, vụ án được xếp lại. Tuy nhiên, bản thân người viết cũng xin đưa ra vài bằng chứng cụ thể, MT đã bắt chước CSVN áp dụng bạo lực với tất cả những ai không đồng ý với họ. Xin trưng dẫn 2 sự kiện dưới đây:

1-/ Vào dịp lễ Giổ Quốc Tổ năm 1994, lúc đó chúng tôi vừa mới tới định cư tại Hoa Kỳ.Vì chưa nắm vững tình hình nên đã bộc trực lên tiếng phản đối Ban tổ chức treo khẩu hiệu «Lể Giổ Quốc Tổ, Mừng Ngày Quốc Khánh». Sau đó, qua một bài viết, tôi đã phản bác và giải thích: Giổ Quốc Tổ là một nghi lễ truyền thống; Quốc Khánh là ngày lễ dùng để đánh dấu một giai đoạn lịch sử. Lịch sử Việt Nam cận đại đã có tới 3 ngày Quốc Khánh: Ngày 3-8-1949, kỷ niệm ngày Pháp trao trả độc lập cho Việt Nam; ngày 26-10-1956, tuyên bố nền Cộng Hòa và 1-11-1963 là ngày Cách Mạng, quân đội lật đổ Đệ I Cộng Hòa. Hơn nữa, chúng tôi đề nghị, khi chưa có quyết định của toàn dân, thì không một ai được quyền áp đặt. Hậu quả của bài báo: Ngày đêm nhà tôi bị quấy nhiểu; trong vòng 2 tuần, mặc dù bánh mới vẫn bị đâm lũng làm xẹp tới 3 lần; lúc vắng nhà đồ đạt bị đập phá, vô số cú điện thoại chủi mắng. Sau cùng, một người nói thẳng mặt tôi: « Anh đã chống lại Mặt Trận khi phản đối việc đổi lễ Quốc Tổ thành Quốc Khánh .» . Vụ việc tôi đã trình cơ quan công lực và mãi mấy năm sau mới tạm lắng. Tuy vậy, một người đã thông báo cho biết là tên đã bị ghi vào «sổ đen» của MT.

2-/ Trung tuần tháng 8 năm 2004. Sau khi thu nhận tin tức từ các đài phát thanh, ngoài ra, nhờ một số chiến hữu khác lấy tài liệu từ internet thì biết được là một nhóm người chủ trương lấy ngày 30-4-05 làm Ngày Tự Do Cho Việt Nam. Sau khi phối kiểm, thấy rõ đây là một mưu đồ, nên viết để báo động: Ngoài việc tung lên các hệ thống internet, bài viết còn đăng trên nhiều tờ báo để phổ biến. Hậu quả, một người quen bất thình lình đến tận nhà hăm dọa: «Anh chống Mặt Trận, chống Tập thể Chiến Sĩ của Lê Minh Đảo, họ không giết anh nhưng sẽ đánh anh què tay không còn bưng cơm mà ăn, đừng nói chi viết.»

Tôi đã thông báo vụ trực tiếp hăm dọa này cho cơ quan công lực và nhiều người quen. Riêng Cảnh sát họ chỉ cười và nói: «Bộ người khùng hay sao mà trực tiếp hăm dọa, tức là đã phạm vào điều 422 của Bộ Hình Luật California.»(Penal Code of California, sec 422). Tiếp đó, đài Tiếng Nước Tôi (TNT) đả kích người viết bài, và đổi lại «Ngày Đòi Tự Do Cho Việt Nam» hoặc «Ngày Tranh Đấu Tự Do Cho Việt Nam». Đài TNT liên tục «mớm» cho thính giả tưởng lầm là chúng tôi đã «khùng» nên chống lại việc làm chính đáng của họ (sau khi đã lại đổi tên). Xin xem tuần báo Lập Trường số 530 trang 12, phát hành ngày 23-9-04, quý vị thấy được phản ứng của độc giả khắp nơi về việc chủ trương đổi ngày 30-4 thành Ngày Tự Do Cho Việt Nam. Và chắc quý vị cũng không quên trước đây MT từng tự ý đổi ngày Giổ Quốc Tổ thành Quốc Khánh; 30-4 thành Ngày Báo Hiếu Mẹ Cha; Tháng Tư Đen thành Tháng Tư Xanh. Và thắc mắc, tại sao 364 ngày còn lại trong năm không chọn, mà buộc phải chọn 30-4. Ý đồ gì đây? Sau loạt bài nầy, chắc MT và đài TNT sẽ ra tay, và chúng tôi sẵn sàng «ứng chiến».

II – / Việt Nam Canh Tân Cách Mạng Đảng, gọi tắt đảng Việt Tân (VT).

Theo xác nhận trong Diễn Văn Khai Mạc của bác sĩ Trần Đức Tường, trưởng ban tổ chức Lễ Ra Mắt vào ngày 19-9-04 tại Berlin, Đức quốc, thì đảng Việt Tân là hậu thân của MT. Mặt khác, khi giải thích «Lý Do Công Khai Hóa Đảng Việt Tân», ông Nguyễn Kim, chủ tịch đảng cũng xác định là đảng tuy mới công khai hoạt động nhưng đã có mặt trên hai thập niên đấu tranh và chính do Chủ tịch Hoàng Cơ Minh thành lập từ trong chiến khu. Và cũng theo lời tuyên bố nói trên thì «mặc dầu lãnh đạo của đảng VT và MT là một, nhưng MT là một trận tuyến quy tụ nhiều đoàn thể phối hợp đấu tranh.» Xin hỏi ông Nguyễn Kim, theo tài liệu thu thập được, khi MT «tan vỡ» vào cuối năm 1984 (Trtsn 369-378), ngoài hệ thống tiệm phở và một số cơ sở kinh tài, thì còn tổ chức khác nào nữa mà ông nói MT là nơi quy tụ nhiều đoàn thể đấu tranh. Phải chăng ông muốn nói đó là tổ chức Liên Minh Việt Nam Tự Do, Hội Chuyên Gia Việt Nam và Đoàn Thanh Niên Phan Bội Châu v.v.. Theo giới am hiểu thì các tổ chức đó chỉ để trang trí, chẳng gây được một thành tích nào đáng kể; ngoài ra, thấy không còn ăn khách và trước bờ đổ vỡ tàn lụi, MT đành phải thay lông, đổi lốt để trở thành đảng VT.

Theo tranh hý họa và bài viết đăng trên Bán Nguyệt San Ngày Nay số 535 ngày 1-10-04 thì việc đảng VT ra đời để thay MT chỉ là chuyện «rượu cũ, bình mới». Bài báo còn viết, trong quá khứ MT đã làm mất lòng tin của đồng bào hải ngoại, do đó trước khi giải thể, MT phải bạch hóa hồ sơ về số tiền đã «tận thu» của đồng bào và cũng nên giải thích việc thủ tiêu các đoàn viên nòng cốt của MT.

Đảng Việt Tân như xác định là hậu thân của MT và do ông HCM tổ chức, mà theo tố cáo của đại tá Phạm Văn Liễu trong hồi ký « Trả Ta sông Núi 3 », ông HCM là một nhân vật từng tạo nhiều thành tích không mấy tốt đẹp tỉ như: dối trá, buôn bán kháng chiến, hiếu sát, từng ra lệnh xử tử 18 kháng chiến quân tại chiến khu (trtsn 447) thì làm sao ông ta có thể đào tạo được nhiều cán bộ dày dặn kinh nghiệm, có đạo đức cách mạng như lời phát biểu của ông Đặng Vũ Chấn.

Ngoài ra, đảng Việt Tân là nòng cốt, MT là tổ chức ngoại vi, mà MT thì đã để lại quá nhiều tì vết xấu xa thì làm sao đảng VT có thể trở thành một công cụ đấu tranh có chính nghĩa được.

Nội cái danh xưng Việt Tân thôi, cũng đã không ổn mà còn gây nhiều thắc mắc: Triết học Đông phương đã đưa ra một hệ luận về thuyết Chính Danh: « Danh Bất Chính;Ngôn Bất Thuận, Lý Bất Thông». (Tên không đúng, nói không xuôi thì lý lẽ không trôi chảy). Lý lẽ không trôi chảy thì không hành động đúng. Dưới đây là ý nghĩa 2 chữ Canh Tân Cách Mạng:

– Canh Tân, cải cách, tức chủ trương sửa đổi cho thích nghi với thời đại. Tỉ như: Giáo Hội Canh Tân, (Eùglise de Réforme) để sửa đổi những điều được cho là sai lầm của Giáo Hội Công Giáo Roma. Nhưng tín điều về Thiên Chúa giáo vẫn giữ nguyên vẹn.
– Cách Mạng, là triệt để, hoàn toàn đổi mới, bứng tận gốc và bốc tận rể. Đã triệt để, thìø không có chuyện nữa vời. Cải cách thì không thể chấp nhận cách mạng.
Luận về chữ, thì danh xưng Cách Tân Cách Mạng đã tự mẩu thuẫn với nhau, nó không hề có trong tự điển khoa học chính trị. Điều nầy, chắc chắn các vị khoa bảng trong MT đã biết. Nhưng phải chăng do chi thị nào đó buộc phải đặt tên như vậy để lập lờ đánh lận con đen?

Nên nhớ, cộng sản chủ trương phải «triệt để» nên thường lên án hàng ngũ quốc gia, tầng lớp tư sản là bọn cải lương, tức là bọn làm cách mạng nữa vời, không dám lật đổ và không dám triệt để khai phá, chúng chính là bọn phản động. Tướng VC Trần Độ và một số nhà đòi cải cách trong nước bị khủng bố, bị hãm hại vì muốn sửa đổi (canh tân) để làm tốt giúp đảng trường tồn, chứ đâu họ muốn giựt sập đảng (cách mạng), thế mà bọn chóp bu cộng sản cũng không chấp nhận nên bị chúng khủng bố cho đến chết.

Trong hoàn cảnh hiện tại, lúc chủ nghĩa cộng sản đang thoái trào, CSVN bị lúng túng vụ tranh chấp nội bộ, đấu đá cấu xé nhau cơ hồ muốn sụp đổ; mặc khác, tạo cơ hội thuận lợi giúp đảng thi hành nghị quyết 36 thì không gì hay bằng chủ trương: hai bên cùng có lợi, giao cho một tổ chức nào đó đấu thầu làm đối lập cuội tiến hành:

– Hô hào Canh Tân, tức chỉ sửa đổi đôi chút để bảo vệ chế độ (cộng sản). Phải chăng đây là tín hiệu báo cho Hà Nội biết: Các anh hãy yên tâm.Chúng tôi chỉ xin hợp tác làm ăn chớ không đụng tới sợi lông nào đâu mà lo ngại.

– Làm cò mồi, đòi Cách Mạng, tức vận dụng tầng lớp chống cộng hãy lật đổ bạo quyền, đòi tự do dân chủ. Với chiêu bài nầy tung ra thì ai chẳng thích, mọi người đều muốn, chắc chắn số tiền buôn bán hai chữ « Tự Do » ắt sẽ thâu vô nhiều hơn « Kháng Chiến » trước.

Người viết cảm thấy quá kinh sợ trước âm mưu nầy, và xin thông báo với quý vị: Trước đây, chúng ta từng lên án CSVN dùng vũ khí của khối cộng sản cưỡng chiếm Việt Nam Cộng Hòa; đặt ách thống trị, chà đạp nhân quyền, bóp chết tự do. Nay, đảng VT hậu thân của MT, một tổ chức từng kiếm được nhiều tiền, sẵn phương tiện họ sẽ tìm cách «gom bi», cài người nắm các tổ chức, đoàn thể tại hải ngoại, đợi lúc mà bọn VC vì xu thế thời đại, buộc chúng phải chấp nhận dân chủ, (dân chủ giả hiệu) thì lớp người đó sẵn sàng đứng ra làm đối lập cuội, bắt tay với bạo quyền trong nước tiến hành dân chủ qua giải pháp «Mỗi người dân một lá phiều», ắt lúc đó chúng ta sẽ bị thua cộng sản một cách thê thảm, và keo nầy còn thua đậm hơn bị đầu hàng vào ngày 30-4-75. Lý do: CSVN nắm đa số, vẫn giữ quyền lực; ta chỉ là một thiểu số vừøa là đối lập cuội. Chính hành động nầy chúng ta đã tạo chính nghĩa cho CSVN và giúp chúng tiếp tục thống trị dân tộc Việt Nam.

PNS.

(1)Thuyền trưởng tàu Trường Xuân đã cứu giúp trên 3000 người Việt tị nạn.

http://tinparis.net/vn_index.html

Posted in Uncategorized | Tagged: , | 2 Comments »

Những món nợ máu

Posted by tudodanchu trên Tháng Chín 6, 2008

Hoàng Cơ Minh

Hoàng Cơ Minh

Hoàng Cơ Minh
Hoàng Cơ Minh

Những món nợ máu

» Tác giả: Lữ Giang

Trước hết, chúng tôi xin nói rõ, những tài liệu chúng tôi công bố trong bài “Cuộc đời sóng gió” nói về con đường chính trị của Hoà Thượng Huyền Quang mới chỉ là những điểm chính. Vì toàn bộ tài liệu quá dài, chúng tôi không thể công bố tất cả trong một bài được. Có người đã hỏi: “Làm thế nào ông lại có được “Bản tự khai” (Bản khẩu cung) do “chấp pháp” lập trong khám. Như vậy ông tự tố cáo ông là ai rồi!”

Chúng tôi hiểu đây là một trong những cố gắng ngụy biện và chụp mũ theo thói thường của các thành phần cực đoan nhưng thiếu kiến thức để biện minh cho những gì không thể biện minh được. Trong bài nói trên, chúng tôi đã nói rõ trong phiên xử ngày 8.12.1978. Viện Kiểm Sát có đọc “lời tự thú của Hoà Thượng khi bị giam ở công an”. Lời tự thú này đã được ông Võ Văn Ái cho đăng lại trên Tạp Chí Quê Mẹ số 125 và 126 tháng 10 và 11 năm 1993, trang 70. Như vậy Võ Văn Ái cũng đã “tự tố cáo mình là ai rồi”?

Hôm nay chúng tôi xin tiếp chuyện với đảng Việt Tân, vì trong những ngày vừa qua, đảng Việt Tân bắt đầu quậy lại. Trước đây, nhóm “Việt Tân cha” đứng ra quậy và đã bị đồng bào nhận diện hết rồi, nên nay đảng Việt Tân lại cho đám “Việt Tân con” nhảy ra quậy dưới nhiều tên khác nhau. Hình như đảng Việt Tân không thể từ bỏ được cái tập quán xấu đã đưa đảng Việt Tân ngày càng rời xa khỏi quần chúng và các tập thể khác.

Chuyện đảng Việt Tân quá nhiều, hôm nay chúng tôi sẽ đưa ra ánh sáng một số chuyện mà chúng tôi thấy rằng đảng Việt Tân cần trả lời cho đồng bào biết trước khi nói đến các chuyện khác.

THẮC MẮC THƯỜNG NGHE

Rất nhiều người hỏi chúng tôi: “Việt Tân” là tổ chức nào? Chúng tôi chỉ trả lời vắn tắt: Đó là Mặt Trận Hoàng Cơ Minh. Lại thắc mắc thêm: “Tại sao không gọi là Mặt Trận Hoàng Cơ Minh mà gọi là Việt Tân?”

Trong cộng đồng người Việt hải ngoại, gần như ai cũng biết Mặt Trận Hoàng Cơ Minh nhưng ít người biết Việt Tân, vì thế chúng tôi phải cố gắng giải thích cho họ.

Chúng tôi nhắc lại, ngày xưa khi muốn xâm chiếm miền Nam, đảng CSVN đã cho hình thành một tổ chức lấy tên là “Mặt Trận Quốc Gia Giải Phong Miền Nam” để làm chiêu bài.

Nhóm Phó Đề Đốc Hoàng Cơ Minh nghĩ rằng muốn thắng Cộng Sản phải lập một đảng và một mặt trận gióng như Đảng CSVN đã làm và phải độc tài hơn Cộng Sản mới có thể thắng họ được. Do đó, nghe nói một “Đại Hội Dựng Đảng” đã được tổ chức vào ngày 10.9.1982 tại một “khu chiến trong vùng rừng núi Đông Dương” để thành lập một đảng gióng như đảng CSVN và gọi tên là đảng VIỆT TÂN và Phó Đề Đốc Hoàng Cơ Minh được suy cử là Chủ Tịch Đảng. Điều lệ của đảng Việt Tân rập khuôn gần gióng điều lệ của đảng CSVN. Chủ Tịch Hoàng Cơ Minh cũng mặc áo bà ba quàng khăn rằn gióng hệt Hồ Chí Minh.

Để “giải phóng Việt Nam”, ba tổ chức là Mặt Trận Người Việt Tự Do, Tổ Chức Phục Hưng và Lực Lượng Dân Quân Việt Nam đã họp lại và thành lập một mặt trận có cái tên gióng hệt “Mặt Trận Quốc Gia Giải Phóng Việt Nam” của đảng CSVN đó là “Mặt Trận Quốc Gia Thống Nhất Giải Phóng Việt Nam”. Vì mặt trận do Phó Đề Đốc Hoàng Cơ Minh làm Chủ Tịch nên thường được gọi là “Mặt Trận Hoàng Cơ Minh”. Về sau, nhóm Hoàng Cơ Minh độc chiếm tổ chức này.

Giải thích như vậy chắc bà con cũng có thể nắm được những nét chính rồi.

KHÔNG NGÔN CHÁNH DANH THUẬN

Sự thành lập và hoạt động của đảng Việt Tân đã xẩy ra một vài chuyện lạ khiến đồng bào thắc mắc.

Chuyện lạ thứ nhất: Tên đảng Việt Tân là tên viết tắt của tên “Việt Nam Canh Tân Cách Mạng Đảng”.

CANH TÂN (renovation) có nghĩa là cải tiến, sửa đổi lại, làm cho tốt hơn. Còn CÁCH MẠNG (revolution) là phá vỡ trật tự cũ và thiềt lập một trật tự mới hoàn toàn khác hẵn với trật tự trước đó (establishment of a new order radically different from the preceding one).

Như vậy canh tân và cách mạng không thể đi đôi với nhau. Trong một cuộc phỏng vấn, Bác Sĩ Nguyễn Trọng Việt, một ủy viên trung ương của đảng Việt Tân, cho rằng chủ trương của đảng Việt Tân là thay đổi “để làm cho công việc đó tốt hơn”. Như vậy đảng này chỉ là một đảng canh tân chứ không phải một đảng cách mạng như đảng CSVN.

Chỉ đọc cái tên Việt Tân thôi chúng ta cũng có thể biết những người lập đảng này chưa biết họ phải làm gì. Hành động mà không xác định được mục tiêu thì chỉ là xuẩn động.

Chuyện lạ thứ hai: Theo điều 44 của Bộ Dân Luật VNCH, phải khai sinh với hộ lại trong hạn 8 ngày tròn sau khi sinh. Đảng Việt Tân được nói là đã được đẻ vào ngày 10.9.1982 tại một “khu chiến trong vùng rừng núi Đông Dương” thế mà đến ngày 19.9.2004 mới làm lễ ra mắt tại Bá Linh. Như vậy đảng Việt Tân đã để 22 năm sau mới khai sinh!

Chuyện lạ thứ ba: Theo điều 51 của Bộ Dân Luật VNCH, khi một người qua đời, phải làm giấy khai tử trong vòng 48 tiếng đồng hồ. Phó Đề Đốc Hoàng Cơ Minh đã tự trận tại chiến trường Lào ngày 28.8.1987, thế mà dến ngày 20.7.2001 Mặt Trận Hoàng Cơ Minh mới chính thức ra thông báo các chiến hữu Hoàng Cơ Minh, Lê Hồng, Trần Thiện Khải và Võ Hoàng đã “anh dũng hy sinh trên bước đường tranh đấu giải phóng Tổ Quốc”. Như vậy Tướng Hoàng Cơ Minh qua đời 14 năm sau mới được khai tử!

Chỉ đọc một vài chuyện lạ đó, đọc giả cũng có thể thấy được đảng Việt Tân hành động không ngôn chánh danh thuận.

BẮT CHƯỚC KHÔNG GIÓNG

Nhiều lần chúng tôi đã đề cập đến Mặt Trận Hoàng Cơ Minh hay đảng Việt Tân với hy vọng tổ chức này sẽ đi vào chính đạo và thực hiện những công tác hữu ích cho đất nước. Nhưng hình như đảng Việt Tân cho rằng phải mưu mô đàng điếm như đảng CSVN mới đoạt được chính quyền nên chẳng những không cải tiến mà còn đưa đám “Việt Tân con” ra phản pháo hay tiếp tục quậy phá. Vì thế, chúng tôi buộc lòng phải tiếp tục lên tiếng.

Tuy là phỏng theo đảng CSVN và Mặt Trận Giải Phóng Miền Nam, nhưng đảng Việt Tân và Mặt Trận Hoàng Cơ Minh đã không nắm vững kỷ thuật tổ chức và hành động như đảng CSVN nên đã đi từ thất bại này tới thất bại khác.

Trước năm 1941, đảng CSVN cũng “biểu dương khí thế” lung tung như đảng Việt Tân hiện nay, nên bị Tây bắt quá nhiều. Cộng Sản Đệ Tam Quốc Tế phải ra lệnh cho nhóm CSVN không được để lộ tung tích, ai để lộ sẽ bị tội phản đảng (tử hình). Vì thế, đảng CSVN phải thành lập Mặt Trận Việt Minh và nấp dưới danh nghĩa đó để hành động.

Đảng CSVN cho lập các hạ tầng cơ sở trong nước trước, thường là các “tổ tam tam”, sau đó mới đưa các toán từ hải ngoại về. Khi các toán ở hải ngoại về, họ thường đi từng người hay nhiều nhất là từng ba người. Toán trở về đông nhất là toán của Hồ Chí Minh vào năm 1944, đem theo cũng chỉ 20 cán bộ, vì có sự yểm trợ của Tàu, Pháp và Mỹ. Họ trở về để được Mỹ huấn luyện chống Nhật!

Mặt Trận Hoàng Cơ Minh đã làm ngược lại hoàn toàn. Trong khi chưa bí mật tổ chức được các cơ sở hạ tầng ở trong nước, Mặt Trận đã tổ chức lễ ra quân rầm rộ ở Washington, sau đó qua Thái Lan lập “Khu Chiến” và cho người đi các trại tỵ nạn tuyển quân và đưa về huấn luyện. Đây là cách “thưa ông tôi ở bụi này” nên mọi đường đi nước bước của Mặt Trận đều bị địch theo dõi và nắm vững. Ba cuộc Đông Tiến được phát động từ 1985 đến 1990 đều sa vào ổ phục kích của định, vì quân số, ngày xuất quân, lộ trình hành quân và hướng dẫn viên người Lào… đều năm trong tay địch. Kết quả: Kháng chiến tan rã.

ĐƯỜNG LỐI SAI LẦM

Từ bỏ kháng chiến, Mặt Trận củng cố lại tổ chức và tăng cường các cơ sở kinh tài để “đấu tranh chính trị”. Nhiều người hy vọng Mặt Trận sẽ xây dựng được các cơ sở dân sự ở trong nước để những cơ sở này tự đứng lên đòi hỏi chính quyền phải thay đổi và thực thi dân chủ. Mặt Trận chỉ đứng đàng sau yểm trợ.

Để thực hiện công tác này, Việt Tân phải bám chặt các thành phần ly khai, các đảng viên đang bất mãn, các thành phần trí thức không chấp nhận chế độ, những thành phần trẻ muốn xây dựng một xã hội mới… để đặt nền móng cho các cơ sở hoạt động. Trái lại, Việt Tân lại chủ trương đặt cơ sở trong các khu Công Giáo di cư quanh Sài Gòn, Xóm Mới, Hố Nai, Gia Kiệm…, nhưng Việt Tân đã thất bại vì những lý do chính sau đây: (1) Thành tích của Việt Tân không đáng tin cậy. (2) Cán bộ Việt Tân đi móc nối rất vụng về. (3) Nhiều người nghi ngờ Việt Tân là tổ chức chống cộng cò mồi của Công An được đưa đến để gài bẩy. Có linh mục đã nhắn ra hỏi chúng tôi: Việt Tân là tổ chức nào? Có phải là tổ chức chống cộng cò mồi của Công An không? Trong hai năm 1975 và 1976, Mai Chí Thọ đã cho thành lập Mặt Trận Phục Quốc giả để gài bắt những thành phần có tinh thần chống cộng, nên ai cũng phải cảnh giác.

Vã lại, dù có lập được một số cơ sở trong giới Công Giáo di cư đi nữa, Việt Tân không thể xử dụng các cơ sở này để đấu tranh chính trị, vì những nơi đó không phải là môi trường để phát động đấu tranh chính trị.

Mặt Trận là tổ chức đầu tiên đã đầu tư vào Linh Mục Nguyễn Văn Lý, nhưng sau đó bị hai bà tranh nhau cướp mối của Mặt Trận để kiếm ăn, Mặt Trận bị loại ra. Mặt Trận cũng có đầu tư vào một số tổ chức đối kháng nhưng không thành công. Các nhà ly khai tránh né Mặt Trận vì sợ Công An theo dõi. Nhìn chung, không tổ chức đối kháng nào dám liên kết với Việt Tân vì sợ bị kết án là cấu kết với tổ chức nước ngoài. Báo Công An Nhân số ra ngày 29.3.2007 cho biết Bộ An Ninh đã liệt đảng Việt Tân vào tổ chức phản động.

Ông Lý Thái Hùng, Tổng Bí Thư đảng Việt Tân, có cho đài BBC biết Việt Tân đang có những hạ tầng cơ sở ở Việt Nam được xây dựng dưới thời của Mặt Trận Hoàng Cơ Minh trước đây. Nếu những cơ sở đó nếu quả thật có thì đó là những cơ sở kháng chiến, không phải là cơ sở đấu tranh chính trị.

Ở hải ngoại, Việt Tân cũng than phiền rất khó mời được một linh mục công giáo tham gia các hoạt động “biểu dương khí thế” của họ, vì các linh mục Việt Nam không muốn dây dưa đến những chuyện tranh chấp trong cộng đồng. Trước những thất bại này, Việt Tân quay lại chống Công Giáo.

Thời Bác Sĩ Võ Tư Nhượng còn sống, gần nhưng trong bất cứ phiên họp nào của Mặt Trận ở Orange County, ông cũng đều đem Công Giáo ra phỉ báng. Các cán bộ khác ngồi nghe với thái độ biểu đồng tình. Bác Sĩ Võ Tư Nhượng vốn là một đảng viên đảng Cần Lao ở Bình Định trở cờ. Trong “ba năm xáo trộm” (1964 – 1966) ông lãnh đạo Hội Đồng Nhân Dân Cứu Quốc Bình Định đi lùng bắt Cần Lao! Ông Lê Văn Diện là một trong những nạn nhân. Một cán bộ Việt Tân cho chúng tôi biết vì nghe Bác Sĩ Võ Tư Nhượng cứ lặp đi lặp lại điệp khúc chống Cộng Giáo, cán bộ này phải từ bỏ đảng Việt Tân!

Trong một văn thư được đưa lên các diễn đàn Internet ngày 2.7.2008, ông Nguyễn Ước ở Toronto, Canada, có kể lại chuyện nhóm Mặt Trận chiếm lễ đài trong Đại Hội Giới Trẻ Thế Giới tại Canada. Chúng tôi xin tóm lược như sau:

Trong Đại Hội Giới Trẻ Thế Giới được tổ chức tại Canada năm 2002, Giáo Dân Việt Nam ở Toronto có lập một “Làng Công Giáo Việt Nam”. Một nhóm liền đến treo cờ vàng ba sọc đỏ quanh lễ đài và buộc các Giám Mục và Linh mục phải chào cờ mới được làm lễ. Hôm đó, chính bản thân ông trực tiếp đề nghị mấy “tổ chức chính trị”, trong đó có Mặt Trận Hoàng Cơ Minh, nên gom cờ vàng ba sọc đỏ vào một khu. Họ đã không chịu nghe mà còn hăm dọa hành hung ông!

Nếu chỉ đem cờ vàng ba sọc vào đại hội thì chẳng có gì đáng nói. Việc một nhóm đã chiếm lễ đài và treo cờ rồi buộc các Giám Mục và Linh mục VN phải chào cờ rồi mới được dâng thánh lễ là vi phạm tội trespass, tức tội xâm nhập.

Vì lo ngại nhóm cán bộ Việt Tân sẽ đến quấy phá như ở Canada năm 2002, Đại Hội Giới Trẻ Thế Giới ở Sydney phải tìm cách đề phòng.

MUỐN “XÀI BẠC GIẢ”

Thất bại trong việc thành lập các cơ sở dân sự đối kháng ở trong nước, các nhà lãnh đạo Việt Tân quyết định “xài bạc giả”. Một mặt Việt Tân tìm cách đánh chiếm các tổ chức trong cộng đồng người Việt ở Mỹ để nói với Anh Hai rằng Việt Tân là tổ chức đấu tranh lớn nhất ở hải ngoại. Nếu Việt Cộng có dành cho Việt kiều những ghế đại biểu trong quốc hội thì xin nhớ đến “em”. Mặt khác, Việt Tân cho một số cán bộ cao cấp từ hải ngoại về trong nước giả ngồi xếp truyền đơn vào phong bì có logo Việt Tân để cho Công An bắt và nói với đồng bào hải ngoại và dư luận quốc tế: “Chúng tôi có cơ sở đang hoạt động ở trong nước đấy”!

Chuyện đại biểu Mặt Trận có thể về làm “đại biểu quốc hội” ở trong nước là chuyện khó xẩy ra. Lý do thứ nhất là Anh Hai chủ trương không xài các phần tử của VNCH hay của các tổ chức do các nhóm VNCH lưu vong thành lập để tránh những vướng mắc quá khứ. Anh Hai chỉ xử dụng các thành phần mới do họ đào tạo sau này mà thôi. Do đó, Việt Tân chỉ được Anh Hai xử dụng như một đoàn thể áp lực như các tổ chức đấu tranh khác ở hải ngoại. Lý do thứ hai là Việt Tân đã bị Bộ An Ninh của CSVN xếp vào loại tổ chức phản động, nên không bao giờ chấp nhận cho đại diện của Việt Tân về làm đại biểu Việt kiều hay đại biểu của các đoàn thể đối lập. Do đó, mơ mộng của Việt Tân chỉ là mơ mộng hảo huyền.

Chúng ta không ngạc nhiên khi thấy đa số người Việt hải ngoại thường ghép thêm chữ “Mafia” trước chữ Việt Tân và gọi là “Đám Mafia Việt Tân”!

Nếu Việt Tân không thay đổi đường lối, rồi cũng sẽ đi vào ngỏ cụt như nhiều tổ chức đấu tranh khác ở hải ngoại.

NHỮNG MÓN NỢ MÁU

Điểm đặc biệt mà chúng tôi muốn nói với đảng Việt Tân là những món nợ máu mà họ đã gây ra với các chiến hữu, với thân nhân của các nạn nhân và với đồng bào.

Vì rập khuôn theo tổ chức và chủ trương của đảng CSVN, trong “Khu Chiến” Mặt Trận đã cho áp dụng những biện pháp sắt máu đối với các chiến hữu đã dấn thân phục vụ đất nước, khi có một vài bất đồng chánh kiến.

Trong cuốn hồi ký về “Bí Mật Kháng Chiến Hoàng Cơ Minh”, anh Phạm Hoàng Tùng, một kháng chiến quân trong Mặt Trận Hoàng Cơ Minh có kể lại ba cái chết thê thảm do thanh toán trong nội bộ tại Khu Chiến của Mặt Trận, đó là cái chết của Bác Sĩ Nguyễn Hữu Nhiều, Nguyễn Văn Huy và Lê Tuấn Hùng. Trong bài này, chúng tôi sẽ nói đến cái chết đau thương của Bác Sĩ Nguyễn Hữu Nhiều.

Phạm Hoàng Tùng cho biết trong khóa học Quân Chính II, có một sự kiện mà đến giờ anh vẫn còn nhớ, đó là câu hỏi của chiến hữu Nguyễn Hữu Nhiều dành cho chiến hữu Chủ Tịch Hoàng Cơ Minh. Hôm đó trong lúc thảo luận về công tác lãnh đạo của Mặt Trận, anh Nhiều bỗng giơ tay xin hỏi chiến hữu Chủ Tịch: “Mặt Trận có bao giờ chuẩn bị nhân vật nào thừa kế cho Chủ Tịch Mặt Trận trong trường hợp vị lãnh đạo tổ chức quá vãng hay không?” Vì ngồi ở đầu bàn, tôi thấy chiến hữu Chủ Tịch mặt hơi biến sắc, tuy nhiên sau đó ông lại ôn tồn trả lời cho cả lớp, mặc dù không đi ngay vào câu hỏi của chiến hữu Nhiều.

Anh Phạm Hoàng Tùng kể lại câu chuyện thảm sát Bác Sĩ Nhiều đã xẩy ra sau đó như sau:

Anh biết chiến hữu Nhiều qua khóa học Quân Chính, đây cũng là lần đầu và lần cuối anh gặp Bác Sĩ Nhiều tại Khu Chiến. Sau khi thụ huấn xong khóa Quân Chính II, anh trở về căn cứ 27 tiếp tục công tác tại đài Phát Thanh Việt Nam Kháng Chiến một thời gian. Còn chiến hữu Nhiều trở về công tác tại trạm xá ở căn cứ 81 như trước đây. Bẵng đi một thời gian, chừng vài tháng sau, có tin anh Nhiều đã bị Mặt Trận tuyên án tử hình tại căn cứ 81. Theo tin đồn trong các anh em kháng chiến quân trong Khu Chiến, có lẽ anh Nhiều bị tử hình vì “chống đối và định bỏ trốn”. Những tin này xuất phát từ căn cứ 81, nơi chiến hữu Nhiều công tác, đặc biệt là những tin do các anh em trong toán thi hành kỷ luật tiết lộ ra.

Cái chết của anh Nhiều sau này cũng được báo chí cộng sản khai thác như một bằng chứng về chính sách “khắc nghiệt và tàn ác” của Mặt Trận. Họ đã căn cứ vào bản án tìm thấy trong túi xách của Trần Thiện Khải để rêu rao chuyện này. Bản án ghi rõ Bác Sĩ Nguyễn Nhiều bị tử hình vì “bất tuân thượng lệnh”.

Theo những thông tin trong khu chiến, Bác Sĩ Nhiều tốt nghiệp Bác Sĩ Y Khoa tại Sài Gòn năm 1974 và làm việc tại Bệnh Viện Nguyễn Văn Học ở Gia Định. Khoảng cuối năm 1984 đầu năm 1985, Bác Sĩ Nhiều cùng gia đình vượt biên đến trại tị nạn đường bộ ở sát biên giới Thái – Cambodia. Mặt Trận đã đến tiếp xúc và thuyết phục anh tham gia Mặt Trận. Bác Sĩ Nhiều có đặt vấn đề với Mặt Trận: Nếu Mặt Trận giúp cho vợ con anh đi định cư tại hải ngoại, anh sẽ lên đường vào Khu Chiến. Mặt Trận đồng ý.

Sau khi dự khóa học về kháng chiến quân, Bác Sĩ Nhiều được điều động vào làm việc tại trạm xá của căn cứ 81. Trong thời gian ở đây, anh Nhiều có huấn luyện về chuyên môn cho các anh em kháng chiến quân đang phụ trách về công tác quân y. Anh rất được cấp trên trọng dụng.

Tại trạm xá căn cứ 81, có những kháng chiến quân đang điều trị bịnh sốt rét, nên khẩu phần dinh dưỡng cho trạm xá tương đối đặc biệt, so với các đơn vị khác hay các tiền đồn. Trạm xá được tiếp tế rau cải tươi đều đặn, có phần thịt tươi hàng ngày hoặc hàng tuần, thêm ít bánh trái, đường cát trắng, sữa hộp và quà cáp. Riêng chiến hữu Nhiều được cung cấp cả thuốc thơm Samit, một loại thuốc lá nổi tiếng và đắt tiền ở đất Thái vào thời đó.

Theo tin đồn ở căn cứ 81, anh Nhiều có vẻ bất mãn khi không được Mặt Trận giao cho nhiệm vụ tương đương với chức vụ Ngoại Trưởng. Nhưng đây có thể là tin đồn do Mặt Trận đưa ra để bêu xấu anh. Bác Sĩ Nhiều không bao giờ có tâm tình như vậy. Tuy nhiên, sau một thời gian được trọng đãi, bỗng nhiên chiến hữu Nhiều bị thất sủng!

Chưa ai rõ chuyện gì đã xẩy ra giữa anh Nhiều và bộ chỉ huy của Mặt Trận, nhưng thành thật mà nói anh Nhiều đôi khi cũng có thái độ tự cao tự đại. Ít lâu sau, anh Nhiều bị hạ tầng công tác. Anh không còn được làm việc tại trạm xá căn cứ 81 như một Bác Sĩ chuyên nghiệp, anh bị điều đi làm công tác gác cửa hàng ngày ở vòng rào của căn cứ 81!

Từ khi bị hạ tầng công tác, anh Nhiều ngày càng sa sút tinh thần, sắc diện đổi hẵn. Anh thường nói những điều bất mãn về Mặt Trận.

Để nắm vững tình hình của anh Nhiều, Mặt Trận đã cho một thanh niên trẻ khoảng 17 đến làm việc chung với anh Nhiều và lấy tin tức. Anh Nhiều thường tâm sự với cậu này. Theo cậu ta kể lại, anh Nhiều đã có lần tỏ ý muốn trốn khỏi Khu Chiến và rũ anh đi theo để tìm cuộc sống khác. Nhận được những tin tức này, bộ chỉ huy của Mặt Trận đã quyết định áp dụng các biện pháp kỷ luật đối với anh Nhiều.

Một số anh em kháng chiến quân tại căn cứ 81 cho biết, một hôm khi đang ngồi gác cổng như thường lệ, chiến hữu Nhiều được một toán công tác đến báo tin cho biết có lịnh bảo anh phải đi công tác xa với toán này. Một người trong toán công tác thi hành kỷ luật này có thể là Trần Văn Quốc. Anh là người tỉnh Sông Bé, thuở nhỏ từng làm giao liên cho Việt Cộng. Bỗng nhiên anh bỏ đảng và vượt biên qua Thái, rồi sau đó tham gia Mặt Trận. Anh Quốc rất gan dạ, khỏe mạnh, chấp hành kỷ luật tốt, giỏi nghề đi rừng và bẫy thú rừng.

Theo một số kháng chiến quân kể lại, toán hành quyết đã dẫn anh Nhiều tiến vào rừng sâu, đến một nơi có đào sẵn một cái hố. Tới đây, các chiến hữu thi hành kỷ luật mới báo cho anh Nhiều biết Mặt Trận đã quyết định xử tử anh. Trước khi hành quyết anh, họ đã mời anh hút một điếu thuốc.

Khi biết tin như vậy, anh Nhiều đã quì xuống khóc than, van xin các kháng chiến quân đừng bắn anh. Nhưng ba kháng chiến quân có nhiệm vụ thi hành kỷ luật cương quyết thi hành lệnh. Sau khi bắn, họ đã chôn anh vào cái hố đã đào sẵn. Lúc đó Bác Sĩ Nhiều chỉ mới 40 tuổi.

Trong những bài tới chúng tôi sẽ tường thuật những trường hợp khác.

TÌM CÁCH CHỐI QUANH

Khi những sự kiện như đã nói trên được các kháng chiến quân của Mặt Trận tường thuật lạI, Mặt Trận và Việt Tân thường tìm cách chối quanh.

Trong một cuộc phỏng vấn của đài BBC do Nguyễn Hùng thực hiện, ông Lý Thái Hùng đã bác bỏ toàn bộ cuốn hồi ký “Kháng Chiến Hoàng Cơ Minh” của kháng chiến quân Phạm Hoàng Tùng.

Khi phóng viên của đài BBC hỏi về những cáo buộc của kháng chiến quân Phạm Hoàng Tùng về việc Mặt Trận đã giết hại những người đổi ý định không chịu đi theo Mặt Trận. Ông Lý Thái Hùng nói rằng hồi ký đó đã đưa ra nhiều cáo buộc về những hành động vốn gây cho ông bất bình. Tuy nhiên, ông đã bác bỏ những cáo buộc này. Ông nói:

”Những chuyện mà anh Phạm Hoàng Tùng kể là anh nghe lại chứ đối với Việt Tân những chuyện đó không hề xảy ra.

“Trong toàn bộ cuốn sách mà anh viết và tôi có đọc thì sự hư cấu và suy diễn nhiều hơn. Và nhiều khi sự hư cấu và suy diễn đã làm mất đi tính trung thực của cuốn sách.”

Trước cơ quan pháp lý và trước công luận mà phủ nhận một cách khơi khơi như vậy chẳng ai chấp nhận. Muốn phản chứng phải đưa ra các bằng chứng cụ thể để chống lại. Thí dụ trong vụ Bác Sĩ Nguyễn Hữu Nhiều bị tuyên án tử hình và bị hành quyết, Việt Tân phải đưa ra các nhân chứng để chứng minh lời tường thuật của Phạm Hoàng Tùng là sai và chứng minh Bác Sĩ Nguyễn Hữu Nhiều hiện nay ở đâu, và nếu đã chết thì chết như thế nào và xác đang chôn ở đâu. Việt Tân phải cho gia đình nạn nhân biết nơi chôn cất để gia đình có thể đến hốt cốt. Một cuộc giảo nghiệm tử thi và chung quanh nơi chôn cất sẽ đưa ra ánh sáng những sự thật. Mặt Trận không thể chối quanh theo kiểu ông Lý Thái Hùng được.

Lữ Giang

2008-07-24 14:08:10

http://baodoi.net/index.php?view=story&subjectid=929

 

Posted in Uncategorized | Tagged: , | 2 Comments »

Hoàng Cơ Minh, Anh Hùng hay Thiên Cổ Tội Nhân?

Posted by tudodanchu trên Tháng Chín 6, 2008

Hoàng Cơ Minh, Anh Hùng hay Thiên Cổ Tội Nhân?

– Kim Âu –

Dẫn nhập:Trước khi rời khỏi Washington D.C, chia tay những anh em cùng trong ban lãnh đạo cuộc biểu tình chống Phan văn Khải ngày 21 tháng 6 năm 2005 trước tòa Bạch Ốc, tôi tặng cho mọi người hai câu thơ tếu:

Hãy nghe chúng chửi như nghe hát
Chúng chửi om sòm bởi chúng thua.

Đúng như tiên liệu, bọn Phở Bò Việt Tân gấp rút mộ được mấy tên thí thân kiếm cháo, ra rả chửi bới những người quốc gia chân chính qua hệ thống đài phát thanh hố xí hai ngăn TNT của chúng.

Chửi người, người chẳng thèm nghe
Hóa ra bọn chúng một bè chửi nhau.

Theo một số người thuật lại thôi thì hết Chị Ba Chú Ía, Dì Năm Chuồng Chó, Anh Hiệp Thụt Két, chú Đông Gián Mối, chị Hạnh Mặt Dầy, anh Mãng Đầu Khấc, Hùng Anh xổ số bịp. Độ Mặt Méo..v..v tranh nhau dí mõm vào những cái hố xí hai ngăn TNT để bài tiết vào tai nhau.
Chỉ khổ cho cái lỗ tai của các thính giả bị tặng cái hố xí hai ngăn TNT sau khi sửa xe hay mua hàng nên bị ảnh hưởng tối đa. Thật là tai họa, tức HỌA VÀO TAI. Buổi sáng đi làm cứ phải rửa tai ba bốn lần vì sợ gây ô nhiễm môi trường, bạn đồng sở phải bịt mũi ghê tởm.

Bọn Việt Cộng thành công qua lối tuyên truyền trắng nhờ vào độc quyền thông tin một chiều. Nhưng trong những xã hội dân chủ cái trò tuyên truyền trắng đó chẳng mảy may tác dụng vì thông tin quá phong phú, đa dạng.


Nếu sống vào thời này, bà mẹ của Tăng Sâm chẳng cần phải bỏ khung cửi mà chạy bởi những lời bịa đặt, bịp bợm ngay lập tức bị bóc trần.

Đại khái như việc một bọn gian nhân hiệp đảng tụ tập lại với nhau, diễn trò tưởng niệm tên đại bịp Hoàng Cơ Minh để chuẩn bị cho một trò bịp mới thì thay mặt cho những người quốc gia chân chính, chúng tôi đã sẵn sàng VẠCH MẶT bọn chúng.


Thật ra nếu bọn Phở Bò Việt Tân không bày trò bịp bợm thì chúng tôi chẳng tốn công lên tiếng. Đối phó với trò bịp xưa chỉ cần một bài viết cũ. Nói là cũ nhưng thật ra vẫn mới với những người chưa hề được đọc.

Năm năm trước, bài viết này chỉ in ra được một nghìn năm trăm bản. Ngày hôm nay MT Phở Bò Việt Tân yên tâm. Bộ mặt bẩn thỉu của Tên Đại Bịp Hoàng Cơ Minh sẽ được vạch trần và quảng bá sâu rộng đến hầu hết đồng bào năm châu, bốn biển.

Chuyện Hoàng Cơ Minh bày trò Kháng Chiến Bịp, Lừa Đảo ôm trọn Những Đồng Tiền Xiết Máu Đồng Bào, chúng tôi đã muốn cho vào quá khứ. Nhưng con người vốn mau quên và có nhiều đồng bào mới đến cũng chưa được biết trò Kháng Chiến Bịp này do khiếm khuyết thông tin. Trong khi bọn Cộng Sản và tay sai chuyên nghề đổi trắng, thay đen; đảo ngược phải trái tạo ra những huyền thoại giả dối để bày trò móc túi đồng bào.

Đồng tiền vốn quý vì khó kiếm nên những đồng tiền từ tâm chia ba, xẻ bảy càng quý hơn. Nếu để từ tâm của đồng bào bị bọn chơi bạc bịp lợi dụng kiểu kêu gọi đóng góp cho Kháng Chiến thì Kháng Chiến Bịp; tổ chức Xổ Số thì không người trúng; tiền quỹ hội đồng hương, Hội Tình Thương đóng góp được đem bỏ túi tiêu xài vô tội vạ thì cũng là một sự vô tâm đáng trách.
Điều đáng nói hầu như tất cả những tên bịp bợm đều có chung một cái lò đào tạo là Mặt Trận Phở Bò Việt Tân. Bởi thế nếu ngưng tay vạch mặt bọn này sẽ là một sai lầm lớn. Một khi chúng tôi đã ra tay tất nhiên loại “cỏ đuôi chó” chỉ là tiểu tiết, phụ đề. Tuần này để đáp lại bài báo tưởng niệm tên đại bịp, mời quý độc giả sang trang để đọc bài viết về tên Thiên Cổ Tội Nhân Hoàng Cơ Minh và trang uế sử của cái gọi là Mặt Trận Kháng Chiến Bịp tức đảng Việt Tân hiện nay./.

Nguyễn Triều với “chính sách bế quan tỏa cảng” thiển cận đã dẫn tới việc Thực Dân Pháp xâm chiếm và biến Việt Nam thành thuộc địa hơn 100 năm.

Trong khoảng thời gian Pháp thuộc đó nhiều cuộc kháng chiến chống thực dân đã nổ ra nhưng tinh thần ái quốc không mạnh hơn sức mạnh của vũ khí – sản phẩm của cuộc cách mạng khoa học kỹ thuật ở Châu Âu – nên hầu như không thành công mà chỉ để lại trong lịch sử thêm một số vị anh hùng, liệt sĩ “thành nhân”.


Đến thời kỳ đệ nhị thế chiến Pháp bị Đức đánh bại và cũng trở thành một dân tộc bị trị nên hệ thống thuộc địa cũng suy yếu phải để cho quân đội của Nhật vào Việt Nam chia xẻ quyền lợi rồi sau đó làm một cuộc đảo chánh chỉ trong 24 tiếng lật đổ toàn bộ hệ thống cai trị của Pháp ở Đông Dương giành lấy thế chủ động.

Nhưng không lâu sau đó, hai quả bom nguyên tử ném xuống Hiroshima và Nagasaki đã kết thúc Đệ Nhị Thế Chiến. Toàn thể Đông Dương lúc đó cùng một lúc hai thứ xiềng xích nô lệ tự đứt. Cuộc Cách Mạng Mùa Thu vào ngày 19- 8- 1945 thật ra chỉ là việc nhặt lại một chính quyền được thả nổi và việc Hồ Chí Minh được đề cử đọc Bản Tuyên Ngôn Độc Lập vào ngày 2 – 9 – 1945 cũng chỉ là kết quả của một sự thỏa hiệp bất đắc dĩ giữa những kẻ đầu cơ thời cuộc mà lực lượng của các bên đều nhỏ bé và yếu kém chưa thanh toán được nhau.


Sự do dự của các lãnh tụ Việt Nam Quốc Dân Đảng – sai lầm lớn nhất của các đảng phái và lực lượng quốc gia thời đó – đã gây ra đại họa kinh hoàng cho dân tộc Việt Nam dài hơn nửa thế kỷ, đến nay còn chưa chấm dứt.

Ba mươi năm đấu tranh Quốc Cộng cũng là ba mươi năm đọ sức của Thế Giới Tự Do và Quốc Tế Cộng Sản dẫn tới chung cuộc bất hạnh 30 – 4 – 1975 của dân tộc Việt Nam là nguyên cớ chính đưa một khối lớn người Việt Nam yêu Tự Do không đội chung trời với Cộng Sản tỏa ra sinh sống khắp nơi trên thế giới.

Trong lịch sử của nhân loại, có lẽ đây là cuộc di thực lớn nhất, đau thương nhất và bi thảm nhất. Nước mất, nhà tan. Gần như chẳng có gia đình nào toàn vẹn. Cả nước gông cùm. Kẻ đào thoát được, ngoài một thiểu số ăn trên, ngồi trốc, hút máu dân lành, chiến hữu mới có được tài sản giúp họ khả dĩ sống an nhiên tự tại.


Số còn lại mặc nhiên trở thành loại người ăn nhờ, ở đậu. Tất cả đều làm thân nô lệ xứ người.

Mấy năm đầu tiên từ 1975 cho đến cuối 1978. Chưa hoàn hồn vì cuộc đào tẩu, không mấy ai nghĩ đến chuyện nước non mãi cho tới 1979, Cuộc Chiến Tranh Biên Giới giữa Trung Cộng với Việt Cộng nổ ra, kèm theo đó việc ly khai của Hoàng Văn Hoan, Trương Như Tảng bộc lộ những mâu thuẫn trong tập đoàn Cộng Sản, lúc đó hải ngoại mới dấy lên phong trào tập hợp lực lượng nhằm phục quốc.

Nhiệt vọng phục hận lúc này thức tỉnh bởi mọi người đã thấm thía nỗi nhục nhằn qua mấy năm bươn chải để thích nghi với cuộc sống lưu vong đã gây ra lắm chuyện đau lòng.
Có tiếng vang nhất trong giai đoạn đó là Mặt Trận Quốc Gia Thống Nhất Giải Phóng Việt Nam nhưng trên thực tế không có hoạt động gì đáng kể ngoài vấn đề tai tiếng về những trò bịp bợm trước và sau khi Hoàng Cơ Minh thảm tử.

Tìm hiểu kỹ sự việc, chúng tôi thấy trong khi những anh em Quân Cán Chính Việt Nam Cộng Hòa đang bị đày đọa trong những nhà tù Cộng Sản thì tại hải ngoại có một nhóm người lợi dụng Tinh Thần Ái Quốc của đồng bào và chiến hữu – đang còn nhiệt vọng phục hận – bày ra trò Kháng Chiến Bịp để quyên góp, thậm chí cưỡng ép đồng bào nộp tiền cho họ làm giàu tắt.
Đầu trò của tổ chức này là cựu Phó Đề Đốc Hoàng Cơ Minh và hầu như tất cả mọi phần vụ quan trọng khác của tổ chức này đều do gia đình, dòng họ Hoàng Cơ nắm giữ.

Đặc biệt Vụ Tài Chánh do Hoàng Cơ Định – một người mà cả Ban Đại Diện Sinh Viên và Giáo Chức tại trường Cao Đẳng Hóa Học, Trung Tâm Kỹ Thuật Phú Thọ đứng lên tố cáo về tội tham nhũng, bị đưa ra Giám Sát Viện cách chức từ năm 1970,- giành phần quản lý.

Khởi đầu, Mặt trận Kháng Chiến Bịp này vốn thoát thai từ một tổ chức có tên là Lực Lượng Quân Nhân Việt Nam ở Miền Đông và Miền Tây hình thành từ năm 1978 sau cải danh thành Lực Lượng Quân Dân Việt Nam và nhờ vào quyết định sai lầm của cựu tướng Nguyễn Chánh Thi (cũng do xảo kế của Hoàng Cơ Minh lừa cả Nguyễn Chánh Thi và Phạm Văn Liễu nhằm khuynh loát tổ chức để loại bỏ Lục Phương Ninh, Đinh Thạch Bích.v.v) trong vai trò Chủ Tịch Hội Đồng Trung Ương Ủy Viên đã ký quyết định giải tán tổ chức này để sát nhập với Tổ Chức Phục Hưng, Tổ Chức Người Việt Tự Do thành Mặt Trận Quốc Gia Thống Nhất Giải Phóng Việt Nam vào ngày 1- 8 – 1981.

Lúc đó, ông Nguyễn Chánh Thi đương nhiên trở thành Chủ Tịch của tổ chức mới. Ông Phạm Văn Liễu làm Tổng Vụ Trưởng Tổng Vụ Hải Ngoại và Hoàng Cơ Minh là Tổng Vụ Trưởng Tổng Vụ Quốc Nội.

Sự xếp đặt này cũng hợp lý theo đẳng cấp từ chế độ cũ vì khi Hoàng Cơ Minh vào học trường sĩ quan Hải Quân 1955, ông Liễu đã đeo lon thiếu tá được 3 năm đang là Tư Lệnh Thủy Quân Lục Chiến. Ông Nguyễn Chánh Thi thì đang là Tư lệnh phó Liên đoàn Nhảy Dù.

Sau cuộc khuynh loát tổ chức nói trên, ngày 18 – 8 – 1981 Hoàng Cơ Minh đi Bangkok. (Nhóm 9 người- Hoàng Cơ Minh (tự Chính), Lê Hồng (tự Hiếu) Nguyễn Trọng Hùng (tự Huy), Trương Tấn Lạc (tự Lộc), Nguyễn Văn Thành (tự Thông), Phan Văn Phúc (tự Phút). Trần Thiện Khải (tự Khanh), Nguyễn Đức (tự Đài), Nguyễn Thành Tiễn (tự Tín) – sau bỏ về Hawaii đã từng bị mưu sát hụt. – có cựu Đại tá Nguyễn Hữu Duệ tháp tùng đã không vào được Thái Lan. Duy nhất chỉ một mình ông Duệ có quốc tịch Hoa Kỳ là được chấp thuận. Mãi đến tháng 10 – 1981 qua Richard Armitage được Tướng Sutsai giới thiệu nhóm HCM mới được nhận vào Thái làm công tác phỏng vấn, dò la tin tức về POW – MIA và cho ở tại Ubon từ tháng 11 – 1981.

Tại tỉnh Ubon thuộc vùng Đông Bắc cách Bangkok khoảng 500km, Minh được cho mướn một mảnh đất làm “Chiến Khu Quốc Nội ” tại làng Bultharit còn khoảng 15 cây số tới biên giới Miên Thái (báo VNTP số 233).

Đến lúc này âm mưu lừa bịp của Hoàng Cơ Minh càng lộ rõ. Nhóm Người Việt Tự Do như đã viết phần trên sau khi hòa nhập vào với MT đã giới thiệu cho tờ báo Nhật Seikai -Nippo đăng bản văn kêu gọi của Lực Lượng Kháng Chiến Việt Nam ngày 27 tháng 12 năm 1981 trong khi Hoàng Cơ Minh và nhóm tiên phong chỉ vừa mới vào được Thái có hai tháng.

Sau đó, Hoàng Cơ Minh tiếp tục tiến hành bịp bợm một cách có hệ thống, bài bản.

Hắn nhờ ký giả Hoàng Xuân Yên bút danh Hoàng Xuyên viết bài tường thuật về thăm chiến khu trong nước (viết láo là về tận Đà Lạt) tham dự Ngày MT Công Bố Cương Lĩnh 8 – 3 – 1982, đăng trên Văn Nghệ Tiền Phong tới 6 kỳ [ từ số 151 (ngày 1/5/1982 đến số 156 (ngày 16/7/1982)] tạo thành một cơn sốt Kháng Chiến trong tất cả mọi nơi có Người Việt Quốc Gia cư ngụ (gần đây Hoàng Xuyên sau nhiều năm im lặng đã lên tiếng vạch trần bộ mặt xảo quyệt, đểu cáng của Hoàng Cơ Minh qua trả lời phỏng vấn của Ký giả Tân Dân đăng trên Hải Ngoại Nhân Văn từ số 18 – 19 tháng 10 /1999).

Ngay cả “cameraman” Nguyễn Ngọc Ấn (lúc đó đang làm cho CBS) cũng được chi tiền để làm cuốn phim “Hoàng Cơ Minh Trail” và lừa cả cấp trên trong CBS để đưa lên phần tin. Sau đó, cuốn phim Vidéo Kháng Chiến “Dĩa Giấy, Lính Lào, Rừng Thái Lan” được lưu hành như một bằng chứng Kháng Chiến để đoàn viên MT mặc sức lừa bịp đồng bào

Tiếp thêm xảo kế, tờ báo Kháng Chiến (Bịp) (ra số thứ nhất ngày 1- 4 – 1982) đã loan tải những bản tin thất thiệt đến độ hoang tưởng về những trận đánh ở trong nước. Những trò bịp bợm, xảo quyệt có hệ thống, lớp lang đó tất nhiên làm nức lòng đồng bào dẫn tới việc thành lập Phong Trào Quốc Gia Yểm Trợ Kháng Chiến ngày 3 – 4 – 1982 do ông Phạm Ngọc Lũy làm Chủ Tịch để quyên góp tài chánh cho kháng chiến?!!? (Nguyễn Ngọc Bích phụ trách phần Việt Ngữ đài Á Châu Tự Do hiện nay đã về hưu là người viết diễn văn và soạn thảo cương lĩnh phần chuyển ngữ sang Anh Văn do Nguyễn Hữu Vinh).

Thời đó, hầu như tất cả đồng bào Việt Nam tại hải ngoại đã bị rơi vào mưu mô quỷ quyệt của dòng họ Hoàng Cơ và trở thành nạn nhân của việc buôn bán, bịp bợm Tinh Thần Ái Quốc nhân danh Kháng Chiến.

Lúc này Phạm Văn Liễu ở Hoa Kỳ gần như đồng tình với những thủ đoạn xảo quyệt của Minh nên khi Hoàng Cơ Minh lẳng lặng cho Nguyễn Chánh Thi về vườn tiếm chức Chủ Tịch, Liễu cũng im lặng hùa theo.

Cuối năm 1982, chính Phạm Văn Liễu mới phát giác ra Hoàng Cơ Định không hề gởi tiền sang Thái. Cựu đại tá Phạm Văn Liễu khai trước tòa ngày 19 – 12 – 1994 : “Tôi thấy buồn vì tiền bạc thu được nhiều như thế, tôi tưởng Hoàng Cơ Định đã gởi về nhưng chẳng có chi nhiều ở căn cứ”.

Sau mới biết được rằng Định có gởi về khoảng 160.000USD nhưng Hoàng Cơ Minh gởi trả lại, bảo em giữ lại số tiền ấy ở Mỹ.

Lẽ dễ hiểu Richard Armitage tức Trần Văn Phú đã trả lương cho công tác dò la tin tức POW – MIA rất sòng phẳng, đậm đà bằng mật phí.

Như vậy tất cả tiền bạc của Mặt Trận xiết máu trực tiếp kiếm chác được của đồng bào hay do Phong Trào Quốc Gia Yểm Trợ Kháng Chiến quyên góp đều ở lại Mỹ và nằm trong “hầu bao ” của gia đình Hoàng Cơ Minh và phe đảng.


Tính sơ sơ…khoảng chừng từ 18 đến 22 triệu USD (tài liệu của Nguyên Vũ)

Điều đó có nghĩa là ngay từ phút đầu tiên cho đến khi thảm tử, Hoàng Cơ Minh đã có manh tâm, chủ tâm và chuyên tâm làm một cú bịp lớn.

Trong cuốn Hồi Ký Một Đời Người, ông Phạm Ngọc Lũy đã ghi lại những lời nói của Hoàng Cơ Minh trong lúc thuyết phục Dược Sĩ Huỳnh Ngọc Anh cho vợ là nữ Luật Sư Nguyễn Thị Truyện tham gia MT như sau:’ Một khi chúng ta về được trong nước rồi, những người ngoài này không còn cần thiết nữa sẽ bỏ đi hết” (tập I, trang 400 – dòng thứ 10 – 11 sđd HKMĐN).

Hoàng Cơ Minh có trở lại Hoa Kỳ vào ngày 16 – 4 – 1983 để tham gia Đại Hội Chính Nghĩa từ ngày 28 – 29 /30 – 4 – 1983.


Tại đây, Minh trơ tráo tuyên bố thống hợp được 36 tổ chức qui tụ được hơn 10.000 Kháng Chiến Quân??!?!?

Cựu Đại Tá Trần Minh Công đã vô cùng lúng túng phải trả lời là: “Tôi không có ý kiến…” khi nữ ký giả báo The Register hỏi:” Ông là phát ngôn viên, ÔNG NGHĨ SAO VỀ LỜI TUYÊN BỐ CỦA Chủ Tịch MT?” Phần ông Nguyễn Bích Mạc, đảm trách ngoại vận của MT nhìn rõ sự giả dối nên cương quyết không chịu phổ biến những con số trên. Tất nhiên sau đó Nguyễn Bích Mạc bị ghép tội phản bội?!!! (tr 122 HKMĐN. Phạm Ngọc Lũy).

Thật là Đại Bịp, ngồi không trong rừng Ubon mà dám tuyên bố như vậy để xây dựng cho mình một hào quang giả dối chỉ nhằm vào mục đích dơ bẩn cuối cùng như ta đã thấy : Tiền!.
Hỡi ơi! Thật mỉa mai! Thật đáng thương cho Dân Tộc Việt Nam chúng ta!

Cả một khối hơn 5.000 người đầy nhiệt vọng, thành tâm với quê hương từ năm châu, bốn bể, đến tham dự Đại Hội Chính Nghĩa đã trở thành những đào thương, kép hát, quân hầu của vở tuồng Kháng Chiến Ma.

Đúng là chuyện “Nghìn Năm Bia Miệng”. Đại cuộc của cả một dân tộc đã bị hủy diệt bởi một kẻ vong thân trong vòng lửa của địa ngục dối trá.

Đọc những dòng hồi ký của ông Phạm Ngọc Lũy thật đau lòng cho Tổ Quốc và Dân Tộc.
Quả thật những năm cuối cùng của Thế Kỷ 20 nằm trong thời Suy Mạt của Dân Tộc Việt Nam nên mới nẩy sinh ra tên đại bịp Hoàng Cơ Minh – người đã hủy diệt lòng khả tín vào những tổ chức cứu quốc của toàn thể đồng bào và chiến hữu tại hải ngoại- người coi Hồ Chí Minh là thần tượng cả về hình thức lẫn nội dung và tự hoang tưởng cho mình là hậu thân của Hồ Chí Minh qua cách phục sức quần áo bà ba đen, khăn rằn, để râu chòm.

Công Thức ba mẫu tự HCM = HCM cũng được Nguyễn Tường Bá xử dụng làm vũ khí tuyên truyền.

Nếu thật sự HCM 1 = HCM 2 thì chúng ta đâu có cần gì phải chống Cộng mà nên khăn gói trở về để xây dựng đất nước Xã Hội Chủ Nghĩa cho xong. Có điều chúng ta còn hận chưa dẹp bỏ được hậu quả của tên chó chết HCM gây ra thì lại nảy sanh thêm một tên đại bịp khả ố HCM nữa.
Điều này cũng chỉ rõ một vấn đề là đám chính khứa “tea room” lường thưng, tráo đấu trong lãnh vực chính trị đã một thời nắm giữ vận mệnh quốc gia chỉ là một đám người “úy tử tham sinh”, “ái quốc tại khẩu ” chứ chẳng bao giờ chịu dấn thân thật sự để phụng sự đại cuộc của đất nước.

Chính quyền VNCH bại vong. Lỗi ở họ. Chuỗi ngày lưu vong thất thổ kéo dài lỗi cũng ở họ, do thói cả nể dung dưỡng những hành vi lừa gạt, xảo trá. Kèm theo đó bản chất “chính khách salon” vốn ngại gian nguy nên dẫu chỉ một vé máy bay khứ hồi sang một đất nước thanh bình không tiếng súng, cũng chẳng chịu lên đường kiểm tra cho rõ thực hư.


Một số người khi thấy Hoàng Cơ Minh bị thảm tử do chính những hành động tự diệt của ông ta, cho đó là người có lòng ái quốc và đã hy sinh vì đại cuộc nhưng như chúng tôi đã phân tích làm gì có đại cuộc trong đầu Hoàng Cơ Minh bởi mấy từ ngữ xa xỉ dùng để bịp bợm như : Chiến Khu Quốc Nội, Biên Thùy Đông Dương, Hội Đồng Kháng Chiến Quốc Nội, Ủy Ban Kháng Quản, Đông Tiến v..v.. tất cả chỉ là sản phẩm của những bộ óc lừa đảo, xảo quyệt.

Đại Cuộc và Chính Nghĩa ở đâu khi ngay bước khởi đầu đã là những trò dối trá, bịp bợm?
HÀO KHÍ VÀ HÙNG KHÍ Ở CHỖ NÀO KHI CHIẾN KHU QUỐC NỘI CHỈ LÀ MẤY CĂN NHÀ Ở TRÊN ĐẤT THÁI? Chẳng lẽ hàng đêm CHỐNG MUỖI ĐỐT ĐỂ KHỎI SỐT RÉT LÀ KHÁNG CHIẾN Ư?

Kiểm chứng lại cho kỹ những bài phỏng vấn ông Trần Văn Sơn, Đỗ Thông Minh, Huỳnh Lương Thiện, Phạm Văn Liễu, Trần Minh Công – những nhân vật chính trong vở tuồng Kháng Chiến – chúng tôi thấy những nhân vật này vẫn chưa dám nói hết Sự Thật.

Bởi chính họ đã tiếp tay thần tượng hóa một con người bằng những trò lừa bịp, dối trá nên không đủ can đảm để nhận lãnh trách nhiệm trước SỰ THẬT.

Diễn biến từ buổi khởi đầu cho chúng ta thấy rõ Hoàng Cơ Minh chỉ thực sự nổi lên nhờ vào những trò dối trá. Hắn chưa từng đặt chân lên đất Mẹ, ngay cả khi vong mạng vì hậu quả của vở tuồng Kháng Chiến Bịp .

Không ai có quyền nhân danh “Phục Vụ Đại Cuộc” để biện minh cho những hành vi lừa đảo, dối gạt quần chúng.

Trải mấy nghìn năm lịch sử quá nhiều thăng trầm, biến động nhưng cho dù mất hàng nghìn năm nô lệ giặc Tàu và hàng trăm năm nô lệ giặc Tây, cuối cùng dân tộc Việt Nam vẫn trường tồn và phát triển do biết dùng “Chí Nhân để thay Cường Bạo, biết lấy Đại Nghĩa để thắng Hung Tàn.”

Vận nước gặp thời Suy Mạt nên mới nẩy sinh ra chuyện lẫn lộn giữa Chính Trị với Tà Trị, Anh Hùng với Đại Gian Hùng.

Mười ba năm đã trôi qua kể từ ngày Hoàng Cơ Minh thảm tử nhục nhã tại Tây Bắc Lào do bị trục xuất khỏi đất Thái. Bọn Kháng Chiến Ma vẫn trơ tráo xem như hắn còn sống, vẫn nuôi dưỡng âm mưu tiếp tục lừa bịp và làm phân hóa Cộng Đồng Việt Nam hải ngoại bằng những trò “ma nớp” chính trị.

Nếu Người Việt Quốc Gia chúng ta không đủ dũng khí lên tiếng vạch trần Sự Thật thì chắc chắn giới trẻ Việt Nam sẽ tiếp tục bị những tổ chức bịp bợm dẫn dắt vào con đường sai trái không còn biết đâu là đại cuộc của dân tộc.

Một phần tư thế kỷ đã qua, nhiều tổ chức yêu nước vẫn tiếp tục trên đường tranh đấu. Có những người đã nêu tấm gương sáng, đã anh dũng hy sinh như Liệt Sĩ Trần Văn Bá (từ hải ngoại về), Nguyễn Thành Sĩ, Hà Xuân Hùng, Thái Thanh Hùng, Phan Ngọc Nhất Linh, Nguyễn Công Ích (tại quốc nội) v..v.v.

Tổ Quốc và Dân Tộc tri ơn những anh hùng.

Nhưng riêng với sự việc nổi đình, nổi đám, nặng phần trình diễn nhất của MTHCM, xét về thực chất lại chính là vụ việc bẩn thỉu và ô nhục nhất trong lịch sử chống Cộng của người Việt lưu vong.

Người ta có thể lừa dối được một người mãi mãi. Có thể lừa dối một số người một ít lâu nhưng không ai có thể lừa dối được tất cả mọi người.

Trong bối cảnh lịch sử vừa qua và hiện nay hành vi nhục nhã Lừa Dối Tinh Thần Ái Quốc của khối người lưu vong là một Đại Tội Không Thể Tha Thứ. Như vậy tên Đại Bịp Hoàng Cơ Minh không thể là Anh Hùng mà chính là Thiên Cổ Tội Nhân./.

KIM ÂU
18 -8 -2000

Tài Liệu tham khảo:

Mặt Thật – Cao Thế Dung
Hồi Ký Một Đời Người – Phạm Ngọc Lũy
Tạp Chí Văn Nghệ Tiền Phong
Đặc San Hải Ngoại Nhân Văn..v..v..

 

http://tinparis.net/vn_index.html

Posted in Uncategorized | Tagged: | 2 Comments »