Tudodanchu's Weblog

Freedom, Democracy, Human Rights, No Communism For Vietnam

Posts Tagged ‘Trần Thanh’

PHÓNG SỰ TẠI HUÊ KỲ

Posted by tudodanchu trên Tháng Sáu 6, 2009

PHÓNG SỰ TẠI HUÊ KỲ

Trần Thanh

Kính thưa quý độc giả,

Theo chúng tôi được biết, trong nước đang sôi sục khí thế chống giặc …. việt gian cộng sản! Còn tại hải ngoại thì sao? Ðang thắc mắc thì trong lúc ngồi uống cà phê tại phố Bolsa, Little SaiGon, chúng tôi nghe thiên hạ bàn tán về một nguồn tin nóng hổi do phóng viên mang tên Con Kỳ Nhông thực hiện. Chuyện như thế này, xin thuật lại để quý vị cùng mua dzui cũng được một vài trống canh. Ai cười đau bụng rán chịu, cấm théc méc!

Xin mời quý vị theo dõi:

Ðảng Vịt Tìm Canh Tân Việt Nam

Văn Phòng Trung Ương tại Houston, tiểu bang Texas, Mỹ Quốc

=0=0=0=0=0=0=0=0=0=0=0=0=0=

THÔNG BÁO TUYỂN MỘ KHÁNG CHIẾN QUÂN:

Văn Phòng Ðảng Vịt Tìm Trung Ương trân trọng thông báo:

Hiện nay chúng tôi đang cần tuyển mộ gấp MƯỜI NGÀN kháng chiến quân để về Việt Nam phối hợp với bộ đội cụ Hồ, kháng chiến chống giặc Tàu. Ðây là sư đoàn mang tên “KHÁNG CHIẾN TẠI GIA”, do đảng Vịt Tìm sáng lập.

I/ Ðiều kiện đăng ký:

1. Ứng viên phải đang sống tại hải ngoại, có quốc tịch bất cứ nước nào cũng được. Những thành phần như du sinh hoặc lao động xuất khẩu cũng có thể đăng ký tham gia.

2. Tuổi tác: Từ 18 đến 100 tuổi.

3. Ðiều kiện sức khỏe: Phải có đủ sức khỏe để vác được một cái mền và có thể nằm đóng trụ tại một chỗ thật lâu dài từ tháng này qua tháng nọ, càng lâu càng tốt. Biết hút thuốc lào hoặc thuốc phiện càng tốt.

4. Ðiều kiện văn hóa: Trình độ tối thiểu phải tốt nghiệp lớp ba trường làng. Người nào lỡ dại có bằng tiến sĩ thì phải trải qua một kỳ sát hạch về sự gan dạ.

5. Ðiều kiện chính trị: Phải biết hát bài “Quê hương là chùm khế ngọt”. (Phải hát liền tại chỗ cho ban giám khảo nghe)

II/ Quyền lợi:

1. Nếu được trúng tuyển thì ứng viên sẽ được trả lương bằng đô la. Tiền lương sẽ được gởi thẳng vào ngân hàng Thụy Sĩ. Mức lương bao nhiêu sẽ được ấn định sau, tùy theo cấp bậc.

2. Sau khi được tuyển mộ, ứng viên sẽ có danh xưng là “Kháng Chiến Quân Tại Gia”. Ðây là danh xưng rất cao quý, tựa như quân nhân của quân đội Hoàng Gia các nước Anh, Pháp, Canada, Úc …

3. Kháng Chiến Quân Tại Gia sẽ không bao giờ bị chết trận. Ðây là điều hết sức đặc biệt, chỉ có đảng Vịt Tìm mới dám CAM ÐOAN điều này. Bảo đảm trên thế giới không có quốc gia nào dám chơi đẹp như đảng Vịt Tìm.

4. Không cần huấn luyện quân sự. Chỉ cần biết “dân sự” và “dân sinh” là đạt yêu cầu.

Chú thích:

– “dân sự” tức là SỰ SỐNG của người dân, bao gồm bốn nhu cầu căn bản: ăn, ngủ, đ … và ỉa.

– “dân sinh” tức là người dân … sinh đẻ!

Kính thưa toàn thể đồng bào ở hải ngoại!

Ðất nước chúng ta đang bị lâm nguy! Giặc Tàu đang xâm chiếm nước ta! Tổ tiên ta đã từng nói:

– “Quốc gia hưng vong thất phu hữu trách”, có nghĩa là khi quốc gia bị nguy khốn thì bảy người phu quét đường phải chịu trách nhiệm!

Những người phu quét đường mà còn phải chịu trách nhiệm về tổ quốc, huống chi chúng ta là những người có nghề nghiệp, có tài sản, có trình độ văn hóa cao tại hải ngoại! Xin đồng bào hãy hăng hái tham gia sư đoàn “Kháng Chiến Quân Tại Gia” do đảng Vịt Tìm tổ chức và lãnh đạo. Một khi giặc Tàu bị chúng ta “kháng chiến”, đánh đuổi chạy re ra khỏi Việt Nam thì các bạn kháng chiến quân sẽ được Ðảng và Nhà Nước Cộng Hòa Xã Nghĩa đãi ngộ xứng đáng. Các bạn kháng chiến quân sẽ được làm đại biểu quốc hội cho đến khi chết vì già, vì lỏng đầu gối. Khi chết, quan tài của các bạn sẽ được vinh dự phủ lá CỜ ÐỎ SAO VÀNG của tổ quốc bác Hồ vĩ đại!

Các bạn thân mến! Còn chần chờ gì nữa mà không đăng ký tham gia sư đoàn “Kháng Chiến Tại Gia”?

Hãy nhanh tay, kẻo hết chỗ! Chúng tôi chỉ tuyển hạn chế có MƯỜI NGÀN NGƯỜI. Ðất nước đã lâm nguy rồi thì không nên phân biệt người quốc gia hay người cộng sản. Tất cả chúng ta phải cùng đoàn kết đứng dưới lá cờ máu đỏ lòm và sao dzàng khè để cùng nhau chống giặc Tàu! Xin đồng bào đừng nghe những lời xuyên tạc, phản động của một số kẻ xấu đang cố chống phá Ðảng và Nhà Nước Xã Nghĩa! Người cộng sản hay người quốc gia gì cũng đều là người Việt, cùng chung một bọc trứng do MẸ ÂU CƠ sinh ra! Do đó, chúng tôi tha thiết kêu gọi toàn thể đồng bào ở hải ngoại hãy ủng hộ tối đa sư đoàn “Kháng Chiến Tại Gia” do đảng Vịt Tìm tổ chức và lãnh đạo.

Người nào không trực tiếp tham gia được thì có thể ủng hộ bằng hình thức đóng góp tiền bạc, kim cương hoặc vàng. Trong tuần tới chúng tôi sẽ nhờ đài truyền hình SBTM và trung tâm băng nhạc AI DA đứng ra tổ chức “Tuần Lễ Vàng” để đồng bào có thể biểu diễn lòng yêu nước của mình một cách hồ hởi và phấn khởi.

Xin trân trọng gởi lời chào đoàn kết quyết thắng!

Ðồng ký tên và đóng dấu:

Tổng Bí Thơ đảng Vịt Tìm,

Ðỗ Búa Liềm

Chủ Tịch đảng Vịt Tìm,

Luật Sư Khùng “con lạc đà”*

Vụ trưởng Vụ Tuyên Huấn,

Lê Công Ngủ

=0=0=0=0=0=0=0=0=0=0=0=0

Kính thưa quý độc giả, chương trình phóng sự đặc biệt của chúng tôi đến đây là hết. Xin hẹn gặp lại quý vị trong lần tới. Trân trọng kính chào.

Trần Thanh

Ngày 5 tháng 6 năm 2009

====================

Chú Thích:

* Luật sư Khùng có biệt hiệu là “con lạc đà” vì y kể rằng, trong thời gian ở tù cộng sản, có lần y đã TUYỆT ẨM 21 ngày mà không chết!!!

http://www.hon-viet.co.uk/TranThanh_PhongSuTaiHueKy.htm

Posted in PHÓNG SỰ TẠI HUÊ KỲ | Tagged: , | Leave a Comment »

Tiền cứu trợ thương phế binh và đài truyền hình SBTN

Posted by tudodanchu trên Tháng Năm 4, 2009

Tiền cứu trợ thương phế binh và đài truyền hình SBTN

Trần Thanh

Trong thời gian qua, trung tâm băng nhạc Asia, đài truyền hình SBTN, phối hợp với Liên Hội Cựu chiến sĩ QL VNCH, Hội H.O. Cứu Trợ TPB-QP VNCH đã tổ chức được hai buổi văn nghệ ngoài trời để gây quỹ giúp các thương phế binh quân lực VNCH. Theo dư luận thì số tiền quyên được trong hai đợt khoảng gần hai triệu, gồm tiền mặt, ngân phiếu và số tiền gởi tặng qua thẻ tín dụng. Sắp tới, Ban Tổ Chức chuẩn bị làm thêm Ðại nhạc hội kỳ 3, dự trù vào ngày 17/5/2009 tại San Jose. Mục đích của những hoạt động xã hội này là tốt đẹp, không có ai thắc mắc. Thế nhưng, điều đã gây ra nhiều thắc mắc là số tiền quyên góp được có đến tay những thương phế binh hay không, hay đã bị lọt vào tay bọn việt gian cộng sản và những kẻ khoác áo “từ thiện”? Ðã có những cuộc tranh luận sôi nổi về đề tài này trên đài truyền thanh/video VNCR. Ðược biết, Ban Tổ Chức Cứu Trợ đã thành lập được khoảng 13 ngàn hồ sơ thương phế binh VNCH và sẽ chuyển số tiền quyên góp được đến các gia đình TPB tại Việt Nam. Những điều thắc mắc của nhiều người hiện nay là:

1. Giả sử số tiền quyên được trong ba kỳ Ðại nhạc hội là ba triệu thì việc chuyển số tiền đó về Việt Nam bằng cách nào?

2. Ðóng thuế cho bọn việt gian cộng sản là bao nhiêu phần trăm? Chuyển một số tiền lớn như vậy thì bọn giặc chắc chắn phải biết! Và khi đi phân phát tiền đến 13 ngàn thương phế binh VNCH, bọn chúng chắc chắn phải biết!

3. Những khoản tiền cứu trợ đóng góp bằng thẻ tín dụng tại sao phải thông qua trương mục của đài truyền hình SBTN mà không chuyển thẳng vào tài khoản của hội H.O. Cứu Trợ TPB&QPTS VNCH?

4. Ban Tổ Chức nên công bố bản photo danh sách những thương phế binh đã nhận tiền, gồm họ tên, số quân, đơn vị, địa chỉ và chữ ký cho cộng đồng biết. Những ai đã đi phát tiền cứu trợ cho các thương phế binh, phát vào ngày, tháng, năm nào? Mỗi TPB nhận được bao nhiêu?

Ban Tổ Chức nên công khai hóa càng nhiều chi tiết càng tốt. Không nên im lìm, kéo dài cả năm, không công khai hóa tài chánh, làm cho đồng bào thắc mắc, nghi ngờ. Quyền được thắc mắc là quyền chính đáng của người dân. Ban Tổ Chức nên tôn trọng những ý kiến của đồng bào và không nên chụp mũ những người nêu thắc mắc là “cộng sản”!

Chúng ta thường xuyên lên án bọn cộng sản là làm việc mờ ám, mọi việc ăn cắp, ăn cướp của bọn chúng đều được xem là “bí mật quốc gia”! Những ai dại dột tiết lộ “bí mật quốc gia” đều phải đi tù hoặc bị thủ tiêu! Ðã lên án cộng sản như vậy, không lẽ chúng ta lại hành động như bọn chúng?

PHẦN PHỎNG VẤN CÁC THƯƠNG PHẾ BINH VNCH:

Trong cuộn băng “Nhật Trường Trần Thiện Thanh 2” do Trung tâm Asia vừa mới phát hành, có phần phỏng vấn các thương phế binh VNCH. (Nơi đoạn bài hát “Không bao giờ ngăn cách”) Mc Việt Dzũng đã có lời giới thiệu: …. hơn 30 năm qua các anh đã phải lăn lộn ở ngoài đường để kiếm sống nhưng trên môi luôn nở một nụ cười và không hề có hận thù, không oán trách!

Nhận xét: -Phóng viên quay phim trước sự chứng kiến của mấy thằng công an thì không lẽ mấy anh TPB than thở, oán trách! Phải cười dzui để quảng cáo cho uy tín của đài truyền hình SBTN và quảng cáo cho “lòng nhân đạo” của bác và đảng chớ!

Chúng ta đang chiến đấu chống lại bọn việt gian cộng sản. Mục tiêu của chúng ta là quang phục lại quê hương, do đó, chúng ta phải có hận thù đối với kẻ thù ÐANG tiếp tục gieo rắc mọi đau thương, tang tóc trên quê hương chúng ta. Những người thấy kẻ ác đang làm điều ác mà không có hận thù, không tìm cách chận đứng tội ác thì đó là những kẻ đồng lõa. Xin đưa ra một ví dụ: – Giả sử có một bọn khủng bố xông vào trường học, xả súng bắn bừa bãi, làm chết hàng trăm học sinh, mà rủi thay trong số những nạn nhân đó lại có những con em của chúng ta! Ðiều này đã xảy ra nhiều lần ở nước Mỹ! Trong tình huống này chúng ta có hận thù những kẻ ác hay không? Hay chúng ta nhớ đến những lời khuyên của các ông “phật sống” Việt Tân là “quên đi quá khứ, xóa bỏ hận thù, hướng về tương lai”?

Nếu người nào cũng “tha thứ” như vậy thì đó là hình thức khuyến khích tội ác thêm phát triển, toàn xã hội sẽ biến thành địa ngục! Luật pháp là luật pháp. Những kẻ phạm tội phải bị luật pháp trừng trị, cho dù kẻ phạm tội có hối hận hoặc những nạn nhân lên tiếng “tha thứ”. Những tên đầu sỏ của việt gian cộng sản và đảng cướp Việt Tân sớm muộn gì cũng sẽ bị toàn dân xét xử. Hình thức treo cổ là nhẹ nhất, chúng ta hãy chờ xem!

Ở nước Mỹ, nếu một người lỡ tay đánh chết một con chó, có thể bị tòa án phạt tiền vài ngàn đô hoặc bị vài tháng tù! Huống chi bọn việt gian cộng sản đã trực tiếp và gián tiếp giết khoảng 10 triệu người, tính từ năm 1945 đến nay! Vậy mà những “phật sống” Việt Tân kêu gọi chúng ta hãy “tha thứ, quên đi quá khứ, xóa bỏ hận thù”!!! Bây giờ lại có thêm mấy ngài “phật sống” của trung tâm băng nhạc Asia, tính từ “bác” Hồ trở xuống!

PHẦN ÐỀ NGHỊ:

Nếu phải đóng hụi chết cho bọn việt gian cộng sản quá nhiều và chi phí quản lý hành chánh quá lớn (giả sử là 95%) thì chúng ta phải tìm cách gởi tiền cứu trợ bằng cách khác. Trong bài viết lần trước chúng tôi đã đề nghị hình thức cứu trợ bằng cách tổ chức thành từng nhóm lẻ hoặc từng cá nhân, không cần thông qua bất cứ một tổ chức từ thiện nào. Càng thông qua nhiều trung gian, số tiền càng bị bay hơi, hao hụt, đó là chưa kể bị ăn chận, ăn cắp.

Khi làm việc gì, chúng ta nên chú ý đến kết quả thực tế. Không nên chú trọng đến hình thức phô trương bên ngoài, thùng rỗng kêu to, bày vẽ việc tổ chức đại nhạc hội rùm beng, quay phim chụp hình, công bố khoe khoang “công đức” trên truyền thông; trong khi đó, những thương phế binh ở Việt Nam vẫn hoàn toàn nghèo đói mà bọn việt gian cộng sản và những thằng ăn cắp ngày càng giàu sụ!

KẾT LUẬN:

Trong xã hội nào, thời đại nào, luôn luôn có những kẻ lợi dụng công việc “từ thiện” để làm giàu bất chính. Ðặc biệt trong hoàn cảnh nước ta hiện nay thì “kỹ nghệ từ thiện” đang phát triển tối đa. Nhiều cá nhân bất lương đang làm giàu trên những thân xác què cụt của các thương phế binh VNCH. Họ làm giàu bằng “nghề” vinh danh quân lực VNCH! Những thằng ăn cắp này không bao giờ muốn cho chế độ của việt gian cộng sản bị sụp đổ. Trái lại, hàng đêm, bọn chúng thường xuyên thắp nhang, khấn vái trời phật cho cái chế độ cộng sản còn tồn tại mãi mãi để bọn chúng có cớ làm việc “từ thiện”, cứu giúp những người nghèo(!) và trẻ em nghèo mồ côi(!) tại Việt Nam!

Ðài truyền hình SBTN đang có một số phóng viên được bọn việt gian cộng sản cho phép hoạt động tại Việt Nam. Một khi đã cho phép có nghĩa là bọn chúng đã nắm rất chắc những con bài trong tay và những phóng viên chắc chắn phải làm lợi cho bọn chúng. Quý vị hãy xem lại cuộn phim phóng sự “Hành trình xuyên Việt” để thấy người phóng viên đã bình luận và quảng cáo những gì? Kể cả những quán cơm cực kỳ dơ dáy bên lề đường cũng được ông ta khen vừa ngon vừa rẻ!

Một vấn đề nữa cần được nêu ra là: chúng ta ở hải ngoại có cần phải có phóng viên về Việt Nam để trực tiếp đưa tin hay không? Hiện nay, qua mạng lưới toàn cầu, chúng ta có thể trực tiếp xem web-cam từ Việt Nam, gởi e-mail rất dễ dàng và liên lạc bằng điện thoại cũng rất dễ dàng, bọn giặc hầu như bất lực không thể nào kiểm soát hết. Trong khi đó, nếu tin cậy vào đài truyền hình SBTN và những phóng viên ở Việt Nam thì chúng ta sẽ bị đầu độc một cách tinh vi bằng những viên thuốc độc bọc đường “quên đi quá khứ, xóa bỏ hận thù”. Bàn tay lông lá của bọn việt gian cộng sản đã thò vào kiểm soát đài truyền hình này và trung tâm băng nhạc Asia. Những tên đại ma đầu như Bùi Tín, Alibaba đã xuất hiện trên đài truyền hình. Không khéo rồi một ngày nào đó chúng ta sẽ bị xem đoạn phim trên đài SBTN, thấy tên nhạc nô Trịnh Công Sơn hát bài “Nối vòng tay lớn” để ăn mừng toàn thể cộng đồng người Việt tại hải ngoại đã được bác và đảng …. giải phóng!!! Ðến lúc đó thì đã quá muộn màng, chúng ta không thể “vượt biên” lên mặt trăng được! Hiện nay một vé du lịch lên mặt trăng là 25 triệu đô!!!

Bọn cán bộ cộng sản và du sinh việt cộng đang tung hoành ngang dọc trên khắp nước Mỹ, ném tiền qua cửa sổ, ăn chơi đú đởn ngay trước mắt chúng ta. Con cái chúng ta phải khom lưng đi bưng phở và đi bán thân xác cho bọn chúng hưởng thụ! Không biết nhục và biết sợ hay sao??? Ðừng nghe những gì “bác” Hồ nói mà hãy nhìn kỹ những gì “bác” Hồ đang làm!!!

Trần Thanh

Ngày 3 tháng 5 năm 2009

http://www.hon-viet.co.uk/TranThanh_TienCuuTroThuongPheBinhVaDaiTVSBTN.htm

Posted in Tiền cứu trợ thương phế binh và đài truyền hình SBTN | Tagged: , | Leave a Comment »

Ý nghĩa của ngày Quốc Hận 30 tháng 4

Posted by tudodanchu trên Tháng Ba 25, 2009

Ý nghĩa của ngày Quốc Hận 30 tháng 4

Trần Thanh

Năm nào cũng vậy, cứ gần đến ngày 30 tháng 4 là băng đảng cướp Việt Tân lại hô hào “hướng về tương lai, xóa bỏ hận thù”, hoặc “chúng ta đấu tranh vì chính nghĩa chứ không phải đấu tranh vì lòng thù hận”* Theo ý của những con chó săn Việt Tân, “xóa bỏ hận thù” tức là phải xóa bỏ ngày 30 tháng 4! Bố của chúng nó (việt gian cộng sản) dạy chúng phải sủa như thế thì chúng phải sủa như thế, không thể nào khác được! Mỗi lần sủa đúng những “bài bản” do chủ dạy, con chó săn được thưởng cho một ít đô la, đủ để đi làm “một dù” (chơi đĩ), một chầu phở và một chầu cà phê. Như vậy cũng là quá “vinh quang, hoành tráng” cho cuộc đời làm chó săn rồi!

Ðể nhìn vấn đề thật đơn giản, đừng bị những cái vỏ danh từ làm rối trí, chúng ta hãy suy luận về những điểm sau đây:

1. Giữa THIỆN và ÁC, bạn chọn cái nào?

Dĩ nhiên, khi được hỏi về điều này thì hầu như ai cũng nói:

– Tôi chọn cái thiện, tôi yêu cái thiện; tôi thù ghét cái ác, tôi quyết tâm chống lại cái ác, tiêu diệt cái ác.

Cái thiện tựa như ánh sáng, cái ác tựa như bóng tối. Ví dụ chúng ta đang sống trong một căn nhà tối tăm, không đủ ánh sáng cho con cái chúng ta học. Muốn có ánh sáng, chúng ta phải đốt lên một ngọn nến để xua bóng tối đi. Nhưng một ngọn nến chưa đủ sáng, thằng cu Tí, cu Tèo, cái Hĩm đồng kêu lên:” Bố ơi, đèn mờ quá, tụi con nhìn không rõ!” Thế là ông bố, bà mẹ phải thắp thêm ngọn nến thứ hai, rồi thứ ba, thứ tư, thứ năm ..v..v.. Và khi có điều kiện, họ xài bóng đèn điện neon, ánh sáng chan hòa trong khắp căn nhà, bóng tối đã bị đẩy lùi đi và biến mất.

Trong lãnh vực nông nghiệp, chúng ta có thể ví cây lúa tượng trưng cho cái thiện; và các loài sâu rầy, cỏ dại tượng trưng cho cái ác. Muốn có gạo ăn, bắt buộc chúng ta phải diệt sâu rầy. Hoặc khi trồng khoai, trồng bắp, chúng ta phải diệt cỏ dại.

Thực hành điều thiện (trồng lúa, trồng bắp) phải luôn luôn đi đôi với việc tiêu diệt sâu rầy và cỏ dại (diệt cái ác) Hai việc làm này phải được thực hành cùng một lúc. Nếu chúng ta không tiêu diệt sâu rầy thì những cây lúa sẽ bị chúng phá hại hết, chúng ta sẽ đói. Không bao giờ có nhà nông nào ngu tới mức, chủ trương “hòa hợp hòa giải”, vừa trồng lúa và đồng thời cứ dung dưỡng cho các loại sâu rầy sống chung với lúa để tự do phá hoại mùa màng!

Chỉ có đảng cướp Việt Tân là muốn nuôi sâu rầy và cỏ dại vì chính bản thân bọn chúng là sâu rầy và cỏ dại. Bọn chúng chính là hiện thân của cái ÁC, là những kẻ phá hại xã hội, ăn bám xã hội, lười biếng không chịu làm việc, chỉ muốn đi làm việc “từ thiện”, móc túi đồng bào!

2. Tự đặt câu hỏi và tự trả lời:

Xin các bạn tự hỏi và tự trả lời những câu hỏi sau đây:

– Ðảng việt gian cộng sản là tượng trưng cho THIỆN hay ÁC?

– Ðảng cướp Việt Tân là tượng trưng cho THIỆN hay ÁC?

3. Vậy phe THIỆN gồm những ai?

Xin thưa đó chính là toàn dân nô lệ trong và ngoài nước đang khao khát được tự do và đang nỗ lực đấu tranh cho hai chữ TỰ DO.

Những người Việt đang sống tại hải ngoại vẫn đang bị những vòi bạch tuộc của bọn việt gian cộng sản chi phối chứ chưa phải đã được tự do hoàn toàn đâu. Chúng ta cần ý thức rõ điều này để cùng phối hợp với đồng bào trong nước đấu tranh tiêu diệt những kẻ ÁC.

4. Ngụy biện của đảng cướp Việt Tân:

Ðảng cướp Việt Tân tự nhận: ” … chúng ta đấu tranh vì chính nghĩa chớ không phải vì hận thù”*.

“chúng ta” là ai? Ðây là hành động quơ đũa cả nắm. Cái gọi là “chúng ta” của băng đảng Việt Tân chỉ là những tên chó săn đi làm tay sai cho bọn việt gian cộng sản. Những người dân lương thiện không bao giờ là thành viên trong cái đảng cướp đó.

Chính nghĩa tượng trưng cho điều THIỆN. Chính nghĩa là những hành động như đốt lên những ngọn nến xua tan bóng đêm, trồng lúa và trồng bắp. Chính nghĩa tượng trưng cho luật pháp công minh, không dung dưỡng tội ác. Những kẻ phạm tội trộm cướp, giết người, lừa đảo thì phải bị trừng phạt, bị tống cổ vào tù hoặc bị treo cổ.

Ðảng cướp Việt Tân không có tư cách gì tự xưng chúng là đại diện cho “chính nghĩa”. Ai đời cái thằng chuyên đi ăn cướp mà tự xưng mình là đại diện cho công lý! Cái gọi là “chính nghĩa” của bọn chúng chính là sự lừa bịp đồng bào, quyên được vài chục triệu Mỹ kim để nuôi một sư đoàn kháng chiến …. ma gồm 10 ngàn tay súng ở biên giới Thái Lan! Cái gọi là “chính nghĩa” của bọn chúng chính là chủ tịch Hoàng Cơ Minh có phép thần thông tựa như Tề Thiên Ðại Thánh, bị việt cộng bắn vỡ sọ rồi mà vẫn tiếp tục sống tới 14 năm sau mới chết!!! Cái gọi là “chính nghĩa” của bọn chúng chính là đi ám sát những ký giả, đi gieo rắc khủng bố trong cộng đồng, gây chia rẽ, phá hoại sự đoàn kết của những người quốc gia. Cái gọi là “chính nghĩa” của bọn chúng chính là đòi xóa bỏ ngày Quốc Hận 30 tháng 4, đòi hủy bỏ lá cờ vàng ba sọc của người quốc gia ..v..v…

con chó “fox” thuộc băng đảng Việt Tân

NHỮNG ÐIỀU CẦN DẠY CHO THẾ HỆ TRẺ:

Nếu chúng ta dạy cho thế hệ trẻ cách trồng lúa, trồng bắp thì đồng thời phải dạy cho chúng biết cách diệt trừ sâu rầy và cỏ dại. Muốn hiểu rõ điều thiện, trân quý điều thiện thì ta phải biết rõ những sự tai hại của điều ác. Một người chỉ biết quý trọng giá trị của cây nến khi người đó đã từng bị sống trong bóng đêm hãi hùng. Chúng ta dạy cho thế hệ trẻ hiểu rõ chính nghĩa quốc gia thì đồng thời phải dạy cho chúng biết rõ thế nào là những núi tội ác của cộng sản và thế nào là những tội ác cùng những trò lưu manh, điếm đàng của đảng cướp Việt Tân.

Gây dựng điều thiện và chống lại điều ác là hai hành động phải được thực hiện cùng một lúc. Chống lại điều ác chính là bảo vệ điều thiện. Hiểu rõ điều ác và thù ghét nó cũng là điều rất tốt. Có thù ghét mới có yêu thương và ngược lại. Không hận thù bọn cướp việt gian cộng sản và Việt Tân thì chúng ta không thể nào đấu tranh thành công, giải thoát được 85 triệu nô lệ. Bọn chúng là sâu bọ, là cỏ dại thì phải bị diệt bỏ. Giết một con rắn hổ mang để cứu hàng trăm con thỏ, con gà là điều rất nên làm. Nếu chúng ta sợ mang tiếng là “hận thù” mà không dám giết con rắn thì sinh mạng của bầy thỏ và bầy gà sẽ đi về đâu?

Đây sẽ là kết thúc của đảng việt gian cộng sản.

Giả sử chúng ta thấy một băng cướp có súng, cướp tiền trong nhà băng xong rồi tẩu thoát. Chúng ta có thể gọi điện thoại tới sở cảnh sát, mô tả tỉ mỉ những gì đã chứng kiến để giúp nhà chức trách lùng bắt những tên tội phạm. Hành động đó của chúng ta chính là bảo vệ điều thiện, chống lại điều ác. Nếu không dám chống lại điều ác thì một ngày nào đó xã hội sẽ bị những thế lực đen cai trị thì chúng ta sẽ hết đường sống. Kẻ nào thấy những điều ác xảy ra ngay trước mắt mà vẫn dửng dưng, không dám hận thù thì kẻ đó là đồng lõa với tội ác.

Ý NGHĨA CỦA NGÀY 30 THÁNG 4:

Ngày 30 tháng 4 là điểm mốc thời gian có giá trị lịch sử, nhắc nhở chúng ta ý thức rõ tại sao cho đến giờ phút này, hơn 60 năm đã trôi qua mà 85 triệu người vẫn phải tiếp tục làm nô lệ? Và muốn thoát khỏi cảnh nô lệ thì chúng ta phải làm gì? Phải chăng là đi theo lá cờ “chính nghĩa” của đảng cướp Việt Tân, quên đi quá khứ, hướng về tương lai, xóa bỏ hận thù, chỉ biết yêu bác Hồ và yêu đảng việt gian cộng sản mà thôi!?

Không, trăm ngàn lần không phải như vậy. Ngày 30 tháng 4 nhắc cho chúng ta phải nhớ những điều quan trọng sau đây:

1. Phải tiêu diệt bọn việt gian cộng sản và băng đảng cướp Việt Tân vì bọn chúng là hiện thân của TỘI ÁC.

2. Một khi điều (1) đã được thực hiện thì 85 triệu nô lệ mới được tự do.

3. THIỆN luôn luôn chiến thắng ÁC. Trong một thời điểm nào đó cái ác có thể thắng thế nhưng đó chỉ là tạm thời. Chung cuộc THIỆN sẽ chiến thắng ÁC. Ðây là chân lý vĩnh hằng.

4. Chúng ta dạy cho thế hệ trẻ hiểu rõ những điều 1, 2 và 3 để cùng góp sức với thế hệ cha anh gieo trồng điều thiện, tiêu diệt điều ác.

Ý nghĩa ngày Quốc Hận 30 tháng 4 quan trọng như vậy mà bầy chó săn Việt Tân cứ đòi xóa bỏ và còn ngoác mồm ra sủa ông ổng, ca ngợi chủ của bọn chúng là những kẻ “chiến thắng”! Bọn chúng không hề biết rằng toàn dân đã làm xong hai sợi giây thòng lọng trên giá treo cổ. Một cái dành cho đảng cướp việt gian cộng sản và một cái dành cho con chó săn Việt Tân. Ngày đó chắc chắn sẽ đến! Và ngày treo cổ bọn chúng cũng sẽ rơi đúng vào ngày 30 tháng 4!!!

Trần Thanh

Ngày 25 tháng 4 năm 2009

================================================

Chú thích:

* Mới đây trên tờ báo điện tử Take 2 Tango có đăng bài “Giáo dục thế hệ hai: một trọng trách chiến lược”. Tác giả là Ðỗ Văn Phúc

http://www.hon-viet.co.uk/TranThanh_YNghiaCuaNgayQuocHan30Thang4.htm


hồ chí minh súc vật, nông đức mạnh súc vật, nguyễn tấn dũng súc vật, nguyễn minh triết súc vật, dcsvn súc vật, ditmecodosaovang, ditmehochiminh, ditmenongducmanh, ditmenguyentandung, ditmenguyenminhtriet, dadaocongsan, latdocongsan, tieudietcongsan, hochiminhsucvat, sucvathochiminh, sucvatnongducmanh, sucvatnguyentandung, sucvatnguyenminhtriet, dadaovietcong, iavaomathochiminh, iavaomatnongducmanh, iavaomatnguyentandung, iavaomatnguyenminhtriet, súc vật lê khả phiêu, lê khả phiêu súc vật, suc vat le kha phieu, le kha phieu suc vat , lekhaphieu, suc vat vo nguyen giap, sucvatvonguyengiap, vonguyengiapsucvat, súc vật võ nguyên giáp, võ nguyên giáp súc vật, ditmevonguyengiap, iavaomatvonguyengiap

Posted in Ý nghĩa của ngày Quốc Hận 30 tháng 4 | Tagged: , , , , , , , , , , , , , , , , , , , , , , , , , , , , , , , , , , , , | Leave a Comment »

Úm ba la Alibaba Nguyễn Chí Thiện! – Trần Thanh

Posted by tudodanchu trên Tháng Mười Một 8, 2008

Úm ba la Alibaba Nguyễn Chí Thiện! – Trần Thanh

Trong tuần lễ vừa qua, có ba biến cố quan trọng đã xảy ra, liên quan đến nghi án văn học “tập thơ Vô Ðề”.

BIẾN CỐ MỘT:

Ðầu tiên là việc tiến sĩ Nguyễn Phúc Liên đã viết bài “Bản chính thư của ông Nguyễn Chí Thiện”*(xin đọc phần Chú Thích 1) Trong bài viết này, tác giả đã nêu ra và phân tích những sự khác biệt về nét chữ giữa hai lá thư viết bằng tiếng Pháp, một bản đen trắng của báo Văn Nghệ Tiền Phong, và một bản in trên giấy màu hồng của ông Nguyễn Chí Thiện.

Sau đây là những trích dẫn nhận xét của tác giả:

“….. Trong lá THƯ mà Văn Nghệ Tiền Phong đang giữ, thì chữ S sau chữ E có sự đồng nhất từ đầu THƯ cho đến cuối như chúng tôi liệt kê trên đây. Như vậy chữ S này là cùng một người viết.

Trong lá THƯ mà Ông NGUYỄN CHÍ THIỆN đang giữ, thì từ đầu cho đến chữ infortunes, các chữ S sau chữ E cũng đồng nhất như trong lá THƯ của Văn Nghệ Tiền Phong, trừ chữ S cuối cùng của chữ INFORTUNES. Chữ S này trong THƯ của Ông Nguyễn Chí Thiện có thêm phần trên cao hơn lên và đồng thời chữ S này trở thành lạc loài, không phải cùng một người viết.

Vì vậy, có thể nói rằng lá THƯ mà Văn Nghệ Tiền Phong đang giữ có tính cách đồng nhất từ một người viết; còn lá THƯ mà Ông Nguyễn Chí Thiện đang giữ không mang tính cách đồng nhất của một người.

=> Nếu Văn Nghệ Tiền Phong nói rằng THƯ mình đang giữ là Bản gốc, thì việc nói này có lý hơn bởi lẽ chữ S sau chữ E chứng tỏ một người viết. Còn nếu Ông Nguyễn Chí Thiện nói lá THƯ mà Ông đang giữ là Bản gốc, thì chúng ta có lý do nghi ngờ bởi lẽ chữ S cuối cùng không phải là của tác giả đã viết một kiểu chữ S từ đầu thư đến phút chót….”

Có thể nói bài viết này của tiến sĩ Liên là một đòn sấm sét giáng lên đầu những kẻ gian manh, xảo quyệt đã lừa gạt đồng bào suốt mấy chục năm nay. Với những chứng cớ rất rõ ràng mà bất cứ người nào cũng có thể nhìn thấy trên internet, không cần phải có kiến thức chuyên môn về khoa học nhận dạng chữ, chúng ta có thể nhận định ngay ai là kẻ gian Alibaba đã ăn cắp kho tàng văn học của thi sĩ Vô Danh!

BIẾN CỐ HAI:

Trong khi những kẻ gian đang còn choáng váng vì quả đấm ngàn cân, chưa kịp hoàn hồn thì tiến sĩ Liên tung thêm một chưởng pháp ngoạn mục khác qua bài viết “Xin đánh cá USD 200 ngàn với ông Thiện”* (xin đọc Chú Thích 2)

Trong buổi “họp báo” ngày 25 – 10 – 2008, băng đảng Alibaba Thiện định “lấy tiền đè người”, cứ tưởng cứ thách đố 200 ngàn đô la thì có thể làm cho mọi người sợ hãi, phải đầu hàng. Vì có mấy ai có đủ 200 ngàn để cá độ? Mà cho dù có đi chăng nữa thì liệu có dám đụng chạm đến băng đảng Mafia Alibaba Việt Tân hay không?

Ấy vậy mà có một cao thủ võ lâm, thuộc dạng “đại lão tiền bối” dám nhận lời cá độ. Ðó là tiến sĩ Nguyễn Phúc Liên đang sống tại Thụy Sĩ. Tiến sĩ Liên là người có thực học, thực tài và đang làm việc liên quan đến tài chánh. Ông đã đề nghị những bước sau đây để thực hiện việc cá độ:

1. Mục đích Thương vụ (Purpose of Transaction)

2. Hợp đồng cho Thương vụ (Transaction Agreement)

3. Ngân hàng giữ tiền cá độ (Escrow Accounts – Closing Bank)

4. Chuyển tiền vào Ngân hàng Trung gian (Funds transferred to Escrow Accounts)

5. Chứng từ cung cấp theo Hợp đồng (Proofs provided according to Transaction Agreement)

6. Trao tiền thua cho phía thắng (Releasing Funds by Escrow Bank)

Khi lời ngỏ ý “tiếp chiêu” của tiến sĩ Liên được tung ra, nhiều người đã hào hứng bắt cá độ theo phía ông Liên, số tiền từ vài trăm cho đến vài ngàn đô la. Dân bắt cá độ lý luận rằng: tiến sĩ kinh tế mà đã nhận lời bắt độ tức là chắc ăn rồi. Ổng là tiến sĩ, lại có nhiều kinh nghiệm trong ngành tài chánh, không lẽ ổng tính sai? Nghe nói có hai công ty tài chánh, một ở Anh Quốc, một ở Hồng Kông cũng sẽ bắt độ phía ông Liên.

Còn phía ông Thiện thì sao? Theo lời của “phát ngôn nhân” Bút Vàng …. “dẻo” thì ông Thiện đã có một danh sách những mạnh thường quân sẵn sàng bắt độ phía ông Thiện. Riêng anh … hề Lý Tống, tuy là “homeless” nhưng cũng có hai chục ngàn đô để đặt cược trong cuộc chơi đầy hào hứng này! Bà Bút Vàng đã trịnh thượng hỏi: – Phía ông Thiện tiền bạc đã sẵn sàng, còn phía ông Liên đã có ai dám bỏ tiền ra chưa mà dám lên tiếng thách đố!

Rõ ràng đây là một cuộc cá độ đầy hào hứng và mang tính cách lịch sử. Cái tên “Alibaba Thiện” sẽ được đi vào lịch sử văn học của nước ta, dù là bị thua cá độ! Tuy nhiên, sau gần một tuần chính thức lên tiếng nhận lời thách đấu, người ta chưa thấy phía ông Thiện hẹn ngày giờ và địa điểm để chuẩn bị tỷ thí võ nghệ. Hay ông Thiện và nhóm “Tứ Nhà Thiện”* (Xin xem Chú Thích 3) rét quá, tính bỏ chạy? Bọn chúng cứ tưởng là lên tiếng hù thiên hạ chơi mà không ngờ có người dám làm thật!

BIẾN CỐ BA:

Vào ngày 7 tháng 11, 2008, bác sĩ Nguyễn Thị Thanh đã đưa lên Diễn Ðàn Phố Nắng hai lá thư viết bằng tiếng Pháp, một bản trắng đen của báo Văn Nghệ Tiền Phong và một bản viết trên giấy màu hồng do ông Nguyễn Chí Thiện cho trình làng hồi tháng 8 năm 2008. (Xin coi thêm phần Chú Thích 4) Bác sĩ Thanh đã phân tích tự dạng một số chữ và đi đến kết luận:

“Theo suy nghĩ thì bức thư Đỏ đồ lại bức thư đen qua máy tính dễ dàng với giấy trong.”

Bác sĩ Thanh là bác sĩ giải phẫu thẩm mỹ.

NHẬN XÉT CHUNG:

Tiến sĩ Liên và Bác sĩ Thanh tuy không phải là chuyên viên giảo nghiệm chữ viết nhưng cả hai vị đều là bậc “cao thủ võ lâm, đại lão tiền bối”, có kiến thức chuyên môn về khoa học, do đó sự nhận xét của họ chắc hẳn phải có giá trị, đáng để cho chúng ta suy nghiệm và cân nhắc.

BA BIẾN CỐ QUAN TRỌNG KHÁC:

1. Bài viết quan trọng của tác giả Văn Trần đăng trên báo điện tử Hồn Việt UK. Bài viết này phân tích về mặt kỹ thuật, vạch trần những trò bịp, những mưu gian của đám lưu manh, ăn trộm Alibaba. (Xin coi phần chú thích 5 bên dưới)

2. Vị cao thủ võ lâm, đại lão tiền bối Bút Xuân Trần Ðình Ngọc thách đấu “thi pháp chưởng” với vè sĩ Nguyễn Chí Thiện:

Mới đây, tôi đọc trên báo điện tử Hồn Việt UK, thấy đăng một bài thơ song thất lục bát rất hay và thú vị, nên tôi xin phép tác giả Bút Xuân Trần Ðình Ngọc sao chép lại nguyên văn. Nội dung bài thơ này như sau:

THÁCH NGUYỄN CHÍ THIỆN

Tôi thách anh cùng tôi tỉ thí

Bằng vần thơ, chữ nghĩa, văn xuôi

Muốn cuộc thi có đầu đuôi

Cộng Đồng cầm chịch, ngàn người cùng coi!

Cộng Đồng ra một đề là viết

Khoảng thời gian mười phút phải xong!

Đề tài đủ thứ phượng, long

Kinh tế, chính trị cả trong nhân quần!

Cấm không ai được gà bài hộ

Cấm phao đề kiểu Cộng lâu nay

Thơ tình, thơ đạo, thơ say

Cộng đồng giám khảo là hay lắm rồi!

Cho sử dụng thể thơ mặc ý

Nhưng nội dung phải bám chủ đề

Cộng đồng sẽ rất hả hê

Chấm bài cho biết ai về trước, sau?

Cộng đồng phải vô cùng minh bạch

Và công tâm phân tích thơ văn

Anh tài, anh chắc phải ăn

Tôi thua, tôi cũng chẳng ân hận gì!

Ưng không? Anh hứa chịu đi!

Thơ “Hoa Địa Ngục” tôi thì rất mê

Cảm phục, kính trọng khỏi chê

Chẳng riêng tôi, có bề bề dân gian!

Thua anh, tôi tặng chỉ vàng

Lương hưu có thế, trăm ngàn thì không!(1)

Thôi đừng có nói lông bông

Chịu đi, tôi báo Cộng đồng biết ngay!

16-10-2008

Bút Xuân TRẦN ĐÌNH NGỌC

(1) Ông NCT đã đòi 100,000 đô nếu ông chứng

minh được ông là tác giả tập thơ Vô Đề.

Ông Thiện nên chấp nhận cuộc tỷ thí này đi! Vàng thiệt không sợ lửa. Ông là “thứ thiệt” kia mà, chính ông đã tự nhận như vậy và cái đám lâu la của ông, chúng nó cũng tôn vinh ông như vậy! Ðây là dịp may để ông chứng tỏ cái thiên tài làm thơ của ông cho cộng đồng biết, tại sao đã gần một tháng rồi mà ông vẫn im hơi lặng tiếng, không dám nhận lời thách đấu?

3. Hồn thiêng của thi sĩ Vô Danh:

Người Việt ta thường nói “thần khẩu hại xác phàm” Câu này này ứng với trường hợp của bà Bút Vàng Ðỗ Thị Thuấn. Trong quá trình ra sức khuyển mã để bảo vệ “anh Thiện”, bà đã cao hứng kể câu chuyện Ả Rập “Ali Ba Ba và bốn mươi tên cướp”, trong đó tên ăn trộm Ali Ba Ba đã láu cá ăn cắp kho tàng từ bọn cướp. Tất nhiên kho tàng này bọn cướp có được là nhờ đi cướp bóc từ những người dân oan, cũng y hệt như bọn cướp việt gian cộng sản đang tung hoành tại Việt Nam.

Và bà Thuấn đã vô cùng …. hồ hởi, phấn khởi kết luận: – Nguyễn Chí Thiện chính là Ali Ba Ba!!!

Rõ ràng là không đánh mà khai, lạy ông tôi ở bụi này! Cái hay của “thần khẩu hại xác phàm là ở chỗ đó! Ðúng là thi sĩ Vô Danh rất linh thiêng, đã bắt buộc bọn gian manh tự động phải “tự thú trước bình minh”, khỏi cần có ai tra khảo gì hết!

Tôi nhớ trước đây có đọc một chuyện vui về “thần khẩu hại xác phàm”, xin kể hầu quý bạn đọc cho vui:

Có một anh nọ -biệt hiệu là Công Tử Vàng Khè- si mê một cô gái đẹp, con ông phú hộ trong vùng. Ông phú hộ này đang kén rể nhưng ông cũng thuộc loại người khó tính, ưa xét nét. Công tử Vàng Khè vốn con nhà giàu nên mướn một tên ma cô có tài ăn nói giảo hoạt làm người hầu và thổi ống đu đủ cho mình. Công tử nói:

– Ê, Ðồ Thúi, mày có tài ăn nói, mày đóng vai người hầu, đi theo hầu tao để tao ra mắt ông phú hộ. Tao ăn nói vụng về, chậm chạp, nếu ông phú hộ có hỏi tao câu gì khó thì mày nhớ đỡ đòn cho tao nghe mày. Xong việc, tao sẽ thưởng tiền cho mày đi hút thuốc phiện, chơi gái!

Tên ma cô nghe có hơi hám đồng tiền, mừng rơn, bèn trả lời:

– Dạ, cậu Hai cứ yên tâm. Tui đây một bụng …. Tam Tự Kinh, tiếng Tây, tiếng Tàu, tiếng Mẽo gì cũng rành tuốt luốt. Bảo đảm cậu Hai sẽ trúng tuyển, cưới được con gái ông phú hộ!

Thế là vào một ngày đẹp trời, công tử Vàng Khè xin ra mắt ông phú hộ để dự kỳ thi tuyển xin làm rể. Qua một vài tuần trà, ông phú hộ đưa mắt nhìn chàng rể tương lai rồi hỏi:

– Thế cậu học hành tới đâu rồi?

Công tử Vàng Khè tái mặt vì cậu là con nhà giàu chỉ lo đi ăn chơi tối ngày, mới học hết lớp tám, trong khi bạn bè cùng lứa nhiều người đã học xong đại học. Công Tử ấp úng:

– Dạ, thưa bác, cháu mới học hết lớp tám ….

Thấy ông chủ của mình gặp nguy, tên ma cô Ðồ Thúi đứng hầu kế bên vội lên tiếng đỡ đòn:

– Dạ, thưa phú ông: cậu Hai của con là người rất khiêm tốn! Thật ra cậu Hai của con đã có văn bằng tiến sĩ văn chương, tốt nghiệp tại trường Ðại học Hà Nội! (Xin xem Chú Thích số 6)

Ông phú hộ gật đầu, tỏ vẻ hài lòng vì có chàng rể quý là đại trí thức. Ðiều ông quan tâm tiếp theo là anh chàng rể này có phải là con nhà giàu, môn đăng hộ đối hay không. Do đó, ông hỏi dò:

– Gia cảnh của cậu thế nào? Cậu đi làm có tài sản riêng gì chưa?

Công tử Vàng Khè lại ấp úng vì tài sản cha mẹ cho bao nhiêu thì đã nướng hết vào các sòng cờ bạc, động điếm và ổ hút thuốc phiện. Thế là công tử ấp úng:

– Dạ, dạ, …. thưa bác, cháu nghèo lắm ạ!

Chỉ chờ có nhiêu đó, tên ma cô đứng hầu kế bên lại lên tiếng đỡ đòn cho chủ:

– Dạ, thưa phú ông: cậu Hai của con là người rất khiêm tốn. Cậu nói như dzậy mà hổng phải như dzậy. Thật ra cậu Hai của con chính là người giàu nhất thiên hạ đó. Cậu đang làm chủ một kho tàng rất lớn của bốn mươi tên cướp. Cậu Hai của con chính là Alibaba đó!!!

Ðúng là nhanh nhẩu đoảng, đầy tớ hại chủ! Ông phú hộ vừa nghe xong lời anh đầy tớ thì ông đá đít cả hai thầy trò ra khỏi cửa gấp. Không ai muốn gả con gái mình cho một thằng ăn trộm!

KẾT LUẬN:

Trước đây nhà văn kiêm nhà báo lão thành Ðặng Văn Nhâm đã từng nói: – đã làm việc gì thì chúng ta phải làm cho tới nơi tới chốn, đừng có đánh trống bỏ dùi. Nhà báo Ðặng Văn Nhâm là cao thủ võ lâm, vị đại lão tiền bối có trên 50 năm kinh nghiệm viết báo. Do đó, ý kiến của ông rất đáng để chúng ta trân trọng.

Lần này nhất định chúng ta phải giải quyết dứt điểm nghi án văn học. Những tên tội phạm phải bị đưa ra tòa hoặc bị trục xuất về Việt Nam. Bọn lưu manh chính trị, băng đảng Việt Tân thường lợi dụng những người có tên tuổi trong cộng đồng để lèo lái cộng đồng đi theo ý muốn của bọn chúng. Ðằng sau lưng của Việt Tân là đảng cướp việt gian cộng sản. Chúng ta có thể ví đảng cướp Việt Tân như những cái vòi của con quái vật bạch tuộc việt gian cộng sản. Bọn chúng vừa là vòi vừa là ăng ten, làm tai mắt cho bộ đầu não tội ác đóng đô tại Hà Nội. Nếu chúng ta chặt đứt hết những vòi bạch tuộc thì con quái vật tại Hà Nội có còn tai mắt thì cũng như mù như điếc. Những cái vòi bạch tuộc không hút được máu để nuôi con quái vật thì nó sẽ bị suy yếu và sẽ bị toàn dân vật ra làm thịt. Thế là đi tiêu tùng cái chế độ việt gian cộng sản. Tám mươi ba triệu đồng bào sẽ được tự do, đúng như mong ước của thi sĩ Vô Danh:

Ðảng tắt thở thì cuộc đời mới thở

Ðảng còn kia thì bát phở hóa thành mơ!

Tuy nhiên Alibaba Nguyễn Chí Thiện không muốn cho đảng bị tắt thở. Ðảng mà tắt thở thì Alibaba cùng với các “hiền huynh” của hắn như những tên việt gian Phan Nhật Nam, Trần Phong Vũ, Ðỗ Thị Thuấn và tờ báo điện tử Ánh Dương, ổ rắn độc của việt cộng cũng sẽ tắt thở!!!

Ðó là lý do vì sao chúng ta phải đấu tranh thật mạnh và bền bỉ như những chiến sĩ kiên cường bất khuất đang đấu tranh vì công lý trước “hang Bắc Pó”, tòa soạn báo Người Việt tại quận Cam!

Trần Thanh

Ngày 8 tháng 11 năm 2008

=============================

Chú Thích:

1. Xin đọc báo điện tử: http://tinparis.net

2. Xin đọc báo điện tử Hồn Việt UK: http://hon-viet.co.uk

3. “Tứ Nhà Thiện”: bốn “người nhà” của ông Nguyễn Chí Thiện, gồm Phan Nhật Nam, Trần Phong Vũ, Ðỗ Thị Thuấn và Chu Tất Tiến

4. HAI THƯ BẰNG PHÁP NGỮ ĐÍNH KÈM

1- THỨ TRẮNG ĐEN: GỌI THƯ ĐEN LÀ DO VNTP ĐƯA RA NĂM 1980. THƯ NÀY CÓ NGUỒN GỐC BNG ANH QUỐC.

2- THƯ THỨ 2: GIẤY HỒNG MỰC BIC ĐỎ: DO NCT ĐƯA RA THÁNG 8/2008, NÓI RẰNG DO 1 ĐÀN BÀ BÊN ANH, CHỒNG CHẾT, THẤT TRONG ĐỐNG RÁC, GỜI CHO NCT.

Giảo nghiệm các nét chữ trong 2 bức thư

qua mắt của Bs. giải phẩu thẩm mỹ :

1- Thơ Đỏ (chữ đỏ): do NCT đưa ra vào tháng 8/2008

2- Thư Đen (chữ đen): do VNTP đưa ra năn 1980

Nhận xét chung:

a- Thư Đen có các nét chữ mập, không đều, trông như tèm nhem. Phải chăng tác giả đã dùng viết Bic bằng với mực nội hóa vào những năm trước 1979? Hay tác giả đã dùng viết tre chấm mực nên có nét không đều?

b- Thư Đỏ có các nét chữ viết Bic, rất đều, sắc sảo, gọn gàng, không thấy vẻ tèm nhem.

c- Dù sao, một điều chắc chắn là Photocopy năm 1980 của BNG Anh Quốc và của VNTP không thể làm thành nét to ra và tèm nhem.

Chữ lấy từ bức thư Đen do VNTP từ 1980

Chữ lấy từ bức thư Đỏ do của NCT đưa ra tháng 8/2008

Giảo nghiệm chữ “Monsieur”

I- Xin nhìn kỷ, trên chữ M có 4 khác biệt: – a- Hai nét giữa của chữ M làm thành chữ V: Vòng V Đen mở ra gọn, tóp trên; khác với vòng V Đỏ mở ra rộng trên. – b- Góc nhọn bên dưới chữ V Đen nét bự to và sắc không tèm nhem, coi như chữ viết bút ‘tre rong’ rất đẹp. Góc nhọn bên dưới chữ V Đỏ ngờ ngệch và ốm o. – c – Nét cuối chữ M Đen cao ngổng lên, nét cuối chữ M Đỏ ngắn ngủn. d- Cái đuôi cuối cùng của chữ M Đen đến gặp chữ O thì ngắn; cái đuôi cuối cùng của chữ M Đỏ dài hơn. Vì vậy khoảng cách giữa chữ M và O hoàn toàn không bằng nhau.

II- Cũng như trên, nếu nhìn kỷ 2 chữ O hoàn toàn không giống nhau. Chữ O Đen nét lớn, có lổ tròn nhỏ (rộng chiều ngang) khác với nét và lổ méo (hình hơi bán nguyệt) của O Đỏ

III- Hai chữ N có 3 điểm khác biệt nhau: – a- N Đen: góc đầu tròn trặn, dịu dàng, mập, nét không đều, như viết bằng bút tre chấm mực; N Đỏ: Nét ốm đều đặn, có góc gãy, nhọn hều. – b- Có dấu ngắt hở nhiều giữa chữ N và S. – c- Đuôi chữ N Đỏ dài hơn đuôi chữ N Đen.

IV- Xin nhìn đầu và chân hai chữ S khác biệt hoàn toàn: Phần đầu và phần chân, hai chữ đều khác nhau.

V- Nhìn kỷ hai chữ I không giống nhau: I Đen ngắn hơn I Đỏ

VI- Hai chữ E có 3 khác biệt nhau: a- E đen không có nghéo đi trước b- Chữ E Đen ốm từ trên xuống dưới. b- Cắt đứt hẳn với chữ U tiếp. Chữ E Đỏ: a- Có cái nghéo nhỏ đi trước. b- Có hình vòng tròn, trên dưới đề nở nang. c- Có đuôi đi thẵng đến dính liền vào chữ U.

VII- Hai chữ U đều khác biệt: Chữ U Đen: nghiêng về trái và hơi tóp trên nở dưới; chữ U Đỏ: nghiêng về phải và không nở dưới.

VIII- Chữ R Đen: mập lùn, nét không đều, đứt ra như con sâu ngắn, không có đuôi; chữ R Đỏ: có nét đều, không đứt ra, giống hình con sán đủa, đầu dính với chữ U, cuối là cái đuôi nòng nọc.

Kết quả: Hai chữ MONSIEUR Đen và Đỏ trong hai bức thư là của hai cây bút khác nhau xa, và không thể là photocopy của nhau. Theo suy nghĩ thì bức thư Đỏ đồ lại bức thư đen qua máy tính dễ dàng với giấy trong.

BS Nguyễn Thị Thanh

5. Bài viết quan trọng của tác giả Văn Trần:

Nguyễn Chí Thiện Không Phải Là Tác Giả Của Tập Thơ Vô Đề

Kính gởi quý đọc giả diễn đàn

Gởi ông Nguyễn Phúc Liên

Gởi bạn Dao Nguyen.

Thứ nhất chúng ta đừng đi vào cái bẫy bọn cò mồi của con Vàng và thằng Vện. Nếu để ý chúng ta sẽ thấy thằng Vện (NDMT) lập luận dưới đây không khác chi con Vàng đã nói. Vẫn bản của NCT là “Bản Gốc”, báo VNTP “copy” từ “Bản Gốc” của Bịp Thiện và vì copy nhiều lần nên laser bị mờ…v.v… ôi thôi đám bịp này dốt về kỹ thuật in ấn nhưng lại nhiều trò lắm.

Van Tran dám nói chỉ có những người không biết về kỹ thuật Đồ Chữ viết theo kiểu Tracing Paper mới dám nói “ không thể có trường hợp một bức thư được viết lại mà đúng gần 95% so với bản gốc”. Nói như vậy là SAI vì không hiểu kỹ thuật viết như thế nào.

Trước nhất phóng cả tập thơ Vô Đề lớn lên cỡ khổ 500, xong dùng loại Transparent sheet (loại mỏng nhất) ĐỒ đúng như vậy (mấy em nhỏ học lớp 7 hay lớp 8 cũng làm được không cần phải chuyên môn – loại bỏ các vết dơ bên ngoài ) trang nào xếp theo thứ tự trang đó. ĐỒ xong cả tập thơ, đem tất cả các Transparent sheet này cho vào máy và thu chữ nhỏ lại cùng khổ chữ với bản của VNTP đã in ra năm 80. Bấy giờ mới muốn in ra giấy màu gì thì cứ tự nhiên mà in. Nhưng thiên bất dung gian, bọn này đã để 1 sơ hở chết cho chúng nhưng chúng lại không biết (để đó đúng lúc sẽ nói ra )

Không biết giáo sư Liên có nhớ vụ “Vẽ tờ bạc 100 đô la” hồi khoảng năm 87 hay 88 gì đó. Phải tốn gần 3 năm sau FBI mới bắt được anh thợ vẽ ra tờ 100 đô. Nhưng bị can chỉ bị tù 3 năm (giảm án) và tay thợ vẽ này chỉ ở tù có 1 ½ thì được phóng thích. Lý do? Vì anh ta Vẽ Tiền chứ không In Tiền. Phải nói anh thợ vẽ này vẽ tờ bạc 100 đến độ mắt thường không nhìn thấy được. Nhưng máy móc trong nhà Bank thì nhìn ra. Theo lời khai thì anh này vẽ để xài vì thất nghiệp, xài hết 100 anh lại vẽ 100 khác và trung bình anh vẽ 2- 3 ngày 1 tờ 100 đô la. Sau này anh thợ vẽ làm part time lại cho cơ quan FBI về họa hình cho đến nay. Đại khái câu chuyện như vậy

Trở lại vấn đề bức thư của VNTP và bức thư khác do tên bịp Thiện chụp hình đưa ra là : Thiện và nhóm của Thiện đã dùng dạng viết theo kiểu Tracing Paper để viết lại theo bản Thật (được copy) của báo VNTP in ra vào năm 80. Điều này nếu muốn viết đúng 100% cũng không khó (Van Tran đã cho thử đứa cháu viết theo dạng Tracing Paper dưới sự chứng kiến của cả 2, 3 gia đình chúng tôi. Kết quả đúng 99% – chứ không phải 95%. Nhưng xin nói trước với đọc giả các diễn đàn là Van Tran không bao giờ post lá thư đứa cháu viết thử này lên diễn đàn cả, vì làm như vậy thì dễ bị loạn giữa 2 bức thư cũng như của đọc giả) còn làm cho giấy giống như cũ mèm thì lại càng dễ vì kỹ thuật in ấn như hiện nay đến mức tinh vi, cũng như để kiểm chứng bằng cách nào mà biết đây là bản Tracing paper thì cũng không khó.

Một điều nửa là tên nào trong nhóm Thiện viết lại lá thơ đó “Cố Ý” để sai một vài nét mà bất cứ ai tinh ý nhìn vào lá thơ đều có thể nhận ra (chẳng hạn như chữ “M” và chữ “S” mà bạn Dao Nguyen đã có nói tới). Với kỹ thuật bây giờ người ta có thể làm mới thành cũ và ngược lại không có gì khó cả. Cho Nên chúng ta đừng mắc mưu bọn chúng mà nhìn vào lá thơ viết tay của ông Vô Danh (VNTP) và bức thơ được nhóm của Bịp Thiện viết lại theo kiểu Tracing Paper nói trên.

Ông Nguyễn Phúc Liên (hay bất cứ bạn đọc nào nếu muốn thử cho biết, và bạn chỉ tốn có 3 đô la thôi. Thử đi cho biết Van Tran nói đúng) thử copy bằng loại Transparent Paper cả hai lá thơ. 1 do báo VNTP in ra năm 80 và 2 là lá thơ của nhóm NCT viết bằng cách viết nói trên. Rồi chồng cả 2 lá thơ lên nhau chúng ta sẽ thấy lá thơ của NCT từ giòng 1 đến giòng 20 đều dài hơn lá thơ của VNTP in ra năm 1980. Với cách “giảo nghiệm” như vậy nên Van Tran quả quyết chúng viết lại với cách viết nói trên. Nhưng tại sao chúng lại viết câu văn dài hơn bản của VNTP?! Đây là chủ ý của chúng để đánh lạc hướng dư luận và chúng cho rằng “Bản của tên Thiện mới là “Bản Gốc” còn tất cả các bản khác đều là bản copy nên “dĩ nhiên” đó là bản “gỉa”.

Đến đây thì chắc có lẽ bạn đọc đã hiểu được phần nào. Nếu chúng ta cứ mãi chỉa vào chuyện tranh cãi chữ viết Sai hay Đúng thì chúng ta sẽ bị bọn Vàng, Vện lừa chúng ta nửa, ví như chuyện Thiện Thật, Thiện giả và Thiện có ở tù, hay có bạn đồng tù xác nhận Thiện mà quên đi vấn đề chính là : Nguyễn Chí Thiện Không Phải Là Tác Giả Của Tập Thơ Vô Đề. Nếu muốn thử Nghiệm chữ Viết, cách hay nhất là Nguyễn Chí Thiện ngồi xuống viết lại lá thơ bằng tiếng Pháp trước sự chứng kiến của hàng trăm ống kính và trước 1 cử tọa vài chục người như Bà HDT đã làm vào ngày 25 tháng 10 vừa qua. Điểm thứ 2 nếu muốn thử nữa thì NCT cũng ngồi xuống viết lại 1 bài thơ dài (bài Đồng Lầy chẳng hạn) trong tập thơ Vô Đề, rồi dùng lá thơ đó so sánh thì Thiện mới hết đường chạy và Van Tran cũng còn nhiều cách khác nữa nhưng chưa tiện nói ra. Nếu NCT thật sự muốn “giảo nghiệm” thì Van Tran chỉ cần 1hr thôi là để đủ chứng minh NCT có phải là tác giả tập thơ Vô Đề kia hay không?.

Vì vậy đừng cần tranh luận với con Vàng, thằng Vện về bức thư “Thật, giả hay Đen, Đỏ ” nửa mà nên tìm đọc lại những gì tên Thiện Bịp và đám cò mồi của chúng đã nói và viết ra trong nhiều năm qua để đưa ra cái Bịp của bọn chúng. Có như vậy thì các đọc giả trên khắp các diễn đàn họ mới thấy rõ Nguyễn Chí Thiện đúng là một tên Đại Láo và Đại Bịp.

Van Tran

6. Lý lịch “một cây xanh rờn” của Alibaba Nguyễn Chí Thiện đăng trên trang nhà của Hưng Việt (đảng Việt Tân):

Nhà thơ Nguyễn Chí Thiện, 56 tuổi, người Hà Nội, con của ông bà Nguyễn Công Phụng. Ông tốt nghiệp cử nhân văn chương tại trường Ðại Học Hà Nội, thông thạo Anh văn, Pháp văn, Hán văn… Ông bị bắt lần đầu tiên vào năm 1958, trong chiến dịch Trăm Hoa Ðua Nở do nhà cầm quyền Hà Nội phát động sau năm 1954. Ông bị bắt trong vụ Nhân Văn Giai Phẩm cùng với các nhà văn nổi tiếng như Trần Dần, Văn Cao, Hoàng Cầm, Phan Khôi, Bùi Quang Ðoài, Hữu Loan… Ông bị kết án hai năm tù khổ sai trong trại tập trung cải tạo và được thả vào đầu năm 1961. Tháng 11 năm 1961, ông lại bị bắt lần thứ hai mà không hề biết tội trạng và không được xét xử, được phóng thích vào tháng 9 năm 1964. Ông bị bắt lần thứ ba vào tháng 10 năm 1965 và mãi đến tháng 6 năm 1978 mới được phóng thích. Ông bị bắt lần thứ tư vào tháng 7 năm 1979 sau khi thành công trong việc đưa tập thơ “Hoa Ðịa Ngục” cho tòa đại sứ Anh quốc để đem ra ngoại quốc và được thả năm 1991

Theo bản lý lịch trích ngang này thì độc giả có một vài théc méc:

– Ở tù 27 năm, thời gian nào ông Thiện có thể thu xếp để đi học Ðại học Hà Nội, tốt nghiệp cử nhân văn chương?

– Ðại học Hà Nội là đại học quỷ quái gì?

Phải chăng là Ðại học Tổng Hợp hay Ðại học Văn Khoa? Làm gì có cái đại học nào mang cái tên chung chung là Ðại học Hà Nội, sao thấy mơ hồ quá!

– Bị bắt lần đầu tiên vào năm 1958 nhưng trong cuộc trả lời phỏng vấn bà Bút Vàng vào ngày 2 tháng 10 năm 2008 thì ông Thiện nói là ông bị bắt lần đầu tiên vào năm 1961! Sự khác biệt giữa hai cái lý lịch là BA NĂM! Chỉ có người ăn cắp lý lịch, mang lý lịch giả mới …. hay quên về những mốc biến cố quan trọng nhất trong cuộc đời mình! Lần đầu tiên đi ở tù thì phải nhớ chớ tại sao lại quên, lúc thì nói năm 1958, lúc thì nói năm 1961!!! Lý do đi ở tù cũng khác nhau: – năm 1958 thì đi tù vì chiến dịch Trăm Hoa Ðua nở. Năm 1961, khi tâm sự với Thị Nở thì “anh Thiện” cao hứng sáng tác ra câu chuyện dạy học môn lịch sử “phản động” ở cái “trường” chỉ có …. một lớp, rồi bị đi tù lần đầu tiên!!! Úm ba la Alibaba Nguyễn Chí Thiện có nhiều lý lịch, nhiều năm sinh và nhiều câu chuyện ly kỳ về cuộc đời xạo ke của mình quá! Nghe nói ông Thiện có tới …. SÁU NĂM SINH KHÁC NHAU, không thua gì Hồ Chủ Tịt!!!

– Bị bắt cùng với nhóm Nhân Văn Giai Phẩm, cùng với những cây cổ thụ trong làng thi văn như: Trần Dần, Văn Cao, Phan Khôi, Hữu Loan, Hoàng Cầm mà không một người nào trong nhóm này, khi được phỏng vấn, biết Nguyễn Chí Thiện là cái anh chàng tép riu nào!!! Sao lọa quá!!!

– Trong cuộc tâm sự với Thị Nở ngày 2 tháng 10 năm 2008, Thiện nói là hắn bị đi tù BA LẦN. Còn theo bản lý lịch trích ngang của Hưng việt thì Thiện đi tù BỐN LẦN!

Nêu trên chỉ là một vài điểm bố láo điển hình của Alibaba Thiện. Ngoài ra còn hàng trăm thứ vô lý, dóc chó khác lớn như quả núi. Bởi vậy đồng bào và báo giới mới nghi ngờ Thiện chính là điệp viên của việt cộng cài vào để phá hoại cộng đồng thì Thiện và nhóm “Tứ Nhà Thiện” hùng hổ đòi thưa kiện để làm …. sạt nghiệp những ai dám “vu oan” cho Alibaba!!!

http://www.hon-viet.co.uk/TranThanh_UmbalaAlibabaNCThien.htm

Posted in Uncategorized | Tagged: , , | 2 Comments »

Nghi án Nguyễn Chí Thiện: thiên bất dung gian! -Trần Thanh

Posted by tudodanchu trên Tháng Mười Một 2, 2008

Nghi án Nguyễn Chí Thiện: thiên bất dung gian! -Trần Thanh-

 

Trong nhóm “tứ nhà Thiện” (bốn “người nhà” của ông Thiện gồm: Phan Nhật Nam, Trần Phong Vũ, Ðỗ Thị Thuấn và Chu Tất Tiến) thì bà Thuấn là người đã bênh vực ông Thiện một cách rất tích cực. Bà đã chịu thương, chịu khó, xuất hiện hằng ngày trên diễn đàn, tả xung hữu đột, chống trả và tấn công tất cả những ai dám đụng đến “anh Thiện” của bà. Nhưng đúng như câu nói của bọn cộng sản: – nhiệt tình cộng với ngu dốt = phá hoại. Thay vì bảo vệ “anh Thiện” thì bà lại lấy dao đâm vào lưng “anh Thiện” đến lút cán! Sau đây là bằng chứng:

 

– Bà đã lên diễn đàn internet kể câu chuyện Ali Baba và bốn mươi tên cướp. Bà Tiết lộ rằng ông Thiện là người DUY NHẤT (?) đã biết câu thần chú “vừng ơi mở cửa!”. Suốt 13 năm nay, cả cộng đồng người Việt ở hải ngoại không ai sở hữu được “câu thần chú” này. Giờ đây, ông Thiện đang nắm trong tay bằng chứng về câu thần chú đó (trang bìa của tập thơ) thì ông chính là tác giả của tập thơ Vô Ðề! Mời quý bạn đọc đoạn trích sau đây từ bài viết của bà Thuấn đăng trên báo điện tử Ánh Dương ngày 31 tháng 10 năm 2008:

 

Trích:
” …. Ông Nguyễn Chí Thiện là người độc nhất biết câu thần chú đối với kho tàng của ông là cuốn thơ ông đã đưa vào tòa Đại Sứ Anh để gửi ra hải ngọai, và câu thần chú ấy chính là “Hoa Địa Ngục”, tên cuốn thơ!

 

Trước khi ông ra hải ngọai, không một ai biết cuốn thơ ấy tên là gì, nên họ đặt tên nó là “Bản Chúc Thư của một người tù”, “Tiếng Vọng Từ Đáy Vực” … và thường dùng chữ “Vô Đề” (không có tựa đề)

Nhưng nay cuốn sách đã về với cố chủ, và tên nó nằm ngay trên trang hai, tức mặt sau của bìa trước: “Hoa Địa Ngục”!

 

Vậy thì còn cần gì phải hỏi là nó của ai nữa ? Ông Nguyễn Chí Thiện đã gọi đúng câu “vừng ơi, mở cửa” và câu ấy là “Hoa Địa Ngục”!

Cuốn sách KHÔNG CÒN LÀ VÔ ĐỀ, và tác giả cũng KHÔNG CÒN LÀ KHUYẾT DANH!
ĐÓ LÀ CÂU TRẢ LỜI CHO TẤT CẢ NHỮNG AI CÒN ĐÁNH DẤU HỎI VỀ ÔNG NGUYỄN CHÍ THIỆN!
Hòang Vân

 

Tái bút: Nếu ai nói rằng cuốn sách Hoa Địa Ngục trong tay ông NCT là giả mạo, thì hãy đến gặp hai ông Tiến sĩ Lê Mạnh Hùng và phóng viên Đinh Quang Anh Thái . Nếu cả 3 người họ cùng truy tố “class action” thì kẻ vu cáo rằng cuốn sách đó là cuốn sách giả chỉ có nước là khai bankrupcy. …..”
Ngưng trích

 

Qua đoạn văn trích nói trên, chúng ta thấy rằng có lẽ vong hồn linh thiêng của tác giả Vô Danh đã xui khiến cho bà Thuấn đem câu chuyện cổ Ả Rập “Ali Ba Ba và bốn mươi tên cướp” ra để lý giải cho “anh Thiện”! Theo câu chuyện này, có bốn mươi tên cướp sở hữu được một kho tàng rất lớn, dấu trong một hang đá bí mật. Mỗi khi tên tướng cướp muốn đóng hoặc mở hang đá, hắn bèn đọc câu thần chú “Vừng ơi mở cửa”. Rủi cho bọn cướp là câu thần chú của bọn chúng đã bị anh tiều phu Ali Ba Ba nghe lén, vì thế nên khi bọn cướp đi khỏi, anh đã lẻn vào hang đá, chôm chỉa vàng bạc châu báu ở trong đó! Như vậy, Ali Ba Ba là một thằng láu cá và ăn cắp, là “nhục sĩ” chớ chẳng phải hay ho gì! Cái câu thần chú mà anh ta biết là nhờ nghe lén, ăn cắp từ bốn mươi tên cướp! Và bốn mươi tên cướp này đã đi ăn cắp, ăn cướp từ những người khác. Ta có thể so sánh như thế này:

 

1. Ali Ba Ba = ông Thiện
2. Bốn mươi tên cướp = bọn công an việt gian cộng sản
3. Kho tàng = tập thơ Vô Ðề của tác giả Vô Danh

 

Vậy mà bà Thuấn đã đem cái tên Ali Ba Ba ra để gán cho ông Thiện một cách tự hào! Có lẽ từ nay ông Thiện sẽ được cộng đồng chúng ta đặt cho cái nick name là “Ali Ba Ba”! Nếu bà Thuấn đã biết rất chắc chắn ông Thiện là tác giả thứ thiệt của tập thơ “Hoa Ðịa Ngục” thì hà tất phải mượn câu chuyện “Ali Ba Ba” ra làm gì? Cứ nói thẳng, nói toẹt ra là trong suốt 13 năm nay, ông Thiện là người DUY NHẤT biết được cái tựa đề thật sự của tập thơ, và giờ đây ông đang nắm cái trang bìa tập thơ đó trong tay làm bằng chứng! Tuy nhiên:

 

Những nghi vấn sau đây đang là mục tiêu tìm hiểu của dư luận:

 

1. Không hề có sự kiện ngày 16 tháng 7 năm 1979 mà theo đó, có một người Việt Nam tên là Nguyễn Chí Thiện chạy vào tòa đại sứ Anh tại Hà Nội để trao tập thơ. Lý do?

 

Tính cho đến nay, 1979 – 2008, đã 29 năm trôi qua mà không hề thấy Bộ ngoại giao Anh lên tiếng xác nhận sự việc này bằng văn bản. Ðây là một sự kiện chính trị lớn: một người “tù chính trị” Việt Nam đột nhập tòa đại sứ Anh để trao một tập thơ “phản động”, thiết tưởng Bộ ngoại giao Anh phải có một thông báo cho báo giới Anh quốc vào thời điểm năm 1979 biết chứ? Nhưng hình như là không có!

 

Ngoài ra, trong những năm qua, trong nổ lực tìm hiểu sự thật, đã có nhiều cá nhân và đoàn thể tiếp xúc với tòa Ðại sứ Anh cũng như Bộ ngoại giao Anh, thỉnh cầu họ cho biết có sự kiện này hay không? Các nhân viên của tòa Ðại sứ Anh phục vụ tại Việt Nam vào thời điểm năm 1979 đã về hưu nhưng chắc hẳn nhiều người vẫn còn sống, sao không thấy ai lên tiếng, làm “nhân chứng” cho ông Thiện trong sự kiện này?

 

Ngày 21 tháng 6 năm 2006, ông Thiện đã ký giấy Ủy Nhiệm (Affidavit) cho luật sư Sơn Tùng, nhờ ông Tùng tiếp xúc với Bộ ngoại giao Anh để yêu cầu được giảo nghiệm tìm dấu tay của ông Thiện trong tập thơ “gốc”, được đưa vào tòa đại sứ Anh ngày 16 tháng 7 năm 1979* Tuy nhiên, sau sáu tháng chờ đợi, kể từ khi gởi thơ cho bà Bộ trưởng Ngoại giao Anh, đến giữa tháng 12 năm 2006, ông Tùng nhận được tin tức phản hồi như sau:

– Ông Nick Alexander, trưởng Ban MêKông và Miến Ðiện thuộc nhóm Ðông Nam Á và Thái Bình Dương tại Bộ Ngoại Giao Anh cho biết: ông không hề biết tập thơ ấy đang ở đâu? Nếu ông Nguyễn Chí Thiện có biết thì làm ơn cho ông ta biết với!!!

Ðây là kiểu khôi hài lạnh của người Anh, hàm chứa ý châm biếm rằng ông Thiện là thằng nói dóc!

 

Câu nói khôi hài ngắn gọn này cho phép chúng ta suy luận ra rằng:

1. Không hề có sự kiện ngày 16-7-1979
2.

a. Sở tình báo của việt cộng đã dựng lên câu chuyện “Nguyễn Chí Thiện” đột nhập tòa đại sứ Anh, ngày 16 tháng 7 năm 1979.
b. Sở tình báo của việt cộng đã bắt được thi sĩ Vô Danh, hỏi cung và bắt ông ta chép lại tập thơ. Sau đó bọn chúng đã thủ tiêu ông Vô Danh.
c. Tiếp theo, tình báo việt cộng đạo diễn cho ông Thiện chép lại toàn bộ tập thơ “Vô Ðề” từ bản gốc của thi sĩ Vô Danh.
d. Sau đó, “bản gốc” (dỏm) với tuồng chữ viết của ông Thiện được gởi thẳng qua đài BBC Luân Ðôn bên Anh quốc để nhờ phổ biến, để chuẩn bị cho kế hoạch đưa Nguyễn Chí Thiện ra hải ngoại hoạt động sau này! Chúng ta không lạ gì cái đài phát thanh BBC này, vốn đã từng là cái ổ rắn độc của việt cộng ngay từ trước năm 1975!

 

NHỮNG ÐIỀU MỜ ÁM:

Ðến tháng 4-2008, ông Sơn Tùng được ông Thiện cho biết tin: – ông (Thiện) đã nhận được tập bản thảo “gốc” do vợ một nhà văn Anh chuyển đến. Tuy nhiên câu chuyện đến đây lại nảy sinh ra nhiều chi tiết éo le như chuyện Ngàn lẻ một đêm, làm dư luận thêm thắc mắc:

 

1. Tại sao nhà văn Anh lại có tập thơ gốc? Ông này không làm cho bộ ngoại giao Anh, cũng không làm cho tòa Ðại sứ Anh! Phải chăng vì ông ta đã chết nên mới được ông Thiện đưa vào câu chuyện Ngàn lẻ một đêm để làm “nhân chứng”?!!!

 

2. Vợ nhà văn Anh này là người Tàu? Tại sao bà biết ông Thiện là “tác giả” tập thơ và ông đang bị cộng đồng lên án, mà liên lạc với ông ta để gởi trả tập thơ?

 

3. Tại sao bà ta không gởi thẳng tập thơ cho ông Thiện mà lại gởi qua ông Hùng nào đó rồi ông này lại chuyển cho ông Ðinh Quang Anh Thái? Sau cùng, ông Thái lại chuyển cho ông Thiện thì ông Thiện khám phá ra là cái phong bì chứa tập thơ đã bị bóc ra!

 

4. Tại sao tập thơ này lại nằm trong kho chứa đồ phế thải của nhà văn Anh? Ðã là nhà văn thì ắt hẳn ông ta phải biết trân quý những tác phẩm văn hóa, phải để nó trên kệ sách chứ tại sao lại quăng tập thơ vào nhà kho như quăng những tờ báo cũ?

 

5. Ông Sơn Tùng đã dặn kỹ ông Thiện là không được sờ mó vào tập thơ để ông đem đi giảo nghiệm, tìm dấu tay của ông Thiện. Tại sao ông Thiện lại “đãng trí” không nhớ những lời dặn của luật sư đại diện cho mình, để cho ông Thái mở phong bì ra xem và giờ đây chắc là tập thơ đó mang đầy những dấu tay của ông Thái!

 

6. Khi nhận được tập thơ “gốc” thì ông Thiện lại nhờ người anh ruột giữ giùm, rồi mới đây, ông lại đem nó gởi vào safety-box trong ngân hàng!

Với một tình trạng nhập nhằng tả pí lù, với khá nhiều người can dự vào số phận của tập thơ “gốc” như vậy, thì khi bị cộng đồng dồn vào thế bí, ông Thiện rất dễ dàng đổ thừa tại vì người này, người nọ!

 

LÝ LUẬN ẤU TRĨ:

Những người bênh vực cho ông Thiện thường đưa ra lý luận như vầy:

 

– Trong suốt 13 năm qua, không có người nào đứng ra nhận mình là tác giả của tập thơ Vô Ðề. Chỉ có một mình “bác” Thiện dám nhận mình là tác giả. Vậy thì, để lâu cứt trâu hóa bùn, không có ai nhận thì đúng “bác” Thiện là tác giả chớ còn ai vô đó! Cũng giống như những cái bố cáo Ly Hôn mà chúng ta thường thấy đăng công khai trên những tờ báo, chẳng hạn như:

 

” Bố cáo ly hôn: Hôm nay ngày …. tháng …năm 2008, tôi, Thị Nở long trọng tuyên bố ly dị chồng tôi là Chí Phèo. Anh Chí Phèo hiện đang ở đâu, yêu cầu phải gặp gấp luật sư của tôi để ký giấy tờ. Nếu quá 12 tháng kể từ ngày đăng Bố cáo Ly hôn này mà không thấy anh trả lời thì coi như việc ly dị đương nhiên có hiệu lực. Tôi sẽ hiên ngang ôm cầm sang thuyền khác, anh đừng có khóc hận về sau!” Ký tên Thị Nở và luật sư đại diện.

Trong buổi “họp báo” ngày 25-10-2008 tại khách sạn Ramada, cô MC Xuân Mai cũng có lý luận tương tự: – trong suốt 13 năm qua không có ai CLAIM (tuyên bố chủ quyền) tập thơ Vô Ðề thì chính “bác” Thiện đây là tác giả …. Vô Danh chứ còn ai nữa! Nói như vậy thì có khác nào cô Xuân Mai đã thừa nhận ông Thiện không phải là tác giả của tập thơ Vô Ðề! Ông ta không phải là tác giả nhưng vì liều mạng và lươn lẹo, cứ nhận bừa mình là tác giả, rồi chịu đấm ăn xôi liên tiếp trong 13 năm. Giờ đây, thời hạn 13 năm đã qua, đã hết hạn “bố cáo ly hôn” nên ông Thiện chính thức hợp pháp hóa việc tác quyền của mình?

 

Ðó là chưa kể, ông còn tuyên bố Bộ ngoại giao Anh sẽ “giải mật” tài liệu về tập thơ của ông vào năm 2009! Khổ thay, việc “giải mật” này lại rất mâu thuẫn với câu chuyện 1001 đêm do ông sáng tác ra, đó là bản “gốc” tập thơ của ông lại tự động mọc chân ra để “di tản” từ văn khố của Bộ ngoại giao Anh sang cái nhà kho bỏ phế của một ông nhà văn Anh nào đó!!! Ôi thôi, càng nói láo thì càng lòi đuôi cáo! Tội nghiệp cho anh Thiện nhà ta quá! Tên là “Chí Thiện” (very honest) mà chẳng xứng với cái tên tý nào!

 

À, còn nữa: -tập thơ lên án cộng sản thì có cái gì ghê gớm mà bộ ngoại giao Anh phải giữ bí mật tới 30 năm rồi mới “giải mật”? Mà làm chó gì có “mật” (top secret) để mà giải! Nó đâu có phải là tài liệu chiến tranh giữa hai quốc gia hoặc tài liệu liên quan đến bí mật của những vũ khí nguyên tử?

Cái gì của Caesar thì phải trả lại cho Caesar! Không phải thơ của mình thì vĩnh viễn không phải là thơ của mình. Nếu cứ “claim” ẩu thì sẽ có ngày phải ra tòa!

 

KẾT LUẬN:

Sự đời trớ trêu, đôi khi vì ngu dốt và nhanh nhẩu đoảng mà chính những người bênh vực cho ông Thiện đã làm hại ông! Càng cố gắng bào chữa nhiều thì càng lòi thêm ra nhiều sơ hở khác! Kể từ nay, ông Thiện đã có thêm một cái nick name mới là “Ali Ba Ba”, do chính người giúp việc đắc lực nhất của ông gởi tặng cho ông! Cứ để cho bà Bút Vàng múa dao. Những lưỡi dao đó sẽ đâm vào lưng ông Thiện lút cán, chớ không ai khác!

 

Một chuyện cười ra nước mắt là sau khi bà Bút Vàng kể câu chuyện Ali Ba Ba, bà còn cao hứng thách đố: – Ai dám phản bác được lý luận của ta??? Cười đau bụng vì màn hài hước …. miễn phí!

Ðể kết luận, tôi xin mượn tạm những vần thơ sau đây của thi sĩ Vô Danh, sửa lại một vài chữ để mô tả tình hình đấu tranh của chúng ta tại hải ngoại:

 

Thế lực Việt Tân*, ta phải đồng tâm đập nát
Ðể nó hoành hành, họa lớn sẽ lan nhanh
Nhưng không thể dùng bom A, bom H
Phá nát địa cầu vì một lũ gian manh
Nên phải viết, muôn ngàn người phải viết
Những tội tày đình được bưng bít tinh vi
Nếu cộng đồng, mọi người đều biết
Việt Tân là gì, tự nó sẽ tan đi
Từ sinh thành, từ ấu trĩ, ngu si
Sự hiểu biết sẽ là mồ hủy diệt!!!

____________________________________________________

Trần Thanh
Ngày 1 tháng 11 năm 2008


Chú thích:

 

1. Xin đọc bài KHÔNG AI CÓ THỂ CHỨNG MINH NGUYỄN CHÍ THIỆN LÀ TÁC GIẢ TẬP THƠ “HOA ÐỊA NGỤC”, NGOÀI NGUYỄN CHÍ THIỆN

 

2. Còn một giả thuyết khác là: Thi sĩ Vô Danh, ngày 16-7-1979 đột nhập vào tòa Ðại sứ Anh để trao tập thơ, sau đó ông bị công an việt cộng bắt, bị bắt buộc chép lại tập thơ rồi bị thủ tiêu. Tập thơ gốc với tuồng chữ của thi sĩ Vô Danh được tòa Ðại sứ Anh gởi về cho Bộ ngoại giao Anh. Tiếp theo, Bộ ngoại giao gởi tập thơ gốc cho đài BBC, rồi đài BBC lại chuyển tập thơ gốc ấy đến báo Văn Nghệ Tiền Phong. Hiện nay báo Văn Văn Nghệ Tiền Phong đang giữ bản gốc.

 

3. Theo dư luận thì bà Ðỗ Thị Thuấn chính là cô ruột của Ðỗ Hoàng Ðiềm, tổng bí thư của đảng Việt Tân. Ðó là lý do vì sao mà bà rất có uy trong nhóm “Tứ Nhà Thiện”. Trong buổi họp báo, khi bà “nhớn” ban ra lệnh gì thì từ “đại ca” Thiện cho tới các “hiền huynh” khác đều răm rắp tuân theo!!!

 

http://tinparis.net/vn_index.html

Posted in Uncategorized | Tagged: , | 2 Comments »

Ai đã giết giáo sư Nguyễn Văn Bông?

Posted by tudodanchu trên Tháng Chín 14, 2008

Ai đã giết giáo sư Nguyễn Văn Bông?

Trần Thanh

Mới đây, tôi được xem trên web-site của Radio VNCR.com một cuộc phỏng vấn bà Jackie Bông do phóng viên Vũ Chung thực hiện. Cuộc phỏng vấn này đề cập đến việc ám sát giáo sư Nguyễn Văn Bông hồi tháng 11 năm 1971. Bà Bông cho biết sau khi chồng bà bị giết, ông đại sứ Mỹ Bunker có đến nhà bà chia buồn và cho biết thủ phạm giết hại giáo sư Bông chính là bọn cộng sản. Sau cái chết của giáo sư Bông, nhiều nghi vấn đã được đặt ra, tập trung vào bốn đối tượng sau đây:

1/ Cộng sản đã giết giáo sư vì thấy giáo sư là người có tài và để tạo sự nghi kỵ -ly gián kế- trong hàng ngũ quốc gia.

2/ Tổng thống Thiệu muốn loại trừ giáo sư Bông vì giáo sư đã thành lập đảng đối lập Quốc Gia Cấp Tiến có uy tín, có thể tranh chức tổng thống với ông Thiệu trong tương lai.

3/ Thủ tướng Trần Thiện Khiêm muốn loại trừ giáo sư Bông vì tổng thống Thiệu đã mời giáo sư Bông làm thủ tướng và giáo sư Bông đã nhận lời.

4/ CIA Mỹ muốn loại trừ giáo sư Bông vì giáo sư Bông được đào tạo tại Pháp; mà Mỹ và Pháp không ưa nhau, nhất là Pháp đang đứng ngoài cuộc chiến và luôn tìm cách thọc gậy bánh xe, phá thối.

36 năm đã trôi qua (1971-2007) kể từ ngày giáo sư Bông bị ám sát nhưng những cuộc tranh luận và những nghi vấn về cái chết của ông vẫn còn tiếp diễn, vẫn chưa có một kết luận dứt khoát. Trong cuộc phỏng vấn dành cho phóng viên đài VNCR, tháng 8 năm 2007, bà Bông có vẻ có khuynh hướng tin rằng chính cộng sản đã giết hại chồng bà, cũng như bà cho biết ông Bunker, đại sứ Mỹ đã thông báo cho bà biết như thế, vì ông CÓ CHỨNG CỚ. Tuy nhiên, những chi tiết về những chứng cớ lại không được nêu ra, cho nên vấn đề có vẻ như vẫn được tiếp tục thả nổi.

Nhân xem đoạn video trên web-site của VNCR, tôi nhớ đến một bài báo có liên quan đến cái chết của giáo sư Bông, xin tường thuật lại để mọi người cùng tìm hiểu.

Vào năm 1976, tôi có đọc tạp chí Đứng Dậy của linh mục Chân Tín. Xin phép được dài dòng một chút xíu về tạp chí này: Trước năm 1975, linh mục Chân Tín là nhân vật thuộc thành phần thứ ba, đối lập với chính quyền VNCH và ông đã cho phát hành tạp chí mang tên là Đối Diện. Sau năm 1975, tạp chí Đối Diện được việt cộng tiếp tục cho phát hành nhưng phải đổi tên, mang tên mới là “Đứng Dậy”. Tuy nhiên, tạp chí Đứng Dậy cũng chỉ “đứng” được khoảng hơn một năm rồi sau đó bị xụm bà chè vì bị việt cộng bức tử, đem vứt vào thùng rác, cùng chung số phận với tờ Tin Sáng của tên việt cộng nằm vùng Ngô Công Đức.

Trong tạp chí Đứng Dậy, (số mấy tôi không nhớ), có đăng một bài viết, dưới dạng hồi ký, kể lại chiến công của những “chiến sĩ biệt động thành” trong việc ám sát tên “ác ôn” (chữ dùng của việt cộng) Nguyễn Văn Bông. Tác giả bài viết ký tên là Vũ Quang Hùng, tự xưng là sinh viên năm thứ ba, đại học Khoa học Sài Gòn.

Tính đến nay, năm 2007, đã 31 năm trôi qua kể từ khi tôi đọc tạp chí ấy, ký ức có phần suy giảm, tuy nhiên tôi cố gắng nhớ càng nhiều chi tiết càng tốt để viết nên bài viết này.

Theo lời kể của tên Vũ Quang Hùng, hắn là cộng sản nằm vùng thuộc ban An ninh T4 biệt động thành, trực thuộc sự chỉ huy của trung ương cục R. Những tên cộng sản gộc như Lê Duẩn, Võ Văn Kiệt, Phạm Hùng, Trần Bạch Đằng đều đã từng hoạt động trong cục R. Tên Hùng cho biết một hôm hắn nhận được chỉ thị là phải bằng mọi giá ám sát giáo sư Nguyễn Văn Bông vì đây là thành phần “ác ôn”, rất nguy hiểm. Tên Hùng và một tên nữa được ban An ninh T4 tuyển chọn và được cấp cho một chiếc xe Honda 90, súng k54 và chất nổ để thực hiện việc ám sát. Trước khi ám sát, hai tên này được cho biết địa điểm bọn chúng sẽ ra tay là ngã tư Cao Thắng – Phan Thanh Giản,Sài Gòn và phải chờ đúng vào lúc chiếc xe của giáo sư Bông bị kẹt đèn đỏ ngừng ngay tại đó. Bọn việt cộng đã theo dõi rất kỹ và biết vào khoảng 12 giờ trưa, xe giáo sư Bông thường đến ngã tư đó. Xe giáo sư Bông có một xe cảnh sát đi theo hộ tống vì trước đó giáo sư đã bị ám sát hụt nên an ninh được tăng cường.

Tên Hùng và tên đồng bọn phải tập dượt kế hoạch ám sát rất kỹ. Bọn chúng dự trù, sau khi ném trái bom xuống dưới gầm xe của giáo sư Bông thì hai tên sẽ vọt chiếc xe Honda 90 vào trong một con hẻm ngay gần đó để tẩu thoát. Bọn chúng tập phóng xe trong con hẻm này nhiều lần và canh đồng hồ làm sao trong vòng ba phút là phải thoát được sang đầu hẻm phía bên kia. Sau khi tập dợt nhuần nhuyễn, bọn chúng được lệnh chờ ám sát. Một tên việt cộng nằm vùng khác được bố trí giả làm thợ sửa xe đạp, xe Honda, đem bày biện đồ nghề nơi lề đường tại ngã tư Cao Thắng – Phan Thanh Giản. Tên Hùng và tên đồng bọn giả làm khách sửa xe, đậu xe tại đó. Nếu xe của giáo sư Bông khi đến ngã tư Cao Thắng – Phan Thanh Giản, gặp đèn xanh, chạy luôn thì ngày hôm đó kế hoạch ám sát được hoãn lại, chờ ngày tiếp theo. Ngược lại, nếu gặp đèn đỏ thì hai tên khủng bố sẽ ra tay. Tên Hùng ngồi đằng sau xe Honda 90 sẽ ném trái bom xuống dưới gầm xe của giáo sư Bông rồi bọn chúng phóng xe bỏ chạy. Kế hoạch đã diễn ra đúng như bọn chúng dự trù và giáo sư Bông đã thiệt mạng.

Sau vụ ám sát, hai tên khủng bố đã được ban an ninh T4 đưa ra ngoài chiến khu trốn thoát. Sau năm 1975, tên Hùng theo chân đoàn quân “giải phóng” vào Sài Gòn. Hắn được việt cộng cho làm chủ tịch ủy ban nhân dân quận ba, thành Hồ. Và hắn đã viết hồi ký, kể lại chiến công “vẻ vang” của mình! Điều đáng lưu ý, trong bài viết của hắn có ghi rõ những ý chính quan trọng như sau:

1. Nhận định của Trung ương cục R về giáo sư Bông:

– Đó là con người nguy hiểm vì có trình độ văn hóa (đậu bằng thạc sĩ luật tại Pháp), lãnh tụ đảng đối lập Quốc gia Cấp tiến, chủ trương lành mạnh hóa guồng máy quốc gia và chống tham nhũng. Nếu giáo sư Bông được ông Thiệu bổ nhiệm làm thủ tướng, ông Bông sẽ có nhiều cải tổ nội các, làm cho chính quyền VNCH thêm vững mạnh, cách mạng (việt cộng) sẽ gặp nhiều khó khăn trong tương lai.

– Giáo sư Bông làm viện trưởng Học viện Quốc gia Hành chánh, trực thuộc Phủ Thủ tướng. Trường này chuyên đào tạo các cử nhân và cao học hành chánh thuộc ngạch Phó đốc sự, Đốc sự hành chánh. Khi ra trường, đa số các học viên được bổ nhiệm làm phó quận hoặc phó tỉnh trưởng, giúp củng cố hệ thống chính quyền của “ngụy” thêm vững mạnh. Tầm quan trọng của Học viện Quốc gia Hành chánh cũng không thua gì trường Võ bị Quốc gia Đà Lạt. Một bên giúp xây dựng quân đội một bên giúp xây dựng chính quyền dân sự. Một người có tài và liêm khiết như giáo sư Bông sẽ đào tạo ra rất nhiều tên “ngụy quyền” ác ôn, sẽ rất nguy hiểm cho cách mạng!!!

2. Chính vì vậy cho nên phải bằng mọi giá ám sát giáo sư Bông, đồng thời để GÂY KẾ LY GIÁN, LÀM CHO NỘI BỘ KẺ THÙ NGHI KỴ, TỐ CÁO LẪN NHAU, MẤT ĐOÀN KẾT, CHÍNH QUYỀN VÀ QUÂN ĐỘI CỦA NGỤY (VNCH) SẼ NGÀY CÀNG SUY YẾU.

3. Sau vụ ám sát, bà Bông đã tố cáo đích danh thủ tướng Trần Thiện Khiêm là đã giết hại chồng bà nhưng bà ta có ngờ đâu việc ám sát là do chính cách mạng (tức bọn khủng bố việt cộng) ra tay trừng trị tên “ác ôn” nguy hiểm! Đồng thời cũng chính trong thời điểm này (năm 1971), các tờ báo thuộc thành phần thứ ba ở Sài Gòn đua nhau khai thác tin tức về vụ ám sát và bình luận có lợi cho cách mạng! (việt cộng)

Như vậy, sau năm 1975, qua bài viết hồi ký của tên Vũ Quang Hùng, sự việc đã rõ: chính bọn khủng bố việt cộng đã sát hại giáo sư Bông.

Có thể có bạn đọc còn thận trọng, hoài nghi mà cho rằng: biết đâu tên Hùng bịa chuyện, viết hồi ký để tự đánh bóng thành tích cá nhân của mình?

Theo nhận định của riêng tôi thì có cho kẹo tên Hùng cũng không dám bịa chuyện nói phét. Nhất là sau năm 1975, hắn đang được việt cộng thưởng công bằng cách cho làm chủ tịch ủy ban nhân dân quận ba Sài Gòn. Vào thời điểm đó, hệ thống chuyên chính vô sản của việt cộng rất mạnh. Chỉ cần một tên công an khu vực tép riu thôi cũng có thể làm cho người dân phải sợ hãi, lao đao, khốn đốn, huống chi, bịa đặt chuyện, nói đụng chạm đến ban An ninh T4 thuộc trung ương cục R, lơ mơ có thể bị mất đảng, mất chức, nặng hơn nữa là có thể bị cho đi mò tôm!

Trong cuộc phỏng vấn dành cho Radio VNCR, tháng 8 năm 2007, bà Bông đã kể rằng có hai thanh niên đi xe mobilette ném quả bom vào gầm xe của giáo sư Bông.

Tôi e rằng chi tiết này không đúng vì xe mobilette do Pháp sản xuất là loại xe không có hộp số, khi khởi động, không thể phóng nhanh được. Theo hồi ký của tên Hùng thì bọn chúng dùng xe Honda 90 phân khối để phóng nhanh, vượt ấu, dễ dàng thực hiện việc ám sát. Chi tiết này có lý hơn.

(Tên đại ma đầu việt cộng Thích trí Quang)

BÀI HỌC KINH NGHIỆM LỊCH SỬ:

Qua sự kiện lịch sử nêu trên, chúng ta rút ra được một kinh nghiệm: Phải đề phòng kế ly gián của việt cộng. Nói cho rõ hơn là việt cộng luôn luôn tìm cách gây chia rẽ trong nội bộ của người quốc gia. Những thủ đoạn bọn chúng thường dùng là:

– Phao tin đồn nhảm để gây hoang mang hoặc bôi nhọ một cá nhân hay đoàn thể nào đó.

– Ném đá dấu tay (như vụ ám sát giáo sư Bông) để gây sự nghi kỵ lẫn nhau trong hàng ngũ những người quốc gia.

– Đâm bị thóc chọc bị gạo. Xúi dục và kích động các phe nhóm choảng lẫn nhau te tua, bể đầu sứt trán, trong khi đó bọn chúng đứng ở ngoài cười khoái trá và viết thu hoạch thắng lợi!

– Hăm dọa ám sát hoặc tố cáo một điều gì đó để làm nạn nhân sợ hãi, phải nghe theo sự điều khiển của bọn chúng.

– Mua chuộc, dụ dỗ, gài độ. Hình thức phổ biến là dùng tiền và gái.

Xin nêu thêm một ví dụ khác để thấy rõ thêm kế ly gián của việt cộng:

Sau năm 1975, các dân quân cán chính của VNCH bị việt cộng bắt đi cải tạo tư tưởng. Trong các buổi học chính trị, các tên quản giáo thường nói chắc như đinh đóng cột, đại khái như: “…. thằng Thiệu lúc bỏ chạy ra nước ngoài đã ăn cắp 17 tấn vàng đem theo. Nó đã ăn cắp tài sản của nhân dân!” Truyền thông báo chí của việt cộng trong giai đoạn này cũng ra rả một luận điệu tương tự, tha hồ vu khống, bôi nhọ cá nhân ông Thiệu, cựu tổng thống nước VNCH.

Năm 1990, tôi có nghe đài BBC phỏng vấn ông Thiệu. Trong cuộc phỏng vấn này, phóng viên có nêu ra vụ 17 tấn vàng và ông Thiệu đã trả lời, khẳng định rõ đó chỉ là tin đồn nhảm, hoàn toàn là chuyện vu khống, bịa đặt.

Và mãi đến khoảng thời điểm năm 1995 trở về sau, sự việc trên từ từ được phơi bày ra ánh sáng. Các báo của việt cộng lần lượt đăng những bài hồi ký liên quan đến vụ 17 tấn vàng, chẳng hạn như:

– Bài viết của viên trung tá phi công việt cộng phụ trách việc chở 17 tấn vàng ra bắc.

– Bài viết của một cựu thủ kho VNCH, phụ trách giữ kho vàng thuộc ngân khố quốc gia. Ông này tường thuật lại tỉ mỉ việc ông chứng kiến ông tiến sĩ Nguyễn Văn Hảo, cựu phó thủ tướng VNCH kiêm tổng giám đốc ngân khố quốc gia đã bàn giao lại kho vàng ở bến Bạch Đằng cho việt cộng như thế nào.

– Bài viết của chính ông Nguyễn Văn Hảo, thuật lại “công trạng” của ông ta, bàn giao lại kho vàng cho việt cộng

Và mới đây nhất là quyển hồi ký của tiến sĩ Lê Tiến Hưng, người trước đây đã từng là phụ tá cho tổng thống Thiệu. Trong quyển hồi ký, ông Hưng có đoạn nói về 17 tấn vàng: Đầu năm 1975, khi bị Mỹ cắt giảm viện trợ quá nhiều, tổng thống Thiệu đã tiến hành kế hoạch dùng 17 tấn vàng để mua vũ khí tiếp tục chiến đấu nhưng kế hoạch này đã không thi hành được.

Cũng theo báo chí của việt cộng thì sau khi cướp được chiến lợi phẩm 17 tấn vàng, tên Lê Duẩn, tổng bí thư đảng đã vội đem cống nạp ngay cho mẫu quốc Liên Xô để trả nợ chiến tranh! Và chắc chắn là không ít trong số 17 tấn vàng đó đã chui vào túi của những tên trùm mafia việt cộng trong bộ chính trị và trung ương đảng việt gian cộng sản! Số vàng ăn cướp được, bọn việt gian cộng sản đã đem cống nạp cho quan thầy Liên Xô và tham nhũng nhưng đồng thời bọn chúng vẫn chỉ đạo cho truyền thanh, báo chí và hệ thống quản giáo trong các trại cải tạo lên án, bôi nhọ ông Thiệu, cựu tổng thống VNCH để hạ nhục kẻ thù! Đúng là vừa ăn cướp vừa la làng. Và cũng là thực hiện KẾ LY GIÁN!!!

Vẫn bổn cũ soạn lại và chúng ta vẫn cứ bị mắc lừa!

Qua hai dẫn chứng vừa nêu trên – vụ ám sát giáo sư Bông và vụ 17 tấn vàng – chúng ta thấy rằng nghề ruột của bọn việt gian cộng sản là khủng bố, rỉ tai tuyên truyền, khích bác, xúi dục, vu khống và ly gián hàng ngũ của người quốc gia. Bọn chúng đã làm nghề này từ năm 1945, hơn 60 năm kinh nghiệm, tay nghề đã rất vững vàng, đáng bậc thầy thiên hạ, có thể xin thế giới cấp cho Licence, nhãn hiệu cầu chứng tại tòa là sản phẩm loại xịn “chính cống bà lang trọc”!!!

Chúng ta hãy nhìn vào cộng đồng người Việt ở hải ngoại: suốt 30 năm qua, các phe phái, hội đoàn liên tục bất hòa, choảng nhau bể đầu sứt trán. Có người cho rằng bản tính của người quốc gia là ưa sinh sự, ưa cãi vã. Nhưng tôi không tin như vậy. Người quốc gia rất đáng yêu, bản tính hiền hòa lắm chứ không phải ba trợn hay “Chí Phèo” như đã bị bọn cộng sản giật dây. Tôi cho rằng trong những sự bất hòa đó, chắc chắn là có bàn tay nhám nhúa của việt cộng nhúng vào. Những sự bất hòa này đã có trong xã hội miền nam liên tục từ năm 1960 đến 1975. Chỉ một vụ ám sát giáo sư Nguyễn Văn Bông thôi đã gây ra bao nhiêu tranh chấp, mất đoàn kết trong nội bộ hàng ngũ những người quốc gia? Tổng thống Thiệu, thủ tướng Khiêm và CIA Mỹ có thanh minh bao nhiêu đi chăng nữa cũng không thuyết phục nổi người dân, bởi vì, lúc ấy những tờ báo ở Sài Gòn thuộc thành phần thứ ba, bị cộng sản giật dây đã liên tục bôi nhọ, vu khống, lên án chính quyền VNCH. Một trong những tên to mồm nhất lúc bấy giờ là Thích Trí Quang, thuộc thành phần thứ ba. Tên này nổi đình nổi đám và quậy từ trái sang phải tới mức tờ báo Time của Mỹ đặt cho hắn biệt hiệu là “the Buddhist Bid for Power” (nhà sư tham vọng quyền hành). Tôi nhìn thấy hình chụp của tên này đăng trên hình bìa của tờ báo Time. Tướng mạo hắn trông rất bậm trợn, gian ác, y như những thằng khỉ đột trong bộ chính trị của việt cộng: đôi lông mày sâu róm, chổi xể, mũi sư tử, cặp môi dày và thâm xì như môi trâu! Sau năm 1975, hắn hoàn toàn câm họng, sống ẩn dật, lặn sâu 20 ngàn dặm dưới đáy biển. Cộng sản đã dùng hắn xong, múi chanh đã vắt hết nước và hắn đã bị liệng vào thùng rác như bao nhiêu tên thuộc thành phần thứ ba khác!

Và mới đây nhất, tại quận cam đã xảy ra những cuộc biểu tình liên tục, lên án một nhóm người trẻ tự xưng là “làm báo theo kiểu Mỹ”. Theo tôi, họ làm báo theo kiểu…. việt gian chớ không phải làm theo kiểu Mỹ! Người Mỹ chính cống cũng không ai làm báo ngu như vậy! Chúng ta thấy từ sau biến cố 911, có tờ báo của Mỹ nào ca ngợi bọn khủng bố đâu? Những người trẻ này đã bị cộng sản giật dây, xúi dục hoặc chính họ đã tự nguyện đi bưng bô cho cộng sản. Bọn việt gian cộng sản đã lắp ống đu đủ vào đít họ và thổi miên man 24 giờ trong một ngày, 7 ngày trong một tuần, để rồi, họ đang từ là những con nhái bỗng có ảo tưởng mình là những con bò!!!

Những tên lưu manh, điếm có nòi, có sạn cục trong đầu, có 60 năm kinh nghiệm gây ly gián, phá rối hàng ngũ những người quốc gia như tên Võ Văn Kiệt rất thích những người trẻ tuổi. Bởi vì những người này là những con nai tơ, dễ dụ dỗ. Đó là lý do vì sao Viet Weekly đã ĐƯỢC CHỌN (!) để phỏng vấn những tên cáo già như Võ Văn Kiệt, Nguyễn Minh Triết! Có cho kẹo, những tên khỉ đột (goon) như tên Kiệt hoặc tên Triết cũng không dám mời những người như giáo sư Nguyễn Văn Canh, nhà báo Việt Thường, luật sư Đinh Thạch Bích để tranh luận về chính trị hoặc nói chuyện hòa hợp, hòa giải, xóa bỏ hận thù, hợp tác xây dựng đất nước! Bởi vì những người này đã từng sống trong ruột cộng sản, rành sáu câu vọng cổ của bọn chúng quá rồi! Chính vì vậy nên bọn cộng sản thường bôi nhọ những người lớn tuổi là ” mang nặng quá khứ hận thù “! Và những người trẻ thì thường bị chúng phỉnh phờ, tâng bốc là “những người có đầu óc cởi mở, biết hướng về tương lai”! Những con nai biết cái đếch gì mà cởi mở với không cởi mở? 60 năm kinh nghiệm lừa bịp của việt cộng nhiều gấp hai, gấp ba lần tuổi đời của những con nai, con nhái!!!

Nghị quyết 36 tiêu tốn hàng tỷ đô la, trong khi hàng triệu dân trong nước đang chết đói, sống lây lất nơi đầu đường xó chợ!!!

Chưa có xã hội nào trên thế giới có sự tương phản về giàu nghèo đến mức kinh hoàng như ở Việt Nam, dưới sự cai trị của bọn việt gian cộng sản. Ở Mỹ cũng có sự phân cực về giàu nghèo nhưng người dân nghèo ở Mỹ còn có chiếc xe hơi để đi làm, cuối tuần, hạng bét cũng uống được chai bia và có được một bữa ăn ngon để tẩm bổ cho năm ngày đi cày vất vả trong tuần. Tỷ phú như Bill Gate cũng lái xe hơi 4 bánh chứ không đi trực thăng và một anh cu li hạng bét cũng chễm chệ ngồi trên xe hơi như ai, tất nhiên giá trị hai chiếc xe hoàn toàn khác nhau, nhưng xe hơi là xe hơi, giàu hay nghèo gì cũng chạy vi vu trên đường phố!

Còn ở Việt Nam hiện nay thì sao? Hàng triệu người đang chết đói! Tất nhiên không chết đói thê thảm như năm Ất Dậu 1945 nhưng cái cảnh “chạy ăn từng bữa toát mồ hôi” thì nhiều lắm. Hàng triệu triệu người đang lâm vào hoàn cảnh chỉ cầu mong sao hàng ngày kiếm được một cái gì đó nhét vào bao tử để khỏi bị đói, thế là may mắn lắm rồi, còn mọi nhu cầu khác họ không bao giờ dám nghĩ tới! Như vậy đó cũng là một dạng đang bị chết đói! Tôi thực sự kinh hoàng khi đọc những phóng sự do chính những tờ báo trong nước đăng: ở một xã nọ, chính quyền cho xe ủi đất đào một cái hố khổng lồ để chôn hàng chục ngàn con gà bị chết vì bệnh cúm gà. Chôn xong, họ rắc vôi bột lên rồi lấp đất lại. Thế nhưng chỉ trong vài giờ đồng hồ sau, vài chục ngàn xác chết các con gà đã bị người dân đói ở trong xã ra đào lên và đem về nấu ăn ngon lành!!! Phóng viên báo chí hỏi những người dân rằng họ không sợ bị lây bệnh cúm gà hay sao? Câu trả lời gây kinh hoàng, đánh động lương tâm cả loài người: Phải ăn một bữa thịt gà no cho đã rồi sau đó có bị chết vì bệnh cũng mãn nguyện, chớ bị đói triền miên từ ngày này sang ngày khác, chịu không thấu!

Trong khi đó thì bọn việt gian cộng sản sẵn sàng vung ra hàng tỷ đô la, quyết tâm đánh phá và thôn tính cộng đồng người Việt ở hải ngoại, nhất là tại ba nước Mỹ, Canada và Úc. Chúng đã liên tục đưa ra hàng trăm đoàn văn công sang để “phục vụ” việt kiều, vé bán không được thì đem cho không, lỗ vốn đã có nhà nước bù lỗ!!! Mới đây có một cuộc biểu tình chống các ca sĩ trong nước sang Mỹ trình diễn. Khi được phóng viên phỏng vấn, ca sĩ Đù-Với-Heo đã chê bai những người biểu tình là kém văn hóa. Nhìn cái bản mặt tái mét của hắn vì sửa sắc đẹp quá nhiều, trông như mặt một tên thái giám bị thiếu sái thuốc phiện, tôi biết chắc hắn đang ra sức tuyên truyền cho nghị quyết 36, theo đúng chỉ thị của bọn đầu gấu trong bộ chính trị. Có ngoan ngoãn làm cái loa tuyên truyền cho đảng thì mới được đảng cho xuất ngoại dài dài chớ!

Ngoài ra còn nhiều dạng tấn công cộng đồng chúng ta, cũng là một phần của nghị quyết 36, chẳng hạn như các linh mục, giám mục trong nước đua nhau ra hải ngoại để quyên tiền. Người nào quyên được nhiều tiền thì lại được bọn cộng sản tiếp tục cho xuất ngoại để làm công tác…. “mục vụ”!!! Đi xin tiền về để nuôi bọn việt gian cộng sản mà họ gọi là “mục vụ” thì hết chỗ nói! Vì sao? Bởi vì số tiền quyên được, chắc chắn khi về nước họ phải đóng hụi chết cho bọn đầu gấu việt cộng. Cũng tựa như những em điếm phải đóng tiền “tứ lục” cho những thằng ma cô gác động đĩ!

Kết luận:

Chúng ta phải luôn luôn đề phòng kế ly gián của việt cộng. Phòng bệnh hơn chữa bệnh. Bọn việt gian cộng sản luôn ở thế chủ động tấn công, trong khi đó chúng ta lại ở trong thế bị động, phòng thủ. Bọn chúng như những con vi trùng ho lao, luôn luôn phục sẵn trong cơ thể chúng ta. Khi cơ thể chúng ta yếu, chúng sẽ bùng lên phá nát hai lá phổi.

Chính vì vậy, mỗi khi tôi thấy có một biến cố gì lớn, xảy ra trong cộng đồng là tôi liên tưởng ngay đến những bài học cay đắng, kinh nghiệm trong quá khứ. Tôi tự đặt ra một câu hỏi cho chính tôi: Phải chăng đây là một vụ ám sát giáo sư Nguyễn Văn Bông hay là vụ 17 tấn vàng đang tái diễn?????

Phải luôn đề phòng, kể cả những món “quà” của việt gian cộng sản đang đem biếu cho chúng ta: miễn vi-sa cho việt kiều. Thực chất đó chính là những sợi giây thòng lọng mà những ai đã dại dột đút đầu vào thì vô phương cứu chữa.

Trần Thanh – September 2008

http://www.hon-viet.co.uk/TranThanh_AiDaGietGSNguyenVanBong.htm

Posted in Ai đã giết giáo sư Nguyễn Văn Bông | Tagged: , | 5 Comments »

Các chính đảng đối lập

Posted by tudodanchu trên Tháng Chín 14, 2008

Các chính đảng đối lập

-Trần Thanh-

– Tiếp theo bài viết “Tâm sự của một cựu đại tá việt cộng” –

Giới thiệu tóm tắt nhân vật:

– Ông Khải: Cựu đại tá việt cộng đã về hưu trên 20 năm, đảng viên cộng sản nhưng đã xin ra khỏi đảng từ khi về hưu. Ông đang là ủng hộ viên cho các phong trào đấu tranh dân chủ.

– Anh Tý cu li: Cháu đích tôn của ông Khải, công nhân hãng sản xuất xe gắn máy của Trung Quốc. Anh là thành viên của phong trào đấu tranh dân chủ tại Hà Nội.

*
* *

Ông Khải mở cái hộp nhựa trên bàn ra, bên trong là ba gói lá chuối gói thịt chó còn nóng hổi, thơm phức, mỡ chó rịn chảy ra ngoài. Đó là ba món chó nướng, chả chìa và rựa mận. Ông nói với anh Tý cu li:

– Đây là thịt của con chó cái màu vàng, thơm ngon lắm! Thịt chó vàng có thể giúp cho chúng ta thêm bổ về dương, tức bổ thận và bổ não!

Anh Tý hỏi:

– Sao ông biết đây là con chó vàng? Thịt chó vàng ăn bổ lắm hay sao?

Ông Khải đáp:

– Thằng trợ lý chủ quán nói cho ông biết như thế. Nhất mực, nhì vàng, tam khoang, tứ đốm. Chó mực dạo này hiếm lắm, đôi khi người ta phải đi lùng mua mãi tận bên Lào!

Anh Tý giúp ông nội bỏ các món ăn vào lò vi ba (micro-wave) hâm nóng lại. Ông Khải lấy chai rượu nếp than rót ra ly:

– Nào, ông cháu mình cùng uống với nhau ly rượu cho ấm bụng rồi lai rai nhậu thịt chó! Sống trên đời đớp miếng chó dồi ….

Anh Tý lăng xăng bày biện các món ăn trên bàn, nhất là dĩa rau húng, mắm tôm, ớt và củ giềng. Trong đầu anh còn rất nhiều những thắc mắc về chính trị, đây là cơ hội tốt để anh hỏi ông nội, vị “tổ sư bồ đề”, được xem như La Sơn Phu Tử* của các nhân vật đấu tranh dân chủ tại Hà Nội. Ông Khải cầm đũa gắp một miếng thịt chó nướng:

– Cháu ăn đi. Có thắc mắc gì cháu cứ hỏi, ông sẽ chỉ dạy cho ….

Anh Tý nêu câu hỏi:

– Vừa rồi ông đã giảng cho cháu hiểu thế nào là đa nguyên đa đảng. Như vậy nếu mình muốn có dân chủ, nhân quyền thì mình phải có nhiều đảng phái đối lập phải không ông?

Ông Khải hỏi lại:

– Theo như cháu hiểu, thế nào là đảng đối lập?

Anh Tý đáp:

– Đối lập tức là chống đối lại chính quyền …. Vậy đảng đối lập tức là đảng chống đối lại chính quyền ….

Ông Khải hỏi tiếp:

– Vậy hiện nay trong nước ta có đảng nào gọi là đảng đối lập không?

– Có chứ ạ. Đó là đảng Dân Chủ 21, đảng Thăng Tiến, đảng 8406 ….

Ông Khải lắc đầu:

– Cháu hiểu lầm rồi. Khi tìm hiểu một vấn đề gì, ta phải tìm hiểu tận gốc và ĐI TỪ GỐC ĐI LÊN. Đừng có hớt cái ngọn hoặc giải quyết vấn đề bằng cách hớt ngọn. Cái gốc nó sẽ tiếp tục đẻ ra cái ngọn thì mình sẽ không bao giờ giải quyết dứt điểm được vấn đề. Vậy trước hết, ông dặn cháu ba điều này, cần phải nhớ:

Một là, trước tiên là phải có một thể chế chính trị lành mạnh, thực sự dân chủ, lúc ấy mới nói chuyện đến các chính đảng đối lập. Cũng ví như, phải có xe Honda rồi thì mới bàn đến chuyện nên mua loại bình điện gì để chạy xe cho tốt. Nếu cháu đang đi xe đạp thì cháu có cần phải mua bình điện không, vậy thì bàn đến chuyện mua bình điện để làm gì? Người Mỹ có câu: – Chưa bắn được con gấu thì đừng có bàn đến chuyện đem bán da gấu! Mình đang sống trong một chế độ độc tài đảng trị khát máu (xe đạp) mà lại đòi đi mua cái bình điện xe Honda (đảng đối lập) thì làm sao gắn nó vào chiếc xe đạp được? Gắn ở chỗ nào? Hề quá!

Nếu cháu muốn biết thêm về đối lập chính trị thì cháu nên tìm đọc bài viết của giáo sư Nguyễn Văn Bông*

Hai là, các đảng “đối lập” đang hoạt động trong nước hiện nay không phải là đảng đối lập đúng nghĩa theo như khoa chính trị học đã định nghĩa. Họ giống như những cái bình điện của xe Honda treo trên tay lái của chiếc xe đạp, trang trí coi cho vui mắt. Chỉ trang trí cho vui thôi chớ không thể gọi đó là chiếc xe Honda được! Bản chất là xe đạp thì vẫn là xe đạp. Ông chưa cần nói đến yếu tố đối lập cuội hay không cuội.

Năm 1944 thằng Hồ nó thành lập ra cái đảng Dân Chủ để trang trí cho cái xe đạp của nó coi cho giống xe …. Honda. Đến năm 1988 thì đảng Dân Chủ bị giải tán. Rồi đến năm 2006, thằng Hoàng Minh Chính tuyên bố “phục hoạt” lại đảng Dân Chủ. Nó thêm con số 21 vào thành ra đảng Dân Chủ 21 cho có vẻ là đảng tân lập nhưng thực chất nó cũng chỉ là một vật trang trí cho cái “xe đạp” tức cái chế độ việt gian cộng sản bạo tàn, sắt máu!

Còn hai đảng Thăng Tiến và đảng 8406, ta cứ tạm cho họ là những người có thiện chí đấu tranh cho dân chủ và nhân quyền và không phải là đảng cuội nhưng họ đang ở trong cái tình thế giúp phần tô vẽ thêm cho cái chế độ việt gian cộng sản, làm cho thế giới hiểu lầm rằng ở Việt Nam đang có các chính đảng đối lập (đa đảng)!

Ba là, đảng đối lập – hiểu theo đúng nghĩa chính trị của nó- không phải là đảng chống đối lại chính quyền. Nó có ba nhiệm vụ chính, đó là giám sát, chế tài và hợp tác với chính quyền để cùng nhau xây dựng một đất nước giàu mạnh. Cháu nên tìm đọc tài liệu trên internet để hiểu rõ thế nào là một đảng phái chính trị (political party)

Nếu căn cứ vào định nghĩa chính trị về chính-đảng thì cái đảng Cộng Sản Việt Nam hiện nay chỉ là một đảng cướp và đảng Dân Chủ 21 cũng chỉ là một đảng thảo khấu chính trị! Ở các nước dân chủ tại Âu Mỹ, các chính đảng nắm được chính quyền là nhờ thông qua các cuộc bầu cử, hay nói cụ thể hơn là nhờ lá phiếu của người dân. Còn đảng Cộng Sản Hồ Tặc nắm được chính quyền là nhờ …. LƯỜNG GẠT hồi năm 1945, và sau đó bọn chúng củng cố địa vị lâu dài bằng cách khủng bố, GIẾT HAI TRIỆU người hồi những năm 1951 – 1956 mà chúng gọi là “cải cách ruộng đất”!

Theo bài viết của giáo sư Bông thì đối lập là một sự bất đồng về chính kiến, có tính cách tập thể và phải hợp pháp, tức là phải được chính quyền công nhận.

Nếu chiếu theo tiêu chuẩn “hợp pháp” thì chỉ có cái đảng Dân Chủ 21 của thằng Hoàng Minh Chính là hội đủ điều kiện vì nó được phục hoạt từ đảng Dân Chủ do thằng Hồ thành lập ra từ năm 1944! Đó là lý do vì sao thằng Hoàng Minh Chính chỉ muốn “canh tân” chế độ chớ không dám xóa bỏ cái chế độ cộng sản! Nó là con đẻ của đảng cộng sản thì làm sao nó dám phủ nhận mẹ đẻ của nó! Nó chỉ đi vận động, xin chữ ký để XIN hủy bỏ điều BỐN hiến pháp (!), hủy bỏ nghị định 31/CP và thành lập “hội chống tham nhũng”! Cái phong trào đòi hủy bỏ điều bốn hiến pháp và “tiểu diên hồng” là hai vở hài kịch do bọn việt gian cộng sản làm đạo diễn mà thằng Hoàng Minh Chính đóng vai chánh, được một số nhân vật ngây thơ chính trị và cò mồi chính trị ở hải ngoại hưởng ứng! Cả “sự nghiệp chính trị” của nó chỉ có như vậy!

Cho đến bây giờ những điều XIN-CHO của nó chưa được điều nào hết và mãi mãi sẽ không bao giờ được!

Giả sử việt cộng nó có hủy bỏ nghị định 31/CP đi chăng nữa thì nó sẽ ký cái nghị định khác còn tàn bạo hơn gấp mấy lần cái nghị định 31/CP! Độc tài đảng trị mà, nó muốn làm cái gì mà không được! Nó cho tay phải rồi lấy lại bằng tay trái mấy hồi! Cho nên vấn đề quan trọng là ta phải ĐẤU TRANH ĐỂ TRIỆT ĐỂ XÓA BỎ CÁI CHẾ ĐỘ BẠO TÀN, KHÁT MÁU. Phải bứng nguyên cái gốc cây đi và chặt hết tất cả rễ của nó chớ không phải giải quyết vấn đề bằng cách chặt những cành cây ở trên ngọn! Chỉ có những thằng đối lập cuội mới chủ trương như vậy! Bởi vì bọn chúng là những con ký sinh trùng ăn bám nhờ “đấu tranh chống cộng”! Ngoài ra, những thằng lưu manh, điếm đàng sống nhờ dịch vụ “từ thiện” cũng không bao giờ muốn xóa bỏ cái chế độ cộng sản!

Anh Tý thấy ông nội nói có vẻ gay gắt nên anh gắp một miếng chả chìa bỏ vào bát của ông:

– Ông ăn miếng này còn đang nóng kẻo nguội. Đúng như ông nói, thịt chó cái mà lại là chó vàng thì ngon quá!

Ông Khải cầm miếng chả chìa chấm vào dĩa mắm tôm có chanh ớt rồi đưa lên miệng nhai rau ráu một cách ngon lành. Tuy đã 80 tuổi nhưng ông vẫn còn tinh anh, khỏe mạnh, thường xuyên tập thái cực quyền mỗi sáng và nghiên cứu chính trị trên internet. Ông uống cạn ly rượu rồi hỏi thằng cháu:

– Như thế cháu đã hiểu rõ thế nào là đảng đối lập chưa?

Anh Tý gật đầu:

– Vâng, thưa ông cháu đã hiểu! Sẵn đây cháu xin hỏi ông: – cháu thấy có một số nhà dân chủ như anh Đỗ Nam Hải đã tuyên bố rằng anh đấu tranh trong khuôn khổ tôn trọng luật pháp của nhà nước và đấu tranh bất bạo động, như vậy có phải anh ta là loại “đối lập hợp pháp” như cái đảng Dân Chủ 21 của ông Hoàng Minh Chính hay không? Ngoài ra, cháu thấy ở hải ngoại có cái đảng Việt Tân cũng thường tuyên bố là họ đấu tranh bất bạo động nhằm “canh tân” đất nước. Họ có phải là …. con đẻ của đảng Cộng Sản hay không?

Ông Khải hít một hơi thuốc lào kêu ro ro thật là vui tai. Ông khẽ ngửa cổ lên và thở ra một luồng khói trắng dày đặc. Trời đã tối hẳn, khí trời tháng mười hơi se lạnh nên khói thuốc lào vẫn còn quyện trong căn gác xép bé nhỏ, hòa lẫn với mùi thịt chó và rượu nếp than, những món ăn truyền thống của người miền bắc. Bỗng nhiên ông Khải cười khà khà một cách khoái chí. Ông thích thú nhìn thằng cháu của ông và khen ngợi:

– Cháu khá lắm! Biết đặt câu hỏi như vậy tức là cháu đã tìm ra câu trả lời tới 50 phần trăm rồi! Thằng Đỗ Nam Hải là thằng cò mồi chính trị do bọn việt gian cộng sản nặn ra, phối hợp với đám chó săn ở hải ngoại thổi ống đu đủ, đưa nó lên tuốt lên mây, tới cái mức mà “danh tiếng” của nó vang tới tận tai ông tổng thống Bush, khiến ông phải gọi điện thoại hỏi thăm! Qua sự kiện đó, thế giới đã đánh giá rằng Việt Nam đang có “dân chủ” vì có “nhà bất đồng chính kiến” trí thức, trẻ tuổi đang bị quản thúc trong nước! Còn cái gọi là đấu tranh “bất bạo động” của đảng Việt Tân chính là hình thức quỳ lạy XIN-CHO mà bọn việt gian cộng sản rất mong muốn các tổ chức đấu tranh làm như vậy! Cứ làm đơn hoặc thỉnh nguyện thư, gởi lên bọn chúng rồi ngồi chờ khoảng ….. 100 năm sau sẽ được giải quyết!

Đảng Việt Tân chính là đảng cướp và là cánh tay nối dài của bọn cộng sản. Bọn chúng nguy hiểm ở chỗ chúng khoác áo người “quốc gia” để …..”chống cộng”! Rất nhiều người đã bị lầm, trao duyên lầm tướng cướp, tan nát cuộc đời và vô hình chung họ đã tiếp tay với bọn cướp để phản dân hại nước!

Nghe ông nội giảng, anh Tý vô cùng thích thú vì được mở mang thêm kiến thức. Anh hứng chí làm một miếng rựa mận còn nóng hổi, thơm phức và đồng thời chiêu thêm một ngụm rượu nếp than để lấy …. can đảm hỏi tiếp một câu hơi khó trả lời:

– Thưa ông, theo như lời ông thì các đảng phái hoạt động công khai trong nước hiện nay thì hoặc họ là đảng phái cuội hoặc là các đảng vô tình giúp đánh bóng cho chế độ việt gian cộng sản. Vậy thì theo ý ông phải hoạt động cách mạng như thế nào cho hữu hiệu?

Ông Khải bẻ một miếng bánh tráng, gắp một miếng thịt chó đặt lên đó rồi chấm vào dĩa mắm tôm:

– Hoạt động cách mạng có ba hình thức: bí mật, bán công khai và công khai. Hình thức bí mật thì ta miễn bàn ở đây vì nó là …. bí mật! Bán công khai là hình thức đấu tranh một cách gián tiếp nhưng không trực tiếp ra mặt đối đầu với việt cộng. Ví dụ như những người dân tiếp tế, ủng hộ tinh thần và vật chất cho những người dân oan hoặc những người biểu tình, những giáo dân đang cầu nguyện đòi công lý ..v..v.. Và cuối cùng là hình thức công khai đấu tranh. Nếu đã công khai ra mặt đấu tranh thì những chiến sĩ đấu tranh nên sẵn sàng đón nhận cái chết như những chiến sĩ cảm tử thuộc phi đội Thần Phong của Nhật Bản khi ra trận. Những cá nhân hoặc tổ chức nếu đã chấp nhận đấu tranh công khai thì nên can đảm NÓI THẲNG RA VẤN ĐỀ LÀ TOÀN DÂN KHÔNG CHẤP NHẬN SỰ CAI TRỊ CỦA BỌN CỘNG SẢN DƯỚI BẤT CỨ HÌNH THỨC NÀO. Nghĩa là bọn việt gian cộng sản, nếu biết điều thì phải tự nguyện rút lui, còn nếu không rút lui thì toàn dân sẽ nổi dậy lật đổ bọn chúng! Tất cả những tên đầu sỏ, tội đồ của dân tộc sẽ bị đưa ra tòa, hình phạt nhẹ nhất là tử hình! Tất cả tài sản ăn cướp của bọn chúng phải được trao trả cho toàn dân. Tất cả những tên tay sai làm chó săn cho bọn việt gian cộng sản cũng phải bị trừng trị, ví dụ như đảng Việt Tân!

Một khi lòng dân đã không thuận rồi thì có mười thằng Mỹ muốn “giúp việt gian cộng sản được xuống cọp an toàn” thì cũng vô ích. Không có sức mạnh gì có thể cản được một khi nước đã muốn lật thuyền! Thằng Trung Cộng ở kế một bên cũng không thể nào can thiệp được! Ngay cả cái tập đoàn đại gian ác của Trung Cộng cũng không thể nào biết bọn chúng sẽ bị toàn dân nổi dậy lật đổ và hỏi tội bất cứ lúc nào!

Đối với những đảng phái chọn hình thức công khai đấu tranh, khi được truyền thông ở hải ngoại phỏng vấn thì nên nói thẳng vấn đề. Không nên nói một cách nửa vời, kiểu như đấu tranh là để đòi lại các thứ chổi cùn và rế rách, còn cái nhà thì không dám đòi lại! Nhà của chúng ta thì chúng ta phải đòi lại chớ tại sao chỉ dừng lại ở những cái cối đá, cái nồi đất, cái chổi cùn và rế rách? Và nếu việt cộng nó trả lại những thứ này thì thỏa mãn, thôi không đấu tranh nữa? Ông chỉ giả sử như vậy thôi chớ toàn dân ta đòi chổi cùn và rế rách đã hơn 60 năm nay rồi mà chúng nó chưa bao giờ trả lại bất cứ một thứ gì, dù là nhỏ nhất!

Sở dĩ chúng ta phải nói thẳng vấn đề là để tránh cho thế giới hiểu lầm chúng ta là những chính đảng đối lập (political party), nghĩa là Việt Nam dưới sự cai trị của việt cộng, đang được hưởng tự do, dân chủ và có các đảng phái đối lập! Chúng ta không phải là những chính đảng đối lập! Chúng ta là những người làm cách mạng thuộc những đảng phái cách mạng, quyết tâm xóa bỏ toàn bộ cái chế độ cộng sản hung tàn, bạo ngược để xây dựng một chế độ mới tự do và dân chủ!

Được ông nội truyền dạy cho những bài học kinh nghiệm về đấu tranh cách mạng, anh Tý mừng rỡ vô cùng. Anh hăng hái đi nướng thêm bánh đa (bánh tráng) để hai ông cháu tiếp tục nhậu với thịt chó. Ông Khải tiếp tục khoan khoái nhâm nhi ly rượu nếp và món rựa mận mà ông rất ưa thích. Cả cuộc đời của ông là một chuỗi những ngày buồn dài lê thê đầy những oan trái và bất đắc chí. Chỉ may mắn lắm mới có một đôi lúc được vui và thư thái về tinh thần như giây phút này. Dù đang nói chuyện với thằng cháu nhưng ông có cảm tưởng như ông đang nói chuyện với một người bạn cố tri! Nếu mai đây ông có chết thì đã có thế hệ trẻ nối tiếp ngọn lửa đấu tranh của cha ông để lại, vong hồn tổ tiên ông nơi đảo Tahiti ở Thái Bình Dương chắc cũng không đến nỗi tủi hổ!

Ông Khải tiếp tục hâm nóng các món nhậu chứa trong cái lẩu đặt trên bàn và đưa mắt nhìn đứa cháu:

– Cháu còn thắc mắc gì không cứ việc hỏi. Ông còn sống ngày nào thì ông sẵn sàng chỉ dạy cho cháu ngày đó miễn là cháu chịu học. Cháu phải luôn ghi khắc trong tim điều này: ông tổ gia phả nhà ta mang họ Nguyễn, đã từng thi đỗ phó bảng, từng làm quan lớn dưới triều Nguyễn, đã từng phò vua Hàm Nghi lập hịch Cần Vương chống Pháp. Tiếc rằng sau đó ngài đã bị giặc Pháp bắt, bị đày đi đảo Tahiti rồi chết đó! Ông cố nội của cháu là đảng viên Việt Nam Quốc dân đảng, rất giỏi Pháp Văn và Hán văn, đã bị giặc Pháp xử chém năm 1933! Lúc ấy ông còn nhỏ nên có người lén đưa vào thuộc địa Nam Kỳ, đổi họ Nguyễn thành họ Huỳnh, làm con nuôi gia đình một người giàu có. Ông lớn lên ở đất Nam kỳ thuộc địa, đậu tú tài Pháp rồi đi theo Việt Minh chống Pháp. Ông là người trí thức nên bọn việt gian cộng sản rất ghét, thường xuyên trù dập nên cuộc đời binh nghiệp chỉ lên đến cấp đại tá là hết! Ông may mắn còn được thừa hưởng chút văn hóa, chữ nghĩa của tổ tiên để lại, đó là chữ Tàu, tiếng Pháp và tiếng Ăng Lê. Dù đó là văn hóa ngoại lai nhưng thế hệ của ông còn được gọi là có chữ nghĩa. Đến đời bố của cháu và cháu, sống dưới chế độ “bác Hồ” thì hoàn toàn dốt đặc, chữ Việt đọc chưa thông, viết chưa thạo, đừng có nói gì đến các ngoại ngữ như Anh, Pháp, Hán văn! Tủi hổ và buồn lắm! Đáng lẽ “con hơn cha là nhà có phúc” nhưng đằng này, các thế hệ càng về sau thì càng tàn lụi! Đó là những tội ác tày trời của thằng Hồ tặc và cái tập đoàn ăn cướp đại gian ác của hắn!!!

Nghe ông nội kể về gia phả, anh Tý không khỏi ngỡ ngàng và tự hào. Không ngờ tổ tiên của anh đã từng là những người tài cao học rộng, khí phách hiên ngang đến thế! Vậy mà đến đời bố anh thì gần như bị thất học. Bố anh chỉ mới học đến lớp tám là bị cưỡng bức đi vào Nam xâm lược. Còn thân phận anh thì cũng chỉ học dở dang đến lớp 11 thì phải nghỉ học, đi bán chợ trời rồi nhờ ông nội chạy chọt xin vào làm công nhân trong hãng chế tạo xe gắn máy của Trung Quốc! Anh Tý tiếp tục hỏi ông:

– Hiện nay giới sinh viên đang chuẩn bị biểu tình lớn vào ngày 14 tháng 9 để phản đối Trung Cộng xâm chiếm hai đảo Hoàng-Trường Sa. Ông có ý kiến gì về chuyện này không?

Ông Khải:

– Đây có thể là một âm mưu của bọn việt gian cộng sản nhằm làm lu mờ cuộc đấu tranh của giáo dân giáo xứ Thái Hà! Bọn chúng sẽ ngấm ngầm lèo lái cuộc biểu tình theo từng bước:

+Bước một, “phản đối” Trung Cộng và cũng để làm một màn trình diễn “dân chủ” để làm hài lòng thằng thứ trưởng ngoại giao của Mỹ đến thăm Hà Nội hôm 12 tháng 9. Đây lại là một màn moi tiền đô la để đem cống nạp cho thằng bố đẻ của bọn chúng là Trung Cộng!

+Bước hai, kêu gọi người Việt trong và ngoài nước cùng hợp tác với chính quyền Việt Cộng, cùng đứng dưới bóng cờ đỏ sao vàng để “chống” giặc ngoại xâm Trung Quốc, vốn là bố đẻ của bọn việt gian cộng sản!

+Bước ba, trong khi dư luận trong và ngoài nước đang lo chúi đầu chú ý vào cuộc biểu tình thì bọn chúng sẽ thẳng tay đàn áp cuộc đấu tranh của giáo dân giáo xứ Thái Hà và dập tắt luôn!

Anh Tý:

– Chúng cháu đang chuẩn bị làm những câu khẩu hiệu treo nơi công cộng, đòi đa nguyên đa đảng, xin ông cho biết nên viết câu gì thiết thực nhất?

Ông Khải:

Như ông đã phân tích: đòi đa nguyên đa đảng là vô ích. Mình đang đi xe đạp mà cứ đòi cái bình chứa xăng cho xe Honda thì đòi để làm gì? Phải đòi cho được cái xe Honda rồi mới đòi quyền được mua xăng chứ! Chiếc xe Honda có thể ví như chế độ chính trị tự do dân chủ, còn quyền được mua xăng chính là đa nguyên đa đảng! Câu khẩu hiệu phải như thế này:

– ĐẢNG VIỆT GIAN CỘNG SẢN PHẢI CÚT VỀ TÀU! NẾU KHÔNG CÚT THÌ TOÀN DÂN SẼ NỔI DẬY LẬT ĐỔ CHÚNG BAY!

Phải có lập trường chính trị dứt khoát là quyết tâm LÀM CÁCH MẠNG lật đổ bạo quyền. Tám mươi triệu dân trong nước không lẽ không đủ sức để lật đổ bọn chúng? Đó là chưa kể chúng ta đang được cộng đồng người Việt tại hải ngoại làm hậu thuẫn và được sự đồng tình ủng hộ của nhiều nước và nhiều tổ chức trên thế giới! Không cần phải súng ống gì cả, lực lượng công nhân viên chức và nông dân trong nước, khoảng 15 triệu người, với sự ủng hộ của công an và bộ đội cứ thay phiên nhau đình công, lãng công, sẽ làm tê liệt guồng máy quốc gia rồi làm cho cả chế độ của bọn việt gian cộng sản phải sụp đổ! Đây cũng là một hình thức đấu tranh bất bạo động nhưng không phải là đường lối XIN-CHO mà các đảng phái dỏm, cò mồi đang cố lèo lái chúng ta đi theo hướng đó! Và cháu cần nhớ điều này:

Thằng Nguyễn Tấn Dũng nó mới ký hiệp ước dâng luôn bốn thành phố cho giặc Tàu, đó là Hà Nội, Hải Phòng, Quảng Ninh và Lạng Sơn. Nó gọi là “hợp tác kinh tế” nhưng thực chất là dâng đất cho giặc Tàu. Bọn giặc Tàu sẽ nuốt hết đất nước chúng ta bằng hình thức xâm thực kinh tế, xâm lăng văn hóa, bằng nạn di dân, trộn dân, lai giống dân, đồng hóa ..v..v.. Như vậy là chỉ khoảng vài chục năm sau nước Việt Nam sẽ biến mất trên bản đồ thế giới! Việt Nam sẽ biến thành một quận của Trung Cộng!

Vấn đề Hải-Hà-Quảng-Lạng là vấn đề quan trọng, rất lớn mà ông không thấy tổ chức nào lên tiếng phản đối, vạch mặt bọn việt gian bán nước. Cứ lo quay lòng vòng trong cái vòng lẩn quẩn đòi “đa nguyên đa đảng” thật là lãng phí thì giờ và công sức đấu tranh! Ông nói thật với cháu: giả sử bọn việt gian cộng sản nó có nhường cho mấy cái tổ chức đấu tranh một phần ba số ghế trong bộ chính trị cũng không làm đếch gì được nó, bởi vì nó vẫn chiếm đa số, vẫn nắm quyền hành tuyệt đối! Quyền hành thật sự chỉ tập trung trong tay khoảng năm sáu thằng trong bộ chính trị, còn mấy thằng khác chẳng qua cũng chỉ là chầu rìa!

Nói đến đây bỗng ông Khải hỏi anh Tý về tình hình làm việc trong hãng:

– Dạo này cháu làm việc như thế nào? Bọn cố vấn Trung Cộng có tôn trọng người Việt mình không?

Như một đứa bé thường xuyên bị bắt nạt, nay được “mẹ” hỏi, anh Tý thoải mái trút bầu tâm sự:

– Ối dào, ông ơi, nói ra thêm buồn. Nhục lắm ông ạ! Bọn cố vấn Tàu rất lộng hành, tha hồ hiếp đáp người Việt mình mà không có ai dám làm gì bọn chúng! Cháu đã từng chứng kiến mấy thằng cố vấn Trung Cộng bóp vú mấy nữ công nhân người Việt ngay tại trong hãng!

Ông Khải cau mày:

– Bọn Tàu mất dạy! Thế mấy cô công nhân đó có báo cáo với ban giám đốc công ty hay không?

Anh Tý:

– Mấy cô đó kêu khóc, đi báo cáo với ban giám đốc. Sau đó ban giám đốc triệu tập một buổi họp gồm 300 công nhân và mời các cố vấn Trung Quốc tới dự để …. “hòa hợp hòa giải”. Mấy thằng Tàu nó nói là công nhân Việt Nam “vu khống” các đồng chí chuyên gia Trung Quốc. Bọn chúng bắt các cô gái đó phải …. xin lỗi bọn chúng công khai trong buổi họp! Thật là ngược đời, vừa ăn cướp vừa la làng! Toàn bộ công nhân rất phẫn nộ, nhao nhao phản đối, đòi đình công và yêu cầu ban giám đốc phải có thái độ cương quyết để bảo vệ danh dự của người Việt. Nhưng ban giám đốc, cũng giống như …. bộ chính trị trung ương đảng, hai đầu gối đã quá mềm nên lưỡng lự, không dám lên án bọn cố vấn Tàu ….. Thế là thằng cố vấn Tàu bèn nổi giận tát luôn ông giám đốc hai bạt tai ngay trước mặt 300 công nhân người Việt! Vừa tát nó vừa chửi bằng tiếng Tàu có pha tiếng Việt: – Tỉu nà ma, ngọ tả nị xảy. Nị xực buồi pín! (đù má mày, tao đập chết cha mày! Mày ăn cặc tao!)

Trước tình trạng đó, toàn bộ công nhân bèn nổi loạn, đập phá bàn ghế và ùa lên sân khấu rượt mấy thằng cố vấn Trung Cộng. Nhưng may cho bọn chúng là trước khi họp, bọn chúng đã lường trước sự việc nên đã gọi sẵn công an đến canh gác ngay trong hội trường. Tuy vậy, mấy thằng Tàu cũng phải chạy trốn trong …. cầu tiêu, sợ hết hồn đến đái ỉa ra quần! Nếu không nhờ công an bảo vệ thì có lẽ bọn chúng đã bị tan xác vì sự phẫn nộ của giới công nhân!!!

Nghe xong câu chuyện của đứa cháu, ông Khải thở dài buồn rười rượi. Giọng nói của ông như lạc đi:

– Tổ tiên ta hiển hách chừng nào thì bọn chó việt gian cộng sản nó hèn và biến dân ta thành những nô lệ mạt hạng đến như vậy! Cháu biết không, trong hộp quà mà cháu gởi biếu ông có một tờ mẫu đơn ghi bằng chữ Tàu, nội dung là yêu cầu người công nhân nên “tình nguyện” tham gia vào câu lạc bộ thể thao và văn hóa. Thật ra, đây chính là một sự lừa bịp và ngụy trang. Bọn Tàu muốn những người dân trong bốn tỉnh Hải- Hà-Quảng-Lạng làm thủ tục xin được trở thành ….. kiều dân Trung quốc!!! Mình mà điền vào mấy tờ đơn đó tức là mình chối bỏ mình là người Việt và xin được trở thành người Tàu! Một hình thức ngụy trang để đăng ký “hộ khẩu” trở thành người Tàu!

Thấy ông nội buồn, anh Tý rụt rè hỏi một câu chót:

– Thưa ông, có một số người chủ trương rằng mình phải “đi sâu vào quỹ đạo của người Mỹ” để được người Mỹ che chở, chống lại bọn giặc Tàu xâm lược. Theo ý ông như thế nào?

Ông Khải thở dài ngao ngán:

– Hiện nay một số thằng chó săn cho việt gian cộng sản ở hải ngoại đang tích cực làm môi giới để lôi kéo người Mỹ can thiệp vào Việt Nam, để giúp bọn việt gian cộng sản được “xuống cọp an toàn”, được “hạ cánh an toàn”. Bọn chúng thường quảng cáo rùm beng rằng việt gian cộng sản ngày càng đang đi sâu vào quỹ đạo của người Mỹ!

Thật ra, chúng ta phải nhìn vấn đề như thế này: – việt gian cộng sản (nếu có) đi sâu vào ÂM ĐẠO của Mỹ thì ai sẽ được sướng? Hai thằng lưu manh đó nó địt đéo với nhau thì chỉ có bọn việt gian cộng sản và bọn chính quyền Mỹ, tư bản Mỹ bẩn thỉu nó SƯỚNG VỚI NHAU, chớ 83 triệu dân Việt đâu có sướng!!! Còn mấy thằng chó săn chầu rìa thì bất quá chỉ được liếm những chất nước nhờn rơi vãi ở bên ngoài! Tám mươi ba triệu người dân đen nghèo vẫn hoàn nghèo, vẫn tiếp tục phải đánh đổi bát máu để lấy bát cháo sống qua ngày! Theo sự thỏa thuận mua bán ngầm một cách bẩn thỉu, người Mỹ sẽ tiếp tục làm ngơ cho việt cộng đàn áp nhân quyền và tiếp tục ách cai trị độc tài đảng trị, đổi lại, bọn tư bản Mỹ sẽ được hưởng một số quyền lợi nào đó!!!

Một ví dụ cụ thể: sách báo của việt cộng tràn ngập ở hải ngoại trong khi đó sách báo ở hải ngoại thì bị cấm nhập vào trong nước. Sao người Mỹ không can thiệp? Rõ ràng là có một sự cấu kết bẩn thỉu giữa chính quyền Mỹ bẩn thỉu và bọn việt gian cộng sản thông qua cái đám chó săn làm môi giới cò mồi chính trị tại hải ngoại. Nếu văn hóa phẩm ở hải ngoại mà được tự do nhập vào Việt Nam thì ông bảo đảm chỉ trong vòng một năm là cái chế độ cộng sản sẽ bị sụp đổ!!!

Nói xong ông Khải đưa tay lấy cái điếu bát thuốc lào. Ông phải hút cho say để quên hết sự đời, quên bớt những phiền muộn mà đám chó săn đã từng làm cho cuộc đời ông bị đau khổ, làm cho đất nước ta mãi mãi phải khốn khổ, điêu linh. Và đó cũng là một trong những lý do mà ông thường hay nhậu thịt chó!

Trần Thanh
Ngày 13 tháng 9 năm 2008

Chú Thích:
* ( Xin bấm vào đạy để đọc )Bài viết “Đối Lập Chánh Trị” của giáo sư Nguyễn Văn Bông đã được đăng trên báo điện tử Tin Paris, mục Tham Luận: Đối lập chánh trị

* Giáo sư Nguyễn Văn Bông đi du học tại Pháp, đậu bằng thạc sĩ luật. Khi về nước, ông được bổ nhiệm làm Viện trưởng Học viện quốc gia Hành chánh và sau đó được tổng thống Thiệu mời giữ chức Thủ tướng chính phủ. Ông là lãnh tụ đảng đối lập Quốc gia Cấp tiến. Tháng 11 năm 1971, ông bị việt cộng ám sát chết.

* Nguyễn Thiếp (1723 – 1804), tên hiệu thường gọi là La Sơn Phu Tử, người tỉnh Hà Tĩnh. Ngoài ra, ông còn có những tên hiệu khác do người đời phong tặng như: Lam Hồng Dị Nhân, Lạp Phong Cư sĩ ..v..v..
Ông học rất giỏi, từng thi đỗ làm quan dưới triều Lê, sau đó từ quan về ở ẩn, dạy học. Vua Quang Trung đã viết thơ mời ông ra cộng tác ba bốn lần, cuối cùng ông nhận lời nhưng khi vua Quang Trung mất, ông lại lui về ở ẩn cho đến khi mất.

http://tinparis.net/vn_index.html

Posted in Uncategorized | Tagged: , | 2 Comments »

Cựu đại tá “Ngầu Pín”

Posted by tudodanchu trên Tháng Chín 8, 2008

Cựu đại tá “Ngầu Pín” – Trần Thanh –

Khi nhắc đến hai chữ “ngầu pín”, ai cũng biết đó là bộ phận sinh dục của con bò. Một con bò khi bị làm thịt, hầu như không có bộ phận nào trong người nó bị bỏ phí. Tất cả đều được tận dụng: từ sừng bò, móng bò, da bò, bao tử bò, lòng bò, đuôi bòø v..v.. Tất cả đều được sáng kiến của con người chế biến thành những vật dụng hoặc những món ăn, món nhậu tuyệt diệu không chê vào đâu được!


Ngày nay, ngay cả dân Mỹ, dân Canada chính cống (da trắng, tóc vàng, mắt xanh) cũng rất sành ăn những món như phở bò, lòng bò, bao tử bò. Ở Bắc Mỹ bây giờ chúng ta không còn ngạc nhiên khi bước vào tiệm phở, thấy mấy ông tây bà đầm ngồi ăn phở ngon lành, sử dụng đũa rất thành thạo! Thậm chí, khi thiếu các món gia vị, các ông tây còn biết kêu người bồi – và phát âm bằng tiếng Việt hẳn hoi – cho xin thêm “ngò gai, ái quế, tương ớt”!!! Chưa hết, tôi đã gặp một ông Mỹ, vào tiệm kêu món phở “ngầu pín”! Vì ngồi cùng bàn nên sẵn dịp, tôi đưa đẩy một vài câu xã giao thì ông này bèn phô trương sự hiểu biết của mình về cái món “ngầu pín”: đó là món ăn giúp làm tăng thêm khả năng sinh lý!!! Ngoài ra, các dân chơi cầu ba cẳng còn nấu ngầu pín với các vị thuốc bắc, biến nó thành một loại thần dược không thua gì Viagra!

Như vậy, khi một con bò bị mần thịt, toàn bộ cơ thể của nó đều hữu ích cho loài người, kể cả bộ phận sinh dục của nó: vừa là món ăn ngon lại vừa là liều thuốc bổ! Tuy nhiên, ít ai chú ý đến điểm này: ngầu pín vừa là ông thần Viagra, đem lại niềm vui cho dân nhậu kiêm dân chơi cầu ba cẳng nhưng đồng thời nó cũng là hung thần của rất nhiều người! Chuyện này xảy ra đã lâu, gần 100 năm, nhưng ta cũng nên nhớ lại. Đó là những dân nô lệ”An Nam mít”, hay nói cho rõ hơn là những người phu đồn điền cạo mủ cao su dưới thời thực dân Pháp. Thời đó, những tên cai đồn điền (chẳng hạn như tên đại tướng việt cộng chột mắt Lê Đức Anh) thường dùng một loại roi, gọi là “roi cặc bò” để đánh những người nô lệ. Bộ phận sinh dục của con bò, nếu không làm món nhậu thì thường được đem phơi khô để làm roi đánh người. Loại roi này rất bền chắc, có sức đàn hồi như cao su, cho nên khi đem quất vào thân thể những người nô lệ thì tàn bạo hơn roi mây rất nhiều, nát da xé thịt, máu tuôn là cái chắc!

Dùi cui cả thế giới tròn
Phủ tay vãi thịt, thấm đòn nát da
So với hà nội thua xa
góc vuông chắc gỗ, cạnh già sắc lim!

Thi sĩ Nguyễn Hữu Nhật đã mô tả cây dùi cui của việt cộng hết sức rùng rợn và tàn ác nhất thế giới vì nó được làm bằng gỗ lim và có góc vuông sắc cạnh. Các tội nhân “ngụy phản động” bị đánh bằng loại dùi cui này thì chỉ có từ chết tới bị thương! Nếu sau đó họ có lết được sang Mỹ theo diện HO thì vài năm sau cũng chết vì bị nội thương quá nhiều!

Thế nhưng, theo tôi biết, loại dùi cui gỗ lim vuông góc này không ăn nhằm gì so với một loại vũ khí tra tấn hết sức hiểm độc mà bọn việt gian cộng sản vừa mới sáng chế ra khoảng 25 năm nay. Bởi vì loại vũ khí tra tấn này có thể làm chết và bị thương nhiều ngàn người, đặc biệt nó có thể gây di hại cho nhiều thế hệ trẻ sau này, ở trong cũng như ngoài nước. Đó là loại vũ khí “ROI CẶC BÒ”, gọi nôm na là “ngầu pín”, còn tên gọi tiếng Việt của nó là “bùi tín” (common noun – danh từ chung) Đúng vậy: ngầu-pín = bùi-tín!

Ông Bùi Tín là cựu đại tá trong cái gọi là “quân đội nhân dân” của bọn việt gian cộng sản. Ông cũng từng là nhà báo kiêm chức vụ phó tổng biên tập báo Nhân Dân. Vào năm 1990, nhân chuyến đi công tác sang Pháp, ông xin ở lại “tỵ nạn chính trị”. Kể từ đó, ông đóng vai “người phản tỉnh”, người “bất đồng chính kiến”, thường xuyên viết bài chỉ trích đảng việt gian cộng sản, kể cả viết những bài “chê bai” tên việt gian đầu sỏ Hồ Chí Minh.

Sự thực về những bài viết của ông như thế nào? Tính từ năm 1990 cho đến nay, năm 2008, đã 18 năm dài, nhưng Bùi Tín vẫn rặt là một tên việt gian cộng sản, răng đen mã tấu, đỏ loét một màu từ đầu xuống chân, việt gian hơn cả những tên việt gian gộc trong bộ chính trị và trung ương đảng! Ta có thể tóm tắt những tư tưởng của hắn gồm những điểm chính sau đây:

1. Bùi Tín thường xuyên “chửi bác Hồ” (thực chất là ca ngợi) qua nhiều bài viết với những lập luận như sau: ông Hồ có sai lầm vì ông ta cũng chỉ là một con người như bao nhiêu người khác chớ không phải là một vị thánh. Tuy nhiên nói gì thì nói, trước hết ông Hồ vẫn là NGƯỜI YÊU NƯỚC!!! Cái sai lầm của “bác” Hồ là đã “lỡ dại”, quá tin tưởng vào chủ nghĩa Mác Lê Nin – vốn dĩ có nhiều khuyết điểm – cho nên khi “bác” du nhập cái chủ nghĩa này vào Việt Nam, CÁC ĐÀN EM CỦA BÁC đã gây ra nhiều đau khổ, nghèo đói và chết chóc cho toàn dân như hiện nay! “Bác” vốn dĩ là người ôn hòa, yêu chuộng hòa bình, không muốn xâm lăng miền Nam nhưng các tên đàn em của “bác” như Lê Duẩn và Lê Đức Thọ là những kẻ hiếu chiến; và bọn chúng đã cô lập “bác”, tước hết quyền hành, cho “bác” ra rìa để tiến hành cuộc chiến tranh xâm lược miền Nam!

*Nhận xét:

Nhiều tên trí thức ở hải ngoại đi bưng bô cho việt cộng cũng rập theo khuôn mẫu lý luận này của Bùi Tín. Ở trong nước có “nhà đối kháng” Hoàng Minh Chính cũng cùng một cốt truyện 1001 đêm, cùng một kịch bản y như Bùi Tín. Đặc biệt khi ông Chính đi sang Mỹ chữa bệnh, đã “diễn thuyết” ở đại học Harvard(?)(!), kể những chuyện hết sức ly ly, rùng rợn về “bác”, chẳng hạn như:

– “bác” Hồ bị bọn Duẩn-Thọ buộc lưu đày sang Trung Quốc, bị tước hết quyền hành. Khi sống lưu vong ở bên Tàu, bác nhớ đồng bào miền Nam nên đã sáng tác mấy câu thơ chúc tết đồng bào nhân dịp xuân Mậu Thân, năm 1968!!! (Xuân qua thắng lợi vẻ vang. Xuân nay tiền tuyến chắc càng thắng to. Vì độc lập, vì tự do. Đánh cho Mỹ cút đánh cho ngụy nhào. Tiến lên chiến sĩ đồng bào. Bắc Nam sum họp xuân nào vui hơn!)


Nhờ “bác” chúc tết như vậy mà 6000 đồng bào ở Huế đã bị việt cộng lấy cuốc đập đầu rồi chôn sống!!!

– “bác” Hồ bị bọn Lê Duẩn, Lê Đức Thọ âm mưu ám sát, suýt chết ở phi trường.

– Ông Dương Bạch Mai, phó chủ tịch quốc hội và “nhà đối kháng” Hoàng Minh Chính phải liều chết phóng vào phi trường báo nguy cho “bác” biết có âm mưu ám sát để bác đề phòng ..v..v..

– Ở trong nước hiện nay vẫn còn khoảng 60 phần trăm người dân còn sùng bái ông Hồ, do đó những người Việt ở hải ngoại không nên chửi bới ông Hồ! Không cần ca ngợi ông Hồ mà cũng không nên chửi bới ông Hồ!

Đây chẳng qua chỉ là một mưu đồ của bè lũ việt gian cộng sản nhằm chạy tội cho Hồ Chí Minh. Bọn chúng đã dàn dựng nên những cốt truyện ngàn lẻ một đêm hết sức ly kỳ mà mới đọc qua, ta tưởng là bọn chúng lên án tên Hồ nhưng thật ra là tìm cách gỡ tội cho tên Hồ, để cho “thần tượng” đại bịp của bọn chúng vẫn còn có vẻ linh thiêng, cao thượng để xứng đáng được ngự trong ngôi chùa Đại Nam quốc Tự ở Bình Dương, ngang với Phật Tổ Như Lai!!! “Bác” chỉ có mỗi một cái tội, đó là …. lỡ dại, quá “thật thà”(!), tin tưởng vào chủ nghĩa Mác Lê rồi du nhập nó vào Việt Nam. Còn lại toàn bộ những cảnh địa ngục trần gian, làm khoảng 10 triệu người đã bị toi mạng sau này là đều do bọn đàn em gây ra! “Bác” không hề chịu trách nhiệm về cuộc chiến tranh xâm lược miền Nam, làm cho nhân mạng cả hai miền chết khoảng 7 triệu người, trong vòng 20 năm. Bởi vì “bác” chủ trương hòa bình, lo xây dựng miền bắc xã hội chủ nghĩa giàu đẹp. Mọi tội lỗi là do bọn Duẩn-Thọ hiếu chiến, muốn xâm lược miền Nam gây ra! “Bác” cũng không hề chịu trách nhiệm về mùa xuân đẫm máu, năm Mậu Thân 1968! Bởi vì lúc đó “bác” đang bị lưu đày ở bên Tàu! Truyện 1001 đêm do bọn chúng dàn dựng rất có lớp lang, thứ tự, có chủ ý hẳn hoi, và hai tên sứ giả đại bịp, được bọn việt gian cộng sản giao cho sứ mạng đi rao giảng huyền thoại …. bịp Hồ Chí Minh tại hải ngoại chính là Bùi Tín và Hoàng Minh Chính!

Chuyến đi sang Mỹ của nhà “phản tỉnh” Hoàng Minh Chính là nhằm mục đích giải độc, chạy tội cho Hồ Chí Minh và gián tiếp bào chữa cho bọn việt gian cộng sản. Ở hải ngoại chúng ta đang tìm cách đạp đổ huyền thoại Hồ Chí Minh thì những tên việt gian đang tìm cách níu kéo và đánh bóng thần tượng của bọn chúng. Thần tượng Hồ Chí Minh còn đứng vững thì bọn chúng còn có cớ để núp đằng sau để trục lợi, tiếp tục đè đầu cưỡi cổ người dân.

Không hiểu ông Hoàng Minh Chính lấy ở đâu ra con số thống kê 60 phần trăm dân số trong nước còn sùng bái tên Hồ tặc? Trong khi đó vào năm 2000, báo Tuổi Trẻ ở thành Hồ làm cuộc thăm dò ý kiến về “thần tượng”, thì trong số 10 ngôi sao, “bác” Hồ bị tụt xuống hạng gần chót, thua tổng thống Mỹ Bill Clinton và thua cả các ngôi sao ca nhạc! Hậu quả là tổng biên tập báo Tuổi Trẻ bị cách chức!!!

Những câu chuyện hết sức bố láo như vậy chỉ có thể lừa bịp được trẻ em là cùng, vậy mà có nhiều thành phần trí thức (đúng ra là trí ngủ) ở hải ngoại lại tin như sấm, thế mới chết! Chắc có lẽ những tên này muốn về nước đi bưng bô cho việt cộng hoặc đã ăn phải bả đô la của việt cộng rồi! Và bọn việt gian khi chúng đưa ra những kịch bản láo lếu, bịp bợm như vậy mà cũng có người tin thì chắc chắn bọn chúng phải cười bò mà nói với nhau rằng: “Mấy thằng ngụy ở hải ngoại ngu như con bò. Bọn mình phịa chuyện lếu láo như thế mà cũng có đứa tin!!!” Chúng ta thường kể chuyện tiếu lâm, cười những tên bộ đội ngáo- ngố, khi mới vào miền Nam năm 1975, nào là: ngửa cổ nhìn những tòa cao ốc khiến nón cối bị rớt xuống đất; nào là bỏ rau muống vào bồn cầu để rửa, khi giật nước thì rau muống biến mất; nào là ăn cà rem lạnh quá, phải đem ra nắng phơi cho khô cho bớt lạnh!!! Những tên bộ đội ngáo là vì bọn chúng ở trong rừng từ nhỏ tới lớn nên khi vào thành phố như mán về thành, biến thành trò cười cho thiên hạ. Còn những người quốc gia đã bị bọn việt gian lừa nhiều lần, liên tục từ hồi cách mạng tháng Tám 1945 đến năm 1954, hơn một triệu người phải bỏ miền Bắc chạy vào miền Nam. Rồi biến cố 1975 xảy ra khiến hơn một triệu người phải bỏ nước ra đi một lần nữa. Thế mà gần hai mươi năm sau, bọn việt gian cộng sản lại ra hải ngoại phỉnh phờ, lừa bịp và lại cũng vẫn những nạn nhân đã từng bị lừa cách đây 60 năm, tựï nguyện đút đầu vào những cái bẫy rập cò ke của việt cộng! Thật không hiểu nổi! Đó là sự ngu ngốc rất đáng chê trách chớ không phải là khờ dại!!!

Qua những việc làm của những tên sứ giả như Bùi Tín, Hoàng Minh Chính, Trần Khuê, Nguyễn Thanh Giang, ta thấy rằng bọn việt gian cộng sản đã đánh giá trình độ chính trị của những người quốc gia tại hải ngoại rất thấp. Bằng cớ là chúng đã công khai viết nhiều bài tham luận chính trị và in thành sách hẳn hoi (như Bùi Tín, Trần Khuê), công khai ca ngợi Hồ Chí Minh như bậc thánh và mạt sát, nhục mạ chế độ VNCH cùng quân lực VNCH và lá cờ vàng ba sọc đỏ; và đồng thời vẫn ngang nhiên đi tới các cộng đồng người Việt tại hải ngoại để “diễn thuyết”, vậy mà cũng có một số người nghe theo và ca ngợi bọn chúng là những “nhà dân chủ”, những “nhà bất đồng chính kiến”!!! Đã có một nhà văn tại hải ngoại viết một bài tâng bốc “giáo sư” Trần Khuê là vì SAO KHUÊ!!!

Những trò bịp của Bùi Tín cho tới nay vẫn còn ăn khách, bằng cớ là những bài viết của hắn vẫn còn được đăng dài dài trên các tờ nhật báo lớn của người Việt tại quận Cam, đó là tờ Người Việt và tờ Việt Báo. Không kể đến trang nhà Đàn Chim Việt trên internet là “chiến khu” của việt cộng tại hải ngoại, nơi đó quy tụ đủ loại rắn rết việt gian cộng sản, chửi việt cộng sơ sài cho có vẻ “dân chủ”; trong khi đó, mục đích chính của bọn chúng là bôi nhọ Việt Nam Cộng Hòa!!!

Tại sao lại có hiện tượng “tư tưởng lớn gặp nhau như vậy” nếu không muốn nói là do bọn việt gian cộng sản chủ động giật giây, móc nối?

2. Người quốc gia yêu nước theo kiểu của người quốc gia, người cộng sản yêu nước theo kiểu của người cộng sản. Cả hai đều yêu nước và đều có công với đất nước. Người quốc gia không thể giành độc quyền yêu nước rồi lên án người cộng sản là việt gian bán nước!

*Nhận xét:


Kiểu lý luận này giống y chang lý luận của tên Võ Văn Kiệt, cựu thủ tướng của việt cộng. Đúng là ngưu tầm ngưu mã tầm mã, những thằng lưu manh chính trị thì phải tìm đến nhau để gây bè kết đảng! Mấy năm trước đây, tên Kiệt đã nhiều lần lên tiếng, kêu gọi người Việt ở hải ngoại nên quên đi hận thù quá khứ để cùng hòa hợp hòa giải với việt cộng, xây dựng đất nước giàu đẹp!

3. Bùi Tín “chống” cộng sản nhưng đồng thời hắn cũng không công nhận lá cờ vàng ba sọc đỏ của Việt Nam Cộng Hòa. Ta hãy đọc một đoạn sau đây do hắn viết trong quyển Mây Mù Thế Kỷ, trang 55: ” … Về lá cờ vàng ba sọc đỏ, nó được dựng lên dưới thời thực dân Pháp. Dưới lá cờ ấy biết bao nhiêu người chết oan uổng, mẹ tôi đã bị quân đội viễn chinh Pháp bắn chết. Hàng chục vạn người bị chết trong cuộc càn quét của quân Pháp. Rồi sau này là những đợt tố Cộng, diệt Cộng. Thực chất là giết những người yêu nước ở miền Nam. Theo số liệu của Lầu năm góc, hơn 20,000 người bị tử hình, ám sát trong thời kỳ tố Cộng, thực hiện kế hoạch Phượng Hoàng. Phía bộ đội miền Bắc và giải phóng cũng có trên 28,000 chiến sĩ bị bắt ngoài mặt trận, bị giam trong các nhà tù mà lá cờ đó đại diện. Lá cờ ba sọc đỏ chưa hề chinh phục tôi.”

*Nhận xét:

Xin quý ngài hoạt động chính trị lưu ý điều này. Đừng thấy Bùi Tín “chửi” cộng sản mà tưởng hắn là người cùng chiến tuyến với mình, vội vàng moi hết ruột gan cùng “tâm sự loài chim biển” mà trao cho hắn. Đó là giao trứng cho ác, sau này hối hận không kịp! Hiện nay hắn tạm thời đứng chung hàng ngũ với những người quốc gia vì NHIỆM VỤ ĐẶC CÔNG mà hắn phải làm. Nếu giả sử phe cánh của hắn trong nước có làm đảo chánh lật đổ được bọn đầu gấu và lên nắm quyền thì chỉ là bình mới rượu cũ, nghĩa là thay thế thằng việt gian cộng sản này bằng thằng việt gian cộng sản khác! Lúc ấy hắn sẽ quay ngoắt 180 độ mà chửi cộng đồng tại hải ngoại rằng: – lũ chúng bay chỉ là những thằng ngụy Việt Nam Cộng Hòa đi làm tay sai cho Pháp, Mỹ. Chúng bay là những thằng tham nhũng, hèn nhát, bất tài, thua trận, không xứng đáng đứng chung hàng ngũ với chúng tao!

4. Bùi Tín tuy ngoài miệng “chống cộng” nhưng hắn vẫn tự hào hắn là kẻ THẮNG TRẬN, là nhân vật lịch sử đã từng vào dinh Độc Lập vào ngày 30 tháng 4 năm 1975 để tóm cổ Dương Văn Minh. Và vì tự hào là kẻ thắng trận cho nên hắn vẫn có thái độ kiêu căng, khinh miệt quân lực Việt Nam Cộng Hòa. Dưới con mắt của hắn, những người lãnh đạo quân lực VNCH là những kẻ bất tài, tham nhũng và hèn nhát cho nên mới bị thua trận! Hắn đã từng viết những cuốn sách như “Mặt thật tướng ngụy”, “Chân dung tướng ngụy”, “Dưới bóng tòa đại sứ Mỹ” với bút hiệu là Thành Tín. Mới đây, ngày 26 tháng Giêng năm 2008, trên báo điện tử VietNam Exodus có đăng video về cuộc phỏng vấn cựu đại tá Vũ Lăng, con trai của nhà văn Vũ Trọng Phụng. Đại tá Vũ Lăng đã kể lại ông ta đã từng “được” Bùi Tín hỏi cung!

*Nhận xét:

Quý vị nào còn lờ mờ chưa rõ thì cứ tìm đọc những bài viết của Bùi Tín có đăng trên nhiều báo điện tử trên internet. Hoặc tìm đọc những “tác phẩm” của hắn như Hoa Xuyên Tuyết, Mây Mù Thế Kỷ để thấy hắn nhận xét như thế nào về chế độ VNCH, về quân lực VNCH! Những chữ viết của hắn còn sờ sờ ra đấy, trên giấy trắng mực đen chớ không phải là những lời nói bay đi theo gió!

5. Bùi Tín chủ trương hòa hợp hòa giải với việt gian cộng sản, kêu gọi mọi người quên đi quá khứ, xóa bỏ hận thù. Hắn đã chủ trương gây quỹ “Tình Thương” để giúp đỡ những thương phế binh của cả hai miền Nam Bắc.

*Nhận xét:

Hòa hợp hòa giải với việt cộng thì dứt khoát là chúng ta không chấp nhận. Nhiều người đã lên tiếng về vấn đề này, không cần phải mất thời gian nói thêm ở đây. Điều lưu manh của Bùi Tín là hắn đi gây quỹ của đồng bào ở hải ngoại – đại đa số đã từng là nạn nhân của cộng sản- để giúp những tên thương binh việt cộng đi xâm lược miền Nam. Thực chất là hắn đi gom tiền để cúng dường cho bọn tham nhũng cộng sản chớ thực sự số tiền quyên góp không thể nào tới tay những người thương phế binh. Những thương phế binh của VNCH chúng ta còn lo chưa xuể, tại sao lại phải đi lo cho những tên việt cộng miền Bắc, vốn trước kia từng đi xâm lược và cầm súng bắn giết đồng bào miền Nam? Hãy để cho đảng việt gian cộng sản của bọn chúng lo!

6. Bùi Tín chỉ là kẻ phản tỉnh dỏm, một tên đặc công việt cộng đóng chốt ở hải ngoại để phá rối cộng đồng người Việt tỵ nạn cộng sản. Hắn đã lộ bộ mặt thật của hắn rất rõ ràng qua buổi trả lời phỏng vấn của đài BBC ngày 24 tháng Giêng năm 2008. Trong cuộc phỏng vấn này, hắn đã lên tiếng BÊNH VỰC cho bọn việt gian cộng sản trong vụ tàn sát sáu ngàn người dân vô tội ở Huế, hồi tết Mậu Thân năm 1968. Hắn cho rằng không hề có chỉ đạo của cấp trên tàn sát thường dân. Đó chẳng qua là do cấp dưới túng thế khi rút lui rồi làm bậy!!!

* Nhận xét:

Hắn đã cởi bỏ lớp áo ngụy trang “phản tỉnh” vứt đi rồi. Hoặc có lẽ hắn nghĩ rằng không cần phải ngụy trang nữa vì mọi người đã nhìn thấy rõ bộ mặt thật của tên đại tá ngụy quân cộng sản Bùi Tín!

7. Không những bênh vực cho bọn việt gian cộng sản mà hắn còn công khai ca ngợi lá cờ máu của việt cộng. Hắn đã viết như sau trong quyển Mây Mù Thế Kỷ, trang 56: ” …. Tôi thấy lá cờ đỏ sao vàng đã có một thời kỳ oanh liệt, đó là thời kỳ khởi nghĩa cách mạng tháng 8, năm 1945, thời kỳ kháng chiến chống Pháp và trước đó, còn tiêu biểu cho cả cuộc khởi nghĩa Nam Bộ năm 1940. Nó có cả một quá trình lịch sử hào hùng và đi cùng với nó là bài quốc ca có tựa đề là Tiến quân ca. Nhiều người cho rằng cần phải giữ lá cờ đỏ sao vàng vì nó tiêu biểu cho một thời kỳ lịch sử, được Quốc hội Việt Nam chấp nhận, được công nhận ở Liên Hiệp Quốc là lá cờ chính thức làm lễ chào cờ khi đón các vị nguyên thủ quốc gia và thay mặt đất nước Việt Nam trên trường quốc tế”

Hai tay hắn đội lá cờ máu trên đầu để thờ, còn chân thì chà đạp lên lá cờ vàng ba sọc đỏ của Việt Nam Cộng Hòa: ” …. Cho đến ngày nay một số người Việt quốc gia đã nghĩ đến một lá cờ khác, họ không công nhận lá cờ Vàng ba sọc đỏ là quốc kỳ nữa với lý do nó tiêu biểu cho một thời kỳ, một chế độ tham nhũng do thực dân đế quốc dựng lên. Một số người quốc gia còn nói với tôi là không thể chấp nhận lá cờ Vàng ba sọc đỏ đại diện cho sự thối nát, sự thất trận, bất lực trong cuộc chiến đấu giữ miền Nam khỏi lọt vào tay cộng sản, đến nỗi họ phải bỏ đất nước ra đi” (Trích Mây Mù Thế Kỷ, trang 56, tác giả Bùi Tín)

Nhận xét:

Tên Bùi Tín tự hào lá cờ máu của hắn được quốc hội bù nhìn của bọn việt gian cộng sản công nhận, được Liên Hiệp Quốc công nhận, được làm lễ chào cờ khi đón các vị nguyên thủ quốc gia và thay mặt đất nước Việt Nam trên trường quốc tế. Chà, oai quá! Hãnh diện quá!

Bùi Tín quên rằng nếu bọn việt gian cộng sản bị lật đổ thì lá cờ máu sẽ bị quăng vào sọt rác. Lúc ấy lá cờ vàng ba sọc lại tiếp tục tung bay ở Liên Hiệp Quốc! Còn việc được quốc hội bù nhìn của bè lũ việt gian công nhận thì có gì đáng hãnh diện?

Qua 7 điểm nêu trên, ta thấy rất rõ ràng, Bùi Tín chỉ là một tên phản tỉnh dỏm, một tên đối lập cuội, đánh phá cộng đồng người Việt tỵ nạn cộng sản tại hải ngoại. Những thành phần này rất nguy hiểm vì chiếc áo khoác bên ngoài của bọn chúng. Chẳng thà là kẻ thù công khai ngoài mặt trận, màu cờ sắc áo hoàn toàn khác biệt, chúng ta dễ đánh. Đấu tranh chống bọn giặc Trung Cộng dễ hơn là chống bọn việt gian cộng sản. Dễ hơn là vì cứ thấy thằng nào mắt hí, nói tiếng Tàu líu lo là chúng ta nổ súng. Trong khi đó việt gian cộng sản cũng là một loại giặc, vừa ngoại xâm, vừa nội xâm và chúng ta khó đánh hơn giặc Tàu. Bởi vì chúng thường núp sau tấm bình phong “người Việt Nam, con Rồng cháu Tiên” và chúng trà trộn, sống lẫn lộn trong toàn dân và biết nói tiếng Việt. Chúng thường lý luận như thế này:

– Tại sao các anh (những người quốc gia) lại thù ghét chúng tôi? Chúng tôi cũng là người Việt Nam như các anh, cùng ăn cơm với nước mắm Phú Quốc như các anh, cùng con Rồng cháu Tiên, cùng nguồn gốc Lạc Long Quân, Âu Cơ! Chúng ta là anh em cùng một bọc trứng trăm con. Trong quá khứ chúng tôi có sai lầm “chút đỉnh”(!) Nhưng thôi hãy quên đi quá khứ và cùng hướng về tương lai để cùng xây dựng đất nước giàu đẹp! Thôi nín đi em, anh đã chơi rồi, còn chi nữa đâu!*

LỜI KẾT:

Những thành phần phản tỉnh dỏm, đối lập dỏm như Bùi Tín hết sức nguy hiểm bởi vì bọn chúng đánh phá ngay trong nội bộ của những người quốc gia, lèo lái mục tiêu đấu tranh của chúng ta đi lạc hướng và tung ra nhiều hỏa mù khiến cho hàng ngũ của chúng ta bị rối loạn. Và càng nguy hiểm hơn nữa khi chúng ta tin tưởng bọn chúng, coi bọn chúng như những người đồng chí hướng, đứng chung hàng ngũ đấu tranh. Có nhiều tên chửi cộng sản rất dữ dội, nghe nổ đôm đốp như Từ Châu điện quang pháo. Nhưng nếu phân tích kỹ thì ta thấy: chửi mà không phải chửi! Hoặc chúng áp dụng chiến thuật xen kẽ, cứ 10 bài viết “chửi cộng sản” thì xen kẽ một nhát dao đâm vào lưng những người Việt quốc gia. Chiến thuật này đang được tờ nhật báo Người Việt ở quận Cam, tiểu bang California ở Mỹ áp dụng! Tôi xin nêu ra đây một ví dụ:

Hồi năm ngoái 2007, nhân dịp ngày 30 tháng 4 có một người tự xưng là cựu thiếu tá quân lực VNCH, cựu giáo sư dạy toán bậc trung học, viết một bài cậy đăng trên một tờ báo địa phương, nói về ý nghĩa ngày 30 tháng 4. Trong suốt bài viết từ đầu đến gần cuối, ông ta chửi cộng sản rất dữ dội, kể tội cộng sản từ năm 1945, đến vụ cải cách ruộng đất, đến tết Mậu Thân 1968, rồi đến những tội ác của cộng sản trước và sau năm 1975. Nhưng khi đọc đến phần kết luận, chỉ vỏn vẹn khoảng 10 giòng thì tôi giật mình! Vì trong phần kết luận, tác giả kêu gọi người Việt ở hải ngoại nên quên đi quá khứ, xóa bỏ hận thù, hòa hợp hòa giải với cộng sản!!! Mục đích của bọn việt gian cộng sản là như vậy. Nguyên một bài viết tràng giang đại hải dài sáu bảy trang, chúng chỉ cô đọng vào mười giòng cuối cùng! Và bọn chúng dùng tiền bạc mua chuộc chính những người cựu quân nhân VNCH, cựu tù cải tạo nói lên những điều chúng muốn nói!

Ngày nào chúng ta còn bị chi phối bởi những hình tướng bề ngoài là ngày đó chúng ta còn thua cộng sản. Có nhiều người sống ở hải ngoại đã mấy chục năm mà vẫn còn “ngượng mồm” không dám gọi Hồ Chí Minh bằng thằng! Còn nể sợ Hồ Chí Minh tức là còn nể sợ bọn việt gian cộng sản, từ thằng đầu gấu trong bộ chính trị xuống đến thằng công an khu vực tép riu. Khi về nước tới phi trường, vừa trông thấy bọn công an hải quan là sợ muốn té đái ra quần, nó chưa đòi tiền đã vội móc tiền ra đưa cho nó! Có người viết thơ ngỏ đăng báo gởi mấy tên đầu gấu như Mạnh, Triết, Dũng. Nội dung lá thơ là than phiền, chê trách mà cứ “kính thưa Ngài” lia lịa, từ đầu đến cuối! Vừa đánh vừa run vừa lạy thì đánh làm gì? Đó không phải là lịch sự, có học. Đó là hèn nhát!

Khi nhìn những tên việt gian cộng sản đầu gấu, chúng ta phải nhìn xuyên qua bộ quần áo sang trọng mà bọn chúng đang mặc, để thấy rõ chân tướng bên trong của bọn chúng là những tên cướp, những tên việt gian cộng sản phản dân, hại nước. Toàn bộ những chức vụ ghê gớm của bọn chúng nghe nổ đôm đốp như điện quang pháo, chúng ta phải phớt lờ, coi như không có. Còn bị chi phối bởi những chức vụ như “chủ tịch nước”, “thủ tướng chính phủ”, “tổng bí thư đảng”, chưa đánh đã té đái ra quần, lo chắp tay vái lạy thì muôn đời sẽ làm nô lệ! Khi tôi nghe nhắc đến cái tên “Nguyễn Văn Sang” thì tôi hình dung ra ngay đó là tên công an áo đen, đảng viên cộng sản được kết nạp hồi trước năm 1945. Năm 2006 tên này đã được bọn việt gian cộng sản trao tặng huân chương Đại đoàn kết dân tộc. Đó là con quạ đen mang thánh giá chớ không phải là “Giám Mục” đang cai quản giáo xứ Thái Bình. Trong cuộc đấu tranh đòi lại tòa Khâm Sứ của giáo dân Hà Nội, tên này đã đóng vai trò trung gian, hòa hợp hòa giải. Thế là chết giáo dân Hà Nội rồi! Kẻ thù ở ngay trong hàng ngũ đấu tranh của mình chớ ở đâu xa!

Bùi Tín chính là ngầu-pín, một cây roi cặc bò rất nguy hiểm đang đánh phá cộng đồng người Việt quốc gia tại hải ngoại. Những bài viết của hắn sẽ ảnh hưởng đến nhiều lớp người trẻ sau này, nhồi nhét vào đầu họ những sự hiểu biết rất sai lạc về lịch sử. Nếu chúng ta không cảnh giác và tẩy chay, vạch mặt những tên đặc công việt cộng nằm vùng thì những cây roi cặc bò sẽ tiếp tục quất trên đầu trên cổ chúng ta. Hãy nhìn thấy rõ hắn chính là cây roi cặc bò chớ đừng bị chi phối bởi chức vụ đại tá hay phó tổng biên tập báo Nhân Dân của hắn!

Trần Thanh
Ngày 17 tháng 2 năm 2008

Chú thích:
* Một câu trong bài hát Sang Ngang của Đỗ Lễ “Thôi nín đi em lệ đẫm vai rồi buồn thương nhớ ơi” Câu này thường bị sửa lời lại để mô tả sự lưu manh, đểu cáng của mấy thằng ma cô chuyên đi dụ dỗ những người con gái ngây thơ.

http://tinparis.net/vn_index.html

Posted in Uncategorized | Tagged: , | 2 Comments »

Nguyễn Chí Thiện, “đuốc sống” Lê Văn Tám và “Đóa Hồng Gai” Nguyễn Thị Nga

Posted by tudodanchu trên Tháng Chín 1, 2008

Nguyễn Chí Thiện, “đuốc sống” Lê Văn Tám và “Đóa Hồng Gai” Nguyễn Thị Nga 

Trần Thanh

Trong cuộc chiến với bọn việt gian cộng sản, người quốc gia chúng ta đã bị bọn chúng lừa gạt rất nhiều lần.  Tên Hồ Chí Minh đã lừa gạt những đảng phái quốc gia rồi sau đó tiêu diệt họ gần hết.  Điệp viên Phạm Xuân Ẩn (1927-2006) của việt cộng đã hoạt động ngay trong các cơ quan truyền thông báo chí của Mỹ và Việt Nam Cộng Hòa trong gần 20 năm, đến sau năm 1975 hắn mới xuất đầu lộ diện.  Hắn có người con trai lớn là Phạm Xuân Hoàng Ẩn làm thông dịch viên cho tên Nguyễn Minh Triết, đại ca của băng cướp việt gian cộng sản.  Ngoài ra còn một số những tên điệp viên gộc khác như Mười Hương, Huỳnh Văn Trọng, Lê Văn thúy, Nguyễn Xuân Hòe, Vũ Ngọc Nhạ ..v..v.. đã từng gây mưa gió, thiệt hại rất lớn cho chế độ Việt Nam Cộng Hòa.  Đặc biệt, tên Vũ Ngọc Nhạ (1928-2002) đã từng trèo cao, luồn sâu, được tin tưởng tới mức được đề bạt làm …. cố vấn chính trị cho tổng thống Diệm và tổng thống Thiệu! Đầu năm 1980, tổ chức phục quốc “Mặt Trận Thống Nhất Các Lực Lượng Yêu Nước” do Lê Quốc Túy, Mai Văn Hạnh, Trần Văn Bá, Hồ Tấn Khoa lãnh đạo, từ Pháp trở về nước để hoạt động nhưng đã bị thất bại, 119 phục quốc quân bị bắt, 5 người bị tử hình, trong số đó có Trần Văn Bá.  Thực ra tổ chức này đã bị việt cộng cài điệp viên vào ngay từ lúc còn đang hoạt động trên đất Pháp. Các chuyến tàu đổ bộ, đưa người và vũ khí vào vùng Cà Mau đều bị việt cộng giăng lưới bắt gần hết.  Chính tên Nguyễn Tấn Dũng là một trong những nhân vật chủ chốt trong vụ vây bắt các lực lượng phục quốc này và sau khi thành công, hắn đã được thăng quan tiến chức vùn vụt, hiện nay đang giữ chức thủ tướng!  Hắn đã sống trên xương máu của những chiến sĩ phục quốc, vậy mà bây giờ có một số tên chó săn ở Mỹ ca ngợi hắn là “Yeltsin Việt Nam”, là người “thanh liêm”, đang đi sâu vào quỹ đạo của Mỹ, xứng đáng là tổng thống của nước Việt Nam trong tương lai!!! Chính vì đã bị việt cộng lừa cho nhiều vố đau như vậy cho nên chúng ta cần phải cảnh giác.  Khi gặp những trường hợp nào đáng ngờ, chúng ta phải nêu nghi vấn và tìm hiểu cho kỹ.  Trong phạm vi bài viết này, tôi nêu ra một vài trường hợp để quý độc giả suy xét:

  • 1.  Nghi vấn về Nguyễn Chí Thiện:


Ai cũng biết Nguyễn Chí Thiện (thật) là tác giả của tập thơ Hoa Địa Ngục, một tập thơ rất có giá trị, được rất nhiều độc giả hâm mộ.  Đó là lý do vì sao khi ông Nguyễn Chí Thiện, sau 28 năm ở tù, được việt cộng cho sang Mỹ định cư thì ông ta đã được đồng bào hoan nghênh, chào đón vô cùng nồng nhiệt.  Nhưng sau đó, có dư luận cho rằng ông Thiện này là giả mạo, rằng ông Thiện THẬT ĐÃ BỊ VIỆT CỘNG GIẾT CHẾT, SAU ĐÓ BỌN CHÚNG LỰA MỘT NGƯỜI CÓ DUNG MẠO GẦN GIỐNG ĐỂ THAY THẾ VÀO VÀ “XUẤT CẢNG” SANG MỸ!!!

Đã có nhiều bài viết của nhiều tác giả khác nhau chứng minh rằng ông Thiện hiện đang sống tại Mỹ chính là ông Thiện DỎM.  Các dữ kiện mà các tác giả nêu ra là:

1.1:  Nghi vấn về ngày, tháng, năm sinh (không phù hợp, không ăn khớp)

1.2:  Nghi vấn về gia đình (cha mẹ, anh em, khác với như mô tả trong thơ)

1.3:  Nghi vấn về sức khỏe (ông Thiện dỏm rất khỏe mạnh chớ không bị ho lao và bị đủ thứ bệnh như trong tập thơ Hoa Địa ngục mô tả)

1.4:  Nghi vấn về dạy học (ở tù ra, vào trường trung học dạy môn lịch sử thay cho người bạn bị bệnh)

1.5:  Nghi vấn về chép BỐN TRĂM BÀI THƠ trong ba ngày (tối thiểu phải mất khoảng mười ngày bởi vì phải VỪA CHÉP VỪA LỤC TRÍ NHỚ ĐỂ NHỚ LẠI!  Cứ cho là mỗi bài thơ trung bình có mười câu thơ, mỗi câu thơ có mười chữ thì 400 bài thơ sẽ là 40.000 chữ, bằng một quyển tự điển loại trung bình!  Nội chỉ NHỚ lại thôi, chưa chắc có thể nhớ lại hết trong BA ngày, đừng có nói đến ghi chép!)

1.6 :  Nghi vấn về TRÍ NHỚ (ở tù 20 năm mà có đủ trí nhớ, chép được 400 bài thơ trong BA ngày?)

1.7:  Nghi vấn về tài làm thơ (những bài thơ trong Hoa Địa Ngục rất hay nhưng những bài thơ mà ông Thiện sáng tác kể từ khi sang Mỹ thì dở ẹc, y như những bài vè!)

1.8:  Nghi vấn về sự tuyên bố “không làm thơ nữa, chuyển sang viết văn” (thơ và văn là hai khả năng thiên phú và đó cũng là cái $RNGHIỆP, không bao giờ bỏ được.  Đã là một thi sĩ và là một NHÀ CÁCH MẠNG thì chỉ có khi nào tim ngừng đập mới ngưng sáng tác thơ tranh đấu!)

1.9:  Nghi vấn về tập truyện Hỏa Lò của ông Thiện ( có lẽ do người khác viết giùm)

1.10: Nghi vấn về các tấm hình chụp (so sánh các tấm hình thấy có sự khác biệt)

1.11:  Nghi vấn về những giọt máu trong thơ ( mỗi một chữ, một câu thơ trong Hoa Địa Ngục đều toát ra một sự bi thiết, hùng tráng, phẫn nộ của một anh hùng bị sa cơ thất thế, mỗi một giọt thơ là một giọt máu; trong khi đó, những bài thơ mà ông Thiện sáng tác ở hải ngoại, giống như những bài vè, gọi Hồ Chí Minh bằng “bác“!)

1.12:  Nghi vấn cho rằng nhà cách mạng Lý Đông A mới chính là tác giả của tập thơ Hoa Địa Ngục

Một vài ví dụ, trích trong những bài thơ của Nguyễn Chí Thiện THẬT:

Không có gì quý hơn độc lập tự do
Tôi biết NÓ, THẰNG nói câu nói đó
Tôi biết NÓ, đồng bào miền Bắc này biết NÓ
Việc NÓ làm, tội NÓ phạm ra sao
……………………….Thơ của tôi là những gì KINH KHỦNG
Như ĐẢNG, ĐOÀN, như LÃNH TỤ như TRUNG ƯƠNG!
…………………………Hang Bắc Pó hóa thành hang ác thú
Bác Hồ già hóa dạng bác Hồ Ly
Đôi dép lốp nặng bằng trăm đôi dép sắt
Bộ ka ki vàng, vàng như mắt dân đen!

……………………………

Từ buổi Quỷ Vương hớn hở mặt mày
Đứng trước đảng kỳ trịnh trọng
Đọc lời khai mạc thuở hoang sơ


Đọc tập thơ Hoa Địa Ngục, chúng ta thấy tác giả thường xuyên gọi Hồ Chí Minh bằng “NÓ”, bằng “THẰNG”, bằng “Hồ Ly” hay “QUỶ VƯƠNG”, chớ không bao giờ gọi hắn là “bác Hồ”.  Ngoài ra, tác giả đã bày tỏ sự thù ghét và khinh miệt đến cực độ khi đề cập đến băng đảng việt gian cộng sản và cái chế độ cộng sản hung tàn bạo ngược.  Trong nhiều bài thơ, mỗi một chữ dùng của tác giả là một giọt máu, mỗi một câu thơ đều hàm chứa những ý tưởng rất bi hùng, thống thiết, phẫn nộ của một anh hùng đang bị sa cơ thất thế, và khát vọng chặt phá xiềng xích nô lệ, để con đại bàng lại được tung cánh trong bầu trời tự do.  Đọc thơ của Nguyễn Chí Thiện, chúng ta có những xúc cảm liền tại chỗ, đôi khi nổi da gà vì những cái thần khí trong thơ như đi thẳng từ những bài thơ vào máu của chúng ta.

Trong khi đó, khi ông Thiện “dỏm” qua Mỹ, ông đã đi diễn thuyết ở nhiều nơi.  Ông cũng chỉ trích, lên án chế độ cộng sản nhưng giọng điệu của ông nhẹ hơn rất nhiều so với những gì được mô tả trong tập thơ Hoa Địa Ngục.  Thỉnh thoảng ông có sáng tác vài bài thơ nhưng hầu như chỉ là những bài vè, thậm chí có bài ông gọi Hồ Chí Minh là “bác Hồ”!  Dù rằng hai chữ “bác Hồ” ông bỏ trong ngoặc kép nhưng so với những lời thơ đầy hùng khí và sự phẫn nộ trong Hoa Địa Ngục thì khác xa lắm!  Ông còn cổ động cho việc toàn dân Việt Nam nên kiên nhẫn chờ một vị minh quân của thời đại xuất hiện để cứu nước, đó là một cuộc cách mạng nhung, không đổ máu, với sự xuất hiện của một ông Goóc Ba Chớp Việt Nam, chui ra từ hang Bắc Pó!

Tôi nhớ trước đây có đọc một bài viết của ông Thiện trên internet, trong đó ông đã thách đố những ai dám “vu cáo” ông là đồ giả mạo thì ông sẵn sàng đi thử DNA (để so sánh với ai? với cái gì?) với điều kiện: – sau khi thử xong nếu ông ta thắng thì người vu cáo phải chịu chi trả một số tiền là một trăm ngàn đô la.  Ông ta sẽ dùng số tiền đó vào việc từ thiện.Trong thời gian gần đây, đã có hai tác giả là luật sư Nguyễn Văn Chức và Việt Thường nêu lên những nghi vấn về ông Nguyễn Chí Thiện nhưng không thấy ông Thiện lên tiếng trả lời.

  • 2.  Nghi vấn về “ngọn đuốc sống” Lê Văn Tám

Lê Văn Tám là một cậu bé mười tuổi, đã tự tẩm xăng vào người của mình rồi đốt cháy phừng phừng như cây đuốc, lao vào kho xăng (có tài liệu nói là kho đạn) của Pháp ở Thị Nghè, làm cả kho xăng bị phá hủy tan tành. Chiến công “lừng lẫy” này xảy ra năm 1946.  Sau năm 1975, nhiều trường học, tên đường, công viên, bệnh viện trong miền Nam bị mang cái tên của con ma Lê Văn Tám. Hàng triệu triệu thế hệ sinh viên học sinh đã phải nhét vào đầu mình cái tên Lê Văn Tám cho qua các kỳ thi, và nhiều người sau này cũng bắt chước Lê Văn Tám tự đốt cháy cuộc đời của mình qua những điếu thuốc xì ke và những ván cờ bạc thua cháy túi! 

Sau năm 1975, người dân Sài gòn bắt đầu théc méc: – chắc có lẽ em Lê Văn Tám giống như Tề Thiên Đại Thánh ở trong cục đá chui ra, hoàn toàn không có cha mẹ, anh em hay bà con cô bác gì?  Bởi lẽ, sau năm 1975, không thấy bất cứ một người nào tự xưng là anh chị em của Lê Văn Tám, hay một người nào tự nhận là cha mẹ của Lê Văn Tám, đến xin với chính quyền cách mạng giấy chứng nhận “gia đình vẻ vang” hay “gia đình liệt sĩ”!  Theo nghi vấn, ông Nguyễn Chí Thiện thật chết đi thì ngay lập tức có ông dỏm lên thay thế liền, huống chi em Lê Văn Tám là một “anh hùng” cách mạng thì phải có nhiều người tình nguyện nhận làm bà con, họ hàng liền chớ!  Gia đình liệt sĩ được cấp sổ đỏ, được nhiều quyền ưu tiên trong xã hội, vậy tại sao không có một ai đến nhận họ, nhận hàng?

Đến năm 2005, khi cảm thấy không thể nào che dấu toàn dân được nữa, việt cộng mới cho phép được bật mí: giáo sư sử học Phan Huy Lê tiết lộ rằng Lê Văn Tám chỉ là nhân vật …. tề thiên!  Ông kể rằng Lê Văn Tám chính là sản phẩm tưởng tượng của Trần Huy Liệu, bộ trưởng bộ tuyên truyền của việt cộng năm 1945.  Và để tự bào chữa cho sự lừa bịp của bọn chúng, băng đảng việt gian cộng sản còn vẽ thêm ra sự “lương thiện” của tên bịp Trần Huy Liệu: hắn đã dặn dò đàn em, sau khi đất nước được hoàn toàn “giải phóng”, nếu hắn có chết thì nhớ kể lại sự thật cho toàn dân biết!  Viện trưởng viện sử học mà còn bịa đặt, nói láo như vậy thì những tên trí thức, “giáo sư”, “nhà khoa học” khác của việt cộng cũng chỉ cùng một loại như nhau mà thôi!

Ngay cả tên đầu sỏ Hồ Chí Minh mà còn chơi những màn bịp, thủ dâm chính trị “Trần Dân Tiên”, “T. Lan” thì có gì đáng ngạc nhiên khi sau này người ta thấy xuất hiện những:

– Phan Đình Giót (lấy thân mình lấp lỗ châu mai khi đánh trận Điện Biên Phủ)
– Bế Văn Đàn (lấy thân mình làm giá súng)
– Tô Vĩnh Diện (lấy thân chèn khẩu đại bác cho khỏi tuột xuống dốc núi, bị đè chết liền tại chỗ)
– La Văn Cầu ( tấn công đồn của Pháp, bị thương ở cánh tay, anh ta lấy mã tấu tự chặt đứt luôn cánh tay của mình để khỏi vướng víu, rồi dùng tay trái ôm bộc phá lao vào phá sập đồn!)

Cho đến nay, ở trong nước người dân bắt đầu théc méc về nhân vật Phan Đình Giót, không biết đó có phải là nhân vật có thật hay không?  Họ hỏi thẳng “giáo sư” sử học Phan Huy Lê nhưng “giáo sư” rét quá, không dám trả lời, đành phải nói quanh co: – Hiện nay chúng tôi chưa thể nói gì trước công luận!

Như vậy chúng ta có thể hiểu rằng: đảng chưa cho phép bật mí, nếu cãi lệnh thì đầu lìa khỏi cổ!  Ngoài ra, có một số các sinh viên cũng thắc mắc:
– Trần Dân Tiên là phóng viên kiêm nhà văn mà tại sao chỉ viết độc nhất có một tác phẩm “Những mẫu chuyện về đời hoạt động của Hồ Chủ Tịch” rồi sau đó biệt tăm, biệt tích?  Sống chết ra sao?  Nếu còn sống thì chắc chắn bây giờ tối thiểu ông ta phải hơn 85 tuổi!
– Tác giả T. Lan cũng là nhà văn viết quyển “Vừa đi đường vừa kể chuyện”, xuất bản năm 1950, kể chuyện về những hoạt động cách mạng của “bác” Hồ.  Tác giả này cũng chỉ viết duy nhất có một tác phẩm rồi biến mất!!!

  • 3.  Nghi vấn về “Đóa Hồng Gai” Nguyễn Thị Nga

Trước đây trung tâm Thúy Nga Paris đã giới thiệu chị Nguyễn Thị Nga đến các khán giả.  Chị Nga đã được mời lên sân khấu để kể chuyện về cuộc đời hoạt động phục quốc của mình.  Đó là người đàn bà yếu đuối, những bước đi không vững mà sau này mỗi lần đi ra mắt sách ở những nơi khác, bà ta phải ngồi xe lăn.  Bà ta cho biết vì bị việt cộng đánh đập nên đã bị tàn phế và vì bận hoạt động phục quốc, bị ở tù nên không có cơ hội lập gia đình. Kể xong câu chuyện bà ta có vẻ rất xúc động, nhiều khán giả rơm rớm nước mắt, thương cho một con người đã hết lòng hy sinh vì dân vì nước!  Cũng theo câu chuyện của chị Nga thì trước năm 1975, chị đã gia nhập biệt đội Thiên Nga của quân lực VNCH. (Chú thích: muốn gia nhập biệt đội Thiên Nga, ứng viên tối thiểu phải có bằng trung học đệ nhất cấp)

Mới đây trên báo điện tử Tin Paris, có đăng một bài viết của tác giả Ngô Đông Cường, với tựa đề “Tôi vượt biển với tác giả Đóa Hồng Gai”.  Theo ông Cường thì câu chuyện của bà Nga kể trong quyển “Đóa Hồng Gai” cũng như trên sân khấu Thúy Nga Paris có nhiều chi tiết không đúng với sự thật.  Ví dụ:

– Tên thật của bà ta là Nguyễn Thị Sáu, tức Nguyễn Thị Liên chớ không phải là Nguyễn Thị Nga
– Bà Nga đã từng làm vợ bé chớ không phải sống độc thân
– Bà Nga bị việt cộng bắt đi ở tù vì tội vượt biên năm 1977 chớ không phải là bị bắt vì tội hoạt động phục quốc cùng với cha Hiệu ở Hố Nai năm 1976!
– Khi ở trong tù bà Nga khai là bà đã có cái “bèng tú từa hưa” (bằng tú tài hai) nhưng theo ông Cường thì trình độ học vấn của bà chỉ khoảng lớp 5, lớp 6 vì viết chữ sai lỗi chánh tả quá nhiều.
– Bà Nga là dân Quảng Nam, nói giọng Quảng Nam đặc sệt nhưng những chữ và câu văn trong quyển “Đóa Hồng Gai” thì dùng toàn những chữ của người Bắc.

Từ những nghi vấn này, người ta cho rằng “Đóa Hồng Gai” và bà Nguyễn Thị Nga chỉ là một con bài do băng đảng lưu manh Việt Tân, cấu kết với Thúy Nga Paris dựng lên để lừa bịp đồng bào.  Sự lừa bịp này cũng giống như những sự lừa bịp của bọn việt gian cộng sản đã từng làm, thông qua những huyền thoại:
–  Cuộc đời của “bác” Hồ và các “phóng viên” Trần Dân Tiên, T. Lan
– Lê Văn Tám, Phan Đình Giót, Bế Văn Đàn, Tô Vĩnh Diện, La Văn Cầu ..v..v..

Và đã có vô khối người đã CHẾT NGU cho những sự lừa bịp này!  Cho tới bây giờ, hơn 60 năm sau, vẫn còn vô khối người Việt trong và ngoài nước vẫn còn tin là Lê Văn Tám là nhân vật có thật!  Và theo sự suy luận thông thường: hễ Lê Văn Tám mà “có thật” thì “Đóa Hồng Gai” cũng phải có thật!  Nếu “Đóa Hồng Gai” có thật thì sự kiện “linh thiêng” của tướng Hoàng Cơ Minh cũng phải có thật:- sau khi đã tự bắn vào đầu mình bể sọ rồi mà ông ta vẫn CÒN TIẾP TỤC SỐNG THÊM 14 NĂM NỮA MỚI CHẾT!!! Xin mời quý vị theo dõi tiếp câu chuyện:

Trong chúng ta ai cũng biết tướng Hoàng Cơ Minh trong trận đụng độ với việt cộng tại biên giới Lào Việt, bị thương, ông ta đã tự sát.  Các kháng chiến quân lần lượt bị bắt, Mặt Trận hoàn toàn tan rã. Lúc đó là thời điểm tháng 8 năm 1987.  Sau khi Mặt Trận bị tan rã, các kháng chiến quân bị việt cộng đưa ra tòa.  Lúc bấy giờ những ai đang ở Việt Nam hầu như đều biết tin này vì các báo của việt cộng đều đăng tin và hình ảnh rất rõ, nhất là tờ báo công an.  Người ta thấy rõ hình của tướng Hoàng Cơ Minh mặc bộ đồ bà ba đen nằm chết, thấy những tấm hình chụp các buổi sinh hoạt của các đoàn viên của Mặt Trận trong chiến khu, thấy những tấm giấy có ghi dòng chữ “Lệnh Tử Hình”, lý do “bất tuân thượng lệnh”.  Sau đo,ù những gì mà các kháng chiến quân khai ra đều được các báo của việt cộng đăng tải đầy đủ, chẳng hạn như:
– Số kháng chiến quân thực sự chỉ khoảng 200 người, đa số được tuyển mộ trong trại tỵ nạn Thái Lan
– Mặt Trận đã mướn những người Lào mặc quân phục, cầm súng cùng đứng chụp hình chung với các kháng chiến quân cho có vẻ đông đúc
– Mặt Trận tuyên bố với cộng đồng người Việt tại hải ngoại là đã tuyển được MƯỜI NGÀN QUÂN!

Thế nhưng sau năm 1987, khi một số người Việt có cơ hội được đi định cư theo diện H.O hoặc ODP, sang Mỹ thì họ vô cùng kinh ngạc khi đi dự những buổi tiệc tất niên vào dịp tết.  Trong những buổi tiệc này, họ thấy các đoàn viên của Mặt Trận, thắt cà vạt màu vàng có ba sọc đỏ, lên đọc LÁ THƠ CHÚC TẾT CỦA CHỦ TỊCH HOÀNG CƠ MINH!!!  Một số người kinh ngạc kêu lên:

– Ủa chủ tịch Hoàng Cơ Minh còn sống à?  Hồi còn ở trong nước, tụi tôi thấy báo công an đăng hình ông ta chết rồi mà?

Đoàn viên Mặt Trận giải thích:

– Chủ tịch Hoàng Cơ Minh vẫn còn sống!  Việt cộng nó bịp mấy ông đó!  Nó đăng tin như vậy là để làm cho tinh thần của người quốc gia tụi mình bị hoang mang!

Mọi người bán tín bán nghi nhưng không ai dám có thái độ gì.  Cũng vào thời điểm năm 1984 – 1989,  vợ chồng ký giả Lê Triết bị bắn chết, sau đó có thêm một vài người nữa cũng bị bắn chết.  Có tin đồn là Mặt Trận mướn sát thủ bên Canada qua thủ tiêu những người này để dằn mặt những ai chống đối. Những người còn lại cảm thấy lạnh cẳng, không ai dám thắc mắc về những lá thơ chúc tết của chủ tịch Hoàng Cơ Minh nữa.  Rồi trong những cái tết tiếp theo, Mặt Trận lại tiếp tục đọc thơ chúc tết của chủ tịch mà chẳng thấy chủ tịch đâu hết!  Họ vẫn TIẾP TỤC QUYÊN TIỀN để nuôi kháng chiến quân MA giải phóng Việt Nam!  Nhiều người sốt ruột, bắt đầu nóng nảy:

– Chủ tịch Hoàng Cơ Minh bây giờ đang ở đâu, yêu cầu ban lãnh đạo phải cho chúng tôi biết!

Mặt Trận:

– Chủ tịch đang đi công tác tại Nhật Bản/ Pháp/ Ấn Độ/ Thụy sĩ để quyên tiền và vận động quốc tế ủng hộ kháng chiến quân ….  Chủ tịch thân mến gởi lời thăm các đồng bào trong và ngoài nước!  Yên chí đi, chủ tịch sẽ về lại Mỹ trong nay mai, đồng bào sẽ gặp lại chủ tịch Hoàng Cơ Minh kính mến!

Thế rồi, 14 năm sau khi Hoàng Cơ Minh chết, sau khi thấy cái món võ “quyên tiền” đã hết khấm khá, thấy niềm tin của đồng bào vào Mặt Trận ngày càng tuột dốc, thấy không thể nào che dấu được nữa, Mặt Trận mới quyết định công bố sự thật: – Chủ tịch Hoàng Cơ Minh đang đi công tác tại …. âm phủ!!!  Ai muốn gặp chủ tịch thì cứ xuống đó mà gặp!!!

VÌ SAO CHÚNG TA PHẢI LÊN TIẾNG VỀ “ĐÓA HỒNG GAI”?


Qua những điều trình bày nêu trên, chúng ta thấy rằng: – từ Lê Văn Tám đến Nguyễn Chí Thiện, đến “Đóa Hồng Gai”, tất cả đều là những sản phẩm lừa bịp của những băng đảng cướp bịp bợm, gian ác.  Bọn chúng đều có một mẫu số chung là lưu manh, điếm đàng, chỉ khác nhau ở chỗ thể hiện hình thức lừa gạt.  Từ cái thằng mặc áo vét ngồi ở bắc bộ phủ đến cái thằng mặc áo vét cầm micro đứng trên sân khấu, đến thằng mặc bộ quần áo bà ba đen, quấn khăn rằn ở cổ đều giống nhau về bản chất, chỉ khác có bộ quần áo.

Chúng ta đã bị lừa bịp quá nhiều rồi, hết bị việt cộng lừa, đến bị Mặt Trận lừa, rồi đến đảng Việt Tân lừa.  Con cắc kè Mặt Trận đổi màu để biến thành đảng Việt Tân và bây giờ nó đã trở thành cái vòi bạch tuộc của bọn việt gian cộng sản.  Nếu chúng ta không tố cáo “đóa hồng gai”, bọn chúng thấy cái chiêu “phục quốc dỏm” này có thể làm ăn được, sẽ cho ra đời thêm vài chục trường hợp tương tự như vậy!  Bọn chúng lại đưa những “chiến sĩ phục quốc” lên sân khấu Thúy Nga Paris để phỏng vấn, sau đó sẽ đi ra mắt sách và quyên tiền!  Chúng ta lại nai lưng ra để nuôi béo những thằng việt gian cộng sản.  Vừa mất tiền mà còn bị bọn chúng chê cười là những thằng quốc gia quá ngu dốt, quá dễ tin, dễ bị lường gạt còn hơn con nít!!!

Còn gì đau sót hơn, bẽ bàng hơn khi chúng ta khám phá ra chúng ta – vì ngu dốt, vì thơ ơ, u tối- đã đi cày hộc máu để nuôi kẻ thù suốt mấy chục năm nay, cũng tựa như một người đàn ông lo đi cày trong hãng hộc gạch để con vợ ở nhà nó đi ngoại tình với người khác!

Nhưng chúng ta phải có can đảm đối đầu với sự thật.  Không dám nhìn thẳng vào sự thật thì không bao giờ thắng được kẻ thù, 83 triệu dân trong và ngoài nước sẽ mãi mãi phải làm nô lệ cho bọn việt gian cộng sản và bọn tay sai chó săn tại Mỹ!

Trần Thanh
Ngày 1 tháng 9 năm 2008

 

  • PHẦN TIN NHANH:


CHÚNG TA MẠNH MẼ ỦNG HỘ CUỘC ĐẤU TRANH CỦA GIÁO DÂN HÀ NỘI TẠI GIÁO XỨ THÁI HÀ!
Máu đã đổ tại giáo xứ Thái Hà.  Bọn công an gian ác đã dùng bạo lực để đàn áp, đánh những người dân lớn tuổi, là phụ nữ chân yếu tay mềm đến đổ máu.  Nhưng các giáo dân nhất quyết không sợ và lần này chúng ta tin rằng những giáo dân Hà Nội sẽ dạy cho bọn cầm quyền lưu manh gian ác một bài học đích đáng!

Năm ngoái, trong cuộc đấu tranh đòi lại tòa Khâm sứ, các giáo dân Hà Nội đã bị bọn việt gian cộng sản lừa gạt.  Lần này bọn chúng không thể bổn cũ soạn lại nữa đâu.  Trời cao có mắt, các đấng linh thiêng sẽ trừng phạt bầy quỷ đỏ.  Chúng ta cầu nguyện ơn trên ban cho những giáo dân dồi dào nghị lực, sự sáng suốt, lòng can đảm và sức khỏe để họ kiên nhẫn đấu tranh cho đến cùng!

Hỡi những tên cướp công an!  Nếu bọn bay biết nghĩ đến “nhân quả” thì hãy biết điều.  Hôm nay làm điều ác thì ngày mai phải đền tội!  Đó là quy luật rất chắc chắn, áp dụng cho tất cả những tên công an đang cầm dùi cui, roi điện cho đến những tên đầu gấu trong bộ chính trị.  Hung bạo như bạo chúa Sadam Hussein mà còn bị treo cổ, bọn chúng bay cũng sẽ không thoát khỏi lưới trời lồng lộng!

Trần Thanh
Ngày 1 tháng 9 năm 2008

http://tinparis.net/vn_index.html

 

 

Posted in Uncategorized | Tagged: , , , | 2 Comments »