Tudodanchu's Weblog

Freedom, Democracy, Human Rights, No Communism For Vietnam

Posts Tagged ‘Kim Âu’

“Ðốt Phong Long”

Posted by tudodanchu trên Tháng Chín 11, 2008

“Ðốt Phong Long”

– Kim Âu –

Năm 2006 vào ngày 22 – 10, ông Ðỗ Thông Minh thay mặt tác gỉa Phạm Hoàng Tùng đến ra mắt cuốn sách “Hành Trình Người Ði Cứu Nước” tại Atlanta. Ngày hôm đó tôi đến muộn vì bận tiếp xúc với một vài người anh em thầm lặng muốn gặp tôi để góp một vài ý kiến vì họ cũng là người ở trong trại tỵ nạn tại Thái vào thời kỳ đám Phở Bò Việt Tân gọi là “Giai đoạn Ðông Tiến”. Ðến nơi nhóm tổ chức chọn để ra mắt sách, không hào hứng gì với việc phải đặt câu hỏi, nghe tác gỉa trả lời qua điện thoại viễn liên. Tôi chỉ quay một đoạn phim ngắn, chụp vài tấm hình làm bằng rồi bỏ ra về sớm.

Sau đó được một số anh em tham dự kể lại buổi ra mắt sách này được đám Phở Bò Vịêt Tân ở đây chuẩn bị dàn trận cho một vài tên gây rối bằng cách lập đi lập lại những câu hỏi tiểu tiết, lạc đề nhằm giảm bớt tác dụng của một số đoạn văn lột tả những hành vi man rợ giữa những người gọi nhau là chiến hữu trong thời kỳ đang chuẩn bị, chưa đối diện kẻ thù và đến khi bị săn đuổi thì tận tình thanh toán lẫn nhau đầy dẫy trong hai cuốn “Hành Trình Người Ði Cứu Nước”.

Ngày hôm sau, trong thời gian lưu lại đợi chuyến bay qua Dallas, ông Ðỗ Thông Minh được ông Nguyễn Tấn Ðức đưa ra quán cà phê Xinh Xinh. Ông Ðức nhờ tôi tiếp ông Ðỗ Thông Minh. Qua đó tôi và ông Ðỗ Thông Minh cùng ngoạn cảnh Atlanta và đàm đạo với nhau ba buổi.
Trong thời gian đi với nhau, Ðỗ Thông Minh hỏi tôi :

– Anh Sơn nghĩ thế nào về cuốn sách?
– Một sự thật nguyên khai với những nhận định hạn chế tât yếu ở hạ tầng của một nạn nhân trong vụ bịp bợm bằng chiêu bài aí quốc do Hoàng Cơ Minh chủ mưu mà sự rời bỏ tổ chức từ sớm của anh đã nói lên tất cả. Nhưng với thái độ của một trí thức tri kỷ, tri bỉ, thức thời; anh vẫn chưa nói hết những sự thật. Phạm Hoàng Tùng dĩ nhiên không thể nào thấy xa hơn những điều anh ta được chứng kiến. Sai lầm lớn nhât của anh ta là cho đến nay vẫn không nhận ra mình chỉ là nạn nhân của một vụ lừa bịp kinh tởm nhất. Sau vụ bịp này, niềm tin của những người Viẹt lưu vong vào những tổ chức yêu nước đã khánh kiệt. Thật sự phẫn nộ vì chuyện này nên tôi đã viết một bài chỉ rõ Hoàng Cơ Minh là “thiên cổ tội nhân”
– Hình như tôi đã đọc qua bài anh viết rồi.
– Có thể ! Trong bài viết đó, tôi có trích dẫn hầu hết những gì anh và những người gần gũi HCM viết ra, đồng thời đúc kết những thông tin từ Mặt Thật, Hồi Ký Một Ðời Người, những cuốn sách của Vũ Ngự Chiêu, bài viết của Hoàng Xuyên, Ðào Vũ Anh Hùng v.v.
– Chắc tôi sẽ tìm đọc lại.
– Bài đó tôi vẫn để trên web www.chinhnghia.com , bài viêt từ năm 2000.

Sau đó cả hai, Ông Ðỗ Thông Minh và tôi chuyển sang đề tài khác. Tôi đưa Ðỗ Thông Minh đi CNN, Coca Cola và một vài địa điểm nữa, sau khi Ðỗ Thông Minh bay đi Dallas rồi, tôi có gọi cho một người anh em từ thời còn ở Ðà Lạt là Trần Tự Giác. Thật bât ngờ, chính Giác đón Ðỗ Thông Minh ngay ở phi trường và Loan vợ của Giác lại là bà con của vợ Ðỗ Thông Minh.

Mấy tuần sau Ðỗ Thông Minh cứ nhắc tôi viết bài về cuốn sách của Phạm Hoàng Tùng nhưng tôi cứ lần lữa mãi rồi quyết định không viết. Chuyện bịp bợm, giêt người, vô nhân đạo của Hoàng Cơ Minh đã phơi bày trong toàn bộ cuốn sách. Hết sức dơ bẩn, cực kỳ xảo quyệt, trắng trợn. Bản chất dã man, mọi rợ trùm lên những trang sách đâu cần phải lập lại.

Chuyện về MTHCM chẳng qua chỉ là chuyện của một đám bịp bợm, một băng đảng lưu manh sát nhân dựng chiêu bài ái quốc để kiếm ăn, chúng ta cứ thử nhìn lại bọn đoàn viên của chúng giờ này đã nuốt trọn số tiền xiết máu đồng bào nhưng hễ có dịp (không có cơ hội thì chúng bày vẽ ra) là chúng lại giở trò đi khất thực.

“Hành Trình Người Ði Cứu Nước” của Phạm Hoàng Tùng đã cho chúng ta thấy rõ cả một nhóm người gia nhập MT với những lý do, cảnh ngộ, điều kiện cá nhân khác nhau đã trở thành nạn nhân của vở kịch đi cứu nước do Hoàng Cơ Minh và băng đảng dựng lên. Chỉ tội nghiệp cho những người đã bị sát hại một cách vô ích. Những nạn nhân bị bịp bợm đã chết trong cái thế cùng đường vì bị tình báo Thái bán đứng cho Cộng Sản. Họ đã bị tống xuất khỏi vùng đât ở Bultharik , Udon, Thái Lan nơi mà Phở Bò Việt Tân khóac cho những cái tên đầy âm vang réo gọi: Chiến Khu Quốc Nội, Biên Thuỳ Ðông Dương, Căn Cứ 81, Tiền Ðồn Hải Vân.. v.v. Tiếc thay những âm vang réo gọi đấy trong thực tế chỉ là những xảo ngôn, vọng ngữ, dối gạt, chỉ là những ngôn từ bịp bợm của kép độc Hoàng Cơ Minh trong vở tuồng cải lương gọi là “Ðông Tiến”. Tội nghiệp vì họ cũng là con người, chứ không phải xếp ngang hàng họ với những tử sĩ đã chiến đấu trong cuộc chiến chống Cộng ở Viêt Nam trước đây

Tiến hay là bị Tống. Hai chữ Ðông Tiến đảo lại là Ðiên Tống. Ðảo lại một lần nữa na ná Ðống Tiền.

Tất nhiên tác giả cuốn “Hành Trình….” và đám Phở Bò Việt Tân rât tức tối khi đọc những dòng tôi luận ra. Ðối với những người từng trong băng đảng HCM, dù họ có mâu thuẫn nhau nhưng cả hai ba phía đều phải cố giữ lấy hai chữ “Ðông Tiến” để tự lừa dối bản thân, tự bịt miệng, bịt mắt vì như thế mới có bộ mặt trơ tráo, tỉnh rụi khi lừa gạt đồng bào của họ. Ðộc giả cứ nhìn cái mặt Lê văn Thành Tởm, Phan Ngọc Thanh Lùn Mã Tử, Dịêp Con Lươn, Ðông Gián Mối là rõ.

Ðông Tiến chỉ là chuyện mộng du, là thực tế của người “đi trong khi đang mơ ngủ”. Bao nhiêu trang sách Hành Trình …. đã tự bộc lộ tât cả. Quý vị nào có sách xin cứ đọc lại, cuốn sách đấy vẫn có giá trị là một bằng chứng về sự lừa đảo, đồng thời cho thấy bàn tay tội ác của Hoàng Cơ Minh và đồng bọn đã sát hại hàng chục người trong thời gian quanh quẩn tại Bultharik. (Phạm Hoàng Tùng, tác giả hồi ký kháng chiến Hành Trình Người Ði Cứu Nước ghi nhận được 10 người bị Mặt Trận – Việt Tân xử tử hình.)

Dĩ nhiên trong cuốn sách đó, với tư thế chỉ là một đoàn viên, Phạm Hoàng Tùng không thể nhìn xa hơn bìa rừng Bultharit, không thể tiếp xúc được với tình báo Thái Lan, với những nhân vạt Hoa Kỳ đỡ đầu cho Hoàng Cơ Minh vào Thái để thu thập thông tin cho công tác POW – MIA. Ông Ðỗ Thông Minh là một trí thức trẻ yêu nước, ông ta đi tìm người làm minh chủ. Nhưng khi thấy người được suy cử vào vai trò lãnh đạo lộ ra tư cách bât xứng, Ðỗ Thông Minh đã rút lui. Một con người chỉ quen với chữ nghĩa lẽ dĩ nhiên không nhìn ra được sự can dự của thế lực tình báo quốc tế (chủ yếu là Hoa Kỳ).

Nhưng chỉ cần nhìn qua việc nhóm Hoàng Cơ Minh bị đuổi ra không cho vào trong chuyến đi đầu tiên đến Thái, chúng tôi đã thấy ngay vấn đề. Quý độc giả phải hiểu không một quốc gia nào chấp nhận để cho ngoại nhân nhập cảnh hay qúa cảnh một cách bất hợp pháp. Quốc gia có chủ quyền nào cũng phải giám sát, kiểm soát người ngoại quốc ra vào. Xuất nhập cảnh là vấn đề thuộc chủ quyền, an ninh quốc gia. Như vậy trường hợp nhóm Hoàng Cơ Minh sau này trở lại, được bí mật nhận vào, được cho mướn đất, được cho tuyển người trong trại tỵ nạn chắc hẳn phải có một phù thuỷ cao tay ở trong bóng tối đã dàn xếp với tình báo Thái. Nhân vật đó chính là Richard Armitage (Trần văn Phú).

Trích Ðỗ Thông Minh:

– 20/8, nhóm 7 người các ông Hoàng Cơ Minh (2), Lê Hồng, Nguyễn Trọng Hùng, Trần Thiện Khải, Trương Tấn Lạc, Nguyễn Thành Tiểng (3) tới Thái nhưng không vào được, vì không thông báo cho chính phủ Thái biết sớm để có quyết định (ai thông báo?), phải theo máy bay đi Singapore rồi hôm sau trở lại Nhật, chỉ có cựu Ðại Tá Nguyễn Hữu Duệ có thông hành Mỹ vào được, nhưng ngày 24/9 ông về lại Mỹ và không tham gia nữa. Ngày 3/10, nhóm người trên mới trở lại Thái chuẩn bị lập “khu chiến”. (chữ “khu chiến” Ðỗ Thông Minh dùng nhiều đâm ra quen nên không thấy hai chữ này thật là bôi bác, quý độc giả có hiểu HCM chiến đấu với ai ở trên đất Thái?)…….
Cũng theo ÐỗThông Minh :

– 8/3/1982, Mặt Trận tổ chức Lễ Công Bố Cương Lĩnh Chính Trị tại căn cứ 9 thuộc khu chiến ở biên giới Thái – Lào (chỉ dùng 1 lần), chính thức ra mắt đồng bào (5). Trong buổi lễ, thấy có hơn 150 kháng chiến quân, nhưng thực ra khi đó số kháng chiến quân Việt chỉ có 37 người, nên đã mượn hơn 100 kháng chiến quân Lào.

– 31/3/1982, đài TV CBS toàn quốc Mỹ do Dan Rather phụ trách, chiếu 4 phút về “Kháng Chiến Hoàng Cơ Minh”, song song đó, băng hình Kháng Chiến Bịp được phổ biến và bán nguyệt san Văn Nghệ Tiền Phong& loan tin bịp bợm khiến người Việt khắp nơi trên thế giới đều nao nức, đồng lòng yểm trợ!

– 1/4/1982, cơ sở nguyệt san Người Việt Tự Do tại San Jose, Cali, Mỹ biến thành cơ sở Mặt Trận, bắt đầu phát hành nguyệt san Kháng Chiến, mỗi kỳ hơn 10.000 tờ, do Ðỗ Thông Minh làm Chủ Nhiệm kiêm Chủ Bút, đồng thời phụ trách cả tờ Ðông Tiến số 1, phát hành ngày 1/11/1982, là nội san của Vụ Nghiên Huấn.

Nhưng ngay từ đầu năm 1983, Ðỗ Thông Minh đã chán ngán về những tranh chấp nội bộ giữa ông Hoàng Cơ Minh và Phạm Văn Liễu ngày càng gia tăng, hệ thống điều hành bị đảo lộn, nên đã trở về Nhật. Ký giả Lê Thiệp không phải là đoàn viên MT được Ngô Chí Dũng kêu từ miền Ðông về thế làm báo độ 1 năm, sau trao lại ông Huỳnh Lương Thiện cũng từ Nhật qua làm cho tới khi khủng hoảng Mặt Trận xảy ra cuối năm 1984.

Trước áp lực của dư luận muốn biết những thành quả cụ thể của công cuộc đấu tranh và để kích động lòng người, tờ báo đã cho đăng nhiều tin chiến đấu, giải phóng ngụy tạo từ khu chiến đưa ra. Khoảng cuối thập niên 80, Mặt Trận ngưng phát hành báo Kháng Chiến, đổi qua nguyệt san Canh Tân nhưng chỉ được vài năm.

– 3/4/1982, đồng bào đứng ra lập Phong Trào Quốc Gia Yểm Trợ Kháng Chiến, cụ Phạm Ngọc Lũy được cử làm Chủ Tịch. Khắp nơi, nhiều cụ già đã cởi cả vòng vàng ra đóng góp mong cho ngày kháng chiến sớm thành công! Lon Yểm Trợ Kháng Chiến thời đó được đặt khắp mọi nơi. Nhiều phương thức yểm trợ như mua gạo ăn của Ủy Ban Quốc Gia Yểm Trợ Kháng Chiến để gây quỹ thay vì mua bên ngoài, mua dụng cụ y khoa, thuốc men gởi về khu chiến… Tổng số tiền Mặt Trận quyên góp từ đoàn viên và đồng hương cũng như các thu nhập kinh tài do ông Hoàng Cơ Ðịnh làm Tổng Thư Ký kiêm Vụ Trưởng Vụ Tài Chính quản lý, được giữ bí mật, ước độ 10 triệu Mỹ kim?

– 20/9/1982, ông Hoàng Cơ Minh đã tự ý và bí mật (7) lập Việt Nam Canh Tân Cách Mạng Ðảng, gọi tắt là Việt Tân tại khu chiến, với cờ đảng nền xanh nước biển và hoa “Việt Tân” màu trắng 6 cánh, ông Hoàng Cơ Minh làm Chủ Tịch với 38 Ủy Viên Trung Ương. Ông Ngô Chí Dũng (Hoàng Nhật, nguyên Ðại Diện Tổ Chức Người Việt Tự Do) đặc trách phát triển đảng trong khu chiến, đặc biệt là từ năm 1985.

– 3/10/1982, ông Hoàng Cơ Minh, Dương Văn Tư và Thạch Kim Dên (người Khmer Nam Bộ) từ Thái Lan đi dự Hội Nghị Truyền Thông ở Hàn Quốc nhưng không được cho vào, bị giữ lại một đêm rồi trục xuất về Thái (hai người sau đi bằng thông hành do Mặt Trận tự in và cấp). Vì chuyện này, mâu thuẫn giữa ông Minh và Liễu càng gia tăng.

– 16/4/1983, ông Hoàng Cơ Minh và các kháng chiến quân lần đầu tiên trở về Mỹ, được khoảng 2.000 đồng bào ra tận phi trường Los Angeles đón tiếp nồng nhiệt. Trong một buổi họp báo có sự tham dự của giới truyền thông Việt, Mỹ, ông tuyên bố: “Ðã kết hợp được 36 tổ chức kháng chiến quốc nội, quy tụ 10.000 kháng chiến quân.” (làm nhiều người ngỡ ngàng). Trong khi đó, ông Bùi Ðức Trọng từ Thụy Sĩ về đã nhân chuyến đi này ở lại luôn, không về khu chiến nữa. Dịp này, ông Hoàng Cơ Minh đã đưa cho ông Trần Minh Công xem hình 2 kháng chiến quân bị xử tử hình và nói đã tử hình 6 người vì tội phản bội (8).

– 26/12/1983, Lễ Bế Mạc Ðông Tiến (9) được coi là khởi sự từ ngày 1/6/1981 với mục tiêu bắt tay với trong nước qua các toán mở đường, được tổ chức tại căn cứ 88 (10). Dịp này, Ðại Tá Dương Văn Tư đã được thăng cấp Thiếu Tướng đảm trách Tư Lệnh Phó Lực Lượng Võ Trang Kháng Chiến, ông Nguyễn Huy (Nguyễn Trọng Hùng).Con số 216 mà MT đưa ra đây cũng chính là tổng số kháng chiến quân vào thời điểm đó. Ông Phùng Tấn Hiệp nguyên Ðoàn Trưởng Ðoàn Võ Trang Kháng Chiến Hồng Hà tử nạn trên đường Ðông Tiến được tuyên dương “Anh Hùng”.

– 12/1984, theo kháng chiến quân Phạm Hoàng Tùng, vào khoảng cuối tháng, đặc công Việt Cộng tấn công tiền đồn Hải Vân? 1 kháng chiến quân bị tử thương. Mặt Trận bỏ tiền đồn Hải Vân, bỏ căn cứ 83, dời đài Phát Thanh Việt Nam Kháng Chiến về căn cứ 27 tân lập. Trong khi Việt Cộng tấn công thì ông Hoàng Cơ Minh đang ra hải ngoại để giải quyết tranh chấp đã xảy ra từ 2, 3 năm qua với ông Phạm Văn Liễu, Tổng Vụ Trưởng Tổng Vụ Hải Ngoại.

– 29/12/1984, ông Hoàng Cơ Minh nhân danh Hội Ðồng Kháng Chiến Toàn Quốc cùng ông Nguyễn Trọng Hùng từ khu chiến ra, hội họp khoảng 70 đoàn viên thuộc một số cơ sở vào buổi chiều tại San Jose, Bắc Cali, công bố văn thư cách chức ông Phạm Văn Liễu (sau đó cũng bỏ Phong Trào Quốc Gia Yểm Trợ Kháng Chiến, lập Quỹ Tiếp Vận Kháng Chiến, đầu thập niên 90 hầu như không còn quyên tiền đồng bào nữa).

Trong khi ông Trần Minh Công nhân danh Khu Bộ Trưởng Bắc Mỹ kiêm Phát Ngôn Nhân mở cuộc họp quy tụ khoảng 200 đại diện các cơ sở Mặt Trận ở Bắc Mỹ với sự tham dự của ông Phạm Văn Liễu, cụ Phạm Ngọc Lũy tại Nam Cali, bác bỏ quyết định trên và bất tín nhiệm ông Hoàng Cơ Minh. Nhiều đoàn viên thấy chuyện tranh chấp vô phương cứu chữa đã phải bật khóc. Tranh chấp về việc đăng bài trên tờ báo Kháng Chiến, khiến ông Huỳnh Lương Thiện khi đó là Chủ Nhiệm đã bất chấp lịnh của Chủ Tịch Hoàng Cơ Minh không cho in, rồi từ tòa soạn ở San Jose bỏ qua Wa DC lánh nạn. Sau đó, Ðỗ Thông Minh, Huỳnh Lương Thiện (11)& và hàng ngàn đoàn viên dần dần từ bỏ Mặt Trận. Có lẽ chưa bao giờ người Việt phải chứng kiến cảnh chia rẽ, tan nát đáng đau buồn đến như vậy!? Rất nhiều đoàn viên nam cũng như nữ không kềm được tiếng khóc uất nghẹn.Một số đoàn viên tại Mỹ đã tách ra lập tổ chức mới là Mặt Trận Quốc Gia Giải Phóng Việt Nam (không có chữ Thống Nhất), khoảng 1 năm sau đổi thành Lực Lượng Việt Nam Tự Do. Năm 2006, còn khoảng hơn 100 đoàn viên hoạt động.
Các sự kiện này đã làm tan nát niềm tin của đồng bào và dư luận thất vọng não nề! Những ngày hào khí ngất trời không còn nữa và hầu như không thể tái lập nữa!

Hết Trích

Xem qua những gì chính Ðỗ Thông Minh viết ra phối hợp với nhiều người khác, quý độc giả chắc chắn đã tự có kết luận.
Chuyện nhớp nhúa bẩn thỉu như vậy nhưng lâu lâu là chúng lại bày trò, khua môi múa mỏ. Thật ra chúng tôi thấy không cần thiêt phải viết thêm về chúng nhưng mấy tuần trước chợt nhìn thấy hình của một tên nào đăng trên báo VT giống hệt tên cáo già Hồ Chí Minh, sau mới biêt là Phở Bò Việt Tân quảng cáo việc cúng tổ đảng Bịp.

Theo tập tục Viêt Nam nghề nào cũng có ông tổ. Bọn ăn mày, ăn cướp, cờ gian bạc lận, nghề hát tuồng, diễn kịch, “treo đầu dê bán thịt chó” cũng có ông tổ nghề.

Vì vậy, việc bọn bịp con, bịp cháu cúng tổ của chúng là chuyện thường tình.
Lẽ ra chúng tôi cũng chẳng cần bàn tới nhưng chợt nghĩ những chuyện nặc mùi xú uế như thế này mà để im thì ô nhiễm cộng đồng tỵ nạn vì thế phải ra tay “đốt phong long” cho tan mùi bịp bợm.

Kim Âu

http://www.tinparis.net/thoisu/0907_13_VTDotPhongLong_KimAu.html

Posted in “Ðốt Phong Long” | Tagged: , , , | 2 Comments »

CHÍNH KHỨA NHÀ QUÀN

Posted by tudodanchu trên Tháng Chín 8, 2008

CHÍNH KHỨA NHÀ QUÀN – Kim Âu –

Ngày tết âm lịch năm nay tại Hoa Kỳ rơi vào một ngày làm việc. Nhưng dù vào ngày nghỉ chăng nữa, mùa xuân lưu vong vẫn tẻ nhạt giữa một xã hội không chung truyền thống văn hóa. Ở đây, đám trẻ đã lũ lượt kéo nhau đi “count down” và xem bắn pháo hoa từ ngày cuối năm dương lịch cách thời điểm này hơn hai tháng.

Nửa đêm, hương khói, đốt vàng mã tưởng nhớ gia tiên xong, ngồi vào trước máy, lòng chợt bâng khuâng trong tĩnh lặng mênh mông của đêm trừ tịch.

Những tràng pháo nổ liên hồi báo hiệu nàng xuân đang về với thế gian trong quá khứ mãi mãi chỉ còn là hoaì niệm.

Ðầu xuân khai bút, ngồi trước máy, đọc nhanh những thông tin của các tổ chức tranh đấu phường tuồng mà buồn cho vận nước.

Nhớ lại câu thơ cũ:” Ta lỡ sinh ra thời quốc mạt….”

Thời quốc mạt nên sĩ khí quốc dân cũng chẳng còn. Thời quốc mạt nên con người xem nhẹ những giá trị tinh thần. Sống không mục đích vô thuỷ, vô chung, bất tài, vô tướng chỉ giỏi ghen tỵ. Nhưng nghĩ lại đó cũng là chuyện tất yếu của những người lưu vong, bát nháo, ô hợp, vô chính phủ, không định hướng, tỵ nạn trên một xứ sở xa lạ.

Khi xảy ra vụ Trung Cộng thành lập huyện Nam sa, chúng tôi thật khó chịu khi thấy hai tên đầu sỏ của bọn Phở Bò Việt Tân gợi ý để mở đường cho “cờ máu sao vàng” ra công khai tại hải ngoại. Ðúng là một bầy vô liêm sỉ tự bán đứng linh hồn. Hành động của chúng đã tự lột mặt nạ cho bàn dân thiên hạ thấy thực chất tôi đòi, hèn hạ, trơ tráo của chúng.

Lá cờ máu ô nhục đó chính là nguyên nhân chủ yếu của những thảm họa mà dân tộc Viêt Nam phải gánh chịu hơn nửa thế kỷ vừa qua.

Ðừng nói gì đến sự căm hận của người Việt có căn cước tỵ nạn cộng sản với lá cờ máu vì những đau thương khốn khổ, mât mát mà chúng ta đã trải qua trong cơn quốc nạn. Ngay cả Trần Dần cũng khốn khổ, tù tội bao năm vì mấy câu thơ:

Tôi bước đi
Không thấy phố
Không thấy nhà
Chỉ thấy mưa sa
trên màu cờ đỏ….

Mưa sa hay huyết lệ của dân tộc Việt?

Chuyện lá cờ máu lập tức đi vào sọt rác khi quần chúng khắp nơi lên tiếng phản đối. Tuy nhiên tiếp theo sau bọn nguỵ trí thức lại tiếp tục trình diễn những vở tuồng CHÍNH TRỊ NHÀ QUÀN đáng phỉ nhổ.

Sở dĩ gọi là vì bọn này đang lo tắm rửa trang điểm cho những cái thây ma chết thối của bọn tội đồ Cộng Sản. Sau Nguyễn văn Trấn, Nguyễn Hộ, Trần Ðộ vàbây giờ là Hoàng Minh Chính. Một lũ đầu tôm tranh nhau ca tụng một tên cộng sản chính hiệu, tôn vinh hắn làm cha, làm thầy của chúng. Ðúng là một bọn no cơm, rửng mỡ rước giặc về thờ. Ðược! Hoa kỳ là xứ sở của Tự Do. Không ai có thể cấm chúng, nhưng tất nhiên cũng không ai có quyền ngăn cản những người quốc gia chân chính còn tiết tháo và liêm sỉ nghiêm khắc phê phán và lên án chúng.

Sự thực trước đây bọn trí thức chồn lùi ở hải ngoaị làm gì biết đến Hoàng Minh Chính.

Sau khi Vũ Thư Hiên ra quyển “Ðêm Giữa Ban Ngày”, chúng mới biết phong phanh. Phần chúng tôi đã từng qua trại tù Tân Lập từ năm 1970 nên đâu xa lạ gì nhóm Hoàng Minh Chính, Ðặng Kim Giang. Tại K 1, Tân Lập chúng tôi ở ngay cạnh phòng của Ðặng Kim Giang và được biết Hoàng Minh Chính cũng bị giam ở trong một khu vực gần đó. Ðặng Kim Giang giữ kẽ không chuyện trò với chúng tôi. Ông ta coi những người Biệt Kích là kẻ thù, ác ôn. Ðến năm 1972, khi Nixon tái oanh tạc Bắc Việt, giai đoan này chúng tôi đã viêt trong bài Trại Tân Lập nay trích lại một đoạn .

TRÍCH:

Năm trước khi ký hiệp định lànăm 1972, chúng tôi đang ở tại trại Tân Lập, Vĩnh Phú. Khoảng tháng 3 đầu năm đó, tôi trở vào lại nhà cùm được ít hôm thì bất ngờ được thả ra, cho về buồng chung… Ðợt khai trương nhà cùm vào tháng 7 năm 1971, Nguyễn Huy Thùy, trung úy Phó giám thị trại Tân Lập đưa một trung đội vào khiêng tôi đi khánh thành xà lim kỷ luật mới. Kể cũng vui, thỉnh thoảng thử xem Sức Mạnh Tòan Ðảng và Toàn Quân của bọn “khỉ tiến hóa” tới đâu. Thật ra mỗi lần cùm kẹp chẳng dễ chịu gì hai cổ chân thì vỡ toác, môi trường yếm khí, hôi hám không thể tả. Ăn đói, thời tiết lại rét buốt, chết lúc nào không hay nhưng im lặng để bọn đười ươi coi thường làchuyện không thể chấp nhận được…

Sau hơn 4 tháng cùm kẹp, chắc hẳn chúng thấy tôi đã mỏn sức nên cho trở về buồng tập thể. Mai văn Học vào sau ba tháng là người thay tôi trấn nhậm xà lim cho tới gần tết 1972. Khi Học được thả ra, tôi biết mình lại sắp sửa được đảng bộ trại Tân Lập cử đi “trấn thủ lưu đồn” tiếp. “Nhân bảo như thần bảo” tháng 3, tôi lại khăn gói vào nhiệm sở. Ðợt này mới ở được 30 ngày chân chưa cuồng, đột nhiên lại được thả về buồng cũ mà chẳng hiểu lý do làm sao… Suốt gần tháng trời, anh em cứ bàn bạc đến việc chuyển trại. Và rồi chuyển trại thật. Toàn bộ chúng tôi khoảng gần 30 người tay xách, nách mang ra xe chuyển vào trại sơ tán nằm khuất trong một cánh rừng trung du không xa trại cũ làmấy. Sáng nào tụi công an trại giam mở cửa cho ra sân trại cũng thấy núi Ba Vì sừng sững trước mặt. Thời gian này không lực Hoa Kỳ được lệnh của Tổng thống Nixon dần nát Bắc Việt. Nhiều lần chúng tôi được tận mắt ngắm những đoàn chim sắt bay qua bầu trời trung du, tiến vào hỏi thăm Hà Nội. Tại đây, anh em chúng tôi đã một lần nhìn thấy SAM 2 phóng lên để nhằm bắn hạ một chiếc Thunderchief. Và tất cả đều trầm trồ khi nhìn chiếc phi cơ đang bay lẻ loi bỗng khựng lại, thoắt chui qua giữa hai trái hỏa tiễn địa không rồi biến mất. Khoảng hơn tiếng đồng hồ sau, từng đoàn, rồi từng đoàn chim sắt từ biển vào, từ những rặng núi phía Tây bay qua vần vũ trên không phận Vĩnh Phú. Bị đuổi xuống hầm tránh bom nhưng chúng tôi vẫn nằm ngửa cố tìm xem các phi cơ của Không Quân Nhân Dân Anh Hùng có bay lên nghênh chiến hay không nhưng hoài công vì chắc họ chơi kiểu “tiêu thổ kháng chiến” cho phi cơ Hoa Kỳ hết bom và xăng thì cũng phải chuồn thôi. Chỉ tội nghiệp cho đơn vị “tên lửa” anh hùng kia chạy trối chết cũng không thoát khỏi tổn thất nặng nề. Nhưng có sá gì! Miền Bắc đang thiếu gạo, bớt đi nhiều miệng ăn chừng nào càng tốt chừng ấy… Chẳng phải chúng tôi đã ăn độn đủ thứ để nhìn cho ra sự ưu việt của chế độ xã hội chủ nghĩa hay sao?

Trong suốt thời gian ở trại “sơ tán” khoảng gần sáu tháng. Chúng tôi vẫn cứ châm chọc và chống đối như trước nhưng chẳng có ai được cho đi “trấn thủ” nữa. Hỏi một số tù hình sự thì được biết nhà kỷ luật đặc biệt cùm BK đã sụp vì đợt oanh tạc vào trại. Khoảng cuối tháng tám, chúng tôi được tin sẽ chuyển sang một phân trại khác để học tập chính trị chờ trao trả. Theo những thông tin từ nhiều nguồn khác nhau. Hiệp định Paris về cơ bản đã xong chỉ còn chờ ký chính thức. Nhưng chẳng được mấy tuần sau, không khí lại căng lên vì những tiếng động cơ bay qua bầu trời. Và rồi lại mấy tuần vắng bặt. Bầu trời trung du, mùa thu xanh lồng lộng, khoáng đạt vô bờ. Hàng ngày, chúng tôi đi lại trong khoảng sân nhỏ hoặc trải chiếu ngồi đánh chắn rõi nhìn những tầng mây lang thang, lòng trào dâng ý tưởng phiêu bồng. Thế rồi vào khoảng gần cuối tháng chín sang đầu tháng mười, đột nhiên chúng tôi được chuyển qua phân trại khác để học tập trao trả thật. Chúng tôi được di chuyển bằng xe hơi. Một số ở lại chuyển về trại xây cũ. Trên đường xe chạy, chúng tôi gặp một số anh em ở cùng trại Phong Quang trước đây đang tay ôm túi, cắp chiếu đi ngược lại. Như vậy làở tại Tân Lập có hai bộ phận BK nằm ở hai nơi khác nhau mà mãi đến lúc đó chúng tôi mới biết. Nhẩm tính con số, tổng cộng tất cả khoảng hơn trăm người. Tôi và một số anh em được đưa vào một trại sơ tán khác. Ở đây cả nhóm bị phân tán mỏng vì mỗi buồng chỉ ở tối đa từ 6 đến 8 người. Ngày hôm sau, được mở cửa ra sân, trèo rào nói chuyện chúng tôi được biết ngoài anh em Biệt Kích còn có mười mấy người Thái Lan và bốn người tù Bắc Việt ở cùng khu biệt giam với chúng tôi.Thảo nào, tối hôm qua, tôi đập tường rồi dùng morse nói chuyện mấy lần màchỉ nghe tiếng gõ trả nhè nhẹ, dè dặt khác hẳn với cái thói “coi trời bằng vung” của mấy anh em cảm tử chúng tôi.Những người tù như vậy thường là những cán bộ cao cấp trong hàng ngũ đảng Cộng Sản chống đối lại chủ trương của phe mạnh hiện tại nên bị thanh trừng. Họ vẫn được hưởng những tiêu chuẩn như khi còn tại chức, duy chỉ không được tự do. Trường hợp Ðặng Kim Giang ở khu xây với chúng tôi và những người này chắc là cùng chung nhóm “xét lại“ thân Khrouschev. Biết vậy, anh em chúng tôi vờ nói lớn cốt để cho họ hiểu chúng tôi là những người có thể tin cậy được rồi qua trò chuyện, tâm sự có thể hiểu thêm được thực chất nội bộ của họ ra sao.

Buổi tối, tôi làm quen được với người ở sát nách. Qua tiếp xúc tôi thấy ông ta làmột người có học. Sau khi biết rõ chúng tôi thuộc thành phần nào, ông tỏ ra tin tưởng và cho biết tên ông là Phùng Văn Chức (sự thực là Phùng Mỹ, giáo sư Ðại Học công tác tại Viện Triết Học) bị bắt cùng với Hoàng Minh Chính, Ðặng Kim Giang và ghép cho tội âm mưu đảo chánh. Ông ta cho biết ông đã là đảng viên từ khi chưa thành lập cái nhà nước Việt Nam Dân Chủ Cộng Hòa và ông ta thuộc “Những người Cộng Sản có trái tim?”. Theo lời ông ta kể tập đoàn Lê Duẩn là một bọn “siêu phát xít” đang cố bóp chết mọi mầm mống chống đối để củng cố quyền lực của chúng.

Qua trao đổi với nhân vật này, tôi càng thấy rõ thực chất của bọn Cộng Sản còn tồi tệ hơn những gì bộ máy tuyên truyền trong Nam đã nói về chúng.

HẾT TRÍCH

Qua đoan văn thưong dẫn, qua việc chúng tôi tiếp xúc với ông PHÙNG VĂN CHỨC chắc hẳn quý độc giả cũng nhận thấy Hoàng Minh Chính với Phùng Văn Chức là những đồng chí thân thiết là“Những người Cộng Sản có trái tim?”. Và việc nhóm Hoàng Minh Chính bị bắt thật ra chỉ vì nhóm siêu phát xít Lê Duẩn muốn củng cố quyền lực. Như vậy Hoàng Minh Chính, Phùng Văn Chức, Ðặng Kim Giang vẫn là những người Cộng Sản (có trái tim gì còn tuỳ).

Cộng sản là cộng sản, nếu người quốc gia chúng ta có thể khai dụng họ được thì khai dụng chứ không thể nào tôn vinh những kẻ đã góp phần củng cố bạo quyền cộng sản.

Thử hỏi với thời gian cống hiến và đào tạo, với những chức vụ đã được giao phó, nếu không vì tranh chấp quyền bính bị thua cuộc, bị thanh trừng chắc hẳn Hoàng Minh Chính và phe nhóm sẽ kế vị và không kém gì Trường Chinh, Phạm văn Ðồng, Ðỗ Mười v.v.

Người ta cứ kêu gọi đoàn kết, nhưng làm sao những người Việt tỵ nạn cộng sản chân chính có thể đoàn kết được với bọn bưng bô cho cộng sản.

Bác sĩ Nguyễn Xuân Ngải thành danh nhờ chuyên môn về tim mạch. Nghề bác sĩ tim mạch làm ra nhiều tiền chứ không tạo ra chính trị gia.Vì thế những hiểu biết về chính trị của Ngải tỷ lệ nghịch với số tiền mà Ngải kiếm được.

Sang Hoa Kỳ, chúng tôi có gặp Ngải ở Quốc Hội Hoa Kỳ vài lần, có nghe Ngải phát biểu nhưng thấy khẩu khí của Ngải tầm thường nên không chú ý. Sau này khi qua San Jose dự Ngày ÐàLạt Toàn Thế Giới. Ðược xếp vào danh sách những vị khách đặc biệt và mời lên chụp hình lưu niệm thấy Ngải bên cạnh, tôi mới hỏi :” Ủa , bạn Ngải cũng học Trần Hưng Ðạo ÐàLạt sao?

Ngải trả lời : Tôi biết anh mà. Mình đã gặp nhau mấy lần rồi.

Khi trở về bàn tiệc, mấy người bạn cho tôi biết thời cuối ở trung học Trần Hưng Ðạo, ÐàLạt, Ngải học sau tôi vài lớp. Hiện nay Ngải có liên kết với băng đảng Kháng Chiến Phở Bò.

Việc Ngải điếu đóm cho Hoàng Minh Chính chỉ liếc sơ qua chúng tôi cũng thừa biêt trò “manipulate” của Ngải và phe nhóm. Ngải bưng bô cho Hoàng Minh Chính là nhắm vào cái chức Tổng thư ký đảng Dân Chủ Cuội. Vì ai cũng thấy năm 2005 Hoàng Minh Chính đã qúa già yếu sắp về với bác. Sống chết chỉ còn tính bằng giờ.

Nhưng Bắc Bộ Phủ lại tính một con đường khác nên vụ Hoàng Minh Chính ra ngoại quốc chữa ung thư tuyến tiền liệt chỉ là một vở tuồng của Tổng Cục Yết Kiêu với nhiệm vụ “giải độc và đầu độc” theo NQ 36.

Giải độc là làm cho đồng bào hải ngoaị tỵ nạn cộng sản thấy một bộ mặt mới, tốt đẹp, cởi mở và dân chủ của Bắc Bộ Phủ. Ðầu độc là bóp méo,xuyên tạc và nhào nặn lịch sử theo yêu cầu của chúng.

Hoàng Minh Chính đã thực hiện đúng như vậy. Ngày tháng 9-11- 2005 trước mặt những tên trí thức ngu đần, chồn lùi, “shithead” ; hắn ba hoa về những chuyện ấm ớ rồi sau đó lớn tiếng bào chữa cho Hồ Chí Minh rằng cuộc đời của Cáo Già chỉ là một bi kịch.

Hoàng Minh Chính nói Hồ Chí Minh cũng bị đi đày và đó làbi kịch của một kẻ cầm quyền. Sau đó Chính hỗn xược đồng hóa bi kịch của Hồ Chí Minh là bi kịch của đất nước và dân tộc. Hoàng Minh Chính khuyên chúng ta không nên chửi bới và cũng không nên ca tụng Hồ Chí Minh.

Tóm lại đó cũng là một thủ thuật chạy tội cho Cáo già và rọ mõm khán thính giả nhưng bọn “shithead” nghe xong thay vì có phản ứng trước những phát biểu bậy bạ đó; trái lại chúng vẫn vỗ tay hoan nghênh, tán thưởng nhiệt liệt. Nhìn cảnh tượng bi hài đó chúng ta mới thấy rõ cái sự ung thối về trí tuệ của bọn trí thức đầu tôm, chồn lùi, mới thực sự hiểu ý nghĩa của mấy chữ vô liêm sỉ.

Bi kịch của tên Cáo Già nếu có là bi kịch của một gã độc tài, bất nhân hết thời làm sao có thể đồng hóa với nạn nhân của những thảm họa do chính Hồ Chí Minh gây ra. Hồ Chí Minh – tên tội đồ dân tộc, kẻ đã nhập cảng chủ nghĩa Cộng Sản vào Vịêt Nam, gây nên thảm họa cho dân tộc Việt – đó là một SỰ THẬT LỊCH SỬ không ai có thể thay đổi.

Ðồng hóa kẻ thủ ác với nạn nhân của hắn qủa là một lập luận ấu trĩ. Và sự ấu trĩ này chứng tỏ
Hoàng Minh Chính thực chất đã và mãi mãi chỉ là một tên tay sai đắc lực của Hồ. Hoàng Minh Chính tên thật là Trần Ngọc Nghiêm, sinh ngày 16 tháng 11 năm 1920 tại xã Nam Thanh, huyện Nam Trực, tỉnh Nam Ðịnh, học ở trường Trung học Thăng Long tại HàNội. Chính tham gia đoàn Thanh niên phản đế hoạt động bí mật tại Hà Nội, in truyền đơn, in báo phân phát cho cho các cơ sở cộng sản từ những năm 1936-1939.

Tháng 10 năm 1940 Chính bị chế độ thực dân Pháp bắt, đưa ra toà án binh xét xử 10 năm tù biệt xứ, 10 năm khổ sai. Tại nhà tù Sơn La, Chính đã được cử làm đại diện đi đấu tranh với bọn cai ngục.

Năm 1943, Pháp chuyển tù nhân từ Sơn La về Hoả Lò để đưa đi Côn Ðảo. Chính đã cùng anh em tổ chức vượt ngục. Ra ngoài, Chính bắt được liên lạc với cộng sản để tiếp tục hoạt động và sau đó tham gia Ðại Hội Quốc Dân ở Tân Trào. Cách mạng tháng Tám thành công, Hồ Chí Minh và cộng sản cướp được chính quyền. Chính được giao nhiệm vụ vận động phong trào trí thức, làm tổng thư ký Ðảng Dân Chủ Việt Nam, tham gia xây dựng Nhà nước Việt Nam Dân Chủ Cộng Hoà.

Kháng chiến toàn quốc bùng nổ tháng 12/1946, Chính tự nguyện xung phong chuyển sang mặt trận trực tiếp chiến đấu với Pháp, Chính đã được đại tướng Võ Nguyên Giáp phân công phụ trách mặt trận sân bay Gia Lâm. Tại đây Chính bị thương và được phong trung tá. Năm 1947, Chính trở lại công tác Bí thư Ðảng Ðoàn Trung Ương Ðảng Dân Chủ kiêm tổng bí thư Ðảng Dân chủ Việt Nam ( đảng cuội con nằm trong cái nôi của đảng mẹ mìn Cộng Sản).

Năm 1948, Chính được cử sang phụ trách Thanh vận Trung Ương, trực tiếp làm Bí thư Trung Ương Ðoàn Thanh Niên Cứu quốc, rồi làm Tổng Ðoàn trưởng Ðoàn Thanh niên Việt Nam, Tổng thư ký Hội Liên Hiệp Thanh Niên Việt Nam.

Trong những năm kháng chiến Chính là người Việt Nam đầu tiên dẫn các đoàn đại biểu Thanh niên sinh viên Việt Nam đi dự các đại hội Festival Quốc tế.

Năm 1957, Chính được Trung ương Ðảng Cộng Sản cử làm trưởng đoàn Cán bộ cao cấp của Trung ương sang học tại trường Ðảng Cao cấp của Liên Xô.

Năm 1960, Chính từ Liên Xô về nước, được giao nhiều trọng trách, làm nhiệm vụ về công tác lý luận, xây dựng Viện Triết học đầu tiên của Việt Nam, trực thuộc Uỷ Ban Khoa học Xã hội. Chính là một cán bộ cốt cán được sũng ái đưa qua đào tạo tại mẫu quốc cộng sản Liên Xô nhưng Chính qúa dựa vào thái thú Serbachov của Liên Xô ở Việt Nam, thiếu nhận thức về tình thế đánh đu do Hồ Chí Minh chủ trương nên bị kết tội là“Xét lại chống Ðảng” và bị xử lý nghiêm khắc.

Với một bản lý lịch dày thành tích với cộng đảng như vậy, nhưng chỉ vài lời nguỵ biện là đã có thể rũ bỏ bản chất Mác Lê chính hiệu để trở thành nhà dân chủ bậc thầy của bọn nguỵ trí thức. Thực tế này cho quý độc giả thấy rõ chúng tôi có gọi bọn nguỵ trí thức là bọn “shithead”, trí thức đầu tôm , trí thức chồn lùi cũng chưa đủ nguôi cơn giận.

Hồ Chí Minh có bị đi đày hay Ung văn Khiêm, Hoàng Minh Chính, Ðặng Kim Giang, Vũ Ðình Huỳnh, Chu văn Tấn, Hoàng văn Hoan, Lê Quảng Ba bị thanh trừng tất chẳng phải vì lý do đấu tranh dân chủ. Thực chất của những cuộc thanh trừng đó là hệ qủa tất yếu của việc tranh chấp quyền lực trong nội bộ đảng cộng sản PHẢN ẢNH MÂU THUẪN giữa hai hệ phái Cộng Sản Nga Tàu.

Trước lịch sử, đó là một bằng chứng không thể chối cãi rằng bè lũ Cộng Sản chỉ lợi dụng khẩu hiệu đấu tranh cho lý tưởng để tranh giành đặc quyền làm tay sai cho ngoaị bang để dành đặc lợi đè đầu cưỡi cổ, áp bức bóc lột dân tộc Việt Nam.

Lằn ranh Quốc Cộng không thể xoá nhoà. Bởi không ai có thể đổi thay lịch sử. Mọi sự cấu kết giữa những phe nhóm, tổ chức, đảng phái và ngay cả những thể chế cầm quyền đương đại cũng chỉ là giai đoạn. Lịch sử là chuyện của muôn đời. Hồn Sử là Hồn Dân Tộc

Lịch sử không quên tội ác của Cộng Sản đối với dân tộc Việt Nam như: CẢI CÁCH RUỘNG ÐÂT, NHÂN VĂN GIAI PHẨM, QUỲNH LƯU KHỞI NGHĨA, BA LÀNG AN, THẢM SÁT MẬU THÂN 1968, TÙ CẢI TẠO, CẢI TẠO CÔNG THƯƠNG,HÀNH TRÌNH BIỂN ÐÔNG v.. v.. vĩnh viễn không phai mờ nói gì đến bôi xóa.

Hiện nay Hoa Kỳ đang cố gắng khôi phục lại vị thế của mình ở Á Châu nên chúng ta không ngạc nhiên khi thấy Hoa Kỳ đã tìm mọi cách bắt tay với Việt Nam, chấp nhận cả việc tiếp tay cộng sản xuyên tạc lịch sử. Lá thư của ông đại sứ Hoa Kỳ tại Việt Nam nếu không nằm trong nghi thức ngoaị giao hay chứa đựng những âm mưu chính trị thì chỉ là lá thư của một ngoaị nhân dốt đặc về lịch sử Viẹt Nam. Bush hay Michalak có dốt về Lịch Sử Việt Nam đó chuyện bình thường.

Chỉ có những người Việt mà dốt đặc về lịch sử của dân tộc Việt mới là điều đáng nói. Qua việc làm của họ đã nhiều người lên tiếng nên chắc chắn họ đã thừa hiểu nhưng vẫn cố tình bỏ quên liêm sỉ để bưng bô tắm rửa, điểm tô cho những cái thây ma của bọn tội đồ dân tộc.

Thời quốc mạt, bọn chính khứa nhà quàn đông gấp nhiều lần sĩ phu nên cái trò CHÍNH TRỊ NHÀ QUÀN sẽ còn tái diễn ./.

KIM ÂU

http://tinparis.net/vn_index.html

Posted in Uncategorized | Tagged: , | 2 Comments »

LOÀI RẮN ÐỘC

Posted by tudodanchu trên Tháng Chín 7, 2008

LOÀI RẮN ÐỘC –

Kim Âu

Sau khi bài “ Liêm sỉ của người lính” được đưa lên liên mạng, chúng tôi nhận được một số email phản hồi. Tuyệt đại bộ phận email đều biểu lộ sự đồng tình với hành động của chúng tôi. Lác đác đếm trên đầu ngón tay vài email của những người thuộc băng đảng Phở Bò Việt Tân, đặc biệt là hai Viẹt Tân cái (Ðỗ Thuấn và Mỹ Linh) phản ứng rất là “mất vệ sinh”. Ðã quá quen với trò chữ nghĩa “negative”. Chúng tôi không phí thời gian với đám “ăn cơm chúa , múa tối ngày. Trình độ của bọn Phở Bò Việt Tân vốn chẳng có lý luận. vả lại băng đảng bịp bợm thì việc gì cũng mưu đồ gian dối nên chỉ cãi chầy cãi cối, chưỉ bới bừa bãi là coi như “hoàn thành nhiệm vụ” của đảng giao. Ðến lúc thấy thêm một e mail của cô Bút Vàng, liếc sơ qua thấy ông Hoàng Cơ Ðịnh chấp bút, chúng tôi cũng hơi ngạc nhiên. Con rắn độc này bao nhiêu năm nay hiếm khi lên tiếng. Hoàng Cơ Ðịnh chỉ quen đếm và diếm, chứ viết lách và lý luận thì hết sức tầm thường, công việc chính của Ðịnh sau khi cùng anh y dựng chiêu bài Kháng Chiến Bịp ôm trọn gói số tiền (đồng tiền xiếạt máu”) đóng góp của đồng bào, chiến hữu là y rúc sâu vào hang luyện nọc, chỉ xua đám rắn con ra cắn xé, phun nọc để tàn hại cộng đồng ỳ.

Ðọc hết email của Ðịnh, download file đính kèm, chúng tôi mới biết nguyên nhân làm cho độc xà lú đầu ra khỏi lỗ. Số là ông Lê Duy San có nhận được bài viêt của chúng tôi, đọc xong, ông San bỏ công “lay out “ lại tử tế và chắc có đôi chút tâm đắc nên ông đã thay cái đề bài từ “Liêm sỉ của người lính “ thành “Lý do tế nhị” cho lịch sự ( có lời cảm ơn ông San) và phát tán trên diễn đàn. Việc làm của ông San vô tình trở thành thông đường cho ngọn khói hun vào ổ rắn. Hoàng Cơ Ðịnh không bò ra không xong, im lặng thì bẽ mặt với đồng môn. Nhưng lên tiếng thì hỡi ôi! Chữ nghĩa, lập luận đọc qua thấy ngay y chẳng khác gì cái giá mắc áo hay túi đựng cơm.

Lá thư của y giới thiệu ba bài, ngoaì bài viêt của chúng tôi, một là tài liệu của cô Lữ Anh Thư quảng bá về anh hùng Trần Văn Bá đưoc trao tặng huy chương Tự Do còn phần của cô Thuấn viết chửi bới lăng nhăng cũng được xem là bài thế mới kinh hãi về kiến thức của Ðịnh.

Sau đó Ðịnh cũng công nhận Ngày 30 . 4 là Ngày Quốc Hận và cho rằng tôi không hiểu mấy chữ Vietnam Freedom March nên mới có chuyện lời qua tiếng lại, Ðịnh cho tôi là vô lý và sỗ sàng. Chuyện Phở Bò Việt Tân của Ðịnh tổ chức cuộc diễn hành chào mừng tự do vào Ngày Quốc Hận 30 .4 2005 đã gây ra một làn sóng công phẫn trong các cộng đồng Người Việt Tỵ Nạn Cộng Sản, không phải là chuyện lời qua tiếng lại để cho rằng người này hiểu người kia không hiểu. Hơn ba triệu Người Việt Tỵ Nạn Cộng Sản ở hải ngoại chỉ có một dúm người thuộc băng đảng Phở Bò Việt Tân kéo về làm cuộc diễn hành mừng Ngày Tự Do. Còn lại tất cả các nơi khác vẫn tổ chức tưởng niệm Ngày Quốc Hận ở địa phương, cử một số người đại diện tham gia, tiếp sức cho buổi tưởng niệm Ngày Quốc Hận được tổ chức lớn tại Washington D.C để chặn bớt sự lộng hành của đảng bịp. Như vậy là chỉ có Ðịnh và đảng bịp của Ðịnh chào mừng Ngày Tự Do theo mưu đồ và thâm ý của Phở Bò Việt Tân.

Vào thời đoạn đó không phải là một người mà hàng trăm, hàng ngàn, hàng triệu người đã nguyền rủa bọn Phở Bò Việt Tân. Ðịnh chỉ lập lại một luận điệu đã bị bẻ gãy từ trước để chống chế. Mưu đồ của Ðịnh nhằm xóa bỏ Ngày Quốc Hận toàn thể Người Việt Tỵ Nạn Cộng Sản đều hiểu rõ. Băng đảng của Ðịnh muốn đổi thay lịch sử xoá bỏ Ngày Quốc Hận 30 4 để làm gì? Nếu không phải nhằm mục đích xóa bỏ tội ác của cộng sản đối với dân tộc Việt Nam.

Ngày 30 4 năm 1975 là một trang sử đau buồn, tang thương trong giòng sử mệnh của dân tộc. 30 4 đối với những người cộng sản Việt Nam là “Ngày Giải Phóng, Ngày Tự Do là Ðại thắng Mùa Xuân” ngược lại Người Việt Quốc Gia gọi đó là Ngày Quốc Hận 30 – 4. Bè lũ của Ðịnh, băng đảng bịp bợm của Ðịnh chắc chắn phải biết không có một sức mạnh nào có thể thay đổi được những gì đã đi vào lịch sử nhưng chúng vẫn cố tình theo đuổi ý tưởng vô vọng đó một cách dai dẳng.

Lịch sử của một dân tộc có vô vàn sự kiện thăng trầm, hưng phế. Vinh hay nhục, công hay tội, tất cả các sự kiện đều phải được phản ảnh một cách trung thực cho hậu thế phán xét.

Ðọc qua bài viết “Liêm sỉ của người lính” quý độc giả đồng bào và chiến hữu đều thấy rõ: Ông Bob Hull là một nghị viên gốc Mỹ trắng, ông là một nhà chính trị, một nhà biện thuyết tất phải giỏi về ngữ nghĩa, ngữ pháp English. Ông ta nghe chúng tôi, một người gốc Việt giải thích về Ngày Quốc Hận 30 4, ông ta đã tự ý cởi bỏ cái áo của Phở Bò Viêt Tân chế tác mà ông ta đang mặc trên người. Sự việc này đã chứng minh, chúng tôi đã giải thích đúng và hàng chữ “Vietnam Freedom March 30 . 4.2005” không mang ý nghĩa như băng đảng của Hoàng Cơ Ðịnh giải thích. Hành động của ông Bob Hull có giá trị gấp triệu lần những lời nguỵ biện, cãi chầy cãi cối của bọn người vô liêm sỉ. Ðịnh bảo rằng tôi vô lý và sỗ sàng hay chính y đã thậm vô lý và vu khoát cho chúng tôi một cách sỗ sàng. Nghị viên Bob Hull không thể nghe theo lời của một người nói năng vô lý và ông lại càng không sợ những kẻ sỗ sàng phải không quý vị.

Trong phần cuối lá thư của Ðịnh, y than thở:

trích :

Ngoài ra, chắc quý bạn cũng thấy trong bài viết của Kim Âu nhiều chỗ chửi bới “Phở Bò Việt Tân” tức là Mặt Trận Kháng Chiến Hoàng Cơ Minh hay Ðảng Việt Tân mà tôi là một thành viên. Từ nhiều năm qua, Kim Âu thường xuyên chửi bới chúng tôi và nhiều nhân vật và tổ chức khác (nhưng Việt Tân thì bị chửi nhiều hơn cả và chửi một cách rất vô giáo dục).

hết trích

Hoàng Huân Ðịnh thật không biết mình và cũng chẳng biết người. Y quên rằng đã một thời bao nhiêu nhiẹạt vọng ái quốc của đồng bào đã dành trọn cho Mặt Trận Kháng Chiến, đáp lại sự tin yêu đó chỉ là những trò bịp bợm, sát nhân và trắng trợn phản bội lại đồng bào, phản bội lại lịch sử của Người Việt Tỵ Nạn Cộng Sản, phản bội lại đại cuộc của dân tộc mà chúng tôi thấy không cần thiết phải nhắc lại. Những tên đã phạm tội như vậy chính là “thiên cổ tội nhân” nghìn năm bia miệng.

Trong sự tức tối, Hoàng huân Ðịnh phê:

trích: Kim Âu có một lối suy nghĩ chủ quan và kiêu ngạo đặc biệt của một người có trình độ học vấn kém…… chửi nhiều hơn cả và chửi một cách rất vô giáo dục)…., đương sự rất thô bạo trong hành động và ngôn ngữ.

hết trích

Qua những xảo ngôn thượng dẫn, chúng tôi thực sự thấy Ðịnh suy nghĩ chủ quan và thể hiện sự kiêu ngạo của một khoa bảng rỗng tuếch, vô lương để đi đến một kết luận không biện chứng. Ðộc giả không cần y giới thiệu, đeo cho họ một lăng kính màu hồng hay màu đen về nhân cách của chúng tôi. Chúng tôi là một nhà báo làm công tác điều hướng dư luận. Dù muốn hay không nhân cách chúng tôi đang hiển lộ trước mắt người đọc. Lập trường quan điểm và nhân cách được chứng minh qua lời nói và việc làm. Tuỳ từng con người, tuỳ theo sự việc, đối tượng ngôn từ và bút pháp nặng nhẹ khác nhau. Nhưng tựu chung chưa đánh mất liêm sỉ ( không nhận lời Nguyễn kim Hườn mời tham gia Mặt Trận Phở Bò) , chưa chối bỏ nhân nghĩa, chưa bán đứng đại cuộc như Hoàng huân Ðịnh.

Ðịnh có chút khoa bảng hơn chúng tôi ngày xưa nhưng thực chất toát ra từ qúa khứ và hiện tại đã chỉ rõ chính y mới là một tên tâm địa bất chính, vô giáo dục, bất nhân bất nghĩa đến mức vô luân, mang trong người giòng máu bất lương gia truyền.

Chắc hẳn toàn thể diễn đàn không quên thành tích dơ bẩn của Hoàng Huân Ðịnh:

· 1 Thời VNCH, Ðịnh đã bị cả Ban Ðại Diện Sinh Viên và Giáo Chức tại trường Cao Ðẳng Hóa Học, Trung Tâm Kỹ Thuật Phú Thọ đứng lên tố cáo về tội tham nhũng, bị đưa ra Giám Sát Viện cách chức từ năm 1970.

· 2 – Ðại bịp bợm: Lưu lạc vì nạn nước, lợi dụng thành tâm nhiêt vọng chống cộng của Người Việt Quốc Gia. Ðịnh cùng anh em trong gia đình dựng chiêu bài Kháng Chiến giả hiệu để lừa dối đồng bào, độc quyền giữ lấy Vụ Tài Chánh của Mặt Trận và thực tế ra sao quý đồng bào, đồng hương đã rõ.

· 3- Anh của y đã chết từ lâu nhưng quen thói vô luân y vẫn chủ tâm tiếp tục lừa gạt đồng bào hải ngoaị để tiếp tục vơ vét đến 14 năm sau, Hoàng Huân Minh tức HCM 2 mới được phép chết.

· 4 – Ðại bất nghĩa khi công nhiên từ chối tấm hình chụp thi thể của anh ruột mình.

· 5 – Ðại bất nhân khi không cho gia đình lập bàn thờ người quá cố ngay sau khi được tin HCM thảm tử

· 6 – Ðại bất lương khi điều động bộ phận K 9 dùng mọi thủ đoạn để bức hại những người cầm bút chân chính.

· 7 – Ðại phản động khi y và đồng bọn vẫn đeo đuổi mưu đồ bóp méo lịch sử để xoá bỏ tội ác của Hồ Chí Minh và đảng Cộng Sản Việt Nam. v.v

Qua những bằng chứng nêu trên chắc hẳn mọi người đã thấy thực chất của Hoàng Huân Ðịnh. Con người là sản phẩm của gia đình, học đường và xã hội, trong đó giáo dục gia đình quan trọng nhất. Hoàng Huân Ðịnh là một người được xã hội và thời thế ưu đãi nhưng tính bất lương gia truyền không gột rửa được nên không làm gì lợi ích mà chỉ gây ra tác hại kinh hoàng cho cộng đồng và đại cuộc cứu nước của dân tộc.
Hạng người như vậy thì có khác gì loài rắn độc.

Kim Âu

http://tinparis.net

Posted in Uncategorized | Tagged: , | 2 Comments »